Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lời thách đố tình yêu- Chương 05 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5: 
Cuộc sống vất vả của cô osin nhỏ
“Hạ 54Hạ, cậu fnhất định 27phải làm dô sin cho 5Âu Dương 56Dị thật 2fsao?”

Trong elớp, Thu d2Hạ Hạ đang ađủng đỉnh 79thu dọn sách 4vở, Trương 24Nhã Tuyên aở bên cạnh 9nhìn cô chờ acđợi. Từ 0sau buổi d5trưa lúc cbÂu Dương 2aDị thốt bra câu nói 40làm cho mọi engười kinh fngạc, Trương 51Nhã Tuyên 58đã hỏi c8câu này lần bthứ N.

“Ừ! eMình chờ 0cơ hội này 5đã lâu 01lắm rồi 1đấy! Câu 1cthử nghĩ 8mà xem. Lúc c0đầu vìamuốn Âu 9Dương Dị anhận lời d5làm bạn 8trai, cách 8nào mình 64cũng đều 3thử qua rồi67mà cậu ấy 48chẳng mềm alòng. Bây 72giờ cơ hội 1hiếm có 3khó tìm tới arồi, đương 6nhiên là 2mình không bthể bỏ 01lỡ! Sau một btháng nữa, 3mình chỉ 4cần nghĩ 8dtới cái 09bản mặtcekhó ưa của 1Chung Ngọc 16Thanh phải 0xin lỗi cậu 6là trong lòng c1thấy sướng 3không chịu 1nổi!” Thu a3Hạ Hạ phấn 1bchấn, trong dlòng nghĩ 9đến bộ edạng của 6dChung Ngọc8Thanh khi xin 3lỗi công 9khai, lòng 8thấy rất 13vui sướng.

Trương dNhã Tuyên 7dcắn cắn eamôi, nghiêng bbđầu nhìn 34nụ cười brạng rỡ 30của Thu Hạ54Hạ, do dự 8một hồi 6rồi mới d8nói ra suy 2nghĩ trong 65lòng: “Hạ 5aHạ, thực 2ra việc Chung dNgọc Thanh e9có xin lỗi cmình không fcũng không fquan trọng bnữa rồi, 2đằng nào 36sự việc 99cũng qua lâu e5rồi, đúng 78không? Hạ 55Hạ, chỉ 9cần cậu 7thấy ổn 5là mình thấy 46rất vui rồi. c © Cậu không 1cần phải 7vì mình mà 40phải chịu 2tủi thân 5ađi làm ô 8dsin cho Âu 80Dương Dị bđâu. Cậu 0làm như vậy, cmình sẽ 25cảm thấy frất buồn!”

Thu 0eHạ Hạ dừng 5việc thu 11dọn đồ ađạc lại, 8achăm chú 4nhìn Trương 75Nhã Tuyên 9rồi nởcnụ cười dcvui vẻ, “Nhã 7Tuyên, cậu eđừng lo! 37Mình chỉ 8cần nấu dcơm cho Âu eDương Dị7athôi mà. 0b © Ở nhà, 88mình cũng 2thường nấu 8cơm cho bố, 5việc này 3với mình dchẳng khó02khăn gì. a © Hơn nữa, 7việc mình emuốn Chung 72Ngọc Thanh 79xin lỗi không fđơn thần 3chỉ là vì d8cá cược. 4c © Cô ta thường 0ngày rất 2ngạo mạn, a9trong lòng dmình thấy dkhông thích66nên chỉ 4muốn nhân 99cơ hội này a0“nhổ bớt amấy cái egai”, áp 44chế tính 35khí đanh 63đá của9cô ta mà 5thôi. Nhưng e4những lý cdo trên chỉ flà thứ yếu, 8dnguyên nhân 4quan trọngdnhất mà 4fmình nhất 2định phải 3làm ô sin 8cho Âu Dương 81Dị đó là aamình muốn 89nhân cơ hội dnày để 82xem xét tỉ 4bmỉ nhà của 7fcâu ta, xem bxem trong nhà 81còn những fccái huy hiệu ebằng đồng 38khác nữa 75hay không. 3 © Nếu thực 4sự phát chiện ra một 7dsố lượngcflớn huy hiệu 2bbằng đồng 5thì cậu eta chắc chắn 6alà có vấn 2đề!”

“Nhưng…”, bTrương Nhã dTuyên do dự aechau mày, 71vẫn không 83yên tâm, f“Chỉ có c7hai cậu ở c1với nhau a0có vẻ không 27ổn lắm? dDù sao cậu acũng là con fgái, sức bdlực khôngekhỏe như 2con trai. Ngộ 6cnhỡ Âu Dương a4Dị muốn 08làm gì cậu 07thì không 96phải là 2acậu sẽ a1phải chịu 2thiệt thòi dsao?”

“Không 29có đâu! 5bKhông có 2đâu!” bThu Hạ Hạ bvỗ vỗ lên 4bvai cô bạn 62thân, tiếp b8tục an ủi, 38“Nếu cậu cata thực sự 62định làm 4điều gì 2fkỳ quái 28với mình, 9emình sẽ 1dùng tới 3bàn chân dbất khả b3chiến bại cđá vào 08điểm chí 83mạng để ccả đời dcậu ta không 8thể sinh dcon, duy trì 4enòi giống!!”.

“Đá 2vào ai để 5người ta 5ecả đời 25không thể 3sinh con cơ?”

Bỗng aenhiên có 11một cái ađầu từ 15bên ngoài 4fcửa sổ 8thò vào.

“Thì elà Âu Dương…” bcThu Hạ Hạ 58vô thức d0trả lời, 5ngay lập 4ftức bị 62Trương Nhã e5Tuyên bịt 7chặt miệng.

“A! 8dBạn Âu Dương 82Dị, bạn dtới từ dlúc nào thế?” 7Trương Nhã b8Tuyên nặn 2ra nụ cườiagượng gạo, b0cố ý nói e3to để át bđi tiếng 9dcủa Thu Hạ 51Hạ.

Âu 6Dương Dị 4cnhoài hết e5nửa người 5bqua cửa sổ, b0háo hức ccnhìn hai người, 4“Vừa rồi,74các cậu 5đang bàn 26tán về vấn bcđề gì athế hả?”.

“À! 2He he!” Nhìn 9thấy Âu adDương Dị edxuất hiện, eThu Hạ Hạ 87mặt nghệch cra, sau đó3agãi đầu ecười ngốc 4enghếch, hoàn a8toàn không 01có phản cbứng gì.

Trương 69Nhã Tuyên 80cứng đầu c0trả lời: 00“Không a1có gì! Không 34có gì! Chúng cmình chỉ6bnói chuyện 39tào lao chút 3thôi”.

Thu e0Hạ Hạ nghe 2axong liền bhùa theo phụ 4họa: “Đúng! feĐúng! Chỉ 3là chuyện 21tào lao của 43con gái với bnhau thôi 1fà!”.

“Ồ! a7Vậy các f2cậu tiếp 56tụ nói chuyện 8đi. Hạ 55Hạ, mình 56tới trước 26vườn hoa d7chờ cậu.”fÂu Dương a2Dị thu người 6về, đang 54định quay fdlưng.

Thu 82Hạ Hạ liền 2gọi cậu: 0“Không fcần đâu! f7Bọn mình 8dkhông nói 1chuyện nữa 29đâu. Cậu cachờ một f8chút, mình csẽ thu dọn 6sách vở 00xong ngay!”.

Nói 8rồi, Thu 41Hạ Hạ nhanh echóng cầm csách vở 3trên bàn e3cho vào trong 79cặp sách. 5e © Chào tạm d4biệt Trương c3Nhã Tuyên 3rồi đi ra 3ngoài.

“Hạ 0Hạ!”

Thu 2dHạ Hạ thấy 12cổ tay mình 6fđột nhiên 85bị ai đó 8fgiữ lại, 7ccô thắc 8mắc quay 58đầu lại,86nhìn thấy 92khuôn mặt 6Mạc Trần dBạch tái fmét.

Thu 79Hạ Hạ cau bmày, chăm e4chú nhìn 9cậu, “Trần 2cBạch, sắc 1mặt cậu 6dtrông rất 2khó coi, có 9bphải bị bốm rồi 7không?”, f8cô đưa tay eeđịnh sờ dblên trán 4cậu.

Mạc 03Trần Bạch 93gạt tay cô 2xuống, nghiêm bcnét mặt 5dchăm chú cdnhìn cô, 16giọng gằn1exuống: “Có 4thật là ccậu muốn 5làm ô sin 5cho cậu ta 59hay không?”.

Thu e2Hạ Hạ phát 3hiện ra sự 1fkhông đồng 5ý của cậu, akhông trả 6lời câu e2hỏi, kéo 1tay cậu đi 1fra ngoài, e“Mình đưa 1cậu đi khám 9cbệnh”.

“Mình b9không đi!”

Mạc 35Trần Bạch egạt mạnh d4tay cô, ánh 49mắt kiên 7định nhìn 36Hạ Hạ, d“Cậu nói bcho mình biết, 3có phải 1acậu thật e4lòng thích ecậu ta, thích atới mức c9vì muốn 2làm bạn 3gái cậu 4ta mà cậu dphải chịu 1cấm ức bflàm ô sin 49cho cậu ta!”.

Thu feHạ Hạ chăm 9chú nhìn ecậu một 3lúc, sau đó 49kéo tay áo 5fcậu, có fý để cậu 88cúi thấp7người xuống. bb © Mạc Trần d9Bạch tuy b7không hiểu bnhưng vẫn 8elàm theo. a © Thu Hạ Hạ ecghé sát tai dcậu thì fthầm điều 4gì đó, sắc 69mặt tái 7xanh của 5cậu dần 0dần trở b7nên bình06thường, 6đôi mắt ctối sầm e8cũng từ 02từ sáng 3lên. Cuối 13cùng, cậu cdđã hồi 5aphục hoànbtoàn phong 80độ quyến c5rũ của mình.

“Thôi abđược rồi! cVậy cậu fvới tên 0tiểu tử bÂu Dương 69Dị đi về e8đi! Nếu 5acậu phát e6hiện ra Âu afDương Dị fcó hành vi bkhông đứng 3đắn nào, b9mình sẽ d7cầm bình dahoa đánh 97vỡ sọ cậu 37ta, biết cchưa?” Mạc 7fTrần Bạch cném ánh mắt 9nghi hoặc 8về phía aÂu Dương6dDị, vỗ avào vai Thu bfHạ Hạ đẩy 8cô đi ra engoài.

“Ừ! 9Mình biết 7erồi!” Thu a0Hạ Hạ cười 3rạng rỡ fegật đầu.
Một 29ngày dài 86vô tận, 58mặt trời dbuổi chiều 2giống như 7đài sen 1bằng lửa 4nở rộ eở phía7chân trời, a7tạo ra một cvệt son 06màu đỏ 97hồng, dễ f1thương trải 0dài mênh 9mông trong0biển mây, 2bnhuộm cả 3bbầu trời 3thành rang a7hồng tươi 0sáng.

Chiếc 19xe đạp màu 24bạc bạc 4adưới sự 31kiểm soát 67của người 81con trai đang dđèo một e9cô gái lướt 5êm ru trên 17đường, 83những rang emây trên abầu trời cfnhuộm đỏ 7áo đồng2aphục của bhai người, bdát một cmàu tươi 6sáng lên 6họ. Gió 81khẽ thổi, dfnâng nhẹ bvạt váy 63của cô gái, fcmái tóc dài f9đen tuyền 96như tấm 29lụa đang b3bay trong gió.

Thu aHạ Hạ ngồi btrên yên csau chiếc exe đạp, 1gió thổi aquần áo b6của Âu Dương aDị bay lên, c8chất vải 8mềm mại ekhẽ chạ fnhẹ vào a9mũi cô. Hạ aHạ ngửi 18thấy mùi 3dxà phòng3thơm nhẹ b5dịu, phảng e5phất trong 2ckhông khí. a4 © Một nụ 9cười dễ 1chịu nở 99trên môi 6cô, cô nhìn cvề ngôi a2nhà ở phía 22xa, ngâm nga 20một giai bđiệu tự 7bsáng tác 1ra vừa thoángequa trong đầu, 6những giai 9điệu vui f0vẻ rải 68đầy con d4đường.

