Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lời nối dối ngọt ngào – Chương 25:Cuộc chạm mặt của những thiên thần 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Trong lúc đó tại nhà của
Tử Long

-Elina được xuất viện
rồi,cô ấy khỏe anh rất vui –Tử Long nói

Mai mai gật đầu mỉm cười
thu lại đống giấy tờ sắp xếp lung tung trên bàn. Tử Long đã có đủ bằng chứng để
thực hiện vụ kiện.Vài ngày nữa là ra tòa được rồi.Kẻ xấu sẽ bị trừng phạt xuống
thôi

-Baby,hôm nay chúng ta
đi ăn mừng đi,làm việc vất vả rồi còn gì?

-Anh định đi đâu

-Đến Bar Paradise nhé?!
Vui lắm đấy!

-Ừm

Nói rồi cả hai cùng sửa
soạn ra xe đến Bar Paradise.Ngồi trên xe Mai mai có một linh cảm rất lạ.Cô nhớ
Lạc Dương vô cùng.Cô cúi gằm mặt xuống cố giấu nỗi buồn trong lòng để Tử Long
không biết.

Xe dừng trước cổng Bar
Paradise.Tử Long ra mở cửa xe cho Mai Mai.Cô khẽ mỉm cười rồi đi vào bên trong
cùng Tử Long.Khi bước vào bên trong thì hình ảnh đầu tiên đập vào mắt Mai Mai
là hình ảnh Lạc Dương đang ngồi bên Elina

Cô sững người.Tại sao
lại thế?Họ quen nhau ư?Sao lại gặp nhau ở đây?Lòng cô như lửa đốt.Cô biết lúc
này mình ghen là sai bởi cô chính là người khiến Lạc Dương đau khổ còn gì?Vậy
thì cô chẳng có quyền được ghen.Nhưng cô không thể kiềm chế được nó.Cô bỏ ra
ngoài bởi cô không dám đối diện với Lạc Dương.Lòng se thắt lại,cô cố kìm nén
không khóc.Tử Long vội chạy theo kéo cô lại

-Sao em không vào? Em sợ
Lạc Dương ư?

Tử Long nghiến răng ken
két, nhìn cô giận dữ.Anh đã thoáng nhìn thấy Lạc Dương ngồi đó với Elina.Anh
định kéo Mai mai sang một chỗ khác nhưng thái độ của Mai Mai làm anh ghen vô
cùng. Và vì thế anh quyết tâm bắt Mai mai ra chỗ ngồi chỗ có Lạc Dương và Elina

Anh muốn cảnh cáo cô và
muốn cho Lạc dương biết rằng anh và Mai mai đang hạnh phúc như thế nào.Anh lôi
tay Mai Mai đi một cách thô bạo.Mai mai giật tay anh ra quay đi về phía cổng

-Em không vào đâu

Tử Long vẫn không tha
cho cô. Anh nắm lấy hai vai cô lắc mạnh

-Em phải vào –anh hét
lên

Mai mai sợ hãi khi thấy
ánh mắt nảy lửa của Tử Long.Cô đành ngậm ngùi đi theo anh. Nhưng liếc nhìn
xuống bàn tay mình,cô chợt dừng lại tháo chiếc nhẫn của Tử Long ra.Không hiểu
sao cô lại không muốn để Lạc Dương nhìn thấy.Tử Long lại trừng mắt nhìn cô

-Tại sao tháo ra? Lại sợ
Lạc Dương thấy ư? Đeo vào

Lại một lần nữa tiếng
hét của Tử Long làm cô run bần bật.Cô cắn môi chịu đựng,đeo lại chiếc nhẫn vào
tay.Mắt cô rớm lệ,mặt buồn thiu. Nhưng Tử Long không thèm quan tâm cô đang nghĩ
gì vào lúc này.Bởi lúc này anh đang rất giận. Tử Long lại kéo cô thật mạnh như
một đồ vật tiến đến chỗ Lạc Dương và Elina ngồi

Mai mai cảm giác như bị
xúc phạm nhưng cô im lặng,một nỗi đau khác đang dày vò cô.Đến chỗ Lạc dương Tử
Long lại trở nên ngọt sơt với Mai mai,cố ý chọc tức Lạc Dương. Anh ôm eo cô kéo
sát cô về phía mình,nở một nụ cười tươi rói có chút khiêu khích

-Lạc Dương,rất mừng khi gặp
anh ở đây

Cả Lạc Dương và Elina
ngước nhìn họ sửng sốt.Lạc Dương đau đớn quay mặt đi,không nhìn họ nữa,uống
tiếp chén rượu đang cầm trên tay.Anh cười nhạt trả lời

-Rất vui khi gặp hai
người.Chúc mừng hạnh phúc!

