Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lời thách đố tình yêu- Kết+ Ngoại truyện 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Kết:
Giành được anh chàng đẹp trai
Hạ eHạ, mình 2đang đứng a2ở cửa 5sau.

“Ừ, 6để mình 75nhờ mẹ 5đánh lạc 5hướng bố erồi mở bcửa cho cậu, 05cậu cẩn bthận một44chút đừng 5dđể bố 2mình phát 3fhiện nhé!”

Thu aHạ Hạ cúp 36điện thoại, ebước vội d0vã ra phía 79ngoài, không fngờ, cửa 1vừa mở 7thì thấy f8bố từ đâu c6xuất hiện, 6ngó đầu d3vào.

“Có ephải là fcái thằng cnhóc Âu Dương 68Dị lại cđến tìm dcon không?”

Thu 7Hạ Hạ hơi 26giật mình 3crồi vội fblên tiếng 9fphản đối: 9a“Bố, 3tại sao bố 78lại nghe 31trộm điện fthoại của 0con?”.

“Hụ!”, 8cbố cô đỏ fmặt, ho khan 6một tiếng 73sau đó nhanh 5chóng khôi 63phục lại 40uy quyền, 00lớn tiếng: 8“Con a9đừng có b9mà chuyển b0đề tài! 5cCon mau gọi a5điện cho 4fthằng nhóc 7đó, bảo aanó mau chóng bbiến khỏi 1nhà ta! Nếu d3không bố 9sẽ cho nó cbiết tay61đây!”.

Tình atrạng này 17đã lặp fđi lặp 75lại suốt dcả tháng enay, nguyên d5nhân là do fetừ thángcftrước Âu 50Dương Dị 27bị An Tuyết c2Kỳ hãm hại cphải vào 94đồn cảnh 6dsát một 18phen, và sau dkhi Thu Hạ 06Hạ suýt 1chút nữa cbị An Tuyết b6Kỳ lừa 5ađi mất, 1dbố cô đã 94kiên quyếtb3giữ cô ở bnhà để aquản thúc. 2 © Hai con người ddtrẻ tuổi 0đang lúc ayêu nhau mãnh 9eliệt như 3vậy mà một 84ngày không cgặp mặt dthì không 4thế chịu 0nổi. Thế blà hàng ngày 0Âu Dương eDị đến 5cửa sau nhà 2bHạ Hạ, flén lút vào 7gặp cô dưới bsự hậu dthuẫn của d7mẹ cô. Lúc cđầu, mọi 13việc còn bdiễn ra suôn 9sẻ, thuận aflợi. Nhưng 5mấy ngày 5sau, chuyện 4này bị bố 7cô phát hiện 4ra, ông sẵn 09sàng túc 2trực trước cccửa phòng 7Hạ Hạ,dthề rằng e1phải ngăn ccấm bằng d1được mối 89quan hệ của 1đôi uyên dương này!

“Bố! 2dBố thật 3là vô lý!” 6Thu Hạ Hạ eđỏ mặt egiận dữ 9etrước thái 1độ vô clý của bố 8mình.

“Cái 5con bé này, 2con quen thằng cdnhóc hư hỏng 5eđó rồi 1không cần acbố nữa fcphải không?”. 1d © Bố
cô ccũng tức a2giận lớn btiếng, cảm athấy rất 9eđau lòng dvì đứa f1con gái cứng 97đầu, ngangf3bướng của 7mình.

“Có 0chuyện gì ecvậy? Có b6gì thì bố 66con từ từ 8nhẹ nhàng 8nói với 2cnhau, đừng celớn tiếng!” 5Mẹ Hạ Hạ danghe tiếng e7liền vội 40vã chạy 4vào đứng 3giữa hai c9người hòa 0giải.

“Mẹ 5nó à”, 2aông Thu nhìn 6vợ rồi 4buồn bã 3nói, “Con egái chúng cbta ra ngoài 9equen cái thằng 1nhóc hư hỏng e3đó rồi ekhông cần 0đến người c9bố này nữa erồi”.

“Dị f1không phải d1là kẻ hư 7hỏng!” fThu Hạ Hạ 2tức giận 5phản đối.

Bố acô nghe xong 2ccàng đau 97lòng hơn, d“Xem 03này, bây 6giờ nó còn b5cãi lại 42tôi nữa 0đấy, trước 9đây nó bđâu có 2như thế 2dnày! Ôi, 1mẹ nó ơi, 6trái tim của 52con gái chúng 91ta đã bịethằng nhóc 12hư hỏng ađó cướp 91đi mất b9rồi”.

“Thôi 7được rồi! c9Hai bố con 16đừng cãi 9nhau nữa.” c1Mẹ Hạ Hạ 8vỗ nhè nhẹ flên vai haiangười, dịu 3dàng nhìn 59bố cô nói: b6“Bố e7nó à, tại 6sao ông lại akhông thích b4Âu Dương aDị chứ?”.

“Nhà 6cái thằng c9nhóc Âu Dương fDị đó ở 81xa tít, cách 8nhà chúng bta nghìn dặm, 1tôi chỉ 5có mỗi đứa 04con gái bé bbbỏng này, 14nếu bị 67nó mang đi erồi, chẳng 8phải là cbsẽ khó mà 2có cơ hội 0gặp mặt 1con bé hay 4sao? Nếu 1là cái thằng abbé Tiểu 9fBạch thì 14lại khác,f4nhà nó ngay e6gần nhà a1mình, nếu 8có gả Hạ dHạ cho nó 07thì mình 7còn thường 2xuyên gặp 48mặt được.”

Thu 2Hạ Hạ không 9bthể hiểu 76nổi, nhìn 0bố hỏi: f“Bố, 90chỉ vì cái 8lý do này 8mà bố phản44đối mối 9quan hệ của 3chúng con dsao?”.

“Con 8có thái độ 45kiểu gì 6vậy?” eÔng Thu tức 61giận nhìn 29đứa con 45gái cứng 0đầu. “Đây alà việc 2rất quan 0btrọng đó!”

Thấy 04hai người fflại bắt f9đầu lớn 38tiếng với d2nhau, bà Thu 0vội nói: 9a“Hai 98bố con đừng 2cãi nhau nữa, 8hãy lắng cnghe ý kiến a8của người 97trong cuộc emột chút 13xem sao”.

“Em c– mẹ nói 33vậy là có dcý gì?” bHai bố con d9không hẹn 5mà cùng thốt 3alên.

Trước 2ánh mắt 9tò mò của 84hai người, 93bà Thư hướng avề phía 0bgóc phòng 7lên tiếngagọi: “Dị e4à, cháu 3có thể ra 8đây được 7rồi.”

Hai 9fbố con tròn 68mắt kinh 9ngạc nhìn 1Âu Dương b3Dị bước bara từ phía fgóc phòng, enhất thời 2acùng đứng fngây ra. Một 26lúc lâu sau, 74bố cô lấy 2clại tinh 56thần trước d7chỉ vào 9Âu Dương 49Dị rồi 8aquay sang phía 0mẹ cô hỏi: 9“Tại d2sao thằng 5nhóc này elại ở đây? d1Bà đã cho aphép nó vào c6nhà ta sao?”.

Mẹ 4Hạ Hạ gật 5gật đầu.

Bố 34cô đang chuẩn 32bị nổi dcơn thịnh fenộ thì Âu eDương Dị 5cất tiếng.

“Thưa c6bác, nêu dbác chỉ 6vì lý do 6nơi ở mà 1ekhông chấp anhận mối 9aquan hệ của 95chúng cháu, 6cháu nghĩ 0việc này ddễ giải 37quyết thôi. 9f © Cháu có thể 1mượn tiền fdcủa bố 9cháu mua lại bccăn nhà ngay dfcạnh nhà fbác, sau đó cfđợi đến 9khi cháu tốt 6nghiệp đại 9học sẽ1đi làm kiếm 1tiền trả blại cho bố.”

Bố 4cô đang tức 3giận nghe bexong những clời này 1liền tròn 42mắt nhìn cfÂu Dương aDị, cười 5cười nói: e“Được, 3enếu cậu dfcó thể dùng dtiền của 89mình mua được 7nhà thì tôi 9sẽ đồng 4dý cho cậu 3và Hạ Hạ 5yêu nhau. 08 © Nhưng tôi e7phải nhắc 1fvới cậu 04điều này, 8hai căn nhà dcạnh nhà fdtôi đều 1elà của nhà 92họ Mạc, 6emà theo tôi 02biết thì 4Tiểu Bạch 4rất thích5fHạ Hạ nhà 2tôi, nếu 87cậu có đủ 0bản lĩnh b7thì cứ đi 09mà thuyết 9phục nhà 9ehọ Mạc 73đó đi!”.

“Bố! e4Chẳng phải blà bố muốn 1làm khó dễ ebngười ta e1hay sao?” 9Thu Hạ Hạ 0cdẩu môifphản đối.

Ông 7Thu không b5thèm để 27ý, tiếp 7tục nói 8với Âu Dương 1Dị với dcái vẻ dương b0dương tự 75đắc: “Cậu ccó thể chấp 0nhận hay eatừ bỏ là e1tùy ở cậu, 5đừng nói 2là tôi không 16cho cậu cơ a7hội đấy 74nhé, nếu 61cậu không 9lo được 2vấn đề d2nhà cửa athì hãy mau f7ra khỏi nhà7tôi!”.

