Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lời nối dối ngọt ngào – Chương 09:Lối thoát duy nhất 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tại bệnh viện……

Bác sĩ đã khám cho Mai
Mai và nói rằng do thể trạng của cô ấy rất yếu đứng ngoài trời lạnh lâu quá nên
bị cảm và cũng do cô ấy vừa trải qua cú shock tinh thần rất lớn

Lạc Dương hiểu rõ nguyên
nhân hơn ai hết. Anh ngồi bên cạnh cô, dằn vặt vô cùng. Giá như anh đưa cô ấy
về thì sẽ không có chuyện này xảy ra

Đột nhiên như nhớ ra
việc gì quan trọng lắm anh vội vã chạy đến phòng bác sĩ

-Bác sĩ, có khi nào
nguyên nhân cô ấy ngất là do……. do có thai không?

-Cháu và cô ấy…….?

– Hơn 1 tuần trước ạ!
Liệu có thể không?

-Cũng chưa biết được,
bởi khoảng 10à14 ngày từ khi quan hệ mới biết được. Nếu muốn biết thì phải đợi
1 chút nữa

Lạc Dương hụt hẫng, anh
trở về phòng bệnh. Ngồi bên cạnh Mai Mai, anh khẽ đặt tay lên bụng cô ấy trượt
nhẹ. Lòng anh xót xa vô cùng. Lúc ấy anh đã ước giá như Mai mai của anh có
thai, đứa con của anh và cô ấy. Giá như thế thì tuyệt biết bao. Nhưng giá như
chỉ là giá như thôi……..

Đến lúc này anh mới
chợt  nghĩ : “ Cõ lẽ cô ấy yêu Tử Long nhiều hơn mình và có lẽ mình nên
buông tay cô ấy  ra trước. Nếu tiếp tục thế này cả hai sẽ cùng tổn thương”

 

9.00 am

Mai Mai đã tỉnh lại,
khuôn mặt đã hồng hào hơn rất nhiều. Lạc Dương đang ở bên cạnh cô và ngủ. Nét
mặt anh rất mệt mỏi, thoáng chút gì đó lo âu, u sầu

Cô nắm chặt lấy tay anh,
rất chặt như thể nếu không làm thế Lạc Dương sẽ bỏ cô đi mất

Lạc Dương tỉnh ngủ vì
cái nắm tay quá chặt ấy. Vừa lờ mờ mở mắt Lạc Dương đã giật bắn mình khi bắt
gặp đôi mắt Mai Mai đang mở to nhìn anh không chớp

-Em tưởng anh sẽ bỏ em
đi mãi. Em sợ lắm !

-Em đừng lo, anh không
bỏ em đâu

Lạc Dương cúi người hôn
lên trán Mai Mai nhìn cô âu yếm, ánh mắt chứa 1 niềm thương cảm xót xa.

Anh xót thương cô và xót
thương cả chính mình. Trên thế gian này có thứ hạnh phúc gọi là niềm đau

Có tình yêu khiến người
ta khổ

Có  những mong chờ
khiến người ta phải sống trong vô vọng

Có những sự thật tưởng
như giả dối

Có những giọt nước mắt
hạnh phúc

Và cũng không thiếu
những nụ cười chua chát đắng cay

Cuộc đời này luôn tồn
tại những nghịch lí. Lạc Dương và Mai Mai cũng là nạn nhân của những nghịch lí
ấy

Lòng vẫn yêu nhau, vẫn
đang gần bên nhau mà tưởng như xa cách ngàn dặm

Xin các bạn đừng vội
trách Mai Mai. Cô ấy cũng đau khổ nhiều lắm! Con đường tình yêu của cô cũng
chông gai chẳng khác nào Lạc Dương

Vì muốn bảo vệ tình yêu
với Tử Long cô đã khiến Lạc Dương tổn thương rất nhiều lần

