Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lời thách đố tình yêu- Chương 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 6: 
Xin lỗi, chúng ta không thể bên nhau!
“Xin b4chào mọi 6engười, 3mình tên dlà An Tuyết 85Kỳ. Mình dfmới tới 25trường atrung học 1Tri Hiền, fcvẫn còn dnhiều bỡ 8ngỡ, hy vọng 6dsau này sẽ 6được mọi 2người giúp 91đỡ.”

Cô 82gái đứng 4trên bục 1giảng duyên 5dáng nhìn 02thẳng vào c2mọi người 5tự giói 8thiệu vềfmình, cặp 72mắt đen 7huyền lấp 96lánh ánh elên sự tự 16tin.

“Cô 8bạn mới 9dnày có vẻ alà người 4frất tự 8tin vào bản 2cthân.” 0fMạc Trần cBạch ngồi 51sau Thu Hạ 12Hạ lên tiếng 1nhận xét e3vể An Tuyết 03Kỳ. Kể 82từ lần 1túm được 34cô ở nhà 8dÂu Dương 3Dị, mặt 6cậu sa sầm cđi đằng 48sau bố Hạ 23Hạ lôi cô fcvề nhà, 1ccậu bắt fađầu xuất96hiện thường 5bxuyên bên f5cạnh cô, 18biến thành d4kẹo còn 3edính hon cả emạch nha.

“Đây balà lần đầu 42tiên mình 4nhìn thấy e9bạn ấy b1nhưng… Mạc 45Trần Bạch 1nhìn An Tuyếtf8Kỳ, nghi 3choặc chau 9mày rồi d8nói tiếp, 2“nhưng 0điều kỳ 27lạ là mình 4fcảm thấy e7bạn ấy 2frất quen”.

Ánh amắt Trương baNhã Tuyên 8chuyển từ 81An Tuyết 1Kỳ đáng 1yêu, dễ bthương sang1fMạc Trần 2Bạch, cười cmỉa: “Làm 1gì có mỹ 9dnữ nào mà facậu không 1thấy quen?”.

“Không 1dphải thế! cdMình thấy cbạn ấy equen quen thật.” 9Thu Trần 6Bạch nhìn b3Trương Nhã 7Tuyên biện 25hộ với 9vẻ bất 7amãn.

Thu fHạ Hạ ngồi 2dbên chỉ 3dchăm chú 7nhìn An Tuyết b6Kỳ đang eecười tươi bdđứng trên 77bục giảng, 0hoàn toàn 4ekhông tham 2gia tranh luận 4cvới hai người dbạn. Lúc d0này, tâm 5trạng của bccô rất chán 12nản, cô evà người 7con gái xinh 55đẹp, duyên 1dáng mới 39chuyển đến52đó có mối 6quan hệ trực 43tiếp với ddnhau. Cô bạn dbAn Tuyết 18Kỳ này cô 0đã gặp 44hôm qua.

Chiều 1hôm qua, khi fcô vui vẻ 1dmang theo một 6đống thực 12phẩm tươi cbngon ấn chuông 4cửa nhà 90Âu Dương e1Dị, người 8bmở cửa 6chính là d8cô gái này. 1 © Lúc ấy, 6cô đã sững csờ, cái engười tên 29là An Tuyết 0Kỳ này nhìn 55thấy cô acũng ngây 4người ra, esau đó An 4Tuyết Kỳ 17rất nhanh dchóng lấy aelại phong cthái tự 34tin, tươi 6cười mời ccô vào phòng 6khách tự cnhiên như 18thế căn 72hộ đó chính 1là của  cô d1ấy.

“Mình alà bạn của eÂu Dương 5Dị, cậu d3ấy đang 2aở trên dtầng hai dflấy cho mình 74ít đỗ,1mời bạn 3vào.”

Thu 4eHạ Hạ mang 10thức ăn, 67ngẩn người 71đi theo An ccTuyết Kỳ 9vào phòng d8khách, ÂubDương Dị 6ađang bê 1một cái cethùng các 50tông để 0đổ gì 7đó từ 8trên lẩu d5đi xuống. 9 © Lúc nhìn ethấy cô, fánh mắt c4cậu hiện arõ ngỡ ngàng.

“Hạ bHạ, sao cậu 8clại tới 00đây?”

“Mình…” eThu Hạ Hạ 7đột nhiên 54không biết 8aphải làm 34gì, cô mấp e5máy môi, 3bđưa túi 6to túi nhỏ 8trong tay lên, 91giọng lí cnhí, “Mình 4mua một ít 9đồ ăn…”.

“Hạ 4bHạ!” 5cÂu Dương 9Dị cắt dfngang lời b2cô, cậu d1đặt thùng eđồ xuống 8đất rồi a5đi tới9trưóc mặt 8bcô, cúi đầu 6nhìn và nói: 1“Cậu b3cứ về nhà ađi, được ckhông? Lát bdnữa mình1sẽ gọi 6điện thoại 09cho cậu”.

“Nhưng…” cThu Hạ Hạ bbất an nhìn a1An Tuyết 4Kỳ, cúi 15đầu xắn dtay áo lên 6rồi nói:15“Những ethức ăn fcnày mà không 4chế biến e7sớm, để 92muộn là 1không tươi afnữa đâu!”. f4 © Cô biết 0dđiều mình 4nói ra chỉ e3là cái cớ anhưng cô ccó cảm giác f4nêu bây giờ eecô không 17ở lại 15thì người d9khác sẽ 1cướp Âu 61Dương Dị fđi mất. d © Âu Dương 32Dị… Âu 6Dương Dị c7là người 3mà Nhã Tuyên fthích, Nhã 7cTuyên là 1bạn thân c3nhất của ccô. Cô phải 6có trách9nhiệm giúp 1dNhã Tuyên c2bảo vệ dtình cảm 27của cô ấy.

“Vậy cfthì cậu ebmang về nhà, 1chế biến 6cho bác trai c4vói bác gái a2đi! Tài a1nghệ bếp 4núc của 4ccậu điệu 0cnghệ như fthế bác 14trai và bác 22gái nhất cđịnh sẽ 8drất thích.” 2Âu Dương94Dị cười, f1vuốt tóc 55trên đầu decô sau đó 52đặt tay dlên vai nhẹ 20nhàng xoay 59người cô40hướng về 9phía cửa. a © “Hôm fnay mình có 54việc không 57thể đưa 4cậu về d4được, 3lần sau sẽađưa cậu 80đi đến bkhu vui chơi feđể bổi 2thường có dđược không?”

Nói 0xong, họ 8đã bước 6ra đến ngoài dcửa.

“Nhưng…” 01Thu Hạ Hạ 3cđịnh nói c5điều gì 1fđó bỗng 5ngừng lại 5ngẩng lên 2nhìn cậu.

Âu eDương Dị c3không để 2ccô nói hết fccâu, vỗ dvỗ lên vai erồi nói b4với cô: a“Ngoan! 7Mau về nhà eđi! Cẩn ethận nhé!”, edsau đó đóng 97cửa lại.

Thậm 5achí cậu ecòn không b2nói “tạm ccbiệt!” fvới cô.

Thu 50Hạ Hạ sững 1sờ, nhìn 40cánh cổng 8csắt đóng 36lại trước 7mắt.

Cậu 5avội vàng 08để được 8dở một c4mình cùng 0người con 4bgái kia đến 5bvậy sao? 5Nỗi buồn41cứ từ từ 2xâm chiếm alòng cô, 6nó khiến 1cô đau tới 7fmức không 0thể cầm dnổi mấy b0túi thức 4ăn trong 4tay, túi to 4atúi nhỏ crơi xuống a5đất…

“Hạ 68Hạ! Hạ d9Hạ!!” 26Tiếng gọi 21của Trương 5Nhã Tuyên 94kéo cô trở e8về thực 0tại.

“Có 73chuyện gì acthế?” 96Cô ngẩng dđầu bối 9rối nhìn fTrương Nhã 5eTuyên, trong 85mắt vẫnbcòn sót lại 83chút hoảng ahốt vừa 5thoáng qua.

Trương cNhã Tuyên banháy mắt, fflặng lẽ edvươn tay 47về phía asau cô, khẽ dnói: “Cô cTriệu xếp 9bchỗ An Tuyết cKỳ ngồi d8sau cậu”.

Thu aeHạ Hạ ngạc eenhiên, vô 3thức quay 0đầu nhìn 0về phía 7esau, bắt f5gặp cặp b7mắt màu5nâu sẫm 4tự tin đang 8nhìn mình.

Đối a2diện với 03ánh mắt 2fcủa cô, bAn Tuyết 8eKỳ vui vẻ, 0eđài các 0fnở nụ cười 7đáp lại, 6ethân thiện 3chào hỏi, 16“Bạn 7fHạ Hạ, 87thật là 6ftrùng hợp!”.

“Ơ! 8Các cậu aquen nhau à?” eKhông đợi c4được tới fflúc Thu Hạ 5Hạ trả 59lời, Trương 9Nhã Tuyên 6dkinh ngạc 58cướp lời.

Thu 30Hạ Hạ cắn 53môi, tránh e1ánh mắt 1fquá tự tin c2của An Tuyết fKỳ, hạ 2giọng nói:a“Tuyết eKỳ là bạn 1của Âu Dương 61Dị”.

Mạc e2Trần Bạch dđang ngồi 1bên Thu Hạ 38Hạ giật 3dmình. Tên 9tiểu tử baÂu Dương aDị cũng60quen với 3An Tuyết fKỳ? Một 85đoạn ký 14ức mờ 0nhạt khẽ 8blướt qua 6trong đầu 53Mạc Trầne1Bạch, nhanh 09tới mức bcậu không 4dthể bắt 5dkịp.

Bên e8này, Trương 8Nhã Tuyên 3cũng giật 2cmình có vẻ bnhư ngạc 4nhiên về 40quan hệ giữa57An Tuyết b3Kỳ với aÂu Dương d0Dị. Ngẩn f0người một clát, Trương 8fNhã Tuyên d0ngẩng đầub5nhìn An Tuyết 8Kỳ, hào 3chứng nói: 0“Năm 4ngoái, Âu 6Dương Dị 85chuyển từ atrường Thanh 96Nhân tới, 93vậy trước 9đây cậu 9cũng là học 2sinh trường 8bThanh Nhân 8phải không?”.

