Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Lộc Đỉnh Ký – Hồi 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hồi 2 – Nghe Tiếng Khóc Cường Ðịch Mắc Mưu
Người kia ra chiều vui thú nổi lên tràng cười…ha hả:
-Hai
câu này nghe hay lắm! Lão gia bôn tẩu giang hồ hai chục năm trời, đã
nghe câu “Phúc cùng hưởng, họa cùng chia” có đến trăm ngàn lần mà ít khi
gặp được người mà lời nói đi đôi với việc làm. Chúng ta đi thôi. Thằng
nhỏ vẫn ghé vai bên phải vào đỏ nách bên trái người kia. Gã mở cửa phòng
tiến ra ngoài sãnh đường. Mọi người vừa trông thấy người kia đã kinh
hãi thất sắc bỏ chạy toán loạn. Mẫu thân thằng nhỏ la gọi:
-A Bảo! A Bảo! Ngươi đi đâu đấy? Thằng nhỏ đáp:
-Hài nhi đưa bằng hữu này ra cửa, rồi trở vào ngay. Người kia cười ha hả nhắc lại:
-Vị
bằng hữu này! Ha ha! Ta thành bạn hữu với ngươi rồi. Thằng nhỏ cũng
cười hỉ hả rảo bước ra cửa. Hai người đi khỏi viện Lệ Xuân, thấy trong
ngỏ vắng chẳng có ai thì chắc là bọn điếm kiêu tự biết đụng đầu phải tay
kình địch, chạy đi kêu cứu binh rồi. Người kia ra khỏi ngỏ hẻm, đi trên
đường nhỏ. Y ngửng đầu trông tinh tú trên trời để nhận phương hướng rồi
nói:
-Chúng ta đi về phía Tây! Vừa đi được mấy trượng, phía trước có một cổ xe đi tới. Người kia liền lớn tiếng gọi:
-Xe!
Người dong xe ngừng lại. Hắn nhìn thấy hai người mình dính đầy máu mà
không khỏi lộ vẽ kinh dị, tỏ ý tần ngần. Người kia liền móc trong bọc ra
một đỉnh bạc nặng chừng 4,5 lạng bảo người phu xe:
-Ta đưa tiền cho ngươi trước đây. Gã dong xe ngó thấy đỉnh bạc khá lớn liền bụng bảo dạ:
-Bất
luận họ làm trò gì, ta cứ lấy tiền trước rồi sẽ liệu. Gã liền dừng xe
bỏ cầu thang xuống. Người kia liền từ từ di chuyển lên xe. Y lại móc
trong bọc ra một thoi bạc lớn đưa cho thằng nhỏ nói:
-Tiểu bằng hữu!
Ta đi đây. Ta tặng cho ngươi đỉnh bạc này. Thằng nhỏ đã nghe nhiều
chuyện nghĩa hiệp biết là những bậc anh hùng hão hán khi đã kết bạn thì
không kể gì tiền bạc. Gã liền lớn tiếng đáp:
-Chúng ta giao du với
nhau bằng nghĩa khí chớ không phải vì tiền bạc. Thế mà lão bằng hữu lại
tặng bạc cho tiểu đệ, chẳng lẻ là muốn coi thường tiểu đệ ư? Thương thế
bằng hữu chưa bình phục, tiểu đệ muốn tiễn chân bằng hữu nốt đoạn đường.
