Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lời nối dối ngọt ngào – Chương 28:Ngang trái (phần 1) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Việc kiện cáo vẫn còn
một chút mắc mớ chưa giải quyết được. Nhưng Tử Long vẫn chưa giải quyết được.
Anh cũng không đến nhờ Lạc Dương nữa,anh sẽ tự làm. Mai Mai từ chối làm việc
cùng anh .Từ hôm tình cờ gặp Lạc Dương rồi đi chơi cùng anh Mai mai lại càng
nhớ anh da diết. Mai Mai vẫn gặp Tử Long,vẫn nói chuyện với Tử Long nhưng dường
như mọi thứ hoàn toàn chỉ là một lớp vỏ bọc

Cô vẫn ở bên Tử Long
nhưng tâm trí cô cứ ngày càng xa anh dần. Hôm nay cô quyết định sang nhà Elina
chơi và cũng là để hỏi vì sao Elina quen Lạc Dương. Từ sâu trong trái tim cô
luôn tồn tại một nỗi sợ hãi,sợ rằng mối quan hệ của Lạc Dương và Elina không
đơn thuần chỉ là bạn bè như anh nói. Cô đến nhà Elina vào buổi tối.

Căn hộ của Elina nằm
trên đường X,cùng con đường dẫn tới nhà Lạc Dương. Cô rảo bước đến nàh anh
trước. Lặng lẽ đứng nhìn cánh cổng mà không dám bấm chuông. Cô lại ngước nhìn
lên cửa sổ phòng anh,đèn bật sáng

Ánh đèn hắt lên rèm một
cái bóng đang miệt mài làm việc. Cô muốn nhìn anh lúc làm việc lắm. Thỉnh
thoảng lông mày nhíu lại,lúc lại cười thật đáng yêu. Những lúc ấy cô thường
chạy lại đấm lưng cho anh nịnh nọt “Chồng làm việc cố lên” hay mang một tô
thạch hoa quả thật to đến cho anh rồi cả hai cùng ăn

Nghĩ đến cảnh tượng ấy
Mai mai bật cười một mình. Cô thèm khát thời gian quay trở lại để được bên anh
như thế…………

-Dù rất muốn tin hai
người là bạn nhưng em vẫn rất lo sợ,em phải hỏi cô ấy. Anh đừng trách em, Lạc
Dương – Mai Mai lẩm bẩm một mình

Rồi cô ngước nhìn phòng
anh lần cuối, cô tiếc nuối rảo bước về phía nhà của Elina

Kính Koong…………..

Mai mai bấm chuông liên
hồi mà không thấy ai ra mở cửa. Đang định đi về thì có tiếng lạch cạch mở khóa
bên trong. Mai mai quay lại,cô thảng thốt nhìn người đang đứng trước cửa. Đó
không phải Elina mà là Tử Long. Mai mai tròn xoe mát nhìn anh không chớp. Tử
Long mặc áo choàng màu trắng, tóc ướt

Hình như anh vừa mới tắm
xong và chuẩn bị đi ngủ. Tử Long cũng ngạc nhiên khi thấy cô đến căn hộ của
Elina

-Em đến đây làm gì?

-Anh………….anh

Mai mai mấp máy môi không
thành lời. Khi vẫn đang rất ngạc nhiên với hàng tỉ câu hỏi muốn đặt ra thì một
tiếng nói vang lên làm cô muốn ngất ngay tại chỗ

-Tử Long……….xong rồi
đấy, anh lại đây đi,có ai vào à

Tiếng Elina vọng ra từ
trong phòng làm Mai mai nhưu chết đứng. Cái quái gì thế này? “Xong rồi đấy,anh
lại đây đi” thế là thế nào?

Ngay lập tức trước cửa
xuất hiện thêm một người nữa. Thật kinh ngạc khi Elina mặc đồ giống hệt anh,chỉ
có điều tóc cô không ướt như anh thôi. Họ vẫn thường ở bên nhau vào buổi tối ư?
Còn mặc đồ như thế này nữa. Có lẽ nào họ ngủ chung? Mai mai dường như đứng
không vững nữa. Cô loạng choạng bám vào tường để khỏi ngã xuống. Mặt cô bắt đầu
biến sắc,môi tái dần.

