Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lời chia tay ngày 1 tháng 4 – Chương 05- 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

5. Quà tặng

Anh kiên quyết để lái xe đưa tôi về.

Tôi mím môi im lặng bước lên xe – tôi biết anh không muốn tôi nhìn thấy bộ dạng tàn phế vô dụng của mình.

Lúc xe chạy, tôi không kìm được ngoái đầu nhìn anh, trên chiếc xe lăn anh thật cô đơn, yếu đuối.

Màn đêm đen đặc dần dần che lấp bóng hình anh ….

Tay tôi khẽ khàng trượt lên môi, ngón tay mân mê nhớ lại nụ hôn bất chợt mà nhầm lẫn ấy. Đôi môi ấm mịn không kìm nổi ngậm lấy đầu ngón tay lạnh lẽo. Tôi chớp mắt thật mạnh ép làn hơi ấm nóng trở về.

“Giống như lần trước, hi vọng cậu Bạch lần này không có chuyện gì.” Người lái xe tên A Trung nói, chân không ngừng tăng tốc khiến tôi bị nghiêng ngả sang hết bên nọ đến bên kia.

“Lần trước ư? Lần trên đỉnh núi ấy hả?” Tôi nhớ lại hôm sau trông thấy anh bị gãy xương.

“Đúng thế.!” Chú Trung thở dài, “Cậu Bạch cứ nằng nặc muốn tôi đưa cô về một mình rồi quay lại đón cậu ấy. Thế nhưng lúc tôi quay lại thì phát hiện ra cậu ấy không ngờ đã một mình xuống được một đoạn đường núi, ngã ở ven đường, khiến tôi sợ đến mức không biết phải ăn nói sao với ông chủ và bà chủ.”

“Anh ấy — tự mình đẩy xe lăn xuống núi sao?!” Tôi hít vào một hơi lạnh.

“Vâng! Nghe cậu ấy nói cậu ấy tự nhiên sốt ruột muốn đi theo nhìn cô, sợ cô một mình xuống núi gặp nguy hiểm.” Chú Trung liếc nhanh sang tôi, “Cô Lâm, không phải tôi lắm lời nhưng cậu Bạch thực sự đối với cô rất đặc biệt.”

“À …. ờ ….” Tôi cũng không biết phải giải thích ra sao với bác tài nữa.

Đầu óc tôi gắng sức tưởng tượng cảnh anh ngã soài trên núi không thể tự xoay sở, trái tim tôi đau như tan nát, không sao kìm chế nổi cái cảm giác sợ hãi đến điếng người.

“Tôi… tôi tự về được. Chú mau quay lại xem anh ấy đi.” Tôi không khống chế nổi nỗi sợ hãi lan tràn.

“Lâm tiểu thư!” Chú Trung do dự.

Tôi đẩy cửa xe cho chú một lí do chắc chắn: “Tôi sắp về đến nhà rồi.”

Chú Trung cười nhìn tôi áy náy, dậm ga quay đầu xe về phía ngược lại …

Tôi ngồi khoanh chân trên giường như một lão tăng nhập định .

“Cục cưng, còn chưa ngủ sao?” Mẹ già tôi thò đầu vào.

“Ừm, ngẩn người một lúc thôi.” Tôi cố gượng cười.

“Công ty mới đã quen chưa? Con cũng bớt bốc đồng chút đi.” Mẹ già thấy tôi không từ chối để mẹ vào liền lách vào phòng tôi.

“Mẹ, tại sao người ta lại biết đi?” Tôi nhìn đôi chân đan vào nhau vắt vẻo của mẹ.

“Chuyện này cũng phải hỏi sao?” Mẹ ngạc nhiên hỏi.

“Nhưng có người không thể đi được.” Tôi nhớ đến anh và đôi chân không thể động đậy của anh.

“Cục cưng, con sao thế?” Mẹ nhìn tôi lo lắng, sờ nắn trên đùi tôi. “Con không định cho mẹ con biết tin xấu gì đấy chứ?”

