Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lời nối dối ngọt ngào – Chương 04:Du ngoạn thiên đường 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngay ngày hôm sau Lạc
Dương và Mai Mai lên máy bay tới khu biệt thự bên bờ biển hưởng tuần trăng mật
sớm !

Tuy chưa kết hôn mới chỉ
là đính hôn thôi nhưng vì công ti đang ổn định nên đi luôn. Sau này công ti lại
khủng hoảng tài chính thì sẽ chẳng có cơ hội mà đi nữa. Vì lí do ấy mà các vị
phụ huynh bắt con cái đi sớm dù cả hai không muốn thế

 

I) Em là fan của DBSK

Bữa tối ngoài trời ,
không khí lãng mạn nhưng vô cùng căng thẳng…..

Từ trước đến giờ Mai Mai
chưa bao giờ để ý bất kì hành động nào của Lạc Dương vì đơn giản trước đây Lạc
Dương chưa là ì với cô cả , không phải bố mẹ cũng chẳng phải người yêu vậy thì
để ý làm gì cả. Nhưng hôm nay….

– Anh bị nnghẹn à? Hay
đau bụng ? Sao cứ ăn 1 miếng lại uống nước rồi lại thẫn thờ là sao?

Lạc Dương giật mình,
không ngờ cô ấy đang để ý đến mình . Nguyên nhân sâu xa của việc này rất chi là
củ chuối . Chẳng là chang ta vẫn đang lâng lâng trên mây , ngồi trước
“vợ” cảm xúc dạt dào đến mức nghẹn ngào , nghẹn ngào quá đến mức
nghẹn cả …. Cơm ^^

Sau 1 hồi định thần lại
,Lạc Dương quyết định hỏi Mai Mai điều anh vô cùng thắc mắc. Không biết rằng nó
có quá phũ phàng không nhưng nếu không hỏi thì anh sẽ chẳng thể ngủ nổi

-Mai Mai này anh hỏi em
nhé ,vì sao …vì sao em lại cưới anh

-Vì em yêu anh thế thôi,
đừng hỏi nữa

Cô ấy nói mặt không chút
biểu cảm, đến con mèo cũng biết là cô nói dối. Và rồi , như để lảng tránh tất
cả, cô ấy bỏ vào nhà , để lại Lạc Dương 1 mình với hàng đống câu hỏi thắc mắc

Nếu cô ấy vì gia đình mà
cưới anh thì anh sẽ cảm thấy tội lỗi lắm ! Anh sợ rằng cái tình yêu chỉ bắt
nguồn từ 1 phía sẽ chẳng mấy chốc tan vỡ. Anh sợ cô ấy bị tổn thương và cả anh
nữa nếu thật sự là như thế thì trái tim anh sẽ rỉ máu cả đời

Lòng nặng trĩu ,Lạc
Dương bước chậm chạp vào nhà. Đầu óc đang rối bời thì bỗng nhiên….

– Woa ! Đẹp trai quá –
Mai Mai hét ầm lên, có lẽ lung lay…. cả nhà

Lạc Dương trố mắt nhìn,
vừa mới mấy phút trước mặt lạnh tanh mà giờ thì……

– A ha , lại mấy chàng
DBSK à? Chồng chưa cưới của em đang lù lù trước mặt không nhìn, cứ ngẩn ngẩn
ngơ ngơ ngắm mấy chàng kia. Anh không đẹp trai bằng à?

-Không- Mai Mai trả lời
thẳng thừng

-Anh đẹp trai hơn ! –
Lạc Dương sửng cồ

– Sai rồi, em nói anh
nghe nhé, trong long em anh chỉ xếp vị trí thứ 6 thôi, 5 vị trí đầu cho 5 anh
kia

Đột nhiên Mai Mai không
nhắc tới Tử Long , không biết rằng cô ấy không nhớ thật hay cố ý không nhắc đến
nhưng nghe thấy vậy lòng Lạc Dương thấy vui vui. Anh quyết định ngồi xuống xem
cùng

Vừa ngồi “an
tọa” ,Mai Mai bắt đầu “phát thanh” tuyên truyền lịch sử của DBSK
nhằm lôi kéo Lạc Dương làm fan. Nào là lực lượng fan hùng hậu, nào là đẹp trai
hát hay…….

