Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lời nối dối ngọt ngào – Chương 27: Gần bên anh 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hôm nay Tử Long đã có đủ
chứng cứ để kiện ông anh họ. Anh đang tất bật chuẩn bị liên hệ với một số cổ
đông lớn trong tập đoàn. Mai mai không đi cùng anh,cô ở nhà mình. Nhưng nằm mãi
trong nhà cũng chán,cô ra bên cửa sổ,khẽ kéo bức rèm ra

Nằng nhè nhẹ ,phố đông
đúc vui vẻ. Cô quyết định ra ngoài dạo chơi. Hòa mình vào dòng người tấp nập,cô
bỗng thấy vui lạ. Cũng lâu lâu rồi cô không ra ngoài một mình dạo chơi lung
tung mọi chốn như thế này

Đang mải mê ngắm nghía
phố phường,cô nghe thấy tiếng xôn xao phía trước.Nhìn kĩ thì ra có một quán kem
với dòng chữ to đùng trước cửa quán: “Một que kem đôi,một vé bốc thăm giải
thưởng!”. Nhìn dòng chữ ấy mắt cô sáng rực hẳn lên,chạy ba chân bốn cẳng đến đó

Bất chợt…………..

Rầm…………Rịch…………..

Cô đâm sầm vào một chàng
trai. Cả hai cùng ngã xuống.Khi cô đang ngúc ngắc cái đầu tội nghiệp của mình
thì chàng trai kia đã đứng dậy đưa tay ra trước mặt cô. Mai Mai ngước mặt
lên,cô giật mình

-Ơ,anh………????

-Ơ,là
em?…………….

Cả hai cùng đồng thanh
khi nhìn thấy nhau. Thì ra người Mia Mai đâm phải là Lạc Dương. Anh khẽ cười
rồi kéo cô lên

-Đi đâu mà vội thế?

-Em đến kia

Vừa nói cô vừa chỉ tay
vào quán kem trước mặt. Lạc Dương nhìn về phía đó rồi cười lớn

-Em vẫn thèm đến thế
sao? Được rồi, đi với anh,anh mua cho

Lạc Dương đi đằng trước
Mai mai lẽo đẽo theo sau. Bây giờ cô mới để ý kĩ hôm nay anh mặc  quần
jeans với áo pull màu ghi trông rất cá tính và đẹp trai,giống như một teen boy
vậy. Vẫn cái fangs cao cao ấy có điều anh có vẻ gầy hơn một chút. Cô cứ ngây
người mà nhìn anh

Trông cô lúc này giống
hệt như một cô học sinh cấp ba ngỡ ngàng khi thấy một hotboy

Khi đi được một quãng xa
xa,Lạc Dương bỗng nhiên quay lại,anh vẫn thấy Mai mai đang đứng ngay người nhìn
mình,anh hỏi ngạc nhiên

-Ơ,sao em đứng đấy ? Sao
em nhìn anh như thế? Anh mặc thế này trông tệ lắm hả?

-Ơ………ơ……không có.

Mai mai hơi ngượng,mặt
cô bắt đầu đo đỏ

-Thế thì đi. Em định để
người ta giật hết giải hả?

Rồi bỗng nhiên như một
thói quen Lạc Dương nắm lấy tay Mai Mai kéo đi rất đỗi tự nhiên. Anh vẫn cười
rất vui vẻ và hào hứng không để ý đến hành động của mình. Không để ý rằng cái
nắm tay bất ngờ này khiến ai đó ngại ngùng,khiến ai đó nhớ nhung,khiến ai đó
rung động

Mai mai không buông tay
anh ra,cô để anh kéo đi như thế. Trong vùng hương khi gió nhẹ thổi qua người
anh ,mùi rượu vang phảng phất rất dễ chịu. Thứ mùi hương ấy khiến anh trở nên
tao nhã như một chàng hoàng tử vậy.

-Ơ,là kem đôi sao?