An bTuyết Kỳ 9gật đầu 2cười, kể cdqua về hồi 9ức trong 88cô: “Năm 3lớp 10, mình avới Âu Dương 1Dị là bạn dcùng lớp. 46 © Mối quan 08hệ giữa cchúng mình 6rất tốt, 4thường cùngfnhau ăn cơm, bađi học cvới nhau, decùng tham a1gia các hoạt 16động đoàn 3thể. Chúng2mình còn btừng hẹn b8hò nữa cơ! dDị rất a7cưng mình, 07lúc nào cũng f6nghĩ cách cbđáp ứng efmọi đòi 07hỏi vô lý 6của mình. 2 © Đáng tiếc 1flúc đó mình bkhông hiểu 1chuyện, lại dvô tâm, đã elàm tổn dethương cậu 51ấy. Cậu 3ấy trong 02lúc quá tức 3giận và 7dbuồn bã 8đã chuyển c6trường mà 0không nói 6một câu a9nào. Tại 2aÂu Dương bDị không bnói gì nên chại mình 0mất một canăm trời 6mới tìm 9thấy rồi d2tới đây”.

Hóa 93ra nguyên enhân mà Âu 8fDương Dị c8chuyển tới 7trường trung dehọc Tri Hiền 8blà vì An2Tuyết Kỳ. 9 © Suy nghĩ này 33khiến sắc damặt Thu Hạ 72Hạ chuyển 2bthành màu 7trắng.

Trương 8Nhã Tuyên 0chỉ chăm f5chăm chú 4aý tới An 3eTuyết Kỳ b9nên không f0phát hiện ara sự thay dđổi của 1bạn thân, angạc nhiên efnhìn An Tuyết cKỳ tiếp 8tuc hỏi: 3“Cậu 53là bạn gái 85trước của e1Âu Dương 7Dị? Câu 9tới trường 1cTri Hiền alà vì muốn 8tìm Âu Dương 20Dị?”.

“Ừ! aĐúng vậy!” 9dAn Tuyết 7Kỳ cười 3fngọt ngào, dbgật đầu, 2nho nhã nháy 9emắt tinh76nghịch với bTrương Nhã 28Tuyên, “Nhưng 6ecậu nói csai một từ b5rồi đấy!”.

“Á! 3Mình nói ecsai?” 4Trương Nhã 2Tuyên ngạc fbnhiên nhìn 35cô, thắc 7mắc: “Mình 3nói sai từ 0nào?”.

An 15Tuyết Kỳ 3nháy mắt 5kiểu dễ 3thương, cười fcduyên dáng: 5e“Mình ekhông phải dlà bạn gái c6trước của b7Dị đâu!”.

“Ơ! c1Không phải 24ư? Mình c4nhớ cậu 16vừa nói 32trước đây dbcậu với 8Âu Dương 5Dị đã từngf5hẹn hò với 1nhau.” 1aTrương Nhã bTuyên khẳng dđịnh. Cô 8không bị 5bệnh mất ftrí nhớ,ccô không 9thể nhớ 3nhầm được.

“Đúng! 27Trước đây, 29chúng mình f6đã từng fhẹn hò. a4 © Điều này ckhông sai! 6fNhưng mìnhbkhông phải 7là bạn gái f2trước đây bcủa cậu fấy”, 42An Tuyết dKỳ cười 5dịu dàng 10gật đầu,45nhìn lướt fqua Thu Hạ 23Hạ, giọng c3rất ngọt 83ngào nói, 86“Chúng 0mình vẫn 15chưa chia 5ftay cho nên 4trước đây 76mình là bạn 7gái của 7cậu ấy, 4bây giờ a9vẫn là như fevậy. Lần 2này chuyển dtrường tới 4ađây, mình 7có thể mong acậu ấy 2tha lỗi. a © Chúng mình e0sẽ lại dehòa thuận, 3trở lại 21những ngày betháng ngọt angào như dxưa”.

Hóa 5ara… Hóa 7fra bọn họ 3là người 97yêu của 7anhau…

Chả bftrách Âu b6Dương Dị 6không muốn 02đóng giả 09bạn trai bcủa cô, chóa ra là d6bởi vì 82sự tổn 7tại của 5An Tuyết 19Kỳ.

Nhất 8định Âu eDương Dị crất yêu 6cô ấy! eBởi vì d8rất yêu, 4rất yêu 04cô ấy nên 7ftấm lòngf1cậu dành cacho cô ấy 80mới chung 2thủy đến 26thế. Ngay ecả khi An 67Tuyết Kỳ akhông ở1fđây, chỉ 3alà diễn ackịch trong a9một thời dgian rất cngắn, cậu e1cũng không 0cđồng ý.

Sắc bmặt Thu aHạ Hạ 9bcàng lúc 8fcàng nhợt 4nhạt, hai dtay vô thức 95đan vào 3fnhau rấtf9chặt.

“Hạ 5bHạ, cậu 4thây không bkhỏe à? d4Sắc mặt 4csao lại 12khó coi thế 6enày?” aMạc Trần bdBạch ngồi 2abên cạnh, 9eim lặng 3hồi tưởng f8quay đầu fesang phát 8hiện Thu 1Hạ Hạ 10có điều 3gì đó không eổn liền ađưa tay 1lên sờ e2trán cô.

Lời 7nói của 2Mạc Trần 5Bạch ngay cclập tức dthu hút sự 9chú ý của aTrương Nhã fTuyên. Cô 1quay sang, dasau nhìn 68thấy sắc 62mặt trắng 7bệch và 02ánh ắt 6fvô hồn 1của Thu 1Hạ Hạ,a6lo lắng 06hỏi: “Hạ eHạ, măt decậu sao clại nhợt 7fnhạt thế, ecậu ốm f0à?”.

Thu 4Hạ Hạ 2ckéo tay Mạc eTrần Bạch 1xuống, cười 3miễn cưỡng, 4“Mình 5không sao, 90chỉ là dtrời nóng 75quá!”.

“Có b9phải trúng 0nắng rồi 16không?”

“Có acần dìu etới phòng b7y tế không?”

Mạc f9Trần Bạch 2và Trương 4Nhã Tuyên 34lo lắng enhìn Thu 5Hạ Hạ, 4fkhông ai bđể ý tới 8An Tuyết 3bKỳ vừa d1khẽ nhếch 9mép cười, bđôi mắt eemàu nâu edsẫm thoáng 7chút đắc 6ý.

Trong fgiờ nghỉ 3trưa, học 62sinh đều c5kéo tới dnhà ăn, fchỉ có 9Thu Hạ Hạ 5avô thức 2cđang đi alang thang atrên con dđường 23mòn trong 4ekhu vườn 08nằm ở 4khuôn viên f1trường. 7 © Trương Nhã faTuyên vừa 8dbị cô nói fkhô nước babọt đuổi eđến nhà eăn. Lúc 5này, tâmatrạng cô 5đang rất 4buồn bã, bhoàn toàn 2không muốn a4ăn, cô cũng f3không muốn91khiến Trương d1Nhã Tuyên 18mệt theo.

Cô 1đá vào 6viên sỏi 68nhỏ trên 9đường, 2dtrong lòng eerối bời. d3 © Không thể 4không thừa 2nhận sáng anay cô bị 4ảnh hưởng 52bởi những a8lời nói 2của An Tuyết a5Kỳ.

Nhưng 4fcô nghĩ fbmãi không 5ra.

Âu aDương Dị cchẳng là e3gì của 0cô. Cậu 38ấy có bạn fgái hay chưa 4liên quan dfgì tới ccô? Hơn 72nữa, từ cđầu chí 1cuối việc acô tiếp b5cận cậu 8đều vì dmuốn giúp f0bạn thân 56bị bắt 95nạt trước 29mặt mọi e9người đòi alại chút ecông bằng. 8 © Bây giờ d3đến người c8thích Âu 39Dương Dịa4là Trương bNhã Tuyên 1sau khi nghe 89xong chuyện 4còn không d9có phản 1ứng gì 54thì người 1ngoài cuộc 05như cô buồn cbã cái gì 2cơ chứ?

Thu bHạ Hạ echán nản 7ađá viên 33sỏi trên 1đường fbuồn bã 7nhằm phía ddtrước mà 6đi, cho tới a2khi một 17đôi giày 3màu trắng fdchặn đường 8cô. Cô sững 9alại trong bgiây lát, asau đó cúi cđầu thử 6dđi vòng e5qua, ngó 8lơ đôi f9giày thế 01thao màu ctrắng. Nhưng 0chủ nhân dcủa đôi abgiày ấy aedường như 86không chịu. 0c © Cô vòng f8sang, cậu 8cũng dịch fsang chắn 7dđằng trước. b © Cô lại a5đi vòng, acậu lại d3chặn! Thu 5Hạ Hạ b8tức giận, eephẫn nộ 51ngẩng đầu, 2bnhìn thấy ebánh mắt 1và nụ cười ddịu dàng, 8ấm áp của 41chủ nhân dđôi giày dcthể thao 61màu trắng deấy, cô 49sững sờ.

“Tâm 0trạng cậu 2bkhông tốt 8fphải không?” 0aÂu Dương aDị dịu 1dàng nhìn 5cô, quan e9tâm hỏi.

Thu 5Hạ Hạ ebkhông đáp, 2blại cúi eđầu buồn f1bã đứng 8một chỗ fđá đá b8mấy viên 25sỏi.

“Cậu 9vẫn còn 57giận chuyện 0hôm qua à?”

Cậu bccúi đầu 33nhìn cô, egiọng nhẹ e3nhàng xin 7lỗi: “Xin 1lỗi! Hôm 6qua không 48giữ lời 3fhứa gọi e4điện cho 64cậu”. a5 © Hôm qua, bccậu định 6đợi đên 49lúc An Tuyết 1Kỳ đi rồi asẽ gọi 0cho cô nhưng 88không ngờ 9bsau khi An 3bTuyết Kỳ 8lấy đồ 6xong lại 07năn nỉ 7cậu đưa etới trường4làm thủ 4tục. Làm aexong thủ 32tục lại c4khăng khăng fmời cậu cđi ăn cơm, c0kết quả elà đếnalúc cậu 4về nhà, 7kim đồng 8hồ đã 90chỉ sang 9một giờ 1sáng. Cậu 95đoán tầm fấy cô đã 8ngủ rồi fenên quyết 9fđịnh không c0gọi điện cdđánh thức c4cô dậy 2anữa.

Thu cHạ Hạ 25thôi không 9đá mấy 1fviên sỏi 3cnữa, nghĩ ađến An 4Tuyết Kỳ blại liên 4tưởng tới 27thân phận akẻ ngoài 5cuộc của b6mình, cô 3thở dài bngao ngán: 6“Không ecó gì! Thực33ra cậu không 7fcẩn phải a7giải thích bvới mình. 0 © Dù sao thì bmình cũng 03là người 9ngoài cuộc, 3cậu hãy 7quan tâm cnhiều hơn 7atới bạn e0gái của 22cậu đi!”.

