Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lời nối dối ngọt ngào – Chương 20:Baby,anh muốn cưới em 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Sáng hôm sau,Mai Mai lại đến làm việc
với Tử Long như thường lệ,có điều muộn hơn một chút.Khi cô tới nơi thì Tử Long
đã dậy rồi. Anh đang ngồi ngả lưng trên ghế sofa xem show của DBSK

-Ôi,đẹp trai quá ! –Mai mai hét toáng
lên khiến Tử Long giật mình quay lại

-Hihi, anh lúc nào mà chẳng đẹp trai –Tử
Long cười rất tự tin

-Ơ,em đâu có nói anh,em nói kia kìa –vừa
nói Mai mai vừa chỉ tay vào màn hình ti vi

-Em…………

Tử Long giận đỏ mặt anh hằm hằm hổ hổ
không thèm nói chuyện với cô nữa. Mai Mai thì hồn nhiên ngồi vừa xem show DBSK
vừa ăn bỏng ngô ngon lành,thỉnh thoảng lại reo lên ầm ĩ. Tử Long ngồi cạnh ăn
cùng nghe tiếng hét của inh ỏi của cô anh đau cả đầu

Sức chịu đựng của anh không tốt như Lạc
Dương.Lạc Dương có thể ngồi cả buổi tối nghe cô hét như thế mà không thấy nhằm
nhò gì.

Đôi lúc thấy cô vui anh cũng hào hứng mà
hét theo.Mỗi lần như thế Mai mai lại ôm lấy anh thật chặt hay hôn lên má anh
một cái rồi hai đứa thế nào cũng lăn ra cười như nắc nẻ.

Những lúc như thế Mai Mai thường hào
sảng mà khen Lạc Dương : “Hi hi,anh dễ thương quá đi.Yêu ghê á”

Tất nhiên đáp lại câu nói đáng yêu của
cô là một nụ cười đáng yêu không kém.Đôi khi Lạc Dương cũng trẻ con thế đấy đặc
biệt là lúc ở bên cô

Tử Long còn trẻ con hơn anh nhưng trường
hợp này thì khác.Anh lắc đầu ngán ngẩm như một ông cụ non

-Ôi trời ơi baby,sáu năm rồi mà em vẫn thế!

-Ừ,em thế đấy. Đồ ông già xấu tính.

-Hứ,ai già chứ? Bây giờ em vẫn mê cái
thằng cha Jae “rong rêu” gì đó ở nhóm DBSK à?

-Tất nhiên

-Ặc. Trông cái mặt như đàn bà mà kêu đẹp
trai

Mai Mai không cãi lại nữa. Câu nói của
Tử Long làm cô nhớ Lạc Dương quá đi mất.Cô cố kiềm lòng nhưng có lẽ vẻ thất
thần vẫn hiện rõ trên khuôn mặt cô.Những kí ức lại ùa về…………

“Trước màn hình ti vi có một người con
trai đang dán mắt vào xem show của DBSK,hai tay chống cằm trầm ngâm.Bất chợt
một cô gái rón rén đến bên,vỗ thật mạnh vào vai khiến chàng trai kia giật
mình.Anh quay lại kéo cô vào trong vòng tay,hôn tới tấp lên cổ

-Dám hú òa với anh à? Chết em nè,Mai Mai
!

-Hí hí……….nhột……..nhột……buông em ra……

Cô gái vừa cười khúc khích vừa nịnh nọt

-Chồng yêu –cô lại gọi thật dài và thật
ngọt…………

Nghe thấy cái chữ “chồng yêu” chàng trai
kia ngỡ ngàng,bờ môi anh dừng lại.Khi anh chưa hết ngạc nhiên cô gái đã níu cổ
anh xuống đặt một nụ hôn thật nhanh lên má anh rồi ghé sát vào tai anh thầm thì

-Yêu chồng nhất trên đời

-Xì,đồ nịnh bợ

Người con trai giả bộ bất cần đẩy cô gái
ra dù lòng vui khôn tả.Cô gái kia lại sán đến gần anh,nắm lấy cánh tay anh nũng
nịu

-Anh,em hỏi nha. Tiểu sử của Jae như thế
nào nào?

-E hèm –anh hắng giọng rồi bắt đầu kể
một mạch – Tên đầy đủ là Kim jae joong sinh năm 1986 là một chàng trai rất có
nghị lực khi vượt qua khó khăn gia đình trở thành người nổi tiếng…….

