Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lười phải yêu anh – Chương 43 – 44 – 45 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

PART 43

“Bối Bối!” Đột nhiên một tiếng kêu vang lên, làm
cho hai người sợ hết hồn, Tô Thiên Thiên quay đầu nhìn lại, thì ra là Ninh
Xuyên đã mấy ngày không gặp, nhìn vẻ căng thẳng trên mặt anh, có lẽ là bởi vì
không tìm được Bối Bối.

“Đậu Đậu!” Bối Bối thò đầu ra khua khua tay với
anh.

Tô Thiên Thiên ho khan một tiếng, “Cái đó… vừa
nãy thằng bé chạy ra đây,” cô đã quá mức sơ ý, Bối Bối chạy đến đây, tất nhiên
phía sau sẽ là Ninh Xuyên rồi!

“Tôi ra ngoài phòng lấy chút đồ, mới chớp mắt đã
không thấy nó đâu…” Ninh Xuyên dường như cũng có chút lúng túng, cúi đầu không
nhìn cô.

Tô Thiên Thiên cũng quay đầu qua chỗ khác, tiếp
tục nhét tiền xu vào, nhấn vào nút chọn nước mật đào, loảng xoảng một tiếng, đồ
uống rơi ra ngoài, cô cúi người xuống cầm lấy lon nước, cúi đầu đi về phía Ninh
Xuyên, nhìn khoảng cách giữa hai mũi chân của hai người được chừng nửa mét, ngừng
lại, trao cả Bối Bối và đồ uống cho anh, “Nước mật đào là cho Bối Bối….”

“Cám ơn.” Ninh Xuyên vươn tay ôm lấy Bối Bối,
quát cậu nhóc một câu, “Sao dám tự mình chạy lung tung hả.”

“Anh mang thằng bé đi làm làm sao mà trông nó được…”
Tô Thiên Thiên không nhịn được nói, “Anh, sao anh không để chị Ninh San chăm
nom thằng bé!”

“Ừ.” Ninh Xuyên gật đầu, có chút mơ hồ nói, “Dạo
này, chị ấy… có chút việc.”

Tô Thiên Thiên gật đầu một cái, “Vậy anh trông
nó cẩn thận….” Vừa nói vừa đi thằng lướt qua bên người anh, Bối Bối ở đằng sau
có chút đáng thương gọi một tiếng, “Quả táo!”. Cô không kìm được quay đầu lại,
đối mặt với ánh mắt của Ninh Xuyên, cảm giác anh nhìn qua thực tiều tụy và mệt
mỏi, trái tim nhói lên một cái, nhưng vẫn cười cười với Bối Bối, “Bái bai!”

Lúc xế chiều, Tô Thiên Thiên dường như có chút
căng thẳng thần kinh, lúc đi vệ sinh hay rót nước thường không nhịn được mà chạy
ra cửa ngó ra hành làng, chỉ sợ Bối Bối không cẩn thận lại chạy ra một mình, nhỡ
đầu ngã xuống thì làm sao?

“Em đang nhìn cái gì thế?” Âu Dương tò mò hỏi,
“Bên ngoài có người gây gổ? Đánh nhau à?”

Bị chị hai họ nói vậy, Tô Thiên Thiên cũng cảm
thấy mình có chút thần kinh, cho dù là Bối Bối hay Bảo Bảo, đều là chuyện của
Ninh Xuyên! Mà Ninh Xuyên! Là người không có bất cứ quan hệ nào với mình cả!

Nặng nề trở lại chỗ ngồi, cô quyết định cho dù
trời có sập xuống, trước khi tan ca cũng nhất quyết không rời khỏi chỗ! Vất vả
lắm mới ổn định suy nghĩ bắt đầu công việc, di động lại có tin nhắn, Tô Thiên
Thiên mở ra nhìn, lại là do Ôn Nhược Hà gửi tới, muốn mời cô cùng ăn bữa tối.

Có lẽ Ôn Nhược Hà cảm thấy Tô Thiên Thiên cũng
không phải là bài xích mình, hơn nữa còn đến bộ Sáng tạo làm việc, cho nên
trong lòng hừng hực hy vọng.

Theo suy nghĩ của Tô Thiên Thiên, mặc dù đã
không còn dây dưa với Ninh Xuyên, nhưng cũng tạm thời không muốn có dính dấp gì
với người khác, nhưng lại nghĩ ngay từ đầu là mình đề cập đến chuyện xem mặt,
bây giờ lại cự tuyệt anh ta hình như rất đáng ăn đòn thì phải.