Khi đến quán kem đó,Lạc
Dương bất ngờ khi thấy bán kem đôi. Anh chưa từng ăn cái đó

-Giải thưởng nhiều ghê!
Em thích loại kem nào?

-Anh thích cái gì em
thích cái ấy –Mai mai hào hứng trả lời

-Ừm,xem nào………..hương
vani nhé?

Mai mai gật đầu rồi đứng
chờ anh mua kem. Anh nhanh chóng mang ra. Mai Mai cứ nghĩ rồi thế nào cũng phải
mua thêm vì bẻ hỏng nhưng không ngờ Lạc Dương bẻ một lần được luôn. Đúng là Lạc
Dương có khác,cái gì cũng giỏi.

-Anh đã từng ăn rồi à?

-Chưa ,đây là lần đầu

-Woa,anh giỏi ghê! Vậy
mà tách kem một lần được luôn

-Có gì đâu. Người ta bảo
tách thì anh tách thôi

Mai mai nhìn cách anh
anh kem ngon lành như một đứa trẻ, cô bật cười khúc khích. KHông ngờ cũng có
lúc anh giống con nít như thế. Sau khi giải quyết xong hai que kem bự, Mai mai
và Lạc Dương hí hửng mở phần thưởng ra

-Ái chà, Lạc Dương, số
anh đỏ thật đấy. Thẻ uống café miễn phí tại quán café Queen nè! MỘt tháng cơ
đấy

Không ngờ Lạc Dương may
mắn thế. Vậy là cả hai lên đường đến quán café Queen. Quán này rất lớn và nổi
tiếng. Lạc Dương chọn một chỗ gần khu vườn nhỏ của quán

-Em muốn uống café
không?

-Không

-Thế em ăn gì không?
Thạch hoa quả nhé?

Mai mai đồng ý ngay. Đây
là thứ cô cực kì thích mà! Đến cả nước hoa cô cũng dùng mùi này nữa. Lạc Dương
ngồi nhâm nhi ly café và nhìn cô ăn ngon lành. Mai mai cũng thấy lạ. Dạo này cô
có ăn uống được nhiều đâu. Toàn ăn cháo hoặc kem trừ cơm thôi.Vậy mà ngồi bên
cạnh anh cô lại muốn ăn, mà ăn rất ngon miệng là khác

Lạc Dương luôn luôn có
một sức hút kì lạ với cô. Anh không bao giờ nói “em phải ăn” anh chỉ im lặng
thôi. Cái im lặng của anh như một nguồn động lực với cô. Cô phải ăn,phải khỏe
mạnh để còn được nhìn thấy anh

Mai mai không thể kìm
lòng được nữa. Cô ngừng ăn đặt cái thìa xuống bàn, khuôn mặt thẫn thờ

-Sao không ăn nữa?

-Em không thích em về
trước đây

Nói rồi cô đứng lên ra
về ,trốn tránh anh. Cô sợ mình sẽ khóc trước mặt anh. Nhưng khi vừa đứng lên cô
thấy đau chân vô cùng,phải vội vã ngồi xuống. Thấy cô nhăn mặt,Lạc Dương lo
lắng hỏi

-Em bị sao thế?

-Không sao! Chỉ là đau
chân chút thôi

Gót chân cô tấy đỏ. Thì
ra đây là lí do khiến cô bị đau lúc nãy. Lạc Dương nhìn chân cô mà xót xa. Anh
nâng nhẹ chân cô lên

-Em đi giày cao gót à?

Mai mai chỉ khẽ gật đầu.
Lạc Dương nhanh chóng bế cô lên, bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào họ. Lạc Dương
không thèm quan tâm đến những ánh mắt tò mò kia, anh đi đến bên một người phục
vụ hỏi

-Ở đây có phòng nghỉ nào
không?

-Dạ,có một phòng thưa
anh

-Tôi có thể mượn được
chứ?