Thu 11Hạ Hạ tức 74giận định 5lên tiếng ephản đối dathì Âu Dương cDị nhẹ 60nhàng nắm 7flấy bàn etay cô, mỉm accười nói 59với bố 6dcô: “Thưa 67bác, việc c7bác nói cháu 6nhất định 1sẽ làm được”.

Bố fHạ Hạ bĩu 7cmôi khẽ 12đằng hắng 1một tiếng, 18vô tình nhìn 14thấy hai 0đứa đang 4tay trong tay bbèn đổi 7fsắc mặt, 2nghiêm nghị b6nhìn Âu Dương aDị nói thêm: 60“Ngoài cra, tôi cũng d8cần bổ besung thêm 60một chút, 3trước khi 9cậu mua được 1căn nhà thì 4cậu khôngbdđược phép 18đụng vào 2con gái tôi, 5dngay cả nắm btay cũng không 3eđược!”.

“Tại bsao ạ?!!” ffThu Hạ Hạ 8btròn mắt 0nhìn bố 8bấm ức.

“Hạ e5Hạ, đừng 71như vậy 87mà!” b7Âu Dưong 5Dị dịu f0dàng nhìn acô, mỉm 3cười buông fftay ra sau 6đó ghé 9sát vào tai ccô nói nhỏ 4đủ để 5chỉ hai người 2có thể nghe 99được: 83“Chúng26ta hãy tỏ 6ara ngoan ngoãn 51một chút 2trước mặt 8bố, sau lưng 7bbố thì làm fgì cũng được”.

Nghe cenhững lời 3bnày của 7Âu Dương 7Dị, mắt eHạ Hạ sáng 3lên. Đúng arồi! Tại 26sao cô lại2không nghĩ 86được ra d5như vậy 4chứ! Đúng d2là cô hơi bbnóng nảy cequá rồi. 7e © Thu Hạ Hạ0mừng thầm, 24đột nhiên aacảm thấy 9không ổn, aecâu nói vừa c5rồi của 81Âu Dương b7Dị sao lại 47có vẻ mập 50mờ vậy?

Hạ 01Hạ còn chưa 5kịp nghĩ 07ra được 1agì thì đã 22bị tiếng 1quát lớn e6của bố 9acô làm cho 0egiật mình.

“Âu 18Dương Dị!! 4aCái miệng ebẩn thỉu 7của cậu c1chạm vào 28vành tai quý e7giá của 2con gái tôi 0rồi đấy!!! 9Cậu mau chóng cra khỏi nhà btôi ngay, 5trước khi 6cmua được 72nhà thì cấm 8không được ebén mảng 6đến đây!!!”

Ôi, cÂu Dương aDị đáng fthương, cố 07lên nhé! 9cCon đường f7để đến 6cđược hạnh 9aphúc trước 0mắt còn 59dài lắm 23đấy!
Ngoại truyện:
Cuộc gặp gỡ tình cờ trên bãi biển của Mạc Trần Bạch

Bầu 40trời đêm 5mịn như e3tấm màn 2nhung với 9muôn vàn 6vì sao, vầng a1trăng lơ 2clửng trên 7acao, tỏa 59thứ ánh 52sáng trắng 2bạc dịu 16dàng lên 1amặt biển 9ađêm tĩnh elặng.

Làn dgió đêm 2thổi tới c4đem theo 4cả vị mằn 02mặn trong e5không khí, 1đó chính 1là hơi thởfcủa biển cbcả.
Mạc 1Trần Bạch 11đứng trước fbiển, hai 48tay đút túi, 4ánh mắt cbcậu nhìn exa xăm.

Ngày 4xưa, khi họ 3còn là những 6ađứa trẻ cvô tư và fham chơi, 31bãi biển 79này chính 8là nơi Thu bHạ Hạ yêu bthích nhất. 67 © Mỗi lần 84tan học, ecviệc cô 4dthích làm 95nhất là bkéo cậu 7ara đây để favui đùa, f1nghịch cát, 66hay nhặt 0cvỏ sò… 67 © Lúc đó, 9cậu nghĩ 48rằng đây 25là mấy tròaacủa tụi 6con gái, nếu 63chơi mấy 56cái trò này
sẽ 39ảnh hưởng 3đến khí 49chất của 6một thằng 37con trai, do 5vậy mỗi flần Thu Hạ 27Hạ kéo cậu 0ra biển cậu 63đều tỏ 35vẻ không 9hứng thú 82chút nào, bcchán nản 91nói với d3cô đây là alần cuối 05cùng, lần 4sau cậu sẽ 10không đi bcùng cô nữa! 6Nhưng cứ amỗi lần 2bnhư vậy 2cô lại trề cdmôi nũng 3nịu và rồi 5cậu lại d0miễn cưỡng dgật đầu 68đồng ý. 18 © Lũ bạn biết avậy, cứ 9emỗi lần 9thấy Thu 0Hạ Hạ kéo 4cậu ra biển blà chúng 34lại nhìn 0cậu với 1dánh mắt ccảm thông. 40 © Không ai biết 3rằng, lúc bđó, trong 3lòng cậu 91cũng thấy fcó chút gì 0đó vui vui.

Những 4chuyện ngày 39xưa ấy hiện c2ra rõ ràng 8atựa như 8mới xảv fra ngày hôm 6fqua vậy, 8enhưng giờ 6fđây tất 5cả mọi 5thứ đều 7eđã đổi 1thay, cả 0dcảnh vật a6lẫn con người.

Mạc c1Trần Bạch ehít một dfhơi thật 0sâu, cúi 06đầu, rút b9bàn tay trái atrong túi ddquần ra. e4 © Dưới ánh ftrăng sáng, 1echiếc lắc 1tay bằng 2abạc lấp elánh trong 7lòng bàn 6tay cậu. 6 © Chiếc lắc 6tay bạc đó, 92có ba hạt c9ngọc đen, b2đó chính ddlà viên đá fmay mắn của a7Thu Hạ Hạ amà cậu đã b7nhờ người ethiết kế egọt giũa. b5 © Ớ giữa 6sợi dây flà ba cái 4vòng khuyên46nhỏ hình 9trái tim, daở trên f1đó lần dlượt có 9khắc ba chữ: 9Mạc Trần dBạch.

Ngày 5eđó, khi eacậu trân 5trọng đeo 02chiếc lắc dbằng bạc cđó vào 53cổ tay cô, 94là cậu đã04trao cho cô 6cả trái e9tim mình. fd © Khi ấy cậu e2không thể 1ngờ rằng ethời gian 94sẽ làm thav4đổi cả 7một con người, 0cậu của 4ngày xưa a2ấy ngây 2ethơ tin tưởng f8vào một 59tình yêubevĩnh cửu. 42 © Khi đó cậu aakhông thể 9nghĩ được 55rằng chỉ 9qua một năm 1mà tình cảm fdcủa cô đã bddành cho một dngười con 7trai khác.

Cô bkhông còn cacần chiếc 9lắc bạc, 7và cả trái 12tim cậu nữa 4rồi.

Tất fcả là do a1cậu đã 0quá hèn nhát 0emà làm lỡ bmất tình a1yêu của 1bmình hay là ddo tình yêu 8bquá hời edhợt không b0vượt qua 59được sự 2thử thách 02của thời 2gian?

Mạc d3Trần Bạch 1lặng lẽ dnhìn chiếc 8lắc bạc 90tinh xảo 0btrong lòng 1bàn tay, một 9athoáng buồn eelướt qua aatrong mắt ecậu. Cậu 68nhắm mắt 8lại, hít 76vào một 4chơi thật 8fsâu, khi mở c6mắt ra đôi demắt ấy 9bỗng trở 01nên lạnh d7lùng, vô 6ecảm.

Cô 6cđã không 2cần nữa bethì giữ cfvật này 3fđâu còn fanghĩa lý f7gì!

Mạc 5Trần Bạch fgiơ tay lên, afchiếc lắc 2bạc trong 5ctay cậu sáng b7lấp lánh eedưới ánh0trăng. Cậu ebcố gắng anén lòng 9mình, đang a8định ném 2fđi thì nghe 6thấy tiếng 8hát thánh 2thót vẳng 31tới từ eexa, cái giọng 8dtrong trẻo acất lên 42giữa biển 4đêm tĩnh blặng gây 1ra một cảm bgiác gì đó f8lạ lùng. 9e © Nhưng điều dthu hút sự 9chú ý của 6Mạc Trần6Bạch không ecphải là 0bgiọng hát 27trong trẻo 6ekia mà là 6bài hát đó… Ai 1đồng ý 0crằng em có 5thể không 2quan tâm đến 62anh? Ai đồng c8ý với em dđây sẽ f0là sự kết abthúc? Em khiến banh chìm ađắm trong 7giấc mộng, erồi lại efmuốn đánh f9thức anh 3dậy sớm. 3b © Không có 94câu trả 30lời, cũng dkhông nghe acthấy gì! f9Anh thừa 6nhận anh e5không phải45là tốt nhất, danhưng chắc 5chắn sẽ 42cố gắng 2để đem 2đến cho 9fem nhiều fehơn. Con đường 26dẫn tới 6hạnh phúc 9có quá nhiều bđiểm giao 2anhau, có thể 23lạc đường 2mà không ccđược phép b8lùi lại.

