Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lời nối dối ngọt ngào – Chương 10:Hẹn hò trong nước mắt 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

-Bây giờ em muốn đi đâu
nào? Ăn kem hay xem phim?

-Ăn kem đi anh. Xem phim
sẽ mất rất nhiều thời gian

Mai Mai vội vã trả lời.
6 tiếng thực sự quá ngắn ngủi. Cô không muốn lãng phí 1 giây nào cả. Vậy
là họ nhanh chóng đến quán kem

-Em thích ăn kem mấy màu
nào?

-Em thích….. 4 màu: hồng
, vàng, tím, nâu

-Anh tưởng em thích kem
7 màu chứ nhỉ? –Lạc Dương trêu chọc. Mai Mai cũng cô gượng cười

Phục vụ mang kem đến,
Mai Mai vẫn cứ bám chặt lấy Lạc Dương, không dời 1 giây nào

-Sao em không ăn đi? Cứ
dính lấy anh thế này thì ăn sao được?

Mai Mai vẫn không chịu
buông ra, cô ngồi bên Lạc dương, khoác tay anh ấy rồi ăn lấy ăn để. Ăn để trốn
tránh sự thật. Nhưng ăn chỉ để ăn thôi, cô chẳng thấy ngon và cũng chẳng hứng
thú gì cả

Vị kem ngọt mát 
tan vào trong miệng thành những đắng cay

-Ngon đến thế cơ à? Em
ăn từ từ thôi nghẹn bây giờ

Đến lúc này cô ấy mới
dừng lại, quay sang Lạc dương nói dối

-Ngon lắm! Sao anh không
ăn?

Lạc Dương chỉ khẽ lắc
đầu. Anh không muốn ăn. Anh không thích cái vị ngọt ấy. Ăn kem ngọt rồi ăn gì
cũng chẳng thấy ngon nữa

Cũng giống như anh lúc
này đây. Ngọt ngào đủ rồi, bây giờ chạm vào cái gì cũng thấy đắng cay chua chát

Bất chợt, 1 giọt lệ từ
khóe mắt Mai Mai trào dâng, lăn dài trên gò má, rơi cả vào ly kem. Lúc này kem
pha lẫn cả nước mắt rồi ! Cô tựa đầu vào vai Lạc Dương siết chặt lấy vạt áo của
anh ấy và khóc.

-Đừng khóc nữa ! Bây giờ
em có anh nhưng ngày mai sẽ đổi khác. Đừng khóc nữa, ăn đi. Ăn nhiều em sẽ cảm
thấy đỡ buồn hơn

Tất cả nhân viên phục
vụ, những vị khách trong quán đều đổ dồn  ánh mắt vào Mai Mai và Lạc
Dương. Những ánh nhìn ngạc nhiên, thắc mắc và cũng đầy thương cảm

1 cuộc chia li màu đỏ
với “Ice-cream and tears”!

-Mai Mai, em đừng khóc
nữa kẻo người ta lại tưởng anh bắt nạt em đấy-Lạc Dương cười mỉm

Mai Mai vẫn không thể
nín được. Không hiểu sao nước mắt cứ tự trào ra. Mọi người nhìn họ ái ngại/ Có
lẽ rằng rất nhiều người muốn biết nguyên nhân. Nhưng chẳng ai đủ can đảm đến
gần. Họ sợ cái câu hỏi tò mò và cũng là thể hiện sự quan tâm kia sẽ vô tình
chạm đến nỗi đau của 2 con người ấy

Và thế là tất cả ra về
để họ yên tĩnh bên nha. Quán kem chỉ còn có 2 người giữa những khoảng lặng,
giữa sự bình yên êm dịu không bụi bặm xã hội. Sự lặng lẽ đang gieo từng giọt
buồn vào lòng họ!