Người kia ngửa mặt lên trời cười rộ nói:
-Hay lắm! Hay lắm! Khá khen
ngươi là người có ý tứ. Ðoạn y cất đỉnh bạc vào bọc. Thằng nhỏ nhãy lên
xe ngồi bên cạnh người kia. Tên phu xe cất tiếng hỏi:
-Khách quan! Khách quan định đi đâu? Người kia đáp:
-Ta đi núi Ðắc Thắng ở phía Tây thành. Tên phu xe sửng sốt hỏi:
-Lên núi Ðắc Thắng ư? Giữa lúc đêm khuya sao còn ra phía Tây thành? Người kia buông thỏng hai tiếng:
-Ðúng thế! Hắn cầm đơn đao đập khẻ vào thành xe. Tên phu xe bở vía vội nói:
-Dạ
dạ! Ðoạn gã buông rèm xe giục lừa kéo ra ngoài thành. Núi Ðắc Thắng ở
làng Ðại Nghi cách thành Dương Châu chừng 30 dậm về phía Tây Bắc. Về đời
Thiệu Hưng nhà Nam Tống. Hàn Thế Trung đã phá tan quân Kim ở trên núi
này, do đó mà đặt tên là núi Ðắc Thắng. Tên phu xe giục lừa đi rất
gấp.Chỉ trong một giờ đã tới chân núi, gã nói: Thưa khách quan! Ðến núi
Ðắc Thắng rồi đây! Người kia ậm ừ, liếc mắt nhìn thấy trái núi này chỉ
cao chừng 7,80 trượng. Ðáng là một trái đồi nhỏ, không đáng kêu bằng
núi. Y liền hừ một tiếng, rồi hỏi:
-Con mẹ nó! Ðây là núi Ðắc Thắng ư? Tên phu xe đáp:
-Ðúng thế! Thằng nhỏ nói:
-Ðây
quả là núi Ðắc Thắng thật rồi. Mẫu thân tiểu đệ cùng các chị em hay
thường đến siêu hương trên đền Anh Liệt phu nhân. Tiểu đệ cũng từng tới
đây du ngoạn rồi. Người kia nói:
-Tiểu huynh đệ đã nói vậy thì chắc
không còn sai nữa. Vậy chúng ta xuống đi! Thằng nhỏ nhãy xuống xe đảo
mắt nhìn quanh bốn mặt chỉ thấy tối mò, gã nghĩ bụng:
-Phải rồi! Chổ
nầy rất hoang lương hẻo lánh. Ẩn nấp nơi đây chắc bọn điếm kiêu không
tìm tới được. Tên phu xe chỉ sợ con người mình đầy những máu, bắt gã chở
đi nơi khác, liền lập tức bắt đầu lừa quay lại, hắn vung roi lên toan
cho xe chạy, bỗng người kia nói:
-Khoan đã! Ngươi đưa chú nhỏ này về thành. Tên phu xe vâng lời, nhưng thằng nhỏ nói ngay:
-Tiểu đệ ở lại đây với lão bằng hữu cho có bạn. Sáng sớm mai tiểu đệ còn đi mua bánh cho lão bằng hữu. Người kia nói:
-Ngươi muốn bầu bạn với ta thật ư? Thằng nhỏ đáp:
-Không có người phục thị lão bằng hữu thì sao cho tiện? Người kia cười ha hả bảo tên phu xe:
-Vậy
ngươi đánh xe về đi. Tên phu xe chỉ dạ một tiếng rồi cho xe chạy ngay.
Người kia đi tới phiến đá ngồi xuống. Y thấy cổ xe lừa đã chạy xa rồi.
Bốn bề yên lặng như tờ, không một tiếng động. Ðột nhiên người kia lên
tiếng quát:
-Hai tên tiểu tặc nào đứng sau cây liễu hãy chường mặt ra
cho lão gia coi? Thằng nhỏ nghe người kia quát hỏi không khỏi giật mình
kinh hải, tự hỏi:
– Chẳng lẻ ở đây còn có người khác nữa ư? Sao ta
không nhìn thấy? Gã chú ý nhìn thì quả nhiên thấy phía sau cây liễu có
hai người chậm chạp tiến ra. Ðêm đã khuya, dưới ánh sao lờ mờ, gã không
nhìn rõ thấy mặt mà chỉ thấy chúng quấn vải trắng trên đầu, gã biết ngay
những tên này ở cùng bọn điếm kiêu. Trong tay mỗi tên cầm một thanh
cương đao. Ðạo quang lấp loáng trong bóng tối. Hai tên tiến ra mấy bước
rồi dừng lại không nhúc nhích. Xem chừng chúng vẫn rụt rè e ngại, sợ oai
người kia nên không dám tới gần. Người kia lại lớn tiếng thóa mạ:
-Những
quân đê hèn khốn kiếp kia! Bọn mi đã theo dõi lão gia từ Lệ Xuân viện
đến đây. sao bây giờ lại không dám xông ra quyết một trận tử chiến cho
đáng mặt anh hùng hảo hán, còn đứng đó làm chi? Bỗng thấy hai đại hán
thì thầm bàn nhau mấy câu rồi trở gót chạy nhanh như biến. Người kia vọt
mình đi toan rượt theo. Ðột nhiên y rú lên một tiếng!