Elina nhìn cô ngạc nhiên
vội chạy ra nắm khẽ vai cô lắc lắc

-Chị à,chị có sao không?
Mà chị đến có việc gì?

Mai mai gạt tay Elina
ra. Cô nhìn Elina rồi nhìn Tử Long đôi mắt chứa một nỗi đau thật lớn rồi cô
vùng chạy đi trong sự ngạc nhiên của Tử Long và Elina,vừa chạy vừa khóc nức nở.
Đôi chân cứ bước đi vô định. Đến lúc quá mệt cô dừng chân ngồi thụp xuống,nước
mắt vẫn chảy ra giàn giụa.

-Tử Long,tôi ghét
anh!  Anh nói anh yêu tôi nhưng đêm đêm đến bên Elina. Tình yêu của anh
chỉ tầm thường thế thôi ư? Tôi đã chờ anh sáu năm,tôi hủy hôn với Lạc Dương vì
anh.Tất cả anh trả lại cho tôi chỉ được có thế thôi ư? Tôi hận anh……………

Và cô lại tiếp tục khóc
đến lúc mệt quá thiếp đi lúc nào không hay. Cô không biết rằng khi nãy khi cô
chạy mải miết cô đã dừng chân trước cổng nhà Lạc Dương. Lạc Dương lúc đó đang
đi dạo quanh vườn đến gần cổng anh nghe thấy tiếng thút thít anh vội chạy ra mở
cửa.

Anh thấy Mai mai ngồi ở
góc tường, thu mình lại. Tiến nhanh đến bên cô,anh lay gọi nhưng cô không trả
lời. Khuôn mặt đã lạnh ngắt. lạc Dương vội vã đưa cô vào nhà

-Ơ,sao Mai mai lại ở
đây? –bố Lạc Dương lên tiếng khi thấy anh đưa Mai Mai vào nhà

-Con cũng không biết.
Lúc con ra cổng thì thấy cô ấy đang ngồi ở đấy. Bố không cần lo đâu,cứ đi ngủ
đi ạ. Con tự lo được

Bố Lạc Dương lo lắm
nhưng ông cũng không muốn xen vào chuyện của con cái. Ông tắt đèn vào phòng ngủ
.Lạc Dương đưa cô lên phòng đặt cô xuống giường đắp chăn cho cô

-Sao em lại đến nhà anh
vào lúc này? Lại còn khóc nữa. Em buồn chuyện gì? Hay là Tử long bắt nạt em

Lạc Dương ngồi lẩm bẩm
một mình. Anh khẽ vuốt ve khuôn mặt cô âu yếm rồi cúi xuống hôn cô thật sâu

-Anh yêu em! Bây giờ anh
đã tự tin dành em khỏi tay Tử Long ,Mai Mai à! Em cũng muốn như thế mà,phải
không?

Lạc Dương nhìn cô rồi
mỉm cười ngọt ngào. Lòng anh lâng lâng hạnh phúc. Mai Mai thuộc về anh. Cô ấy
được sinh ra để làm vợ của anh. Anh yêu cô ấy và cô ấy cũng yêu nhau vậy thì
tại sao không thể đến bên nhau? Dù có khó khăn thế nào ,rào cản Tử Long gây ra
có lớn đến đâu anh cũng sẽ cùng cô vượt qua

Anh gọi điện cho bố mẹ
Mai mai để bố mẹ cô khỏi lo lắng. Đang noisc huyện dở dang thì chợt có tiếng
Mai mai nói nhỏ,anh cúp điện thoại quay ra nhìn cô. Môi cô cứ mấp máy câu gì đó
mà anh không nghe rõ. Lạc Dương cố căng tai ra xem cô nói gì

-Em muốn gì?

-Tử Long………….tôi hận
anh…………..