-Vâng,thưa anh,mời anh
đi lối này

Rồi nhân viên đó dẫn họ
vào một phòng nghỉ nho nhỏ của quán. Lạc Dương đặt Mai mai ngồi xuống giường
rồi nhờ nhân viên phục vụ mang tới một chậu nước nóng. Lát sau đã có nước nóng.
Lạc Dương mang đến bên cạnh Mai Mai. Anh cúi người xuống tháo đôi giày Mai mai
đang mang ra rồi đặt nhẹ vào nước nóng

-Có nóng lắm không?

-Không,em tự làm được,anh
cứ mặc kệ em

Lạc Dương mặc cho Mai
Mai muốn nói gì thì nói anh nắm khẽ lấy bàn chân của cô xoa xoa quanh chỗ bị
đau . Mai Mai rên khe khẽ,anh biết cô đay nên cố làm nhẹ nhàng nhất có thể.
Chân cô thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Bỗng nhiên có tiếng cười khúc khích ngoài
cửa, Lạc Dương quay ra thì thấy một đám nhân viên lố nhố đang nhìn anh bằng đôi
mắt thán phục. Anh hơi ngượng

-Có gì để nhìn đâu mà
nhìn

Biết ý bọn họ đi hết rồi
khẽ khép cánh cửa lại. Lạc Dương nhấc chậu nước ra lau khô bàn chân cho Mai mai

-Tử Long bắt em đi giày
cao gót ư?

-Không,là em muốn đi
–Mai mai chối biến

Lạc Dương khẽ chạm nhẹ
vào khuôn mặt cô,nhìn cô đắm đuối

-Tử Long  còn bắt
em trang điểm cơ à?

-Không ,cái này cũng là
do em –Mai Mai lại nói dối ,cô không muốn Lạc Dương và Tử Long trở thành ke thù
của nhau

-Đừng dùng phấn son gì
cả,bình thường em đã xinh lắm rồi ,biết không?

-dạ…………..

Im lặng. Cả gian phòng
yên lặng lạ thường,chỉ còn lại những ánh mắt nhìn nhau tha thiết. Bất chợt Lạc
Dương vòng tay ôm trọn lấy cô

-Cho anh một phút được
không?

Mai Mai không kháng cự
lại nhưng cô cũng không dám vòng tay ôm lấy anh. Cô chỉ lặng lẽ nép sát người
vào anh để đưuọc anh sưởi ấm trái tim lạnh lẽo đang chết từng ngày của mình và
tựa đầu thật khẽ vào bờ vai anh –nơi cô thấy sự bình an hơn bất cứ nơi nào

Hành động này với người
ngoài thì thật bình thường nhưng với những người đang yêu nhau thì khác. Trái
tim họ đang thổn thức,đang cùng chung một nhịp đập. Cả Mai mai và Lạc Dương đều
mong muốn thời gian ngừng trôi để được bên nhau mãi mãi như thế này

“Gần bên anh em nghe lòng mình xuyến xao

Gần bên anh ,em thấy mình là chính mình

Gần bên anh ,em thấy em hạnh phúc

Chỉ có anh, duy nhất anh,luôn khiến em như thế. Anh khiến em
cười,khiến em phải nhớ,khiến em khao khát bỏng cháy có được tình yêu của anh”

Lạc Dương vô cùng hạnh
phúc vì anh biết sự mạo hiểm đã mang lại cho anh thành công,sự thành công ngoài
mong đợi. Trước đây chính anh là người đã đẩy Mai Mai đến bên Tử Long. Anh muốn
cho cô biết người cô thật sự yêu là ai,không thể cứ mãi đứng nhìn ở giữa được.