Tử Long hài lòng với trò
đùa của mình.Anh kéo Mai Mai ngồi xuống đối diện với Lạc Dương và Elina. Mai
Mai cố tránh xa anh một chút nhưng Tử long cứ kéo cô lại gần. Anh vòng tay
ôm  lấy cô và kiss lên má cô

Cả Elina và Lạc Dương
đều ngỡ ngàng trước sự thể hiện thái quá của Tử Long. Elina quay sang nhìn Lạc
Dương. Lông mày nhíu lại,mắt đỏ hoe. Elina thương anh lắm

-Tử Long,anh đừng làm
như thế ở đây –Elina nói nhỏ

Nhưng đáp lại câu nói
của cô là câu trả lời lạnh băng

-Nếu anh thích thì anh
sẽ làm,không liên quan gì tới em

Nhạc đồng quê vang lên
nhè nhè,ánh đèn lung linh tạo nên cảnh sắc tuyệt đẹp.Đúng là Bar Paradise có
khác! Đẹp và huyền ảo như trên thiên đường vậy.Nhưng tại một góc vắng gần cửa
quán Bar có bốn thiên thần đang ngồi bên nhau trong bầu không khí cực kì căng
thẳng

Một cuộc chạm mặt ngoài
ý muốn,cuộc chạm mặt của những thiên thần nhưng không hề nhẹ nhàng mà đầy những
sóng gió của thù hận.Tám con mắt đang nhìn nhau chất chứa những cảm xúc khó
tả,hỗn độn.

Nỗi nhớ,sự thù hận,niềm
yêu thương,sự ganh ghét…………… tất cả dường như đang hòa làm một

Mai mai xích ra xa Tử
Long nhưng anh lại kéo cô lại.Mai mai khó chịu trước hành động của anh nhưng cô
lại không phản kháng.Cô mặc anh muốn làm gì thì làm.Cô chỉ im lặng nhìn Lạc
Dương đắm đuối.Lạc Dương không nhìn cô mà cứ liên tiếp nã rượu vào người

-Vợ yêu,em muốn ăn gì
nào? Bánh kem nhé? –Tử Long nói ngọt sớt,cố ý nhấn mạnh từ “vợ”

-Đừng gọi em thế! Em
không ăn được đồ ngọt đâu

Mai mai nói khẽ mắt vẫn
nhìn Lạc Dương .Tử Long thích thú khi nhìn thái độ của Lạc Dương.Anh đang định
tiếp tục bày trò thì bất chợt Mai mai lên tiếng

-Lạc Dương,anh quen với
Elina sao?

Mai Mai nói giọng run
run xúc động, đã lâu rồi cô không được gọi tên anh,không được trông thấy
anh,đến hôm nay lại nhìn thấy anh trong bộ dạng thảm hại thế kia,lại còn đi
cùng Elina. Lòng cô đau nhói

Nhưng Lạc Dương đang vô
cùng đau khổ trước niềm hạnh phúc của Tử Long và Mai mai. Anh hận Tử Long vô
cùng. Và vì thế anh muốn để Tử Long biết rằng anh không phải kẻ yêu đuối,không
phải cứ mãi ôm niềm đau sau khi chia tay. Anh cười khẩy

-Elina ấy à,cô ấy là bạn
rất rất thân của anh đấy! Bọn anh đi với nhau không được sao? Phải không Elina

Lạc dương quay sang nhìn
Elina cười vui vẻ. Mai Mai cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe Lạc Dương nói thế. Nhưng
thực sự cái cách Lạc Dương nhìn Elina mỉm cười như thế làm cô ghen lắm. Lạc
Dương vốn sống rất khép kín,anh luôn lạnh nhạt với phụ nữ nhưng sao với Elina
lại như thế?