Mai Mai vẫn đang đăm
chìm trong giấc mơ,thỉnh thoảng cô rên lên khe khẽ . Lạc Dương lật chăn ra nằm
xuống bên cạnh cô nhẹ nhàng vòng cánh tay ôm khít cô vào lòng. Đã lâu lắm rồi
anh không được cảm nhận sự ấm áp này. Mai mai nằm trong vòng tay anh,ngủ,thở
đều

Hơi thở nhè nhẹ,âm ấm.
Khuôn mặt cô ẩn chứa một niềm đau rất lớn. Lạc Dương không biết điều gì khiến
cô đau khổ đến thế anh chỉ biết xót xa cho cô thôi. Có lẽ ở bên Tử Long cô
không hoàn toàn hạnh phúc như anh nghĩ nhưng bù lại Lạc Dương có được một niềm
hạnh phúc đó là Mai Mai yêu anh nhiều hơn trước !

-Anh sẽ bảo vệ em,vợ yêu!

Trước lúc đó…………..

Tử Long và Elina thấy
Mai mai hành động kì cục như thế thì ngạc nhiên vô cùng, không biết làm gì cả

-Tử Long, cô ấy lạ thế?
Em không hiểu

-Chết tiệt ,cô ấy hiểu
nhầm rồi

-Hiều nhầm cái gì?
–Elina tròn mắt ngạc nhiên

-Cô ấy thấy anh ăn mặc
thế này nên tưởng rằng em với anh ngủ chung đấy. Trời ơi,ngốc quá là ngốc

Tử Long vò đầu bứt tai
rồi chạy vào phòng

-Elina,áo của anh giặt
xong đã ủi khô chưa? Anh phải đi gặp cô ấy

-Em ủi rồi nhưng anh
định đi bây giờ sao? Còn cộng tác của anh thì sao,anh bỏ mặc họ ư?

-Ừ,em báo giúp anh hủy
cuộc gặp đi. Anh không thể để Mai Mai hiểu nhầm như thế được

-Vậy thì để em đi cùng
anh,em sẽ giải thích giùm

HỌ thay quần áo rồi
nhanh chóng lao ra ngoài đường. Tử Long đoán chắc là cô không về nhà nên lật
tung khắp các xó xỉnh trong phố tìm cô. Elina cùng tìm với anh nhưng kết quả là
không thấy Mai Mai đây cả. Họ đành về nhà trắng tay

-Tử Long, đừng lo,mai
tìm cũng được. Anh ngủ ở đây luôn không? Căn hộ này có hai phòng ngủ đấy

Tử Long khẽ gật đầu. Anh
đặt lưng lên giường mệt mỏi. Anh cố nhắm mắ lại nhưng không tài nào ngủ nổi,anh
cứ nghĩ về Mai mai. Hình ảnh cô ấy khóc rồi bỏ đi làm lòng anh cứ nóng như lửa
đốt. Gặp hoàn cảnh ấy chắc chắn ai cũng sẽ hiều nhầm như Mai mai thôi. Elina
đứng ở cửa nhìn anh lo lắng nhưng cô cũng chẳng biết làm gì. Cô đi sang
phòng  mình để anh yên tĩnh

Sáng hôm sau………..

Cộc cộc……… tiếng gõ cửa
vang lên liên hồi nhưng không thấy Lạc Dương ra bà đẩy cửa vào. Nhìn thấy cảnh
tưởng trước mặt bà choáng. Lạc Dương và Mai mai đang ôm nhau ngủ ngon lành. Bà
ngạc nhiên lắm nhưng không đánh thức họ dậy. Bà lặng lẽ đóng cửa rồi ra khỏi
phòng

Bất chợt Lạc Dương mở
mắt ra. Anh liếc nhìn Mai mai,cô vẫn đang ngủ. Anh mỉm cười khẽ hôn lên đôi môi
cô rồi anh ra khỏi giường để cô ngủ tiếp. Đang định ra khỏi phòng thì Mai Mai
tỉnh. Cô cựa mình từ từ mở mắt ra. Đảo mắt một vòng cô ngạc nhiên vô cùng

-Ơ,đây là ở đâu?

