Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lời nối dối ngọt ngào – Chương 11:Tấm lòng cha mẹ 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mai Mai đi lang thang
trên những con phố cả đêm mãi đến 5.30 phút sáng mới về đến nhà. Cửa vẫn mở,
trong phòng khách có tiếng người lầm rầm nói chuyện. Chắc là bố mẹ lo quá nên
ra đây chờ. Mai Mai nghĩ thế rồi ôm đầu tự trách mình chưa báo hiếu được cho bố
mẹ ngày nào lại làm bố mẹ vất vả thế

Cô bước chân lên bậc hè
định chạy vào xin lỗi bố mẹ nhưng đột nhiên đôi chân cô khựng lại, cả người như
tê liệt không thể cử động nổi

-Mình à, Tử Long nó về
Việt nam rồi, không biết rồi sẽ ra sao. Em không biết Mai Mai đã quên được nó
chưa. Em thấy có lỗi lắm mình à. Chúng ta giấu con bé chuyện của Tử Long, buộc
nó lấy Lạc Dương. Như thế chẳng phải là ép hôn rồi còn gì?

-Mình lo cái gì chứ? Con
bé không bao giờ biết chuyện đó đâu. Lạc Dương là 1 thằng bé ngoan mà xem chừng
Mai Mai nhà mình cũng yêu nó lắm đấy. Thế sao gọi là ép hôn được

…………

Mai Mai sững sờ. Vậy mà
bố mẹ đã biết hết mọi việc mà vẫn làm ngơ. Hóa ra chuyến xuất ngoại đột ngột
của bố mẹ 4 năm trước không phải vì lí do đi chơi ở Pháp mà là sang Mĩ ư? Vụ
tai nạn ấy sao lại giấu bay giấu biến chứ?

Đến cả mật thám của Lạc
Dương ở Mĩ cũng chẳng hay biết gì. Không có bất cứ thông tin nào về nó bị rò rỉ
ra ngoài

Sao bố mẹ lại muốn chia
cắt cô va Tử Long chứ?

4 năm sống trong sự giả
dối

Cô bị chính bố mẹ đẻ lừa
gạt. Cô vừa thắc mắc vừa giận dữ. Trong cô đầy những nghi hoặc 

Máu dồn khắp cơ thể,
người cô nóng ran, huyết áp tăng vùn vụt. Tưởng chừng tất cả các mạch máu sắp
vỡ tung. Cô nắm chạt lấy bàn tay, cô ghìm nén để khỏi làm những việc không nên.
Cô đã ước rằng người đứng trước mình không phải là bố mẹ.

Tại sao lại thế chứ? Tại
sao lại là bố mẹ chứ? Và nước mắt cô lại tràn ra, những giọt nước mắt tức tưởi
trào ra 1 cách tuyệt vọng. Cô chẳng biết mình nên làm gì lúc này nữa

Mẹ cô thoáng thấy bóng
người trước cửa thì vội chạy ra. Thấy Mai Mai bà hốt hoảng

-Sao thế con? Lạc Dương
gọi cho mẹ từ sớm bảo đưa con đi chơi nhưng đến tối mẹ gọi lại không được. Mẹ
lo quá. Vợ chồng con hay thật đấy !-Nói rồi bà cười hiền hậu

Mai mai chẳng nghe được
câu nào cả. Mặt cô đỏ bừng bừng , đột nhiên thét lớn

-Tại sao bố mẹ đối xử
với con như thế? Con cần 1 lời giải thích

-Con bình tĩnh lại đi.
Có chuyện gì? Bố mẹ không hiểu gì cả-Bố mẹ mai Mai lo lắng run bần bật trước sự
phản ứng mãnh liệt của cô bé

-Tại sao bố mẹ lại giấu
con chuyện của Tử Long? Anh ấy với con quan trọng thế nào bố mẹ biết mà. Con đã
ăn không ngon ngủ không yên vì sự mất tích đột ngột của anh ấy. Anh ấy đã làm
gì sai với bố mẹ sao? Mà bố mẹ lại muốn chia cắt con với Tử Long? Con phải sống
trong bầu không khí giả dối 4 năm rồi. Với bố mẹ con là cái gì? Là cái gì?????

