Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lời nối dối ngọt ngào – Chương 19:Yêu lại từ đầu 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Brừm…….

Xe ô tô dừng lại trước cửa nhà Mai
mai.Cô ấy vẫn ngủ.Tử Long nhẹ nhàng tháo dây bảo hiểm ra cho cô, lắc nhẹ vai cô

-Mai mai,về nhà rồi nè. Em dậy đi. Không
là anh đưa em về nhà anh luôn đấy? ! ^^

Mai mai lờ mờ mở mắt.Khuôn mặt vẫn còn
mơ màng như người đi trên mây. Thấy Tử Long đang cười gian cô giật mình

-Về lúc nào thế? Nhà nào đây?

-Nhà anh chứ đâu, ngốc! ^^

Cô ngúc ngắc cái đầu tội nghiệp của
mình, liếc mắt nhìn lại nhận ra đây là nhà mình thật. Cô quay lại nhìn
anh,nguýt một cái rõ dài

-Đây là nhà em mà! Xí! Mà anh vừa bảo
cái gì hả? Đưa về nhà anh hả? Đáng ghét thế không biết

Tử Long cố nhịn cười, quay mặt đi giả bộ
ngây ngô

-Ơ, chắc em đang ngủ nên nghe nhầm thôi
😀

Mai mai không thèm để ý anh nữa, cô mở
cửa xe đi thẳng vào nhà, trước khi đi vào không quên tặng anh một ánh nhìn……của
khủng bố ! Tử Long phì cười rồi quay xe ra về

Tối hôm đó anh nằm trên giường lăn qua
lăn lại mãi mà không ngủ nổi.Anh thấy nhớ Mai mai da diết (chết thật, vừa 
mới xa nhau lúc đã nhớ điên cuồng thế này rồi) Anh tự trách mình tại sao lại
quên cô.Anh còn nghĩ về cả Lạc Dương và Elina nữa.Cảm giác tội lỗi dày vò anh

Nhưng anh kiên quyết sẽ không từ bỏ Mai
Mai từ bỏ tình yêu anh mới tìm lại được……..

Khác với anh hôm đó về Mai Mai đã nhanh
chóng chìm vào giấc ngủ nhưng trong giấc mơ của cô mọi thứ không hề êm đềm chút
nào cả. Có hình ảnh của Tử Long nhưng nó mờ nhạt mà thay vào đó là hình ảnh của
Lạc Dương và Elina

Dù ngủ nhưng miệng không ngớt lẩm bẩm :
“ Lạc Dương,anh có hận em không?” và “Elina xin em đừng giận chị………..xin
lỗi”………….

Sáng thức giấc,cô đến căn hộ của Tử Long
thật sớm. Hôm nay sẽ phải làm bù cho buổi chiều rong chơi ngày hôm qua. Cửa
phòng vẫn mở, Tử Long đang ngủ,một nửa người trên giường một nửa người dưới
sàn.Có lẽ tối hôm qua anh ngủ muộn

Cô lặng lẽ tiến đến gần rồi nhẹ nhàng
chỉnh lại tư thế cho ngay ngắn. Rồi cô kéo ghế ngồi gần giường,chỗng cằm nhìn
anh. Bất chợt Tử Long mở mắt.Anh giật mình khi bắt gặp ánh mắt cô đang hướng về
anh.Mai Mai ngượng quá định…………. bỏ của chạy lấy người thì bị Tử Long tóm tay
lại

-Này,định đi đâu đấy? Quay lại anh bảo!

Mai mai đành ngồi xuống nhưng cô quay
lưng lại phía anh. Tử Long thấy thế thì cười lớn.Anh vòng tay thật nhẹ nhàng
qua eo cô,kéo cô lại gần ôm cô thật chặt từ phía sau rồi nhanh chóng kiss lên
má cô một cái

-Vợ ơi, nhớ quá đi à! –anh gọi thật dài
và âu yếm

Mai mai khó chịu vì nụ hôn bất ngờ của
anh quay lại đánh anh một cái

-Hơ,ai là vợ anh hả? Vô duyên! Mà này
sao hai mắt thâm quầng thế kia? Mất phong độ quá đi à ! –Mai Mai dẩu môi cãi
lại

Sự bướng bỉnh của cô làm Tử Long càng
thích thú,anh lại chồm sát tới mặt cô

-Có biết anh mất ngủ  vì ai không
hả,nhóc con ương bướng?