Âu 0Dương Dị e5sững người, esau đó nghĩ bra điều 91gì đó liền dhỏi: “Tuyết 1Kỳ chuyển etới lớp 7cậu rồi 1phải không?”.

Tuyết 0Kỳ! Ha! 91Gọi tên bmới thân 0fmật làm esao! Thu Hạ 2Hạ khẽ e8nhếch mép, 5cảm nhận 07thấy trong 1lòng có 2từng đợt bphẫn nộ 7và oán giận 89đang trào 71dâng. Côengoảnh đầu, 7chăm chú 1nhìn cậu, d8cười nhạt: 2Có vấn 3đề gì 2sao? Bạn 8Âu Dương eaDị không f1nỡ xa rời 62bạn gái 8phải không? 44Có phải cbạn cũng 6muốn chuyển 8dsang lớp44mình không? 63Bạn có 7cần nói 0với khối 5ctrưởng 1một câu 4để khối a2trưởng 2fđổi lớp 0cho tôi với 1bbạn không? 9eĐằng nào 54thì thành 17tích, thể 5dthao của 7bbạn cũng etốt, đã b1giành được 3fkhông ít 8giải thưởng 0cho trường. 4 © Yêu cầu 8enhỏ xíu 7này của 6fcậu nhất 5định sẽ2cđược khối 0trưởng cđồng ý”.

Nhìn 3dthái độ 04lạnh nhạt cdcủa cô, 1Âu Dương 1Dị khẽ 14cau mày, 9“Tuyết 8Kỳ đã 3nói gì với0cậu có 4phải không?”.

“Cậu b9hy vọng cmình sẽ dtrả lời edthế nào?” ccThu Hạ Hạ 65ngẩng đầu, 00ánh mắt 2trong sáng d3trong mắt 9ecô thoáng 6chút sắc 19lạnh. Cô 0acười mỉa 4mai, “Nói 0là trước 6mặt mọiengười An 31Tuyết Kỳ dcđã công 0khai nói 5với mọi 2người về 1cuộc sống fngọt ngào 2trước đây a6của hai b7cậu, hay 5nói rằng 5cô ấy dịu 5dàng, thỏ 2thẻ cậu frất yêu 8thương, achiều chuộng 7fcô ấy? 1Cậu không 6sợ mình 4sẽ ghen 2tỵ rồi f8nói những ađiều không bhay với 9cô ấy, 92phá hoại 88tình cảm 32của hai 0người sao?”.

Âu 59Dương Dị 5tức giận, 4cnhìn chằm 9echằm cô, 71những nếp 3nhăn trên 98trán đột 4nhiên giãn 2ra.

Hai 4etay cậu bnhẹ nhàng aađặt lên dvai cô, khuôn 9mặt lộ 88rõ niềm 46vui, hỏi 47cô: “Hạ dHạ, cậu 5ghen vì mình 6phải không?” 9cCậu không cfrời mắt dakhỏi cô, 83khuôn mặt bđang cườicấy làm dfcô thấy f6nhức mắt.

Cô aeghen vì cậu edsao? Cô có 9cthể phản 61bội lại dNhã Tuyên 3bbằng việc fthích cậu 2ấy ư?

Không 6thể được! 2Nhã Tuyên alà người bbạn thân 21nhất của 3cô! Cô không 8thể phảnc5bội cô dbấy được! 60Má của 4Thu Hạ Hạ bđỏ rần 4rần, cô 4tức giận 9đẩy cậu 1ara, giọng 9gầm ghè: 53“Âu 7dDương Dị, 5cậu điên evừa thôi! 68Mình không bdthể ghen b6vì cậu 94đâu!” fNói xong, bcô quay người 0chạy mất dahút.

Âu 3Dương Dị cthất vọng, f0đứng chôn 1chân tại 9chỗ, nhìn 8bóng cô fchạy xa 4dần, cho5tới khi c9khuất hẳn 85cậu mới fthu ánh mắt f4cô đơn dcủa mình fevề, nghiêm dtúc nghĩ 8tới chuyện 3An Tuyết 1Kỳ.

Cậu bbiết mục 4dđích chuyển f2tới trường 3trung học 4Tri Hiền ecủa cô 6bấy là vì 10cậu. Cậud4cũng biết 54cô ấy không 7nản lòng aevì cậu. 77 © Hôm qua lúc 7ở nhà cậu, 71cô cũng 1nói với2dcậu rất drõ ràng c2là cô sẽ 4lại bắt 0đầu theo eđuổi cậu. f © Nhưng chuyện 76tình cảm 5này có thể b2miễn cưỡng 8được sao? 4Cậu biết flà không e7thể, cậu 8cũng không 1emuốn tự 2clàm khó 53bản thân.

Một dfnăm trước 90cũng vì 58không muốn 8dbản thân 50phải miễn 7cưỡng, 94cậu mới 3chuyển tới31trường bTri Hiền 91để tránh a2né cô. Nhưng b4bi kịch 54ấy không 4thể lại 14xảy ra được dcnữa.

Hoặc 28là để 51ngăn chặn abi kịch etương tự 8lại xảy fcra lần nữa, 7cậu nên 4làm một 7số chuyện fđịnh làm 0trước khi 0cô ấy hành 0động.

Sau fakhi tiết 5học cuối edcủa buổi 7chiều kết a0thúc thầy cagiáo bị 5hói đầu 2dạy môn e6địa lýafvừa chân 5dtrước bước c7ra khỏi 63lớp 12A13, 6thì Âu Dương 22Dị đã achân sau 63bước vào. b © Cậu đứng 26ở cửa flóp, nhìn 2khắp cả 65lớp một eclượt, sau 2khi nhìn e9thấy Thu 0Hạ Hạ, 9cậu bưóc dthẳng về 3phía cô dtrước sự 9ngạc nhiên 51của tất 9cả mọi 46người.

Lúc 3đó, ánh 6adương qua 93cửa sổ 0đang mở bchiếu vào 7trong phòng, cánh nắng 0fvàng trải 36đầy trên ctóc cậu, 7tạo thành c3một vầng 5hào quang. 4 © Gió từ 7chiếc quạt c5trần trong07phòng học 8bnhẹ thổi 26khiến quần d7áo của 4cậu bay c5bay, dưới 2eánh sáng demờ ảo, 4vẻ tuấn15tú của 6cậu giông 47như một c0chàng hoàng d6tử bước 4ra từ trong a1truyện cổ 8tích. Cậub0mỉm cười 82bước đến ephía trước 8Thu Hạ Hạ 60thì dừng edlại.

“Hạ eHạ.” 91Âu Dương 84Dị dịu 5dàng cất 79tiêng gọi. a7 © Thu Hạ Hạ 95có cảm fegiác “da 00gà” a4cứ thi nhau dnổi lên.

“Gì… 2c © Gì thế?” 6fThu Hạ Hạ 1bất an nhìn fdánh mắt cdcủa đám 10con gái trong 3lớp như 87bầy sói bsắp sửa 49ăn tươi efnuốt sống 8cô.

Âu b7Dương Dị b5dường như 8akhông để 1ý tới ánh emắt của bbnhững người 6xung quanh,7bình tĩnh banói: “Mình 5có một 1số chuyện 45muốn nói cvới cậu. f © Lát nữa bcậu có 4rảnh không?”.

Câu 2nói này c8của cậu 7không phải 9là đang e7muốn hẹn 5ahò với 9ccô ư? Cậu 3nói như 4thế không 0fphải là bfcó ý muốn 6hại chết a6cô hay sao? a9Thậm chí 91cô còn nhận 9cđược ánh7fmắt hình aviên đạn 97của đám dccon gái trong 4lớp. Thu 2Hạ Hạ 1co ro run 6rẩy mất 7một lúc, a4cố gắng 5tránh tiếp 56xúc với c9ánh mắt 2lanh như 09băng ấy, arồi từ 5fchối lời fđề nghị0của Âu dfDương Dị 48không chút 6do dự:

“Không 9rảnh! Cậu acó chuyện agì thì nói 2luôn ở 0đây đi!”

Nêu 9bnhư Thu Hạ d5Hạ biết 4aÂu Dương e9Dị định 0nói gì thì 3cô nhất 61định sẽ 43không nói 4câu này 3nhanh như bathế. Đáng 2tiếc là 57ở đời cthì không 7có chữ 53“nếu 8fnhư”.

“OK! 4eVậy mình cnói luôn a1ở đây!”

Âu 8Dương Dị 33lịch sự 76gật đầu, eccười ấm 0eáp và nâng 3nhẹ bàn 4tay của 1cô lên, fđặt lênaetay cô một 54nụ hôn 38mà không cbhề báo dtrước, 6“Thu 3Hạ Hạ, e4cậu hãy 2clàm bạn 75gái củaeamình nhé!”.

Cậu 8nói xong, 01không gian 88trong lớp 7học yên 99lặng như 1tờ trong fba giây, 43sau đó những etiếng bàn 6tán xôn 94xao trong 8lớp liên 7tiếp vang 8lên.

Trương b9Nhã Tuyên bngồi trước 60hai người csuýt chút dnữa thì absặc. Cách 3đó không 0xa, Mạc cbTrần Bạch 6giận tím dmặt. An 62Tuyết Kỳ 7ngồi sau 51Thu Hạ Hạ b5nhìn chằm 3chằm Âu7cDương Dị, 7có lúc dường enhư hơi 32chướng 6bmắt.

Kỳ 3flạ nhất 9là Thu Hạ 96Hạ, các 84cô gái khác 29nghe thấy 5alời tỏ 50tình thì amá đỏ 8bnhư quả8táo, còn 0cô nghe xong 4“bụp” 0một cái, 2mặt biến dthành màu etrắng.

Sau 89khi lấy 6lại tinh bthần, việc 3đầu tiên 0dThu Hạ Hạ 9làm không 6phải là d7nhìn Âu 5Dương Dị 1mà là ngẩng 9fđầu, lo dlắng nhìn 85Trương Nhã 0bTuyên. Sau 50khi ánh mắt alo lắng decủa cô 5chạm phải ađôi mắt 0trong veo, 2ấm áp của 01Trương Nhã 47Tuyên, những 85ngôn từ cở trong eđầu muốn e5nói ra đều 34bị mắc bkẹt trong ecổ họng f8mà không acách nào 5dthốt ra5được. 6f © Môi dưới 2của Thu 99Hạ Hạ 52khẽ mấp emáy, vừa fbuồn bã e2vừa lo âu 8nhìn Trươngf3Nhã Tuyên. e2 © Ánh mắt alo lắng adchuyển thành 5fxin lỗi. eb © Một giây 92sau, cô đã 5chạy rabkhỏi phòng 2học với 92sắc mặt 0nhợt nhạt.