-Úi chao! Rồi
ngồi phệt xuống. Nguyên y sau khi bị trọng thương, nội lực tiêu tan,
không còn sức để hành động nữa. Thằng nhỏ thấy vậy rất nổi lo âu, tự
hỏi:
-Cỗ xe lừa đã trở về thành mà lão bằng hữu lại bị trọng thương.
Nếu bọn cường đạo kéo đông người tới tập kích thì nguy hiểm vô cùng.
Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, bỗng gã khóc oà lên. Gã vừa khóc vừa la
rùm:
-Lão bằng hửu! Lão bằng hữu đau đớn lắm ư? Nếu lão bằng hữu chết
đi, mà bọn chúng tới đây, thì tiểu đệ biết làm thế nào? Hai tên điếm
kiêu đang chạy trối chết, chợt nghe thằng nhỏ khóc thét liền dừng chân
quay đầu nhìn lại. Sau chúng nghe thằng nhỏ la hoảng mấy câu, thì trong
bụng vừa kinh ngạc vừa mừng thầm. Một tên hỏi:
-Tên gian tặc đã chết rồi chăng? Tên kia đáp:
-Hắn
đã bị thương cực kỳ trầm trọng, thì còn sống làm sao được lâu? Huống
chi hắn lại vận tàn lực để rượt theo mà bị té nhào. Chắc hắn chết rồi
nên thằng quỷ con này mới gào thét la gọi như vậy. Tên này lại nói:
-Dù
hắn chưa chết đứt, chúng ta cũng chẳng còn gì đáng sợ nữa. Bây giờ cứ
chặc đầu hắn đi, đồng thời hạ sát cả tên tiểu quỷ này, rồi trở về báo
cáo tất được trọng thưởng. Tên thứ hai nói:
-Nhất định là thế! Chúng
ta được dịp đại phát tài. Ðoạn hai tên nắm chặc đốc đao từ từ tiến lại.
Thằng nhỏ vẫn dậm chân đấm ngực kêu khóc om xòm rất thãm thiết. Gã vừa
khóc vừa gọi:
-Lão huynh! Vì lẻ gì lão huynh lại chết một cách đột
ngột, nếu bọn điếm kiêu tới đây thì làm thế nào? Hai tên điếm kiêu nghe
vậy mừng quýnh, không đề phòng chi nữa, nhãy vọt tới nơi. Một tên lớn
tiếng quát:
-Quân ác tặc này! Ngươi chết thật đáng kiếp, chẳng còn
oán ai được nữa. Một tên túm lấy thằng nhỏ. Còn một tên vung đao toan
chém vào cổ người kia, thì đột nhiên đao quang lóe mắt! Tiếp theo một
cái đầu bay vọt đi. Loạt roạt một tiếng! Thế là tên vung đao chưa kịp
chém đã mất đầu. Còn tên túm lưng thằng nhỏ bị rạch một đường dài từ
ngực xuống dưới bụng. Người kia nổi lên tràng cười hô hố, rồi lồm cồm bò
dậy. Thằng nhỏ vừa khóc vừa nói:
-Trời ơi! Sao cả hai vị điếm kiêu
lại rủ nhau xuống chầu diêm vương? Bây giờ biết lấy ai chạy về báo tin?