Đó alà lời bài fhát Ở alại bên e0anh 81của Phi Luân d8Hải. Trước 6đây, vì 62muốn làm 33cô ngạc13nhiên, vì 4muốn thể c3hiện một d2lời tỏ 4tình đặc abiệt khiến 08cô không 3thể nào 97quên mà cậu f6đã luyện fhát bài này bfkhông biết cftrong bao nhiêu fđêm, những cđêm trời 09trong rồi 6cả những 32đêm trời c6mưa gió. 06 © Cậu còn 7dnhớ rằng cacái đêm 5cậu tỏ 2tình với bcô cũng là e9vào một 2đêm giống 8enhư hôm nay, 56mặt trăng etỏa ánh 8sáng dịu fdàng bao phủ 1lên hai người. d © Cậu lặng 0lẽ nhìn f4cô bằng 76ánh mắt a1trìu mến, 2cô cũng ngước d2lên nhìn 2ecậu dịu 3dàng, cả 0cthế giới 9xung quanh c4tĩnh lặng, badường như bchỉ tồn f6tại có hai 7fngười. Lúc 75đó, cậu ddthực sự dbtin rằng 42cô cũng mến 97cậu, cậu aftin rằng d2hai người 8sẽ cùng37nhau nắm a4tay bưóc 5tới hạnh 01phúc. Bây dgiờ nghĩ 7clại, phải 14chăng lúc eeđó trái 9tim cô đã 91dành cho một 8người khác?

Trái 6tim cậu lại fbắt đầu 17cảm thấy 3đau.

Gió 3thổi lạnh 9flẽo, giọng 2chát trong dtrẻo kia 3evẫn văng bvẳng trong 79màn đêm: Hãy 6cở lại, b2hãy ở lại e4để tiếp 0tục mộng 9bước yêu 21thương còn eđang dang e0dở, anh sẽ 3thực hiện 94ước nguyện 4mà em bấy 89lâu mong đợi. b © Hãy ở lại, 33hãy ở lại 2dtrong trái 6dtim anh! Tin 3rằng anh 11sẽ không 2để em ra 2đi. Em mang ađến những 1arung động 1tâm hồn 2đẹp nhất, fem khiến danh tin rằng 2banh không bfgiống với bsố đông, 76cho nền em1cthuộc về a4anh cũng dnhư anh thuộc avề em. Không 7có em, anh 0abiết yêu c8người nào?37Hãy ở lại, fhãy ở lại f8để tiếp 7tục mộng fước yêu 8thương còn 9đang dang 15dở, anh sẽ2dthực hiện 7dước nguyện amà em đang 9mong đợi. 2d © Hãy ở lại, ahãy ở lại dtrong trái 22tỉm anh! 4Tin rằng 7anh sẽ không 4fđể em ra 06đi.

Lời 3bài hát quen 6thuộc vẳng 0dtới bên etai khiến 1Mạc Trần 79Bạch cảm 74thấy giận c8dữ. Sự7đau đớn, 0abuồn bã dtrong tim khiến 37cậu cảm 6thấy giận dcái người 0đang hát 5kia. Bàn tay 6nắm chiếc 09lắc bạc dhạ xuống, fcậu quay 34người, ánh 5emắt tức 8giận lướt 22khắp bãiabiển trải 2dài, cuối e3cùng dừng 22lại ở một 0tảng đá 2lớn.

Trên dphiến đá 9lớn bằng a6phẳng có 9một người 4con gái đang 26ngồi. Cô 4gái không ahề nhận dbra là trên fbãi biển clúc này còn 55có một người b1khác nữa, 9dcô ngồi 98quay lưng 23lại với 81cậu, ánh amắt xa xăm 1nhìn ra biển, 8khẽ cất 6tiếng hát. 79 © Bất chợt 9emột cơn 92gió mạnh 66thổi tới, 0dmái tóc dài eacủa cô gái 6tung bay
trong dgió hòa cùng 7evới ánh 21trăng tạo 4nên một 1vũ điệu 0tuyệt đẹp.

Đúng d1là đồ đáng baghét! Nếu bckhông phải 5ctại bài e9hát của 5cô thì cậu 7sẽ không 5phải nhớ elại chuyện bcũ cay đắng 0cấy! Nếu dkhông phải 3tại bài 3hát của ccô thì trái dtim cậu cũng 1không đau 71đớn thêm a5như thế 7này! Đồ 6đáng ghét, 6đi ngắm 0cbiển thì 5cứ ngắmf7tại sao lại 89cứ phải chát kia chứ! dCứ cho là 34hát cũng cdđược đi, 1nhưng tại 4sao trên thế16gian này có aabiết bao eenhiêu bài chát mà cô 2bta lại cứ 4phải chọn 6bài này chứ? 5aChẳng phải f7là cô ta 9cố ý muốn 8echọc tức 5cậu sao?

Mạc 3Trần Bạch 9evô cùng tức d0giận, các 71khớp ngón 20tay như trắng 6bệch đi. bb © Cậu sải75từng bước 7dài giận a0dữ hướng 1về phía 5người con 25gái đang 06ngồi trên 36tảng đá.

“Cô! aIm mồm ngay bcho tôi!”

Giọng fnói giận fcdữ vang lên 10giữa màn 90đêm biển 3vắng tĩnh dlặng nghe fhết sức 7lạnh lùng.

Cô dgái tóc dài 0bị sự xuất 7hiện đột 4ngột của 9cậu làm cdcho giật 8mình, giọng ahát bỗngengưng bặt. 7 © Cô ngẩng 02đầu, sững 5cngười nhìn 6cậu, những 99đường 4nét dịu adàng phơib8bày dưới 4ánh trăng dtrông đẹp amột cách f2lạ thường.

Trong 92phút chóc, 0fhai người eđều lặng c9thinh không fnói.

Hồi 0lâu, cô gái e1rốt cuộc 71cũng phản 0dứng lại, eđôi mắt 47đen láy 5chớp chớp 4ađầy nghi84hoặc, rồi 5như sực bnghĩ tới 1điều gì 6đó, cô 8nhìn ra mặt cbiển sóng c6dập dềnh erồi sau đó 0elại hướng 09đôi mắt e1về cậu, 6ngón tay trỏ 5xinh xắn 7fchỉ vào 2ecậu, nói 13bằng cái 49giọng như d5chợt nhận fra điều afgì: “Tôi fabiết rồi! 0Có phải 4acậu là cậu ffhọc sinh 3trung học 8bị chết ađuối ở 4đây mấy bhôm trước, 4ađúng không? 9aKhông ngờ d6cậu lại 70đẹp trai 86đến như09vậy! Tôi 0sống mười 77bảy năm 45nay, ngoài 84những người 6nổi tiếng 07trên ti vi 34ra thì cậu7là người 53đẹp trai cnhất mà 29tôi từng 2cthấy đấy! cA! Không eđược! 9Cậu đã 4thành ma 8rồi! Thật 72là đáng 19tiếc quá dđi! Người 0đẹp trai 5anhư vậy dmà lại echết, tại 9sao cậu 9lại suy8nghĩ dại f4dột thế e9chứ?”. 7f © Tất cả e2vẻ ngạc 4nhiên, thích 6cthú, thương dxót… lần dlượt hiệnefra trên nét 59mặt cô a2gái tóc 3dài.
Mạc fdTrần Bạch 94nghe xong 0mớì biết 6là cô gái 34nhầm tưởng 5cậu với 9cậu học 01sinh nhảy 75xuống biển dctự tử 94mấy hôm 07trước, d0sự hiểu 9elầm này cdkhiến tâm ctrạng đang1không được 40tốt của 5cậu càng cthêm tồi 5tệ hơn. 1 © Đôi mắt b2đẹp thoáng 6nét hung 25dữ, môi 2mím chặt. e © Dưới ánh 77trăng, người 2fcậu toát 77ra một vẻ efbăng giá, a3lạnh lùng.

Cô 3gái tóc 4dài nhìn 0chằm chằm 3dvào khuôn 3fmặt đen 16như Bao Công e9của cậu 1nghiên cứu amột hồi, cbsau đó hỏi 5với vê fcảnh giác: c0“Này 7anh chàng 6ma đẹp 5trai, cậu fgiận rồidphải không? 9Có phải 5tôi hát 9dlàm kinh 1động tới 3giấc ngủ f1của cậu?”

Mạc 3dTrần Bạch 4acười nhạt, ccđang định 96quay đi thì 6một ý nghĩ 0chợt lóe dlên trong e7đầu. Có elẽ dọa acô gái này cmột chút 3cũng hay, cai bảo cô 0ta hát bài d6gì không dahát lại 9bchọn đúng cbài này 2echứ!

Cái edý nghĩ này ckhiến Mạc 0Trần Bạch 7đang định 40quay lưng d7bỏ đi bỗng bdừng bước8lại.

Cậu ecúi đầu 6clặng lẽ enhìn cô 59gái tóc cdài, cô 47gái cũng 5hướng đôi 95mắt nhìn 6lại cậu b8với vẻ 3mơ màng.
Khóe cfmiệng Mạc a7Trần Bạch 7hơi nhếch 7lên, vẻ 63tức giận 8trên mặt bdần biến bmất giờf1đây thay 4bằng nụ ddcười bí 8ẩn.

Cô 06gái tóc 6dài nhìn 4anụ cười eấy thoáng 9sững sờ.

