Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lời chia tay ngày 1 tháng 4 – Chương 03 – 04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

3. Cảnh tượng đáng sợ

Tôi đứng trên ban công ngắm nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh. Một tia sáng quét qua chân trời để lại một đường cong hoàn mĩ rồi nhạt dần cho đến khi mất hẳn ….

“Sao băng!” Tôi sững sờ nhớ đến chuyện trước kia có một con bé ngốc nửa đêm chạy đến sân vận động dưới cái lạnh âm mười độ C chỉ để cầu nguyện một trăm lần cùng một điều ước dưới cơn mưa sao băng lấp lánh như pháo hoa ấy – Hãy khiến anh ấy yêu tôi!

Tôi bây giờ sẽ không cầu nguyện điều ước không thực tế ấy nữa — những thứ không thuộc về mình thế nào cũng có ngày bị ông trời lấy lại, để lại đứa trẻ tham lam một mình nếm trải nỗi thống khổ mất mát.

Đứa trẻ tham lam sắp phải đi xa rồi, tôi hét to lên với ánh đèn le lói phía xa: “Aaaaaaaaaa … đi chết đi, Bạch Vũ Khải …..”

“Đồ điên! Đứa trên lầu kia!” Phía dưới vang lên một giọng nam thô tráng.

“Ha ha!” Tôi cười thích chí, về phòng mở máy tính xem xem mình nên đi đâu để trốn vận rủi bây giờ, tiến hành kế hoạch “tái tẩy não” của tôi.

Mẹ già nhìn tôi bận rộn gói ghém đồ “Lại đi phát rồ chỗ nào đây?” Lời nói tràn đầy bất mãn.

“Phía tây, thành phố nào cũng được.” Tôi đáp không ngẩng đầu.

“Đưa đây.” Mẹ già chìa tay ra trước mặt tôi. “2000.”

Tôi mở ngăn kéo lấy ra một xấp tiền đặt vào tay mẹ già. Mỗi lần tôi định đi mẹ già đều đòi tôi tiền sinh hoạt, thực ra mục đích chính là không cho tôi có quá nhiều tiền để mà sớm mò về.

“Con … sao mà vẫn còn nhiều thế! Con giấu nhiều tiền riêng như vậy mà không chịu nói cho mẹ! Thái độ gì vậy!” Mẹ già thấy tôi vẫn còn để lại ít nhất là gấp đôi số tiền đã giao ra thì hối hận cực kì. “Đưa tiếp đây!” Mẹ già thật càng ngày càng không biết xấu hổ.

Tôi hôn lên má mẹ một cái, “Thế này được chưa? Chưa đủ thì con đưa nữa!” Tôi cười gian nhìn mẹ.

“Chưa đủ, ha ha.” Mẹ hôn lên má tôi, “Cẩn thận chút, chớ có quên mất mẹ già đấy nhé. Tốt nhất là đi một về hai.”

“Mẹ!” Tôi ôm chặt người mẹ thân yêu nhất của mình, trong thế giới của tôi hạnh phúc lớn nhất chính là được làm con của mẹ, nhưng tôi chưa bao giờ có ý định nói điều này cho mẹ biết.

Tôi vừa đi là đi liền bốn tháng, lúc quay về thì trời đã sang thu.

Tôi phơi nắng đến sạm da, đầu tóc vẫn ngắn ngủn. Kể từ sau khi chia tay anh tôi luôn để tóc ngắn, bởi tôi thấy rằng sẽ không còn ai thưởng thức mái tóc dài của tôi nữa.

Sau đó tôi lại xin vào một công ty tư nhân làm một nhân viên chăm chỉ.

Tôi dụi dụi đôi mắt cay nhèm, duỗi người một cái thoải mái trến ghế, cầm cốc đi đến phòng nghỉ ngơi rót nước, ngây người ra bên cửa sổ phòng nghỉ cả mười phút đồng hồ sau đó mới chậm rãi về phòng làm việc.