Nếu không thì tìm lý do từ chối? Nhưng Ôn Nhược
Hà bây giờ thực sự không có gì để bắt bẻ, vấn đề này nhất thời khiến cho Tô
Thiên Thiên khó xử, vậy nên biểu hiện trầm mặc suy tư liền biến thành ngầm đồng
ý cuộc hẹn buổi tối.

Vậy thì buổi tối hãy thẳng thắn với Ôn Nhược Hà
đi…. Tô Thiên Thiên nghĩ vậy.

Nơi ăn tối rất lãng mạng, hơn nữa Ôn Nhược Hà
còn nói là đã đặt chỗ trước, cảm giác quan tâm săn sóc này càng làm cho Tô
Thiên Thiên áy náy trong lòng, ngay cả sức lực để nói chuyện cũng biến mất, chỉ
tận lực nghe Ôn Nhược Hà nói chuyện, vùi đầu ăn uống.

Ăn được hơi no, Tô Thiên Thiên cảm thấy có một
chút sức lực, nên cô lấy dũng khí ngẩng đầu lên, “Cái đó… Tổng giám này…”

“Ừ?” Ôn Nhược Hà ngước mắt, hai mắt trong suốt,
“Sao vậy?”

Tô Thiên Thiên nhìn vào đôi mắt kia, nhà hát nhỏ
trong đầu liền bắt đầu phát lại những hình ảnh trong ký ức, lần đầu tiên đụng
phải Ôn Nhược Hà, anh đã dịu dàng như vậy, mời mình đi ăn cơm, lần thứ hai mình
làm sai bị Ninh Xuyên quát mắng, cũng là anh an ủi mình, anh còn giúp mình phí
công chuyển công tác…

Cảm giác tội lỗi là đây!! Cô thấy nghèn nghẹn
trong lồng ngực, cảm giác tội lỗi thật mãnh liệt!

Tại sao, gặp phải tên bạn trai ti tiện – mối
tình đầu của cô lại đau đớn như vậy, đụng phải một đối tượng hẹn hò hoàn mỹ
không sứt mẻ lại cũng đau đớn như thế, nội tâm của cô tại sao vẫn luôn trong trạng
thái áy náy, ai bảo tình yêu khiến cho tâm tình của phụ nữ trở nên vui vẻ, lòng
tràn ngập niềm vui chứ, toàn là bịp bợm hết!

“Em làm sao vậy?” Ôn Nhược Hà thấy cô không nói
lời nào, dáng vẻ cau mày rất đau khổ, ân cần hỏi, “Không thoải mái à?”

“Dạ, chút chút…” Tô Thiên Thiên khó khăn đáp lại,
đứng dậy hít một hơi, “Em muốn vào phòng rửa tay!”

Rời khỏi chỗ ngồi, Tô Thiên Thiên thở phào một
hơi, cảm thấy toàn thân đều thả lỏng, “Quả nhiên là khuyết điểm của mình quá
nhiều, tìm một người tốt như vậy, đến ông trời cũng không nhìn được!”

Từ phòng rửa tay bước ra, Tô Thiên Thiên siết
tay, bất kể thế nào, nhất định phải nói cho Ôn Nhược Hà, mình tạm thời không muốn
nói chuyện yêu đương, không phải là do anh ấy không tốt, mà do mình có quá nhiều
khuyết điểm, cần phải thay đổi triệt để, làm người lại lần nữa!

Trong lòng yên lặng suy nghĩ, cúi đầu bước đi, đột
nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc, không, nói chính xác, là dùng giọng
nói mà cô quen thuộc nói những lời rất xa lạ, “Hôm nay không ở lại khách sạn với
em sao?”

Cô lần theo tiếng nói nhìn, thì ra giọng nói đó
truyền đến từ một ngã rẽ, một nam một nữ, nam nhìn qua chừng hơn bốn mươi tuổi,
đúng là dân.. giàu xổi tiêu chuẩn, khụ, cái loại có chút thô tục ấy, nữ quay
lưng về phía Tô Thiên Thiên, mặc dù không nhìn thấy mặt, nhưng bóng lưng nhìn rất
quen mắt.

Người đàn ông cười hơi bỉ ổi, “Ngại quá, hôm nay
con gái anh từ nước ngoài về, anh phải về nhà.”

Tô Thiên Thiên nhất thời cứng người, ban ngày
ban mặt, trời đất sáng choang, đây chính là đàn ông ăn vụng trắng trợn cùng với
tiểu tam đó! Trái tim cô lộp bộp một cái, giọng nói quen thuộc và bóng lưng
quen thuộc kia, không phải là… là người mà cô quen kia chứ?