Nhưng đáng tiếc cho cô,
Lạc Dương là 1 người rất kiên định. Muốn anh làm fan phải có điều kiện

-Nếu muốn anh trở thành
fan thì…..hôn anh đi- Lạc Dương nói, chưa bao giờ anh cười đểu cáng như bây
giờ. Anh vốn là người rất nghiêm chỉnh

Đương nhiên là Mai Mai
không chịu cho đến khi anh hạ điều kiện từ hôn môi sang hôn má !

-Hôn rồi thì xem đi, mai
em hỏi về DBSK mà anh không biết thì đừng có trách.

Ngồi xem được 1 lúc mắt
cô rã ra, mệt , buồn ngủ. Mai Mai ngả vào vai Lạc Dương ngủ ngon lành như 1 đứa
trẻ!

-Em thật là đáng yêu. Ở
bên em anh không thể không cười được-Lạc Dương nói, tay khẽ vuốt mái tóc cô-
anh sẽ không để mất em lần nữa đâu, Mai Mai à!…….

 

II) Xe đạp ơi…!

 

Sáng sớm, trời trong
xanh, gió khe khẽ thổi. Lạc Dương kéo tấm rèm ra cảm nhận bầu không khí tinh
khôi của 1 buổi sớm mai. “Dễ chịu quá, cô ấy dậy chưa nhỉ?”- anh nghĩ
thầm rồi chạy sang mở cửa phòng Mai Mai. Cô ấy vẫn ngủ, chắc vì hôm qua thức
khuya xem show của DBSK nên giờ vẫn ngủ khì khì

Lạc Dương để cô ấy ngủ,
chạy nhanh xuống bếp chuẩn bị bữa sáng. 1 đĩa trứng ốp la hình mặt cười, 1 bánh
mì kẹp, 1 ly sữa. Tuyệt ! Anh vừa làm vừa cười tận hưởng niềm hạnh phúc được
chăm soc người mình yêu – người sẽ thành vợ của anh trong tương lai

Đang mải trang trí bàn
ăn thì Mai Mai bước xuống khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ, chẳng có vẻ gì là muốn
tỉnh cả.

-Ơ, sao anh không để
phục vụ làm?

-Anh muốn tự tay làm cho
em-Lạc Dương cười vui vẻ rồi kéo tay cô đến ngồi vào bàn ăn

-Woa, anh khéo tay thật
đấy-vừa ăn miếng đầu tiên Mai Mai đã tấm tắc khen

Sở dĩ cô khen như vậy là
do cô không biết…..nấu ăn. Đến cái bánh mì kẹp gì cô cũng chả biết. Xấu hổ
thật ! +.+. Lạc Dương không nói gì chỉ lắc đầu tỏ vẻ …….bó tay trước cô gái
vụng về hết cỡ này

-Ăn xong rồi em muốn đi
đâu? Đạp xe không? Nghe cũng lãng mạn đấy!

-Đạp xe à ? À ..ừ…thì thật
ra em không biết đi xe đạp!

-Trời đất, em không biết
đi hả? À mà cũng đúng thôi, đại tiểu thư suốt ngày đi ô tô không biết đi cũng
phải !

-Anh thì không phải đại
thiếu gia à? Chẳng qua…..chẳng qua là em không thích thôi. Nếu không thì anh
thua em là cái chắc

Từ bé, dù là đi học hay
đi chơi, Mai mai đều ngồi ô tô. Nếu không phải gia đình đưa đi thì là Tử Long
đưa đi. Thỉnh thoảng cũng có đi xe đạp nhưng chỉ là ngồi sau xe Tử Long thôi.
Lạc Dương cũng chẳng khác gì. Anh ghét đi xe đạp, đơn giản là vì bụi đường bám
đầy người. Nhưng vì ước muốn 1 ngày được chở Mai Mai ngồi sau mà anh cố găng
học đi cho bằng được

Cuối cùng thì ước nguyện
đó cũng thành hiện thực. Lạc dương vui quá ! Trước kia, đã có lần anh đứng chờ
Mai Mai ở 1 góc sân trường với mong muốn được chở cô ấy đi.