Tôi cầm một đầu gói trà nhấc lên nhấc xuống cho đến khi nước trà đặc quánh tan ra đỏ hồng cả ly trà. Tôi nhấp môi cúi đầu định vừa đi vừa uống, chợt nhác trông thấy một bóng hình quen thuộc – anh ngồi trên xe lăn tiến vào thang máy rồi biến mất.

“Á!” Tôi kêu lên vì bị nước trà nóng làm bỏng môi.

Tôi thẫn thờ bước vào phòng làm việc, trong phòng đang xầm xì không ngớt, một đám phụ nữ đang buôn dưa lê chủ đề gì đó mà “chàng đẹp trai”.

“Không ngờ tổng giám đốc lại đến phòng chúng ta thị sát ….” Tôi không nhớ tên cái cô nàng có giọng the thé này.

“Đáng tiếc … Người đẹp trai như vậy mà lại bị liệt. Xem ra ông trời cũng thật công bằng.” Một giọng nam cất lên với vẻ mừng vui trên nỗi đau của kẻ khác. Tôi nhìn khuôn mặt thiếu cân đối trầm trọng của hắn khẽ nhếch miệng rồi tiếp tục dỏng tai nghe mấy chuyện buôn dưa.

“Nghe nói cậu ta vừa tốt nghiệp xong liền bị bệnh, sau đó thì liệt luôn, thực ra cũng khổ.”

“Thật không? Bệnh gì thế?”

“Làm sao tôi biết được? Có điều nhà họ Bạch chỉ có mỗi một đứa con trai duy nhất này, lại còn tàn tật, xem ra có tiền chưa chắc đã có tất cả.”

……………..

Nhà họ Bạch ư? Tôi sững sờ đứng trước bàn làm việc, Bạch Vũ Khải! Thân mình tôi lảo đảo, cảm thấy trời đất quay cuồng.

Đã xảy ra chuyện gì! Chân anh ấy ….

Tôi xông ra khỏi phòng làm việc.

Tôi chạy như bay lên cầu thang, cắm cúi mải miết chạy trên hành lang hun hút.

Lần đầu tiên tôi nhận ra rằng, chạy – cái thứ động tác tốc độ cao này chỉ là để có thể nhanh chóng chứng thực một sự thật kinh hoàng.

Khi nhìn thấy tấm biển kim loại ghi chữ phòng tổng giám đốc phát ra ánh sáng lạnh lẽo, tay tôi đẩy cửa ra mà không suy nghĩ.

Tôi nghĩ rằng cả đời tôi cũng không thể nào quên nổi cảnh tượng này ….

Chiếc xe lăn lạnh lẽo chổng chơ trên mặt đất, cái bánh xe hướng lên trên chậm rãi xoay tròn ……

Người con trai từng mạnh mẽ đến mức đủ nhấc bổng tôi lên xoay tròn,  người thủ lĩnh có thể dễ dàng vượt qua địch thủ bất kể lúc nào, mỉm cười tung trái bóng tròn xoe vào rổ – đang nằm trên đất, gắng sức di chuyển đôi chân của mình …

Tất cả có lẽ chỉ trong một giây, thế nhưng giây phút tôi trông thấy anh và anh nhìn thấy tôi, tôi cảm thấy thời gian như ngừng lại. Thế giới xung quanh cũng ngừng lại ….

Sau khi trải qua một giây tê liệt đó, tôi đờ đẫn đóng cửa lại rồi từ từ ngồi phịch xuống nền. Tôi hi vọng khi tôi đóng cửa lại, tất cả những gì tôi nhìn thấy chỉ là ảo ảnh.

Tôi vớ lấy cổ áo thở hổn hển như lên cơn hen suyễn, toàn thân tê cứng như ngâm trong nước lạnh.

Khi tôi mở cửa ra lần nữa, tôi thực sự bắt đầu nghi ngờ khi nãy có phải là ảo ảnh hay không – sau cái bàn làm việc lớn, anh thoải mái ngồi tựa trên ghế da mỉm cười nhìn tôi, đôi mắt tràn ngập ý cười lấp lánh.

“Làm em phải sợ rồi!” Anh nói thật thản nhiên, thật nhẹ nhàng, như là chuyện của người khác vậy.