“A… Thì ra là con gái về rồi!” Người phụ nữ hơi
nghiêng người, “Aiz, vậy có mình em cô đơn chết đi được…”

Trống rỗng cô đơn á! Tô Thiên Thiên run một cái,
mới vừa rồi cô vào phòng rửa tay cũng không chú ý đến người ngồi bên cạnh đâu!
Vì không muốn tăng thêm lòng hiếu kỳ và sự hoài nghi của mình, cô quyết định
nhanh chóng chạy lấy người, có điều giọng nói của người đàn ông kia vẫn truyền
vào trong lỗ tai cô, “Em không về nhà thăm con mình sao? Tên là Bối Bối phải
không…”

Tô Thiên Thiên dừng lại, người phụ nữ hừ nhẹ một
tiếng, “Thì ra anh thấy em là cái loại mẹ không có trách nhiệm đó, cho nên vẫn
là vị kia nhà anh cho anh có cảm giác thân thuộc chứ gì…”

“Đâu phải thế đâu phải thế…” Người đàn ông vội
vàng giải thích, “Thật sự là con gái anh về mà.”

“Xem anh khẩn trương kìa.” Người phụ nữ cười một
tiếng, nghiêng mặt vươn tay cầm chiếc ly cao cổ, nhấp một ngụm rượu, “Dù sao mọi
người ở bên nhau là vì vui vẻ, cần gì phải so đo, con em để cho cậu em trông hộ
rồi.”

Nhìn thấy gương mặt nghiêng quen thuộc, Tô Thiên
Thiên hai mắt ngấn lệ, chân tướng trần trụi chọc mù đôi mắt chó hợp kim* của
cô! Người phụ nữ đó là Ninh San! Là Ninh San đó!

* Ngôn ngữ mạng, xuất phát từ trò chơi WOW (thế
giới ma thú), được diễn tả với ý nghĩa khi nhìn thấy các sự vật ngu ngốc, những
chuyện bất đắc dĩ sẽ dùng như một cách tự giễu.

Không biết mình mang theo khiếp sợ mà trở lại chỗ
ngồi bằng cách nào, Tô Thiên Thiên nghĩ, như thế, tất cả đều có thể lý giải, chị
Ninh San, ly hôn, mang theo con đến tìm Ninh Xuyên, hơn nữa tình tình thay đổi
lớn, cho nên mới thường xuyên bỏ lại Bối Bối chẳng màng quan tâm, ở chung cùng,
cùng một gã giàu xổi đã kết hôn rồi!

Ôn Nhược Hà có chút kỳ lạ nhìn Tô Thiên Thiên,
trước lúc đến phòng rửa tay thì vẻ mặt đau khổ, bây giờ lại là vẻ mặt khiếp sợ,
ngắn ngủi mấy phút, đã xảy ra chuyện gì?

“Thiên Thiên?”
“Dạ?” Tô Thiên Thiên hồi hồn, nhanh chóng giải
thích, “Em không sao, em không thấy gì cả, em không biết gì hết.”

“…” Ôn Nhược Hà càng thêm mờ mịt.

“Dùng bữa dùng bữa…” Tô Thiên Thiên ân cần gắp
cho anh một đống thức ăn, mình cũng vùi đầu vào nhai. Tình huống của chị Ninh
San, Ninh Xuyên có biết không? Hình như lần trước lúc mình còn trông Bối Bối ở
nhà anh ta, anh ta cũng nói không biết Ninh San đi đâu, nhưng mà buổi trưa anh
ta úp mở nói Ninh San có việc, có thể cũng đã biết sơ sơ chuyện này, nhưng chắc
là không tìm được chị ấy, cũng không tiện nói với mình, mới trả lời lấy lệ như
vậy.

Nhớ tới vẻ mặt mệt mỏi của Ninh Xuyên cùng cảnh
Bối Bối một mình chạy lung tung khắp nơi, Tô Thiên Thiên cảm thấy thức ăn ngon
nhai trong miệng cũng như nhai sáp, chẳng có mùi vị gì.

“Cơm nước xong, đi xem phim nhé?” Ôn Nhược Hà hỏi,
“Dạo này nghe nói có một bộ phim mới không tệ đâu…”

“Dạ…” Tô Thiên Thiên lên tiếng, lát nữa cơm nước
xong, chị Ninh San cũng sẽ bỏ đi, rồi sau đó sẽ lại không biết đi đâu! Cô suy
nghĩ một chút, lấy di động trong túi xách ra, nhắn tin cho Ninh Xuyên, “Đường
Trung Ương, quán XX, chị Ninh San đang dùng bữa ở đây, mau tới.”

Coi như là mình giúp Bối Bối đi, dù sao, cậu
nhóc đối xử với mình tốt vô cùng! Suy nghĩ xong lý do, cô nhấn nút gửi đi.