Tôi áy náy nhìn vẻ sợ hãi trong mắt mẹ, tôi ôm lấy bà, sợ mình đã dọa chết khiếp trái tim sắp năm mươi tuổi của bà . “Con không sao, mẹ đừng nghĩ lung tung.”

Mãi lâu sau, dỗ dành an ủi mãi mới khiến mẹ tôi hoàn hồn lại, chút ý định nói chuyện của anh ấy cho mẹ nghe cũng không còn.

Lim dim mắt trên giường, đầu óc tôi hỗn loạn, xe lăn, bóng rổ, nụ hôn, tất cả xoắn tít lấy nhau. Khi tôi nửa mê nửa tỉnh, trời đã sáng tự lúc nào.

Tôi vác đôi mắt thâm quầng tới công ty, ngáp ngắn ngáp dài trước màn hình máy tính.

“Bộp … bộp”. Một bàn tay quyền uy vỗ lên mặt bàn tôi.

“Chủ nhiệm!” Tôi vội vàng đứng dậy cố gắng mở to đôi mắt đang lờ đờ muốn ngủ, làm ra vẻ cung cung kính kính.

“Kỉ niệm thành lập công ty, nhân viên mới phải lên tự giới thiệu, tốt nhất là có vài tiết mục, mục đích là để …”

“Góp vui với mọi người ạ?” Tôi to gan lớn mật nhanh nhảu đáp.

Chủ nhiệm nhìn tôi với vẻ “cô này hiểu chuyện dễ dạy” ….

“Em định nói một câu thế này – Tôi là Lâm Phiên Nhiên, that’s all, thank you.”

“Không được! Cô ăn mặc đẹp cho tôi chút, thể hiện cho tốt kẻo người khác nói nhân viên của tôi không ra gì!” Chủ nhiệm trừng mắt, khuôn mặt béo núc rung lên.

“Vấn đề là em có mặc long bào cũng không giống thái tử …” Tôi nhìn bộ đồ Jeans đơn giản trên người.

“Đừng có mặc cả với tôi!” Chủ nhiệm phất tay chạy mất.

Đúng là cá nằm trên thớt! Tôi bực bội nghĩ, cái công ty quỷ quái này từ trên xuống dưới đều bắt nạt tôi.

Tôi đứng ngẩn ra nhìn những quầy trưng bày hoa lệ trong trung tâm thương mại, cố tưởng tượng những thứ trang phục gọi là đẹp đẽ đó mặc lên người tôi trông sẽ thế nào. Thế nhưng khiến tôi tuyệt vọng chính là đám giá tiền ghi trên đó. Đầu óc tôi chỉ nghĩ – số tiền này có thể đi Lệ Giang rồi, số tiền kia có thể đi Maldives ….

Tôi thở dài một tiếng, ngồi xuống bên cửa sổ trưng bày một cách thật mất hình tượng. Xem ra bảo tôi bỏ tiền mua mấy thứ quần áo này không bằng để tôi từ chức về nhà đi du lịch một chuyến nữa cho xong.

Tôi lắc đầu định bỏ về nhà.

Cái tên hôm qua khiến tôi mất ngủ tự đẩy xe lăn đến, trên mặt nở nụ cười dìm chết người ta đi lại gần tôi. Tôi muốn chạy nhưng chân tôi không cho tôi chạy – tôi vẫn tham lam muốn ở bên anh một lát.

“Sao anh cứ bám theo em như hồn ma vậy?” Tôi nỗ lực lườm một cái.

“Đừng có đề cao bản thân quá, anh chỉ tình cờ đi qua, nhìn thấy một cô ngốc ngồi trong trung tâm thương mại thở vắn than dài mới lại xem chuyện lạ thôi.” Anh nhìn tôi hứng thú, những đường nét hoàn mĩ trên mặt khiến đôi mắt đang cố trừng lên của tôi không sao dời đi được.

Tôi nuốt nước bọt, cố áp chế ham muốn sàm sỡ đôi môi căng mịn của anh.