“Hơi hơi.” Tôi nhíu mày nhìn anh, phát hiện ra càng ngày anh càng trở nên xa lạ. Người con trai rạng rỡ như ánh mặt trời, tràn đầy khí thế và kiêu hãnh, chàng thái tử gia bỡn cợt với đời của ngày xưa và …… con người vô lực không chỗ tựa nương vừa nãy.

“Có phải thấy may vì anh đã bỏ em không?”

“Không!” Lời anh nói làm bay sạch những xót thương trong mắt tôi, chỉ để lại vẻ mặt cứng đờ thờ thẫn.

“Chạy đi phát điên chỗ nào mà phơi nắng đen sạm thế này.”

“Chỗ có nhiều tia tử ngoại.” Tôi không hỏi nổi một câu về chuyện chân anh. Tôi cứng ngắc đứng đó không động đậy, chỉ sợ một khi di động tôi sẽ không kìm nổi mà nhào vào lòng anh òa khóc.

“Ha, nhất định là tiêu sạch tiền trong túi rồi mới chịu mò về đúng không.”

“Em nghèo lắm.” Tôi phát hiện ra anh thực quá hiểu tôi, nhưng khiến tôi cực độ giận dữ chính là tôi càng ngày càng không hiểu nổi anh – từ sau khi anh nói chia tay tôi đã cảm thấy mình không hiểu anh rồi.

“Nghèo mà còn không mau lui xuống làm việc kiếm tiền cho chuyến sau hả?” Anh nheo mắt, đôi môi mềm mại nhếch lên thành một đường cong nhè nhẹ.

Ngay khi định bước ra ngoài, tôi quay phắt lại, “Người anh yêu có rời bỏ anh vì chân anh không?”

“Anh sẽ rời khỏi cô ấy.”

Đây là câu trả lời mà tôi không thể nào ngờ được. Tôi thấy thân thể mình bắt đầu run rẩy. “Xem ra anh thật sự yêu cô ấy!” Thế nhưng anh không yêu tôi. Anh vì cô ấy mà có thể bỏ rơi tôi, cũng có thể bỏ mặc cả bản thân mình.

“Cũng được đấy chứ. Xem ra anh cũng không phải hạng vô tình vô nghĩa!” Tôi cố gắng tỏ ra nhẹ nhàng châm chọc hòng giải vây cho con tim đang đau nhói của mình.

“Em đi đây.” Tôi khép cửa lại.

Tôi còn chưa làm rõ chuyện, nhưng có một điều tôi đã hiểu – anh không yêu tôi.

Bề ngoài tôi giả vờ như đang làm việc, trên thực tế tôi cứ một mực ngẩn ngơ, đầu óc hiện đi hiện lại tình cảnh anh trên nền đất không ai trợ giúp.

Người quanh tôi không biết đã đi hết tự lúc nào. Sắc trời đã ngả muộn, cuối cùng là một màu đêm tối.

Anh lặng lẽ đẩy xe lăn đến bên tôi, “Sao còn chưa về nhà ăn cơm?” giọng nói anh trầm thấp.

Tôi giật nảy mình, im lặng một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, phát hiện ra nước mắt đã lăn dài trên má.

Trên đùi anh phủ một tấm dạ mỏng, tôi không kìm nổi đưa tay ra khẽ đặt bên trên.

“Nói cho em đây không phải sự thật đi!” Tôi nghẹn ngào.

“Là thật, Phiên Nhiên ạ.” Vẻ mặt anh rất bình tĩnh.

“Em không muốn!” Tôi bắt đầu òa lên nức nở.

“Nào, sao vẫn vừa ngốc vừa xấu thế này!” Ngón tay anh vỗ về lên má tôi, thu những giọt lệ trên mặt tôi vào lòng bàn tay. “Ốc xào.”

Anh cười khẽ, giống hệt như ngày trước, mỗi khi tôi khóc lại nói: “Ốc xào.”

Chúng tôi như quay trở lại nơi thuần khiết thuở nào, dưới quán cóc giản đơn, ngồi bên bàn nhỏ kì cạch khều từng miếng ốc xào thơm cay nghi ngút.