Đầu óc cô muốn nổ tung
lên. Cô cầm cả chai rượu đặt lên miệng định uống cả nhưng Lạc Dương  đã
nắm khẽ lấy bàn tay cô

-Mai mai,em định uống ư?
Từ trước đến giờ em đâu có uống rượu? Đừng uống

Mai mai dường như tê
liệt khi bàn tay Lạc Dương chạm nhẹ vào cô.Cô có cảm giác như một luồng điện
cực mạnh chạy trong cơ thể mình. Cô thèm khát được đến bên anh,được sà vào lòng
anh nũng nịu như một đứa trẻ

Nhưng mọi thứ là không
thể. Mai mai và Lạc Dương chỉ biết nhìn nhau..Ánh mắt đau khổ chất chứa bao nhớ
thương.Cả hai người họ đều muốn đến bên nhau nhưng tại sao mọi việc lại tồi tệ
đến thế này

“Em đang ở gần anh,rất gần anh mà sao em vẫn nhớ anh ,rất nhớ anh.
Một nỗi nhớ triền miên không nguôi. Và em vẫn đau,rất rất đau bởi em chỉ có thể
nhìn anh trong niềm tiếc nuối mà không thể chạm vào anh.Việc ấy dường như trở
nên quá xa xỉ vào lúc này. Em có tiền, em muốn mua một phút, một giây ở bên anh
nhưng không ai bán cả. Em đành ngậm ngùi xót xa trong thinh lặng”

-Hai người đang làm cái
trò gì vậy? Lạc Dương anh mau buông tay cô ấy ra. Mai Mai không uống gì hết. Đi
về !

Tử Long gắt lớn khi nhìn
thấy họ nhìn nhau tình tứ thế. Lạc dương vội rụt tay,anh lại lao đầu vào rượu.
tử Long kéo tay Mai Mai đứng dậy nhưng cô cứ ngồi lì ở đấy. Cô nhìn Tử Long ánh
mắt rất kiên quyết có chút gì đó van xin

-Ở lại một chút có được
không?

Tử Long đang rất bực bội
nhưng anh cũng đành nuốt giận ngồi xuống chiều ý cô một chút. Mai mai cầm chén
rượu lên,kề sát môi. Mùi rượu nồng làm cô hơi khó chịu nhưng rồi cô cũng
uống.Rượu vào đến cổ họng làm cô thấy cay rát vô cùng

Nhưng dường như nó lại
khiên cô thích thú. Cô muốn uống để quên hết mọi buồn phiền . Và thế là cô lại
rót thêm một chén nữa,một chén thật đầy

-Thôi Mai mai ,một chén
đủ rồi em à. Anh đưa em về

Tử Long lo lắng bảo cô
nhưng Mai mai vẫn uống bỏ ngoài tai lời nói của anh. Mặt cô đã đỏ gay,tay chân
bắt đầu luống cuống. Nhưng mà cô vẫn uống ,lại cầm một chén khác. Có điều lần
này chén rượu rơi xuống đất trước khi Mai mai đưa nó lên miệng

Cô ấy say mất rồi. Mai
mai ngã vào vai Tử Long trước sự ngạc nhiên của Lạc Dương và Elina. Nhưng họ
không làm được gì ngoài việc nhìn cô ấy xót xa bởi họ biết Mai mai đã có Tử
Long lo rồi,không đến lượt họ

Tử Long nhanh chóng bế
Mai mai lên,đứng dậy rời khỏi ban. Trước khi đi khỏi anh nhìn Lạc Dương cảnh
cáo

-Lần sau làm ơn đừng
đụng đến Mai Mai. Nếu anh còn như thế em không biết mình sẽ làm gì với anh đâu.
Chúng ta không còn được như trước kia nữa. Em không còn là Tử Long của ngày
trước nữa đâu. Em sẽ làm bất cứ điều gì để có được Mai mai

Elina nhìn Tử Long rồi
lại nhìn Lạc Dương. Đây thực sự là chiến tranh rồi.Tử Long công khai gây chiến
như thế thật là quá đáng. Cô thương Lạc Dương và thương cả chính mình nữa. Số
phận kẻ thứ ba mãi mãi là như vậy

-Thôi, Lạc Dương anh
đừng uống nữa. Uống nhiều không tốt đâu

-Ừ,tôi biết. Cô muốn về
rồi à?

-Ừ,tôi về trước đây

Nói rồi Elina đứng lên
định về trước nhưng Lạc Dương nắm lấy khuỷu tay cô kéo lại

-Chờ tôi về cùng đi

Sau khi thanh toán đống
rượu vừa uống anh đi nhanh ra cửa. Elina đang đứng chờ anh ở đó. Chiều rồi nắng
cũng tắt dần. Con đường trở nên ảm đạm vô cùng

-Nhà cô ở đâu?