Kem tan chảy trong ly.
Những màu sắc hòa quyện vào nhau . Màu hồng của sự lãng mạn, màu vàng vui vẻ,
màu tím u sầu và cả màu nâu đắng cay nữa. Tất cả pha trộn thành 1 thứ màu nhạt
nhòa

Hai trái tim đang kề bên
nhau. Hai tâm hồn đang hòa làm 1

…..Những niềm đau…..
những hạnh phúc….. Đang dâng lên theo từng nhịp đập trái tim

Rồi cũng như bao cặp
tình nhân khác. Họ cũng đi ăn kem bông và cả chơi gắp thú nữa. Lạc Dương cái gì
cũng giỏi. Anh gắp được cả tá thú bông trong khi những cậu bạn trai khác chật
vật khổ sở. Mai Mai đòi mang hết về nhà làm kỉ niệm nhưng anh không cho. Anh
không muốn cô lưu luyến gì sau này nữa

Tất cả đống thú bông ấy
Lạc Dương đem cho trẻ con. Mai Mai đành ngậm ngùi tiếc nuối.

Có lẽ đây là lần hẹn hò
nghiêm túc nhất từ trước đến giờ của họ. Đây là lần đầu tiên và cũng là lần
cuối cùng. Gần nhau để rồi xa nhau !!!!……

10.00 pm

4 tiếng đồng hồ trôi
nhanh như thoi đưa…… Con đường dài, lá rụng đầy, gió khẽ thổi vờn trên mái tóc.
Trên con đường định mệnh ấy có 2 bóng người đi bên nhau trong lặng im. Trên
những căn gác, ánh đèn le lói hắt lên rèm cửa 1 màu nhạt nhòa, màu của quá khứ
, màu của những mộng tưởng yêu thương 1 thời

Những xúc cảm ấy rất gần
đây mà tưởng chừng xa vời quá. Bước bên nhau những bước chân thâm trầm lắng
đọng trong niềm xót xa vô vọng, trong những nỗi buồn khôn nguôi. Càng cố đi
thật chậm thời gian trôi càng nhanh, càng sát cạnh bên nhau càng xa cách muôn
trùng

Em có nhớ góc phố buồn u
tối

Ta thường qua lặng lẽ
bước thâm trầm

Nhạc dang dở than nỗi
đời rắc rối

Không gian thầm dâng
hương hoàng lan

Yêu đến nỗi. Lòng cũng
buồn đến nỗi

Nói hoài rồi cần lắm
phút lặng im

Hơi thở nhẹ lẫn mùi hoa
bối rối

Dáng em đi tóc xõa phủ
vai mềm

Phố u tối tình yêu không
lối thoát

Lòng chơi vơi theo chiếc
lá thu buông

Đêm Hà Nội. 2 người. 2
cái bóng

Nhạc tắt rồi giai điệu
vẫn còn vương

Anh đếm được những bước
chân quanh quẩn

Đang dấn vào những lối
hẹp mê cung

Phố u tối. Những nỗi
buồn thăm thẳm

Cắm đanh sâu vào ván gỗ
đời mình

Gió thổi lá xào xạc
thành những bản nhạc, khi trầm khi bổng như rót từng giọt buồn vào lòng người

Bất chợt Lạc Dương lên
tiếng phá tan sự im lặng

-Ngày mai em không được
phép ngốc nghếch thế này đâu! 22 tuổi rồi còn gì. Em cũng phải đi làm chứ. Làm
thư kí cho giám đốc được chứ nhỉ?

-Cho anh phải không?

-Không- giọng Lạc Dương
đột nhiên trùng xuống, mắt nhìn đau đáu xa xăm- Cho Tử Long chứ không phải xa
anh

Mai Mai nhìn anh sửng
sốt. Cô không biết Lạc Dương đang nghĩ gì mà lại nói thế

-Đừng nhìn anh bằng ánh
mắt kinh ngạc ấy. Tử Long không hề phụ bạc với em. Cậu ấy bị tai nạn và mất trí
nhớ từ 4 năm về trước rồi. Nhưng chỉ là mất trí nhớ tạm thời thôi. Nếu em làm
việc bên cậu ấy có thể cậu ấy sẽ nhớ ra em. Em …. Em vẫn còn cơ hội!

Mai Mai sững sờ. Cô muốn
hét lên vì sung sướng. Vậy là Tử Long không hề quên cô, anh ấy chỉ mất trí nhớ
thôi. Bao nhiêu gánh nặng những ngày gần đây đã được trút bỏ hết.