Anh quá thông minh khi
đã để cho cô ra đi nhưng quả thực nó cũng quá liều lĩnh. Bởi biết đâu kế hoạch
của anh thất bại, Mai Mai không yêu anh hơn, người cô chọn sau này không phải
là anh mà là Tử Long. Và vì thế anh đã từng đau khổ bởi chính kế hoạch của
mình. Nhưng đến lúc này khi người con gái anh yêu đang ở trong vòng tay anh anh
hiểu trong trái tim cô anh vẫn còn đó mà hơn thế còn rất sâu đậm là khác. Anh
cười hạnh phúc

Mai Mai sẽ sớm quay về
bên anh mà thôi…………………!!!!!!!!

1 phút trôi qua………..

Lạc Dương buông lỏng dần
Mai Mai ra dường như có chút gì đó tiếc nuối. Anh khẽ nâng mặt cô lên bắt cô
phải nhìn mình

-Tại sao em không nhìn
anh?

Mai Mai vẫn đưa mắt nhìn
hướng khác. Cô sợ nếu nhìn anh thì sẽ không thể nào mà kiềm chế bản thân được.
Đột nhiên Lạc Dương luồn tay qua kẽ tóc cô kéo cô sát lai,hôn thật khẽ lên trán

-Anh luôn chờ em

Mai Mai gần như tê liệt.
Cô ngỡ ngàng trước hành động của Lạc Dương. Khuôn mặt cô thẫn thờ. Anh vẫn luôn
chờ cô ư? Cô hạnh phúc khi nghe được câu nói đó từ anh. Nhưng cô lại không đủ
tự tin đáp lại tình cảm ấy. Cô sợ tất cả những gì cô trả cho anh chỉ toàn là
cay đắng. Cô đã thực sự hiểu mình yêu Lạc Dương rất rất nhiều. Cô nghĩ về anh
hằng đêm, đến nơi đâu hình ảnh của anh cũng luôn đi theo, cô lo anh mệt, lo anh
hay bỏ bữa,lo anh mất ngủ………….

Gần bên anh cho em bao cảm giác yêu thương ngọt ngào.
Nụ cười anh xua tan đi bao nỗi đắng cay ngày nào.
Chỉ mong được gần anh như thế.
Chỉ mong được nhìn anh như thế.
Tình em nơi đây chỉ biết đến anh người ơi.
Một lần thôi con tim em muốn nói yêu anh thật nhiều.
Chỉ một câu yêu thương thôi sao mà vẫn cứ nghẹn lời.
Chỉ mong được gần anh để nói.
Chỉ mong được nhìn anh để nói.
Rằng em yêu anh yêu mãi trái tim này.

(cho một tình yêu –Mỹ Tâm)

Và bởi vì yêu anh cho
nên cô không muốn trông thấy anh cứ mỏi mòn chờ cô. Mai Mai muốn nhìn thấy anh
hạnh phúc,tìm thấy tình yêu mới, một cô gái xứng đáng với anh. Anh đã đủ mệt
mỏi vì cô rồi. Cô không muốn anh hi sinh vì mình nhiều như thế

-Đừng chờ
em…………..Em………..em không……xứng đáng với anh

Lạc Dương bỏ ngoài tai
câu nói của Mai Mai. Anh nhẹ nhàng bế cô lên

-Anh đưa em đi mua giày,
chịu không?

-Thôi,thả em xuống đi.
Người ta cười chết đấy

Lạc Dương mặc kệ ai muốn
nhìn thì nhìn,anh đường hoàng đi ra ngoài. Ai cũng ghen tị trước sự ga lăng quá
đáng của anh. Mặt Mai Mai đỏ lên bừng bừng. Lạc Dương thấy cô như thế thì cười
tủm tỉm. Mai Mai chẳng thay đổi gì cả,ngốc nghếch nhưng  đáng yêu hết
biết. Lạc Dương ghé sat tai cô nói nhỏ

-Ngại thì nhắm mắt vào

Mai Mai ngượng ngùng úp
mặt vào ngực anh,tránh những ánh nhìn đáng ghét kia. Lạc Dương bế cô sang tiệm
giày ngay bên cạnh. Mấy cô nhân viên nhìn thấy thế thì ghen tị vô cùng