Mai Mai vội đẩy anh ra

-Ai cho anh……..anh……sàm sỡ người ta thế
hả? Mau mau ngồi dậy còn lam việc

Và rồi Mai mai nhanh chóng bước tới bàn
làm việc, mở tài liệu ra xem bỏ mặc Tử Long ở đó, vừa làm miệng vẫn lầm rầm: “
Người đâu mà đáng ghét thế không biết. Đồ háo sắc………” Cô thực sự không thích
cách anh thể hiện tình cảm như thế càng không thích anh gọi mình là “vợ”. Cô thực
sự thấy từ đó rất nhạy cảm và cô không muốn nghe nó từ anh

Cả hai cùng làm việc đến tận gần một giờ
trưa mới tạm nghỉ.Mai mai nằm dài trên ghế sofa,xoa xoa cái bụng trông đến tội

-Tử Long,có gì ăn không anh? Em đói –vừa
nói cô vừa liếm môi

Tử Long mở tủ lạnh nhưng không có đồ ăn
sẵn,chỉ có vài quả trứng,ít bột và hoa quả.Anh chợt nảy ra một ý

-Baby này,hôm nay mình cùng làm một cái
bánh ga tô ăn mừng đi

-Mừng gì?

-Thì mừng ngày anh gặp lại em chứ sao?

Mai ma có vẻ rất hào hứng nhưng mà cô
cũng lo bởi cô không biết làm bánh ga tô.Dù vậy,không biết tại sao cô lại hứng
khởi đến mức tranh nhau nấu với Tử Long.Cuối cùng là cô thắng.

Mai mai chạy vào bếp đeo tạp dề chỉnh tề
rồi nhanh chóng bắt tay vào việc nấu ăn.Cô cứ chạy tới chạy lui lấy hết thứ nọ
đến thứ kia rồi cặm cụi khuấy khuấy nhào nặn. Tử Long đứng trước cửa phòng ăn
thấy cô đáng yêu không chịu nổi lại phải chạy vào phòng ôm lấy cô thật chặt

-Ôi,vợ đáng yêu quá đi mất!

Mai mai quay người lại lấy tay bôi đầy
bột lên mặt anh

-Cho chừa nè,ai cho anh gọi em là vợ? Hứ

Tử Long cũng nghịch không kém,tranh thủ
lúc cô không để ý quệt bột lên mặt cô thành râu mèo. Mai Mai bỏ tạp dề ra đánh
anh liên hồi.Tử Long nằm xuống sàn cười bò lăn bò càng,vừa ôm bụng vừa đập tay
xuống sàn nhà

-Ha ha,con mèo kia……..mèo…Ha ha,ai cho
em đánh anh hả? –vừa nói cả người anh rung lên

-Em cứ đánh đấy,ai bảo anh hư?

-Được lắm,em muốn bị anh phạt không?

Nghe đến từ phạt mai Mai rùng mình.Cô
nhớ đến lần trước bị Tử Long hôn đến ngạt thở thì sợ ra mặt.Cô nín thít,đeo tạp
dề vào lui cui nấu tiếp.Thấy thế Tử Long lại cười nghiêng ngả.Nhưng mà lần này
anh tha cho cô

Tử Long không nói gì mà lẳng lặng ngồi
vào bàn ăn chờ cô mang bánh đến. Hai mươi phút sau cô trở ra với đĩa bánh rất
đẹp mắt trên tay.Tử Long trố mắt nhìn không ngờ cô cũng có năng khiếu nấu ăn.

Tuy là mở sách để nấu nhưng cách trang
trí của cô thì khác hoàn toàn,rất bắt mắt. Mai mai vỗ hai tay vào nhau,nhìn anh
mắt sáng rực lên và nở một nụ cười rất tươi

-Anh ăn đi.Hì hì,trông đẹp chứ nhỉ? –rồi
Mai Mai chuyển nụ cười tươi ban nãy thành nụ cười ranh mãnh

Tử Long chả để ý đến cô.Đĩa bánh hấp dẫn
quá,anh cắm đầu vào ăn.Khi miếng bánh trong miệng tan ra và…………

-Á,á,cay quá…….phù phù………

Tử Long hét toáng lên,vội vã uống ngay
cốc nước bên cạnh để hạ hỏa.Mai mai cười thích thú.Tử Long quay sang lườm cô
một cái rõ dài

-Em bỏ cái gì vào hả?