Cô biết vậy và cô cũng
thương anh ấy nhiều lắm ! Và cô đã yêu anh ấy để bù đắp phần nào những nỗi đau
Lạc Dương phải chịu đựng

Nhưng sự trở về của Tử
Long thật là không đúng lúc. Gặp lại Tử Long, những xúc cảm của mối tình đầu
chợt trỗi dậy. Và lúc này đây cô nghĩ mình yêu Tử Long nhiều hơn

Mối tình đầu thần tiên
đang vẫy gọi cô. Cô đã quyết quay trở lại với Tử Long để hàn gắn mối tình dang
dở, cái tình yêu thời áo trắng đầy mộng mơ ấy

Còn với Lạc Dương, anh
đã chạy theo Mai Mai suốt bao năm nay. Giờ đây anh đã mệt mỏi rồi. Anh muốn
dừng chân, buông tay để cô ấy đi tiếp

Anh không níu kéo nữa vì
anh biết càng cố gắng càng nuôi hi vọng lớn thì lại càng thất bại ê chề

Mai Mai đã xác định được
con đường dẫn đến thiên đường tình yêu của cô ấy. Anh sẽ không làm vật cản nữa

Tất cả sẽ trở về nguyên
vị trí của nó, y như 6 năm trước. Lạc Dương sẽ quay trở lại vị trí của anh đứng
lẻ loi trông theo hình bóng của Mai Mai

“Yêu 1 người không phải
chỉ giữ người đó bên mình mà điều quan trọng nhất là để người đó được hạnh
phúc”

Đó là quan niêm trong
tình yêu của Lạc Dương. Anh đã từng ích kỉ, từng lừa dối Mai mai và anh nghĩ
đây là cái giá anh phải trả

Lạc Dương luôn tự trách
mình tự đổ lỗi cho mình như thế. Anh dằn vặt anh ăn năn không thể ngủ nổi. Và
anh nghĩ mọi việc nên kết thúc ở đây. Đây là lối thoát duy nhất để sau này anh
không hối hận nữa

“Người biết nắm giữ tình yêu là người biết yêu đúng lúc và
dừng đúng lúc”-Belle princess

Lạc Dương là 1 chàng
trtai thông minh. Anh đã có 1 lựa chọn sáng suốt mang lại niềm hi vọng được yêu
1 lần nữa cho Mai Mai vad cũng là cách anh tự giải thoát mình…….

-Mai Mai em có cần anh
gọi bố mẹ đến không? Hay là em có thể ở đây 1 mình? Anh có việc phải làm rồi

Mai Mai ngồi dậy ôm chặt
lấy cổ Lạc Dương níu xuống

-Anh cứ đi đi, em ở đây
chờ anh. Đừng gọi cho bố mẹ, em sợ bố mẹ lại lo

-Được rồi, trưa nay em
sẽ được xuất viện thôi, buổi chiều hẹn gặp em bên bờ biển nhé. Anh có chuyện
muốn nói với em

……..

Buổi chiều bên bờ biển,
sóng vẫn cứ vỗ vào bờ rì rào rì rào…..

Cảnh vật chẳng có gì đổi
khác mà lòng người đã có nhiều đổi thay!

Mai Mai ngồi đó chờ Lạc
Dương với nỗi lòng buồn vô hạn. Lạc Dương đã từng qùy gối trên bãi cát này và
cầu hôn cô.

Anh ấy đã trao cho cô 1
chiếc nhẫn cùng lời thề ước mãi bên nhau mà bao cô gái muốn nghe từ Lạc Dương

Nhưng lúc đó cô lại từ
chối, để lại 1 vết sẹo lớn trong lòng Lạc Dương

Hôm nay rất có thể cô và
Lạc Dương sẽ chia tay nhau tại đây. Mai Mai chợt nghĩ thế. Nước mắt lại giàn ra

Bờ biển đẹp đẽ thế này
lẽ nào lại trở thành cái chốn hoang tàn nhuốm màu chia li????……

-Em chờ anh có lâu
không?- tiếng gọi của Lạc Dương cắt đứt dòng suy nghĩ của Mai Mai

Mai Mai nhìn anh khẽ lắc
đầu. Lạc Dương ngồi xuống sát cạnh cô ấy, nắm thật chặt lấy bàn tay nhỏ bé đang
khe khẽ run rẩy kia

-Mình đã có rất nhiều kỉ
niệm vui em nhỉ? Mình cũng đạp xe, cũng vui đùa dưới mưa như bao cặp tình nhân
khác. Hơn 1 tháng vừa qua, anh thấy mình thực sự được sống.