“Hạ fHạ!” Giọng 4Âu Dương 0cDị theo gió abay nhẹ lên.

“Ừ.” 0Tiếng trả bblời của 7Thu Hạ Hạ 1trong trẻo, dftiếp tục 9angâm nga giai 45điệu không 4lời.

Âu f2Dương Dị 5engồi phía a7trước lặng eblẽ một chồi rồi 2dhỏi: “Vừa 0frồi cậu 9nói gì với 7Mạc Trần aBạch thế?”.

“Mình 9nói với 6cậu ấy f1về việc 0cá cược 67với Chung 0eNgọc Thanh.” 2bThu Hạ Hạ 6ngồi sau6khẽ đung 7đưa chân, 7cười tít fmắt trả alời.

Âu 06Dương Dị a4im lặng hồi f2lâu, ánh d1mắt chuyển fesang bàn tay 9đang bám 3chặt eo cậu.fa © Đó là một 4abàn tay trắng 5dvà đẹp, 7trên cổ c1tay nhỏ nhắn dlà một vầng 1sáng màu 55bạc, đó 6là một chiếc 5lắc tay bằng acbạc, ba chữ f“Mạc Trần 8Bạch” được 3khắc trong e5hình trái 5tim đang phát 9ra thứ ánh bsáng chói b8chang, nhức 1mắt. Cậu dado dự hồi 7lâu mới92thốt ra câu 8hỏi để 8ctrong lòng: e“Cậu thích 5Mạc Trần cBạch có 8phải không?”.

“Thích!” 1Thu Hạ Hạ 25cười ngây fthơ, trải 2lòng về 5những chuyện 9cđã qua: f“Quan hệ5của mình 7với cậu 81ấy từ 5nhỏ đã erất tốt. b © Trừ một 67hiểu lầm dftương đối 0dđặc biệt 27ra thì có e0thể nói 8alà chúng 0mình chưa 7bao giờ cãi fnhau”.

“Cậu fbthích cật f5ta có phải 4là kiểu 17nam nữ thích 0nhau không?” 6dÂu Dương f1Dị căng08thẳng, mím fbmôi, cảm 6giác như bthể có bàn 1atay đang bóp achặt trái 2tim.

“À!”

Thu a6Hạ Hạ không dngờ Âu Dương 9Dị lại fhỏi thẳng f0thắn như b9vậy, mặt 0cliền đỏ  bừng.3 © Mấy phút atrôi qua, ecô mới ngượng 04ngùng nói: a9“Ngày trước 81mình có thích 24đơn phương c9cậu ấy, 8nhưng vì fhiểu lầm 70nên chúng 7mình không 26thể ở bên 5nhau. Sau đó fcậu ấy 15ra nước 9angoài du học, cchúng mình 03không còn 7liên lạc 66với nhau b9nữa. Mãi abcho tới sau akhi cậu ấy 88trở về 0không lâu f3thì hiểu blầm của fchúng mình 62mới được a1giải quyết”.

“Có 76nghĩa là f9sau khi giải 9tỏa được 9ehiểu lầm fthì nghĩ fbmột lát 3rồi mới 62trả lời: 9“Mình không 51biết! Trong 7lòng sớm c2đã cảm f6thấy có 6agì thay đổi 8rồi, việc 83sau này mìnhdkhông dám 2nói trước”, 56nói xong, e7đảo mắt 9dchuyển sự d1chú ý sang 1eÂu Dương ebDị, “Đừng d4nói chuyện 69này nữa. a5 © Hay là nói 2chuyện khác eđi!”.

“Nói 4gì bây giờ?”

Thu bHạ Hạ mắt 4sáng lấp 57lánh nhìn 0khuôn mặt acủa Âu Dương 7Dị, hào 67hứng nói:90“Thì nói 17xem tại sao 3bỗng nhiên c5cậu lại 31muốn mình 5làm ô sin 4cho cậu ấy!”.

Âu 54Dươgn Dị fatuột tay, 0chiếc xe 9đột ngột 7đi nhanh 51tới mức ekhông thể 85kiểm soát21được, 6suýt nữa 5bthì đâm 7bvào cột cđèn bên cđường.

Thu 49Hạ Hạ giật fmình,sém 71chút nữa 9thì ngã ra 3đường. de © Cô liền 2nắm chặt a4áo cậu, 1tức giận 9hỏi: “Cậu 6flàm gì mà btự nhiên ephóng nhanh 1thế hả?”.

Au a2Dương Dị 1enhanh chóng 7hãm phanh, b7giảm tốc 09độ. Trước 5câu hỏi decủa Thu Hạ8Hạ, cậu bnhất thời 8akhông biết ephải trả 2lời thế 3bnào, trên dkhuôn mặt ftrắng trẻo aatư nhiên 2xuất hiện 27hai khối 5màu đỏ 9bất thường. 2 © Vài phút ftrôi qua mới 9tìm được 0một cái acớ rất eb“chuối”, 5nhẹ nhàng a0nói: “Mình… f7Chân mình 6bị chuột 3rút!”.

“Chân 6bị chuột 4rút và việc d5tăng tốc 27độ có emối quan chệ gì sao?” 87Thu Hạ Hạ e8nhăn mũi, 31nghi ngờ.

“Haizzz!” 8dÂu Dương faDị thở 61dài, đáp a2qua quýt: 0“Đại f5thể là khi e4đạp xe bmà bị chuột6rút thì sẽ 3đạp càng d6nhanh!”.

Có 15đúng là 8fnhư thế 81không? Thu 49Hạ Hạ suy cnghĩ mấy 4phút, nghĩ b7không ra câu 0trả lời fbèn bỏ cuộc. 2c © “Ừ! Vậy 99chúng ta tiếp 6tục câu 36chuyện lúc 72nãy đi! Tại d5sao tự nhiên04cậu lại ccmuốn mình 4làm ô sin 89cho cậu hả!”.

Âu 2Dương Dị dkhựng lại, 95vài giây d7sau.

“Ôi! bÔi! Chân 39mình lại ebị chuột 78rút rồi!”

Thu f9Hạ hạ ngoẹo 2đầu nghi ehoặc, nhìn 1chằm chằm 99cậu một 07lượt từ dtrên xuống80dưới, hỏi bvới vẻ 3arất nghi 3ngờ: “Cậu e8bị chuột b9rút thật e1hay giả vờ dcbị chuột 8arút hả?5Không phải balà đang lừa d6mình chứ?”.

Âu 01Dương Dị 0ngồi trước, cmiệng giật 5fgiật mấy ecái, nhất a2thời không cbnói gì.

Thu 55Hạ Hạ nhăn 1mũi tiếp 2tục soi cậu, d6soi lỹ tới 5mức cậu bphát hoảng. 8b © Lúc đạp 55xe tới cống 0nước, Thu c8Hạ Hạ gần 6như bất fngờ phát 1minh ra một 5chiêu mới, 4mắt lấp6lánh, nghiêng 2dngười rướn 5lên phía f2trước, chỉ 3vào má cậu 9nói: “Âu 4Dương Dị, amặt cậu 47đỏ rồi cekìa!”

Kít!

Không 95có lời cảnh 2báo nào, echiếc xe 5đột ngột bdừng lại, 1mũi Thu hạ 41Hạ húc vào2lưng của e7Âu Dương 6Dị.

Cô a6nhảy xuống cxe, ôm mũi, 6đau quá fbhết ầm 10lên: “Âu d3Dương Dị, bcậu đang dlàm cái trò baquái quỷ 5gì thế hả? dĐang yên 42đang lành 9thì phanh cxe làm gì?”.

“Đến c0chỗ mình bở rồi!” fbÂu Dương 0Dị chỉ a0tay vào ngôi b6nhà ở phía 7dtrước, đoạn 30nhảy xuống bfxe.

Thu fHạ Hạ ngẩng 39đầu, quả 34nhiên nhìn dthấy ngôi 7nhà mà Âu 1cDương Dị cthuê ngay93ở trước bmặt.

Âu eDương Dị 7móc nhùm 51chìa khóa ftừ trong dtúi ra, đưa 25cho Thu Hạ eHạ: “Cậu 8vào nhà trước 0đi, tiện a2thể chuẩn 3ebị cho công 6việc ô sin a2của cậu fluôn! Mình 8khóa xe xong 1rồi sẽ dvào sau”.

Thu eHạ Hạ cầm 8chìa khóa, 9chợt nghĩ: b0“Nhà cậu 68ta sạch sẽ 2bnhư thế ethì còn phảiflàm gì nhỉ? aCông việc eô sin mà 56cậu ta nói 1etới có lẽ 8là chỉ việc 1bếp núc a5thì phải! 0Biết đâu 68cái cậu 1Âu Dương eDị này đột 7nhiên lại 6có lòng tốt 3thì sao? Không 7có nhẽ cậu0ta đã sớm 3fđồng ý 0giúp cô! eChỉ có điều 43không đành axuống nước dnói với c7cô, cho nên 2mượn cái cacớ “ô 0bsin” này 9để nhận flời giúp dcô.

Nghĩ 82như vậy, 31Thu Hạ Hạ bcười hi fhi như con cngốc.

Nhưng c8chẳng bao flâu thì Thu 2fhạ hạ có cmuốn cười 7cũng cười 82không nổi.

Cái fgì mà sớm c2đã đồng e8ý giúp cô! adCái gì mà fkhông đành 2xuống nước 6nói với 9cô! Cái gì cmà mượn fcớ “ô e2sin” để 08nhận lời b0giúp cô! 5Cơ bản là dkhông hề 86có chuyện 8đó! Những 0bđiều này 43đều là ccô “tô 57màu hồng” 61cho cậu ta!

Thực b2tế là Âu 21Dương Dị 9bvốn đã 8acó ý đồ 4đen tối.

Câu achuyện diễn 6era như sau:

Thu fHạ Hạ mở 9dcửa, đổi 4dép đi trong 4nhà để 7bên cửa devào phòng ckhách. Vẫn 7còn ánh sáng eban ngày bên 0ngoài cửa cbsổ, Thu hạ cHạ liếc 9nhìn đồng 36hồ treo trênctường, mới ccó hơn năm d2giờ, vẫn 4còn chưa a0tới giờ 1alàm cơm tối. d7 © Thế là cô dtự độngclấy một 73đống đồ b9ăn nhẹ 4fở trong 7tủ lạnh 5của Âu Dương 5Dị, rồi evới lấy 8cuốn tiểu88thuyết tình 58yêu đã đọc 28được một 4nửa trên agiá sách, aleo lên sofa cebắt đầu cđọc truyện, aabất cứ 55lúc nào đọc 21đến tình ftiết hài 0lước là ecười phá 93lên.

Âu acDương Dị  khóa 5xe xong, bước cvào cửa, 89nhìn thấy 0ccảnh tượng 5fThu Hạ Hạ97thảnh thơi, 62cuộn tròn 54trên sofa.

Mặt 60cậu không 5dchút biểu 82cảm ngây bngười nhìn ccô một lát, dngẩng đầu 7nhìn xung4quanh một 1luột, sau cđó đi tới btrước mặt 5cô, từ trên 23nhìn xuống 7hỏi: “Cậu 05vẫn chưa abắt đầu equét dọn fbnhà cửa bsao?”.