Mai Mai hét lên, mỗi câu
vang lên như tiếng xé, xé ruột gan ông bà Nhật Long

Mẹ cô mặt tái xám đi.
Rốt cuộc cô bé cũng đã biết cái sự thật ấy rồi. Bà vội kéo con ngồi xuống, vuốt
tóc con

-Mai Mai, mẹ xin lỗi.
Con bình tĩnh nghe mẹ giải thích đã

Mai mai vẫn chưa nguôi
ngoai nhưng cô cũng ngồi xuống. Cô muốn nghe lời giải thích ấy. Khi cô đã ngồi
yên vị trên ghế sofa bà mới ôn tồn giảng giải

-Con à, mẹ biết con yêu
Tử Long từ lúc con lớp 10. Mẹ không ngăn cấm tình yêu trong sáng của hai đứa.
Tử Long cũng không làm gì sai với bố mẹ cả. Nhưng khi thằng bé sang Mĩ, con
suốt ngày rầu rĩ. Bố mẹ lo lắm! 4 năm trước, Tử Long bị tai nạn mất trí nhớ. Nó
quên cả bố mẹ ruột và cả con nữa. Mẹ không muốn nói với con bởi mẹ sợ con sẽ
buồn hơn và có thể con sẽ bỏ cả bố mẹ để sang Mĩ với Tử Long.Mẹ chỉ có mình con
thôi. Mẹ…..mẹ không nỡ lòng nào nhìn con đi-Nói đến đây mẹ Mai Mai bật khóc

–  Con cũng biết
rồi đấy. 4 năm trước bố con bị tai biến mạch máu não do huyết áp cao đột ngột.
Suýt chút nữa bố con…..bố con đã không còn trên đời này nữa. Bố mẹ đã nhiều
tuổi rồi, con là con gái nên bố mẹ càng lo. Nếu chẳng may bố mẹ mất thì con sẽ
bơ vơ. Hồn nhiên ngây thơ như con sống trong cái xã hội đầy cạm bẫy này mẹ sợ
con không kham nổi. Bố mẹ muốn con yên bề gia thất, có người chăm sóc thì bố mẹ
mới yên tâm được. Lạc Dương là 1 chàng trai tốt chẳng lẽ con không có chút cảm
tình nào với nó?

Nghe mẹ nói Mai mai òa
khóc. Cô dang hai tay ôm chặt lấy mẹ, nấc lên từng hồi 1 cách xúc động

-Mẹ ơi, con không trách
mẹ ép con lấy người con không yêu. Con yêu Lạc Dương, rất yêu anh ấy. Nhưng con
lại làm anh ấy tổn thương. Vì con vẫn còn yêu Tử Long. Con yêu cả hai. Mẹ, con
tệ quá phải không? Con là đứa con gái buông thả phải không?

Cảm giác tội lỗi len lỏi
khắp trong cô. Nó dày vò, nó khiến cô đau

-Con phải làm thế nào
đây?

-Con rất ngoan rất đáng
yêu. Rồi con sẽ tìm được hạnh phúc của mình thôi-mẹ Mai Mai siết cô vào lòng,
khẽ vuốt tóc cô

Nhìn thấy cô đau khổ
thế, lòng bà cũng quặn thắt. Nhưng bà chẳng thể làm gì. Chuyện tình cảm không
hề dễ chút nào. Bà không giúp được Mai mai. Số phận của cô là do cô quyết định

Mai Mai khóc vì buồn vì
day dứt và cũng bởi xúc động trước tấm lòng của bố mẹ cô. Cha mẹ  nào cũng
thế thôi. Ai cũng yêu con và luôn muốn con được hạnh phúc.Đứa con như 1 mặt
trời thứ hai vậy. Con là nguồn sống nguồn hạnh phúc là niềm tự hào của cha mẹ.
Tình cảm ấy thật thiêng liêng và cao quý.

Làm sao cô dám trách bố
mẹ chứ? Bố mẹ cô làm vậy chỉ là muốn tốt cho cô mà thôi. Có trách chỉ trách cô
quá si tình mà thôi !