Cô thấy nhẹ nhõm vô
cùng. Tử Long vẫn là Tử Long của cô 6 năm trước. Anh vẫn là 1 thiên thần đáng
yêu không phải 1 con người tàn nhẫn bội bạc

Cô muốn chạy ngay đến
bên anh ấy kể cho anh ấy nghe những gì của 6 năm về trước. Nhưng rồi cô đột
nhiên nhớ đến Lạc Dương. Lạc Dương đang đứng trước cô.

Anh liếc mắt nhìn sang
phía khác, không dám đối diện với niềm hạnh phúc của Mai Mai. Vì nhìn cô chắc
chắn anh sẽ càng đau đớn hơn

Trông Lạc Dương lúc này
tội nghiệp như 1 con gà lạc mẹ. Anh ấy lạc lõng, anh ấy buồn tủi, anh ấy khổ sở
giữa sự sung sướng của Mai Mai

Đến lúc này Mai mai mơi
để ý đến anh ấy. Lạc Dương đang nhìn cuộc đời này bằng sự căm phẫn và đau khổ.
Anh đang hận Mai Mai, hận Tử Long, hận mối tình của họ và hận cả ông trời nữa
!. Nhưng lại chẳng thể nói ra.

Anh ấy luôn như thế,
luôn vị tha, luôn cao thượng 1 cách quá đáng. Chính vì hiểu được điều đó Mai
Mai càng thương anh nhiều hơn.

Cô không dám cười vì
điều Lạc Dương vừa nói dù đang rất sung sướng. Bởi cười trước nỗi đau của người
khác thì cô sẽ chẳng khác nào 1 quỷ nữ cả

Nụ cười của cô lúc nào
sẽ như ngàn vạn lưỡi dao cào xé trái tim đầy sẹo đang rỉ máu kia. Nhưng cô
chẳng biết phải làm gì để xoa dịu nó cả. Cô chỉ biết nín thinh, cảm nhận hơi
thở của Lạc Dương trong niềm xót xa vô hạn

Lạc Dương đã nói ra điều
này thật sự không phải chuyện dễ dàng ! Anh ấy nói ra có nghĩa là anh đã chấp
nhận thương đau, chấp nhận mất đi Mai Mai người con gái anh yêu

Nhưng anh muốn nhìn thấy
nụ cười kì diệu luôn ngập tràn trên đôi môi Mai Mai. Đôi môi hồng xinh nhỏ bé
ấy đã từng làm anh  hạnh phúc, đã từng khiến anh được sống trong thiên
đường tình yêu. Nhưng có lẽ đó chỉ là thứ hạnh phúc ảo tưởng

Mai Mai không thuộc về
anh, cô ấy và anh rất khác biệt. Ở bên anh Mai mai không còn là chính mình nữa.
Cô ấy nói ít hơn, cười ít hơn. Cô ấy không thuộc về thế giới của anh. Cô ấy
thuộc về 1 thế giới khác, nơi có Tử Long, người có tính cách rất hợp với cô

Niềm hạnh phúc của Lạc
Dương là thấy cô cười. Cô ấy cười nhiều nah cũng vui nhiều. Cô ấy sẽ hạnh phúc
hơn khi ở bên Tử Long người cô ấy yêu tha thiết

Lạc Dương là 1 con người
chín chắn. Anh đã suy nghĩ rất nhiều mới đưa ra quyết định này. Cuộc chia li
này sẽ mang lại tự do cho Mai Mai để cô ấy được thỏa sức vỗ cánh bay đi tìm
miền đất hạnh phúc của cô

Anh sẽ chịu đau đớn 1
mình để được nhìn thấy cô ấy vui và cũng là để chuộc lỗi với Tử Long- người anh
coi như em trai về việc cướp đi cái thuộc về cậu ấy khi cậu không có ở đây.

Có thể nói là 1 việc làm
lén lút. Anh muốn được tha thứ cho sự hèn nhát của mình

Lạc Dương đã từng muốn
trốn chạy sự thật, muốn bỏ mặc tất cả thế giới này để được sống yên bình bên
Mai Mai . Nhưng rồi anh đã đọc được 1 triết lí.