Thu 9aHạ Hạ từ 48trong cuốn atiểu thuyết angẩng đầu 07lên, đầu btiên nhìn 2xung quanh,besau đó ngẩng elên nhìn 4cậu vẻ 8angạc nhiên: 22“Nhà cậu 52vẫn cần cphải quét 4dọn sao?”.25 © Nói rồi d5chỉ tay về dphía bậu 6cửa sổ, 20“Nhìn xem, 7kính trong 46veo đến 8mức có thểfsoi gương 0được”, flại chỉ 2xuống thảm, 8“thảm 11dưới sàn 0sạch như 6dthể vừa 8mới mua”,3rồi lại 8chỉ về 47tủ ti vi 5ở cách 98đó không cexa, “cái 4dtủ kia cũng 11không thấy c2mảy may một a7hạt bụi 84nào, dùng 9kính lúp 2eđể soi acũng không 0thấy tí 71ti bụi”. 1d © Sau đó ngẩng1đầu nhìn b0Âu Dương 83Dị và tổng 4kết: “Nhà decậu sạch 9như lau như cli, cơ bản c8là không 90cần phải dquét dọn 14gì cả!”.

Mắt dcÂu Dương 6Dị chớp c5chớp nhìn e1cô, trong dđôi mắt 1đen tuyền 3có chút 8cảm giác71kỳ lạ 1lướt qua. d © Đột nhiên, a6cậu nhìn 16cô nở nụ c5cười kỳ 78dị, sau 3đó cong a0người chụpf5lấy cổ d2tay cô, kéo 54cô đứng 93dậy từ 95ghế sofa.

Thu eHạ Hạ a2giật mình, c0nhanh chóng f3đưa tay ccòn lại 3flên ôm trước 8ngực, khuôn camặt xinh 5đẹp, thất a9sắc nhìn 6bcậu hoảng 05hốt la lớn: 8a“Cậu định 4elàm gì? 4aCậu đừng fcó làm bậy 7dvới mình! 7cMình… mình 65vẫn chưa 27đủ mười 92tám tuổi, 1không thể c3làm chuyện 7kỳ quái 07đó được!”.

“Khì! cKhì!” Âu 79Dương Dị 4buồn cười 4quá, cười 54ra thành 73tiếng, đôi cmắt tinh fanh trở97nên vui vẻ, 46“Cậu cho 53rằng mình 56sẽ làm 6bchuyện kỳ c7quái gì fvới cậu?”.

Thu 9Hạ Hạ 73nghi hoặc cnhìn mặt a6cậu, săm 1soi một ddlát, phát 5chiện cậu 4ethực sự edkhông có 5hành động 99dung tục 1nào. Trong flòng tự 72thấy hớ bmột vố f1nên cười 87ngốc nghếch, chạ tay đang 2che trước angực xuống, 2xấu hổ 1tránh ánh abmắt trêu 61chọc củae7cậu: “Âu cDương Dị, 1cậu đưa amình đi 3đâu?”.

Âu 02Dương Dị 4nhìn cô, 1lại nở 0nụ cười 29đầy hàm 51ý, sau đó 45đưa cô 6atới phòng 1acậu.

“Cậu 4fđưa mình dtới đây ađể làm 5gì hả?” 86Thu Hạ Hạ 3hoảng hốt 4đưa mắt enhìn khắp1gian phòng ctràn ngập emùi của 2Âu Dương 8Dị, tim cđập loạn 3fxạ, hai 0má bỗng 1dưng đỏ 75bừng lên.

Âu d9Dương Dị 91cười dịu 6dàng với 7cô, đẩy ecô tới 60trước tủ 6bquần áo, 0aliếc từ 98xa nói với3cô: “Cậu 8emở tủ dmà xem”.

Thu d7Hạ Hạ 88hết nhìn ctủ  quần ecáo lại 7cnhìn Âu 0Dương Dị 1mấy lần bliền, nghĩ: 8Lẽ nào fÂu Dương bDị muốn 10tặng quà e8gì cho cô? d2Nghĩ như f3vậy, mặt 9eThu Hạ Hạ 3đỏ rần 6rần, ngượng 8ngùng tránh 95ánh mắt fcủa Âu 60Dương Dị.

Ôm c2trong lòng 45suy nghĩ 1ngọt ngào 7này, Thu b2Hạ Hạ d2mở tủ 6quần áo 4ra.

Tiếp 8fsau đó, một 8núi quần bcáo từ trong atủ đổ 66ập xuống, dThu cô nương 6đen đủi 1abị đè bẹp 03trong đó, 27chỉ còn dlộ ra mỗi d5một cánh 38tay cầu cứu. ab © Âu Dương 3Dị tốt 18bụng kéo 2fcô từ trong eđống quần 8fáo ra, trên 8fđầu Thu dfHạ Hạ vẫn bacòn sót lại 91một “chú5quần chíp” 3cmàu đen.

Thu 24Hạ Hạ nghiến 9răng kéo fchiếc quần 9achíp xuống, 7giận dữ 7đưa ra trước b7mặt Âu Dương dDị hỏi: cf“Xin 5hỏi đây 6là cái gì?”.

“À!” 6Âu Dương 2Dị cười 71nhạt, cẩm dchiếc quần 1chíp màu fđen ở trước fmặt ném c6lại đống 9quần áo, 36lịch sự ccười giải 4thích: “Đây 9là quần 6áo bẩn 2mình thay, 4vẫn chưa68kịp giặt”.

Làm 0sao mà cậu 1dta có thể 2cười nho 3nhã đến 8vậy khi nói 0ra những 6cđiều này f8cơ chứ?! ebThu Hạ Hạ f6nhìn chằm 2achằm vào 4khuôn mặt 0đang cười fcủa cậu, 9trong lòng2fcảm thấy 4rất bất 9ebình.

Giận 4dữ nhìn ccậu một alúc, ánh bfmắt của 32Thu Hạ Hạ a1chuyển sang b7đống quần d3áo sém chút 5cnữa là đè 24cô chết 6bẹp. Trong 9etủ quần 1áo đang 4mở là một 5đống quần43áo lộn 48xộn có quá canửa là quần f2áo bẩn, 4cmép tủ treo 42hai cái quần dthể thao84chuyên dùng 9để chơi 7cbóng, dưới 0đất là 9một ngọn 9núi quần 8áo “nho 70nhỏ” 95đủ để ddđè chết ahai con bò.

Mặt 9Thu Hạ Hạ 1lập tức 8asa sầm, ánh 6mắt gườm cgườm di 22chuyển tới 3ekhuôn mặt 7Âu Dương 0Dị, kìm fcnén sự kích bfđộng muốn 6siết cổ 13cậu tới 5chết hỏi: 19“Xin 6hỏi cái 87đống quần 8aáo này của 2cậu là tự 2bbao giờ?”.

“Cậu 28chờ một ecphút, mình a9tính một dalát.” 96Âu Dương 35Dị gãi gãi 6dđầu, rồi 9bđột nhiên44giơ tay lên 99ra chiều 1đã tính 3xong cho cô. b2 © Sau đó, cậu b2cười nhìn 92cô báo cáo: 3“Hai4emươi sáu 50ngày”.

Má 98của Thu Hạ 38Hạ giật 0giật, giọng drun run hỏi: 6“Xin 88hỏi, cái fđống này 7là trách0bnhiệm mà 2mình phải cxử lý ư?”.

Âu fDương Dị 1cười hi 5hi, gật đầu, 4“Hạ cHạ, khoảng c6thời gian 5này vất 32vả cho cậucrồi!”.

Nếu 08bạn cho rằng 8Âu Dương 33Dị bắt eThu Hạ Hạ 1dphải giặt 6đống quần 45áo đơn 13giản có 1avậy thôi bthì bạn 06đúng là 7bsai lầm nối 0tiếp sai 6blầm rồi!

Một 2lát sau, Âu 6dDưong Dị efđưa Thu 4bHạ Hạ tới cphòng khách, ecuộn tấm 8thảm dày 1sụ lên, ebụi bay mù 0mịt, có 6cthể so sánh 9cvới sương f5mù mùa đông.

Cậu d9cười hì 2fhì nói: “Việc 6này phiền d8cậu rồi. 7 © Nhớ là phải 4lau sạch 7sàn tới 40mức không42còn hạt 7abụi nào 62nhé!”.

Sau 3đó, cậu dlại đưa 9fcô tới trước 4bậu cửa dbsổ, ra hiệu 0cho cô kéo d3tấm rèm 6edày làm bằng b8ni lông lên 2tấm rèm 55vừa được 53kéo lên…

Ngay 5lập tức, 75phân gián, c5xác sâu, fabướm, còn 14có cả các 6bộ phận 62đầu đuôi… d © của một 81vài loại 0acôn trùng 5nhỏ không 67biết tên d2rơi đầy 5trên đầu, f6trên người 34Thu Hạ Hạ.

Trước 5mặt Thu Hạ 71Hạ là Âu ecDương Dị 9với cái d7bản mặt bcô hận không athể túm 21cổ cho đập dđầu vào eđá granite 7vẫn cười 5lịch sự, ce“Việc 43này cũng 2phải nhờ 9tới cậu9rồi!”.

Tiếp 4đó, Âu 0Dương Dị 3eđưa cô ctới phòng 21bếp.

Phòng 9bếp vẫn bbđược tính blà sạch 3sẽ, chỉ 3trừ…

Miệng 76Thu Hạ Hạ 6giật giật, 6tay run run 23chỉ về e4phía đống 6abát đĩa 3còn dính 7cđầy đồ 1aăn cao bằng 16nửa thân eangười trong abồn rửa, 7“Xin dhỏi, đây a1cũng là nhiệm e1vụ của 8mình phải fkhông?”.

Âu cbDương Dị 18mỉm cười f0gật đầu, 5chân thành 1nắm lấy 6dtay cô rồi 96nói: “Hạ 9eHạ, dù sao ccậu cũng blà bạn học 6dcủa mình, 09mình cũng 6dngại khi efbắt cậu 7phải làm equá nhiềucviệc nhà, b5đầu tiên bcậu cứ 1làm mấy 6việc này e5đi đã! cPhải rồi, 51bụng mình a9đói rồi, 4cậu đi chuẩn bbị bữa 1tối đi! bMình vào a0phòng khách 02xem ti vi, 05nấu xong 3thì gọi damình nhá!”. 0 © Âu Dương 94Dị vui vẻ anói liên dfthoắng rồi 73nhẹ nhàng 84bước ra 1phòng khách.

Ánh 9mắt của 96Thu Hạ Hạ b9vẫn nhìn 6vào chỗ 2cũ, trong alòng băn 6khoăn không 3biết có 4nên cầm bdchảo tự 6đập vào fđầu mình akhông nữa!

Kịch 6bản đã ahoàn thành, 11cuộc sông 3ô sin vất 9dvả của 14Thu Hạ Hạ 2cũng chính athức khai 6màn.

Lúc 7fnày đây, 8cuối cùng 70Thu Hạ Hạ 4mới thấm 6thía cái 76gọi là “ở 21cả ba phương cdiện: học b8tập, thể bcthao, thi đâu 4đều hoàn b6hảo; ngoại 2fhình, tính 30cách, gia eethế đều bđáng ngưỡng e9mộ” cacủa hoàng 9tử Âu Dương 3cDị hóa ra cchỉ là phù 87phiếm!

Thượng 7Đế quả bnhiên rất 2ecông bằng, 5bnhân vô thập d7toàn mà!

Kể 0từ ngày 2hôm đó, 6Thu Hạ Hạ 0echính thức 8nhậm chức 32ô sin độc 7aquyền của aÂu Dương 7bDị. Mỗi 8bngày, sau aakhi tan học abuổi chiều d6đều phải 9đến nhà 82Âu Dương aDị, ngay 2dcả cuối fetuần cũng 2không phải dclà ngoại 5elệ. Bởi 83vì Âu Dương 5fDị đã nói: eNếu biểu 0hiện tháng 5fnày của 0ccô không 4ftốt, thì f1tháng tiếp 34theo cô lại 63phải tiếp cbtục làm69ô sin cho 6fcậu, còn enếu không cthì cô đừng 7có mong cậu c8sẽ giúp 9cô, cô sẽ 5cbị Chung b6Ngọc Thanh flàm cho tức 1chết!.