-Thưa anh,anh muốn mua
loại giày gì ạ? –cô ta hỏi mắt nhìn Lạc Dương chăm chú,trầm trồ trước vẻ đẹp
trai của anh

-Cô để tôi tự chọn đi

Nói rồi anh lăng xăng đi
hết chỗ này đến chỗ khác. Một lát sau anh chạy đến bên Mai Mai,mặt hớn hở. Anh
đi giày vào chân cho cô trước sự ghen tị của bao cô nhân viên. Vừa như in. Một
đôi giày xinh xắn màu trắng. Nó là giày bệt rất đáng yêu, tất nhiên là nó cực
kì hợp với Mai Mai. Cô đỏ mặt nhìn anh khẽ mỉm cười.

Cô muốn ôm anh lắm nhưng
lại kìm lòng. Lúc nào cũng thế,ở bất kì hoàn cảnh nào Lạc Dương đều ân cần và
dịu dàng với cô như thế. Cái cách thể hiện tình cảm của anh rất khác lạ .Chỉ
một hành động nhỏ như thế thôi mà khiến cô xao xuyến,cứ nhớ mãi không thôi

Lạc Dương biết Mai mai
đang rất hạnh phúc và vì thế anh vui vô hạn

-Cảm ơn anh,em rất thích

-Em bắt đầu khách sáo
với anh từ bao giờ thế. Em thích là anh vui rồi! Anh đưa em về nhé?

-Dạ…………

Thế là Lạc Dương lại bế
cô ra xe, đặt cô ngồi xuống  thắt dây an toàn cho cô.

-Chân em còn đau nhiều
không?

-Không,đỡ nhiều rồi,anh
không phải lo đâu

-Tử Long rất câu nệ hình
thức. Em cứ mặc cậu ấy. Nếu không thích thì không phải làm đâu

-À,hôm nay anh không
phải đi làm à?

-Ừm,hôm nay công ti tổ
chức nghỉ mát,anh không muốn đi nên ở nhà

Đang vui vẻ bình thường
đột nhiên mùi bánh kem từ cửa hàng bên đường khiến  Mai Mai cảm thấy khó
chịu vô cùng. Cổ họng nhờ nhợ. Cô buồn nôn quá,vội che miệng lại. Lúc này xe đã
chạy qua cửa hàng kia rồi. Lạc Dương vội dừng xe quay sang lo lắng hỏi

-Mai Mai,em bị sao vậy?

-Không,không sao, chỉ là
mùi bánh kem làm em khó chịu thôi

Mai Mai xua xua tay,vừa
nói vừa thở hổn hển rồi vuốt vuốt cổ họng cho dễ chịu. Lạc Dương căng mắt nhìn
những hành động kì quặc của cô. Mai Mai vốn rất thích bánh kem mà. Tại sao ngửi
mùi này cô lại buồn nôn? Bất chợt trong đầu anh lóe lên một ý nghĩ

-Dạo này em thường xuyên
bị như vậy ư?

-Vâng,em thấy người khác
khác,hay mệt,thỉnh thoảng còn ngất xỉu nữa,ngửi mùi đồ ăn thấy ngấy ngấy, toàn
ăn cháo với kem trừ cơm thôi

Lạc Dương để ý làn da
của cô. Nó không trắng hồng mà xanh xao. Kết hợp với những điều cô vừa nói,anh
đoán là…………….

-Mai mai…………không
lẽ…………không lẽ…….em có thai ư?

Lạc Dương hỏi giọng run
run. Biểu hiện của cô rất rõ ràng. Anh vừa hạnh phúc vừa có chút lo sợ.Dù muốn
tin Mai Mai nhưng khả năng đứa bé là của Tử Long cũng cao lắm chứ? Mai Mai và
Tử Long cũng yêu nhau mà,hơn nữa Mai Mai lại làm việc cùng với Tử Long,bên nhau
suốt ngày.