Nó nói rằng : “Nếu trái đất
này hình vuông bạn sẽ tìm được những ngóc ngách để lẩn trốn nhưng thật đáng
tiếc trái đất này hình cầu. Vậy thì hãy học cách đối diện với sự thật với bản
thân mình”

Đúng thế ! Trái đất này
hình cầu. Anh không còn chỗ để mà lẩn trốn nữa. Anh  sẽ đối diện với tất
cả

-Mai Mai này, sau này xa
em rồi anh sẽ rất nhớ em! Em ….em có nhớ anh không?

Mai Mai không trả lời vì
ai cũng biết câu trả lời sẽ là có. Làm sao lại không nhớ cơ chứ?!

Mới  chỉ hơn 1
tháng qua 2 người thật sự gần gũi nhau nhưng cũng đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp.
Những kí ức đã hằn sâu trong tim mỗi người, quên làm sao được?!

-Cho anh ôm em lần cuối
được không?-Lạc Dương chợt hỏi

Và rồi không đợi Mai mai
trả lời, Lạc Dương đã choàng cánh tay ôm cô vào lòng, siết lấy thật chặt, càng
lúc càng chặt như thể anh ấy muốn giữ lấy 1 phần linh hồn cô ấy ở bên anh

Và anh còn muốn mang
theo cả mùi hương như thạch hoa quả vương vấn trên người cô nữa.

Mùi hương thoang thoảng
quyến rũ 1 cách lạ kì. Nó khiến anh say đắm ngây ngất.

Có lẽ đến mãi sau này
thứ hương thơm ấy vẫn sẽ ám ảnh anh, làm anh phải sống trong nỗi nhớ, trong thế
giới mộng mị của mùi thơm ngọt ngào nồng nàn đến chết người ấy

-Em nhớ phải làm việc
ngoan ngoãn đấy, đừng có nhõng nhẽo làm nũng Tử Long như con nít nữa. Tử Long
bận lắm. Sẽ rất khó khăn cho em trong thời gian đầu này. Em sẽ phải đối diện
với cả đóng công việc và cả cô bạn gái của Tử Long bây giờ nữa. Nhưng đừng nản
chí, phải thử mới biết được. Chắc chắn Tử Long sẽ nhớ ra em thôi. Không có con
đường nào trải hoa hồng cả. Đường đi vất vả lắm.

Sẽ có lúc em khóc. Ngày
trước em có anh nhưng ngày mai rồi sẽ khác. Em phải đối mặt với khó khăn 1
mình, em cũng phải biết nuốt nước mắt, nuốt những nỗi đau vào lòng để tiếp tục
bước đi, phải cố gắng tới cùng. Nếu đã cố gắng hết sức mình mà vẫn không có hi vọng
hay bất cứ lúc nào em cảm thấy chán nản cuộc đời này đừng tìm đến cái chết.

Nếu không có em cuộc
sống của anh sẽ chẳng còn ý nghĩ gì nữa. Giúp anh sống tiếp ,việc này không nằm
ngoài khả năng của em chứ? …..Và em cũng đừng lo, anh luôn dang rộng cánh tay
chào đón em trở về nếu em thất bại. Anh sẽ chờ em, hãy để anh được chờ em. Điều
cuối cùng anh muốn nói với em là anh….. anh- yêu- em, rất yêu em…..mãi
mãi….vĩnh viễn…..

Lạc Dương nói nghẹn ngào
từng tiếng. Khóe mắt cay cay. Anh muốn khóc. Nhưng anh lại ngửa mặt lên trời
ngăn không cho những giọi nước mắt chảy xuống.

Tâm can anh đang có sự
giằng xé.

Sóng nước từ trong mắt
anh đang cuộn trào nhưng nó nhất định không chịu chảy ra. Anh ghét nước mắt.

Anh không phải là con
gái, không thể yếu đuối như thế được. Bản lĩnh của 1 thằng đàn ông không cho
phép anh khóc

Hơn nữa khóc trước mặt
người yêu là hèn nhát. Mai Mai biết Lạc Dương yêu mình nhiều lắm nhưng chưa lúc
nào được thể hiện 1 cách mãnh liệt qua lời nói như thế này. Trái tim cô lại
rung động

-Ngày mai mình sẽ chỉ
nhìn nhau trong nỗi nhớ phải không anh?…… Sau này em không ở bên anh nữa,
anh vẫn phải cười đấy. Em muốn mỗi ngày lại được nhìn thấy nụ cười lung linh
trên môi anh. Anh cười trông rất đẹp trai, thật đấy. Đừng có lúc nào cũng lạnh
lùng với con gái như trước nữa. Anh cũng phải có người yêu chứ?! Lạc Dương anh
phải sống cho bản thân mình. Anh hi sinh vì em thế là đủ rồi. Đừng chờ em
nữa………….