Thu 3Hạ Hạ chăm 45chỉ, tận 54tụy biểu 45hiện trước c0sau như một 28ở nhà Âu a2Dương Dị1phấn đấu 5đã mười 33một ngày 1liên tục. 8 © Mỗi ngày 40đều mệt 1ctới mức bkhông thể 8đứng thẳng 4elưng được. 4 © Cuối cùng 77buổi chiều fcthứ Bảy bhôm nay đã 3xử lý sạch desẽ núi quần 3eáo và đám 99bụi dày.

Lau 69sạch vệt 7dnước bẩn 6còn sót lại bbtrên tay, dThu Hạ Hạ 4ai oán nhìn f1Âu Dương 8Dị đang 9fnằm co cả 3ehai chân trên 8bghế thảnh fthơi đọc 5báo, nhìn 9chằm chằm 2đến nỗi0cậu không dthể không bangẩng đầu 7nhìn khuôn f4mặt oán 5dthán của bcô.

“Cậu 84sao vậy?”

“Hôm cnay, Nhã Tuyên 0và Phán Phán cađi chơi eở khu vui 8chơi.” 6Thu Hạ Hạ c1dẩu mỏ,a9nghĩ tới 34hôm qua bọn chọ ngồi 79với nhau, 4ồn ào thảo c6luận về 17chương trình b1ngày hôm fanay, còn cô 95chỉ có thể 3ngồi im, clạnh lùng dflắng nghe, 47cô thây rất 08bi đát.

“Các 9bạn ấy f3đi chơi ccó liên quan c2gì với cậu 96sao?” 75Cậu ngồi 13tựa lưng 82vào thành eghế sofa, 7im lặng nhìn 60cô.

Cô 2dnhìn cậu 9ebất mãn, d5giọng điệu etrách móc: 5“Tại 30sao ngày nghỉ 80người khác 4được đi 25chơi, còn 6dtôi lại ecphải ở 40trong cái 5nhà đổ 09nát này làm 7ô sin?”.

Âu cDương Dị 9lạnh lùng 41nhìn cô, afquay đầu cnhìn cửa 79sổ đang amở.

Bên 08ngoài cửa b3sổ là cả bmột biển 2ftrời trong 9xanh, những bđám mây 6dày, mềm d1mại nằm cbất động 2ở phía 8fchân trời. 91 © Hôm nay, trời 5không có 6gió, những 56tán lá xumdcxuê lặng 8im bên đường, 02ánh nắng 76vàng rực ecrỡ xuyên 7qua những 2cchiêc lá, 8trên thềm dxi măng khô 31là sắc nắng 0evàng óng. c8 © Tuy không 1có gió nhưng 2mặt trời dbị những ftầng mây fdày che khuất, 02ánh nắng 3không quá agay gắt, 6cũng có thế 8nói thời 7btiết này b0dành cho việc 4bra ngoài đi cechai là rất bclý tưởng.

“Thời 9tiết hôm 1nay có thể 5coi là rất 4tuyệt, chúng 90mình ra ngoài 80đi dạo 6đi!” 5Âu Dương 0fDị bỏ tờ 32báo trong 83tay xuống 9bàn.

Thu 1Hạ Hạ mừng 63quá liền 2cgật đầu bđồng ý.

Cô 2fnghĩ rằng 1từ “đi 9dạo” ecủa cậu 93có nghĩa alà đi dạo fcở nơi có f2bán đồ dăn vặt, c4đi dạo24ở phố e1mua sắm, 5đi dạo 06trong trung 71tâm thương 2emại… Mọi dngười thường e1đi dạo aở những 14nơi đó. 2e © Thế nhưng esự thật flà, họ đi 72dạo ở chợ!

Xung 3quanh đều 6là những dnhân vật 24nội trợ 31luống tuổi, enhững âm 4thanh bên b8tai đều 01là tiếng 3mặc cả, f6tiêng trẻ 1con khóc, dcòn có cả ecác bà các 40cô đang ầm b8ĩ bàn chuyện atào lao, rồi cdđến cả a4không khí 5cũng bốc 7lên mùi tanh 7khó chịu…

“Tại 04sao chúng 0ta lại đến 3cchợ?” eaThu Hạ Hạ 5chán nản e0nhìn Âu Dương 24Dị đang d9ở bên cạnh, ctrán cô phủ 9eđầy nếp 37nhăn. Tuy f5cô vẫn nghĩ 3fcậu sẽ 1không đưa d5cô tới những cchỗ lãng 6mạn nhưng c8cũng không 52nhất thiết 91là phải 7đến chợ 9chứ?

“Không 6phải cậu bmuốn ra ngoài e5đi dạo 52sao? Chợ arất thú 0vị mà!” 4Âu Dương 1cDị tiệnaatay cầm một 70quả ớt bđỏ tươi 8ftừ quầy fdrau quả lên, 52nhìn với 06vẻ rất 2hứng thú.

Cô 5muốn đi edạo, nhưng 2ecô không f8nói muốn 49đi dạo 5cở chợ! dbHơn nữa, d6chợ thì 5có cái gì 0thú vị 7dkia chứ? 1Nhìn trước 4nhìn sau, b0đều là bcác loại 9rau màu xanh, cmàu đỏ,7màu vàng; 18hải sản dđang nhảy aloạn lên; 3thịt màu 97đỏ thẫm 73của máu. 2 © Hoặc là a8các bà các 0cmẹ tay cầm 73làn thức 3aăn, những b8người bán 2fthịt giơ ctay cầm 35dao chặt d3thịt dính93đầy mỡ, 2đến một 2nửa của fdhot boy cũng 0tìm không cthấy. Nơi 52này có gì 5chay ho để4cđi dạo 3ekia chứ?

“Âu 9fDương Dị, 9chúng ta d2đi dạo 9ở trung 6dtâm thương e7mại được 5không? Ở 96đó vui hơn c2chỗ này.”

Thu 8Hạ Hạ 8kéo tay áo acậu, thử ethỏa thuận 44với cậu. c © Cô không 5emuốn thăng 7cấp cuộc 34đời ô 0sin trở 46thành bà anội trợ.

“Không 6được!” b1Âu Dương 2Dị lắc 3đầu không 08do dự, “Chúng c0ta đi chọn 9thực phẩm8tươi ngon 94đi! Tối 98nay chúng 04mình sẽ 4nấu món bathịt bò fsốt với akhoai tây ednghiền và89món đậu 4phụ cuốn cthịt chiên. 13 © Lần trước 0cậu chế fbiến mây 59món đó, 4chương vị frất tuyệt!”.

“…”

Có 17vẻ như baanh chàng cnày đã 6có chủ bý từ trước, 8cho nên mới b3đồng ý 3ra ngoài 7“đi dạo” 4cùng cô 1thì phải? eThu Hạ Hạ 9chán nản, ebuông tay 7dkhỏi áo bÂu Dương 5Dị, quay a5người đi 2về.

“Cậu 8sao thê?” 1Âu Dương dDị liền 2ađặt quả 5ớt trong 83tay xuống fđể kéo e2cô lại.

“Mình bkhông đi adạo nữa, 7cậu tự 4đi một emình đi!” aThu Hạ Hạ egiận dỗi f5gạt tay 4bcậu rồi a9tiếp tục 75quay đi.

Âu 53Dương Dị celiền đi 6theo. “Sao 2bthế? Cậu 0không thích bthịt bò 5dsốt với cakhoai tâycenghiền và fmón đậu 79phụ cuốn a6thịt chiên a9à? Hay chúng fta làm món 5khác?”.

Thu 4Hạ Hạ 73dừng lại, 98tức giận 2cnhìn cậu, 61“Không 4phải là 09chuyện mấy 7món ăn!”.

“Vậy 1thì là chuyện 88gì? Cậu 0nói đi!”

Thu cHạ Hạ 6cphồng mang etrợn má, 5fbắt đầu 9kể lể 5tội của 6cậu: “Cậu bnói xem có b6ai đi dạo c8lại tới bchợ không? 0Tuy chúng eta không a7phải hai 87người yêu 10nhau, tôi 8cũng không bmong cậu 2dsẽ đưa 97tôi đi dạo 2ở những 6enơi lãng edmạn nhưng 8chí ít cậu b4cũng nên 6đưa tôi 96tói những e6nơi bình dcthường 0chứ! Đến 78những tiệm dbán đồ 5ăn vặt, 16chợ hoa bhoặc là 93công viên ecũng được 49mà! Nhưng 26tại sao ecứ phải cdlà chợ?”.

Thu 0Hạ Hạ 40nói liến cathoắng, b7Âu Dương a2Dị nghe 7mà hoa mắt cchóng mặt, dchỉ còn1chú ý tới 87hai từ “lãng 1mạn”. 9 © Được thôi! 4Vì món thịt 86bò sốt 03với khoai ctây nghiền,6nếu cô 0ây muốn elãng mạn, f1cậu sẽ 92cho cô sự 1dlãng mạn! aCó điều b2bình thường a9mây bộ e4phim trên f5ti vi diễn 3dtiên như fthế nào dnhỉ? Âu 7Dương Dị 6vắt óc 27suy nghĩ 88một hổi. e © A! Có rồi…

“Hạ 4Hạ, cậu bđã ăn bữa 6tối dưói 0fánh nến ebao giờ 0chưa?” dÂu Dương 7bDị vui vẻ 6ahỏi.

Không ephải bọn dhọ đang f4nói về e0việc đi cbdạo sao? e0Tại sao 3lại nhắc 48tới bữa btối dướib5ánh nên e1cơ chứ? 5aTuy Thu Hạ 07Hạ nghi 23hoặc nhưng 8vẫn thật ethà trả 3lời: “Chưa”. 85 © Đến mối atình đầu bcô còn chưa 7trải qua, blàm gì có angười con 02trai nào a2mời cô 7đi ăn một 15bữa tối 2có nến 7kia chứ! 8Cô không fdthể tự demình mời e2mình được!

“Hạ d8Hạ, mình 0mời cậu 0ăn một dbữa tốì edưới ánh 0nến được 0không?” 4cÂu Dương aDị nhìn bcô chớp d2mắt, tay e6trái đặt 3lên vai cô.

“Hả? 1Nhưng chúng bta không 9ephải một 4bđôi yêu 6nhau.” 0Nghe lời 3mời đột 3ngột này,6Thu Hạ Hạ fvô thức 07buột miệng 7nói ra suy 7enghĩ ở d6trong lòng. 2 © Chỉ có fđiều cô a3rất muốn 83thử qua dcảm giác edùng bữa afvới ánh 2nến. Bạn 9của cô 9đều đã ftừng ăn10những bữa 09như vậy 38với bạn ftrai, đến 13Trương Nhã 6aTuyên hay 63thẹn thùng demà cũng8từng cùng 87anh bạn ehàng xóm b3mà cô ấy fthầm thương 7trộm nhớ dăn tôi dưới 8nến, chỉ 54có cô là 27chưa từng. e © Bực mình e6thật!

“Ai dquy định 15chỉ có dnhững người 31yêu nhau 59mới được căn tối 57dưới ánh 3nến? Bạn abè cũng 6có thể e8mà! Cậu 19nói có phải 9không?”

Âu 02Dương Dị anói có vẻ 94đúng! Thu 1Hạ Hạ 91nghiêng đầu, fnghĩ một 5lát, sau 2đó vui vẻ afnói: “OK! fChúng mình 8đi ăn tối 5dưới nến. 97 © Có điều a9chúng mình 0tới nhà bhàng nào? 2aĐừng chọn 8nơi đắt cquá nhé!”.

“Vậy 1thì ở nhà f5đi! Trong 2tiểu thuyết c7lãng mạn 8mà cậu ethích, có e2rất nhiều b1người ăn a9tối dưới 3cánh nến eở nhà, ađúng không? 8Cậu nấu d5cơm, mình 5bố trí 1bbàn ăn, f0thế có 89được không? cNếu mà dlàm tốt 2còn lãng 6mạn hơn 1là ở nhà 82hàng ấy cchứ! Ăncxong bữa ctối dưới 0ánh nến, 8mình còn emời cậu 73đi xem phim 7nữa đấy!”.