Sau đó anh kể ra cả một tràng giang đại
hải khiến cô bé kia cứ tròn mắt mà nhìn

-Ui,anh giỏi ghê. Đúng là trí nhớ thiên
tài mà. Nè học thuộc hết đi nhá sau này mà em kiểm tra anh quên là em giết luôn
đấy ^^

Vừa nói cô vừa chu môi ra hù dọa anh.Anh
quay sang véo má cô một cái

-Sắp thành cô dâu của anh rồi mà vẫn trẻ
con thế hả,ngốc?

-Ừm,em còn bé mà, em thua anh ba tuổi
còn gì. Sau này cưới em về,ngày ngày anh phải đút cơm cho em ăn đấy nha? –cô
nháy mắt tinh nghịch nhìn anh

-Ừ,chịu luôn.Em muốn gì cũng được
hết.Nếu em thích anh tắm cho “em bé” của anh luôn

-Anh này………

Thế là hai người lại ôm lấy nhau mà cười
khúc khích………….”

Nghĩ đến đấy,trên môi Mai Mai phớt một
nụ cười. Lạc Dương thật là đáng yêu,anh ấy đã từng khiến cô cười như thế.

Nhưng rồi nụ cười ấy nhanh chóng vụt tắt
mà thay vào đó là một giọt nước mắt trong suốt lăn dài từ khóe mi. Kỉ niệm ấy
thật quá đỗi ngọt ngào và bây giờ nó trở thành một mũi dao nhọn đâm thẳng vào
trái tim cô

Tử Long nhìn thấy thái độ lạ lùng của cô
thì biết chắc nguyên nhân.Lòng anh đau đớn.Anh biết là cô đang nhớ Lạc
Dương.Anh ghen.

Và vì thế anh càng quyết tâm dành được
cô.Anh sẽ cầu hôn,sẽ cưới cô,sẽ làm cho cô phải hướng về phía anh chứ không
phải người đàn ông nào khác

-Sao lại khóc? Nín đi. Chiều nay đạp xe
ra biển chơi nhé? –anh vừa lấy tay gạt nước mắt cho cô vừa hỏi nhỏ

-Ừm……… -Mai Mai chỉ đáp khẽ

Cả buổi chiều hôm đó trong lòng Tử Long
như có lửa đốt.Anh ghen và lo lắng nữa. Anh không biết cô ấy có đồng ý không và
nếu không thì anh phải làm gì

…………

4.00 chiều

Tử Long tiến đến gần Mai mai kéo cô đi
ra cửa

-Đi,đi chơi

Mai mai ngạc nhiên nhìn anh.Tử Long quay
lại cười cười

-Quên rồi à? Lúc nãy anh bảo là chiều đi
chơi mà

Thế là hai người nhanh chóng ra phía sau
nhà lấy ra một chiếc xe đạp đi chơi.Tử Long ngồi lên rồi khoát khoát tay gọi
Mai Mai

-Trèo lên đi

-Không.Em thích đi một mình.Anh còn xe
không?

Tử Long trố mắt nhìn cô ngạc nhiên.Anh
nhớ là Mai Mai đâu có biết đi nhưng rồi anh cũng lấy ra một cái xe khác. Hơi cũ
một tí nhưng vẫn rất đẹp

-Em đi được à?

-Vâng –Mai Mai hồn nhiên đáp –Là Lạc
Dương dạy em đấy

Cô lại cười toe không để ý đến câu mình
vừa nói.Câu nói của cô làm Tử Long giận,mặt anh đột ngột biến sắc.Anh lẩm bẩm
một mình : “Lại là anh ta”

Mai mai sực nhớ đến câu nói của mình vừa
nãy,dù không biết Tử Long lẩm bẩm điều gì nhưng nhìn nét mặt của anh cô đoán là
anh rất giận.Thế nên cô nìn thít,không dám nói nửa lời,chỉ lẳng lặng trèo lên
xe đạp theo Tử Long.

Ngồi xe đạp cô lại nhớ Lạc dương vô
cùng.Anh ấy là người dạy cô biết đi xe.Luôn là anh ấy.Hiền dịu và đáng yêu như
thế.Anh đã dạy cô biết thật nhiều điều trong cuộc sống.

Không chỉ đơn giản là việc đi xe mà cả
về những suy nghĩ chín chắn nữa.Nhờ anh mà cô lớn lên,nhờ anh mà cô biết không
phải cứ hễ yêu nhau là phải gần nhau,phải bên nhau. Yêu xa,yêu trong nhớ
nhung,trong thầm lặng mà tình cảm không hề phai nhạt mới thật đáng quí.