Nói đến đây, Mai Mai
không kìm nổi nỗi xúc động nữa. Giọt nước mắt từ khóe mi lại lăn dài trên hai
gò má.

Lạc Dương nắm lấy bàn
tay cô ấy hôn khẽ lên đó. Những ngón tay cô bất giác run rẩy. Mọi cử động nhẹ
nhàng đều mang cái gì đó rất xót xa, tiếc nuối…..

Lạc Dương cúi xuống hôn
cô ấy. Mai Mai khẽ nhắm mắt lại đón nhận nụ hôn cuối cùng của anh ấy, nụ hôn
cho li biệt. Nhưng khi đôi môi anh vừa chạm vào bờ môi cô ấy thì bất chợt ……

Reng reng- tiếng chuông
hẹn giờ vang lên.

12 giờ rồi.

Tiếng chuông kêu lên như
xé lòng người. Nó cướp đi cơ hội được trao nụ hôn cuối cùng cho Mai Mai của Lạc
Dương. Nó khiến người ta phải tiếc nuối

Tiếng chuông khép lại
quá khứ hạnh phúc. Tiếng chuông báo hiệu sự chia li. Số mệnh 2 con người sẽ
sang 1 trang mới với đầy chông gai đầy đau thương

Lạc Dương khựng lại, đẩy
Mai mai ra xa. Cô bé mở mắt nhìn anh đầy thắc mắc

-Kết thúc rồi ! Từ giờ
phút này anh không còn là chồng em nữa. Hãy bước đi trên con đường của em. Anh
sẽ đi trên con đường khác. Anh thật lòng mong em tìm được đến thiên đường tình
yêu của mình. Chúc em hạnh phúc!

Sớm muộn gì cũng thế,
ngày mai anh và em sẽ nói chuyện này với bố mẹ. Kết thúc càng sớm càng tốt. Anh
sẽ cho người chuyển đến em bộ hồ sơ xin việc. Em tự đi nộp nhé. Đây là việc
cuối cùng anh có thể làm cho em. Tạm biệt !

Thế rồi Lạc Dương buông
lỏng bàn tay Mai Mai ra, thở dài nhìn cô và quay lưng biết những bước thật dài
về phía xe ô tô, bước rất nhanh như thể trốn tránh tất cả thế giới này vậy

Mai Mai lặng người nhìn
theo anh. Đèn đường và những mảng tối sáng vẽ nên trong mắt cô 1 cái bóng cao
lớn đau khổ cứ mỗi lúc 1 nhạt nhòa.

Nhưng rồi bất chợt Lạc
Dương dừng bước, anh quay người lại nhìn Mai mai ánh mắt tha thiết đáng thương
vô cùng

-Liệu có quá tham lam
không nếu…..nếu …..em có thể nói yêu anh lần cuối được không? Anh muốn được
nghe

Mai Mai thoáng giật
mình. Cô không nói gì, giữ sự im lặng , sự im lặng thật đáng sợ. Đôi mắt long
lanh ngấn lệ

-Anh hiểu rồi. Lẽ ra anh
không nên nói thế. Vậy là anh đã tham lam quá rồi !

Thế là Lạc Dương lại
bước đi, không ngoảnh đầu lại nữa. Anh không muốn nhìn cái chốn hoang tàn kia
thêm bất cứ lần nào nữa. Càng luyến tiếc càng đau nhiều.

Mai mai nhìn anh. Trong
cô đang có sự xung đột mạnh mẽ

“Mai mai, mày điên rồi !
Điên  rồi…… mày điên rồi………..”

 Sao mày có thể làm
anh ấy tổn thương nhiều đến thế?

Anh ấy yêu mày, mày cũng
yêu anh ấy. Sao không thể đến với nhau?