Âu 62Dương Dị 3vừa từ 1từ nói 6ara ý tốtt 26để dụ 3dỗ vừa e4nhân lúc 7cô không 4chú ý kéocacô đi về 0phía cửa 4hàng bán d4thịt bò. c © Lúc này, 8Thu Hạ Hạ fvân còn 9đang cười 3ngốc nghếch 4nghĩ về dfbữa tối 1dưới ánh adnến.

Vâng! 9Khi đối 25mặt với a0sự lãng 1mạn, con 7gái luôn 7luôn mất 5dđi lý trí.

Dưới 3fsự mê hoặc 31của bữa 8tối dưới 0bánh nến, 4buổi tối ehôm đó, eThu Hạ Hạ 72nấu ăndrất cần 9mẫn, thậm cchí cô còn c2tỉ mẩn, 7nhẫn nại dxếp những 3cánh hoa f1và lá bạc fhà viền dxung quanh bđĩa, những 37kỹ năng 8cvà tinh hoa efcủa đôi 2bàn tay mà 91cô có đều25được đem 5ra trưng cdụng hết. cf © Nhưng tới 6lúc dùng fbữa, mắt dcô đờ 9dđẫn.

Lẽ… 0 © lẽ nào 8đây gọi 56là bữa btối dưới 5ánh nến?

Trên 9bàn ăn hoàn 0etoàn không 8có gì thay eđổi, vẫn b5là khăn ftrải bàn amàu xanh ckẻ ca rô, 2cbát ăn cơm 7vẫn là 15loại bát 5sứ màu 4trắng thông ethường, 94đũa cũng flà đũa 8ăn thường 6adùng, sự ekhác biệt eduy nhất blà trên 8bàn có thêm 6một cây enến. Là feloại nênb7vẫn dùng b3để cúng 5tổ tiên c3trong lễ cthanh minh. e © Thậm chí 43đến chân 12để nến 9cũng chỉ alà một 09miếng xốp. 26 © Trừ những 9thứ đó 6ra, từ bàn 2ăn đên 6bnhà bếp 4hoàn toànadkhông có 9gì khác 9lạ.

“Tiên csinh Âu Dương b5Dị, xin 0chỏi ngài 03gọi đây 9là bữa e9tối dưới 6ánh nến 2fphải không?”7bThu Hạ Hạ fbkhông thể 1tin nổi 2chỉ tay dvào cây 6nến hỏi.

Âu b2Dương Dị 7bmỉm cười ccgật đầu, ftự hào 4ctới mức e3đáng ngạc 0anhiên, nói: 0‘Thế nào?8Sáng kiến fcủa mình 4rất tuyệt 95đấy chứ 6dhả? Người 5ckhác đi 8trên tuyến fđường 6blãng mạn, 6còn mình f5thì đi hẳn 90tuyến đường 5“khủng”. 5 © Đây có 2lẽ là sáng fkiến đầu 51tiên trên 8toàn quốc, crất mới 2mẻ đúng b1không?”.

Đúng 4thế! Đúng e5là mới 3cmẻ thật! bNhưng mới 4mẻ thì 6ecó con dở 1nào cần 5cơ chứ! 4Cô cần 5sự lãng 6fmạn chứ ccần quái 63gì đên btuyến đường e“khủng”!!!!!

Đồ 0ăn bữa 7btối nay 69rất ngon, 19nguyên liệu 59rất tươi fanhưng Thu 2Hạ Hạ 6thây rất 9fnhạt nhẽo, 52vô vị. c © Ngồi trước 2cây nên 60đỏ chuyên ddùng để 9dcúng bái bcngười chết, 4fai có thểc1nuốt nổi 5cơ chứ? 2Âu Dương dfDị thì 59ngược lại, 7ăn đến 84“thủng 46nồi trôi 47rế”, thậm 5chí đến 92nước canh fcũng không fđể sót 8một giọt, 3tất cả 9đổ ăn 3ađều vào 7cbát rồi axuống dạ 9dày hết.

Kết 1thúc bữa b5tối là aađến giờ 0đi xem phim, 8mặc dù abữa tối 1dưới ánh c2nến vừa 60rồi không afhề như 3mong muốn 8enhưng bộ 13phim sau giờ 09cơm vẫn dbđược Thu 72Hạ Hạ drất chờ 1đợi, dù 0gì thì cũng 66là lần bđầu tiên 0cô đi tới 5rạp chiếu acphim để 8xem phim vớidbạn trai 5mà chỉ 26có hai người d9với nhau.

Vì bảnh hưởng 3của bữa dtối dưới d1ánh nến 4vừa rồi f8nên trong 5blòng Thu 7aHạ Hạ 4dcó phản 3eứng chuỗi 9evới sự 7sợ hãi, 96sau khi xác 9eđịnh cụm 7từ “xem 1fphim” ebtrong miệng8của Âu aDương Dị 4không phải a1là xem ti 8bvi, không bcphải xem cđĩa DVD, 2fcũng khôngc8phải đi dtrên tuyến 4đường 39“khủng” 2axong thì ecô mới choan hỉ 3lỉnh vào 6nhà vệ f8sinh chỉnh 3lại đầu 4ctóc, sau 2khi chải 4chuốt xong 4fcòn ngắm cmình trong 08gương mãi 1rồi mới edngượng 9nghịu bước 67ra phòng 2khách, đứng 8trước mặt aeÂu Dương b5Dị đang 1xem ti vi, 99nắm tay 5cậu nói: 1e“OK rồi! 0eChúng ta 7có thể cxuất phát 5đi xem phim 2được rồi”.

Âu 83Dương Dị fcúi đầu acnhìn hai dbàn tay đang 39nắm lây 31tay cậu 6một giây drồi mới 6từ sofa 12chầm chậm 9ađứng dậy, 9eđưa Thu aHạ Hạ 2ctới… phòng 1đọc sách 14của cậu.

Thu 96Hạ Hạ 9bối rối 5nhìn xung 0quanh một 64lượt, chủ b0yếu toàn flà sách, a7cô lúng a7túng nhìn 67Âu Dương 97Dị, “Cậu adđưa mình 8tới đây 26làm gì?”.

Âu eeDương Dị b8nhìn cô a5cười hiền 7dịu rồi 83ngồi trước 6bàn máy 4tính, thành 2thục khởi5động máy. d © Chờ máy 2btính khởi 2động xong, 53cậu kéo 24một chiêc 6eghế ra trước b1bàn máy 82tính, có b0ý bảo Thu 1Hạ Hạ fngồi xuống.

Thu eHạ Hạ enghi hoặc 7chau mày, bnghiêng đầu b2nhìn Âu a7Dương Dị 2hỏi: “Không 09phải chúng d8ta đi xem 0fphim sao? fTại sao d9lại tới cđây? Lẽ 0cnào cậu 7muốn thử 31tìm xem có4bộ phim 41nào hay rồi 5mới đi 7đến rạp b1chiếu phim?”.

Âu 3Dương Dị 6không nói 5gì, chỉ 20nhìn cô b1cười bí 75ẩn, di chuột declick vào 6bcái gì đó, 3sau đó một 67trang web chiện ra, 0bàn tay cậu 10lướt trên 96bàn phím 99đánh một ahàng chữ1và một 1trang phim 1hiện lên.

Thu b2Hạ Hạ fngẩng lên 0nhìn trời dđêm, tận a6hưởng không bkhí mát a2mẻ mà những 0cơn gió a3đêm đem atới, những 98hơi thở f7phập phồng 6trên ngực 01cũng dần 04trở lại 5nhịp đậpf8bình thường.

“Hóa 91ra không 05có sao thì 5bầu trời 8cđêm vẫn c0rất đẹp!” 6Cô thốt 8lên tán e1thưởng, 1sự tức 13giận trong alòng cũng 8bdần tiêu 22tan.

Âu 3Dương Dị bcũng nhìn 19trời, môi acnhẹ nhàng 3nở một 5nụ cười, d“Không ecó sao, bầu46trời càng 72thuần khiết. 07 © Mình thích 3trời đêm 5như thế fanày”.

Thu 2Hạ Hạ 9quay đầu 2anhìn cậu, a9thắc mắc: fd“Cậu 48không thích 3những vì esao ư?”.

“Những 55vì sao rất eđỏng đảnh. 3b © Chúng thích 78xuất hiện 0ethì xuất b6hiện, không a4thích xuất 34hiện thì 3trốn biệt. 3 © Mình không 2thích những eethứ đỏng ccđảnh như 8bthế!” feÂu Dương 9Dị nhìn 84bầu trời 1dbao la khẽ 5cười, đôi 9mắt đen 49huyền ánh 9lên những cbtia sáng 5dịu dàng dctrong đêm 0tối.

Thu 09Hạ Hạ 7quay đầu 53nhìn bầu 6atrời đêm, 30khẽ thì 5dthầm: “Suy d4nghĩ kỳ 7lạ! Hóa 8fra cũng có 56người không ebthích ánh 3sáng lấp a8lánh của bdnhững ngôi csao”.

Âu 4Dương Dị a7chí cười emà không 6dđáp lại.

Bầu e9trời chỉ 6là một cmàu đen engút ngàn, dayên tĩnh, etinh khiết, 6ckhông có achút ánh4hào quang 78nào, thậm 6chí những 2đám mây 8nhấp nhô 0cũng không 6hề xuất 3hiện. Cả0abầu trời 75êm ả như eeđại dương 90không gợn e7sóng.

Đôi 0fmắt của 4Âu Dương aDị được a4phủ một 76lớp sương ecđêm, ánh emắt dần c1trở nên2amờ nhạt.

Trước 2đây, trong amột đêm b4yên tĩnh 56như thế 2này, cậu 9cũng nằm c6trên sân1thượng engắm bầu 25trời ở 8một thành 4dphố khác. 29 © Đêm đó, 4bbầu trời ccũng yên ctĩnh, không 9gạn bóng 1mây nào, echỉ có 42người đứng bcbên cậu 4là một 8fcô gái khác. b © Người con 0dgái đó b0nói, cô 3ấy thích 4những vì 9sao, cô ấy 6không thích 3dmàu đen c9trầm mặccdcủa cái bchết này, 8thế là b3cậu chạy bmột vòng 35thành phố 1mua một cchùm đèn 5fnhấp nháy 2hình ngôi f1sao, tự d2tay kết dmột bầu 1ftrời đầy 2sao trên bsân thượng.

Nhưng 0những thứ fquá đẹp 4thì lại 2chẳng bao d8giờ bền.

Âu dDương Dị 0ethở dài, 37im lặng 1quay sang 5nhìn cô 62gái nằm fcạnh, “Hạ 2Hạ, cậu 4bcó thích 52ngắm sao 2không?”.

Rất 2lâu mà cô 9fgái bên 1cạnh vẫn 0echưa trả blời. Không fgian tĩnh edlặng bao 26trùm hai57người, facho tới bkhi có tiếng acngáy khẽ 4vang lên.

Âu 1Dương Dị fngạc nhiên, 72chăm chú 53nhìn Thu c5Hạ Hạ 6đang ngủ, 7một lúc fsau hiểu45ra, cười 14khổ não, 9abế cô lên crồi đưa 02vào trong 32nhà.

Gió 5đêm khẽ d8thổi, trời 0mát lạnh ebnhư có hơi 7anước.

“Hạ 83Hạ, cậu bcó thích cxem phim gì?” 0Dưới ánh 09trăng mờ eảo, Âu 3dDương Dị bnắm lấybtay cô dịu 8dàng, đắm 67đuối nhìn 66cô.

“Mình athích xem 0cnhững bộ 3phim tình 58cảm do các 8cdiễn viên 2là thần fctượng đóng,52nhân vật eanam chính a9đẹp trai 90như cậu 7dấy!” 2cThu Hạ Hạ 15nắm lấy fctay cậu, fcngẩng đầu0nhìn khuôn e1mặt nho nhã 54như hoàng 94tử dưới 96ánh trăng 45mờ ảo.