“Chú Trung đâu?” Tôi phát hiện ra anh lại chỉ có một mình, đâm lo: “Anh đừng có suốt ngày chạy loạn một mình vậy chứ!”

“Trong mắt em anh đã vô dụng đến thế sao?” Khuôn mặt anh tuấn thoáng qua chút giận, mặc dù miệng vẫn cười như không có chuyện gì.

“Hả, em … em đâu có ….” Tôi vẫn luôn cẩn thận lảng tránh đề cập đến chân anh, đối mặt với sự chất vấn này tôi gần như không biết đáp lại thế nào.

“Ha ha….” Cái tên vô sỉ kia không ngờ lại phá ra cười.

“Anh …..” Tôi chồm lên như một cô nàng hung dữ.

“Phiên Nhiên!” Anh khó khăn lắm mới nín cười, tóm lấy cánh tay đang khua loạn của tôi để trước ngực. “Chọn được gì rồi?”

“Em … cái này …..” Tôi không biết phải giải thích cho anh thế nào rằng tôi căn bản không muốn mua mớ áo quần đắt chết người đó.

“Áo thun quần bò, một trăm năm cũng không thay đổi, bạn trai em không có ý kiến gì sao?”

“Là chủ nhiệm có ý kiến.” Nói đến vấn đề này tôi bắt đầu lên tinh thần dạy dỗ người ta, “Chính là cái đám lão gia thích ca múa nhảy nhót các anh tổ chức kỉ niệm thành lập công ty, hại em …..” Tôi bắt đầu nhao nhao lên.

“Thành lập công ty?” Anh vỡ lẽ, “Đi nào.” Anh đẩy xe lăn đi vào trong trung tâm thương mại.

“Đi á?” Tôi vẫn đứng im tại chỗ.

“Bây giờ anh chỉ có một mình, em nhẫn tâm bỏ rơi anh sao?” Anh ngoái đầu chậm rãi bỏ lại một câu.

Thật đúng là hiểm quá đi, bắt nạt tôi lương thiện. Tôi tức tối đi theo phía sau anh.

Chúng tôi đi thang máy lên đến khu đồ đầm nữ mà tôi chưa tới bao giờ.

Tôi đẩy anh với nét mặt vô cảm, anh thì lại hứng chí hân hoan, suốt dọc đường thu hút không ít ánh mắt chăm chú của nữ giới.

Đột nhiên anh rẽ vào một cửa hàng  “Bộ đồ màu mù tạc đó, size của cô ấy.” Anh nói nhỏ với cô phục vụ.

“Này.” Tôi hoảng loạn nhìn cửa tiệm này – những nơi thế này đúng là nơi đại kị của tôi: quần áo thì ít mà cửa hàng thì to!

“Thử có mất tiền đâu!”  Anh nhướn mày với vẻ chẳng có gì đáng nói.

“Mời cô qua bên này.” Cô phục vụ mỉm cười chỉ dẫn.

Tôi ảo não chui vào phòng thay đồ, không đúng, nên gọi là sảnh thay đồ mới phải, bởi vì nó còn rộng hơn phòng khách nhà tôi.

Tôi ngạc nhiên ngắm mình trong gương – bộ dạ phục tơ tằm mềm mại bó sát khiến thân hình tôi thướt tha đến lạ, khe ngực lấp ló trong chiếc khăn choàng toát lên vẻ quyến rũ đầy nữ tính ….. Tôi chưa từng biết rằng mình lại có mặt này!

Ánh mắt vô tình dời đi, trong tấm gương trông thấy một đôi mắt sâu thẳm tràn đầy vẻ tán thưởng, tôi hơi sững người quay lưng lại nhìn anh.

“Đẹp lắm.” Anh khẽ thốt ra hai chữ, bờ môi mềm mại nhếch thành một đường cong tuyệt đẹp.

Tôi hoảng hốt cúi đầu chạy khỏi phòng thay đồ, hai tay đè lên ngực, sợ trái tim đang kích động có thể nhảy ra ngoài.  Tay tôi run rẩy lật nhìn mác giá, tôi há hốc miệng ….