Gã nói tới đây không nhịn được nữa lăn ra mà cười. Người kia cũng cười
khành khạch ra chiều đắc ý, biết gã mưu mô, cất tiếng khen:
-Thằng
nhỏ này đã thông minh được việc, lại đóng kịch rất tài. Nếu ngươi không
khóc lóc như vậy thì hai tên khốn kiếp kia khi nào dám tới gần? Thằng
nhỏ nở một nụ cười thõa mãn đáp:
-Muốn khóc giả vờ đâu phải chuyện dễ
dàng. Mỗi khi gia mẫu đánh tiểu đệ, roi chưa đập vào người, tiểu đệ đã
la làng. Thế là má tiểu đệ không nở đánh mạnh nữa. Người kia hỏi:
-Tại sao má má lại đánh ngươi? Thằng nhỏ đáp:
-Cái
đó không nhất định. Có khi vì tiểu đệ lấy cắp tiền, cũng có lúc vì
khuấy nhiễu những người trong viện. Người kia bụng bảo dạ:
-Trong kỹ
viện toàn là hạng lừa lọc, lưu manh để kiếm tiền. Thằng nhỏ này còn nhỏ
tuổi mà đã tinh quái phi thường. Mấy tên điếm kiêu lão luyện kia còn bị
gã gạt đến phải uổng mạng, thì những người khác, tránh sao cho khỏi cạm
bẩy của gã. Bất giác y buông tiếng thở dài nói:
-Nếu ta không giết
được hai tên theo dõi ta thì thật là nguy hiểm, nhưng sao lúc ngươi khóc
giả vờ lại không kêu ta bằng lão gia, đại thúc, mà xưng là lão huynh?
Thằng nhỏ đáp:
-Ðã là chổ bạn hữu, dĩ nhiên tiểu đệ phải kêu bằng lão
huynh, chớ hô lão gia thế nào được? Nếu lão huynh muốn người ta kêu
bằng lão gia, thì còn đâu là tình bạn hữu? Người kia cười rộ hỏi:
-Tiểu bằng hữu! Tên ngươi là gì? Thằng nhỏ đáp:
-Tên tánh đại danh của tiểu đệ là Tiểu Bảo. Người kia cười nói:
-Tiểu Bảo mới đại danh. Còn tôn tánh là gì? Thằng nhỏ chau mày đáp:
-Tôn
tánh của tiểu đệ là Vy. Mẫu thân thằng nhỏ ở trong kỹ viện tên là Vy
Xuân Hoa. Còn cha gã là ai thì dù hỏi đến mẫu thân gã cũng khó biết
đường trả lời. Trước nay mọi người đều kêu gã là Tiểu Bảo, không ai hỏi
đến họ gã bao giờ. Gã nghe người kia hỏi liền buột miệng trả lời theo họ
của mẫu thân gã. Thằng nhỏ này sinh trưởng ở nơi kỹ viện, toàn tai nghe
mắt thấy những lời dâm đảng, đàng điếm, chẳng được học hành gì. Sở dĩ
nó biết mấy câu sảo ngữ là nhờ ở tính thông minh, cùng trí nhớ mà học
lóm được. Gã thường nghe khi người ta hỏi tên, họ thường nói đến bốn chữ
“Tôn tính đại danh” thì gã cũng bắt chước, chớ gã có biết đâu khi nào
mình hỏi đến người khác thì mình mới dùng đến bốn chữ đó; còn mình tự
xưng mà dùng đến tôn tính đại danh, thì không thể được. Tiếp theo gã hỏi
lại người kia:
-Tôn tính đại danh của lão huynh là gì? Người kia mĩm cười đáp:
-Ngươi
đã coi ta là bằng hữu thì ta chẳng cần dấu ngươi làm chi. Ta họ Mao tên
gọi Thập Bát. Chữ Mao đây nghĩa là cây cỏ, chớ chẳng phải Mao là lông.