-Nhà anh –Lạc Dương ghé
sát mặt cô nói khẽ

-Ơ,sao em ở đây? –Mai
mai vội chồm dậy giật bắn mình

-Em còn không biết thì
sao anh biết? tối hôm qua em làm gì mà lúc 9 giờ tối ở trước cổng nhà anh ngủ
hả?

Lạc Dương nói thế Mai
mai chợt hiểu ra ngay. Thì ra hôm qua khi cô chạy lung tung cô đã dừng chân
trước cổng nhà anh và ngủ thiếp đi vì mệt. Mai Mai không đáp,cô nhớ tới hình
ảnh của Tử Long ngày hôm qua thì buồn thiu

-Em và Tử Long cãi nhau
ư? –Lạc Dương chợt hỏi

-Không -Mai Mai chối,
đôi mắt cô buồn vời vợi. Lạc Dương vuốt tóc cô dịu dàng

-Nói cho anh  biết
đi. Có chuyện gì?

 Mai mai lưỡng
lự,cô không biết có nên nói hay không. Đột nhiên có tiếng chuông điện thoại của
Lạc Dương vang lên. Là Tử Long gọi. Không hiểu sao Tử Long lại có linh cảm rằng
Mai mai đang ở nhà Lạc Dương nên anh quyết định gọi

-Cậu gọi tôi có việc gì?

-Anh………..anh –Tử Long ấp
úng,thực sự anh cảm thấy rất khó nói –Anh…………cho em hỏi Mai mai có ở chỗ anh
không?

-Có,xảy ra chuyện gì mà
cậu để cô ấy đi lung tung vào ban đêm thế hả?

Vừa nói lạc Dương vừa
đưa mắt nhìn Mai Mai. Thấy anh nói vậy Mai mai liền xua tay ra hiệu

-Cô ấy không muốn gặp
cậu

-Anh làm ơn nói với cô
ấy giùm em. Chỉ một lát thôi,cô ấy đang hiểu nhầm em

-Thôi được rồi,tôi sẽ
nói giùm. Chào cậu -Nghe giọng Tử Long có vẻ đau khổ nên Lạc Dương đồng ý
thuyết phục Mai mai

-Mai mai ,cậu ấy nói em
hiểu nhầm cậu ấy. Nghĩa là sao?

Mai Mai không nói gì
cả,cô lại nằm xuống,trùm chăn kín đầu ngủ tiếp. Lạc Dương bật cười trước sự trẻ
con của cô. Anh đến bên giường,lật chăn ra,đặt tay lên hai vai cô

-Đừng có trẻ con thế,nói
cho anh biết truyện gì được không?

-Không có gì cả,anh
không phải lo cho em đâu. Lo mà tìm người yêu đi –mặt cô bỗng buồn thiu khi nói
thế – hôm nay cho em mượn phòng của anh nhé? Em ngủ đây.

Lạc Dương ôm bụng cười
rồi bỏ ra ngoài để cô ngủ. Anh vừa đi ra khỏi phòng thì gặp mẹ mình. Bà kéo anh
sang phòng riêng nói chuyện

-Mẹ hỏi con,tóm lại
chuyện của con và Mai mai là như thế nào? Sao hai đứa lại ngủ với nhau trong
phòng con?

-À,tại hôm qua con tình
cờ thấy cô ấy ngủ thiếp trước cổng nhà mình nên đưa vào thôi. Mà mẹ này,con
nhất định phải cưới cô ấy

-Nhất định phải cưới?
Không lẽ Mai Mai có thai ư?

-Không. Thực ra hôm
trước con và cô ấy có đi kiểm tra. Nhưng mà không phải. Bác sĩ bảo cô ấy hay
mệt ,buồn nôn khi ngửi mùi thức ăn chỉ là do làm việc mệt quá sức thôi

-Hay là bệnh viện ấy
không cẩn thận,để mẹ đưa Mai Mai đi chỗ khác?

-Thôi mẹ à, con sợ nếu
không phải Mai Mai lại buồn

-Ừ,thế thì thôi.
Nhưng………con và Mai Mai vẫn yêu nhau dù đã chia tay?

-Có lẽ chia tay rồi
chúng con còn yêu nhau nhiều hơn. Mẹ chỉ cần biết thế thôi. BỌn con sẽ lấy
nhau, mẹ có con dâu cực dễ thương,sướng nhá!