Tôi cẩn thận đưa trả bộ dạ phục “Ưm … thôi ….”

“Gói lại!” Anh rút ra một tấm thẻ vàng.

“Đắt lắm đấy!” Tôi trừng mắt nhìn anh.

Anh đặt túi đồ lên đùi, đẩy xe rời khỏi.

“Phiên Nhiên, vừa rồi anh đã thấy trong mắt em thứ mà em đã đánh mất từ lâu lắm.” Anh nói khẽ.

“Cái gì cơ?”

“Mộng mơ thuần khiết và kì vọng. Anh không biết có phải là anh đã làm mất những thứ quý giá đó của em không nữa.”

Tôi chột dạ nhìn phía xa. Tôi biết mình đã đánh mất những gì, rất lâu rồi …. Một cô gái mà trong mắt không còn nỗi chờ mong kỳ vọng thì không phải là một người hạnh phúc.

“Xin lỗi em.” Anh khẽ thở dài.

“Em không muốn nói chuyện ngày trước nữa.” Tôi cúi nhìn xuống, che giấu đi nội tâm chua xót. Một người không thể cho, một người không thể quên nổi, nói thì có ích gì?

“Cái này tặng em, hãy làm một cô gái vui tươi nhé.” Anh mỉm cười đặt chiếc túi vào tay tôi.

Lòng bàn tay tôi hơi toát mồ hôi ….. đã bao lâu rồi tôi không được nhận món quà vui vẻ thế này?

6. Ra đi

Tôi ôm mấy bó hoa gói gém cầu kì ra khỏi công ty … Đây là hậu quả của việc tôi mặc bộ lễ phục đắt đỏ đó trong buổi lễ kỉ niệm thành lập công ty, trong một đêm tôi đã thăng cấp từ em gái nhỏ lên hàng ngũ mĩ nữ.

Bách hợp, tulip, hoa hồng … không có loại nào tôi thích cả. Mùi hương bách hợp trộn lẫn hương hoa hồng nồng nặc khiến tôi thấy chóng mặt.  Nhưng bất kể ra sao cũng phải vượt khó đem đống hoa này về nhà cho mẹ tôi xem – con gái mẹ không phải là không có ai theo!

Ánh mắt tò mò ngưỡng mộ suốt dọc đường khiến tôi bay bổng, lòng hư vinh của con gái giây phút ấy thể hiện ra đến tận cùng, tôi đắc ý nhướn mày áp chế ham muốn cười toáng lên như một đứa mê hoa, chạy về phía trạm xe bus.

Xe bus đông quá …..

Tôi thầm thở dài, còn chưa đợi tôi về đến nhà mà lòng hư vinh đã thành bùn dưới chân rồi.

Một chiếc xe màu đen chầm chậm chạy đến bên tôi.

“Cô gái bán hoa ngốc nghếch.” Một giọng nói trêu chọc vang lên – giọng nói mà tôi chết rồi nghe được cũng phải bật khỏi quan tài. 

“Hứ!” Tôi ngẩng đầu kiêu ngạo, thế nhưng tôi nhanh chóng nhớ ra thứ đã giúp tôi giành được tất cả hư vinh chính là bộ váy anh bỏ tiền mua. Tôi lập tức thấy hơi hụt hẫng.

“Nếu không muốn hoa của em nát hết thì tốt nhất lên xe đi.” Anh lười nhác tựa vào lưng ghế nói.

Cái tên này cứ như là đi guốc trong bụng tôi vậy, lúc nào cũng nói trúng điểm yếu của tôi. Tôi hậm hực đưa đống hoa cho chú Trung vừa đi đến cạnh tôi, lượn qua hông xe chui vào từ phía kia.

Lần đầu tiên tôi ngồi cùng một xe với anh, sợi dây an toàn cố định anh ở chỗ ngồi, đôi chân không cảm giác dưới tấm dạ tựa sang một bên vô lực, hai tay chắp lại đặt trên đùi.