Nhưng Tử Long luôn là
người cướp đi của anh cơ hội đó. Và anh lại chỉ có thể trộm nhìn Mai Mai cười
đau khổ 1 mình

Nhưng bây giờ tất cả đã
đổi khác, Tử Long chưa trở về ,anh cũng lo nhưng nó lại là điều may mắn cho anh
!…

Chỉ vì cái tinh ương
ngạnh mà Mai Mai bầm tím cả người. Cô nàng bắt Lạc Dương dạy đi xe đạp. Kết quả
là ngã lên bờ xuống ruộng. Thật là thê thảm, thảm trên cả mức thảm !

Chiều đến , người đau ê
ẩm , chân cũng mỏi rồi. Mai Mai không đòi đi xe nữa, cô để Lạc Dương đèo đi.

Cô ôm chặt lấy anh ấy
như khi bám cây vậy . Lúc này đây Mai Mai mới thấy Lạc Dương sao mà ấm áp quá ,
đáng yêu quá !!! Trái tim cô đang rung động , xao xuyến trước cái hơi ấm ấy. Cô
run rẩy , cô sợ hãi . Cái trái tim tưởng như dã ngủ yên từ 6 năm trước , giờ
đây nó đã thức tỉnh , để cô có được cái xúc cảm mãnh liệt trước 1 người con
trai khác không phải Tử Long mà là Lạc Dương.

 

III) Mưa cho ta gần nhau

 

Về đến nhà Mai Mai mới
để ý thấy Lạc Dương đi chơi mà vẫn mặc áo sơ mi quần hộp , nghiêm chỉnh một cách
thái quá.

– Lạc Dương , sao anh ăn
mặc gì mà kì cục vậy ? Đi chơi chứ đâu phải đi làm . Anh 25 tuổi hay là 52 tuổi
thế ?

Sau khi bị chê lên chê
xuống như thế Lạc Dương đành ngậm ngùi vào nhà thay áo . Một lát sau , Lạc
Dương bước ra tay cầm một chiếc ô , nếu anh mỉm cười lúc ấy thì chắc có hàng
loạt cô gái ngây ngất say như điếu đổ trước vẻ đẹp trai lai láng của mình .
Trông anh bây giờ giống một hot boy tuổi teen thứ thiệt . Quần jeans áo phông
khiến anh trẻ ra mấy tuổi!!!

Trời đang mưa , Mai Mai
vẫn chưa vào nhà , Lạc Dương lo quá , anh chạy đi tìm khắp trong vườn , té ra
cô ấy đang …. Nghịch nước bên cái hồ nhỏ . Cô ấy cứ như một đứa trẻ con 5
tuổi ấy . Việc …. trông trẻ này khiến Lạc Dương mệt quá !!!

– Woa , anh đẹp trai
thật đấy – Mai Mai ngước nhìn Lạc Dương khen chân thành

Lạc Dương chẳng để ý gì
đến câu nói ấy chỉ chạy đến chỗ Mai Mai và bắt cô vào nhà . Cô khó chịu trước
thái độ cứng nhắc của Lạc Dương . Sau giây lát suy nghĩ cô đã có một kế
hoạch…. Nham hiểm nhằm bắt Lạc Dương thay áo lần nữa cho bõ tức . Mai Mai
giật mạnh chiếc ô Lạc Dương đang cầm rồi nhanh chóng đẩy anh ấy xuống hồ . Cô
ấy nhanh quá khiến Lạc Dương không kịp trở tay . Trong tích tắc anh đã… yên
vị dưới nước .

– Haha, trông anh đáng
yêu quá . Thay quần áo thêm lần nữa nha . Bye a….

Chưa kịp nói hết câu
“Bye anh” Mai Mai đã bị Lạc Dương kéo xuống hồ cùng . Cô ấy sợ quá ôm
chặt lấy cổ Lạc Dương , chắt đến mức suýt nữa thì ngạt thở .

– Đồ độc ác , hic hic!!!
– Cô ấy hét ầm lên , khóc nức nở – A , hắt xì , đồ độc ác , hắt xì , em không
biết bơi …

Mai Mai hắt xi liên tục
Lạc Dương sờ chán cô ấy thấy nóng ran vội bế cô ấy vào nhà , vừa đi vừa lẩm bẩm
:

– Trời đất !!! sao em
yếu xìu vậy . Mới ngậm nước một tí đã sốt rồi bó tay em!!!