Mới vừa cầm đũa gắp một miếng thức ăn, tin nhắn
trả lời lập tức đến, ngay cả tốc độ hồi âm cũng nhanh vậy, Tô Thiên Thiên ngượng
ngập, mở ra xem ——– “Tôi đang làm thêm giờ, ra ngoài, Bối Bối làm sao đây?”

Tô Thiên Thiên theo bản năng định trả lời lại là
anh mang nó đi làm được, không mang nó tới đây cùng đợc sao, có điều cẩn thận
nghĩ lại, cô quả nhiên là ngu xuẩn, sao có thể để cho Bối Bối thấy cảnh mẹ mình
thông đồng với một người đàn ông khác phát sóng trực tiếp từ hiện trường được
chứ! Tâm hồn nhỏ bé kia của cậu bé…

Cô vội vàng nhắn lại, “Chị hai họ Âu Dương của
tôi cũng làm thêm giờ, anh giao Bối Bối cho chị ấy đi!”

Lần nay Ninh Xuyên không nhắn lại, Tô Thiên
Thiên đoán chừng phương pháp này hữu dụng, mà Ninh Xuyên đã bắt đầu hành động,
cô thở hắt ra, lần này thì tốt rồi.

Nhìn cô vùi đầu nhắn tin nhoay nhoáy, trong lòng
Ôn Nhược Hà căng thẳng, chẳng lẽ ra ngoài với mình quá nhàm chán, cho nên cô ấy
lúc thì đau khổ lúc thì khiếp sợ, bây giờ lại cắm đầu vào nhắn tin, tâm tư hoàn
toàn không đặt trên người mình sao….

Thực sự… lần xem mặt này của anh lại thất bại
sao?!

PART 44

Thờ phào nhẹ nhõm, Tô Thiên Thiên ngẩng đầu lên,
đã thấy Ôn Nhược Hà nhìn mình chằm chằm, nhất thời căng thẳng, quả nhiên, biểu
hiện của cô quá kỳ quái rồi. Cô vội vàng cầm lấy cốc nước uống một ngụm, “Cái
kia… món ăn của nhà hàng này ngon thật!”

“Đúng vậy!” Ôn Nhược Hà tiếp chuyện, “Hơn nữa
cách công ty cũng gần, ăn cơm cũng tiện.”

Đến đây quả thực rất tiện, Tô Thiên Thiên thích
những nơi đường xá tương đối gần như thế này, có thể đỡ phải mất công đi đường!
Vừa nãy cũng chỉ mất có hơn mười phút.

Hơn mười phút? Hơn mười phút!

Thế thì Ninh Xuyên chẳng mấy chốc sẽ tới rồi! Vậy
tình hình… cô nhìn trời suy nghĩ một chút, nhất định là vừa máu chó lại vừa ngượng
ngập rồi, sau đó toàn bộ nhà ăn sẽ vây lại xem, bao gồm cả cô và tổng giảm Ôn,
cuối cùng trong tình trạng tranh chấp hỗn loạn còn có thể lôi cả chút chuyện xấu
xa trước kia của cô với Ninh Xuyên ra nữa!

Tô Thiên Thiên nuốt nuốt nước miếng, cô thông
báo cho Ninh Xuyên cũng đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ, không cần phải tiễn Phật
tiễn đến Tây thiên chứ! Vẫn là mau chóng chuồn thôi, “Thế, chúng ta đi xem phim
thôi?”

“Hả?’ Ôn Nhược Hà thất kinh, “Nhưng chúng ta còn
chưa ăn xong mà…”

“Em no rồi, anh còn chưa no sao?” Tô Thiên Thiên
hỏi ngược lại.

“Anh…” Ôn Nhược Hà cảm thấy suy nghĩ của mình có
chút không theo kịp Tô Thiên Thiên, theo tin tức từ Âu Dương cùng với mấy lần
đi chung lúc trước, cô ấy phải là người có tiết tấu chậm mới đúng chứ, sao hôm
nay tiết tấu đột nhiên lại tăng nhanh lên vậy?

“Chưa no thì mau ăn đi.” Tô Thiên Thiên thúc giục,
xem ra anh chàng này ăn gì cũng chậm, tốn thời gian vào chuyện ăn uống như vậy,
điểm này chắc ba mình cũng sẽ có ý kiến đây! Lại cho mình thêm một lý do để cự
tuyệt anh ta.

Ôn Nhược Hà vội vàng cúi đầu ăn số thức ăn cô gắp
cho anh, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, “Nhưng mà Thiên Thiên, em còn gọi một
đĩa bơ sầu riêng mà, còn chưa mang lên!”