Tay anh có thể cảm nhận được chân anh nhưng đôi chân đó lại không cảm nhận được chút xíu hơi ấm nào đôi tay đem lại – đây là một thứ cảm giác khó có thể cân bằng. Tôi ngồi ghế bên trái, mắt nhìn xuống giấu đi nội tâm phức tạp.

“Bây giờ có phải là thấy hít thở thoải mái hơn rồi không?” Anh quay sang mỉm cười nhìn tôi.

“Sao anh biết ….” Tôi buột miệng đáp. Anh hiểu tôi hơn nhiều so với tôi tưởng. Anh vẫn để ý đến tôi sao? Trong lòng tôi hiện lên một chuỗi bong bóng hi vọng dập dềnh.

“Em trong suốt như nước lọc ấy.” Anh đặt tay lên chỗ tựa tay bên cạnh.

“Lúc xe chạy khó giữ thăng bằng phải không?” Tôi e dè hỏi, tôi muốn biết tất cả về anh, nhưng cũng rất sợ làm tổn thương anh.

“Ừ, anh sợ khi xe quẹo hay lắc mạnh sẽ ngã đè lên em mất.” Ngữ khí của anh bình thản chẳng khác gì đang nói 1+1=2. Tôi ngầm hít sâu một hơi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Thăng bằng, một trung phong bóng rổ xuất sắc cho dù cả người ở trên không cũng vẫn có thể giữ thăng bằng, thế mà giờ đây – ngay cả khi ngồi anh cũng không thể giữ thăng bằng được. Tôi không biết tại sao ông trời lại chà đạp lên lòng tự tôn và tự tin của một con người như thế, để cho anh nếm trải sự khác biệt giữa có thể và không thể bất cứ lúc nào.

“Em thích hoa lan vũ nữ, đúng không?” Nụ cười mỉm và giọng nói khẳng định của anh cắt đứt dòng suy tư đau đớn của tôi.

“Ừm.” Tôi cố nặn ra một nụ cười hờ hững. Mỗi lần nhìn vào chân anh, bất kể tôi vui đến dâu cũng tự nhiên sinh ra cảm giác nặng nề.

Xe dừng lại trước một tiệm bán hoa.

“Đợi anh một lát.” Anh cở đai an toàn, chú Trung sớm đã lấy xe lăn từ trong cốp ra để cạnh cửa xe.

“Anh làm gì đấy?” Tôi cuống lên, “Anh đừng có nói là anh đi mua hoa đấy nhé, nhàm quá!”

“Anh cứ nhàm thế đấy, em có phải là không biết đâu.” Anh nhếch miệng cười lộ ra hàm răng trắng ngà đều đặn.

“Cậu Bạch …” Chú Trung đưa tay ra muốn đỡ lấy anh.

“Để tự tôi.” Anh chống một tay lên ghế, một tay chống lên xe lăn lê tấm thân nặng nề của mình. Đôi chân thon dài bị động đổi hướng theo thân thể, cuối cùng bị đôi tay của chú Trung chuyển đến chỗ để chân trên xe lăn.

Từ đầu đến cuối anh luôn tránh mắt tôi.

Ba phút sau, một đóa lan vũ nữ rực rỡ đưa đến trước mặt tôi.

“Nhàm, nhàm quá đi!” Tôi lắp bắp che giấu đi nội tâm kích động của mình.

“Cái này hợp với em hơn.” Anh cười rạng rỡ. Sau đó lại khó khăn lặp lại những động tác ngược lại với ba phút trước.

“Đi lại không tiện thì …. đừng làm mấy chuyện không cần thiết nữa.” Tôi lựa chọn từ ngữ mãi mới lí nhí nói được một câu.

“Chỉ là không tiện thôi mà.” Anh mỉm cười an ủi tôi, “Đừng có trưng cái mặt Lâm Đại Ngọc ra như thế được không, chẳng giống em chút nào.” Anh xoa mái tóc ngắn của tôi, một thứ cảm giác bồi hồi lướt qua trong lòng.

Đây là yêu sao? Hay chỉ là vật thay thế của tình yêu? Đầu tôi lại hiện lên cô gái xinh đẹp mà cả đời khiến tôi phải tự ti, trái tim tôi trở nên trống rỗng.