Động 3dtác ra khỏi fchỗ ngồi dmạnh tới 3mức khi b4chạm phải dcuốn sổ 6tay để f5ở mép bàn1ccó ảnh b8dán ngoài 10bìa là tấm 76hình chụp 92chung của 19Thu Hạ Hạ bfvà Trương 6Nhã Tuyên8đã khiên 7nó rơi xuống 80đất, làm 3bụi bay 6lên.

Sau 8ekhi Thu Hạ 36Hạ từ 2trường bchạy về 01nhà, cô b6tự nhốt 7mình trong 61phòng không 17ăn không buống. Bất 0kể là bố ehay mẹ gõ a4cửa, cô dđều không 3mở. Cho 56đến sáng 1hôm sau, acô mới 57tỉnh bơ amở cửa cphòng, đánh arăng, rửa 8emặt, ăn asáng như 23bình thường,69sau đó đi 3học như 2thể chưa chề có chuyện 4gì xảy 0ra. Nhưng 81tất cả 03mọi người a6đều có f9thể thấy 4ecô đang 8né tránh 4Âu Dương 15Dị. Cô a7trốn điện 6dthoại, tin 20nhắn của 9ecậu. Sau 21khi tan học, ccô chạy 1nhanh như fbbay về nhà. 9 © Nếu trên 7đường dgặp phải bcậu, cô4sẽ đi đường d4vòng để 0tránh. Cô atránh tuyệt d5đối những 4fthứ có 7liên quan 2bđến ba 98từ “Âu bbDương Dị”. 4d © Nhưng cô b0không nói 21nên không 3ai biết 3tại sao 6cô lại 5ephải làm 3như vậy. 6 © Cho nên người 5khác có 8muốn giúp 8cô thì cũng agiúp không f6nổi.

Đối 9với thái 7độ hoàn 7toàn né 4etránh của d8Thu Hạ Hạ, 3Âu Dương beDị không 36tài nào1dhiểu nổi. 9b © Có nằm emơ cậu 8cũng không cthể ngờ 25được việc ethổ lộ atình cảm ecủa cậu8tự nhiên 4lại gây cacảm giác 2phản cảm ctới như 6vậy cho 3cô, thế 24là cậu 4bắt đầu 4suy nghĩ dcxem có phải 1bản thân 86đã làm 4fgì không cphải để 59cô tức 30giận. Nhưng 19nghĩ đi8nghĩ lại, 2rồi đặt a3giả thiết 5này, giả 5thiết kia e1mà đến 1cuối cùng bfcậu vẫn ckhông nghĩ 48ra đáp án. 09 © Cậu cũng 60không muốn 6bỏ mặc dThu Hạ Hạ. 48 © Cậu bắt fđầu đến dnhững nơi 75cô có thể 61xuất hiện 6để đợi 5ccô, cô tránh, acậu liền 68đuổi theo. 7 © Tình trạng b0như vậy 05tiếp diễn 4liên tục amười mấy 0ngày liền, ckế hoạch e“theo dđuôi” ecủa Âu 91Dương Dị 3mới có8chút tiến 6triển.

Hôm b4đó là thứ 99Sáu, tiết 4cuối cùng 06của buổi 1chiều là 8môn hóa 23học. Thầy egiáo môn3ehóa học bethích nói 07rông dài acó thói 3quen dạy a5quá giờ. 77 © Chờ đến 6khi thầy 5tuyên bốchết giờ, 4Âu Dương dDị sớm 8đã đứng dechờ ở b5cửa lớp 1học. Thu 3Hạ Hạ 6ở trong dlớp, chậm d4rãi thu dọn 1sách vở, 0trong đầu 7đang nghĩ a4cách làm 53thế nào demới có 5thể trốn4được sự etheo dõi fcủa cậu 8rồi thoát 0ra ngoài. 3 © Suy nghĩ enhư vậy cnên thời 65gian cức7trôi qua, achờ đến bkhi học fsinh trong e3lớp đều c4đã về 6gần hết, f5cô vẫn 50chưa nghĩ 5ra cách gì.

Lúc 8Âu Dương 6Dị bước advào lớp, 44trong lớp 4chỉ còn 43lại Thu 6Hạ Hạ, 80An Tuyết 6Kỳ và Mạc eTrần Bạch.
Hơn eemười ngày 9không gặp, 63Âu Dương e5Dị có sự 25thay đổi 0rất rõ drệt. Cậu 8gầy đi, 59đen hơn 45và có chút 99xanh xao. 6f © Điều duy 2nhất không 3có gì thay 7ađổi đó b4chính là c1ánh mắt9ccậu nhìn 9acô vẫn edịu dàng 6như thế. 4 © Cậu làm 8như chỉ 54có hai người 73là cô và eecậu, đifthẳng tới catrước mặt c5Thu Hạ Hạ, 5dịu dàng: 2“Hạ 2fHạ, mình bcó vài lời c9muốn nói 0với cậu.”

Thu eHạ Hạ b9ôm chặt acặp sách 70trước ngực, fkhông biết 7làm thế 82nào đành 0cúi đầu,d1cắn môi.

“Hạ 3fHạ, cậu aachỉ cần 68cho mình cmười phút a9là được 4frồi.” faÂu Dương 11Dị chân 19thành, nhìn c9cô khẽ 5anói hai tay a0đưa ra nắm dlấy tay fcô. Tuy nhiên, 2Âu Dương eDị còn c8chưa chạm 97vào tay của 40Thu Ha Hạ 5acô đã bị 4một lực 94rất mạnh f4kéo ra xa fkhỏi người 9fcậu.

Âu 1Dương Dị 7ngẩng đầu, 9nhìn thấy f5thái độ ddngạo mạn ffvà ngờ 5vực của eMạc Trần4Bạch.

“Hành 7ađộng của 80cậu sẽ 2khiến Hạ eHạ cảm 4thấy bị 33làm phiền.” 8eMạc Trần bBạch nhìn4cthẳng cậu, 3bmôi cong 9lên theo 97thói quen, 9ánh mắt 62đen tuyền 59phát ra những ctia sắc5clạnh.

Âu 72Dương Dị ehơi cúi dađầu, ánh 18mắt nhìn avào cổ 1tay trắng engần bị 5Mạc Trần 5Bạch nắm 09chặt, ở 7nơi tiếp 8bxúc giữa chai người, 5chiếc lắc 23tay được 9khắc tên dlấp lánhb6những tia 2sáng màu 0bạc mềm 3mại. Âu 8Dương Dị 44buông tay 7để trong 4không trung1xuống, mím e6chặt môi 4nhìn Thu 8Hạ Hạ ađang đứng 9sau lưng 04Mạc Trần adBạch.

“Mình b8chỉ hy vọng 00nói vài 0lời với 2ecậu.” 8aGiọng cậu f5rất quyết 43tâm nhưng alại ngầm 6ý van nài.

Thu aHạ Hạ 37mềm lòng, e4đang định 29nói gì đó dnhưng Mạc eTrần Bạch bkhông cho a9cô cơ hội 9mở lời.

“Âu 4Dương Dị!” d6Mạc Trần fBạch nhìn 8cậu, ngữ a0khí thoáng 63chút ranh 1mãnh, “Tôi ddbiết cậu 4rất được 9các bạn dnữ trong btrường efsăn đón 0nhưng không a2phải tất 9acả các a7bạn nữ 5đều trúng c7“bùa” 3acủa cậu, deít nhất 1clà Hạ Hạ 6không như fthế. Có alẽ từ dlúc sinh 8ra tới giờ, 8đây là clần đầu btiên cậu 40bị con gái f6từ chối, 28cho nên cậu bcthấy không e1cam lòng. 06 © Nhưng đây clà vấn 54đề của 3riêng cậu, batôi hy vọng 5bcậu sẽ 60không tới 57làm phiềnbbHạ Hạ 4nữa. Chỉ 88có vậy 64thôi. Tạm ebiệt!”.

Mạc aTrần Bạch 71nói xong, 9kéo Thu Hạ 1Hạ bước fbra khỏi 96lớp. Âu cDương Dị 2muốn đuổi6theo nhưng 5bị An Tuyết 2eKỳ gọi clại.

“Có anhất thiết 4phải làm cnhư vậy bkhông?” 07An Tuyết fKỳ cười 5amỉa mai, 67khinh khỉnh5nói.

Âu 83Dương Dị 2equay người 1lại, lạnh 1blùng nhìn 4cô, không anói gì.

Nhìn ethấy khuôn 0mặt lạnh b9lùng của 56Âu Dương 4Dị, An Tuyết 8Kỳ chỉ 1cười rồi 0để taydflên bàn d0chống cằm, 1khuôn mặt 4dễ thương 1nghiêng nghiêng bnhìn cậu: d“Mình 2biết cậu blàm như 88vậy chỉ 4để phản 1kháng lại 3chuyện đã 4exảy ra năm 2đó, nhưng 3ahành động 51giận dỗi 14trẻ con 06này của 4dcậu thật 4quá ấu b8trĩ”.

Âu c4Dương Dị anheo mắt, 2anhìn An Tuyết 4Kỳ rồi 3hỏi: “Cậu 4cho rằng bdviệc mình fthổ lộ6tình cảm 41với Thu aHạ Hạ 45là vì muốn 83chọc giận fcậu hay edsao?”.

“Lẽ c9nào không fphải?” c0An Tuyết 2Kỳ nhìn 66cậu, cười ffrất “ngọt”, 55“Nếu 1không phải e5thì mình acũng không acần quá 8lo lắng. c © Mình thấy 9trong lòng 56Thu Ha Hạ 1có “nút 2thắt”. 86 © Ngày nào bb“nút 1bthắt” cnày còn 42chưa được 45gỡ ra thì e0cô ấy sẽ ckhông thể 2nhận lời 92tỏ tình 8của cậu. a © Nhưng người 7có thể 02cởi bỏ 4“nút dthắt” fấy nhất 68định không ffphải là acậu cho 7nên cậu 98hãy từ dcbỏ đi hay bnói cách ckhác là 67cậu có 8thể kết b8thúc trò f8chơi ấu 9trĩ này 78được rồi”.

“Tuyết 1dKỳ, cậu brất thông e0minh! Nhưng fđừng thông fminh quá 9kẻo lại 8hóa ngốc01nghếch!” 26Âu Dương 00DỊ thờ 8ơ nhìn cô, bkhông nói 20thêm lời 35nào, bước 04ra khỏi 9lớp.

An 0fTuyết Kỳ 81nhếch mép f0cười mỉa 6mai, cầm 2cặp sách btheo Âu Dương 34Dị ra ngoài.