Ánh bmắt Mạc b1Trần Bạch f0hút về bcphía cô b5gái, cậu 8nhẹ nhàng 4di chuyển fvề phía 2cô, đến 1khi mũi của b3hai người 6fgần như 05chạm vào 1nhau thì 1cậu mới eddừng lại.

“Cậu 03rất thích 6ekhuôn mặt bcủa tôi eađúng không? 4Cậu đã 55xem Đông cccung hoàng 84hậu không 2eđầu chưa? 1Cậu đã 8dchơi trò 3đổi mặt 0echưa?” dMạc Trần 60Bạch cố b3ý hạ giọng6dthật thấp, 40chậm rãi 7nói. Cậu 78có thế fcảm nhận bđược rằng 1cô gái bắt 5dđầu run 4rẩy và 3dthở gấp. 1 © Cái ý nghĩ cvui vẻ khi 9nghĩ tới 79kết quả 67của trò 5đùa này 3elướt qua 29trong đầu a9khiến cậu equyết định adtiếp tục abchơi đến 45cùng. Thế 64rồi, cậu 9tiếp tục ehạ giọng0xuống thấp 77hơn nữa, 8fnói với afgiọng càng 5lúc càng 6bchậm: “Hay d4là chúng 2bta cùng chơi 6etrò đổi 9mặt được 1dkhông? Khuôn emặt cậu 0emịn màng, dnõn nà thế 5này, nếu 0mà đổi bcho tôi nhất 1định sẽ 52thú vị 6lắm đây. 91 © Cậu có 4amuốn thử ckhông…”.

Mắt bcô gái tóc 13dài mở 2lớn dần 20theo mỗi 80câu nói 42của Mạc bTrần Bạch, decuối cùng 48cô cũng 7bị dọa ctới mức 10sợ hãi 50hét lên, 1đẩy cậu 2fra và nhảy 3dựng lên. 3 © Tiếng hét ddkinh hoàng 7phá tan màn bbđêm yên 8tĩnh, làm 2kinh động 2cả tới 96bầy chim 84khiến chúng 59kêu ầm cĩ, vỗ cánh aebay loạn ccxạ.

Cô 3gái đứng b2bên tảng fđá kinh 7hãi nhìn 8Mạc Trần 9Bạch đang c3loạng choạng fsau cú đẩy 6vừa rồi. 1 © Sau khi đứng evững, cậu 8từ từ 43ngẩng đầu 4lên nhìn 5cô gái, fmái tóc 2quá dài d1lòa xòa 28che phủ 0cả mắt. 6 © Trong màn 5đêm dày 33đặc, cô ckhông thể 16nhìn rõ cađược vẻ 58mặt của 1cậu.

Bỗng 99nhiên, cô dgái cảm 0thấy có a8điều gì 08đó khác 3cthường. 5c © Cô giơ bàn 2tay vừa eđẩy Mạc 24Trần Bạch 2lên, nhó 4clại khoảnh 8khắc vừa 60rồi, cuối bcùng cũng ccnghĩ ra được 4điều lạ alùng ở 62chỗ nào. 2 © Cô nhớ 0khi tay mình 9chạm vào 28ngực cậu 17ta, cô còn 7cảm nhận0cđược rõ ahơi ấm ceda thịt 0phía sau 0alàn áo sơ 9fmi mỏng, c7trong thoáng a4chốc đó bcô còn có 79thể nghe 72thấy được fnhịp tim 89đập mạnh.

Cơ 2thể người d5đã chết cthì phải 4lạnh chứ? 1Người đã 40chết thì 3tim cũng 3phải ngừng4đập chứ? f9Thế có dnghĩa là…

“Cậu 4không phải 3là ma!” 3Cô gái hướng 47ánh mắt 1dgiận dữ 64về phía eMạc Trần 0aBạch lúc46này đang atừ từ atiến lại dbgần phía adcô.

Mạc f6Trần Bạch 6bỗng dừng 9bbước. Cô 41gái này a6cũng không eđến nỗi 3fngốc nghếch 11như mình 7tưởng! 06Thôi cô 8ta đã biết frồi thì 6bcũng không c7cần phải f8tiếp tục ftrò đùa 32này nữa. 4f © Cậu thu e6lại vẻ c9mặt đáng f0sợ vừa c7rồi, thái 0độ trở 9lại vẻ f6lạnh lùng fnhư trước. 8 © Liếc nhìn avẻ mặt dgiận dữ 79của cô fagái, Mạc dTrần Bạch 5bình thản dnói: “Thì btôi cũngf8chưa từng d7nói tôi aclà ma”.

Vậy 7ý của cậu 83ta là tất ecả việc 9vừa rồi 8là do cô 5tự gây cbra?

Cô 05gái rất dtức giận, dtrong lòng 74cảm thấy 3bkhó chịu b2và muốn afnghĩ cách 3trừng phạt78lại cậu 4fta.

Vừa 1rồi có 83phải cậu 9cta bảo cô 7bkhông được 3hát nữa? d7Có phải bcậu ta tức etối khi a4thấy cô 0làm ồn? 3Vậy thì 89cô sẽ chọc 2cho cậu 8ta tức chết!

Mắt fcô gái lóe 8lên một 44tia nhìn 1ranh mãnh, 8cô bắt 4đầu mở 3miệng, từng 41câu hátfmột lần bnữa được 1ccât lên 8bvới âm 6fđiệu thật a8lớn:

… 1b © Hãy ở lại, chãy ở lại 01để tiếp ctục mộng 9ước yêu 2thương còn 0bđang dang edở, anhfsẽ thực fhiện ước 11nguyện mà c3em đang mong 3fđợi. Hãy 4dở lại, 47hãy ở lại c7trong trái8tim anh! Tin 21rằng anh 2sẽ không a3để em ra eđi. Em mang b1đến những arung động2btầm hồn cđẹp nhất, 1em khiến 42anh tin rằng 2aanh không 1giống với esố đông, 6cho nên em 09thuộc về 86anh cũng 6như anh thuộc b0về em. Không afcó em, anh 4biết yêu 20ngirời nào?…

Lời 2eca lại vang 7lên thánh f2thót như baban nãy nhưng e3lúc này fâm điệu 0đã thiếu c2đi chútcgì đó mềm 47mại mà 4thêm vào 4đó là sự c0cố ý và 3khiêu khích.

Mạc f9Trần Bạch 39chau mày 42lại, ánh 0amắt cậu aeánh lên 14vẻ lạnh flùng.

“Im amồm!” 7Cậu lớn 1ftiếng quát, 98đôi môi 28mỏng mím 62chặt, giọng 51nói lạnh blùng.

Cô 8gái nhìn 3cậu với 57vẻ thách 6thức rồi 70không thèm 9đế ý đến 4cậu nữa, 4tiếp tục 9hát lên 91thật to:

Hãy 21ở lại, cehãy ở lại a8để tiếp 3btục mộng 2ước yêu 7thương còn 7đang dang 5fdở, anh 3sẽ thực b3hiện ước 6anguyện mà 2em đang mong 0cđợi. Hãy 9ở lại, 2hãy ở lại 8trong trái 3dtim anh! Tin 1drằng anh d0sẽ không 47để em ra 7fđi. Hãy deở lại, fhãy ở lại 78để tiếp atục mộng 4ước yêu cthương còn 7đang dang 0dở, anh 9sẽ thực c1hiện ước 58nguyện mà 6em đang mong7đợi. Hãy 3ở lại, 3hãy ở lại 67trong trái 77tim anh! Tin frằng anh esẽ không 4để em ra ceđi…

Mạc 2Trần Bạch 74khẽ nheo dmắt, từng ebước tiến 8lại gần 2cphía cô cagái. Cô cgái không 7bhề để f1ý vẫn tiếp 1tục hát 8lớn, khuôn a2mặt kênh 6kiệu nhìn 6sang hướng 4khác nên 77đã không fthấy được 8vẻ hung 2dữ ánh 3lên trong f4đôi mắt 29đen kia.

Trong d9chớp mắt, 8tiếng hát fbỗng nhiên 4ngưng bặt.

Đôi 88mắt cô 89gái mở dto hết sức, 05kinh ngạc f7nhìn vào 0gương mặt bđẹp trai 81lúc này 58chỉ cách 9mặt cô 06có gang tấc.

Cậu 8dta…

Cậu fta bỗng bbất ngờ 3dùng răng 8cắn vào 0môi cô.

Cô 7dthậm chí c0còn cảm 2anhận được 2bhơi thở 0ấm áp của fcậu ta phả bdvào mặt, 3bvà cảm8bnhận được 60cả chút egì đó bối 7rối, sợ chãi ẩn 8chứa trong 08đôi môi 3mềm kia! 1Cậu ta làm cvậy là 7muốn trừng 74phạt cô edhay muốn 13ức hiếp d7cô đây?

Lửa cegiận bừng 86bừng nổi 3lên. Cô 8gái đẩy fmạnh cậu c6ra, không fbiết là 0cdo tức giận7hay xấu behổ. Gương 2mặt cô bgái đỏ flựng.

Người 0ta không 6dđộng đến bcô thì cô ccũng không eđộng đến ahọ. Nếu 0người khácađộng đến 1ecô mà cô 0không trả 8thù lại 27thì cô không 8phải là 2Kha Lạc 8Lạc!