 

IV) Sự so sánh nghiệt ngã

 

Khi Mai Mai đã uống
thuốc và nằm yên trên giường , Lạc Dương mới lên tiếng :

– Tối nay anh sẽ ngủ ở
đây . Để em một mình anh không yên tâm .Thấy cô bé Mai Mai mắt tròn mắt dẹt ,
anh vội trấn an tinh thần:

– Đừng có nhìn anh như
thế. Ngủ đi. Anh nằm trên cái giường khác

Nói là nằm ở đây để
trông Mai Mai mà Lạc Dương ngủ trước cả cô nàng. Cũng phải thôi, anh ấy mệt
quá. Cả ngày cứ phải chạy theo cái cô bé nghịch ngợm kia không ngất xỉu là may
rồi +.+

Chờ đến khi Lạc Dương đã
ngủ được 1 lúc lâu, Mai Mai mới rón rén đến bên anh. Cô khẽ đặt tay lên đôi
môi, lướt trên sống mũi cao cao trên bờ mi dịu dàng và cảm nhận hơi thở của anh
ấy

– Anh thật là đáng yêu!
Tại sao em không nhận ra điều này sớm hơn nhỉ?!- Cô thủ thỉ rồi tựa đầu vào vai
Lạc Dương ngủ ngon lành

Đang yên giấc thì bỗng..

-Á, đau quá – tiếng Mai
Mai hét lên khiến Lạc Dương tỉnh giấc

-Ơ, sao thế, sao em ngủ
đây, đau chỗ nào à, có đau nhiều không, để anh xem nào- Lạc Dương vừa hỏi dồn
dập vừa quay sang bật đèn

Khi phòng sáng lên, Lạc
Dương “à” lên 1 tiếng, hiểu ra mọi chuyện. Té ra vừa nãy do anh cựa
mình, đập cánh tay lên eo cô bé, vào đúng chỗ bị bầm tím- hậu quả của việc tập
xe đạp nên mới đau thế !!!!

-Nằm yên đấy, để anh bôi
thuốc và dán cao cho

Vừa chạm vào eo cô ấy
tay anh có cảm giác mơn man kì lạ. Da cô trắng quá lại mịn như bột vậy. Lạc
Dương bị kích thích cực độ. Anh cúi thấp người xuông hôn cô ấy. Mai Mai vẫn nằm
yên như thế cho đến khi Lạc Dương cầm cái cúc áo của cô giật tung ra

Cô đẩy Lạc Dương qua 1
bên, chạy bán sống bán chết đến nỗi vấp chân vào ghế và đập đầu vào cửa. Cô ấy
ngã xuống, thu mình vào goc tường và khóc…..

Như bừng tỉnh giấc mộng,
Lạc Dương toan chạy đến bên cô nói lời xin lỗi cho cái hành động dại dột vừa
rồi và lau khô những giọt nước mắt đang rơi lã chã kia nhưng….

– Đừng có lại gần em.
Anh là đồ độc ác, đồ xấu xa. Anh….anh không bao giờ bằng được Tử Long, không
bao giờ, không bao giờ……

Lạc Dương chết điếng
người, tim anh đau tê tái. Cô ấy đang so sánh anh và Tử Long, cái sự so sánh
nghiệt ngã mà anh không bao giờ muốn nghe

Lạc Dương đang tức giận.
Giận thật sự! Cơn sóng ghen tuông trào dâng trong lòng anh. Anh mở cửa rầm 1
cái rồi bỏ sang phòng làm việc để Mai Mai lại 1 mình

Anh ngồi ôm cái máy tính
đến sáng nhưng thật sự là chẳng nạp vào đầu được chút nào cả. Đầu óc anh đang
rối bời lúc nào cũng o o cái câu hỏi : ” Chẳng lẽ mình không bằng thằng
nhóc đó”

…..