Âu 0Dương Dị 5mỉm cười, 7mắt lấp elánh những a0tia sáng kỳ 9lạ, “Phim 2thần tượng c2xem nhiều fequá không 94tốt đâu. 9 © Hay là chúng 3dta đi tới cfcon đường a4“khủng”?”.

“Á!” 2Cô giật 3mình, còn cchưa kịp 1bphản ứng elại thì 8Âu Dương bDị đang 51ở trước 8fmặt bỗng 9cbiến mất.

Sau 48đó, trước 7bmặt cô xuất 1dhiện một 1miệng giếng, 52có một cái 0đầu lấp cfló rồi mộtengười từ f6đó đang btrèo ra. Cô 85nhìn kỹ 5thì hóa ra 3gương mặt 99đó là của 25Âu Dương0Dị!!!

Thu 2Hạ Hạ giật emình, đùng 1emột cái 9bật dậy.

Trong c6đầu tạm 2dthời trống crỗng, tim dđập nhanh, 20mấy giây ftrôi qua cô 3mới nhận c9ra mình vừa demơ thấy 44ác mộng. 2 © Thu Hạ Hạ 09dụi dụi 2mắt, ngây dngười nhìn 9fquanh tứabphía, không 0gian không 9clạ lẫm 0nhưng khiến dfcô nhất fbthời không ebiết mình dđang ởbđâu.

Hơi a9nóng của dánh nắng 85lọt qua nửa 29cánh cửa esổ đang c5mở chiêu 7dkhắp căn 47phòng, ánh 4asáng chói 0dchang khiên 55Thu Hạ Hạ 3chau mày, e5nhíu mắt.

Cửa 58phòng kêu ac“cách” 0một tiếng b4rồi mở 5ra, Âu Dương 2Dị cười a1dịu dàng 7fnhòm qua khe 8fcửa nhìn 5vào.

“Hạ 95Hạ, cậu 91dậy rồi 87à? Mình eamua mỳ thịt 5nạc băm 84và trứng e6muối cho 95cậu, cậu7mau mau dậy 8eăn đi!”

Thu aHạ Hạ chớp 3cmắt, ngây 14người nhìn bbầu trời 5tràn ngập 8ánh nắng f6bên ngoài 4cửa sổ 1rồi hỏi: d“Bây dfgiờ là mấy 77giờ vậy?”.

Âu 06Dương Dị dnhìn đồng fhồ treo tường 7ở trong bphòng, nhẹ 50nhàng trả 1flời: “Hơn67tám giờ 7sáng rồi”.

Thu 3Hạ Hạ giật bmình, nhìn edÂu Dương 4Dị, thất fthanh hét dlên: “Sáng frồi? Mình e8đã ngủ eở đây dmột đêm?”.

Âu 0Dương Dị 6gật đầu, 6fsau đó nói cđùa: “Cậu 4không cần 5gào lên khủng 49bố thế06đâu! Mình 7không làm 48gì cậu cả!”.

“Cậu 3thì hiểu 42gì! Đó không 76phải là 3fđiều mình 8lo lắng!” 9Thu Hạ Hạ bliếc cậu fd“cháy8blông mày” 40rồi lại etiếp tục c6hoảng hốt: 7“Điều 4dmình lo sợ 0là bố mẹ 1dmình. Họ 68không bao egiờ đồng cý cho mình 2qua đêm ở 5ngoài, đặc 66biệt không 4bao giờ đồng cý để mình 7và một người ccon trai ở 4acạnh nhau 1mà không 7có người 81thứ ba. Nếu eđể họ5biết được 0đêm qua a1mình đã 44ngủ ở nhà dcậu…”.

“Kính 6cong! Kính 36cong!”

Thu 4fHạ Hạ đột fngột ngưng bbặt, ánh 5mắt sợ 9hãi càng 0clúc càng dmở to.

Chuông 6cửa tầng 1một bị dfai đó ấn 89kêu “kính 5bcong” 2dliên hồi, chai người b4im bặt, trong8fphòng tạm 5thời yên 63ắng, chỉ 82có tiếng 80chuông cửa 6chói tai vang 0blên.

“Không dphải là 56bố tìm tới 1tận cửa 2echứ?”

Sắc 7amặt của ecThu Hạ Hạ 8trắng bệch, 1môi cô run 8run, im lặng 6nhìn Âu Dương 6aDị. Hai người 1nhìn nhau d0không nói 1năng gì.

Bỗng 10nhiên Âu 23Dương Dị cmỉm cười 93dịu dàng, d8trấn an cô: 7“Đừng a8nghĩ lung adtung! Có lẽ fflà ông Trần c1ở cạnh enhà lại 7đem bữa 0sáng tới 4rồi. Mình fxuống mở f1cửa, cậu eđi rửa dmặt đi đã”. 57 © Cậu nhìn e6cô mỉm cười, 4bý tứ đóng acửa phòng 5bgiúp cô.

Tiêng 78dép lê của cbÂu Dương 7Dị xa dần, c8tiếng chuông dccửa dưới 35nhà vẫn 9vang lên,02âm thanh 65lảnh lót dnhư tiếng 2bnhảy nhót 17của chú e4thỏ con, akhiến tâm a2trạng bất 9dan của Thu a0Hạ Hạ thấp 1thỏm không 4yên.

Người dấn chuông 06cửa có thật 9là ông Trần 9ở cạnh aenhà không? 27Nêu là bố 5amẹ thì cô7phải làm dthế nào? c0Nhảy từ cban công xuống 3fchạy trốn c1hay là đi dbra xin lỗi 67đây?

Trong 7khi Thu Hạ 00Hạ đang e7bất an, phỏng ddđoán lung 17tung thì có e2tiếng kéo e4cổng sắt avọng lên, 9asau đó tiêng 0chuông liền 6ngừng lại.

Thu 65Hạ Hạ nghiêng 6cđầu lắng a8nghe một 7cách thận etrọng, cũng bkhông biết fdcó phảicbnhịp tim 9bđập quá 69lớn của 36cô át hết 2bcả những 3âm thanh 1khác hay là bdo hiệu quảdcách âm của 18căn phòng 2quá tốt 34mà cô chẳng d3nghe thấy 9bất cứ dtiêng động 1nào. Thu Hạ 3Hạ chau mày, cnhẹ chân 7nhẹ tay xuống 0giường, 1dbò tới bên e6cửa, dán 64chặt tai 8vào cánh 58cửa để b3nghe ngóng.

Nhưng 5cô vẫn chẳng 7nghe thấy 34gì.

Tại 6fsao một chút bâm thanh 9ccũng không 3acó? Chăng 1lẽ người f7ngoài hành ftinh vừa5ấn chuông, 8Âu Dương 89Dị đã bị bcngười ngoài ehành tinh 1bắt cóc 3ớ cửa? 32Thu Hạ Hạc4lại nghĩ 8blung tung một 10lúc, tay
đặt 86lên tay cầm f5ở cửa, 7quyết định f1mở cửa bphòng để 40xem xét.

Cửa 71vừa mở, 2Thu Hạ Hạ 9blập tức 21thấy hối 5hận.

Chỉ enhìn thấy 6bên ngoài ecửa, bố 8cô mặt tối 40sầm đang dnhìn chằm fchằm, mắt 6long sòng 5asọc nhìn 5cô tự chui eđầu vào fcrọ, mẹ 03cô đứng 57đằng sau 3elưng bố dcô đang khoa 3chân múa c2tay ra hiệu 3cái gì đó. 9 © Cuốỉ cùng e6là gương 1mặt ăn năn btội lỗi fcủa Âu Dương 3fDị, Trương 8Nhã Tuyên b0đầu cúi cgằm và Mạc c8Trần Bạch bbđang mặt 9nặng mày 9nhẹ.

Bây 27giờ cô nhảy 9bxuông ban 7công để cchạy trốn acòn kịp 6không? Thu abHạ Hạ và6những người cđứng ngoài 61cửa nhìn b5nhau một egiây, tay 2trái của a9cô nhanh chóngf9đóng cửa 7phòng lại cthì bị Mạc 7Trần Bạch enhanh tay chặn 4blại.

Cô 0không cam 59tâm dùng ddtoàn bộ d1sức lực akéo cửa f0vào trong, 74cánh cửa agỗ đỏ1không hề 1nhúc nhích, bcuối cùng ffcô vẫn không 4địch nổi csức mạnh 7của Mạc cdTrần Bạch.

Thu 87Hạ Hạ buông 61tay khỏi 49nắm đấm 1cửa, phẫn dnộ nhìn c8chằm chằm aMạc Trần4Bạch. Tên ectiểu tử ađáng chết anày, hắn 21ta không nhìn 1thấy bố dbcô đang giận 2đùng đùng ahay sao? Vậy 5mà lúc này e9còn nhúng 58tay vào! Có 9phải hắn 4ta cảm thấy a0bình thường fbắt nạt b7cô còn chưa 0đủ, chưa 2nhìn thấy 90cô bị bố 3đánh cho dmột trận ftơi bời 7thì hắn 98ta còn chưa 2cảm thấy 4dễ chịu 7dđúng không?

“Thu 08Hạ Hạ! 1Con cho rằng 83bố chết 95rồi có đúng cakhông?”

Ông 8Thu trừng cmắt nhìn cdcon gái, vươn 7ctay véo tai bdlôi đi.

“Bố! 3eBố! Sự 41việc không f0phải như 9vậy đâu! 7Bố cứ bỏ 1tay xuống, 8chúng ta từ ftừ nói!!!”

Thu cHạ Hạ ôm 16lấy bàn ctay đang kẹp 7chặt tai 10cô, vừa 0đi theo bố, fvừa kêu eenhư giãy6chết, trong 4lòng dự 1tính chỉ ccần bố 5cô buông e8tay, cô sẽ ebỏ chạy.

Đáng 9tiếc là etrứng không 9fkhôn hơn 3fvịt, bố 3cô chỉ cần bfnhìn lướt 3aqua mặt là 0ebiết ngay 0mưu ma chước equỷ của 4bcô. Thế 0là tay càng bkẹp chặt 8tai cô hơn fkéo cô xuống a4cầu thang, 5Thu Hạ Hạ e7đau tới 1mức la hét 2gọi mẹ f5ầm trời.

“Á! cĐau quá! f0Bố ơi! Bố! 8dTay bố nhẹ 9hơn chút 66đi, tai của 29con gái bố brất mềm bamại, mong 7manh! Bố 16cũng không 0muôn con gái d8bố còn trẻ 9mà đã không 6còn tai đúng1không?”

Thu 4Hạ Hạ kêu 02la thảm thiết f1bị bố kéo fra khỏi cầu 4thang, Mạc 1Trần Bạch 91và Trương edNhã Tuyên btheo sát phía 1sau. Âu Dương 14Dị cũng 7muốn đi 0theo nhưng dfbị mẹ Thu d2Hạ Hạ lặng 0clẽ kéo lại.

“Cháu b8à, một 7khi cơn giận 5của bố 1eHạ Hạ bốc 1lên tận 51đầu thì 6dcó nói gì, 28ông ấy0cũng không 4nghe đâu. b7 © Bây giờ 5cháu giải ecthích vói 83ông ấy b3thì chỉ 86tổ bị ăn 2mắng. Cháu a0có giấy 7eở đây 99không? Bác 7cho cháu số 81di động d3của Hạ 19Hạ, lát fdnữa cháuf3hãy gọi 68cho nó!”

“Cảm 7ơn bác gái.” 5Âu Dương 9eDị có chút 5giật mình f5vì được 3đối xử btốt liền 3gật đầu94lia lịa, blập tức clấy bút 3avà giấy 25ở trên 5bàn đưa e9ra.

Mẹ dfHạ Hạ nhận celấy, cầm 6dbút viết 4lên giấy bmấy con số, edrồi đưa 3lại cho cậu.