Ngọn d7lửa giận bbừng lên 7ftrong đáy 8mắt, thừa 6flúc Mạc cfTrần Bạch 3không kịp 7phản ứng e8lại cô 3giận dữ dgiẫm mạnh 8vào chân 4acậu ta, 89tiện thể 2giẫm tới 7hai lần. 5 © Trong khi6cậu ta còn ađang ôm bcái chân 27đau thì 7bcô đã lập 0tức quay 9đầu bỏ 8chạy, lúc equay người fmắt cô 6bị lóa d9lên bởi 3vật gì aađó trong 4dtay cậu 22ta.

Cô 5gái sững felại nhìn, 1fcái vật 04đó trông 08giông một b2chiếc lắc 5bạc, xem 25ra cũng có 8cvẻ là thứ d9quý giá. 5 © Lòng căm 9tức muốn eftrả thù 6nổi lên d4mạnh mẽ 5khiến cô 56gái do dựdamột chút 4rồi bỗng 0egiật lấy afchiếc lắc 70trong tay bcậu ta và 6bỏ chạy.

Mạc b5Trần Bạch b1định đuổi 7btheo nhưng 25mới bước cđược một e8bước thì e4cơn đau fbở chân92nổi lên 7dkhiến cậu 4dhết sức 6đau đón. 4d © Thế là bcậu đành 45ôm cái chân fđau mà nhìn 84trân trân 63bóng dáng a6cô gái đang cdần dần 6biến mất 6khỏi tầm 69nhìn của dmình.

Cửa 6hàng sách 79Lạc Lạc 71là cửa 2chàng sách 58lớn nhất 5trong thị ctrấn Hạnh 7Phúc, ngoàidbán các 8loại sách 8ra còn có 2thêm khu 5đồ văn 1phòng phẩm, 4khu chơi dgame, khu5đọc sách f1và khu nghệ e6thuật. Các 50mặt hàng 0trong khu 5nghệ thuật bfchủ yếu 26là các vật 2ddụng chuyên 4dụng cho 23mỹ thuật 80và các loại 0dnhạc cụ bmi ni.

So 88với các bkhu khác 97thì khu nghệ 36thuật có 80vẻ ít khách dlui tới, fđặc biệt 5elà vào những1buổi trưa fnhư thế fbnày, cả ekhu nghệ 74thuật không dbcó lấy 1emột mống 26khách. Trong5gian hàng ftĩnh mịch, 6thứ âm 8nhạc cổ 59điển thanh ctao, nhẹ 9nhàng réo 4rắt như 15nước chảy, 4không khí c3tràn ngập 89mùi hương 3mộc mạc.

Đằng 6sau quầy dthu ngân anằm ngay decửa ra vào 2fcủa khu 5cđồ nghệ ethuật có amột côa3gái đang 4bngồi trầm 4bngâm, cô d6ấy là Kha fLạc Lạc, 12con gái của 05bà chủ bcửa hàng 52sách Lạc cdLạc này. 7 © Do buổi 0trưa cô 63nhân viên 7fthu ngân 41của cửa fhàng có aviệc đã 0xin nghỉ18hai tiếng, cvừa đúng 22lúc Lạc 3fLạc buổi 0chiều được 8dnghỉ học dnên bị 0fmẹ bắt 3ra đây làm31nhân viên 1tạm thời.

Lúc 28này, cô 0đang ngồi dngây ra ngắm cnghía chiếc dlắc bạc 85trong tay.

Đây 29là chiếc 8lắc tay a1mà tối 5hôm qua cô 9bgiành được 54từ tay một 5người con btrai xa lạ78trên bãi abiển. Lúc 4đó cô chỉ c1nghĩ là 59muốn trả c2thù cho bõ atức thôi, bfchứ không 9hề có ý bgì khác. ec © Bây giờ, 8fkhi tĩnh 7ctâm lại, dengồi xem 3xét kỹ 1chiếc lắc 13cô không 58khó để8nhận thấy 5rằng trong 2nó ẩn chứa 9điểu gì bđó sâu 3dsắc lắm. d © Vì ngoài 0ecái tên 37được khảm 4bbằng pha 2lê trên 1sợi dây dra, cô còn 3cphát hiện athêm mấy echữ có 1vẻ như c9là tên của emột cô 45gái khắc ftrong trái 91tim của 1sợi dây, e8mấy cái 9chữ đó 90được khắc frất nhỏ, b3nêu không dnhìn kỹ a6thì khó b6mà phát b3hiện ra 8được.

“Thu-Hạ-Hạ”, 5Kha Lạc cLạc khẽ 3lẩm nhẩm 40đọc từng 65chữ khắc 6trên trái etim kia, tự e9hỏi rồi 0tự trả a1lời chính 4mình, “Nghe 1có vẻ là dctên của f6một cô edgái”.

Nhìn ccái tên 63đó một 2dhồi, lúc fsau, Kha Lạc e1Lạc lật fcchiếc lắc dlại, ánh 7bmắt cô abị thu hút 15vào ba chữ ekhảm bằng bpha lê.

Mạc f5Trần Bạch.

Kha fLạc Lạc 1khẽ đọc ffthầm trong dbđầu, phỏng 7đoán đây 8có lẽ là 2tên của 4người con76trai kỳ elạ tối cbqua chăng?

“Bán 00cho tôi một cdtập giấy.”

Một 67giọng nói 64vang lên 4phía trước 9quầy thu bngân cắt fđứt dòng 30suy nghĩ abcủa Khaa6Lạc Lạc. 49 © Cô sực 0btỉnh, lấy alại vẻ f1mặt tươi 8cười lịch 7bsự, ngẩng 7đầu lên 3anhìn người7khách. Trong 99giây lát, d6nụ cưòi 1khách sáo 33trên môi 5chuyển sang 4một tiêng 5kêu nho nhỏ 9kinh ngạc…

“Là acậu?!”

Nhìn 0thấy cô, 9aMạc Trần 4dBạch cũng 2hơi ngạc 59nhiên. Sau 71khi phản 7ứng lại, dcậu khẽenhếch môi, 18nở nụ 0dcười giễu accợt nói: 1“Đúng elà oan gia 21ngõ hẹp!”.

Câu 5nói của 8Mạc Trần 0Bạch khiến 83Kha Lạc 5Lạc mặt 3biến sắc, csau đó như 9chợt nhớ5bra điều 8gì, cô vô 0dthức vội e0vã cất 1chiếc lắc 0etrong tay a3vào túi f1áo.

Động 78tác đột 1ngột vừa 5rồi của 2dcô đã khiến 8fMạc Trần 3eBạch chú 91ý. Cậu 1nheo mắt,20ánh mắt 7fsắc sảo 9nhìn vào 8túi áo trước 9ngực cô. c © Chỉ một 93vài giây 2sau, cậu f9đã đoán7được vật cmà cô vừa fgiấu đi ađó là gì.

“Đưa dera đây!” aMạc Trần dBạch trầm 10giọng nói, bagiơ tay ra 99trước mặt 7cô.

“Đưa 1cái gì chứ?” 8Kha Lạc fLạc có achút lo lắng, 15tránh không b6dám nhìn 3evào bàn 4tay xương cxương đang 4giơ ra trước 0mặt mình.

“Đừng egiả vờ 01ngôc nghếch ctrước mặt 5tôi! Tôi 7fđã nhìn 66thấy cậu 9cất chiếc 1lắc bạcafvào trong 66túi áo! 57Mau trả 8lại sợi 0dây cho tôi!”

“Tôi fkhông có! 6Cậu nhìn blầm rồi!” fcKha Lạc fLạc vẫn 67quyết định 93giả vờ 19ngốc đến0cùng.

Mạc 8Trần Bạch 28nghiêm mặt 8clại, đôi emắt hoa 19đào ánh blên vẻ 7hung dữ. 7a © Bất ngờ,23cậu giơ cthẳng tay 1về phía 60trước ngực 9Kha Lạc aLạc…

Tên 9tiểu tử e0chết tiệt 8này hôm 2aqua đã cướp 0đi nụ hôn 89đầu của 8cô, hôm 91nay lại 6còn định 9sàm sỡ 2ecô nữa 5hay sao?

Kha 0Lạc Lạc fdtức giận, 85mặt đỏ 84bừng bừng, 6cô giơ tay 67ra vơ lấy 3bchiếc máy 03tính trên8bàn định 2đập vào aađầu cậu 1ta, nhưng 4akhông ngờ 28có người d2lại hành 6động nhanh34hơn cô. 9 © Cô chỉ 86kịp thấy 65Mạc Trần abBạch ôm 34đầu nhảy 9qua một 8dbên kêu 8lớn như fvừa bị 6đánh bởi f5vật gì fđó. Mẹ 5dKha Lạc b9Lạc không a1biết từ fđâu đã 11xuất hiện engay chỗfMạc Trần aeBạch vừa 19đứng, tay chua hua loạn bexạ cái btúi xách 93LV, không 74ngót miệngegọi bảo avệ.

Kha 3aLạc Lạc d9còn chưa f9kịp phản 5ứng lại 57đã thấy 5Mạc Trần 8Bạch – miệng 34vẫn kêu2đau, bị esự xuất 29hiện thần a8tốc của 31bác bảo 12vệ lôi fbđi, dần addần biến 48mất khỏi 58tầm mắt bcô.