-Tôi ở chung cư Star,
đường X

-Vậy cùng đường với tôi
rồi. Đi bộ được không. Hôm nay tôi không đi xe

Elina khẽ gật đầu. Và
thế là hai người rảo bước trên con đường vắng. Lạc Dương liếc nhìn Elina. Ở cô
có cái gì đó khiến anh cảm thấy rất gần gũi, cứ như một cô em gái vậy.

Ngoài Mai mai ra thì
Elina là cô gái duy nhất anh không tỏ ra lạnh lùng khi nói chuyện. Có thể 
là do ấn tượng về quá khứ của cô mà cũng có thể là do cô có nét gì đó rất giống
Mai mai. Ông trời thật khéo biết đùa. Anh lại quen chính người yêu của Tử Long.
Thật đáng ngạc nhiên

-Elina này, bây giờ cô
đang làm gì?

-Tôi à? Phục vụ của một
quán ăn nhỏ

-Tử Long không giúp gì
cô sao? –Lạc Dương ngạc nhiên tròn mắt nhìn cô

-Không phải không giúp
mà tôi không thích . Tôi không muốn mang ơn anh ấy. Tử Long cho tôi nhà tôi đã
ngại lắm rồi

Lại thêm một điểm nữa ở
cô làm anh bất ngờ. một cô gái nhỏ bé thế này lại can đảm và mạnh mẽ đến vậy.

-Lạc Dương , không biết
anh nghĩ như thế nào nhưng tôi thấy hình như Mai Mai rất yêu anh đấy. anh không
định chiến đấu với Tử Long dành cô ấy sao?

-Ha.Yêu?Cô nhầm rồi. Cô
ấy chỉ thương hại tôi thôi.  Vả lại Mai Mai đã thuộc về nhau từ kiếp trước
rồi. Có muốn dành cũng chẳng được. tôi không muốn quan tâm

-Mai Mai nói chia tay
anh trước sao?

-Không là tôi nói trước.
Tôi muốn cô ấy hạnh phúc bên người mà cô ấy yêu nhiều hơn. Nếu giữ cô ấy lại
chắc gì đã hạnh phúc phải không?

Elina ngỡ ngàng khi nghe
anh nói thế. Cô khâm phục anh vô cùng. Anh quá cao thượng! Và bỗng chốc cô thấy
tình yêu mình dành cho Tử Long chẳng là gì cả. Anh lớn lao như một vị thánh!
Được quen anh là một niềm vinh hạnh với cô

Từ lúc ấy Lạc Dương trở
thành một người anh đáng kình,một thần tượng đối với cô.

-Lạc Dương,anh bao nhiêu
tuổi?

-Tôi 25. Còn cô?

-Em 20! Cho phép em xưng
hô như thế nhé?

-Ừ,cô thích thì cứ gọi.
Đến chung cư Star rồi đấy. Cô về đi

-Anh về cẩn thận

Elina mỉm cười gật đầu chào
anh. Chia tay Elina ở đó Lạc Dương một mình đi về nhà. Cảm giác cô đơn lại vây
kìn lấy anh……….

Trong lúc đó…………..

Tử Long bế Mai mai ra xe
thắt dây an toàn cho cô rồi phóng về nhà mình. Chỉ một lát đã về đến nhà. Anh
xuống xe mở cửa xe bế Mai mai vào nhà. Cô vẫn ngủ lả lướt không biết gì cả,cả
người mềm nhũn ,miệng vẫn lẩm bẩm câu gì đó mà Tử Long không nghe thấy

Vào đến phòng mình anh
lặng lẽ đặt cô xuống giường rồi đắp chăn cho cô. Đang định ra ngoài lấy nước
cho cô uống thì Mai Mai bỗng ngồi dậy nắm lấy tay anh. Cô vẫn đang say. Cô mở
mắt thật to nhìn anh cười tươi

-Anh định đi đâu đây? Ở
lại với em đi

Tử long sững người khi
nghe thấy cô nói thế. Trong cơn say, Mai mai đã nhầm tưởng,mọt nhầm tưởng tai
hại bởi đầu óc cô lúc này bị lấp kìn bởi hình ảnh của Lạc Dương. Và vì thế cô
tưởng nhầm Tử Long là Lạc Dương và tệ hại hơn nữa cô tưởng mình và Lạc Dương đã
cưới nhau rồi

