Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lời Thề Ước Em Không Thể Thay Đổi Tác – Chương 12 – Trương Vân Hân 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 12

Phòng học của tôi cách phòng học của Kì Ngôn không xa, thế nhưng chúng tôi rất ít chạm mặt nhau. Ở nhà Kì Ngôn rất ngoan ngoãn, tôn trọng tất cả mọi người trong gia đình, biểu hiện tương đối lễ phép. Còn ở trường, bởi vì “bài phát biểu” lần đầu tiên đó mà mọi người phát hiện ra rằng Kì Ngôn chẳng phải là một học sinh ngoan ngoãn hay là tấm gương tốt gì cả. Trong đợt kiểm tra chất lượng lần thứ nhất, Kì Ngôn chỉ đứng thứ 20 của lớp. Điều này khiến cho tất cả mọi người đều kinh ngạc. Nhưng tôi thì chẳng ngạc nhiên chút nào. Bởi vì xét cho cùng người đỗ đầu chính là Kì Nặc, còn Kì Ngôn thì đã cả năm nay không đi học, làm sao có thể giành được thành tích tốt như vậy?

Nhưng chính bởi vì như vậy nên những cô gái thích Kì Ngôn ngày càng nhiều. Những năm gần đây, những tên con trai chỉ chết vì đọc sách không mấy được con gái ưa chuộng. Con gái bây giờ chỉ thích những anh chàng hài hước và láu lỉnh thôi. Vào học mới có hơn ba tháng mà thư tình Kì Ngôn nhận được đã chất đầy thùng rác trong nhà. Tôi và Hạ Đóa Tuyết ngày nào đi học về cũng đều đi ngang qua phòng học của Kì Ngôn, nhìn thấy đám con gái tụ tập đông nghẹt trước cửa lớp để ngắm Kì Ngôn.

Hạ Đóa Tuyết thăm dò được một vài thông tin về Kì Ngôn, nói rằng anh ấy lúc nào cũng đi một mình, không kết giao với bạn bè và đã tham gia vào đội bóng rổ của trường, ném bóng cực đỉnh.

Kể lể một tràng giang đại hải xong, Hạ Đóa Tuyết liền kết luận bằng một câu xanh rờn: -Cậu ấy thật là bí ẩn!

Triển Khải Dương tức tối quay sang nói với tôi: -Tiểu Mạt, cậu đừng có si tình như Hạ Đóa Tuyết! Những đứa con gái si tình là những đứa con gái đần độn nhất!”

Hạ Đóa Tuyết tức giận quát ầm lên: -Cậu bảo ai đần độn hả?

Triển Khải Dương cũng không kém cạnh: -Tôi bảo cậu đần độn đấy!
Tôi yên lặng nhìn họ cãi vã, cười đùa. Ánh nắng mùa thu vàng rực rỡ. Hai người ấy như hai con chim non được nhuộm vàng bởi ánh mặt trời, đơn thuần tới mức có thể tự do tự tại bay qua bay lại trong không trung. Tuổi thanh xuân của chúng tôi rốt cuộc còn bao nhiêu thời gian để có thể vô tư vui cười như thế này? Những nụ cười hồn nhiên và vô tư của tôi đã bị chôn vùi sâu dưới lòng đất vào cái ngày mà mẹ ra đi mãi mãi. Vì thế tôi vô cùng cảm kích bởi họ đã cho tôi được nhìn thấy những nụ cười hồn nhiên đến thế.

Tôi thường nhớ đến Kì Nặc, người đã khiến cho tôi có thể nói trở lại. Hình ảnh anh ấy dựa vào cửa và ngủ say sưa đã in sâu vào trong tâm trí của tôi giờ, tôi không biết được anh ấy ở đâu? Ở bên cạnh tôi chỉ có môt Kì Ngôn thay thế cho Kì Nặc. Nhưng những điều này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của tôi.

Tôi và Kì Ngôn cũng an toàn vượt qua được mấy tháng. Trong mấy tháng này, tôi đã trở lại lớp dạy thư pháp của thầy Triển Hồng Quang. Không biết có phải ban đầu là do thầy có mắt nhìn xa không mà thầy lại bắt tôi luyện thư pháp bằng cả hai tay ngay từ khi tôi mới năm tuổi, mới bắt đầu đến đây học thư pháp. Nghỉ học đã nửa năm nay, tôi chưa từng trở lại đây. Thầy từng mấy lần đến nhà thăm tôi nhưng nhìn thấy tôi không nói không rằng, thầy đành thở dài ra về.

Phòng dạy học của thầy Triển là một căn nhà cũ kĩ, được thầy đặt tên là “An Ỷ Cư”. Thầy đã phấn đấu suốt cả cuộc đời vì sự nghiệp thư pháp. Sau khi về hưu lại tiếp tục mở lớp giảng dạy thư pháp, bồi dưỡng những đứa trẻ có tố chất.

Tôi thường ngồi trong phòng luyện chữ, lần nào Kì Ngôn cũng chạy đến giúp tôi mài mực. Chủ nhật, ánh sáng mặt trời rất hiền hòa, dáng vẻ lúc yên lặng của Kì Ngôn giống hệt như Kì Nặc. Thế nhưng anh ấy rất ghét tôi yên lặng nhìn mình, thế nên liền nói: -La Tiểu Mạt, ánh mắt khi em yên lặng nhìn anh tràn đầy sự nhớ nhung, anh không thích đâu!
Tôi cúi đầu, vừa luyện chữ vừa nói: -Từ trước đến giờ em đâu có để ý đến việc anh có thích hay không?

Thế là Kì Ngôn thường tức giận, bỏ lại nghiên mực rồi đi một mạch ra ngoài vườn, hí hoáy sửa chữa cái xe đạp của mình. Kể từ sau khi tôi ép Kì Ngôn phải “bỏ cờ bạc”, anh ấy chuyển sang thích tìm hiểu về xe đạp. Kì Ngôn thường xuyên dắt xe đạp về nhà trong tình trạng quần áo lấm lem bùn đất. Nhưng cũng có lúc Kì Ngôn đứng dựa lưng vào tường, khuôn mặt trầm ngâm. Đứng từ trong phòng khách cũng có thể nhìn thấy chiếc áo sơ mi trắng phau và mái móc sạch sẽ, mềm mại của anh.

Tôi cũng đã từng nghĩ, liệu chàng trai cùng tôi lớn lên này sẽ ở chung với tôi được bao lâu? Còn Kì Nặc trong trái tim tôi, hiện giờ anh ấy đang làm gì nhỉ? Tôi sợ sẽ gặp lại anh ấy lần nữa, tôi cũng sợ mình sẽ hỏi vì sao anh nỡ rời bỏ tôi? Tôi rất sợ cái đáp án mà anh sẽ đưa ra!
Một đứa trẻ 12 tuổi, không có đủ dũng khi để chịu đựng, cũng không có cả quyết tâm để đi tìm cái đáp án ấy.

Hạ Đóa Tuyết…tôi biết rõ giấu diếm cô ấy chuyện này không phải là điều nên làm, thế nhưng tôi lại không biết phải mở miệng ra sao. Tôi đã từng ngăn không cho cô ấy đến nhà tìm tôi, tôi sợ sẽ bị lộ bí mật. Tôi muốn để thêm một thời gian nữa, đợi đến khi tâm trạng của tôi ổn định lại, tôi sẽ nói cho cô ấy biết mọi chuyện.

__________________
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+