Đây chính là niềm vui vụng trộm, là niềm vui sướng nhất thời nhận được, nhưng rất nhanh sau đó là bất an sợ hãi, nhận được càng nhiều, nỗi sợ càng sâu.

Tôi chăm chú nhìn bàn tay sạch sẽ mịn màng gác trên chỗ tựa tay, móng tay gọt giũa chỉnh tề tỏa ánh sáng phấn hồng mờ nhạt. Tôi gần như cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ đó.

Tôi đưa tay ra  đặt lên mu bàn tay anh như kẻ mộng du. Tay anh thoáng run lên, lật lại ôm gọn bàn tay không lớn của tôi trong lòng bàn tay, nắm thật chặt. Đột nhiên anh đặt tay tôi gọn sang một bên, ánh mắt sáng ngời trở nên tăm tối vô cùng.

Trái tim tôi chìm dần xuống, an ủi, cảm thông, thương hại … Tôi tổng kết lại tất cả những từ ngữ có thể giải thích cho hành vi của anh …. Tim tôi bỗng dưng giận dữ điên cuồng, thế nhưng tôi mau chóng kìm lại những lời sắp vọt ra khỏi miệng.

Tại sao anh cứ không ngừng đến gần tôi, khiến tôi không ngừng buông lỏng và sai trái! Nỗi giận điên cuồng biến thành nội tâm bất lực, cho dù như thế tôi vẫn muốn hết lần này đến lần khác lừa gạt bản thân mình, chỉ vì niềm vui và sự buông thả trong gang tấc.

Không khí trong xe càng lúc càng trầm khiến tôi nghẹt thở.

“Có phải anh đã quá ích kỉ không?” Tiếng nói trầm thấp bất lực của anh phá vỡ sự im lặng. “Anh biết em không có bạn trai, cũng biết những sắc màu trong mắt em đều là do anh cả, anh không thể cho em kết quả, nhưng lại cứ liên tục cho em hi vọng …..”

Tôi chớp mi, một giọt nước mắt buông rơi, lại một giọt nữa ….

“Là bản thân em ngu ngốc mà thôi.” Mãi lâu sau tôi mới nghẹn ngào thốt được một câu.

“Em chưa bao giờ là đối thủ của anh, anh thích thế nào cũng được! Em thế là là đáng kiếp!” Tôi lấy tay áo gạt nước mắt, cảm xúc muốn nổ tung, giọng nói càng lúc càng cao: “Anh tưởng anh là cái gì chứ, muốn chia tay là chia tay, muốn lại gần liền lại gần, muốn gạt tay tôi liền gạt … anh là một tên khốn chính thống!” Tôi thở hổn hển, mắng đến quên cả bản thân. “Anh dựa vào cái gì mà bước vào cuộc sống của tôi, lúc nào cũng tự mình xuất hiện, sau đó lại tự bỏ đi. Anh không yêu tôi, anh có thể nhìn thấu tất cả của tôi, nhưng vẫn đùa cợt tôi như một con ngốc!”

“Sau này tôi không muốn gặp lại anh nữa!” Khi không còn lời nào để nói nữa, tôi gầm lên giận dữ. Bó lan vũ nữ trong tay ném mạnh vào anh. Những đóa hoa vừa mới đây thôi còn rực rỡ tươi tắn lả tả rơi xuống đất.

Những cánh hoa vàng tươi rơi xuống, lướt qua đôi mắt sâu thẳm mà không chút ánh sáng của anh. Khuôn mặt không chút biểu tình trở nên trắng bệch, đôi môi thoáng mở cuối cùng lặng lẽ khép lại.

Giọng nói của tôi tan ra trong gió, chiếc xe lại rơi vào sự tĩnh lặng im lìm.

Sự im lặng của anh gỡ nốt tầng tự tôn cuối cùng của tôi. “Dừng xe!” Tôi hét lên.

Xe còn chưa dừng hẳn tôi đã đẩy cửa chạy ra ngoài. Nước mắt tuốn xối xả không sao kìm được.