Lạc DƯơng khẽ mỉm cười
rồi anh trở lại phòng mình. Qua khe cửa nhỏ Lạc Dương lặng lẽ quan sát Mai Mai.
Cô không ngủ mà đi lại lăng xăng trong phòng. Cô cầm điện thoại của Lạc dương
xem ảnh. Thấy bức hình chụp chung của mình và Lạc Dương cô bật cười. Đang ngồi
ngắm nghía thì Lạc Dương đẩy cửa vào

-Cười gì thế?

Mai Mai giật bắn mình
khi nghe thấy tiếng nói của anh,suýt nữa đánh rơi điện thoại. cô nhìn anh mắt
chớp lia lịa

-sao em bảo em ngủ?

-Ơ………….tại em không ngủ
nên đi xem vài thứ

-Xem cái gì? -Mai Mai
giơ tấm ảnh ra cho Lạc Dương xem. Thấy cái ảnh đó thì Lạc Dương cười lớn

-Ha ha,ngố thật đấy

Mai Mai thấy anh vui thì
cũng cười theo. Bất ngờ anh ôm lấy cô trong một cái ôm mạnh mẽ rồi ghé sát vào
tai cô thầm thì

-Anh sẽ cạnh tranh với
Tử Long

Nhưng Mai Mai đã vội đẩy
anh ra,mặt cô ửng hồng nhưng cô cố giấu niềm vui khi anh nói thế bởi  cô
không muốn anh chờ đợi mình,cô tỏ vẻ bất cần

-Tại sao anh phải hạ
thấp mình chạy theo một đứa như em chứ? Có rất nhiều cô gái danh giá hâm mộ anh
đấy!

-Bây giờ em muốn về nhà
không? –Lạc Dương bỏ ngoài tai lời cô nói,anh đánh trống lảng

-mai mai,con đi siêu thị
mua quần áo với mẹ không? –Mai mai chưa kịp trả lời thì bà Trúc cắt ngang

-Ui,mẹ ơi,Lạc Dương mua
cho con nhiều lắm rồi. Con mặc còn không xuể đây –Mai Mai nhăn nhó

-Thôi,em cứ đi với mẹ
đi. Mẹ sẽ vui lắm đấy –Lạc Dương huých tay cô rồi thì thầm

Không hiểu sao Mai Mai
lại nghe lời anh đến thế. Cô vui vẻ “Dạ” một tiếng thật ngoan. Mẹ Lạc Dương hào
hứng kéo cô đi. Anh vẫy tay chào cô rồi đứng nhìn theo  mỉm cười. Khi cô
đã đi được một quãng xa anh lấy điện thoại gọi cho Tử Long

-Mai mai đang chuẩn bị
đến siêu thị X đấy. Nếu cậu muốn giải thích thì cứ đến đấy mà tìm

-Vậy sao? Thật cảm ơn
anh

Tử Long mừng rơn khi
nghe Lạc Dương nói thế. Anh cũng không hiểu vì sao Lạc Dương lại giúp anh nhưng
dù sao anh cũng phải biết ơn Lạc Dương vì việc này. Lạc Dương tắt điện
thoại,anh khẽ mỉm cười

-Cạnh tranh công bằng
nhé nhóc!

Lạc Dương làm như vậy
đơn giản là vì anh không muốn thành kẻ nhỏ nhen và hèn hạ,đục nước béo cò,thấy
Mai mai hiểu nhầm Tử Long mà xen vào. Anh muốn đường hoàng kéo Mai mai về bên
anh……..

Tại siêu thị……..

-Mẹ ơi,lấy ít đồ
thôi,con có lắm lắm rồi

-Con cứ kệ mẹ,mẹ mua cho
con mà

Trước sự hăng hái của
bà,Mai Mai đành chịu không ngăn nổi. Cô mỉm cười hạnh phúc vì được bà quan tâm
nhiều thế. Đang chọn đồ hăng say bà bỗng quay sang Mai Mai hỏi

-Mai Mai,con có muốn kết
hôn với Lạc Dương không?