“Bơ sầu riêng?!” Tô Thiên Thiên nhớ ra, đúng là
mình có gọi món đó, hơn nữa phục vụ còn nói với cô là điểm tâm đang được làm,
thời gian chờ có lẽ sẽ hơi lâu.

“Phục vụ!” Tô Thiên Thiên vội vàng gọi nhân viên
phục vụ tới, “Bơ sầu riêng tôi gọi đã có chưa, chưa có thì không cần làm nữa.”

“Vậy tôi phải hỏi nhà bếp đã.” Cô nhân viên phục
vụ khách khí nói.

“Vậy mau đi hỏi đi…” Tô Thiên Thiên khoát tay
thúc giục.

Ôn Nhược Hà không nhịn được hỏi, “Em vội lắm à?”

“Không phải, chẳng qua là hôm nay là cuối tuần,
người đi xem phim chắc nhiều lắm, đi trễ sẽ không mua được chỗ tốt….” Tô Thiên
Thiên vội vàng giải thích.

“Không mua được chỗ tốt thì lần sau đi xem cũng
được.” Ôn Nhược Hà cười cười, “Đâu phải sau này không có cơ hội nữa.”

“..” Mặc dù nhìn gương mặt lương thiện này, Tô
Thiên Thiên cảm thấy rất khó mở miệng, nhưng cố phải thừa nhận, sau này quả thực
khó mà có cơ hội.

Chờ Ôn Nhược Hà ăn hết thức ăn trong đĩa, từ từ
lau sạch khóe miệng, phục vụ mới mang bơ sầu riêng của cô lên, “Phiền gói lại
giùm!” Tô Thiên Thiên quả quyết nói, “Sau đó tính tiền!”

Thời gian bây giờ rất cấp bách, lần đầu tiên cô
cảm thấy thời gian trôi qua nhanh như vậy, phải quý trọng thời gian, quý trọng
sinh mạng, nếu không hậu quả thiết nghĩ không thể tưởng tượng nổi.

Mặc dù không hiểu tình hình ra sao, nhưng Ôn Nhược
Hà vẫn yên lặng đuổi theo tiết tấu của Tô Thiên Thiên, xách lấy hộp, ngay cả
hóa đơn cũng lười phải cầm, Tô Thiên Thiên kéo Ôn Nhược Hà đi ra ngoài.

Ra khỏi quán ăn, cô cảm thấy cả người nhẹ nhõm,
nhìn hai bên không thấy bóng dáng Ninh Xuyên, thời gian căn ke không tệ.

“Rạp chiếu phim ở bên kia…” Ôn Nhược Hà chỉ xuống
đường, quán ăn ở phía đông của khu plaza, rạp chiếu phim ở phía nam của tòa
nhà, Tô Thiên Thiên bước theo anh ta về phía trước, mặc dù ăn uống chưa tính là
thoải mái, nhưng dẫu gì cũng được xách một phần về, lát nữa xem phim xong trên
đường về nói rõ ràng với Ôn Nhược Hà vậy.

Đi được mấy phút, lên tầng, vào thang máy, đến rạp
chiếu phim, chỉ còn cách lượt chiếu tiếp theo có nửa giờ, thời gian coi như OK,
đủ để đi mua mấy thứ đồ ăn không tốt cho sức khỏe rồi vào cũng được. Bởi vì bữa
tối là do Ôn Nhược Hà trả hóa đơn, cho nên Tô Thiên Thiên vừa mới được phát
lương cảm thấy cô phải đi mua vé xem phim, thế nên cô đẩy Ôn Nhược Hà đang định
mua vé ra, sờ mó cái túi của mình, nào ngờ chẳng sờ thấy gì.

“A?!!” Tô Thiên Thiên sợ hãi kêu, “Túi của mình
đâu rồi!!!”

“Không thấy túi đâu sao?!” Ôn Nhược Hà giật mình
nói, “Chúng ta vừa nãy đi lên, không đụng phải ăn trộm chứ!”

Tô Thiên Thiên cố gắng trấn định nhớ lại, “Em,
hình như là từ khi bước ra ngoài quán ăn đã không cầm túi theo rồi! Đúng rồi, vẫn
còn treo trên ghế!” Đều tại Ninh Xuyên, hại cô vội vã bỏ chạy, ngay cả túi cũng
quên cầm.

“Vậy chúng ta mau quay lại lấy đi.” Ôn Nhược Hà
nói, “Chắc vẫn còn!”

“Không không không…” Tô Thiên Thiên khoát tay,
“Em về lấy được rồi, anh đi mua vé đi, nếu không lại không mua được lượt tiếp
theo!”