Còn với Mai Mai, cô ấy
không giận Lạc Dương, cô ấy đang đau khổ. Tưởng rằng mình có thể quên được Tử
Long, xây dựng 1 hạnh phúc mới bên Lạc Dương. Nào ngờ….. Lạc Dương làm cô nhớ
đến Tử Long , nhớ nhiều lắm, nhớ đến phát điên lên. Khi bờ môi Lạc Dương chạm
vào bờ môi cô, hình ảnh của Tử Long lại hiện ra trước mắt cô.

Và cho đến khi cái cúc
áo bị giật tung ra thì cô hoảng sợ thật sự. Cô ấy sợ phải đối mặt với quá khứ
với cái mối tình đầu đầy ngọt ngào và cũng không thiếu những đắng cay.

Có lẽ nào mình đang phản
bội lại Tử Long, phản bội lại cái tình yêu cô đã tôn thờ suốt 6 năm nay- cô
nghĩ vậy. Và trong cái lúc hoảng loạn ấy, cô đã nói những điều không nên nói
làm tổn thương đến lòng tự trọng của Lạc Dương

Cô ấy biết mình đã sai
khi nói thế nhưng lại không đủ can đảm đối mặt với Lạc Dương nói lời xin lỗi !

Và thế là vì sự yếu đuối
của 1 đứa con gái và niềm kiêu hãnh của 1 thàng con trai đã vô tình đẩy 2 người
ra xa nhau

Suốt 10 ngày liền, Lạc
Dương và mai Mai nhốt mình trong phòng. Đi ngang qua cũng không nhìn nhau lấy 1
cái, ăn cơm cũng không ngồi cùng nhau, người ăn trước kẻ ăn sau

Khu biệt thự bây giờ
không khác gì 1 tòa lâu đài ma ám, lạnh lẽo .u ám, không 1 chút sức sống

Trong thời gian ấy, Lạc
Dương đã suy nghĩ rất nhiều. Anh nghĩ mình không hề sai mà chỉ quá vội vàng mà
thôi. Anh biết giờ đây trái tim Mai Mai đang dần hướng về phía mình. Nhưng có
thể 3 tuần- khoảng thời gian ngắn ngủi này chẳng là gì so với 6 năm cho 1 tình
yêu mãnh liệt

“Có lẽ quyết định
quên đi Tử Long, sống 1 cuộc sống mới bên mình thực sự khó khăn với cô
ấy”-Lạc Dương chợt nghĩ.

Và anh hiểu rằng mình
cần làm điều gì lúc này…….

 

V) Lời thú tội trước tình nhân

Thật là khó để đối diện
nhau lúc này !!! Nhưng cứ tiếp tục cả hai sẽ khủng hoảng tinh thần sớm thôi .

Sáng , Lạc Dương dậy
thật sớm , đặt trên bàn ăn một mẩu giấy chỉ cách nhau có mấy bước chân mà phải
hẹn hò qua giấy thật là phiền toái ” 7:00 tối nay , ra sân sau biệt thự ,
anh có chút chuyện muốn nói với em”

Mai Mai cầm mảnh giấy ,
lòng vui sướng . Đây là cơ hội cho cô sám hối trước cái tình yêu mới hé nở kia
. Cả ngày cô cứ bồn chồn đứng lên rồi lại ngồi xuống không yên . Cô đang cố
nghĩ xem mình nên nói gì , một lời xin lỗi nhẹ nhàng để không làm tổn thương
đến trái tim Lạc Dương một lần nữa .

Và rồi cái gì dến cũng
phải đến . Màn đêm buông xuống . Mai Mai lặng lẽ ngồi ở ghế đá và chờ đợi chàng
Lạc Dương .

– Một bó hoa thay cho
lời xin lỗi . Em có chấp nhận không ? – Lạc Dương đứng trước mặt nàng , đưa bó
hoa hồng xanh tặng cô . Hoa hồng xanh là hoa mà Mai Mai thích nhất .

Lạc Dương ngồi xuống ghế
, vòng tay ra sau cô , ngẩng mặt lên trời , nhìn xa xăm vào khoảng không rộng
lớn , ánh mắt thoáng chút gì đó rất đau khổ .