Mai mai tròn mắt nhìn bà
và rồi cúi xuống ấp úng

-Con…………con………….có –Mai
Mai buột miệng nói ra

-Vậy là hai đứa đều
muốn?Thế thì còn hủy hôn làm gì?

-Mẹ,mẹ đừng nói với Lạc
Dương là con muốn cưới anh ấy được không? Con không thể,không thể làm được.Anh
ấy đã khổ vì con lắm rồi

-Khổ? Mẹ thấy nó rất vui
ấy chứ?! Thôi không nói chuyện này nữa,chuẩn bị về thôi

Mai Mai năn nỉ nhưng mẹ
Lạc Dương chỉ im lặng,thỉnh thoảng còn mỉm cười nữa. mai Mai tự trách mình ngốc
nghếch tự nhiên lại buột miệng nói ra. Bây giờ có muốn hối cũng không kịp. Cô
đành lẽo đẽo đi theo bà Trúc

Tử Long tìm cô khắp nơi
trong siêu thị mà không thấy. Đang chán nản thì anh thấy Mai mai đi với mẹ Lạc
Dương trước cổng siêu thị. Lúc đó họ đã chuẩn bị lấy xe về. Anh liền chạy vội
vã tới. Mồ hôi nhễ nhại,anh thở hồng hộc

-Mai Mai –anh gọi thật
lớn

Cả Mai mai và bà Trúc
quay lại ngạc nhiên nhìn Tử Long

-Con chào bác,thật thất
lễ quá,về Việt Nam được một thời gian rồi mà không có dịp nào rảnh vào chơi nhà
bác. Con xin lỗi. Bây giờ xin phép bác cho con nói chuyện với Mai Mai một lát ạ
-anh vừa nói vừa thở

-Ừ,được rồi,thế hai đứa
nói chuyện nhé. Mai mai,mẹ về trước đây,lát con bảo Tử Long trở về

-Mẹ…………. –Mai Mai gọi bà
nhưng Tử Long đã kéo tay cô lại. Cô nhìn anh tức giận –Buông ra –Mai Mai gắt
lớn

-Xin em đấy. Cho anh cơ
hội giải thích. Làm ơn! Em đang hiểu nhầm anh

-Được rồi,muốn nói gì
thì anh nói mau đi -Dù đang rất giận nhưng Mai Mai cũng chịu nghe anh giải
thích

-Thực ra hôm đó anh đang
định đi gặp một đối tác sống ở chung cư đó. Lúc anh đang đi lên tầng thì Elina
đang đi ngược chiều anh.Không may  chai nước Elina đang cầm đổ vào anh,ướt
một mảng áo và một chút ở ống quần.Anh định đi về nhà nhưng lại sợ trễ nên Elina
bảo để cô ấy giặt và ủi khô lại cho.Lúc em đến anh đang phải mặc tạm cái áo đó
để Elina giặt đồ. Elina mặc như vậy là do cô ấy vừa tắm xong. Em hiểu không?

-Vậy lúc đó Elina nói
“xong rồi đấy anh lại đây đi” là như thế nào?

-Xong rồi đấy nghĩa là
cô ấy đã ủi xong còn “anh lại đây đi” nghĩa là cô ấy bảo anh đi thay áo đấy

-Làm sao em có thể tin
được
-Anh sẽ cho em thấy

Rồi Tử Long đưa Mai Mai
đến gặp người cộng tác anh gặp hôm qua để xác minh

-Em đã tin anh chưa?

-Thực ra nếu anh muốn
nói dối thì cũng không khó,rất khó thể anh đã bảo người cộng tác kia cần nói
với em những gì nhưng em sẽ không bới móc chuyện này ra nữa. Em muốn tin anh

Tử Long hạnh phúc ôm
chầm lấy cô. Mai Mai cũng không phản ứng gì. Dường như  giờ đây tất cả
những gì Tử Long làm với cô cô chỉ đáp lại được đến thế thôi. Những cảm xúc cứ
chai lì dần,cứ mỗi lúc một vô cảm lạnh lẽo

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+