“Nhưng mà…” Ôn Nhược Hà chần chứ nói, “Mình em
đi không sao chứ?”

“Có thể xảy ra chuyện gì được, anh quên chị họ
em đã nói em từ nhỏ đã lưng hùm vai gấu, thân thể cường tráng sao, anh mua vé
trước rồi mua bỏng ngô đi, một lát nữa em sẽ quay lại.” Nói xong, Tô Thiên
Thiên tất tả chạy đi, bình thường, bình thường có quên cũng cho qua, dù sao bên
trong cũng không có thứ gì đáng giá, nhưng hôm nay trong túi có tiền lương mới
phát của cô đấy! Bình thường không có tiền thì không nói làm gì, nhưng bây giờ
cô đang trong tình trạng bỏ nhà ra đi mà!!!

Chạy như điên đến cửa quán ăn, không thể nghi ngờ,
bây giờ, Ninh Xuyên chắc chắn đang ở bên trong, Tô Thiên Thiên thở hổn hển, dường
như có thể tưởng tượng được tình hình bên trong, có điều lúc hỗn loạn cô đi vào
chắc sẽ không bị phát hiện đâu.

Cô hít sâu một hơi, cúi đầu vọt vào quán ăn, may
là quầy thu ngân cách cửa khá gần, mà chỗ ngồi của Ninh San thì ở tít chỗ rẽ
bên trong. Chỉ thấy nhân viên thu ngân đang nghểnh cổ xem náo nhiệt, “Sao rồi?”

Nhân viên phục vụ bê chiếc khay đứng bên cạnh đầu
cũng không quay lại nói, “Vẫn đang ầm ĩ! Oa, cô đó thực sự là tiểu tam, còn anh
chàng kia là chồng cô ta sao?”

“Thật à thật à?” Nhân viên thu ngân kích động.

Mặc dù biết rõ chân tướng, nhưng Tô Thiên Thiên
cũng không muốn cuốn vào cuộc buôn dưa này, ho khan một tiếng ngắt lời bọn họ,
“Ngại quá, tôi vừa mới ăn cơm ở đây, để quên chiếc túi ở chỗ này.”

“Túi của cô?” Nhân viên thu ngân hồi hồn, nhìn
Tô Thiên Thiên hỏi.

“Đúng vậy.” Tô Thiên Thiên nghiêm túc nói, “Là một
chiếc túi màu đen, đúng rồi, bên trong còn có một chiếc ví màu đen, còn có một
cái túi đựng tiền lẻ màu đen…”

Không đợi cô nói hết, nhân viên thu ngân đã lấy
chiếc túi Tô Thiên Thiên bỏ quên ở đây, nhanh chóng mở ra, sau đó lấy ví tiền của
Tô Thiên Thiên, mở ra nhìn chứng minh thư bên trong, “Cô tên là…”

“Tô Thiên Thiên, Thiên Thiên trong mỗi ngày phía
trước…” Cô nói từng chữ một.

Có điều rất rõ ràng, cô rất nghiêm túc, nhân
viên thu ngân rất nóng vội, nhìn lướt qua tên, lập tức đẩy túi đến trước mặt Tô
Thiên Thiên, “Không sai, mời cô kiểm tra lại đồ dùng trong túi xem có thiếu gì
không.” Dứt lời lập tức quay đầu ra xem náo nhiệt.

Thật là đủ hóng hớt…. Tô Thiên Thiên nhận lấy
túi, mở ra xem, đồ vật bên trong có mấy thứ như vậy, lấy tiền ra đếm cũng không
thiếu. Vậy nên cô ngẩng đầu muốn tỏ lòng biết ơn một chút, có điều nhân viên
thu ngân đã nhoài người ra khỏi quầy, độ khát khao được xem náo nhiệt không
thua gì khát khao được lười biếng của Tô Thiên Thiên.

Nhưng mà bên kia hình như đúng là rất náo nhiệt,
Tô Thiên Thiên mơ hồ có thể nghe thấy hai giọng nói cô vô cùng quen thuộc đang
cãi vã.

“Cho dù anh rể có làm chị tổn thương, nhưng chị cũng
không thể tự hành hạ mình như vậy được, như chị bây giờ giống cái gì?”

“Anh ta làm chị tổn thương? Sao anh ta phải tổn
thương chị? Bây giờ chị thế nào? Chị thế này thì làm sao chứ!”

“Vậy Bối Bối thì sao? Thằng bé vô tội!”

“Chẳng lẽ vì một đứa con, chị phải buông tha cho
cuộc sống của mình sao? Tại sao phải thế!”