Từng chút,từng chút một.Những tình cảm
này nở trong lòng cô.Không vồn vã.Không sáo rỗng.Nó réo rắt.Nó kéo dài triền
miên.Nhỏ bé thôi nhưng cô lại nhớ.Anh cứ từ từ bước vào cuộc đời cô,từ từ đủ để
cô cảm nhận anh quan trọng như thế nào………………..

……………

Nhưng cô vội xua đi những suy nghĩ vẩn
vơ về anh tiếp tục đạp xe.Cô không muốn  nhớ đến Lạc Dương.Bởi nhớ đến anh
cô cảm thấy tội lỗi dày vò.Cô cố cất giấu tất cả……………

Tử Long đạp nhanh quá khiến cô không
theo kịp ,phải hét lên

-Tử Long đợi em với!

Tử Long đạp chầm chậm lại,cố gắng kìm
nén cơn giận.Khuôn mặt hoàn toàn phẳng lặng,không chút biểu cảm.Mai Mai đạp
nhanh lên một chút.Bắt kịp được anh rồi,cô quay sang nói nhỏ

-Anh giận em à? Em không cố ý nhắc
đến.Em xin lỗi

-Giận làm cái gì? –Tử Long quay mặt
đi,lòng anh cũng bớt giận khi cô nói thế

-Anh không giận là tốt rồi –cô cười nịnh
nọt –bây giờ vào siêu thị mua cái gì ăn đã đi

Tử Long thấy cô cười thế thì hết giận
ngay.Anh cũng không thích làm người nhỏ nhen mà.Chỉ là tỏ thái độ để cảnh cáo
cô chút thôi

Anh lại cười híp mắt hào hứng nắm tay
Mai Mai kéo đi. Mọi người đều nhìn anh như vật thể lạ bởi anh đội mũ và đeo
kính đen.Sở dĩ phải làm như vậy vì anh sợ mặt mình bị trưng trên trang nhất của
các báo trong thời gian này

-Nè,anh bỏ kính với mũ ra đi,trông kì
quá.Người ta lại tưởng em bị anh bắt cóc đấy

-Không được,lỡ có phóng viên ở đây thì
khốn.Mà thôi em thích gì thì mua đi.Anh ra ngoài cổng đợi,ở đây không tiện

Mai Mai gật đầu rồi chạy lăng xăng đến
hàng đồ ăn.Cô đang định mua một que kem ăn cho mát thì bất chợt thấy phía trước
có một chàng trai một tay xách đồ,một tay ôm eo cô gái.Họ bước đi trong hạnh
phúc.Cảnh ấy hiện ra trước mắt khiến cô nhớ Lạc Dương vô hạn

“Đang đi vui vẻ bất chợt chàng trai vòng
tay qua eo cô gái rồi kéo cô lại sát phía mình.Cô ngượng chín mặt khẽ đẩy anh
ra

-Ơ này,buông em ra………

-Xách đồ cho em thì phải trả thù lao
chứ?!

-Hứ,tại anh bảo mua cho em còn gì?
Thôi,buông ra đi,người ta đang nhìn rồi cười kia kìa

-Thì kệ! Người ta khen mình đẹp đôi đấy
! –chàng trai ghé sát mặt cô gái cười ranh mãnh

Cô gái ngượng ngùng cúi mặt xuống tránh
ánh mắt mọi người.Ai nấy đều nhìn họ với ánh mắt thán phục và cả ghen tị nữa
bởi họ quá đẹp đôi.

Chàng trai kia vô cùng sung sướng và tự
hào trước thái độ vủa mọi người.Anh quay sang trêu chọc cô

-Này, sao cứ cúi mặt xuống thế Mai Mai?
Hay là chê anh là đồ ông già không xứng với em

-Ơ,ơ,không có mà…..Lạc Dương, em…….em
không có ý đó…..

-Thế thì là ý gì? –anh nháy mắt với cô

Cô bực mình dùng hai tay véo má anh rồi
lắc lắc cái đầu của anh

-Thì người ta xấu hổ.Xí.Ngố thế không
biết

Rồi cô bỏ tay ra cười rất đáng yêu ,mặt
vẫn còn đỏ

-Hi hi,nhưng mà không thèm giận chồng
đâu tại vì anh đáng yêu quá đi mất

Nghe thấy vậy chàng trai kia vui vô
bờ,anh muốn hôn cái đôi môi xinh xắn kia quá.Anh quay sang cô,cúi thấp người
xuống

Bất chợt cô gái kia quay lại,nhìn thấy
hành động kì cục của anh,cô chớp mắt lia lịa.Thấy thái độ của cô,anh ngượng đỏ
mặt rồi quay đi hướng khác