-Em say rồi. Ngủ đi

-Không em đâu có say,em
tỉnh rồi mà. –Mai Mai nấc nhẹ rồi lại cười

Cô sà vào lòng Tử long
ôm lấy anh tha thiết. Mùi rượu từ người cô không nồng mà hơn thế nữa lại rất dễ
chịu. Nó phảng phất rất thơm khiến Mai mai trở nên cực kì quyến rũ và hấp dẫn

Cô cứ vùi đầu vào ngực
anh nũng nĩu như một đứa trẻ. Cô lại nổi hứng con nít nghịch ngợm vạt áo của
anh. Hơi thở nhè nhẹ của cô phả vào người anh khiến cả người anh nóng ran. Anh
thèm khát chiếm hữu cô nhưng nhớ đến lời hứa với cô anh kiềm lòng khẽ đẩy cô
ra. Nhưng Mai mai cứ dình chặt vào anh như có keo dính vậy

-Chồng ơi, em nhớ anh

-Cái gì? Em bảo gì hả?
Nói to lên –Tử Long cô căng tai ra nghe xem cô nói cái gì

-Em nhớ anh

-Cái gì hả? –Tử Long
nghe loáng thoáng chưa rõ – Nhớ anh à, đồ ngốc, anh với em suốt ngày gặp nhau
thì nhớ cái gì chứ? –Tử Long cười nhẹ

Càng lúc Mai mai càng áp
sát vào anh hơn, cô lại thủ thỉ

-Chồng, em yêu
anh!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

-Hả, nói to lên,anh
không nghe thấy

-Em yêu anh,chồng à!

Mai mai ghé sát tai anh
nói thật khẽ và thật ngọt.Nói xong cô cười khúc khích,mặt hơi đỏ đỏ trông rất
đáng yêu. Tử Long nghe thấy thì sung sướng đến phát cuồng. Mai mai gọi anh là
“chồng” hơn thế cô ấy còn nói yêu anh. Đây là lần đầu tiên cô ấy nói với anh
như thế kể từ khi gặp lại nhau sau sáu năm. Anh vòng tay ôm siết lấy cô trong
niềm hạnh phúc khôn tả-

-Ừ,anh cũng yêu em baby.
Giá như lúc bình thường em cũng đáng yêu như lúc say thì đáng yêu biết mấy

-Chồng này……..nếu
mà……….nếu mà…….chúng mình có em bé thì sao nhỉ?

Cô lại cười ngọt
ngào,lẩm bẩm một mình,mặt đỏ ửng lên như một đóa hồng

-Cái gì? Em nói bé quá
,anh không nghe được

Tử Long nhăn mặt cố gắng
nghe mà không nghe được gì cả. Mai mai bất ngờ vòng tay qua cổ anh,hôn anh nồng
nàn,hôn thật dài và thật sâu. Tử Long bị nụ hôn bất ngờ của cô làm cho tê liệt.
Tim anh tưởng như nhảy ra ngoài vào giây phút ấy. Lại một lần nữa cô làm anh
ngỡ ngàng.

Đây cũng là lần đầu tiên
cô chủ động hôn anh

Không ngại ngùng. Không
e lệ. Không ép buộc. Mà trái lại nó rất tự nhiên ,rất say đắm

Tử Long bấn loạn.Anh
dường như phát cuồng

-Ở lại với em đừng đi
đâu nhé?

-Ừm -Rồi anh cúi xuống
hôn cô lần nữa –Cái này là do em tự nguyện đấy nhé? Đừng trách anh

Và thế là Tử Long từ từ
mở từng chiếc cúc áo ra. Mai mai không có vẻ gì là kháng cự cả mà hơn nữa còn
rất ngoan ngoan hưởng ứng rất nhiệt tình. Những tiếng rên nho nhỏ vì say rượu
càng kích thích anh hơn. Nhưng rồi bất chợt Mai mai im lặng

Cả người rã ra,vòng tay
ôm anh lúc nãy bỗng dưng buông lơi. Tử Long nhìn cô thì thấy cô đã ngủ rồi. Anh
tiếc hùi hùi mặc lại áo cho cô đi ra ngoài. Đêm hôm đó anh đã mất ngủ vì hạnh
phúc……….