Ông Nhật Long bây giờ
mới lên tiếng hỏi con lo lắng

-Mai Mai, thế con với
Lạc Dương……

-Chúng con chia tay rồi
ạ-tiếng Lạc Dương từ ngoài cửa vọng vào

Câu nói của anh khiến bố
mẹ Mai mai như chết đứng, mặt mũi tái mét

-Thế này là thế nào? Hai
đứa đang xảy ra chuyện gì mà lại chia tay. Sắp cưới rồi, thông báo với hết cả
họ hàng thân cạn rồi. Bây giờ lại chia tay. Không lẽ lại hủy hôn hả con?-Mẹ Mai
mai thét lên, lòng đau như cắt. Bà ngã khuỵu xuống sàn

Lạc Dương và Mai mai vội
vã đỡ bà dậy. Ông Nhật Long vẫn cố giữ bình tĩnh nhưng bà Kim không kìm nổi nỗi
lòng. Bà cứ ôm đầu rồi lại tự đấm thùm thụp vào ngực mình. Mai mai phải cố lắm
mới giữ yên được tay bà

-Lạc Dương con nói đi.
Nói cho bố mẹ nghe có chuyện gì xảy ra-Ông Nhật Long nói gấp gáp

Lạc Dương động lòng
trước ông bà Nhật Long. Anh toan định không nói gì nhưng cái gì đến cũng sẽ
phải đến thôi. Anh thu hết can đảm nói ra cái điều phũ phàng với hai con người
trước mặt anh-những người anh kính trọng và yêu quí không khác nào bố mẹ đẻ.
Anh đã suy nghĩ kĩ mới quyết định đi đến lời nói dối này. Anh sẽ chấp nhận bị
coi là kẻ tàn nhẫn trong mắt bố mẹ Mai Mai để bảo vệ cô

-Bố mẹ đừng trách Mai
Mai. Tất cả là lỗi ở con là con không tốt. Con……con đã ngoại tình nên mới khiến
Mai Mai buồn. Và con cũng là người đề nghị chia tay trước-Lạc Dương cắn chặt
môi. Tim anh đau thắt lại

-Con …..con…..

 Ông Nhật Long
không nói được gì nữa cứ lắp bắp mãi. Ông đau đớn đến tột cùng vì người ông vô
cùng tin tưởng, con rể tương lai của ông lại khiến ông thất vọng đến thế. Ông
coi Lạc Dương như con đẻ vậy mà………….. Ông không tin nổi vào mắt mình.Ngoại tình
ư? Lạc Dương đâu phải loại người như thế?! Hay tại ông quá cả tin?????

Nhưng ông vẫn cố giữ sự
bình tĩnh, không để huyết áp tăng đột ngột. Ông không muốn đột quỵ lúc này. Ông
cần nghe lời giải thích rõ ràng hơn về cái sự việc tày trời kia

Mai Mai cứng lưỡi. Cô
nhìn Lạc Dương không chớp mắt. Anh ấy đang nói cái gì vậy? Liệu cô có nghe nhầm
không? Không cô không nghe nhầm. Anh ấy đang nói dối vì cô

Cô bỗng giận Lạc Dương
vô cùng. Giận vì anh quá cao thượng

 Giận vì anh quá
yêu cô mà trở nên khờ khạo nói những chuyện không đâu vào đâu.

Giận vì quá tốt quá hoàn
hảo

Anh khiến cô phải day
dứt phải dày vò

Mẹ Mai Mai nghe nói thế
mà như sấm nổ bên tai. Bà muốn phát điên lên. Bà không biết câu nào là thật câu
nào là giả. Bà không biết tin vào cái gì nữa.

Hay cái thế giới này
không có gì đáng tin cả. Tất cả chỉ là 1 lời nói dối? Bà vò đầu bứt tai, thét
lớn , giọng khản đặc vì khóc quá nhiều

-Chuyện gì đang diễn ra
thế này?

Bà hét lên trong nỗi
tuyệt vọng tràn trề. Cái sự thật kinh thiên động địa này khiến bà shock nặng.
Bà gào thét , ngất đi trong nỗi đau đớn tột cùng

Lạc Dương vội vã gọi xe
cấp cứu đưa bà vào bệnh viện. Mai mai run rẩy, luống cuống chân tay. Cô chẳng
biết làm gì cả. Ông Nhật Long lắc đầu ngao ngán cố dỗ dành cô bé

……

Tại bệnh viện……..

Việc cũng không đến nỗi
nghiêm trọng, bác sĩ tiêm thuốc an thần cho bà Kim

Bà ngủ, mệt mỏi.

Ông Nhật Long ở đó trông
bà. Mai Mai và Lạc Dương ở sân sau của bệnh viện. Mai Mai đang rất giận Lạc
Dương

-Anh có tỉnh táo không
đấy? Sao anh nói thế với bố mẹ? Sao lại nhận lỗi một mình? Sao lại nói dối?-Mai
Mai vừa nói vừa giật  áo của Lạc Dương tức tưởi

-Đây là cách duy nhất.
Em không cần lo việc này. Mau mau mà đi nộp hồ sơ xin việc vào công ti của Tử
Long đi. Anh không lo được việc đấy cho em đâu. Anh bận lắm.