Quá nhiều chuyện mà tôi không sao tiêu hóa cho hết được hình như đều hóa thành giản đơn trong tiếng lạch cạch ấy.

Thế nhưng khi tôi nhìn anh thành thạo đẩy xe lăn, trái tim tôi vẫn đau lắm. Tôi vẫn không thể chấp nhận được đôi chân hoàn mĩ không tì vết kia làm sao có thể không cảm nhận được chút nào sự ấm nóng của bàn tay tôi trên đó.

4. Nụ hôn trên sân bóng

Mấy ngày liền tôi không gặp được anh.

Tôi ngồi trên nền sân bóng rổ của trường ngắm nhìn bầu trời cao vợi.

Tôi đang đợi, đợi một ngôi sao băng để tôi cầu nguyện.

“Hãy để anh ấy được khỏe mạnh, cho dù anh ấy không yêu tôi.” Tôi nhẩm đi nhẩm lại một câu, hi vọng một ngôi sao băng xẹt qua có thể đem điều ước ấy lên trời.

Tôi ngồi đến ê cả mông mà không đợi được ngôi sao băng nào cả, nhưng không ngờ lại đợi được anh.

“Ngây ra nhìn gì vậy?” Anh đẩy xe đến gần tôi, cùng tôi ngẩng nhìn trời.

“Anh – sao lại đến đây?” Tôi há hốc miệng ngạc nhiên, chút thương cảm vừa rồi sớm đã bị hù cho bay đâu mất hút.

“Không biết nữa, nghĩ đến, thế là anh đến.” Trên sân bóng không bật đèn, tôi không biết anh làm sao mà trông thấy tôi. “Dậy đi, đất lạnh lắm. Đã sang thu rồi.” Anh đưa tay ra cho tôi.

Tay anh thật ấm, thật dài, thật tao nhã.

“Bóng không phải cầm lên mà là xoay lên.” Trước đây anh đã từng nói với tôi như vậy. Lúc ấy anh đưa tay điêu luyện xoay tròn trái bóng rổ trên đầu ngón tay.

Đột nhiên một vật đen đen tròn tròn nhằm hướng tôi bay tới. Tôi có cảm giác như giây phút ấy trái tim mình ngừng đập, chỉ biết trơ ra đợi bóng đen kia đập thẳng vào cái mặt vỗn dĩ phẳng tẹt của tôi.

Bóng đen ấy là một trái bóng rổ đang bay tới, ngay trước khi nó chạm phải mặt tôi, bàn tay vừa mới chìa ra cho tôi đã hút lấy một cách thần kì.

“Phù ….” Tôi thở phào một hơi, vội vã bò dậy khỏi sân chuẩn bị mắng ầm ĩ lên cho hả giận.

“Phiên Nhiên!” Anh giơ tay kia giữ tôi lại kéo mạnh xuống. “Không sao là tốt rồi.”

Anh xoay người lại giơ cao tay, tung trái bóng cũ mèm kia rơi thẳng vào lòng rổ.

Cách đó không xa vang lên một tiếng huýt gió.

“Người anh em, khá lắm.” Một bóng đen cao lênh khênh bước đến vỗ vào vai anh.

Tôi giận dữ đứng bên, không thích gã đó nhìn anh từ trên cao như thế. Trên sân bóng rổ, trước nay chỉ có anh mới có thể nhìn xuống kẻ khác. Tôi bước đến chuẩn bị đẩy xe lăn đưa anh đi khỏi.

“Chơi mấy chiêu chứ?” Lại là cái bóng đen đáng chết đó.

“Này, bạn gì đó ….”

“Chơi một lát nhé?” Một bàn tay quen thuộc đặt lên tay tôi cắt ngang lời tôi nói.

“Chơi ư?” Tôi trợn tròn mắt còn lớn hơn cái bóng đèn.

“Chắc em phải biết thói quen đi bóng của anh chứ.” Mắt anh lấp lóe một tia hưng phấn, như biến trở lại thành thiếu niên bóng rổ tràn trề khí thế ngày nào.