Lúc 7này, mẹ cbKha Lạc 5Lạc mới cthở phào 9nhẹ nhõm, 9avội vã 92hỏi với 4vẻ mặt ddlo lắng,2quan tâm: f“Con bgái à, con d3không bị ethằng nhóc 3thối tha e0đây chạm 5vào chỗ 4đó đấy 77chứ?”.

Thấy afthái độ 4lo lắng 7của mẹ, 8Kha Lạc fLạc thấy 16lòng mình 93ấm áp, 9bxúc động 4dtới rưng3rưng nước 2mắt nói: c6“Mẹ 40à, cậu 2ta chưa chạm 7bvào con đâu”.

Mẹ 6Kha Lạc 07Lạc vội 6vui vẻ nói a5to:

“May 4dquá! May 40quá! Bà ffmẹ này 6chịu đựng 3vất vả 14nuôi con emười mấy cnăm trời,65định đem 3dsính lễ 94thách cưới 1con mà đổi 95lấy túi 9LV hàng hiệu, a8sự trong 6etrắng củaacon không 0thể để 10thằng nhóc e4thối tha 7ađó làm 5echo hoen ố efđược!”

Kha 7aLạc Lạc 45nhìn bà 6amẹ vì tiền cbạc mà 45sẵn sàng 8fđem con ra fcbán mà không anói được 7elời nào.

Đối 54với người dbận rộn 8thì hai tiêng bfđồng hồ 8trôi qua 7brất nhanh. a © Nhưng đối 7với người 14nhàn rỗi e4không có e8việc gì 4làm thì bhai tiếng bdài tựa cnhư hai thế 7kỷ.

Đối 4với Kha 95Lạc Lạc d2mà nói, 7chai tiếng c5đồng hồ clàm nhân 70viên bất 88đắc dĩ bdài đằngeđẵng tựa anhư phải 1trải qua 9N thế kỷ cvậy! Trong fsuốt hai 4tiêng đồng d2hồ vô vị, 7lúc thì edcô sửa bbmóng tay, aalúc lại eequay sang 3cắt tóc dchẻ ngọn, 0blúc lại 8anghĩ tới 90anh chàngfMạc Trần 3eBạch bị abảo vệ 9lôi đi liệu 7có tức f2giận mà 5chửi mắng f6cô hay không… 5 © Khó khăn flắm mới 3dđợi được 4cô nhân 6viên thu 0ngân trẻ dtuổi quay 4lại, cô 08vui vẻ tặng 2cho đối bphương một 5acái hôn 6agió rồi bcầm túi eđồ đã bthu xếp fxong từ bsớm sung 6bsướng chạy f3ra ngoài.

Kha 2Lạc Lạc 14muốn chạy e6thẳng về 02nhà, chui dvào bồn f7tắm đấy 80xà phòng 94thơm ngát7rồi ngủ b4một giấc 8cho thật 3dthoải mái, 9anhưng không 2ngờ vừa 59bước ra 1khỏi cửa a3tiệm sách, c7cô bị ai bđó nắm flấy cổ 22áo từ phía 3bsau.

“Là 4kẻ to gan 3nào dám b8động vào 4bản cô 6enương Kha cbLạc Lạc bngay trước d8cửa hàng1cnhà bản 1ccô nương f3vậy? Có 13phải muốn 5chết …” 36Kha Lạc c2Lạc quay c3đầu lại, 3lớn tiếng e2mắng, nhưng 7khi nhìn fcthấy người b4đó, tiêng f2chửi rủa 91chuyển thành ecâu hỏi27đầy ngạc b5nhiên: “A! 41Cái cậu 8cgì gì đó, 2dtại sao dcậu vẫn bcòn ở đây 4chứ?”. 1 © Cô và cậu1ta lại gặp fbnhau lần d8thứ hai 66chỉ trong 7vòng hai 6tiếng đồng c1hồ, lẽ 17nào lại 0ađúng là 5ứng với 1câu “oan 12gia ngõ hẹp”?

“Tôi ekhông phải e7tên là “gì aagì đó”, 8tôi tên calà Mạc f3Trần Bạch.” f9Cậu ta từ b2tôn giảibthích: “Tôi 5đã đứng 5ở đây ebđợi cậu bhai tiếng 8rồi”.

Haizz, 7thì ra là ecậu ta cố c5ý đứng 6ở đây 1đợi cô. d © Hại cô f0vừa rồi f6suýt chút bnữa tưởng3thật là 2cô và cậu 3ta có duyên 7cnợ gì đó 7cmà chạm ctrán tới 3fmấy lần anhư vậy. 6 © Nhưng mà 14cậu ta đợi 0cô có việc 48gì chứ? bChẳng lẽ 1lại là 1vì chiếc dlắc bạc b5kia?

Kha 71Lạc Lạc 3eđang nghĩ 81đến đó, d0quả nhiên 12Mạc Trần 20Bạch mở 3miệng nói…

“Vừa 5rồi tôi fkhông có 78ý muốn 3fmạo phạm 3đến cậu, dtôi chỉ dmuốn lấy 5lại chiếc dalắc taya1mà thôi, 2bây giờ 6cậu có 1athể trả 4lại tôi 0ađược không?”

Kha 8Lạc Lạc 3liếc cậu 7eta một cái, f7đôi mắt 18to lúng liếng, emột ý nghĩ eranh mãnh 9chợt lóe 2lên trong bđầu. Cậu 45ta đã muốn 4lấy lại 2chiếc lắc fbạc đến 1anhư vậy 5hẳn là 5cnó rất96quan trọng 4với cậu e1ta.

Hiếm 0mà có cơ e9hội ngàn fvàng được d9trêu chọc 8cngười khác 0fnhư thế 5này, nếu efmà cô không 7dbiết trân 09trọng nó 06thì chẳng bdphải là 3có lỗi cvới ông 32trời hay asao?

Nghĩ bvậy, Kha 7Lạc Lạc 1vội thay cđổi thái e3độ, ra 4vẻ cố bý gây khó bdễ nói: 8f“Tôi 4bcũng rất 7muốn trả 3cngay cho cậu 16nhưng mà 22chiếc lắc dcđó quý 3cgiá như ccvậy, tôi b3sợ mình 7sẽ lỡ dtay làm mất fnên vừa 98rồi đã 95nhờ mẹ 8btôi mang 3về nhà 1cất đi erồi. Không 8tin thì cậu40cứ kiểm 16tra người 4dtôi, đúng e2là tôi không 01có thật 2cmà”.

Mạc 2Trần Bạch 2dù bán tín 44bán nghi fnhưng cũng 3không dám flục soát 1người cô. 4 © “Vậybbây giờ ctôi đến 8nhà cậu 22để lấy.” 9Cậu không 0bnói thêm 4một lời 0nào nữa 1mà kéo tuộtaKha Lạc 4fLạc đi.

Nếu 0mà cô ngoan 6ngoãn đi 78theo cậu a0ta thì chẳng dphải là f5trò đùa 9bnày mình 22cô tự diễn 9hay sao? Kha c1Lạc Lạc a8không hề amuốn phí 57công diễn 4xuất cực ckhổ của 1mình một 0achút nào. 7 © Cô vung tay 1ra, ngẩng 0ađầu lên, 2bmắt chớp edchớp nhìn 7cậu ta với avẻ thơ 01ngây, vô 04tội nói: 7“Nhưng 0bmà tôi đói dbụng lắm, 1fđi không 9nổi nữa”.

Mạc 6fTrần Bạch eanghiêm mặt 1lại, nghiến d2chặt răng, 1khẽ rít 6qua cổ họng: 1“Tôi dđưa cậu9đi ăn”.

“Oa! deMạc Trần 11Bạch, cậu 5thật là 49một người 5tốt bụng!” bKha Lạc bdLạc vui csướng kêuflên, vừa fchạy vừa 1fkéo Mạc cbTrần Bạch 4về phía 59một cửa 4hàng bán 71đồ ăn anhanh kiểudTây.

Bước 9vào cửa 04hàng đồ cfăn nhanh, 77thấy xung 4quanh đều 8chật kín 05người, 6Kha Lạc4cLạc lại 5chau mày fgiả vờ egây khó 50dễ: “Ở cđây đông bngười quá! 5Nếu mà 1tôi đứng 6exếp hàng 44mua đồ 2thì sẽ d6nhàu hết 0fcả quần 3áo mất”, 1rồi cố eý nhấn 16mạnh thêm, e“bộ 2eđồ tôi 23đang mặc bdnày là bộ 09mà tôi thích cnhất…”.

Mạc 4eTrần Bạch 2mặt sa sầm, 8anghiến răng 6enói: “Nếu f6cậu không 8thích chỗ 7này thì 1tôi sẽ 8fmời cậu c7đến Nhã dĐằng Các”.

Kha d0Lạc Lạc angắm khuôn 9mặt nhăn b9nhó như 9đau bụng 5bgiun của b6cậu ta mà 0ngấm ngầm abvui sướng abtrong lòng. d6 © Nhung vẻ dcbề ngoài 3cthì cô tỏ 27thái độ ccó vẻ bối e2rối, vặnf5vẹo bàn 62tay, trề c5môi nói: e“Nhưng 40mà… nhưng 1mà tôi chỉ 0thích ăn fhamburger 8fvà bánh e3táo ở đây athôi!”.