“Trước đây em không muốn can thiệp vào cuộc sống
của chị, nhưng chị đang sống kiểu gì đây? Qua lại với một kẻ đã có gia đình rồi,
chị nghĩ chị đang làm gì vậy!!”

Nghe qua, quả thực đúng là rất kịch liệt, bát
quái mà, phải bùng nổ thì mới có sức hấp dẫn, khó trách tất cả mọi người đều
vây quanh xem. Cô liếc nhìn xung quanh, không riêng gì nhân viên phục vụ, ngay
cả khách ăn cơm cũng không kiềm chế được kia kìa!

Có điều bây giờ đúng là vật đổi sao dời mà, ngẫm
thấy ba cô cũng không tệ lắm, mặc dù quá keo kiệt, còn chưa đến nỗi đi tìm tình
nhân, bao vợ bé. Nghĩ đến dáng dấp của gã nhà giàu mới nổi lúc nãy, cô không nhịn
được mà run rẩy một cái.

Run xong, hoàn hồn, sao cô vẫn còn ở đây làm gì,
mau chạy lấy người đi! Thấy nhân viên thu ngân cũng chả còn lòng dạ đâu mà đón
nhận lòng biết ơn chân thành của cô, Tô Thiên Thiên nhấc chân đi ra ngoài.

PART 45

Mới vừa bước ra cửa, cô cảm thấy sau lưng có một
làn gió mạnh mẽ thổi qua, hoặc nói đúng hơn, không phải là gió, mà là một luồng
không khí, còn kèm theo hơi thở nguy hiểm.

Chờ đến lúc Tô Thiên Thiên cảm giác được, thân
thể đang co người cong lưng đã bị đụng một cái, dúi về phía trước lảo đảo mấy
bước, ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy hai nhân vật chính của màn bát quái đã vọt ra
khỏi quán ăn, xem bộ dạng là cảm thấy ầm ĩ ở bên trong quá khó coi, cho nên quyết
định ra ngoài nói cho rõ ràng.

Tô Thiên Thiên vội vàng xoay người, trốn sau tấm
bảng quảng cáo của nhà hàng, cẩn thận nhìn sang. Ninh Xuyên đang kéo thẳng Ninh
San ra khỏi nhà hàng, gần đến giữa quảng trường, bây giờ là giờ ăn cơm, sắc trời
đã tối, người trên quảng trường không tính là nhiều, cho nên bọn họ không chú ý
tới Tô Thiên Thiên bị đụng vào.

Vẫn là nên nhanh chóng đi cho xa thì hơn, nhưng
đường đi của Tô Thiên Thiên là về hướng Nam, cô có đi thế nào cũng phải vòng
qua hai người đang đứng ở giữa kia, giờ tay lên nhìn đồng hồ đeo tay một chút,
phim sắp chiếu rồi, mặc dù độ phấn khích của màn truyền hình trực tiếp ngay trước
mắt này chưa chắc đã thua gì phim chiếu rạp, có điều cô nếu còn chưa tới, chắc
Ôn Nhược Hà sẽ tìm tới đây mất!

Đi nhanh lên! Tô Thiên Thiên cầm túi che mặt, giống
hệt như con cua đi ngang trên quảng trường, tính đường đi lượn quanh một vòng,
bước về phía rạp chiếu phim.

Ninh San bị kéo ra ngoài hất tay trảnh khỏi cánh
tay đang lôi kéo cô của Ninh Xuyên, “Em buông ra!”

“Em có thể buông, nhưng chị không thể ở cùng những
người như vậy.” Ninh Xuyên nghiêm túc nói.

“Ai?” Ninh San nhướn mày, hôm nay cô trang điểm
rất đậm, hơi ngửa đầu nhìn Ninh Xuyên, ngũ quan đẹp dễ dưới ánh đèn nê ông ban
đêm, có chút dữ tơn, “Người có tiền?”

“Anh ta có tiền hay không em không quan tâm,
cũng không xen vào.” Ninh Xuyên xanh mặt, trước đây anh cảm thấy mình vô lực
can thiệp chuyện của chị gái, nhưng hôm nay chuyện đã như vậy, anh không chịu nổi,
có lẽ đây là một thế giới vật chất, cho dù anh cũng nghĩ đến một cuộc sống tốt
nhất, để cho chị gái có một cuộc sống đầy đủ, nhưng thế này thì thực vô nghĩa,
để thỏa mãn hư vinh, làm gì cũng được. “Nhưng chị không thể vì anh ta có tiền,
hoặc là nói vì anh ta có thể cho chị tiền, nên chị cứ sa đọa như vậy được? !”