-Anh….. Lúc nào anh cũng
chỉ biết hi sinh cho người khác thế hả? Em là một đứa con gái tồi, sao anh phải
khổ vì em chứ?

Mai Mai khóc nấc lên. Cô
níu cổ Lạc Dương xuống ôm chặt lấy 1 cách xót xa. Nhưng Lạc Dương vội vã buông
cô ấy ra, đẩy sang một bên

-Đừng tùy tiện ôm anh
như thế. Anh không phải chồng em cũng không phải người yêu của em

Lạc Dương nói lạnh lùng
rồi đi vào phòng bệnh nhân một mình. Anh đáp lại cô bằng một ánh nhìn băng giá,
sự băng giá giả tạo.Những nỗi đau trong đôi mắt ấy ngưng đọng lại. Đôi đồng tử
chỉ còn một màu khói mờ mịt u ám.

Mai Mai hụt hẫng. Một
nỗi buồn vô cớ trào dâng trong cô.

“Có khi nào là mình quá
tham lam?”-Mai mai chợt nghĩ

Cô nhìn anh, cái dáng
cao gầy ấy. Cô thèm khát được tiến đến bên anh. Thèm được ở trong vòng tay của
anh. Cảm giác ấy sao mà ấm áp quá! Cô nhớ những giây phút ấy quá! Nhớ những khi
bên Lạc Dương, anh thương vuốt tóc cô rồi đưa mắt nhìn xa xăm trong im lặng.

Cô đã từng nghĩ im lặng
thật đáng ghét. Nhưng rồi Lạc Dương đã cho cô biết im lặng cũng là cách thể
hiện tình yêu. Anh ấy yêu trong thầm lặng- 1 tình yêu đẹp đẽ như thiên đường.

Hầu như chẳng mấy khi
anh nói anh yêu cô. Có lẽ chỉ 1 lần hay 2 gì đó. Nhưng ai cũng hiểu tình yêu
anh dành cho Mai Mai nhiều đến thế nào.

Không nói nhiều, không
sáo rỗng. Tình cảm của anh thể hiện bằng hành động

………..

Nhưng cô lại muốn về bên
Tử Long.Tham lam? Đúng. Rất đúng. Cô quá tham lam. Cô muốn cả hai và kết cục là
cô làm tổn thương chính mình và cả Lạc Dương nữa……….

Mai Mai đành lẽo đẽo đi
theo, tự gạt nước mắt. Cô không dám trách Lạc Dương vô tâm lạnh lùng. Chia tay
rồi còn gì. Cô chẳng là gì với anh ấy nữa. Nghĩ thế cô lại buồn vô hạn

Bà Kim tỉnh dậy rồi. Bà
gọi Lạc Dương đến bên. Đôi mắt bà nhìn anh chứa đựng cả bầu trời yêu thương và
cả niềm xót xa vô hạn. Cái nỗi đau cái tình thương từ đôi mắt ấy như xoáy chặt
lấy tâm can Lạc Dương. Nó khiến anh cảm thấy tội lỗi.

Anh bất lực. Mai Mai và
bố mẹ cô đều quan trọng với anh và cả bố mẹ anh cũng thế. Đó đều là những người
anh yêu thương rất nhiều.Anh không muốn làm ai tổn thương.Vậy mà lúc này đây
anh phải lựa chọn. Quá khó khăn.

-Lạc Dương, con nói thật
cho mẹ biết. Chuyện ngoại tình là thế nào? Con vốn là đứa hiền lành đâu có
trăng hoa. Con bị con bé nào lừa phải không? Hay tại Mai Mai của mẹ không tốt?
Con nói đi, nếu nó sai mẹ sẽ dạy lại nó

-“………..”

-Mẹ, không phải thế. Mai
Mai rất tốt rất đáng yêu, con………… -Lạc Dương lúng túng, cứ lắp ba lắp bắp. Anh
chẳng biết nói gì nữa

-Thế thì là vì con bé
nào? –Bà bỗng hét lớn

Nhìn đôi mắt giận dữ của
bà Kim lúc này người ta tưởng chừng bà có thể xông tới đánh chết cái “con bé”
kia. Bà thương con gái bà lắm chứ, cảm giác bị phản bội thật sự kinh khủng.