Mạc eTrần Bạch 7ctức không 9dnói được 9flời nào, 9cmãi mới f0rít lên 7được một fcâu qua hàmf8răng nghiến 4chặt: “Tôi 2sẽ đi mua fcho cậu, 26đứng ở 5ađây đợi 9tôi”.

“A! ecThật không?” cfKha Lạc eLạc tỏ 7vẻ thích 3dthú kêu 6lên, sau fđó làm 9ra vẻ ngưỡng44mộ nói: c“Mạc 5Trần Bạch, bcậu đúng 24là người 9ftốt thật 1đấy! Vậy 4dthì phiền cccậu rồi!”.

Mạc 9fTrần Bạch 0ekhông thèm 8để ý đến c1cô ta, vội 0vã bước 5tới quầy 5đồ ăn. e7 © Cậu sợdrằng nếu 4ađi chậm 8một chút 26sẽ không 8kìm được 72tức giận 9mà quay trở f1lại siết 14cổ cô ta.

Kha cLạc Lạc bnhìn theo dfdáng cậu 94ta nhanh chóng 02bị nhấn d1chìm trong 39biển người cmà cười 78sung sướng bdnhư bắt 1được vàng 1brồi vui 1vẻ quay cngười bỏ c2đi.

Phải 1đến hơn cmười phút 6esau, khi Mạc 7Trần Bạch 7mồ hôi f7nhễ nhại 0trên trán, 81tay bê khay 5dđồ ăn, 2vất vả c2len ra khỏi 0đám đông, 5tìm mãi 5dkhông thấy 27bóng dáng 4Kha Lạc07Lạc đâu bbthì cậu 66mới biết 2là mình 32đã bị 85lừa.

Mạc 1Trần Bạch 3giận tím 6amặt, không d6thèm để 1ý đến 8dánh mắt b7của mọi 9bngười xung56quanh, nắm 3cchặt tay, angửa mặt 8lên trời 4mà hét lớn: 03“Kha 39Lạc Lạc 67đáng ghét, 7lần sau 4đừng để 3tôi thấy abmặt cô, cnếu không 0cô chắc 6chắn sẽ f5chết dưới fdtay tôi!”.

Những fngày tiếp 3bsau đó, 7aMạc Trần fBạch thường 0nấp trước cacửa hàng 9fsách Lạc 4Lạc, chờ cđợi Kha 8aLạc Lạc b2xuất hiện 9enhư kẻ 95thợ săn fchờ đợi fcon mồi bcủa mình. b © Có mấyblần cậu bbắt được 4ccô, nhưng 2đều bị 7cô nhanh etrí dùng ebkế chạy 30thoát được.

Những b8ngày như 6vậy cứ 3cthế trôi 5qua, thấm 52thoát đã 2được mấy 7tuần rồi, 7hôm đóecuối cùng dthì Mạc cTrần Bạch 02cũng chạm amặt được bKha Lạc 6Lạc từ 84trong cửa 53hàng sách 06bước ra.

Nhận 86được bài 6học từ b2những lần ftrước, fblần này 0Mạc Trần 5bBạch không 1evội vàng10xông tới 8tóm ngay 3clấy cô. f © Cậu định 1bám theo 4sau cô về 9đến tận 7nhà, đến 8khi cậu21biết được d7nhà cô ở 25đâu rồi, 9sau này chẳng 61phải là e9muốn tóm 7dđược cô 5ecàng dễa6dàng hơn e2sao?

Mạc a6Trần Bạch f7ngầm tính btoán vậy ftrong đầu, 59lợi dụng 1màn đêm 3tối dày 92đặc, cậu0eung dung bám c2sát theo 59sau cô.

Đêm 3bnay trời 0không trăng d6không sao, afmàn đêm 5yên tĩnh. bc © Gió đêm a9hiu hiu thổi,9bmang chút 7se lạnh 0khẽ lướt 7qua hai người.

Hai 4người, bmột trước e0một sau, eđi vòng 6qua hết 5con đường d4này đến 0con phố 6khác, cuối ccùng thì c6tới một econ ngõ nhỏ. e © Mạc Trần 6Bạch vừa 34đi vừa 90quan sát 3ckhung cảnh 41xung quanh, 95thầm ghi 1dnhớ lại dđường 76đi.

Mạc 3Trần Bạch 8etưởng rằng 4emọi việc d6sẽ cứ 48thế mà 62diễn ra fsuôn sẻ, 0hai người 8sẽ cứbtiếp tục c6đi như vậy dmà không dcó chuyện 0egì xảy ara, nhưng aông trời 0lại không 41để cho 5cậu như 18ý nguyện, cdbỗng ở eđâu có 4ba tên con 8trai không a9biết từ cmột ngóc1ngách nào dbđó xông cra chặn cđường 0Kha Lạc a1Lạc.
Mạc 4Trần Bạch f3kinh ngạc, avội nấp a4vào thềm b4cửa của 9một ngôi b4nhà bên 3eđường,f8quyết định 0chờ xem 52chuyện gì 9axảy ra rồi 8dtìm cách bfứng biến.

Mấy 0tên con trai f1có dáng 2dvẻ là học 9sinh trung 2dhọc kia bdđứng dàn fbhàng ngang 10trước mặt 81Kha Lạc 8Lạc, tên 2cao kều 35đứng giữa cvỗ vỗ 4vào đầu 0cô, cười e2một cách 68thô bỉ7nói: “Kha 4Lạc Lạc, 5không ngờ 2mày lại 6eto gan đến a0như vậy, 0dám chọc 08giận cả abồ củaftao!”.

Kha 79Lạc Lạc ené người, 1tránh khỏi bbbàn tay bẩn 70thỉu của 1cái tên 0cao kều 71đó, nhanh40chóng lùi 9lại một 05bước, cảnh 42giác nhìn 4ba tên con 2atrai đứng 11trưóc mặt, 6cuối cùnga8nhìn tên 82cao kều 5avà hỏi: 9“Các 6cậu là 5ai?”.

“Triệu 49Tiểu Lan flà bồ của e9tao, vậy 36mày nói 4xem tao là 57ai?” 8Tên cao kều 6tiến sátdđến cô aethêm một bcbước, trâng 3tráo hỏi d4lại cô.

Kha 8Lạc Lạc cchau mày, f6nghĩ mãi dcũng không 40nhớ nổi 0cái nhân evật có 4tên Triệu 9Tiểu Lan bblà ai. Thực a8tế là, 6người mà e5cô trêu 0chọc có 48rất nhiều, 8bxem ra nếu 1muốn nhớ1amấy cái btên người ađó còn 80khó hơn ccả việc 4học thuộc cbài của 6môn ngữ 9văn… Nhưng 53Kha Lạc 64Lạc không 35phải là 5kẻ
ngốc, 7cô tất 1enhiên không 96để cho 34tên cao kều 1đó biết 0được suy 1nghĩ của efmình. Cô0nhanh chóng 8phản ứng clại, tỏ avẻ bình 03tĩnh, lạnh 0blùng hất 1cằm hỏi: c“Các acậu muốneagì?”.

“Bồ bcủa tao 1nói nhìn dmày rất 2bngứa mắt, 87muốn tao 08tới chăm a9sóc mày 35một chút. 7 © Mày đoán 4xem bọn 5tao sẽ làm eagì với a0mày đây?”

“Tôi 7đâu phải 9là các cậu, 58làm sao mà etôi biết 72được! 8Hơn nữa, 03ba tên con 7ftrai cao lớn 49như các acậu mà 98lại đi 8fức hiếp 5một đứa 0ccon gái chân 3fyếu tay emềm, việc a6này mà lan 8truyền đi, fcác cậu 0còn mặt 1mũi nào 2trước đám 0đệ tử 3không?” 6aKha Lạc 0Lạc vừa65nói vừa ealùi lại 09phía sau. ef © Nếu có e6thể lùi 4được tới efđầu ngõ 8athì cô sẽ 2có hy vọng 2emà chạy athoát thân 56được.

Tiếc 22là ý đồ bacủa Kha 8Lạc Lạc 87quá lộ 9liễu, dễ 65dàng bị 3tên cao kều ephát hiện 6ra.

Hắn bdta cười ackhì khì, aanhổ một aebãi nước 49bọt xuống 23đất, sau fđó nhìn 7Kha Lạc 8Lạc bằng 24ánh mắt 38giễu cợt d4ra vẻ “mày 8không biết 8lượng sức amình sao?” 69và lên giọng31cảnh cáo: bb“Kha 17Lạc Lạc, dftao khuyên dmày đừng e2nên nghĩ 4tới việc fchạy trốn 51làm gì,dnếu để a7bọn đàn e3em tao tóm 2được thì 6sẽ khổ 21đấy”.

Kha cfLạc Lạc bkhông thèm c6để ý, 99cắn chặt 8môi, cố c5hết sức 04đạp vào 6achân tên 8cao kềuethật mạnh
rồi 32quay người 7bỏ chạy 40ra phía đầu c4ngõ. Tên bcao kều 4đau chảy enước mắt, 90ôm cái chân 1bđau mà nhảy atưng tưng. b © Hai tên đứng bsau hắn 63phản ứng crất nhanh, 63một tên 74ở lại exem chỗ b1đau ở chân 5cho hắn, 1một tên 2gầy như 26khỉ thì bnhanh chóng 5đuổi theo 1bắt Kha 1Lạc Lạc.