Mao Thập Bát chính thị là ta. Tiểu Bảo “ủa” một tiếng rồi giật bắn người
lên nói:
-Tiểu đệ nghe người ta đồn, quan nha đang truy bắt lão
huynh. Người ta bão lão huynh là Giang Dương đại đạo gì đó. Mao Thập Bát
ừ một tiếng rồi hỏi:
-Ðúng lắm! Ngươi có sợ ta không? Tiểu Bảo cười đáp:
-Việc
cóc gì mà sợ! Tiểu đệ chẳng có tiền bạc châu báo chi hết, dù có chăng
đi nữa, chẳng lẻ lão huynh lại cướp của tiểu đệ, mặc dù lão huynh là
Giang Dương đại đạo. Mặc khác những bậc anh hùng hảo hán trong truyện
Thủy Hữ như Lâm Xung, Võ Tòng chẳng phải là cường đạo đấy ư? Mao Thập
Bát cả mừng reo lên:
-Tiểu huynh đệ! Ngươi đem ta ví với Lâm Xung, Võ Tòng là một điều rất hay!… Thập Bát ngừng lại một chút rồi hỏi:
-Việc quan nha muốn bắt ta, ngươi đã được nghe ai nói đến? Tiểu Bảo đáp:
-Khắp
nơi trong thành Dương Châu đều niêm yết, bản văn đã nêu rõ việc tróc nả
Giang Dương đại đạo Mao Thập Bát. Trong bản văn có nói rõ là hễ gặp Mao
Thập Bát là cứ việc giết bỏ. Ai giết chết được Mao Thập Bát thì được
thưởng năm ngàn lạng bạc. Người nào biết được Mao Thập Bát ở đâu, chạy
đi báo tin cho quan phủ, sau khi bắt được tên đại đạo này thì cũng được
thưởng ba ngàn lượng. Gã ngừng lại một chút rồi tiếp:
-Hôm qua tiểu
đệ ở trà quán lại được nghe những khách đến uống trà bảo nhau: “Bản lãnh
của Giang Dương đại đạo nào phải tầm thường dễ gì có người dám bắt hay
giết hắn được? Họa chăng có kẻ rình biết đích xác hắn ở đâu, đi báo quan
để lấy ba ngàn lạng bạc tiền thưởng cũng đã là một dịp may lắm rồi”.
Mao Thập Bát quay đầu nhìn thằng nhỏ hừ một tiếng! Trong lòng Tiểu Bảo
bỗng nẩy ra một ý nghĩ:
-Giả tỷ mình lảnh được ba ngàn lạng bạc tiền
thưởng thì có thể trả nợ cho má má để chuộc người ra, khỏi phải chìm đắm
trong Lệ Xuân viện. Bằng má má không chịu ra thì với món tiền lớn này
cũng đũ cho mẹ con mình tiêu xài, ăn uống thả cửa, cờ bạc lu bù, đến mấy
năm cũng chưa hết được. Mao Thập Bát vẫn nhìn chầm chập vào mặt Tiểu
Bảo, khiến gã phát cáu hỏi:
-Lão huynh đang nghĩ gì vậy? Phải chăng
lão huynh đoán ngầm trong bụng là tiểu đệ muốn đi báo quan để lãnh
thưởng? Mao Thập Bát đáp:
-Ðúng thế! Bạc trắng khiến người sinh lòng ham muốn là thường. Tiểu Bảo tức giận văng tục:
-Mẹ kiếp! Con người đem bán rẽ bằng hữu, ham tiền bạc thì còn nói chi đến nghĩa khí giang hồ? Mao Thập Bát cười xòa đáp:
-Cái đó khó mà biết được. Tiểu Bảo càng tức giận hơn, hỏi lại:
-Lão
huynh đã không tin tiểu đệ thì sao nói rõ tên họ cho tiểu đệ biết? Trên
đầu lão huynh đã quấn vãi trắng, gương mặt lại khác hẳn hình vẽ trên
bản văn, lão huynh mà không tự xưng là Mao Thập Bát thì chẳng ai nhận ra
được. Mao Thập Bát nói:
-Ngươi đã bảo chúng ta cùng hưởng hạnh phúc,
chia sẻ hoạn nạn, mà ta không dám nói tên thật cho ngươi hay thì còn
đạo bằng hữu cái con khỉ gì nữa? Tiểu Bảo hả hê nói:
-Ðúng thế! Ðừng
nói năm ba ngàn lạng bạc, mà đến ba mươi ngàn hay ba trăm ngàn, tiểu đệ
cũng quyết tâm chẳng đi cáo tố. Nhưng trong lòng gã tự hỏi:
-Giả tỷ
ta có món tiền thưởng lớn đến như vậy, thì có nên đem bán rẽ bằng hữu
không? Bỗng gã lộ vẽ ngẩn ngơ không quyết định. Mao Thập Bát nói:
-Vậy
là hay lắm! Chúng ta hãy ngũ một giấc để trưa mai còn đi đón hai người
bạn đến kiếm ta. Ta đã ước hẹn với họ là gặp nhau trên núi Ðắc Thắng
phía Tây thành Dương Châu. Vụ này đã thành quyết định rồi không thể sai
lời hứa hẹn được. Tiểu Bảo đã chật vật suốt ngày, mí mắt nặng chĩu, tỏ
ra mỏi mệt. Gã nghe Mao Thập Bát nói vậy liền tựa lưng vào gốc cây ngũ
ngay. Sáng hôm sau lúc gã tỉnh dậy đã thấy Mao Thập Bát hai tay ôm ngực
ngó về phía mặt trời mọc. Mao nhắm mắt điều hòa hơi thở. Sau một lúc lâu
y mới mở bừng mắt ra cười hỏi:
-Tiểu huynh đệ cũng dậy rồi ư? Ngươi
hãy lôi hai xác chết này vào rạng cây kia rồi mài ba lưởi đao đó đi.