Bà nào có hay cái “con
bé” kia chỉ là con bé tưởng tượng, chỉ có trong suy tưởng của Lạc Dương mà
thôi. Lạc Dương biết bà đau đớn nhưng anh lại quyết định không nói sự thật.

Thật ra anh cũng chẳng
biết chữ “tình” và chữ “hiếu” chữ nào nặng hơn. Nhưng rốt cuộc bố mẹ anh và bố
mẹ Mai Mai chỉ buồn 1 thời gian thôi rồi mọi chuyện cũng sẽ nguôi ngoai. Còn
Mai mai nếu không để cô ấy đi thì cô ấy sẽ buồn cả đời.

Nghĩ vậy nên anh mới
quyết định nói dối. Anh chấp nhận để mọi người thù ghét anh, muốn đánh anh cào
xé anh thế nào cũng được. Anh không muốn mọi người trách Mai mai – người con
gái thánh thiện anh yêu vô cùng!

Mai Mai không thể chịu
nổi cái màn kịch này nữa. Lạc Dương là 1 diễn viên tồi, anh diễn 1 vai diễn tồi
trong 1 vở kịch tồi. Cô phải lên tiếng

-Mẹ, không phải thế đâu,
Lạc Dương nói dối,  anh ấy không hề ngoại tình, là con không tốt,con làm
anh ấy khổ. Là tại con….

Đầu óc mẹ Mai mai điên
đảo. Bà không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Mai mai và Lạc Dương cứ thay nhau
nhận lỗi về mình. Đứa này sợ đứa kia tổn thương. Rõ là vẫn yêu nhau thế còn gì.
Vậy thì rốt cuộc nguyên nhân chia tay là đâu?

Từ nãy đến giờ ông Nhật
Long im lặng và quan sát tất cả. Cử chỉ thái độ của Mai Mai và Lạc Dương khiến
ông bất ngờ. Nhưng ông sở hữu 1 cái đầu thông minh . Ông hiểu ra mọi chuyện
trong khi bà Kim vẫn không hay biết gì.

Thấy không khí căng
thẳng, ông bảo bác sĩ tiêm thêm 1 mũi an thần cho mẹ Mai Mai để bà ấy ngủ có
thời gian trấn tĩnh lại. Ông kéo Lạc Dương ra ngoài

-Lạc Dương con đang nói
dối phải không?

-Không đâu bố. Tất cả là
sự thật

-Bố hiểu con. Con đã trở
thành một người đàn ông thực thụ rồi. Mạnh mẽ bản lĩnh. Rất tốt !. Mai Mai nó
thật là hạnh phúc khi nhận được tình yêu của con. Hai đứa yêu nhau lắm phải
không? Lí do chia tay khiến bố rất tò mò. Nhưng bố sẽ không hỏi. Bố tin tưởng
con. Con rất chín chắn, con chưa bao giờ làm việc gì mà không suy nghĩ cả. Chắc
chắn có điều khó nói. Dù rất đau lòng nhưng bố ủng hộ con. Con không trở thành
con rể của bố thì bố vẫn yêu con. Con mãi là con trai bố , được không?

Ông vừa cười vừa vỗ vai
anh thân mật

Lạc Dương không trả lời.
Anh chẳng còn biết nói gì nữa. Ông Nhật Long đã nhìn thấu hết cả ruột gan anh
rồi. Ôi ông bố vợ yêu quí của anh ! Anh không nghĩ ông lại tinh tế đến thế. Mà
cũng đúng thôi. Cùng là đàn ông với nhau sẽ dễ hiểu hơn. Anh bối rối trước tình
cảm của bố Mai mai dành cho anh.

Lạc Dương thở dài, vuốt
mặt vẻ mệt mỏi.Những ngón tay gầy đan vào nhau một cách ngượng nghịu bối rối.

-Con đừng lo, chuyện này
bố sẽ giúp. Mẹ Mai Mai và họ hàng , tất cả sẽ hiểu thôi. Mệt thì về nghỉ đi
con-Ông Nhật Long dỗ dành đầy ân cần

Lạc Dương cúi đầu không
nói gì. Anh về sao được. Mà có về lúc này anh cũng chẳng làm gì được. Đầu óc
anh rối bời như mớ bòng bong. Anh không nghĩ mọi việc lại kinh khủng đến mức
này

Mai Mai ra khỏi phòng
bệnh đến ngồi bên cạnh Lạc Dương. Ông Nhật Long biết ý đi ra chỗ khác để họ
ngồi với nhau.