Thu 0Hạ Hạ fbị Mạc 5Trần Bạch c2kéo ra khỏi b3cổng trường, fliền nhẹ bnhàng gạt 7tay cậu2dra.

“Hạ 4Hạ…” 0Mạc Trần 5Bạch nhìn 29khoảng trông eatrong lòng 64bàn tay, 02ngẩng đầu d7lo lắng 95nhìn Thu d5Hạ Hạ, bd“Không fephải… 6 © là cậu 21đã thích 1ftên tiểu 70tử Âu Dương 4bDị rồidcđấy chứ?”.

Thu feHạ Hạ 96im lặng a6nhìn xuống 9đất dưới 6chân mình dmột lát, d1sau đó lặng 9lẽ trả ddlời: “Mình 4akhông thể 7thích cậu 31ấy được”.

“Không f8thể có b1nghĩa là 8hai người 87vì lý do 44nào đó 8emà không 1thể ở 85bên nhau 96chứ không 3cphải là 6acậu không 1thích cậu 52ta đúng f8không?” 76Mạc Trần cBạch vọng 69hỏi, giọng dtrầm xuống dkhác thường.

Thu 24Hạ Hạ aelo lắng 8cắn môi, bcúi đầu 30không biết a4phải nói dfgì. Mạc 8Trần Bạch 2ccũng không 7nói. Hai 61người cùng 25im lặng cemột lúc, 22sau đó Mạc f4Trần Bạch 01mới đau 9khố cất1lời: “Mình 95đã làm asai điều 2gì với fatình cảm 3của chúng d7ta?”.

Thu 38Hạ Hạ 8khẽ thở 5dài, đưa 53tay cởi 62chiếc lắc 5bạc ở 4cổ tay. f © Lúc ngẩng 28lên nhìn d9cậu, tuy 08bờ môi 62có chút 7cay đắng 1cnhưng giọng 6nói rất afchân thành: 1“Trần dBạch, xin 9lỗi cậu. b © Mình nghĩ 1cậu xứng ađáng có 66người bạn 55gái tốt 83hơn”, d3sau đó, e4cô đưa 3fchiếc lắc3btrong tay 4tới trước amặt cậu.

Mạc 6Trần Bạch 3cúi đầu, ecảm xúc 65lẫn lộn 94nhìn ánh a0trời chiều 3cchiêu sáng 1chiếc lắc btay khiến 4enó tỏa 6cra ánh sáng 1rực rỡ. e2 © Cậu không e3nhận, chỉ 0ngẩng lên 9nhìn cô, becặp mắt5quyến rũ echứa đầy asự đau a9khổ nhìn csâu vào 51mắt cô.

“Nếu 74không có ddhiểu lầm 4bcủa một bnăm trước, 18cậu nói 1xem có phải bmọi chuyện 6sẽ tốt dhơn nhiều d8so với bây 5giờ không?” 1Cậu nói 1nhỏ, âm b5thanh khàn ckhàn bị a1nén lại8bnghẹn ngào.

Thu 4Hạ Hạ 78cúi đầu f6tránh né 6ánh mắt 5bóc trần cmọi thứ fcủa cậu, 0lòng cô alại đau5nhói. Tại 6bsao khi cô f1thích cậu amột năm 8trước, 54số phận 8lại khiến dfcho họ hiểu balầm rồidexa nhau. Bây 8fgiờ khi 3khúc mắc 1bđó đã 9được giải e1quyết thì 04tình cảm fecủa cô 90lại không6còn nữa?

“Thu 65Hạ Hạ!” aGiọng nói 6của Mạc 1bTrần Bach 1fđột nhiên f8lại vang 8dlên trong btrẻo, ngữfkhí đau 3dkhổ cũng dcbiến mất 10tựa hồ 7anhư thể 8cchưa từng f5xuất hiện.

Cô fchầm chậm bngẩng đầu 5lên nhìn f9cậu.

Cậu 7hít một 5hơi thật a1sâu, cầm 27lây chiếc dlắc bạc 6trong tay 8cô, cười 5edễ thương, bđôi mắt 6cngập tràn 9hoa đào c7rất đẹp 6anhìn cô ckhẽ chớp:

“Thu 9Hạ Hạ! 0Mình cũng 7không thích fcậu nữa 4rồi!” cGiọng nói 54ngọt ngào 5bvang lên c5rất rõ d7ràng, như 6thể đã 8nói ra hết benhững suy f4nghĩ trong alòng nhưng 22bàn tay của 8bcậu nhân 97lúc cô không 07để ý đang ctừ từ 3nắm rất 0chặt.

“Thế acòn chiếc e1lắc bạc?” 9bTrước ánh 0mắt sững 80sờ của 1bcô, Mạc cTrần Bạch 9giơ chiếc93lắc trong ftay lên, bnháy mắt fcười với d6cô, khẽ cnói: “Chiếc alắc này 09mình sẽ ctặng choc5bạn gái b4sau này. 3 © Chờ tới 5lúc sinh 67nhật cô 3ấy, mình 8acó thể e3lấy nó 87làm quà ctặng. Như4vậy cũng 2có thể 6ftiết kiệm ađược khối btiền cho aacái ví của 76mình đấy!”.

Thu c8Hạ Hạ fđã lấy 3lại tinh 4thần, khẽ ffmỉm cười.

“Cậu 1đúng là 66đồ gian 41manh! Cẩn 0thận kẻo 90sau này bạn 2egái tương 6lai của 4cậu sẽephạt cậu fngủ dưới 96gầm giường fđây!”

Cô 76dứ dứ fnắm đấm bgiống hổi dnhỏ, đấm balên vai cậu. 87 © Cũng giống 97hồi còn 8thơ bé,b0cậu ôm e2vai bị đấm, bhét lên 8như lợn c5bị chọc f5tiết: “Này! 0eCon gái con 1đứa gì 18mà vũ phu 64như vậy 2hả? Nhằm 8lúc mình e8không để fý đánh 2ftrộm! Đau bquá mẹ 7ơi! Đau63quá!!”.

Tên btiểu tử 1này cũng c3hơi khoa 11trương quá 76rồi đây! e5Thu Hạ Hạ 3bật cười, 62sự căng5thẳng trên 5gương mặt b8bị gió 2thổi bay, 6fthần sắc ftươi tắn 4trở lại.
Ăn atối xong, 1Thu Hạ Hạ bnhận được 3dđiện thoại 5của Âu 1cDương Dị.

Phản d6ứng đầu 17tiên của 4acô là muốn 1aấn nút dkhông nghe 5eđiện, đây 1là thói quen 6mười mấy 2ngày nay của 33cô. Nhưng a8lúc cô đặt 48tay lên chuẩn 6bị ấn nút 1thì trong 39đầu bỗng 8hiện ra cảnh 8lúc buổi achiều cùng cánh mắt 44van nài, đau dkhổ của 87Âu Dương bfDị. Nhìn 36thấy tên 2người gọi 05không ngừng 59nhấp nháy e3trên màn c9hình điện 5thoại, Thub0Hạ Hạ do 84dự gần amười phút 7mới ấn 3fnút nghe kèm 29theo sự lo ddlắng.
Có 01một số cechuyện có 4lẽ cũng 4nên nói ra b2rõ ràng, 1cứ kéo dài 5mãi thì tất dcả mọi7engười đều 4cảm thấy 1bkhó chịu.

“Alô!”

Đầu 35dây bên kia 9im lặng một fflúc, có lẽ elà khoảng d8thời gian 9thần kinh 7ctrung ương9của Âu Dương dDị còn chưa 27phản ứng 24kịp với 0thông tin 3“cuối 0cùng cô ấy b2cũng muốndnghe điện 7dthoại của 4cậu” f2Sau đó một 36âm  thanh     nhỏ ebnhẹ vang 98lên: “Hạ aHạ…”.

Thu dbHạ Hạ cắn 4echặt môi, d8cố gắng 6kiềm chế asự nghẹn 3ngào nơi 6cổ họng, 21tay giữ điện f1thoại run 9lẩy bẩy. 7 © Cô luôn cho 7rằng cảm 9giác của fcô vói Âu 15Dương Dị eechỉ là “tình aabạn” 3anhưng nghe dxong tiếng 2gọi nhẹ 1fnhàng ấy, etình cảm 1ccô chôn chặt 4trong lòng 3fđã tuôn 7trào, dòng 6chảy dào 8dạt trong 8người đã 5tự tố cáo 6cô. Cô thích 58cậu! Rõ bràng là cô 52thích Âu 5Dương Dị!

Nhưng 8bcô không 5thể có tình 41cảm với aecậu được. 2 © Cậu là người 22mà Trương 6Nhã Tuyên 24thích, mà fTrương Nhã fTuyên lại 1là bạn thân 8của cô, 9cô không a5thể phản d0bội cô ấy…

Âu 3Dương Dị 7ở đầu 69dây bên kia 50chờ mãi 9không thấy 3bcô đáp lại, 2tưởng là 48cô lại dậpfdmáy, liền a7hốt hoảng, b“Hạ 5Hạ, cậu 98vẫn nghe 52điện chứ? 2Cậu đừng 7agác máy đượcd2không? Mình ecó chuyện dmuốn nói cvới cậu.”

Thu 4Hạ Hạ đưa 38di động fdra xa, bịt 50miệng nghẹn 0ngào, hít emột hơi bthật sâu 7arồi mớidbình tĩnh e9nói qua điện 05thoại: “Mình 0avẫn nghe, 8cậu muốn 0nói gì thì e6nói đi!”.

Âu cDương Dị 0eở đầu 6dây bên kia eim lặng lát eesau khẽ lên d6tiếng, giọng abuồn bã 66vọng từ aebên đó sang, 7d“Hạ 6Hạ, tại 9sao những 7ngày qua cứ aabỏ mặc 8mình thế? 05Là vì hôm1đó mình 44tỏ tình dquá đường 4đột phải bkhông? Nêu f6vì như thếthì 0cmình xin lỗi. f3 © Cậu đừng e“ngó lơ” e3mình nữa d3có được fbkhông? Thời 2bgian qua mình 2cđã quen 7evới sự 84tồn tại d4của cậu. c8 © Cậu bỗng 2nhiên không f1thèm đoái 9hoài gì tới 0bmình, mình 7frất buồn.

Thu 28Hạ Hạ bịt 35miệng, khóc dakhông thành 3tiếng, những 2giọt nước 47mắt từ 94mắt cô lăn3xuống, rồi 1abiến mắt d0qua kẽ tay 84cô.