Cô biết anh định làm gì.Cô khẽ mỉm
cười,giật giật vạt áo của anh rồi bảo anh cúi người xuống.Khi anh cúi ngang mặt
cô thì bất ngờ cô hôn lên má anh một cái thật nhanh nhưng cũng không kém phần
ngọt ngào.Thấy anh ngẩn ngơ cô cười khúc khích trêu chọc

-Hi hi,có người đơ rồi ^^

-Hơ,không ngờ em cũng bạo ghê nhỉ? Dám
hôn lén người ta cơ đấy –anh hoàn hồn,quay sang trêu lại cô,khuôn mặt ánh lên
một niềm vui vô bờ……………….”

Từng hình ảnh hiện lên rõ nét một cách
lạ kì làm Mai Mai run lên bần bật.Cô đánh rơi chiếc bánh quy đang cầm trên tay,
ngồi thụp xuống,nước mắt rơi giàn giụa

-Cô gái ơi,cô có sao không? –người bán
hàng lo lắng hỏi

-Ơ….tôi không sao, cám ơn

Mai mai cố gạt hết nước mắt rồi chạy
thật nhanh đến phòng vệ sinh.Cô nhìn bản thân trong gương mà không  khỏi
thốt lên rằng “trông mình thật thê thảm”

Trông cô lúc này đau khổ hơn bất cứ lúc
nào.Nỗi nhớ Lạc Dương cứ dày vò cô.Cô nghĩ có lẽ mình bị điên.Khi ở bên lạc
Dương thì nhớ về Tử Long còn khi bên cạnh Tử Long thì lại nhớ Lạc Dương da diết

Ngày hôm nay đã hai lần cô nhớ lại kỉ
niệm cũ rồi.Đó là khi cô mới bắt đầu yêu anh.Lúc ấy cô nghĩ chỉ đi chơi với
nhau thì thật tầm thường không có gì đáng nhớ cả.Và vì thế cô chưa từng trân
trọng nó nhưng đến bây giờ cô thèm khát

Nhiều lúc cô thấy cũng lạ lùng.Ở bên Tử
Long cô chưa bao giờ là người chủ động thể hiện tình cảm trước.Thậm chí có lúc
Tử Long chủ động hôn cô làm cô còn thấy khó chịu

Nhưng bên Lạc Dương thì khác,cô có thể
ôm hôn anh ấy rất tự nhiên,cô có thể chủ động,thậm chí gọi anh ấy là “chồng” dù
hai người chưa kết hôn.Còn khi Tử Long gọi cô là “vợ” cô thấy khó mà chấp nhận
được.Lạc Dương luôn cho cô một cảm giác gần gũi hơn

Nhưng Mai mai đã vội gạt bỏ ý nghĩ đó.Cô
đang bên Tử Long và cô thấy hạnh phúc.Cô tự nhủ với lòng mình rằng : “Anh ấy
không nhớ mày đâu,con ngốc”

Nhờ ý nghĩ đó mà cô có thể kìm hãm nỗi
nhớ về Lạc Dương.Cô tự bắt mình không được nhớ về anh,không được nhắc đến từ
“yêu” với anh bởi cô nghĩ cô không xứng đáng với anh. Cô trốn tránh tình cảm
của mình vì sợ làm anh tổn thương.Đơn giản như thế thôi.Đơn giản đến mức khiến
người ta đau lòng!

Cô bước ra cổng siêu thị,nhìn thấy thấp
thoáng bóng Tử Long cô vẫy tay mỉm cười gượng

-Nhanh lên,tối bây giờ -Tử Long giục

-Ừm,em ra ngay đây

-Khiếp em làm gì mà lâu thế,ăn hết cả đồ
trong siêu thị luôn đấy à?

-Đâu có,em không phải là heo.Đi ra biển
đi

Hai người lại tiếp tục đạp xe ra
biển.Gió biển thổi nhè nhẹ làm vơi bớt nỗi buồn trong Mai Mai.Cảnh biển lúc nào
cũng đẹp như vậy.Cô rất yêu biển

Đang mải mê thả hồn theo gió Tử Long kéo
cô đến một khoảng cát vắng người.Cô ngỡ ngàng khi thấy trên nền cát một hình
trái tim được vẽ thật cẩn thận,viền hoa hồng xanh rất đẹp,ở giữa là dòng chữ to
được viết nắn nót “ I LOVE YOU”

Tử Long đứng bên cạnh tác phẩm của mình
anh cười thật tươi

-Anh chuẩn bị khi nào thế?