– Em thật là tàn nhẫn !!!
không biết từ khi nào , em đã đánh cắp trái tim anh . Suốt bao năm qua anh
chẳng thể yêu ai khác ngoài em , anh chỉ biết riêng em , chỉ biết có mình em
thôi !!! Anh lao đầu vào yêu em như một con thiêu thân , anh đã yêu hết mình ,
yêu một cách nồng cháy hết mình cho tình yêu với hi vọng một ngày nào đó em
nhìn thấy anh . Và rồi thì cuối cùng ước nguyện ấy đã thành hiện thực . Em đã
biết rằng anh yêu em . Nhưng trái tim em đã có người khác rồi . ” Thằng
nhóc Tử Long ấy thật là sung sướng . Anh cũng muốn được như cậu ta và thế là
ngọn lửa tình yêu trong anh lại cứ tiếp tục cháy , cháy sáng chói lòa đến nỗi
anh đã tự thiêu rụi chính mình . Vậy mà em chẳng hề đáp lại . Anh đã đau khổ
như thế nào em có biết không ? Yêu mà chẳng được yêu , thật là phũ phàng ….
Người ta chê anh khờ – Cũng đúng thôi . Anh là một tên khờ , anh đã yêu người
không nên yêu . Nếu ở bên anh khiến em nhớ cậu ta nhiều đến thế thì anh sẽ để
em đi… Xin lỗi em !!!

– Lạc Dương vừa nói vừa
cười , một nụ cười chua chát .

Anh đã yêu em 1 tình yêu quá độ,

Đôi lúc làm em sợ,phải không em?

Em đã quen với những gì nho nhỏ,

Vui chỉ đủ ,buồn và nhớ để vừa quên

 

Ân ái hẹn hò….trò phiêu lưu vặt vãnh,

Như chút giấm chua trong bữa ăn nhạt hàng ngày

Mà vẫn biết tình yêu là rượu mạnh,

Nâng lên môi chưa uống đã lo say.

 

Anh chẳng trách em đâu, thời buổi này là vậy,

Sống thì lay lắt mà chết lại tiếc mình

Đành tự giết mình trong trò chơi tình ái,

Trò chơi này không có chỗ cho anh !

( trò chơi- Nguyễn Hoàng Sơn)

 

Từ nãy đến giờ Mai Mai
chỉ ngồi im lằng và lắng nghe . Cô ngỡ ngàng trước tất cả những gì Lạc Dương
nói – những lời nói từ tận sâu đáy lòng anh mà bao lâu nay anh đã giấu kín .
Mai Mai tưởng rằng tình yêu cô dành cho Tử Long là vô cùng mãnh liệt , sẽ chẳng
có ai có một tình yêu như thế . Cô biết Lạc Dương yêu cô từ lâu nhưng chẳng bao
giờ cô nghĩ nó lại tha thiết cháy bỏng đến thế . Đến bây giờ cô mới thấy mình
thật tàn nhẫn . Cô là người dẫm nát trái tim của Lạc Dương .

Và lúc này đay , cô cần
một lời thú tội , một lời thú tội trước Lạc Dương – người đã yêu cô hết mình
suốt bao năm qua …….!!!!!

Lạc Dương đút tay vào
túi….. đi vào nhà…mỗi bước đi lòng lại thêm nặng trĩu. Mai Mai chạy tới, ôm
anh ấy thật chặt từ phía sau, nước mắt bắt đầu chảy ra giàn giụa

-Anh đừng đi, làm ơn,
anh không phải người có lỗi. Em sai rồi…. sai thật rồi anh à !. Đừng bỏ em 1
minh trong bóng tối… làm ơn…..- cô ấy hét lên thống thiết, nước mắt vẫn
tiếp tục chảy ra, ướt hết lưng áo của Lạc Dương

Nhưng Lạc Dương đã rút
tay cô ấy ra và bước tiếp 1 cách lạnh lùng

– Đừng cố ép mình nếu em
không muốn

-Đồ ngốc ! Anh có biết
là anh ngốc lắm không hả? Tại sao….. tại sao anh không nhận ra rằng ….em
yêu anh chứ ? Em yêu anh, anh có hiểu không ? -Mai Mai nấc lên nghẹn ngào. Cô
ấy nhìn Lạc Dương ánh mắt tha thiết chan chứa 1 tình yêu đang rực cháy

Bao năm qua, cô đã kìm
nén cảm xúc của mình , ép mình không được yêu Lạc Dương để không trờ thành kẻ
phản bội lời hẹn ước Tử Long. Cô cũng là 1 cô gái bình thường, cũng biết yêu
cũng biết rung động .