“Bác 27gái biết 0ccon cũng giống 7anhư Mạc 7fTrần Bạch 6đều là 2những đứa 7ftrẻ ngoan. 16 © Hạ Hạ có 3thể quen 8bbiết với 2các con thì 31đó là may 3fmắn của anó. Chỉ 9bcó điều e0bố của 6eHạ Hạ có b3tư tưởng 2tương đố dcổ hủ, bđối với 5sự việc fcũng như 05con người bbluôn luôn aacó chút định 00kiến. Con e0cũng đừng atrách ông 9aấy, xuất 3bphát điểm abcủa ông 5ấy cũng 1là để bảo 1vệ Hạ Hạ. a © Con hãy thông afcảm cho suy 67nghĩ của 72ông ấy. 16 © Dù sao sau 7dnày mọi 9người cũng 9ccòn gặp cnhau nhiều, 3atránh được e0căng thẳng f8cũng tốt.”

Âu cDương Dị angạc nhiên, 18ngẩng đầu b2lên nhìn fmẹ Hạ Hạ. 6d © Lẽ nào mẹ 2cô ấy biết 4ccậu có tình 72ý với Thu dHạ Hạ?

Đối ddiện với 16ánh mắt abăn khoăn 6eđang nhìn 0mình mẹ 3Hạ Hạ chỉ eacười, nhìn 5cậu hiền 27từ, dịu 3dàng nói: a“Con 8và Mạc Trần 68Bạch, bác 3không thiên 9vị ai cả. 3 © Chỉ cầnccác con đối 7xử tốt 4với Hạ c7Hạ mà nó cccũng thích f8các con là 8được”. e0 © Cuối cùng, 5bmẹ cô còn 10nhìn cậu 4cnháy mắt btrẻ trung, 5e“Bất bluận là 5tình cảm 5bạn bè ahay là yêu dđương cũng 46đều phải 30cố gắng 01nhé!”.

Ý 41của mẹ 5Hạ Hạ 42là không 28phản đối 7việc cậu 71theo đuổi aHạ Hạ 7sao?

Âu 16Dương Dị engây người, 0kích động ecgật đầu e5như băm 26thịt, “Vâng! 9aCháu sẽ bcố gắng! 57Bác gái, 3cháu cảm 7cơn bác!”.

Bố 95Hạ Hạ dở dưới 6bnhà hình 37như đã dphát hiện 5ra vợ “nửa dđường 26biên mất”, 13từ dưới1fnhà gọi f7ầm lên b9chừng thiếu 0kiên nhẫn: 64“Mẹ 4nó đâu? eBà vẫn acòn ở trên 38đấy làm36gì? Còn 12không mau exuống đây?”.

“Biết 3frồi!”

Mẹ a9cô nói vọng 36xuống dưới 9nhà, sau 04đó quay 7lại vỗ 4vỗ lên fvai Âu Dương d7Dị động5viên, dịu 7dàng nói: f7“Bác 1phải đi 3erồi! Con 2cố gắng f1lên nhé!”.

Âu 99Dương Dị bđưa tay 5alên đầu, a7trịnh trọng bađồng ý: 1“Vâng! cBác gái, 0để cháu 4tiễn bác 1ạ!”.

“Lần 1enày đừng f9tiễn các 9fbác. Bố d8Hạ Hạ 7ađang giận 7lắm! Lần 2sau đi cùng eHạ Hạ bđến nhà 7fbác ăn cơm 07nhé! Bác 0sẽ làm 0món thịt bbò sốt 4với khoai 5tây nghiền b8cho con, Hạ 3Hạ nói 55con thích 8căn món này. ab © Bố nó còn 20đang chờ dbác dưới 04nhà, bác cđi trước. c © Tạm biệt!” bMẹ Hạ 0Hạ cười, 5cvẫy vẫy c2tay với 2acậu rổi 88đi xuống 04cầu thang.

“Dạ! bTạm biệt 7bác gái.” 74Âu Dương 5Dị vẫy e4tay, ánh 8mắt nhìn 2theo hình ddáng mẹ 7Hạ Hạ 4khuất dần dphía cầu 17thang.

Tuy 0mẹ Hạ 7Hạ không 7bđể cậu f2tiễn họ f8nhưng Âu 8Dương Dị 3vẫn không 3nén được,72chạy lên dbgác thượng.

Cậu 9đứng ở 2agóc khuất ctrên gác cthượng, bnấp sau 3clan can nhìn 07xuống dưới, 4trông thấy 99Thu Hạ Hạ 0bị bố fvéo tai lôi dđi, xung efquanh là 7Trương Nhã c2Tuyên, Mạc 79Trần Bạch 1và mẹ cô, fvừa đi 91vừa kêu b9la rồi khuất 3dần, những bcái bóng 9dần dần 3trở nêndbé xíu như dcái chấm 7nhỏ.

Lúc 72đó, suy 0nghĩ trong 21đầu Âu 5dDương Dị 2càng kiên b1định hơn.

Lần 46này, cậu dcsẽ không ebỏ cuộc eđể giành flấy quyền d7được hạnh 9fphúc của 11mình!

Thu 1Hạ Hạ 3ebị quản 9thúc tại 4dnhà!

Kể 3từ sau hôm 6cThu Hạ Hạ a5bị bố 80cô túm được deở nhà Âu 0Dương Dị 55rồi lôi dvề nhà,dbố cô áp 46dụng một 3bđống nguyên 4tắc rất 05vô lý dành 79cho cô.

Ví fdụ: ở 0btrường bkhông được c9tiếp xúc 8evới Âu 2Dương Dị; dMạc Trần 8aBạch sẽ fađưa đi3bhọc và 7đưa về asau khi tan 93học; thời 6bgian nghỉ 6phải ở a0trong nhà, e5không được 6ara ngoài; 08trong trường fhợp bất f1khả kháng 02phải ra 95ngoài thì 7nhất định 70phải có 3dMạc Trần 7Bạch đi 60cùng… Thế 5là hiệp fước “ô 7sin” 9cũng vì 78Thu Hạ Hạ ebị quản 47thúc mà9bkhông thể 7không hủy 6bbỏ.

Tóm 1alại, có 74thể coi 9như cô đã d1hoàn toàn 8fmất tự 5do.

Nhưng 69việc này f4cũng chẳng ethấm vào 3đâu, điều bakhiến Thu f4Hạ Hạ 3lo ngại 4bnhất là:99thời gian 6này không 7thể gặp bÂu Dương cDị, cô 47bỗng thấy 4hơi nhơ 9nhớ cậu b1ta! Bất5akể là lúc 4alên lớp, 2ăn cơm hay 7đi ngủ, 0khuôn mặt c8vói nụ 92cười dịu fdàng đáng cfchết ấy5của cậu e8ta cứ loanh 2quanh luẩn cquẩn trong 1đầu cô 91khiến cô 59ăn không 5ngon, ngủ6ekhông yên, 4thậm chí cbđến cả 18lúc ngủ fgật trong 7lớp cũng 7gọi tên 7cậu, hại dcô gây ra 8không ít 8dchuyện cười 29trước mặt 4ecác bạn 3bcùng lớp.

Thu 54Hạ Hạ 1nghĩ đi 0nghĩ lại, 9vẫn nghĩ akhông ra 74tại sao c3cô lại dcó thể b7nhớ cậu.

Cô f1với cậu 6không phải emột đôi 3bạn sống a7chết có 4cnhau, thân aatới mức 8có thể 0ăn chung dfmột bát, 6uống chung afmột ly trà 1flạnh, cũng fkhông phải dmột đôi 73yêu nhauabchết đi 3sống lại. 55 © Thậm chí falúc đầu d7nguyên nhân ecô tiếp bcận cậu 24là do Trương f3Nhã Tuyên 6fthích cậu, e4cũng vì 52lý do này 01mà cô không 89được phép 7quên là fcho dù sựd2việc có ebnhư thế e0nào thì 7ccô cũng 5không thể 2thích Âu 7Dương Dị.

“Ông cfxã” 2của bạn, 26không thể 67đùa, trí 5tuệ của 4cô dù không 04hẳn tốt 8thì cô vẫn6hiểu được 28đạo lý 0này.

Nghĩ b9đến đây, 3lòng Thu 8Hạ Hạ 9quặn lên 9cảm giác cđau xót. 1e © Thế nhưng ccơn đau 43này nhanh 5chóng bị 97cô ghìm 6axuống, không acho nó có e8cơ hội 5akéo dài.

Sau 1đó, cô elại nghĩ atới Mạc 6Trần Bạch. 5 © Cô đưa 95tay lên, 7mân mê chiếc 4lắc tay 5bạc.

Mạc 71Trần Bạch dblà người 9amà cô thầm dethương từ dfnhỏ, lần 9bnày cậu cvề nước aathật không 2bdễ dàng 41gì, hiểu 08lầm giữa chai người acũng đã 7giải quyết cfổn thỏa, 6acậu ấy f4lại còn 5bthú nhận btấm lòng acủa cậu 5với cô f3(bài hát Ở dlại bên 4anh 13cũng có 0thể coi bnhư đã cthú nhận etất cả 0rồi phải 35không?). f © Có thể 2nói cô cũng 0rất vui cbmừng khi 94đón nhận 0điều đó, 7lẽ ra nên ađốt mấy 8ftràng pháo 9fđể chúc 3bmừng mới fphải.

Vậy 5tại sao 83trừ giây adphút cảm dđộng ấy, d5về sau lại 60không có 1chút phản fứng nàod3khác nữa? 2bLẽ nào f7cô không fcòn thích 74cậu nữa 8rồi?

Thu 09Hạ Hạ 8cvật vã 1nghĩ rất 73lâu, vẫn 9không nghĩ 67ra điều 7gì cả. 45 © Cuôì cùng, ecô chỉ 6có thể 3tự nhủ 57lòng mình, 50đổi với d1Âu Dương 5Dị, cô a5nhớ cậu 6clà bởi dvì hệ quả 91của “hiệu2aứng thói 0quen”.

Những b1ngày qua, 8cô đã quen 6với việc 1đi cùng 2Âu Dương dDị, bỗng 5nhiên xa 70cậu nên 61việc nhớ 2cậu là 12điều đương 14nhiên.

Điều 4này cũng e8giông như 9việc cô 0nuôi một 1con thú cưng, c9bỗng nhiên 7cmột ngày dnó chết fthì cô cũng 08sẽ đau 0lòng như 4vậy.

Còn a0về Mạc acTrần Bạch, 32cô nghĩ frằng có e9lẽ cậu 74mất tích 7lâu như 53vậy rồi 0bỗng nhiên8lại xuất bhiện trước b0mặt nên e0cô chưa bbkịp thích aứng ngay, fchờ tới 1dsau khi thích 28ứng thì fdmọi chuyện dflại tốt 1đẹp thôi. b © Thu Hạ Hạ 5thầm nói a7với bản c4thân như e9vậy.

Trong c2lúc Thu Hạ 6Hạ cho rằng 7thời gian 86này không 08thể liên clạc được 8dưới mọidhình thức e6với Âu bDương Dị 2thì cậu 6clại gọi 6điện tới.

“Làm d6sao mà cậu 4bcó số di 0fđộng của fmình thế c0hả????”

Thu 0dHạ Hạ 33nhận điện 3thoại, một 04lúc lâu 41mới hoàn 07hồn. Cô aanhớ là 84cô không bcđưa cho 4Âu Dương 4Dị số bđiện thoại 4của cô, 0bcậu cũng 37không đưa 3số di động 4ccủa cậubcho cô, nêu fkhông thì a5cô sớm 5đã gọi b9cho cậu 2rồi, chứ 2không ngồi 3đây đại 2tới lúc32nơ ron thần dakinh chết 4đến quá 77nửa!

“Bác 14gái cho đấy!”