Mau đuổi theo anh ấy
đi…………! Mau , mau đi

Có nên đuổi theo không?
Lạc Dương hay Tử Long?……….

Mai Mai đã chọn rồi. Cô
sẽ làm theo những gì trái tim mách bảo

Bóng Lạc Dương đang
khuất dần, không thể chậm trễ được nữa. Mai Mai quyết không để anh ấy tổn
thương lần nữa. Cô chạy vội vã

Đôi chân ríu lại vào
nhau. Cô ngã khuỵu xuống đường. Nhưng cô lại vùng lên, cô không còn thấy đau
nữa. Cô chạy nhanh hết mức có thể, vừa chạy vừa hét lớn. Tiếng hét như tiếng
xé, xé sự im lặng, xé tan cả bóng tối nghe thật xót xa

-Lạc ……..D……..ương…………
Đợi em !!!!!!!!!!!

Rồi cô ấy chạy xô tới,
nhanh như 1 con sóc, dang 2 tay ôm chặt lấy Lạc Dương trong 1 cái ôm ghì tha
thiết và vô cùng mạnh mẽ

-Anh đừng đi ! Anh làm
thế này em lại càng yêu anh nhiều hơn !Làm sao em có thể rời xa anh được nữa đây?
!…….. Em yêu anh !!!!!!!!!!!

Đồ khùng đồ điên, sao
anh lại buông tay em ra trước chứ?

Ban đầu Lạc Dương thoáng
ngạc nhiên nhưng rồi anh lấy lại được bình tĩnh trả lời dứt khoát và lạnh lùng

-Buông anh ra đi. Em chỉ
cần buông anh ra là em sẽ quên được tất cả!

-Em không làm được !!!!

Và Mai Mai òa khóc. Cô
nép sát vào ngực anh. Cô có thể lắng nghe trái tim anh đang đập loạn nhịp, chốc
chốc lại ngắt quãng. Trái tim yếu ớt ấy đang run rẩy, rung lên từng hối 1 cách
đau đớn

Những giọt nước mắt rơi
vào áo Lạc Dương, thấm cả vào trái tim anh. Vị mặn len lỏi khắp các tế bào
khiến những vết sẹo trong lòng anh càng đau. Bất giác anh xao động nhưng rồi
lại cố kiềm chế để không yếu lòng

-Ngày mai nếu không có
anh,em biết sống như thế nào đây?

-Em hãy cứ là em của 6
năm về trước. Hồn nhiên vô tư như thế. Kim đồng hồ đang quay ngược đưa em về
quá khứ vui vẻ. Em chỉ cần theo dòng thời gian ấy và tìm lại Tử Long của em .
Thế thôi!

-Em yêu anh !!!!!!

-Em đang thương hại anh?
Em đang nhầm tưởng giữa tình yêu và tình thương Mai Mai à ! Rõ ràng em yêu Tử
Long hơn anh. Tại sao em lại cố thể hiện như thế này trước mặt anh chứ? Anh
không muốn dấn thân vào mê cung tình ái này lần nữa. Chia tay là lối đi duy
nhất của anh lúc này. Buông anh ra đi em ! Hãy quên anh đi !!!!!!!!!!!

Mai Mai không hề nhầm
tưởng giữa tình yêu và tình thương. Tại sao Lạc Dương lại dứt khoát đến mức ấy?
Cô không hiểu. Chẳng lẽ ở bên anh, cô làm anh mệt mỏi thêm ư? Có lẽ nào lại như
thế ?

Nghĩ vậy Mai Mai dần thả
lỏng vòng tay ra. Cô chẳng biết làm gì nữa. Vì đơn giản cô không hiểu Lạc Dương
nhiều như anh ấy hiểu cô

Cô không đủ tự tin rằng
mình có thể làm anh ấy hạnh phúc. Cô không muốn đòi hỏi thêm gì từ con người có
số mệnh bi thảm ấy 1 lần nào nữa. Cô sẽ để anh tự do, không bắt anh phải chạy
theo cô nữa

Lạc Dương nắm lấy hai
vai cô đẩy ra xa

-Đi đi em ! Em không cần
cảm thấy có lỗi vì người nói chia tay trước là anh. Người phá vỡ hạnh phúc của
anh là anh không phải là em