Nhìn Lạc Dương, Mai Mai
đau đớn. Lạc Dương không liếc nhìn lại cô. Anh sợ lại bắt gặp đôi mắt ấy, sợ
lại rơi vào cái thế giới mộng mị của cô

-Em dựa vào vai anh được
không?

Mai Mai nhìn Lạc Dương
ánh mắt tha thiết như van xin. Lạc Dương không nói gì, chỉ ngồi im tỏ vẻ đồng ý

Mai mai yên tâm tựa đầu
vào vai anh, nắm lấy cánh tay anh thật chặt, ép sát mình vào người anh. Cảm
giác ấm áp từ cơ thể anh lan tỏa sang cô khiến cô thấy dễ chịu vô cùng. Nó giúp
cô trấn an lại tinh thần sau những sự việc căng thẳng vừa diễn ra

-Em biết làm thế này là
sai nhưng xin anh hãy để em được như thế này một chút thôi, một chút thôi. Em
sợ ……………

Bàn tay cô ấy run rẩy cứ
níu chặt lấy Lạc Dương. Bất giác anh quay đầu lại nhìn cô. Trông cô đáng thương
như một con mèo vô chủ đi lang thang trên phố vắng. Anh xót xa nhưng lại kìm
nén

-Lát nữa mẹ em tỉnh, bố
sẽ đưa mẹ về nhà. Anh cứ yên tâm về đi. Anh mệt rồi , đừng lo lắng gì nữa

Nói rồi Mai Mai buông Lạc
Dương ra. Anh hơi do dự nhưng rồi cũng đứng dậy ra về. Và anh cũng không quên
nhắc nhở cô

-Em nhớ đi nộp hồ sơ xin
việc nhé. Mà em nghe cho kĩ đây. Rất có thể ngày mai các cô chú sẽ đến nhà vì
việc hủy hôn. Em phải nghe lời anh, không được phép nói gì. Anh sẽ giải quyết.
Nếu em hé răng nói linh tinh thì đừng có trách anh đấy-Lạc Dương cười hiền
nhưng giọng có pha chút răn đe

Anh nói xong đi thẳng,
không ngoái nhìn xem thái độ của cô ra sao.Mai Mai bực bội vô cùng. Lại thế
nữa, anh ấy lại tự quyết một mình. Anh làm như thể chỉ có mình anh yêu cô, mình
anh có thể hi sinh vì cô còn cô thì không

Cô cũng yêu anh nhiều
lắm chứ ! Cô cũng muốn san sẻ cùng anh lắm chứ! Cô cũng muốn thể hiện cho anh
biết tình cảm của cô dành cho anh nhiều như thế nào, muốn làm anh bớt đau. Vì
rốt cuộc mọi chuyện phức tạp thế này cũng đều do cô mà ra.

Rồi tất cả mọi người sẽ
chỉ trích Lạc Dương, sẽ mắng anh ấy rất nhiều vì cái chuyện ngoại tình với một
cô gái tưởng tượng, chẳng biết mặt mũi ra sao.

Thật là nực cười ! Nhưng
cũng đúng thôi. Chẳng ai nghĩ được rằng Lạc Dương lại cao thượng đến cái mức
điên rồ ấy !

Nhưng Lạc Dương là như
thế. Khi yêu anh yêu hết mình, anh có thể hi sinh cả bản thân vì người mình
yêu. Cũng may mắn rằng anh còn có một cái đầu thông minh, anh không mù quáng
đến mức chết vì tình mà chỉ âm thầm chịu đựng đau khổ mà thôi ! Nhưng như thế
cũng quá đủ rồi

Nghĩ vậy  Mai Mai
lại bật khóc. Vừa khóc vừa cười. Khóc vì thương anh và cười vì tình yêu cô nhận
được từ anh thật quá lớn lao !

Lạc Dương đứng ở một
khóc khuất, lặng lẽ nhìn cô. Lòng anh tan nát khi nhìn thấy cô khổ sở đến vậy.
Nhưng anh không đủ can đảm để đến với cô. Anh chỉ đứng đó cười một mình. Nở một
nụ cười mà nghe lòng đau gấp trăm lần

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+