-Hì,lúc em ngủ như bí ý

Khi cô đang ngẩn ngơ nhìn nền cát đẹp đẽ
kia thì Tử Long đã đến bên cô,anh kéo cô ngồi xuống rồi bảo cô đặt tay vào một
phần cát cao hơn

-Ấn tay xuống đi

Mai Mai không hiểu gì nhưng cũng ấn tay
xuống. Tay cô chạm phải vật gì đó cưng cứng,phủi cát ra cô thấy một chiếc hộp
dài màu đỏ

Tử Long cầm lấy mở ra cho cô xem.Ánh
nắng mặt trời chiếu vào,chiếc vòng cổ bên trong sáng lấp lánh lên đẹp lạ kì.Đó
là một sợi dây chuyền bằng bạch kim có gắn kim cương quanh mặt cỏ bốn lá ở
giữa.Nó thật sự rất đẹp,mang một vẻ kiêu sa nhưng cũng không kém phần dễ thương

Mai mai ngỡ ngàng,hết nhìn dây chuyền
lại nhìn Tử Long.Thấy thái độ của Mai Mai như thế Tử Long rất hài lòng xem ra
anh đã chọn không nhầm.Mai Mai rất thích

Bỗng nhiên anh quỳ xuống trước mặt Mai
mai khiến cô giật mình

-Đừng ngạc nhiên thế! Bởi vì em đã có
nhẫn vậy nên anh sẽ cầu hôn em bằng sợi dây chuyền này.Mai mai ,làm vợ anh nhé?

Tử Long nói giọng run lên vì hạnh
phúc,đôi mắt anh nhìn Mai mai lấp lánh một niềm vui khôn tả. Mai Mai run rẩy
trước lời nói của anh.

Tại sao lại thế ư? Cô không biết.Lẽ ra
cô phải vui mừng chứ? Lẽ ra cô phải hét lên vì hạnh phúc chứ? Lẽ ra cô phải
đồng ý ngay chứ? Cô đã từng mong đợi ngày này thế còn gì.

Nhưng cô lại ngập ngừng.Cô bối rối không
biết nên đồng ý hay không.Cô nhắm mắt lại không dám nhìn Tử Long,môi mím
chặt.Cô sẽ không đưa ra bất cứ câu trả lời nào vào lúc này

-Tử Long,em xin lỗi……….lúc này em chưa
thể quyết định được.Hãy cho em thời gian……..

Tử Long hụt hẫng trước câu trả lời của
cô.Sự buồn bã hiện rõ trong đôi mắt anh.

Anh đau.Anh ghen.Anh hận

Anh biết cô do dự là vì Lạc Dương.Nhưng
anh cũng sẽ không bỏ cuộc .Anh phải là người chiến thắng trong cuộc chạy đua
này.Anh tiến gần lại bên cô,nắm lấy bàn tay cô đặt lên ngực mình,nhìn cô tha
thiết cả bầu trời yêu thương

-Em thấy tim anh như thế nào? Nó đang
chảy máu đấy.Anh đau…………..

Mai mai cúi gằm mặt xuống,cắn môi thật
chặt.Cô biết chứ nhưng cô không thể đồng ý bừa bãi được.Bàn tay cô vẫn đặt trên
ngực anh,cô biết tim anh đang run rẩy. Cô cũng đau

-Em xin lỗi

Mai mai nói lí nhí nhưng vẫn đủ để Tử
Long nghe được.Trên gò má cô nước mắt đã lăn dài.Tử Long lau nước mắt cho
cô,khẽ hôn lên đôi mắt đã nhòa lệ kia.Giọt nước lăn dài trên bờ môi anh.Mặt
chát…………

“Em đã làm anh đau mà sao anh vẫn yêu
em,còn yêu em bỏng cháy. Em không muốn làm thiên thần cướp đi  trái tim
anh và cũng không muốn trở thành ác quỷ bóp nát trái tim thêm một người đàn ông
nào nữa”

-Em không cần phải xin lỗi.Anh sẽ cho em
thời gian.Sợi dây chuyền này là trái tim của anh,hãy cứ đeo nó và giữ nó cẩn
thận.Đừng làm hỏng nó nếu không anh sẽ đau lắm đấy

Tử Long cười nhạt rồi vòng tay qua cổ cô
đeo sợi dây chuyền vào rồi ôm khít cô vào lòng

“Trái tim đang kề sát nhau mà sao ta vẫn
đau. Có lẽ nào ta không thuộc về nhau”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+