 

“Cục cưng? Bố con bảo mẹ con mình tối nay đến Di Viên ăn cơm.” Mẹ tôi lật tấm chăn mà tôi đang vùi đầu trong đó nói.

“Mẹ lại có thể thịt chồng cũ của mẹ một bữa tôm hùm còn gì.” Tôi rúc trong chăn không dám ló ra ngoài. Tôi sợ mẹ nhìn thấy đôi mắt khóc đến sưng húp của tôi mà phát hoảng, lại càng sợ mẹ truy hỏi.

“Mau dậy đi, lười chết mất thôi. Xem con thế này sang nước Anh rồi phải làm sao?”  Mẹ nhắm chuẩn xác vào chỗ mông tôi trong chăn nhéo một cái.

“Nước Anh gì chứ?!” Tôi giật mình giở tung chăn, mùa đông ngày ngắn, trong phòng tối om mù mịt.

“Bố con nói muốn đưa con sang Anh du học! Chẳng phải đấy là điều ngày trước con tự nói sao?”

“Du học? Con nói là du lịch mà ….”

“Thế chẳng phải như nhau cả sao? Mau lên, tôm hùm của mẹ ….” Mẹ kích động đến mức tự chạy khỏi phòng tôi.

Nước Anh! Tôi lẩm bẩm tên đất nước xa lạ này. Đó là nơi cách Trung Quốc đủ xa, một nơi thích hợp để tôi làm đà điểu. (*đà điểu khi gặp nguy hiểm thì giấu đầu vào trong cát, cho rằng như thế sẽ được bình yên vô sự*)

Tôi lật chăn đứng dậy lấy hai cục đá lạnh xoa lên đôi mắt sưng húp lên vì khóc.

Thì ra trên đời này nếu có tiền, rất nhiều chuyện tưởng chừng khó khăn cũng có thể trở nên đơn giản.

Khi mẹ con tôi hùng hổ đánh chén tôm hùm, chồng cũ của mẹ tôi nói: ông đã thần thông quảng đại làm gần xong hết những thủ tục cần thiết rồi, chỉ chờ tôi gật đầu là có thể đi ngay.

Tôi lập tức gật đầu, nhớ lại đóa lan vũ nữ nát tan khi nãy – không còn cách trốn chạy nào hoàn mĩ hơn thế này.

Chồng cũ của mẹ tôi hài lòng với câu trả lời của tôi, cho rằng cuối cùng rốt cuộc tôi cũng biết nghĩ cho tương lai mình. Gắp từng miếng tôm hùm bao hàm cái gọi là “tình yêu người cha” chấm mù tạt bỏ vào bát tôi.

Tôi bó mình như cái bánh tét, chuẩn bị đến công ty lần cuối – cái công ty mà tôi làm việc chưa đến nửa năm.

“Từ chức!” Anh nhìn tờ đơn xin thôi việc tôi đưa lên hồi lâu không lên tiếng, ánh mắt đầy tiều tụy. “Đến phòng tài vụ lấy tiền, bàn giao công việc xong là có thể đi rồi.” Anh do dự một lát rồi nhanh chóng kí tên lên tờ đơn thôi việc của tôi. Khi nét cuối cùng của chữ Khải trong tên anh hạ xuống, trái tim tôi cũng như ngừng lại theo.

Chúng tôi ngây ngô dại dột gặp lại, bên nhau đầy ám muội, bây giờ đích thực nên dứt điểm rồi. Tôi im lặng nhận lấy lá đơn đã kí từ tay anh, không nói lời nào quay gót bước đi.

Tôi hi vọng phía sau vang lên tiếng gọi, thế nhưng tôi cũng sợ anh níu kéo tôi lại. Cuối cùng tôi chẳng nghe thấy tiếng gì, cánh cửa khép lại sau lưng tôi ….

Tôi ngẩng đầu hít sâu một hơi, đứa trẻ tham lam lại sắp đi xa rồi, hi vọng đây sẽ là lần cuối.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+