Mai Mai tròn mắt nhìn
anh kinh ngạc. Không lẽ là như thế thật? Lạc Dương đặt tay nhẹ lên bụng cô,nhìn
cô bằng đôi mắt long lanh vừa vui nhưng anh cũng rất hồi hộp,trống ngực đập
thình thịch .Anh nhìn cô đăm đăm

-Có lẽ nào……..là của
anh? Có thể không?………….

Lạc Dương hỏi. Trong anh
giờ đây là thứ cảm xúc hỗn độn. Tim anh dường như muốn nhảy ra ngoài trong giây
phút chờ đợi. Một giây mà như cả thế kỉ.Sau chốc lát suy nghĩ Mai Mai ngượng
ngùng trả lời,mặt đã đỏ lên như đóa hồng. Cô lâng lâng hạnh phúc,mỉm cười đáp
khẽ

-Vâng……….baby của anh!

Câu trả lời của cô vang
lên làm anh như vỡ òa trong hạnh phúc .Lạc Dương tin cô.Anh bất ngờ ôm chầm lấy
Mai Mai trong niềm sung sướng tột cùng

-Chúng mình đi đến bệnh
viện kiểm tra được không?

-Dạ…………

Mai Mai đáp khẽ trên môi
nở một nụ cười thật tươi. Vậy là cô sắp làm mẹ rồi ư? Mẹ của con anh? Cô hạnh
phúc lắm! Trong cô giờ đây đang có một sinh linh bé nhỏ đáng yêu,thiên thần mà
cô mơ ước,sợi dây liên kết tình cảm giữa anh và cô

-Lạc Dương,đến bệnh viện
của mẹ Kim Thư đi. Đến chỗ người quen vẫn thích hơn 

Lạc Dương gật đầu. Mai
Mai rút điện thoại ra gọi Kim Thư –cô bạn thân nhất của mình trước.Chỉ một lát
sau xe đã đến bệnh viện. Kim Thư đứng chờ trước cổng bệnh viện. Lạc Dương xuống
xe mở cửa cho Mai Mai rồi bế cô đến chỗ Kim Thư đứng. Kim Thư nhìn họ ngạc
nhiên và có chút gì đó ghen tị

Mai mai và Lạc Dương đã
hủy hôn rồi còn gì? Chẳng phải Mai Mai bảo với Kim Thư rằng cô ấy  đang ở
bên cạnh Tử Long hay sao? Vậy mà lúc nãy còn gọi điện cho Kim Thư nói rằng muốn
thử thai và nói rằng  Mai mai đang rất hạnh phúc. Kim Thư không hiểu, vậy
đứa bé là con ai? Và cô cũng  rất rất ghen với niềm hạnh phúc của Mai Mai.
Mai Mai được cả hai người đàn ông yêu vô cùng. Còn Kim Thư, sau bao mối tình cô
vẫn chẳng yêu ai và được ai đó yêu chân thành

-Ơ…………Mai Mai, mình
tưởng……………mình tưởng……..cậu và Lạc Dương đã…………

-Cô không cần hỏi
nhiều,tôi đưa cô ấy đến đây kiểm tra ,được chưa?  -Lạc Dương giận dữ trước
câu nói của Kim Thư,anh cắt ngang

-Anh ,cô ấy là bạn em
mà……………….

-Ừm,anh xin lỗi,tại anh
nóng vội quá!