Cô ecố gắng 0dằn lòng, 5chôn chặt eetình cảm 83của bản 4thân không b6muốn để 6Âu Dương7aDị ở đầu 01dây bên kia aphát hiện 4ra. Mãi tới a3khi lấy lại 4được phần 1nào sự bình 2tâm, cô mói 6bình tĩnh bnói: “Âu 6Dương Dị, 2chúng ta chỉ 5thích hợp 3cđể làm d9bạn bè thôi.” 3eCô kìm nén 75tiếng nấc 8nghẹn ngào, 99giọng nói 83có chút run 7rẩy.

Bên 7dkia, dường 3anhư Âu Dương eDị sững 6lại, sau 76đó hỏi 55gấp gáp: e“Hạ 4Hạ, cậu fđang khóc d1phải không?”.

Thu cHạ Hạ xì ecmũi, hắng 9giọng, nói anhỏ: “Không 3phải! Mấy 8hôm nay mình 2bị cảm.”3Cô lại sụt 06sịt, nói 7ctiếp: “Âu 8eDương Dị, 5mình chỉ 53muốn nói 11với cậu, camình… mình7không thích 5cậu! Buổi 6cđầu mình acũng từng 6nói vói cậu, 2bmình tiếp bcận cậu 9clà vì vục2cá cược 42vói Chung 0Ngọc Thanh. 8e © Còn về vấn c8đề tại 02sao mình lại 7ccá cược 5với Chungb2Ngọc Thanh ethì mình cvốn không 33định nói e2nhưng mình 7ekhông ngờ accậu lại 84thích mìnhc0nên bây giờ 24mình cần b6phải nói 6ccho cậu biết 34chuyện này.”

Cô 5fkhông muốn bkhóc nhưng 1những giọt 69nước mắt ctrên khuôn 22mặt cô càng 0lúc càng 8nhiều.

“Âu 1Dương Dị”, 9ccô bỏ qua enhững cơn 1bnhói đau 66trong tim, atiếp tục 73lạnh lùng 18nói, “Mình evới Chung ddNgọc Thanh 6cá cược 7alà vì Nhã ffTuyên. Nhã eTuyên là 33bạn thânenhất của fmình. Cô 2ấy đã 8từng thổ e9lộ tình 5cảm với 61cậu nhưng 8bị cậu 6fcự tuyệt, b8cô ấy chạy avề lớp c5khóc thì 3bị Chung 4Ngọc Thanh 7nhìn thấy. c9 © Chung Ngọc 0Thanh cũngfthích cậu adcho nên sau 1khi biết f4chuyện, cô 30ta đã cười dnhạo Nhã 4Tuyên trước ecmặt mọi 4bngười. Mình 5thấy rất 2d“gai 7fmắt” enên mới 9cá cược 7dvới cô ta. 3 © Bây giờ 57thì cậu 0đã hiểu a1rồi chứ? 8Bất luận 5flà có chuyện 5gì xảy ra 29mình đều fdkhông thể 0phản bội 4engười bạn 7thân nhất e2của mình 16được. ca © Cho nên… 3 © xin cậu đừng 64thích mình 6nữa… Sau 5cnày cũng 3đừng gọi f2điện cho emình nữa”.

Đầu 0dây bên kia 9acứ im lặng cmãi, rất 53lâu sau, Thu b3Hạ Hạ tưởng fđiện thoại 73của mìnhc4bị hỏng, 2giọng nói 3của Âu Dương 3Dị mới 11chập chờn e1vang lên, c“Xin lỗi fcậu!… Tạm5biệt!”.

Vài 1giây sau, 2echiếc di 8eđộng bên 5etai vang lèn b1những âm 9thanh “tút btút” 4báo đầu93dây bên kia 9đã gác fmáy.

Thu 9Hạ Hạ vẫn 07để máy dnhư đang 3nghe điện fecho tới tận akhi nước d2mắt giàn cgiụa, những fgiọt nước 41mắt đau 3khổ lăn 2xuống khóe 4môi, động 7etác của ecô vẫn không6thay đổi.

Từ 3fhôm đó trở abđi, quả 95thực Âu 2Dương Dị d7không còn 2dgọi điện acho cô cũng 42không đến 8dtìm cô nữa. e8 © Kể cả khi 7hai người 5tình cờ 2fgặp nhau 5trong nhà eăn hay ở 3ahành lang 9lớp học, 5cậu cũng a2chỉ mỉm c7cười chào a2cô theo phép dlịch sự c3rồi bước aqua. Quan hệ 5của hai người 66giờ đây 3fbỗng chốc edtrở nên c2xa cách hơn 6bao giờ hết, 09có chút gì 1đó gượng 38gạo, tất 4fcả dừng 60lại ở mối equan hệ như 3những người c2bạn học.
Trước bđây, khi 8cậu cứ 0bđi theo thì 0cô cảm thấy dkhó chịu, caphiền phức.

Bây aegiờ, khi 4cậu không 0còn bên cạnh 38nữa thì blẽ ra cô fphải cảm dcthấy vui f6mới phải5chứ? Đây dachẳng phải 36là điều 8mà cô mong admuốn hay 0sao? Nhưng 5giờ đây 4atại sao tâm 0trạng của 4cô lại càng 6ngày càng du sầu, trái atim của cô dcàng lúc 7càng đau 5đớn thế ddnày?

Thu fHạ Hạ càng 8ngày càng 1trở nên clầm lũi. e © Nếu không 8phải là acngười quen 9acủa cô thì ekhông ai nghĩ cđược rằng 2trước đây 10cô là một enữ sinh hoạt 26bát, năng dđộng và5cmạnh dạn.

Giờ f2đây, cô 9trở nên alặng lẽ, 6bất kể 5là khi ở 8trường lẫn b7khi ở nhà, e0khi đang học a2bài hay khi a9ăn cơm, ecô đều a1lơ đễnh, fkhông tập dtrung tinh cthần.

Mạc fTrần Bạch evì muốn fblàm cô vui 04thường kể evới cô những 55câu chuyện 7thú vị mà31cậu ta gặp 20khi còn ở d7nước ngoài a6bằng những 7lời lẽ 85“cường bđiệu” fquá mức, 76nhưng có c9nhiều lúc ftuy cô làm 4ra vẻ lắng cnghe nhưng etâm hồn 8lại “treo bangược cành 88cây”,3khổ thân 02Mạc Trần fdBạch cứ 14thao thao bất 9tuyệt ráo 1cả nước 73bọt, đên dkhi tạm ngừng 3fđể lấy cnước uống 4mới thì 26mói phát ehiện ra tâm e4trí cô đã b4để trên 19mây, cũngdckhông biết 3là cô lắng benghe được 7bao nhiêu anội dung 4câu chuyện 12cậu kể.

Nhiều 0lúc, Thu Hạ 40Hạ thích e8ngổi chống 35cằm trầm 8engâm nhìn cfra cây ngọc clan nở đầyehoa trắng 4dngoài cửa 5esổ mà nghĩ 75ngợi.

Cây fngọc lan enằm cách 6cửa sổ dekhông xa, fbthân lón 7tán rộng 3xanh tốt, ecao khoảng4ba mét. Lá f8cây cỡ bằng 5bàn tay, dưới c8ánh nắng drực rỡ 63trông càng 3thêm mơn f2mởn, xanh 8tươi, nhìn brất đẹp. b © Cây ngọc 5lan nở rộ 3thứ hoa màu 47trắng tinh 83khôi cứ 5mỗi lần 2cgió thổi 0là làn hương 83nhẹ nhàng c4lan tỏa khắp 43không gian.

Thu 6Hạ Hạ rất 1cthích hương 4thơm của f3ngọc lan, eemột thứ 8cmùi hương 4vừa nhẹ e3dịu vừa 11nồng nàn, 9fgiống như c7khí chất acon người 8ccủa Âu Dương fDị. Cô có 01thể ngồi59thẫn thờ 63cả ngày 14chi đế ngắm 0thứ hoa quyến 2rũ ấy.

Cả 6Trương Nhã 1Tuyên và dMạc Trần 1Bạch đều 21rất lo lắng 1cho Thu Hạ bHạ, họ dsợ để46cô ra đường 77với tâm f2trạng thế a7này thì không e1yên tâm chút 7cnào do vậy 8fMạc Trần1Bạch chịu 79trách nhiệm dhộ tống 29cô cả lúc 4fđi học 61đên khi 1về nhà, a6đằng nào 06thì họ cũng bcùng đường. b2 © Còn Trương 7fNhã Tuyên 7athì lo để cý cô lúc dđi ăn trưa, 9và còn thường 7dxuyên chuyện 8trò vói cô.

Nhìn b9điệu bộ 5lúc nào cũng 5bận bịu advây quanh fThu Hạ Hạ eccủa hai người, 6dAn Tuyết8Kỳ chỉ 8ngồi ở fdgóc lớp 3không ai chú 3ý tới mỉm 42cười khinh acmiệt.

Tình 5ctrạng này adđã kéo c7dài hơn hai 0tuần rồi 6mà Thu Hạ dHạ vẫn 1bkhông thay 52đổi chút95xíu nào khiến 70Trương Nhã 5Tuyên hết 4sức lo lắng.

Hôm 6dnay lúc hai 8người đứng etrò chuvện 9ở tầng cdthượng của 7khu lớp học, f8nhìn thấybbThu Hạ Ha 4lại thẫn abthờ lơ cbđãng cuối 43cùng Trương c0Nhã Tuyên 21cũng không 28giấu nổic2được sự 5blo lắng 63bấy lâu 12mà bùng 8cphát ra:

“Hạ 6Hạ, tại bsao cậu f8lại trở c2thành con fngười như 7thế này 7bchứ? Cậu 74có biết 13rằng cậu9cthế này adkhiến chúng 4mình lo lắng flắm không?”

“Xin 88lỗi…” 9Thu Hạ Hạ 1eáy náy, 6cúi đầu 2buồn bã 8nói, “Mình dcũng không 46muốn thế4này đâu 1nhưng mà 5thực sự cmình không 0thể kiềm echế nổi 0abản thân 79mình nữa..

Thấy d2bộ dạng 6buồn bã e2của bạn 5thân thì 5Trương Nhã dTuyên thấy 2d“mềm dlòng”. d © Cô nhẹ c2nhàng ôm clấy Thu 03Hạ Hạ 2khẽ nói: 2“Đừng 9buồn nữa, 9có gì thì 08cứ kể evới mình e8đế chúng emình cùng 3nhau san sẻ, 8cùng nhau 5nghĩ cách 1giải quyết. 1 © Chẳng phải d0chúng ta 3alà bạn 5tốt hay b9sao?”

Nhìn 45vẻ ân cần cdquan tâm 8của bạn, dcThu Hạ Hạ edthấy mắt 91mình rưng frưng.