Tôi nhìn mắt anh, lòng bàn tay anh đang nắm lấy tay tôi ướt đẫm mồ hôi. Tôi rất sợ anh sẽ bị tổn thương – cả về thể xác và tâm lí. Thế nhưng tôi không sao từ chối được, không nỡ nhìn sự hưng phấn trong mắt anh lụi đi chỉ vì một chữ “không” của tôi.

Tôi đẩy anh chạy trên sân bóng.

Bóng đen bên cạnh giơ tay lên, không ngờ là một cú cản phá.

Anh thoáng ngẩn người, quay đầu lại nhìn tôi nháy mắt tinh nghịch lộ ra hàm răng trắng muốt. “Ha ha” tôi không nhịn được bật cười.

“Lại nào.” Anh vẫy tay với bóng đen kia.

Tôi lại đẩy anh chạy tiếp … hốt phải hốt trái giả như định vượt qua, anh móc bóng, trái bóng ngoan ngoãn rơi vào rổ.

“Lọt rồi!” Tôi vui sướng nhảy cẫng lên – đó là trái bóng của hai chúng tôi cùng đưa vào rổ. Tôi  lắc mạnh vai anh, con nhóc vui vẻ bị đè nén trong sâu thẳm nội tâm lâu nay giờ mới được hoàn toàn buông thả.

“Bạch Vũ Khải! Bội phục!” Bóng đen ôm bóng bước đến bên anh, đưa tay ra. “Quả không hổ danh trung phong số một trong lịch sử trường ta.”

“Cảm ơn!” hai cánh tay đàn ông nắm chặt, tôi ngạc nhiên rằng anh biến mất bốn năm rồi mà trong trường vẫn có người biết đến.

Tôi thở hổn hển nằm vật ra sân, nhắm mắt nuốt nước miếng. Mùi đất ẩm khiến tôi quay trở lại với những tháng ngày la hét “cố lên”

“Phiên Nhiên! Đứng dậy đi, đất lạnh lắm.”

Tôi mở mắt ra, thấy anh cúi người định kéo tôi dậy.

“Mệt quá, em ngồi một lát.” Tôi ngồi dậy, vừa nãy chạy một lúc thật khiến tôi hết cả hơi.

“Đứng dậy đi.” Giọng nói đã hơi nghiêm khắc.

Tôi uể oải bò dậy, anh níu lấy cánh tay tôi thuận thế kéo tôi vào người, đặt tôi ngồi lên đùi.

“Không được đâu ….” Tôi toan nhổm dậy, cánh tay anh ôm tôi càng chặt, tôi lại ngồi xuống đùi anh.

Tôi lập tức trở nên yên lặng, lặng lẽ dùng đôi chân mình cảm nhận chân anh … Đôi chân cứng ngắc khiến tôi thấy đau, đôi chân dưới lớp dạ đã mất đi sức sống và linh hồn.

Tôi tựa vào người anh, cẩn thận hít lấy mùi hương quen thuộc đó, cố tình đưa môi chạm vào lớp da mềm mại trên cổ anh. Tôi nhắm đôi mắt cay xè, sợ rằng những giọt nước mắt đã trào lên khóe không kìm được mà ùa ra mất.

Anh lấy ra một chiếc khăn khô lau mồ hôi cho tôi, chiếc khăn bông mền mại lau qua trán chầm chậm thấm đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên gò má, sau đó là xuống cổ, cánh tay … Tôi giống như một đứa trẻ con trốn trong lòng anh, hưởng thụ niềm vui được quan tâm săn sóc. Cuối cùng, anh ôm lấy tôi. Tôi thoảng như cảm thấy hơi ấm từ gò má anh áp lên trán mình.

“Mệt hả?” Anh thì thầm bên tai tôi.

“Ừm.”

“Nghĩ gì đấy?” Giọng anh thật trầm, thật khẽ.

“Đang nghe tiếng bóng bên kia, quen tai lắm.” Tôi co cả người vào lòng anh, có lẽ rất mau thôi, thứ cảm giác được yêu được chở che này sẽ biến thành hồi ức.