Tiểu Bảo vâng lời lôi hai xác chết ra sau rạng cây. Lúc này mặt trời đã
lên cao, gã mới nhận rõ diện mạo Mao Thập Bát, thấy hắn vào trạc bốn
chục tuổi. Nét mặt gã và da thịt đã sần xồi, nhưng cặp mắt sáng loáng,
thần sắc oai nghiêm. Gã liền cầm ba thanh đao đến bên lạch nước mài vào
tảng đá. Mài đao xong gã nói:
-Tiểu đệ đi mua bánh bao và dầu cháo quẩy về cho lão huynh nhé. Mao Thập Bát hỏi:
-Ở chốn hoang sơn dã lĩnh này thì làm gì có bánh bao cùng dầu cháo quẩy? Tiểu Bảo đáp:
-Bên
kia cách đây không xa mấy có một thị trấn nhỏ. Mao đại ca, bên mình đại
ca có tiền bạc gì cho tiểu đệ mượn vài lạng xài được không? Mao Thập
Bát vừa cười vừa lôi ra một đỉnh bạc nói:
-Cái gì của đại ca thì cũng
như của tiểu huynh đệ. Ta với ngươi cũng như một người. Ngươi cứ cầm
lấy mà xài, hà tất nói đến chuyện vay mượn. Tiểu Bảo cả mừng nghĩ bụng:
-Vị
hảo hán này đối với ta như tình bằng hữu thật sự rồi, cho dù có ba trăm
vạn lạng bạc tiền thưởng, ta cũng không thể báo quan được. Gã đón lấy
đỉnh bạc hỏi:
-Ðại ca có cần mua thuốc trị thương không? Mao Thập Bát đáp:
-Không cần. Ta có đem thuốc theo đây rồi! Tiểu Bảo nói:
-Hay
lắm! Tiểu đệ đi đây, Mao đại ca cứ yên lòng. Dù họ có bắt được tiểu đệ
đem chặc đầu, tiểu đệ cũng quyết không xưng ra đại ca là Mao Thập Bát.
Mao Thập Bát thấy gã nói bằng một giọng chân thành thì lẩm nhẩm gật đầu,
ra chiều vừa ý. Vy Tiểu Bảo tự nói một mình:
-Ðại ca còn có những ông bạn nào sắp tới. Vậy ta phải mua một bình rượu và mấy cân thịt bò. Mao Thập Bát nghe tiếng hớn hở nói:
-Có rượu thịt thì hay lắm. Ngươi đi mau rồi về đây. Ăn no một bửa xong hãy đánh nhau càng tốt. Vy Tiểu Bảo sững sốt hỏi:
-Ðánh nhau ư? Sao lại đánh nhau? Mao Thập Bát đáp:
-Dĩ
nhiên là có cuộc quyết đấu. Ta đã ước hẹn với người đến núi Ðắc Thắng
để tỷ đấu, không thì lần mò tới đây làm chi? Vy Tiểu Bảo la lên một
tiếng rồi nói:
-Trời ơi! Người đại ca còn bị thương thì đánh nhau thế
nào được. Cuộc tỷ đấu này hãy hoãn lại, chờ thương thế của đại ca khỏi
rồi sẽ đánh nhau cũng chưa muộn. Có điều…có điều đáng ngại là người ta
không chịu. Mao Thập Bát đáp:
-Hừ! Người ta là anh hùng hảo hán nổi
danh, sao lại không chịu. Chỉ có ta đây không chịu mà thôi. Bửa nay là
29 tháng 3 phải không? Nữa năm trước chúng ta đã có cuộc giao ước rồi.