Lạc Dương là 1 chàng
trai tốt rất tốt là khác. Những khi cô yếu mềm khi cô gục ngã, Lạc Dương luôn
là người duy nhất nâng đỡ cô như 1 thiên thần hộ mệnh

Anh ấy luôn yêu cô mà
không yêu cầu cô đáp trả. Yêu đơn phương đau khổ nhiều lắm ! Trái tim anh ấy
đau nhưng anh chấp nhận tất cả, đau 1 mình còn hơn là ép buộc người khác để rồi
cùng đau!

6 năm gần bên nhau chẳng
lẽ không là gì ????!!! Nhưng Mai Mai đã cố gắng chai lì với tất cả, bắt trai
tim mình phải ngủ, ngủ thật lâu để không yêu 1 ai khác ngoài Tử Long !

Nhưng đến bây giờ, những
xúc cảm, những suy nghĩ dồn nén tích tụ bấy lâu nay đang bùng cháy thành 1 tình
yêu mãnh liệt. Chắc cô sẽ phát điên lên nếu không nói ra cái điều ấy

……

Lạc Dương quay lại nhìn
cô, ngỡ ngàng trước tất cả. Trái tim anh đập loạn nhịp. Anh không biết liệu mình
có đang mơ hay không nữa

Anh cũng biết giờ đây
trái tim Mai mai đang dần hướng về phía anh. Nhưng để quên đi Tử Long, quên đi
cái thứ tình yêu cô đã ấp ủ, đã tôn thờ suốt 6 năm thật sự không hề dễ dàng !

Ấy vậy mà Mai Mai đang
đứng trước mắt anh và nói rằng cô ấy yêu anh. Anh nhìn cô bằng ánh mắt kinh
ngạc nhưng hạnh phúc, sung sướng vô hạn

Lạc Dương chạy tới bên
cô, lau đi những giọt nước mắt vô tội đang rơi lã chã kia rồi ôm cô ấy vào lòng

-Anh xin lỗi đã lạnh
lùng với em như thế !

……

Bóng tối dường như đã
phải nhường chỗ cho ngọn lửa tình yêu rực cháy ấm áp trong lòng họ

Không gian lắng đọng
thành những giọt hạnh phúc……

Ngọt ngào…….

Tràn đầy yêu
thương……

Mùi hương cây cỏ , tiếng
nhịp đập trái tim……

Tất cả thật lãng
mạn…….

Và rồi Lạc Dương đã trao
cho cô ấy 1 nụ hôn – 1 nụ hôn xóa đi tất cả những giận hờn , những quá khứ đau
thương , nụ hôn khởi đầu cho 1 tình yêu mới , nồng nàn hơn….bỏng cháy hơn….

 

VI) EVERYDAY I LOVE YOU MORE!!!!!

Trong phòng của Lạc
Dương…..

– Em có chắc rằng mình
đã sẵn sàng không? Nếu không thì đừng ép buộc mình !

-Em chắc chắn !- Mai Mai
nhìn Lạc Dương ánh măt không chút do dự- Từ giờ phút này đây em sẽ thực sự trở
thành vợ của anh , của riêng anh, riêng anh mà thôi….. Mãi mãi…..vĩnh
viễn…..

……

Sáng ,thức giấc, nhìn
thấy 1 vệt máu như cánh hông trên chăn ,Mai mai bất giác đỏ mặt, đỏ lên như cà
chua chín. Cô liếc mắt nhìn sang bên chiếc đèn ngủ.

1 bó hồng xanh rất lớn
kèm theo 1 chiếc thiệp nhỏ:

“EVERYDAY I LOVE
YOU MORE !!!”- là nét chữ của Lạc Dương

Mai Mai mỉm cười hạnh
phúc

-Anh ấy thật là lãng
mạn!!!

Cô chạy sang phòng làm
việc. Lạc Dương đang ngồi đó, bên chiếc máy tính, khuôn mặt đăm chiêu

Mai Mai rón rén bước tới
bịt mắt anh ấy

-Mai mai, em tỉnh rồi à?