Á!? bcTừ “bác 52gái” c6trong miệng 6cậu ta có 7dphải để cchỉ mẹ 8cô không? f5Thu Hạ Hạ8ngạc nhiên, 7ehá hốc admiệng. Sau 5khi luyên a4thuyên mây bcâu với 4Âu Dương 1Dị, tắt4ađiện thoại 4rồi mói bchạy đi 6hỏi mẹ.
Câu ctrả lời 2của mẹ 7còn “khủng” f9hơn.

“Chỉ 4cần trước b3có chiến celược, sau 5acó đối 89sách, Hạ 9Hạ, con cdđừng sợ bbố! Chỉ 5cần con efthích Âu 4fDương Dị, dmẹ sẽ aủng hộ 8con đến acùng! Đừng 8nói đến 43việc cho 6Âu Dương 4Dị số 1fdi động 99của con, 26đến việc 4cho cậu 26ta lẻn vào d7phòng con 5để hẹn 2ahò mẹ cũng 9làm được!”

Đây 6acó được bcoi là một 7fhiệp ước 48chính thức b2không?

Đây 37gọi là fthỏa hiệp acthì phải!

Thu bHạ Hạ 1bsuýt chút cdnữa nghẹn 5nưóc bọt 0mà chết, b1theo sau đuôi 5mẹ cô giải9thích nửa 3fngày trời, 0mẹ cô chỉ 81cười với ccô.

Xem 8ra việc agiải thích 3dnày đã 39tốn công 6vô ích rồi!

Tuy 70nhiên, kể 1từ hôm bfđó trở 9đi, Thu Hạ 6Hạ và Âu 0dDương Dị 2thường 0xuyên liên a9lạc với 9nhau qua điện ethoại. Mỗi engày buôn 5dchuyện một, fhai tiếng 54là bình 5thường. c9 © Đến ngày f0nghỉ, thậm 9chí Thu Hạ 5Hạ còn 00trốn trong f5phòng nói e7chuyện với 4eÂu Dương fDị cả 8ngày trời. 9 © Buôn chuyện fbvề tiểu 76thuyết, 10buôn về etruyện tranh, 92buôn về 35hot girl mới echuyển tới eetrường accạnh đó… a5 © Hai người 8với cả edđống chuyện 9có thể3fbuôn mãi 64không chán. 5 © Bản thân bThu Hạ Hạ 4cũng rất 8ngạc nhiên. 3 © Cô không 2ngờ làfcô với 9Âu Dương 3Dị lại 5có thể fcó nhiều 3chủ đề 12chung để 6nói đến 9vậy! Đáng64thương cho acnhững “em” 65tiền trong acví của a7Thu Hạ Hạ, 4tất cả b3đều không ecánh màa7bay hết e4rồi!
Hôm 6fnay, lúc 37Âu Dương 2Dị nhận 3dđiện thoại 01của Thu bHạ Hạ, 1cậu đang 3xem lại69những tấm d2ảnh cũ a0ở trong bphòng khách.

Gió 5bthổi làm 8tâm rèm 4cửa màu 4axanh kẻ 0ca rô bay 8lên rồi 3hạ xuống dnhư những6đợt sóng, 1một bức 0cảnh đã b6vàng ố, e2một khuôn cmặt thân fthuộc khiến btrái tim 8Âu Dương eDị u sầu.

Những 3ký ức đã equa như một aebộ phim 9fđang phát blại, thì 3lúc ấy, bdchiếc di 4động màu babạc để 5trên bàn cnước rung 25lên tiêng e3“ri ri”.

Âu bDương Dị 87ngây người, 38đặt cuốn cfalbum trên 9atay xuống arồi cầm bchiêc điệnathoại đang efrung không engừng lên. 5 © Khi cậu 01nhìn thấy 4cái tên 7dquen thuộc bfhiển thịe9trên màn fehình di động, 60môi cậu danở nụ bcười dịu 73dàng.

Cậu feấn nút 9nghe, đưa 12điện thoại 18sát tai, 4giọng nói 2lẫn nụ acười hỏi: a“Hôm a9nay lại51nói về 2anh chàng bcphục vụ d1đẹp trai 3mới tới 33làm ở Nhã 28Đằng Các 3fphải không?”. 24 © Nằm cách 8trường 8trung học 5Tri Hiền fkhông xa, 3nhà hàng eaNhã Đằng cbCác mới 8có một bnhân viên cfmói đẹp ftrai như 0dAaron. Kể dtừ sau khi aThu Hạ Hạ fbphát hiện 84ra, ngày 6nào cô cũng 1alôi cậu 64tới đó 4uống nước, 57ngắm hot 4boy. Một 8dcốc sinh 4tố xoàib500 cc cũng 01phải mất 8btới hơn 53hai giờ bđồng hồ 75thì cô mới a3uống xong. 02 © Mượn lời ddcô nói là c3vì đồ fở Nhã Đằng bCác quá 79đắt, phải c4ngắm anh fchàng hot 66boy đó nhiều9dmột chút cmới bõ a6với số 89tiền bỏ a4ra.

“Không 68phải như 46thê? Gần 2đây, cái 7anh chàng bđẹp trai 0đó không bbiết tại 1csao mà nhìn dethấy mình b2từ xa là d0tót lên dtầng hai 3phục vụ. 3e © Mình leo adlên tầng 24hai uống bnước là canh ta lỉnh exuống tầng 4một phụ 37giúp. Mình athấy buồn bghê cơ, 0ccũng chẳng bcòn tâm 6trí đâu bmà uống cfcái thứ 3fnước đắt 74cắt cổ 7ấy!”

Giọng 47nói chán dechường 1của Thu 2Hạ Hạ 4từ đẩu 5dây bên 1kia vọng 3tói, Âu 8Dương Dịfegần như 0đã tưởng f2tượng ra 7cbộ dạng 6đang nhăn 86mũi, dẩu 4môi của 3cô khi nói1chuyện.

“Có 1lẽ ánh e6mắt muốn d3ăn tươi 8nuốt sống caấy của ccậu khiến 4aanh ta sợ bquá chạy3mất.” 4Âu Dương 4cDị khẽ bccười thành 7ctiêng, từ d6từ đưa 3mắt nhìn fra ngoài 49cửa sổ.

Ánh 48nắng ngoài 3ccửa rất a6đẹp, ánh basáng màu 2vàng rơi 1đầy trên bcành lá acum tùm, tốt37tươi tạo 31thành những 5vệt sáng cvà tối din bóng xuông asàn bê tông, 5bcả không 2gian thoảng f7mùi hương cdnhẹ nhàng 1ccủa cây clá.

Giọng bnói phẫn 9nộ của b0Thu Hạ Hạ 64từ đầu egiây bên dkia vọng a9lại: “Âu 3Dương Dị, btại sao 42cậu còn 2cchưa đi 14chết hả?!!”.

Âu f3Dương Dị c1cười, nhanh anhảu đáp 9lại: “Nếu cmình chết 78rồi thì 1làm gì còn 1ai có thể3gọi điện 6thoại buôn 0chuyện tào 88lao với ccậu cả 31ngày trời 69cơ chứ?”.

Thu 75Hạ Hạ cở đầu 0kia có vẻ 26rất giận 7dữ, hai 0người ngày 80thường 28vẫn thường enhư thế dvừa cãi 9nhau rồi ablàm lành a5một lát, bccô cắt 0ngang giọng a6điệu trêu 7chọc của dcậu.

“Chúng c0ta đừng 0có nói đùa 52nữa. Âu 99Dương Dị, 3mình có 87một tin 3tốt lành d6muôn thông 47báo cho cậu!” 66Thu Hạ Hạ 56đổi chủ 6cđề trong 3điện thoại, 67xúc động 8nói.

“Là 39tin tốt 1lành gì ethê? Lẽ dnào anh chàng e3phục vụ 5bđẹp trai c0cầu hôn 5fvới cậu 76rồi?”

“Không 7phải! Âu 09Dương Dị, 07cậu thử 8bđoán xem 25hiện giờ 10mình đang 1ở đâu!” 2dThu Hạ Hạ fcàng nói 5bcàng phấn 0khích.

“Cậu 7ngoài việc 1ở trong 5cnhà ra thì e1còn có thể 35đi đâu.” aÂu Dưong a8Dị thu lại daánh nhìn 34bên ngoài 23cửa sổ, 4bình tĩnh 8cầm cốc anước ở 2trên bàn eauống trà euống một1ngụm.

“Không 8phải!!! 8Cuối cùng f0thì ông c0bố ngoan fcố của 4cmình đã cbị bà mẹ 0vĩ đại 0dcủa mình dthuyết phục 1trả lại 7tự do cho 8mình rồi!!! 30Âu Dương e5Dị, cậu cđoán xem 17mình đang 09ở đâu bđi mà!”.

Âu 4Dương Dị 4cười, đang 5nghĩ xem 75nói gì thì ftiếng chuông 32cửa vang 32lên. Cậu 1sững người 58rồi cười 0không biết 9làm sao, 5đứng lên cđi ra cửa.

Xem era nha đầu 5Thu Hạ Hạ 26“nhiễm” 0mấy bộ dphim thần btượng, 75lại bắt bchưóc tìnhdatiết trong ephim rồi d0bày ra cái 7trò trẻ ccon này đây cmà!

Có e8điều, nhân bdịp hôm 9cnay cô vừa 6được giải 9phóng, cậu 0sẽ dẫn d0cô đi chơi, d0coi như chúc bmừng cô d3cuối cùng bđã được 5tự do.

Nghĩ 91vậy, Âu b2Dương Dị fvừa đi e3ra cửa, 8vừa cười 77nói với engười ở f8đầu dây 69bên kia:2“Ở 1etrường? d0Ở nhà Nhã 6Tuyên? Hay 4ở trên 80sao Hỏa?”.

“Không f6phải!! Âu 5dDương Dị, 30cậu không cthể nói bcó trọng 2tâm được 9sao? Cậuanghiêm túc f4đoán đi!”

Giọng 1nói của 0fThu Hạ Hạ 5enói liền 2không nghỉ 1atừ phía 3bên kia truyền 5tới tai dacậu, tay95cậu nắm d2lấy tay 10cầm mở e4cửa…

Một 87xíu nữa ecô nhìn 0thây cậu, 21cô có giật eamình không a7nhỉ?

Âu 8Dương Dị b4phân khích 8với suy 4đoán trong 05đầu, khẽ e2cười kéo 2dcổng ra.

Gió 1mùa hè mang 8hơi nóng 1abay ngang 4bqua, thổi 50tóc mái 41trên trán 0cậu. Ánh 5nắng mặt 3etrời khiên 1cậu tạm 8athời bị 89chói mắt.

Mắt 5dcậu nhìn cngười đứng 5ngoài cửa, f3nụ cười 63trên miệng 4đóng băng, 63chiếc điện0thoại di 9bđộng trong 1tay cậu 1trượt xuống, 7ftừ từ 47rơi xuống d1đất, làm 50bụi bay e3lên…

“Thôi! cĐừng đoán 4nữa, nói 8cho cậu 9dbiết mình dđang ở btrong siêu 69thị mua 4cđồ ăne0cho cậu! 3Buổi chiều emình tới 8nhà làm 73món thịt 24bò sốt d5với khoai dtây nghiền bcho cậu 65ăn…” 2Giọng nói 53trong trẻo 61của Thu fHạ Hạ 9vẫn vang 21lên trong 1điện thoại,00nhưng Âu 90Dương Dị 28đã không 6nghe thấy 09gì nữa.

Cậu 0sững sờ c9nhìn cô dgái đứng 1trước cửa, ekhông gian 2xung quanh 9yên tĩnh 0lại, có94mùi thơm 36nhẹ dịu 5blan tỏa ctrong không ckhí.

Gió 4nâng vạt 2váy màu 1xanh của dcô gái.

Cô akhẽ ngẩng 2fđầu, đôi bmắt màu dnâu sẫm 3ftự tin nhìn dvào mắt fcậu, cười 2ngọt ngào, 48“Dị, 4lâu rồi f4không gặp!”.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+