Anh yêu cuộc sống này !
Cuộc sống trở nên thật có ý nghĩa khi được bước đi bên em. Trước đây khi ngắm
những bông hồng xanh đang khoe sắc rạng rỡ anh thấy nó thật tầm thường

Đối với anh hoa có nở
đẹp mấy thì cũng chỉ toàn 1 màu tàn úa. Mây cứ bay sông cứ chảy và anh vẫn cứ
sống 1 cách ảm đạm.

Anh nhìn cuộc đời này
bằng lăng kính màu đen. Nhưng em đã mang đến thế giới của anh đầy sắc màu……
Thật đáng tiếc định mệnh không bao giờ được như ý muốn con người

Anh biết em yêu Tử Long
nhiều hơn anh. Cũng đúng thôi ! 1 tháng và 6 năm là sự so sánh khập khiễng vô
cùng chênh lệch.

Sự trở về của Tử Long đã
buộc anh phải chấp nhận sự thật ấy. Có lẽ anh không nên mộng mơ nữa. Anh sẽ rút
lui. Trước đây anh đã từng nghĩ nếu Tử Long trở về, anh sẽ cạnh tranh đến cùng
để giành được em. Nhưng ý nghĩ ấy thật là ngốc nghếch !

Cuộc chiến này không cân
sức. Nếu quyết chiến anh sẽ tự làm tổn thương mình. Bỏ cuộc không phải là hèn
nhát mà là quyết định đúng đắn nhất

Anh đã yêu em tha thiết
nhưng bây giờ anh mệt mỏi rồi…….

Chúng ta chia tay đi
!!!!!

Vậy là cuối cùng Lạc Dương
cũng nói ra cái điều mà Mai Mai không muốn nghe. Kết thúc thật rồi ! Tim cô
nhói đau, cô ôm chặt lấy Lạc Dương khóc nức nở

-Lạc Dương, tại sao….tại
sao mọi việc lại nặng nề đến mức này cơ chứ? Em sợ…….

Trong khi đó Lạc Dương
vẫn cười. Anh đau đủ rồi bây giờ chẳng còn gì mà đau nữa. Anh thấy vui vì rốt
cuộc anh cũng dám đối diện với nỗi đau của bản thân, đối diện với cái sự thật
đáng nguyền rủa này !

Anh khẽ vuốt tóc Mai Mai
thủ thỉ

-Em đừng khóc nữa. Anh
biết nó thật phũ phàng nhưng sớm muộn gì cũng thế thôi. Chia tay là điều tất
yếu. Anh không muốn đắm chìm trong mộng tưởng nữa. Em cũng phải vui lên vì ít
nhất chúng ta cũng đã từng là của nhau. Vả lại người em chờ đợi bấy lâu nay
cũng đã về rồi. Vậy thì sao em phải khóc chứ?

Anh có đề nghị này. Cho
đến hết ngày hôm nay anh vẫn là chồng em được không? Hãy để anh được làm thế
đến hết hôm nay

Nói rồi Lạc Dương kéo
tay cô ấy đứng dậy, lau khô khuôn mặt ướt đẫm lệ của Mai Mai dỗ dành

-Vợ yêu, chúng ta chỉ
còn có 6 tiếng nữa thôi ! Phải nhanh lên ! Nếu em làm chậm phút nào của anh thì
đừng có trách anh đấy nhé !

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+