Kim Thư biết ý liền dẫn
Mai mai đến phòng khám ngay. Bác sĩ có hỏi một số câu hỏi nhỏ rồi bảo cô đi làm
một số xét nghiệm. Trong khi đó Kim Thư đi vào phòng bác sĩ

-Cô Ngọc, lát nữa có kết
quả cô bảo cháu trước rồi cháu sẽ bảo cho Mai mai được không ạ? Cháu muốn là
người biết đầu tiên –rồi Kim Thư cười giả tạo

Cô Ngọc –nữ bác sĩ khám
cho Mai mai thấy hơi lạ trước sự nhiệt tình của Kim Thư nhưng rồi cô ấy cũng
gật đầu đồng ý. Chỉ một lát sau là có kết quả ngay. Bảng xét nghiệm cho thấy
Mai Mai có thai đã một tháng rồi. Kim Thư đã vô cùng ghen tị nhưng cô ta cố kìm
lòng lấy lại bình tĩnh. Cô ta vào máy tính in một bảng xét nghiệm giả rồi điền
tên Mai Mai vào. Kim Thư cười thâm độc rồi chạy ra chỗ Mai mai ngồi chờ

Lạc Dương đang nắm tay
Mai Mai rồi còn khẽ vuốt tóc cô nữa. Những cử chỉ yêu thương của anh với Mai
mai đều lọt vào tầm mắt của Kim Thư. Kim Thư thèm thuồng tình yêu mà Mai Mai có
được. Những người yêu cô từ trước đến giờ đều vì tham cái gia sản của nhà cô
chẳng có ai yêu thương cô thực sự như Lạc Dương với Mai Mai

Đã hủy hôn rồi mà còn
thân mật như thế. Kim Thư chỉ tiếc không thể trực tiếp đâm Mai mai một phát cho
hả giận. Nhưng rồi cô ta vẫn cố kìm nén cảm xúc và bắt đầu đóng kịch. Bước chân
chậm đến chỗ Mai Mai, Kim Thư đưa bảng xét nghiệm ra tỏ vẻ đau khổ

-Mai mai,bác sĩ nói cậu
không có thai. Mình rất tiếc, cậu đã nói rằng cậu mong chờ lắm phải không?

Cả Mai mai và Lạc Dương
đều hụt hẫng trước câu nói đó. Họ vội xem bảng xét nghiệm. Quả thật kết luận là
không.

-Tại sao lại thế này
chứ? Hay là có lầm lẫn. Rõ ràng biểu hiện của mình……………

Mai mai đau đớn nhìn Kim
Thư

-Mai Mai,cậu đừng kích
động thế. Cô Ngọc bảo biểu hiện của cậu xuất hiện như thế có thể là do làm việc
mệt mỏi hoặc do cậu quá yêu thôi

-Vậy thôi,chào cô,tôi
đưa Mai mai về

Lạc Dương nói lạnh lùng.
Giọng anh hơi buồn buồn. Liếc mắt nhìn theo Lạc Dương và Mai mai Kim Thư nở một
nụ cười thích thú.

-Mai mai,cô tưởng cô
hạnh phúc được ư? Nếu tôi không hạnh phúc thì cô cũng không được. Rồi cô sẽ
phải trở thành kẻ đau khổ nhất thế gian này,con nhỏ ngốc!

Ra đến xe dường như Mai
mai vẫn chưa hết ngạc nhiên và hụt hẫng về kết quả. Khuôn mặt thất thần,môi run
lên khe khẽ. Lạc Dương nắm lấy bàn tay của cô,nói nhỏ

-Em đừng buồn thế,không
phải thì thôi. Đâu phải không có thì em sẽ chết,phải không?

Mai mai không trả lời
anh,cô chỉ mỉm cười gượng rồi tựa đầu vào ô cửa kính xe,bảo anh

-Anh đưa em về nhà đi.

Lạc Dương cũng buồn khi
biết cô không có thai nhưng không đến mức đau khổ chỉ là hơi tiếc thôi. Bởi nếu
Mai Mai có thai thì cô ấy sẽ sớm quay về bên anh hơn còn nếu không thì cũng
không sao. Bởi sau buổi gặp tình cờ ngày hôm nay anh biết Mai mai yêu anh nhiều
lắm. Có lẽ nhiều hơn trước rất rất nhiều. Anh biết dù sớm hay muộn cô cũng sẽ
quay về bên anh thôi……..