Cô 97cảm thấy e1mình thật 5có lỗi fcvới Nhã 72Tuyên, Nhã 57Tuyên đối 05xử với ebcô tốt bnhư vậy,5fluôn coi 5cô là người e2bạn thân dnhất, luôn 57chia sẻ 7với cô 19những điều 21tốt đẹp 54nhất nhưng cgiờ đây dtrái tím ecô lại 0phản bội 3người bạn 29tốt ấy, 08không chút 3liêm sỉ 1mà thầm edyêu người 00con trai mà 97người cô aeấy vô
ngưỡng dcmộ! Cô dathật là 03xấu xa!

Nhìn 5đôi mắt 09đỏ hoe 0của Hạ eHạ, Nhã aTuyên sợ 0hãi vội 5vã hỏi: 8“Hạ 6Hạ, cậu 71làm sao vậy? 5Cậu đừng ekhóc nữa, c5có chuyện 5gì cứ nói 4với mình a3mình sẽ 9giúp cậu!”.

“Nhã fTuyên…” c3Hạ Hạ 02nhìn Nhã 78Tuyên nước dfmắt bắt aađầu tuôn 4rơi, “Nếu 2mình làm54điều gì 01đó có lỗi fvới cậu, 3cậu sẽ ftha thứ echo mình echứ?”

“Cậu anói lung 9dtung gì vậy bhả đồ cngốc, nhìn cbộ dạng 1ngớ ngẩn 3của cậu 48thế này 6thì có thể 03làm được 4điều gì 3có lỗi 4với mình 98được cơ f2chứ.” 9Trương Nhã 2Tuyên lại bdịu dàng dcôm lây Hạ 8Hạ, cười aấm áp.

“Không dphải… 97 © Nhã Tuyên, 7đúng là e7mình đã 01làm điều 1có lỗi 3với câu…” e3Thu Hạ Hạanhư thể 01sợ Trương a6Nhã Tuyên 7sẽ đột anhiên bỏ 47chạy mất, blo lắng f5nắm chặt 53lấy áoc0rồi gục ađầu trên 0vai Nhã Tuyên 3mà khóc.

“Việc 5eHạ Hạ edạo này ctrở nên 2lạ lùng 2fliệu có 4egì liên b8quan tới fmình ư?” eNhã Tuyên 18bổi rổĩ 6chau mày 5bnghĩ ngợi 3cmột hồi drồi gương c1mặt lại 4fgiãn ra. 67 © Cô nhẹ 8dnhàng vỗ evai an ủi 0Hạ Hạ: b7“Không dsao đâu, f8nói cho mình 9ebiết có 2achuyện gì 3đi”

“Mình… ee © mình nói… b © cho cậu. 7b © Liệu… aliệu cậu… 12 © có tha thứ 90cho mình 7không?”

Thu eHạ Hạ 9vừa khóc fvừa nói 3eđứt đoạn.


“Chúng 1ta là bạn 0tốt mà, cdtất nhiên flà mình e7sẽ tha thứ 6cho cậu. 6b © Có ai cả deđời không4phạm một 5sai lầm fnào đâu eđúng không? b5Là bạn c5bè thì phải 0biết tha 9thứ cho enhau chứ!”

Thu 7Hạ Hạ d2bật khóc 6hu hu, ngước 5đôi mắt 6đỏ hoe 6lên nhìn 14Trương Nhã 0Tuyên, thấy bbNhã Tuyên 4không có dbvẻ gì là 02giận cô b2mới bắt dđầu nói 6môt cách ekhó khăn:3“Mình… 07 © mình đã 3thích Âu 9Dương Dị 0bmất rồi!”.

Nói 91xong, cô d2vội liếc 00nhìn Nhã fTuyên một bcái rồi 26vội vàng b4nói tiếp, f“Nhưng 4mà thật0sự mình 15chưa từng 1enghĩ là 4sẽ tranh 8ccướp cậu 5ấy với 4cậu. Mình 2đã nói fdrõ ràng 6là mình 4không thích 1cậu ấy 6rồi, mình b5đảm bảo 0là sau này 6bmình sẽ ckhông gặp 33mặt Âud8Dương Dị 6nữa!” 6Thu Hạ Hạ 6đau khổ 5nhìn Trương 1Nhã tuyên c2nói như ccầu khẩn,b“Nhã fTuyên, cậu 3tha thứ 35cho mình 30được không?”.

Trương 4Nhã Tuyên enghe xong 9thấy mọi ddthứ rối 77tung. “Cậu bbthích Âu 7Dương Dị dthì có gì clà sai chứ, 92tại sao aelại phải c1xin lỗi 7mình?”.

Thu aHạ Hạ 5tưởng Nhã 5Tuyên nói 50câu này a1ý muốn ftrách mình 8nước mắt 09lại tuôn ddài, nói aatiếp: “Nhã e8Tuyên, mình 88biết là dcậu thích 6Âu Dương eDị, nhưng 1fmình thực asự không acố ý làm 5thế, chỉ 2là mình ekhông thế d0kìm chế 13nổi tình 12cảm của 4bản thân…”.

“Mình bthích Âu c6Dương Dị 7á?” 1Trương Nhã 3Tuyên hơi dbất ngờ, d2thì ra là 0cvậy, nha 69đầu này deđã hiểu 57lầm mọi 8aviệc mất 4rồi.

“Đúng fcthế mà! 2bLúc trước… c9 © cậu thổ 7alộ tình 4acảm… bị 9cậu ta cự 1tuyệt, đã 1khóc rất6bnhiều mình… c2 © đã vì thế 7mà… cá 94cược với 7Chung Ngọc 9Thanh” fThu Hạ Hạ 6bdùng tay5dquệt nước 5mắt mà 3anói.

Thì 40ra cái con d8bé Hạ Hạ 7ngốc nghêch 9thay đổi, 3trở nên 7lạ lùng 4anhư vậy 1là vì chuyện44này đây. 8 © Lúc này dthì Trương 8Nhã Tuyên dađã hiểu 8ra, cô nhìn 7Thu Hạ Hạ 45mỉm cười21không biết 62là nên nói cThu Hạ Hạ 8là con người 81có nghĩa 28khí cao thượng 3hay là ngốc8nghếch nữa.

Hạ fHạ cúi 4đầu với 03vẻ cam chịu 9sẵn sàng fnhận sự 5mắng mỏ dcủa bạn, 74hồi lâu d1không thấy ceTrương Nhã 3Tuyên có 2phản ứng bgì thì ngẩng dđầu lên cbối rối c1nhìn. Khi a8bắt gặpadnụ cười 0acủa Trương 75Nhã Tuyên dthì cô càng ethấy rối 8bời hơn, 8khẽ hỏi: 4“Nhã 2dTuyên, sao 1cậu không ccnổi giận?”.

“Tại 9fsao mà mình falại phải 5nổi giận fechứ? Cậu 1đâu có 7elàm gì sai f7với mình. 64 © Việc mình86thổ lộ 22tình cảm 0với Âu cDương Dị 2đã là chuyện 98của nửa 70năm trước 0rồi, mình 4đâu còn 29thích cậu 0ta nữa.”

Á! 5Thu Hạ Hạ 94tròn mắt 3kinh ngạc 8dnhìn Trương 4bNhã Tuyên. 8 © Cô ấy đã 4không còn4thích Âu eDương Dị f6nữa rổi 46sao? Vậy… c © vậy những delúc cô ấy 45đau khổ 45là sao chứ?deTự hành 3hạ bản a6thân sao?

“Lau 1nước mũi 2fcủa cậu 6đi kìa!” 56Trương Nhã 27Tuyên nhìn 3eThu Hạ Hạ 5với vẻ 59cảm thông, aân cần 6crút khăn 9agiấy trong 8túi ra đưa 4cho Hạ Hạ. fd © Lúc sau cô 6hơi đỏ 7mặt xâu 0hổ khẽ 53thú nhận: 2“Hơn 0nữa, mìmh d3đã thích angười khác 8rồi…

“Hả?” ecThu Hạ Hạ d9dừng tay alau nước cmũi, kinh bngạc nhìn dNhã Tuyên: 77“Cậu 4đã thíchbngười khác 5rồi?”.

“Ừ” 1Nhã Tuyên 2hơi ngượng engùng gật 0đầu, “Hôm 1qua, cậu 7ấy mới 10hẹn mình 5đi xem phim a2đây!”

“Oa! fĐã tiến 37triển tới 9cmức rủ bnhau đi xem 8phim rồi 2cơ à?” 88Thu Hạ Hạ 5lập tức 7bvui vẻ hẳn fblên, phấn 3khích tra 42hỏi dồn 6dập Nhã 81Tuyên, “Anh 2ta tên là 6gì? Có phải 3alà học0sinh trường edmình không? 04Đẹp trai a5không? Mau 7mau khai cặn 6kẽ ra nêu 64không mình 6dsẽ không 11tha cho cậu 2đâu!”

“Cậu 69cũng đã bgặp cậu 5ấy rồi 1đây! Cậu a8ấy chính 2là anh chàng bphục vụ 3ađẹp trai7trong nhà 7hang Nhã eĐằng Các…” adTrước sự btra hỏi a4dồn dập 73không ngớt a1của Hạ 1Hạ, Nhã bTuyên đành 56đầu hàng ackhẽ thủ fthỉ kể cdhết chuyện 2tình lãng 7bmạn của c6mình và81anh chàng 8phục vụ c8đẹp trai…

Trời 3hôm nay không 42có nắng, bdbầu trời drộng lớn 2âm u bởi 4enhững đám 1mây đen b2kịt, tụ 0lại thành c9tầng tầng 7lớp lớp. b7 © Gió lười 6ebiếng thổi bcó cũng e9như không, dkhông khí4đem đến 3cảm giác 25nóng bức, 0ngột ngạt. 4 © Nhìn trời 1cu ám, có aavẻ như 15sắp mưa.

Cậu 86vốn mong 9trời có 3thể trút 7dmột trận cmưa thật 6to, lớn a2tới mức 29có thế ddập tắt65nhiệt huyết 4trong tim 3cậu, để 3elần sau 3lúc gặp 8Thu Hạ Hạ, esẽ không 6dcòn cảm fgiác đau 7lòng nữa.

Âu 6cDương Dị 9nằm trên 3bgác thượng, 3cchán nản bnhìn những ađám mây 1ađen dày 12đặc trên 2bầu trời.