Mai Mai xúc động trước
sự hi sinh quá lớn ấy. Nhưng cô không khóc mà đúng hơn là không còn nước mắt mà
khóc nữa. Cô đã yếu đuối quá nhiều rồi. Bây giờ cô phải mạnh mẽ để tự đứng dậy
sau cú shock tình cảm này. Cô phải hạnh phúc để không uổng phí sự hi sinh của
Lạc Dương

Cô phải cười để anh ấy
cười, để anh ấy yên lòng quên cô mà đi tìm 1 tình yêu khác tìm 1 cô gái khác
tốt hơn- người không làm anh đau không làm anh mệt mỏi như cô đã làm

Mai Mai và Lạc Dương
nhìn nhau đắm đuối. Có lẽ cuộc chia tay này lại khiến họ yêu nhau nhiều hơn!
Càng lúc càng hiểu đối phương nhiều hơn. Vậy mà lại chia tay !!!!

Cuộc đời luôn xảy ra
những điều ngẫu nhiên vượt ra khỏi dự tính và ước muốn của con người. Chẳng ai
nghĩ rằng yêu nhau mà lại chia tay. Nhưng đời là vậy ! Sự trở về đột ngột của
Tử Long khác nào trò đùa của số phận

Định mệnh đã gieo mầm
mống đau khổ vào cuộc đời hai con người ấy. Đến lúc hạnh phúc thì cũng là lúc
hạt giống đau khổ ấy đâm chồi nảy nở. Thật là quá trớ trêu ! Nhưng chia tay lúc
này sẽ tốt cho cả hai

-Đi đi em !- Lạc Dương
lại thúc giục

Mai Mai liếc nhìn anh
lần cuối, ánh mắt đầy luyến tiếc nhưng không có chút gì là hối hận cả. Cô sẽ
thử nghe theo anh không quyến luyến gì nữa. Biết đâu rời xa cô ,anh ấy sẽ hạnh
phúc hơn, không còn mệt mỏi vì những chuyện rắc rối của cô nữa

Cô không có 1 cái đầu
thông minh như anh. Cô chỉ nghĩ được như thế thôi……..

Rồi cô quay lưng bước
đi, càng lúc càng nhanh, không liếc mắt nhìn lại.Cô sợ nếu quay lại  nhìn
thấy Lạc Dương 1 lần nữa cô sẽ lại yếu lòng, sẽ lại chùn bước không đủ can đảm
mà đi nữa. Và thế là cô ấy cứ đi.

Lần này người đứng nhìn
theo là Lạc Dương. Anh đứng đó nở 1 nụ cười. Nụ cười nửa miệng vừa hạnh phúc
vừa đau khổ. Bóng người con gái nhỏ bé kia đang mờ dần phía cuối con đường.
Khóe mắt đột nhiên cay cay

-Nếu Tử Long làm em khổ
anh sẽ không tha đâu !!!!………….

Liệu….liệu em có còn yêu
anh đến hết ngày mai không? Hay tất cả chỉ là 1 lời nói dối. Nhưng anh sẽ chờ,
chờ đến khi em quay về bên anh- Giữa khoảng không vắng lặng Lạc Dương buông lời
nói vu vơ

Khi sương tan mau chút ánh sáng màu
Con đường xa khuất nhau
Từng ngày đợi chờ thêm bao nhiêu bỡ ngỡ
Có lẽ thôi mộng mơ???!!!
Bao năm qua đi cố giữ lấy được gì
Thôi đành cay khóe mi…

Sớm mai em thường nhớ ai
Ngày nào em gót chân lạnh giá mưa dần khuất xa
Ngày nào anh trái tim vụn vỡ trong từng giấc mơ
Yêu thương đã lỡ……..

Từng ngày chờ mong điều gì nụ cười ai diệu kỳ
Em ngày nào thật hiền dần dần tan biến theo mưa bao nhiêu muộn
phiền

Vỡ tan như chiều vàng chờ cơn mưa dịu dàng đến bên hiên nhẹ
nhàng…….

( Tan biến- Nguyễn Hải Phong)

“Mình xa nhau, mình rất đau nhưng ngày nào đó mình sẽ lại hạnh
phúc bên nhau !!!!”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+