Xe dừng trước cổng nhà
Mai mai. Anh xuống xe mở cửa. Cô nói có thể tự đi vào được nhưng anh không tin
nên lại bế cô vào tận trong nhà trước ánh mắt ngạc nhiên của bố mẹ Mai mai.

-Con chào bố mẹ, con đưa
cô ấy vào phòng  trước

Anh đưa Mai mai vào
trong phòng cô rồi nhẹ nhàng đỡ cô nằm xuống

-Em nghỉ đi cho khỏe,
anh về đây

Lạc Dương đanh định đứng
lên thì Mai mai vội nắm lấy tay anh nói khẽ

-Anh………..

-Sao? Em bảo gì

-Anh ở lại một lúc được
không? – Mai Mai hơi ngượng nhưng rồi cô cũng nói

Lạc Dương mỉm cười ngồi
xuống bên cạnh cô, anh vuốt nhè nhẹ mái tóc cô rồi thầm thì kể chuyện cổ
tích,câu chuyện Người đẹp và quái vật mà cô thích nhất, cho cô nghe. Mai Mai im
lặng nằm nghe anh kể, nỗi buồn trong cô cũng vợi đi phần nào. Anh cúi thấp
người xuống đặt lên trán cô một nụ hôn thật khẽ

-Em nghỉ đi,đừng buồn
nữa,hãy coi như không có gì,nhớ ăn uống đầy đủ cho khỏe,ốm là anh lo lắm
đấy,biết chưa?

-Dạ……………

Rồi anh để cô nằm ở đó
một mình đi ra ngoài. Thấy bố mẹ Mai mai anh vội nói ngay

-Thôi,con có việc bân
rồi ,con về trước đây. Bố mẹ nghỉ đi ạ -nói rồi anh định đứng dậy thì bố Mai
mai gọi anh lại

-Ở lại ăn cơm với bô mẹ
đã chứ? Làm gì mà vội thế?

Nhưng Lạc Dương vẫn từ
chối. Điều này làm bố mẹ mai mai hơi buồn . Từ lúc hủy hôn anh luôn sống khép
kín như thế,không thường xuyên lui tới ăn vài bữa cơm thân mật như trước kia
nữa. Rời xe Lạc Dương quay đầu lại ngước nhìn lên cửa phòng Mai mai,anh mỉm
cười hạnh phúc

“Trong quá khứ,em đã là
của anh. Hiện tại em đang xa rời anh  nhưng rồi trong tương lai em sẽ lại
là của anh thôi,vợ yêu…………….”

Sau khi Lạc dương ra về
mẹ Mai Mai vào phòng cô nói chuyện,bà thật sự rất khó hiểu trước hành động của
Mai Mai và Lạc Dương

-Con với Lạc Dương vẫn
đi chơi với nhau ư?

-Bọn con chỉ tình cờ gặp
nhau trên phố thôi. Chân con bị đau nên anh ấy đưa con về

Bà Kim vuốt nhẹ mái tóc
mai mai thầm thì

-Hai đứa rất yêu nhau
đúng không?

Mai mai tròn xoe mắt
nhìn mẹ,nước mắt cô bắt đầu chảy ra giàn giụa. “hai đứa rất yêu nhau”. Đúng
thế! Cô và Lạc Dương vẫn luôn yêu nhau nhưng mọi thứ biến cố quá đỗi bất ngờ
,không thể “yêu là cưới” như bao người khác. Yêu nhau là một chuyện nhưng định
mệnh lại là một chuyện khác. Tưởng như khác nhau hoàn mà lại móc nối với nhau
khăng khít. Rốt cuộc chuyện tình cảm của cô và Lạc Dương vẫn còn là một dấu hỏi
lớn. Mọi chuyện  còn được định đoạt bởi một chữ “duyên”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+