Sau đó ta bị quan nha bắt được nhốt vào lao tù, nhưng ta vẫn nhớ lời ước
cũ mà phải tới đây. Ta đành vượt ngục ra đi. Lúc vượt ngục ta đã giết
hết mấy người, nên trong thành Dương Châu mới náo loạn cả lên, treo giải
thưởng tróc nả lão gia. Mẹ kiếp! Có lẻ số kiếp bị hung tin chiếu mệnh
mới gặp phải Ưng Trảo Tử. Ta đã giết chết bọn họ tám người mà mình cũng
bị thưong một chút mới thật là xúi quẩy. Vy Tiểu Bảo nói:
-Hay lắm!
Tiểu đệ đi mua đồ ăn rồi về ngay, để đại ca ăn uống xong rồi thì hãy
đánh nhau. Ðoạn gã cất bước chạy đi rất mau. Gã chuyển qua mấy khúc
quanh sườn núi chừng 7,8 dậm thì đến tiểu thị trấn. Gã tính thầm trong
bụng:
-Mao đại ca đã bị thương đến nổi đi không được thì làm sao
chiến đấu lại bên địch? Y còn bảo đối phương là anh hùng hảo hán nổi
danh thiên hạ thì nhất định bản lãnh phải cao thâm. Ta phải làm thế nào
giúp đở đại ca mới được. Gã mua hơn chục bánh bao, tám cái dầu cháo quẩy
mới mất có hơn hai chục đồng. Trong tay gã cầm tiền bạc thì trong lòng
ngứa ngáy. Trong đời gã, chưa bao giờ gã có nhiều bạc như thế này. Bây
giờ gã phải tậu xài một phen cho sướng. Gã chạy tới tiệm bán thịt nóng,
mua một cân thịt bò chín, một cân vịt quay, rồi lại đi mua một bình
hoàng tửu. Gã thấy trong tay hãy còn nhiều tiền, chợt nghĩ ra:
-Ta đi
mua một ít dây về bện thừng để tròng vào chân ngựa khi hai bên tỷ đấu,
đối phương mà không cẩn thận là vấp phải dây thòng lọng té xuống. Mao
đại ca chỉ việc cầm đao chém chết họ là xong. Gã nhớ tới chuyện ông thầy
dạy học nói chuyện cổ tích: Một viên đại tướng đang giao phong trên
trận địa. Chân ngựa vấp dây, ngựa ngã xuống hất đại tướng ngã theo. Bên
địch vung đao lên chém, lập tức viên tướng kia bị chặc thành hai đoạn.
Gã nghĩ tới chuyện này liền hối hả đi mua dây nhợ. Gã đến trước một tiệm
tạp hóa, bỗng thấy trong tiệm có bày bốn cái thùng lớn. Một thùng đựng
gạo trắng, một thùng đựng đậu vàng, một thùng muối và một thùng thạch
vôi. Vy Tiểu Bảo lại nghĩ ngay đến:
-Năm ngoái bang Tư Diêm cùng
người chiến đấu ở bên cầu, Tiên lão bị người ta dùng thạch vôi liệng vào
mắt, thành ra đang thắng mà thành bại. Sao ta không nghĩ đến cách này?
Thế rồi gã không mua dây nhợ nữa, mà mua hai túi thạch vôi đeo trên lưng
trở về. Mao Thập Bát vẫn nằm ngũ bên gốc cây. Hắn nghe tiếng bước chân
liền tỉnh dậy ngay. hắn mở bình rượu ra, uống luôn hai hớp, lớn tiếng
khen ngon. Ðoạn hắn hỏi Tiểu Bảo:
-Ngươi có uống không? Vy Tiểu Bảo
trước nay chưa từng uống rượu, nhưng bây giờ muốn lên mặt anh hùng hảo
hán. Gã đón lấy bình rượu uống một hơi. Hắn cảm thấy một luồng nhiệt khí
xông vào bụng, lập tức nổi cơn ho. Mao Thập Bát cười khanh khách nói:
-Tiểu anh hùng chưa học được công phu uống rượu. Bỗng nghe từ phía xa xa có tiếng dõng dạc hỏi vọng lại:
-Thập Bát huynh! Lâu nay vẫn mạnh giỏi chứ? 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+