Sáng hôm sau…………

Nắng chiếu vào phòng
đánh thức Mai mai dậy. Cô từ từ mở mắt ra đưa tay lên ôm đầu. Đầu cô vẫn còn
váng vất. Cô đảo mắt nhìn xung quanh cô giật mình khi nhận ra đây là phòng của
Tử Long. Chân tay mỏi rã rời cô không buồn đứng dậy nữa,cứ nằm im trên giường.
Mai Mai bỗng nhớ Lạc Dương vô hạn

Cô tự hỏi mình “giờ anh
đang làm gì, Lạc dương”. Cô nghĩ về quá khứ. Ngày trước,mỗi khi thức dậy cô đều
trông thấy Lạc Dương. Bao giờ anh cũng dậy trước cô và nằm bên cạnh ngắm cô.
Đến lúc cô thức dậy bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình thì lúc nào cũng đỏ mặt
cười tủm tỉm. Vào những lúc ấy anh lại bẹo má cô mà trêu rằng

“Dễ thương quá, lúc nào
cũng đỏ mặt hết” hoặc là “ngủ ngon không vợ yêu?”

Nhưng rồi những phút
giây hạnh phúc ấy vội tiêu tan khi một hình ảnh khác về anh xuất hiện

Cô nhớ đến ánh mắt anh
nhìn Elina ,không hiểu tại sao cô lại thấy hoang mang và ghen tị đến thế. Cô
lại nghĩ về Tử Long, nghĩ về cách hành xử thô bạo của anh với mình ,mai Mai sợ
hãi và đau lòng. Cô có cảm giác mình bị xúc phạm. Anh ấy coi cô như thứ đồ vật
đem ra thách đấu với Lạc dương

Đang nghĩ đến anh thì
anh xuất hiện ngay. Tử Long đột nhiên bước vào phòng mặt cười tươi như hoa
khiến Mai mai hơi ngạc nhiên. Dường nhue mọi sự thù hận mọi ghen tuông trong
anh đều biến mất hết giờ đây chỉ còn lại toàn là hạnh phúc vậy

Anh đang hạnh phúc lâng
lâng như trên mây.

Anh đâu có biết rằng
trong cơn say hôm qua,Mai Mai đã nhầm tưởng anh với Lạc Dương

Anh đâu có biết rằng
người cô ấy nhớ nhung không phải là anh mà là Lạc Dương,người cô ấy mơ thấy
hằng đêm không phải là anh mà là Lạc Dương

Anh đâu có biết rằng
những lời yêu thương cô ấy nói hôm qua không phải gửi trao tới anh mà là Lạc
Dương,người cô muốn ôm hôn cũng không phải là anh mà lại là Lạc Dương…………….

Tất cả những gì xuất
hiện đêm qua đều bắt nguồn từ cái tên “Lạc Dương”. Đó là cái người mà cô ngày nhớ
đêm mong,người cho cô biết thế nào là vị ngọt của tình yêu và cũng là người cho
cô biết thế nào là hối hận là đau khổ……………Nhưng Mai mai vẫn luôn phủ định nó
bằng một từ “không”

Không được yêu

Không được nhớ

Không được thương………….

Chỉ một từ thôi cũng đủ
khiến người ta đau lòng……………

-Mai mai,anh yêu em

-Sáo rỗng.Nói nhiều quá
thành sáo rỗng đấy anh à

Mai mai phản đối nhưng
Tử Long chỉ cười.Anh vẫn đang đắm chìm trong hạnh phúc,thứ hạnh phúc ảo tưởng
lầm lỗi

-Mai mai này,tối hôm qua
em đã gọi anh là “chồng” đấy!

-Gọi anh? –mai mai tròn
xoe mắt nhìn

-Ừ,em còn nói yêu anh
nữa cơ –anh lại cười tủm tỉm

-Thật hả?

-Ừ,thật . Lời của những
người đang say đều thật đến tận đáy. Vậy là anh biết em yêu anh rồi !.
Baby,chúng ta cưới nhau đi!

-Ơ………….ơ……….ưm………..bây
giờ chưa phải lúc

Mai mai nói giọng ỉu
xìu,cô thấy hơi khó chịu trước lời nói của anh.Tử Long lại hụt hẫng.Vẫn là chờ
đợi. Thật điên rồ! Anh ghét phải chờ đợi nhưng rốt cuộc Mai mai vẫn bắt ép anh.
Nhưng anh cũng đành chịu. Nếu cô ấy chưa muốn thì anh cũng chẳng biết phải làm
gì cả

-Hôm nay em muốn đi đây
chơi không

-Đi đâu cũng được

-Đến công viên nha

-Ừm…………..!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+