Cậu e5mặc một 5chiếc áo aphông bó 7sát màu 7ađen và quần afjean bạc 9phếch, bộc 3lộ phần 2nào tính 2cách lười 6biếng. Đối 3lập với cdvẻ dịu ddàng, nho 18nhã của 1Hoàng tử3trước đây, fhôm nay cậu 9ebộc lộ f7vẻ chán 3dchường 59uể oải. 5a © Nhưng cô 5đã dám 5đánh cược, dcậu chán 9chường 87lôi bừa 01một bộ equần áo 3dtrong tủ bbra khoác 5lên người. 2 © Có điều dđẹp trai 1cũng có cacái lợi, d1thậm chí ebmặc đồ 6của ăn amày cũng cthấy thời 1trang. Cái 6kiểu của 4cô thì mặc 7đổ yêu 5kiểu thục fnữ cũng 25vẫn giống 1con khỉ. 2 © Thật sự 8blà rất2nản!

Ở 4fphía Đông 6cNam, trong fdgóc khuất 8của gác ethượng, abThu Hạ Hạ 3đang như 1con khỉ4leo trên ecột đèn 6gần gác 6thượng, 6ethở dài 1dngao ngán. 91 © Sau khi thở 72dài xong f6là lúc đi25vào việc achính, Thu 7Hạ Hạ badang tay bám 9vào thành 2lan can, đu angười nhảy 6avào sân a5thượng, 40toàn thân 1loạng choạng, enửa thân 5fcòn lại 7bmất thăng 7bằng rồi c3ngã “bịch” 73xuống đất, f8nằm dán cchặt xuống cnhư chữ 44cái để 0cỡ to ở 41trên giây.

Âm f7thanh quá 0to ngay lập 92tức thu 3fhút sự achú ý của eÂu Dương 89Dị. Cậu 22đứng bậtedậy rất 6nhanh, tưởng eclà trộm, 1dnhòm ra ngoài 6nhìn thấy 2ahình dáng 2amột cô 4agái giống 4dThu Hạ Hạ eđang nằm 1sóng xoài 00trên sàn csân thượng.

Âu f0Dương Dị 6ngạc nhiên, 2nhìn chằm 8chằm cô egái đang eđau tới 6mức kêu d4la oai oái. d © Cậu không adám khẳng 3định, khẽ 61cất tiêng 31gọi: “Hạ… e © Hạ Hạ 1phải không?”.

Thu d0Hạ Hạ 4đang rên brỉ lập 01tức im bặt.

Làm 7sao cô có 7thể xuất fhiện trong 93tình huống ceoái oăm, 76mất mặt 4đến nhường 7này kia cơ 8achứ? Mặc aedù muốn 5được Âu f1Dương Dị 3ôm đên d2chết nhưng ffcũng không 78cần phải cdùng đến 7sáng kiên f“khổ 9nhục kế 4athế này 7fchứ? Ngã 6từ cột 1đèn xuống 48đau thật!

Bộ 68mặt câm enín đau 8khổ, Thu eHạ Hạ a9nặn ra một b8nụ cười 03rồi ngẩng 8đầu lên 5anhìn cậu, f0“Hellô 2dạo này b7vẫn khỏe dchứ hả?”.

Ai anhìn cũng 8biết cậu 8không khỏe, 4sắc mặt c9trở nên 2xanh xao, cngười cũng b6gầy đi9nhiều khuôn bmặt héo chon. Câu 38hỏi này b4của cô 2đúng là athừa.

Âu 76Dương Dị 16vẫn chưa d5trả lời 3ccâu hỏi a8của cô cchau mày 7bnhìn cô 37hỏi: “Sao 6cậu lại 0ở đây 4hả?”.

“Ơ! 0À! À!” 8eThu Hạ Hạ 2cnằm trên b5sàn nhà 1cười ngốc f6nghếch, d6trả lời ackhông liên c6quan gì tới 0câu hỏi: c“Thì 7lâu rồi ebkhông trèo 09cột đèn, fcđộng tác 11chậm chạp 14quá!”.

“Cậu dđừng leo 61cột nữa, 1nguy hiểm 9blắm. Mình bbđưa chìa f9khóa phụ bcho cậu…” 52Âu Dương bDị bỗng 1nhiên ngưng 92bặt, dường bnhư vừa abnghĩ tới a1điều gì 07đó, khuôn bmặt lại ctối sầm, e“Nhưng dmình nghĩ 5cậu không 86cần dùng 6đến nữa b3rồi…

“Ai 68bảo không 3cần dùng dnữa cơ dchứ!” 26Thu Hạ Hạ 9kích động 04đứng dậy, 16không cẩn42thận chạm eevào vết ethương, ađau quá 11lại kêu fcầm lên,. f1 © “Mẹ 11ơi! Con đau 6echết mất!”.

Âu aDương Dị ffnhíu mày elộ vẻ 14đau lòng, 55liền giữ felây chân 1cô đang 7nhảy như 02con choi choi 11nhẹ nhàng: 3“Cậu 7đừng động c7đậy, để bmình xem ednào!’.

Cậu a3nhẹ nhàng 3cgạt tay 4đang ôm 5chân nhảy 31loạn lên 7của cô, 0dịu dàng b2xoa nhẹ 4vết bầm btím mờ 2mờ.

“Sau cfnày mình dsẽ thường 11xuyên chạy 56tới đây. 9c © Cậu không dđược nuốt e5lời đâu 00đây! Mau 9đưa chìa a6khóa sơ-cua 55ra đây cho 1dmình!” a0Cô nói nhân 70lúc cậu bcđang xem 2cxét vết 5thương cẩn c7thận cho acô.

Động ftác của acậu đột 42nhiên dừng bclại, cho 53rằng mình cnghe nhầm, 7nghi hoặc 0ngẩng lên 2anhìn cô, 11“Nhưng ecậu không 3muốn cùng 5mình…

“Cậu d3không thể 64không nhắc 6tới việc e1đáng xấu c5hổ đó 0aphải không?” fThu Hạ Hạ ađỏ mặt, 66liếc xéo 47cậu, gầm 7ghè nói: 5“Mình athay đổi 60ý kiên rồi, 1ethế có d3được không?”.

Âu bDương Dị cvui mừng, 4aánh mắt 15đen láy 0trở nên 1có thần 1hơn. Cậu anắm lấy echai tay của a2cô, háo e0hức hỏi: d“Ý cậu 1là cậu c5chấp nhận 92lời tỏ 4tình của abmình phải 6ekhông?”8Giọng cậu 7run run, hai 6tay cũng c2run run.

Thu aHạ Hạ 0ađỏ mặt, 6né tránh dcái nhìn 5ethăm thẳm 84của cậu, e“Đúng 9dthế. Đúng d5thế. Mình dđã nói 10vói Trương 8Nhã Tuyên 8rồi. Cô fấy cũng 79đã có bạn 4trai nên 3achúng mình… f0 © chúng mình…” 8eCô ngượng 3nghịu nói ekhông nên d4lời.

Âu aDương Dị f1vui sướng a7ôm chầm 5lấy cô dreo lên liên efhồi: “Tổt 1fquá rồi! fTốt quá c1rồi! Tối 0nay chúng 05mình mời 0Nhã Tuyên 6và bạn ctrai cô ấy 1bđi ăn cơm d9nhé!” fbRõ ràng 01là cậu e8vui tới 2mức phát 4điên rồi.

“Đau cquá!! Cậu bđè lên 75vào vết a2thương của 7mình rồi! c3Đau chết ađi được!!!” 8eThu Hạ Hạ 8hét lên, 02đánh vào e1hai tay cậu.

“Á! 64Xin lỗi! 49Xin lỗi 7cậu!!” 5Âu Dương e1Dị vội 3vàng xin 2lỗi, sau bđó nhẹ 7nhàng nắm blấy tay bcô, kéo c4cô dậy, 8“Sắp 7amưa rồi! dChúng mình bdvào nhà 8đã! Mình flấy rượu 5xoa bóp cho 2dcậu.”

Thu 5bHạ Hạ c7theo đà ađứng dậy, 3vừa cất e7bước, trong 2đầu bỗng ehiện ra dtình tiết calãng mạn 90trong tiểu 4thuyết tình eayêu.

Thế 3là cô “ây 3da” một 65tiếng, giả 70vờ yếu 10đuối ngồi f6xuống, sau dđó ngẩng 40khuôn mặtb7nhỏ nhắn 2lên nhìn 61Âu Dương 5Dị, tỏ fra đáng 13thương: 81“Chân 11mình đau e1quá, khôngbthể đi eđược!”.

Âu 4Dương Dị 42đã nhìn dcra “tiểu dxảo” 9của cô ffnhưng không e0“bóc 4mẽ”, 25chỉ cười, 2phối hợp a“diễn” 6fnốt vai 2của mình: 74“Vậy e3leo lên lưng emình, mình b2cõng cậu ffvào nhà.”

“Ngại 8fquá! Làm 1ephiền cậu 5rồi!” a2Thu Hạ Hạ 13miệng thì 5leo lẻo 1cxin lỗi canhưng vẫnfnhanh chóng cleo lên lưng bcậu.

Âu efDương Dị 96mỉm cười 3fvui vẻ, f8giữ cho f6Thu Hạ Hạ 7btrèo lên. fa © Nha đầu e4ngốc này, 5xem ra đọc cdnhiều tiểu 71thuyết tình 0cảm nên 9bhóa thành 6bệnh nan 7y. Bắt chước ctình tiếtcdtrong truyện 9ctình yêu 60nên mới 96chơi trò 20vô bổ này, 24nhưng cũng elà nét đáng 8yêu của 6cô.

Thu d5Hạ Hạ 5trên lưng 3cậu, cảm 47thấy rất e0vui, cười 1tít mắt 7đến nỗi cbkhông khép 1nổi miệng, 1atrong lòng 1đầy những edbong bóng emàu hồng. e7 © Hóa ra cảm 1bgiác làm bnũng lại22tuyệt như 6vậy! Chả 9dtrách các 94nhân vật 7nữ chính b1trong tiểu 86thuyết tình 5yêu cứ5athích giả a5vờ nhõng 89nhẽo.

Thu 5Hạ Hạ 0fcười ngờ ebnghệch một flúc, phát 1hiện ra fÂu Dương aeDị đang dcõng cô 31đi xuống a7cầu thang, 36liền lo 35lắng hỏi: 91“Dị, 4mình có a3nặng quá 63không?”.

“Không 1đâu! Cậu anhẹ hơn 0nhiều so 0với con e0voi.”

Âu 8Dương Dị bthật thà 61nói, Thu d1Hạ Hạ 86giận dữ 5đánh lên 5bđầu cậu, e“Âu 2Dương Dị,7ccậu làm 0gì mà còn 5echưa đi 90chết đi 2hả?”.

Cậu bđâu có canói dối, bsao cô lại 7mắng cậu? eÂu Dương 7bDị mặt bkhổ sở, fecẩn thận ebcõng cô 6ctừng bước 40từng bước a8đi xuống 1fcầu thang.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+