“Ngốc.” Anh nâng mặt tôi lên, bờ môi mềm mại áp lên môi tôi, đầu lưỡi nhẹ nhàng thám hiểm…

“Ừm ……” Tôi khẽ rên lên, hai cánh tay quấn lấy cổ anh, ngón tay lùa vào mái tóc mát lạnh, cuồng nhiệt mê say đáp trả ….

“A…” Anh bất chợt đẩy tôi ra, ánh mắt còn vương mê đắm. “Xin lỗi, Phiên Nhiên, anh… anh không biết là mình bị sao nữa. Anh xin lỗi.” Anh quay mặt đi không nhìn tôi nữa.

Tôi đứng dậy nhìn xuống anh, cảm nhận được nhiệt huyết sôi trào khi nãy giờ đang nguội lạnh dần. vẻ mặt tôi cũng dần lạnh xuống. Miệng vẫn còn lưu hơi ấm của anh, thế nhưng anh bây giờ cách xa tôi quá.

“Anh coi em thành cô ấy hả?” Tôi nhận ra giọng nói của mình lạnh ngắt.

Im lặng. Nét mặt anh cứng ngắc, đôi chân dưới tấm dạ không động đậy. Ánh mắt tôi ngừng lại trên đó hồi lâu, tôi đọc được từ đôi chân không chút sinh mệnh ấy bốn từ — cô đơn, bất lực.

“Như nhau thôi, em cũng coi anh như anh ta. Chúng ta hòa.” Tôi liều mạng cầm máu cho con tim thương tổn và lòng tự tôn rướm máu của mình, nhốt đứa trẻ vui tươi trở lại góc sâu u tối trong tim, khóa lại thật chặt.

Anh quay lại nhìn tôi, “Phiên Nhiên….”

“Em khát rồi, mời em uống nước nha.” Tôi đẩy anh ra ngoài.  Từng tốp sinh viên tự học trong trường nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò. Tôi đi mà không liếc nhìn, tôi biết đó không phải là những cái nhìn ganh tị nữa mà là tiếc nuối, tò mò và thương hại.

Tôi nghiến răng nguyền rủa ông trời.

“Phiên Nhiên, anh muốn gặp cậu ấy.” Anh đột nhiên mở lời.

“Ai cơ?”

“Bạn trai em.”

“Anh ấy ra nước ngoài rồi!” Tôi chỉ hận không thể đem anh chàng thần tiên đó ra ngoài vũ trụ.

“Anh đợi.”

“Để làm gì?”

“Giúp em nghiệm thu.” Ngữ điệu của anh lại trở nên bỡn cợt bông đùa. “Để em khỏi bị đám vô tình vô nghĩa lừa gạt mất.”

“Anh mới vô tình vô nghĩa, đồ Trần Thế Mĩ!”

“Nếu có ngày em gặp anh mà không nhận ra anh, coi như em giỏi.” Anh nheo mắt nhìn tôi, đầy vẻ khiêu khích.

“Anh tưởng anh là ai chứ?” Tôi xù lên như một con gà chọi.

Anh bật cười quay sang nhìn phía xa. “Anh đã nợ em rất nhiều, nhưng không trả hết được. Phiên Nhiên, được nhìn em hạnh phúc lấy chồng, anh cũng đỡ hổ thẹn.”

“Chúng ta bây giờ chỉ là bạn học, có lẽ chỉ là hơi thân quen  một chút.” Tôi không cần anh đối với tôi như thế, nhưng tôi cũng chẳng biết làm sao – cho dù anh bại liệt ngồi xe lăn, nhưng khi hai tâm hồn trần trụi đối diện nhau, anh vẫn có thể hiểu rõ tôi, áp đảo tôi mạnh mẽ.

Tôi lặng lẽ đẩy anh, tay đẩy xe lăn bị tôi nắm mạnh đến mức ướt đầm. Phía xa là xe của anh, người đàn ông trung niên đó đứng đợi cạnh xe.

Anh đã không thể thiếu được sự chăm sóc của người khác rồi, tôi chớp mắt thật mạnh để mình trông tự nhiên hơn một chút. Ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời vẫn chẳng có sao băng ….

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+