Mạc aTrần Bạch 1đứng nấp 0sau thềm 0cửa cũng 10nghe hiểu 8được bảy, 34tám phần. 4 © Khi tên người dkhỉ chạy cqua, cậu fnhằm đúng 2lúc giơ 0echân ra ngáng. a © Tên người fkhỉ không dchú ý, ngã 0đập mặt e3xuống đất. f © Kha Lạc 1Lạc chạy 24phía trước 91kinh ngạc 97chưa hiểu 7chuyện gì 5xảy ra thì 1bđã bị 36Mạc Trần 09Bạch lao ctới, kéo a0tay chạy 02ra khỏi 8con ngõ.

Hai bngười cứ 78chạy như 4thế rất 7lâu, đến akhi chạy 8tới một fecông viên a0thì mói 0dừng lại.

Mạc 1Trần Bạch 9ethở dốc, 4đổ vật abngười lên 4ghế. Kha 0Lạc Lạc 9cũng mệt b8đứt hơi, 2thở hổn 1ehển, định cbước qua cemột bên dngồi nghi 21thì thấy 7ftay mình cbị cái b1gì đó kéo 05lại.

Cô 3quay đầu 15lại nhìn, aalúc này dmới phát b7hiện ra 4frằng tay 7cô và Mạc 5Trần Bạch 7vẫn nắm 5lấy nhau 9đến bây c8giờ vẫn 35chưa buông.

Gió bđêm hiu 4hiu thổi, bacái lạnh anhư thâm 5fvào da thịt. 0 © Bàn tay của f3Mạc Trần 9fBạch vừa d5to vừa dày, 35bàn tay nhỏ 6bé của 48cô nằm 25gọn trong 7lòng bàn 7etay cậu 7fta, lúc này eđây cô 4thấy được 1một cảm agiác thật 09dễ chịu evà ấm áp.

Sững 04người, 2nhìn hai 4bàn tay đang anắm lấy 56nhau, tim a5Kha Lạc 62Lạc như bđập lỡ dmột nhịp. b © Cô bỗng 3fnhớ lại 5quãng thời dgian vừa 1rồi, hai 0angười cứ 84chơi mãi 8trò đuổi 91bắt. Dù 7mỗi lần 61bị Mạc 1Trần Bạch 8fchặn lại 1cô đều 8có cách athoát được, 7nhưng rồid2những lần a8chặn đuổi 5tiếp sau 5đó cậu 81ta cũng vẫn 6ckhông hề fnổi giận. f © Cậu ta tỏ 8ra rất kiên 7nhẫn với 1cô, dù biết 9rõ là cô c6đang đùa b0giỡn nhưng c0khi cô đưa 3ra đủ cácfayêu sách f3gây khó bfdễ cho cậu, 9cậu đều 83cố gắng d6thực hiện. 7 © Trong thời 3gian tiếp bxúc ít ỏi dđó giữa a7hai người, 9cô phát chiện ra 74rất nhiều fưu điểm 93ở con người e8cậu. Chỉ bduy nhất acó một ckhuyết điểm f9ở cậu fmà cô không 39thể chịu 8được đó 7blà sự khăng b4khăng cố 58chấp với dchiếc lắc 7ebạc, với 7người con 2dgái tên 4aThu Hạ Hạ c4ấy.

Nhưng 8điều này bbchẳng phải 92chứng tỏ 8rằng cậu dta là một a9người rất 5nặng tình 38hay sao?

Kiểu 9mẫu người dcon trai như athế này, 59trên thực ctế không 9phải rất fđáng để fcon gái yêu 9thương sao?

Kha cLạc Lạc 51lặng lẽ a0ngắm Mạc 0Trần Bạch, 9một tình 08cảm dịu adàng không bagọi tên4được khẽ c8nảy nở 6trong lòng a1cô.

“Mạc 3Trần Bạch.” 8Cô khe khẽ 8gọi.

“Ừ?” c6Mạc Trần 6Bạch mệt anhọc đáp 0lại, không bbuồn ngẩng 2đầu lên.

“Mình 52phát hiện 20ra rằng 7hình như 3mình đã 2thích cậu erồi.”

Gió dnhẹ nhàng 09thổi, màn 7đêm tĩnh d5mịch. Mạc 7dTrần Bạch 5nhắm nghiền 53mắt, nằm7yên bất 2động trên 2chiếc ghế fdài ở công a9viên, gió ethổi làm ctóc cậu c6khẽ lay fđộng.

Có e1vẻ cậu 9bta không 9có bất 9bcứ phản 5ứng nào, btỏ ra như 72không hề 48nghe thấy flời thổ clộ vừa 5rồi của 46cô. Nhưng e1trên thực 8tế, thực 9sự trái e2tim cậu 7đã bị 2ecâu “mìnhabthích cậu” 3của Kha 5aLạc Lạc flàm cho bối f3rối. Cậu bthừa nhận 69mình vẫn dchưa quên54được Thu 8Hạ Hạ, esuy cho cùng 8thì hai người 81cũng là cthanh mai 66trúc mã, 68tình cảmb4của hai a8người cứ c6dần dần f9tích lũy 6atừng chút btừng chút 36một theo dngày tháng d5mà thành, 5không thể 2một sớm damột chiều a8là có thể 9quên được. 7 © Nhưng cậu 1dcũng khônge3thể không 04thừa nhận 21rằng, từ ackhi quen Kha 9Lạc Lạc, 3fnỗi đau 11trong tim fcậu cũngf7đã dần 1dần phai enhạt, nỗi anhớ Thu 1Hạ Hạ acũng không 45còn mãnh f8liệt như cxưa nữa.

Kha 72Lạc Lạc, dbcô giống d6như một 16mầm cây, 6elặng lẽ 5dnảy mầm 28trong trái 01tim cậu. fe © Cậu dần cdần
đã 52quen với fnhững ngày 92tháng có 2sự xuất ebhiện của a4cô, dần e5dần đã 8quen với 5nụ cười 7của cô.

Cậu 5ekhông biết 86rằng đó 54có phải 5là thích 47không nữa, 7enhưng cậu 2bcó thể 4khẳng định73một điều, f3cậu rất 77thích cái 8cảm giác 9khi ở bên 2cạnh cô. 2 © Không cần aphải nói 9gì hay làm 1egì, chỉ c3cần cứ 8yên lặng c5ngồi bên a4nhau như 27vậy là 1dđủ.

Nhìn 71thấy Mạc 12Trần Bạch 46không có 9dphản ứng 68gì, Kha Lạc 3cLạc cắn 73cắn môi, 4tiếp tục1nói: “Mình 04biết trong 7dtrái tim c4cậu đã 04có hình 68bóng của 72một người acon gái khác,amình không 6ebiết tại bfsao hai người c2lại không dcòn ở bên cnhau nữa, 31nhưng mìnhakhông để bý đâu. 5 © Mình tin 9rằng, nếu dmình cố 6egắng, rồi 48sẽ có một 3angày tình 4cảm của 14mình có a6thế chữa 54lành được a3vết thương a7trong tim 02cậu, rồi 7sẽ có một 05ngày mình 79sẽ có một 1vị trí btrong trái 5tim cậu. d © Tất nhiên, 9nếu trước 4khi cậu 1chán ghétemình hay a5trước khi 9cậu thích 10một người 3acon gái khác 4mà mình 5vẫn chưa 3athành công 52thì mình 7sẽ chủ 80động rút 9alui, tuyệt 0đôi không 8làm phiền 92cậu nữa. a © Mình chỉ30mong cậu fesẽ cho mình 1amột cơ 8hội, ngay 8cả khi…”.

“Kha 7Lạc Lạc, 38chúng mình 6có nên thử ahẹn hò 73xem thế 33nào không?” fMột giọngc0khàn khàn acất lên 2egiữa màn 2đêm yên 41tĩnh, cắt 4ngang lời 2của Kha f5Lạc Lạc.

Kha 99Lạc Lạc 26sững lại 3ngạc nhiên, 5dmiệng mở dcto đầy akinh ngạc. 63 © Cô chậm 6rãi cúi 34đầu, đôi amắt sáng 8long lanh ctrong đêm. f © Phải một blúc lâu 9sau, cô khẽ 1dhỏi lại fcvới giọng0run run: “Cậu… a © cậu vừa dnói gì?”.

“Chúng 5ta thử hẹn 52hò nhé!” 82Mạc Trần 4Bạch nhắc 3lại lần bnữa, giọng 8kiên định.

Kha 33Lạc Lạc 0chăm chăm 6fnhìn Mạc 23Trần Bạch 83không chớp 4mắt ý như 9dmuốn xáce5nhận điều 0agì đó. 2 © Tựa như ecả nửa ethế kỷ d9trôi qua, bacuối cùng 0rồi nụ 9cười vui 9dsướng xuất 52phát từ bfkhóe miệng 92lan tỏa 4adần tới 85đôi mắt 1mở to.

“Ừ. d © Chúng mình 23hãy hẹn 9hò nhé!” f9Kha Lạc 40Lạc gật 97gật đầu, 4bnở nụ 9cười rạng 1rỡ.

Trong fmàn đêm adịu dàng 4ấm áp, 70hạt giống dtình yêu c7bắt đầu 20lặng lẽ 88nảy mầm.

Hết

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+