-À……..em cho thêm hai thìa ớt bột vào
cho nó đủ vị ấy mà.Ngon không anh? –Mai Mai vẫn tiếp tục trêu ngươi

Tử Long không nói gì,anh tóm nhanh lấy
tay,kéo cô lại rồi bế vào giường và nhảy lên đè bẹp cô.Mai Mai sợ quá hạ giọng
nịnh nọt

-Thôi,định đè em chết luôn đấy hả? Gần
hai giờ rồi, cho em ngủ cái đã

-Uhm,tha cho em đấy.Ngủ đi.

Tử Long thấy cô có vẻ biết điều nên
không bắt bẻ gì nữa.Anh cười tươi rồi lăn qua một bên.Mai mai gối đầu lên tay
anh và ngủ.Cô thì ngủ khì khì còn anh thì không  sao mà ngủ nổi

Hơi thở nhè nhẹ,âm ấm của cô phả vào anh
khiến mách máu anh như căng ra. Cả người Tử Long nóng ran,chân tay bắt đầu muốn
hoạt động

Anh định quay sang liếc cô một cái rồi
ngủ nhưng khi trông thấy bờ môi đáng yêu của cô thì anh không thể nào mà kiềm
chế được.Tử Long xích lại gần cô,hôn thật dài và thật sâu lên đôi môi kia rồi
anh hôn lên má lên mắt,lướt trên sống mũi của cô nữa

Mai mai ngủ say như bí chẳng biết gì
cả.Mãi đến khi Tử Long lướt môi trên cổ cô,thấy nhột nhột cô mới lơ mơ mở mắt
ra.Tử Long giật mình. Hai người nhìn nhau chớp mắt 100 cái/giây

Bất chợt Mai mai đẩy anh ra

-Sao không ngủ đi,anh làm gì em thế hả

Vừa nói  Mai mai vừa lấy cái chăn
kéo cao lên đến tận cổ,nhìn anh lo âu

-Ơ,ơ,anh không có làm gì à nha. Lần sau
chắc không dám ngủ chung với em mất –Anh nhìn cô bằng đôi mắt vô (số) tội ^^

Tử Long xua xua cái tay rồi nhăn nhó mặt
giả bộ ngây thơ.Anh tự thề lần sau không bao giờ dám ngủ chung với cô nữa vì
anh không biết rồi mình sẽ làm cái gì nữa.Anh không thể tự kiềm chế bản thân
được !

-Thôi,chả ngủ nữa đâu,anh ngủ đi –Mai
mai xị mặt ra

-Anh không ngủ được.He he. Thế thì cùng
thức đi

Thế là cả hai mở mắt ngắm trần nhà và
bắt đầu “tám” liên hồi. Hai cái người này rất là hợp nhau đặc biệt là cái tính
trẻ con,tùy hứng,ương bướng và kèm thêm cái tội nói nhiều nữa

-Tử Long này,sao anh không gọi em là
Sumi nữa

-À,cái tên đó thuộc về quá khứ rồi.Bây
giờ anh không thích nữa,anh thích gọi em là baby hơn.Cái gì ở quá khứ thì cho
nó qua đi.Hì hì,phải yêu lại từ đầu chứ? –Anh cười – mà này anh có chuyện muốn
hỏi em.Đừng giận nhé ?

-Chuyện gì? –mai  mai ngơ ngác nhìn
anh

-Anh đang thắc mắc không biết em và Lạc
Dương yêu nhau như thế nào nhỉ?