-Sai rồi em không phải
là Mai Mai- cô nhóc nhõng nhẽo

-Nhà chỉ có 2 người,
không phải em thì là ai?- Lạc Dương phá lên cười

-Không được, chồng yêu
anh phải gọi em là vợ !!!!!- Cô ấy ghé sát tai Lạc Dương thầm thì, nũng nịu
bằng cái giọng ngọt như mía lùi !!!

Cô cũng thật là lạ. Cô
yêu Tử Long, chờ đợi suốt 6 năm và rồi vội vã đính hôn với Lạc Dương quên đi
cái mối tình ấy. Và mới chỉ có 3 tuần thôi, cô đã thay đổi hoàn toàn.

Đứng trước Lạc Dương cô
có thể gọi “chồng” 1 cách trơn tru và bằng cái giọng ngọt sớt.

Sẽ có người nói cô là kẻ
bạc tình bạc nghĩa, là kẻ trăng hoa. Nhưng 6 năm chờ đợi với 1 cô gái bé nhỏ
khác nào 1 cực hình!

Cho đến phút chót, trước
khi cô đòng ý lời cầu hôn của Lạc Dương cô vẫn là 1 người con gái chung tình.
Quá chung tình là khác !

Trong 6 năm sang Mĩ, chỉ
có 2 năm đầu Tử Long còn nhắn tin cho cô nhưng 4 năm tiếp theo, không 1 lời
nhắn nào cả. Thậm chí cô không biết Tử Long còn sống hay đã chết, không biết
anh ấy ở đâu. Vậy mà cô vẫn chờ, chờ mỏi mòn. Thế chẳng phải là quá đỗi chung
tình hay sao?

 

Đã đến lúc cô được sống
cho bản thân mình, sống với 1 mục đích khác, không phải để chờ đợi mà để chăm
sóc người đã tôn thờ cô như 1 nữ thần bấy lâu nay

Cho đến bây giờ, sự mất
tích của Tử Long trước ngày sinh nhật của Mai Mai vẫn là 1 ẩn số.

Nhưng cô không muốn đi
tìm cái ẩn số ấy nữa…..

Không chờ đợi câu trả
lời từ cuộc đời này nữa…..

Không đắm chìm trong
tuyệt vọng, trong đau khổ nữa…..

Cô sẽ quên tất cả để đến
với Lạc Dương 1 cách chân thành nhất

 

Lạc Dương nghe được cái
từ “chồng” thì sướng âm ỉ. Anh cười ầm lên khiến Mai Mai bực mình. Cô
nhìn Lạc Dương bằng đôi mắt hình dấu hỏi chấm, khuôn miệng hình dấu hỏi chấm,
trên đầu cũng là 1 ……dấu hỏi chấm vừa to vừa nặng tưởng chừng ….đè gãy cổ
cô nàng ^^

-Anh chê em trẻ con à?-
Cô ấy nói mặt đỏ bừng bừng lên vì tức giận

Lạc Dương không trả lời,
cười càng lúc càng lớn. Mai Mai giận dữ bỏ ra khỏi phòng. Nhưng vừa đi được có
vài bước đã bị Lạc Dương kéo lại, ghì chặt lấy. Anh ấy hôn tới tấp lên cổ cô

-Á á, nhột quá, buông em
ra….-Mai mai vừa nói vừa cười khúc khích vì nhột quá !

-Nói yêu anh thì anh sẽ
buông ra-Lạc Dương cười 1 nụ cười rất chi là……đểu ^^

-Được rồi, được rồi, em
yêu anh, em yêu anh, thả em ra đi-Mai Mai liến thoắng 1 hồi

-Không được nói lấy lệ

Mai Mai ngước nhìn Lạc
Dương, nói rõ rành từng chữ bằng giọng tha thiết chứa chan 1 tình cảm chân
thành…

-Em yêu anh, yêu nhiều
lắm, yêu nhất trên đời

Lạc Dương không nói gì
nữa, anh chỉ mỉm cười, mãn nguyện

 

Yêu chàng yêu chàng yêu đến chết

Mời người khắc họa bóng hình kia

Đem về ấp ủ trong chăn ấm

Đêm ngày ôm ấp chảng chia lìa

(Tác giả sưu tầm -Cực phẩm gia đinh)

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+