-À,hơi ngớ ngẩn một tí –cô cười nhẹ và
bắt đầu kể chậm rãi –Tử trước đến giờ em chưa bao giờ tin vào bói toán nhưng có
một lần,có một bà lão nói với em rằng tối hôm đó trời sẽ mưa,em hãy ra ngoài
một mình đừng mang theo ô và đi trên con đường mà em yêu nhất.Nhất định sẽ có
một người đến bên em lau khô tất cả cho em và đó sẽ là người bên em suốt đời.
Em không tin nhưng em lại ra ngoài với hi vọng người em gặp là anh.Thế nhưng
chờ mãi mà không thấy em đã rất chán nản. Em hoảng sợ khi nghĩ rằng một trong
những người đi trên đường sẽ đến bên em và em với người đó sẽ thành một cặp.Em
sợ và em đã chạy.Nhưng anh biết không người đến với em chính là Lạc Dương ! Em
đã rất bàng hoàng nhưng giây phút anh ấy lau khô tóc cho em một cách dịu dàng
đã khiến em đi đến một quyết định.Em đã nhận lời cầu hôn của anh ấy.Lời bà lão
kia là một lí do nhưng nguyên nhân chính khiến em đồng ý là do em đã nợ anh ấy
quá nhiều!Quả thực đến lúc đính hôn em vẫn chưa hề yêu anh ấy.Nhưng……………..

Mai mai ngập ngừng,cô quay sang nhìn Tử
Long.Anh mỉm cười động viên bảo cô kể tiếp

-Nhưng…sau đó,khi thực sự để ý đến Lạc
Dương em mới nhận ra rằng anh ấy không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài mà rất ấm
áp và đáng yêu.Em đã cố kìm nén cảm xúc để không phản bội lại tình yêu với
anh.Nhưng mà không được bởi không biết từ lúc nào em……….em…mm….Tử Long…….đừng
giận em…..

Giọng Mai Mai run run.Trong tim cô trào
lên một cảm xúc khó tả.

-Ừ,anh không giận em –dù đau lòng nhưng
Tử Long lại quyết định im lặng –thế em có muốn nghe chuyện của anh và Elina
không?

-Ừm,anh kể đi

-Khi anh bị tai nạn phải nhập viện cấp
cứu,lúc ấy tưởng chừng không thể qua khỏi.Nhưng thật may mắn,ông trời đã để anh
sống.Nhưng mọi việc lại không hề đơn giản.Anh đã mất trí nhớ.Anh quên hết tất
cả,ngay cả bố mẹ.Vào lúc đầu óc anh trống rỗng như thế,Elina đã xuất hiện. Cô
ấy cũng nhập viện cùng ngày với anh vì bị tai nạn –bất chợt khuôn mặt Tử Long
trở nên buồn thiu

-Một chiếc xe ô tô đâm vào bố con cô ấy.
Elina chỉ bị nhẹ thôi nhưng bố cô ấy vì chắn cho cô nên đã trở thành người thực
vật và hai tuần sau ông ấy qua đời. Cô ấy không còn ai trên đời này cả.Cảm
thương số phận đau khổ ấy anh đã sẵn sàng trở thành một điểm tựa che chở và anh
đã yêu Elina.Elina thánh thiện và rất đáng yêu .Nhờ có cô ấy ở bên anh đã vượt
qua được nỗi mặc cảm vì trí nhớ hoàn toàn mất hết như thế.Elina cũng là người
giúp anh nhớ ra bố mẹ. Cô ấy rất thông minh và khéo léo,cứ dần dần từng bước
giúp anh gần gũi bố mẹ và anh đã nhớ ra họ.Nhưng thật là tệ khi anh không nhớ
ra em……….Xin lỗi em…….

-Em không giận anh………..chúng ta………..có
khi nào đã sai lầm không? Cả anh và em đều làm tổn thương một người khác

Mai Mai do dự về tương lai của cô và Tử
Long sau khi nghe anh kể về Elina.Quả thực Elina rất đáng thương và cả Lạc
Dương nữa. Lạc dương vẫn là một phần quan trọng trong cô.Tử Long nghe cô nói
vậy liền quay sang nhìn cô,ánh mắt kiên định

-Không,chúng ta không sai bởi vì chúng
ta yêu nhau

Cuộc nói chuyện kết thúc ở đó.Mai mai
lòng nóng như lửa đốt.Cô lo lắng liệu tình yêu giữa cô và Tử Long có được bền
vững hay không. Mối tình này được đắp lên bởi nỗi đau của hai con người khác.
Liệu có phải trả giá?

Tử Long suy nghĩ khác cô.Anh không lo
lắng mà anh đang tìm cách làm sao để cưới được Mai Mai càng sớm càng tốt để
khẳng định tình cảm của mình với cô ấy là chân thật

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+