“Chị sa đọa?” Giọng nói của Ninh San cất cao, tựa
như từ này đã chạm tới một vết thương trên người cô, “Nếu chị mà sa đọa, Ninh
Xuyên em cũng sẽ không có ngày hôm nay! Ngay từ mười năm trước, em đã không học
lên tiếp được! Nếu như chị mà sa đọa, có lẽ lúc ở trong quán bar, chị đã tìm thẳng
một gã có tiền bao chị rồi! Bây giờ chị mới phát hiện, đi một vòng luẩn quẩn,
cuối cùng cuộc sống như thế này mới là đúng! Cái gì mà bắt đầu cuộc sống mới
thì sẽ quên được quá khứ, đàn ông đều dối trá ích kỷ cả, chỉ có tiền làm ra được
mới là của mình!”

“Sao bây giờ chị lại biến thành như thế này?”
Ninh Xuyên kinh ngạc nói, mặc dù lúc trước cảm thấy được sự thay đổi của chị,
nhưng cho tới ngày hôm nay anh mới thực sự thấy rõ suy nghĩ trong lòng chị.

“Chị thay đổi đấy! Bới vì chị không muốn sống
ngu ngốc như trước đây nữa!” Ninh San nói, “Giống như em nói đấy, ba bị vu oan
đúng không, nhưng thực tế thì thế nào chứ, vu oan hay là không vu oan thì ba vẫn
cứ là tội phạm tham ô, khác nhau không phải ở chỗ ông ấy có bị vu oan hay
không, mà là chúng ta căn bản chưa từng được hưởng những ngày tháng tốt đẹp! Những
kẻ tham ô khác ít ra còn để lại cho vợ con mình một số tiền lớn! Giống như
chúng ta thì tính là gì? Vợ thì nhảy lầu, con không học tiếp được! Khổ cực làm
việc như vậy đến cùng là vì cái gì chứ? !”

Không đợi Ninh Xuyên mở miệng, cô tiếp tục nói,
“Chị không muốn tiếp tục cuộc sống khổ sở trước đây nữa! Sống ở nhà chú dì
không thể ngóc đầu lên được, ăn một miếng cơm mà cứ như người ta bố thí cho vậy!
Tại sao chúng ta phải sống những ngày cực khổ như vậy chứ? ! Là do chúng ta
chưa đủ nỗ lực sao? Chị nghĩ là chúng ta đã vất vả đủ rồi, đó là bởi vì chúng
ta ngu!”

“Cuộc sống của chúng ta bây giờ chẳng phải đã tốt
rồi sao?” Ninh Xuyên nói, “Cho dù trước kia có cực khổ, bây giờ coi như cũng đã
được bù đắp!”

“Thế này mà gọi là bù đắp?” Ninh San cười lạnh một
tiếng, “Chị ly hôn, còn mang theo một đứa con, đây chính là bù đắp? Em bị ba của
Tô Thiên Thiên xem thường, bị người ta làm nhục, chia tay với nó đây chính là
bù đắp của em à?”

Tô Thiên Thiên đã đi ngang được nửa đường, vẫn mặc
niệm trong lòng: mình không nghe được mình không nghe được. . . Có điều những lời
này của Ninh San, vẫn xông vào trong lỗ tai cô, hơn nữa còn không bị loại bỏ,
cô đột nhiên cả kinh, dừng bước lại.

“Đó cũng là chuyện đã qua rồi!” Ninh Xuyên chần
chừ một chút, kiên định nói, “Không thể không nhắc đến chuyện quá khứ nữa sao?”

“Chị cũng đâu muốn nhắc tới chứ!” Giọng nói của
Ninh San trở nên bén nhọn, “Cho nên chị mới không muốn sống uất ức như trước
đây nữa! Tại sao những người phụ nữ khác có thể sống thoải mái như vậy, chẳng
phải tìm một kẻ có tiền sao! Cho nên mẹ mới chính là người ngu nhất, tìm một
người như ba, làm quan cũng không giúp người nhà được sống mấy ngày tốt đẹp! Chị
là do nghe lời bọn họ, nên mới biến thành cái dạng này!”

“Em không cho phép chị nói ba như vậy!” Ninh
Xuyên không nhịn được gào lên, “Ba đã thương chị như vậy!” Khi còn nhỏ anh khá
trầm mặc, chị lại hoạt bát nên luôn được ba yêu quý nhất, cộng thêm thân thể chị
cũng không được khỏe mạnh, cho nên ba rất để ý đến chị.

Cảm xúc của Ninh San dường như đã không thể khống
chế, “Chị cứ nói đây! Ông ấy thương chị thì thế nào, ông ấy tốt với chị thì sao
chứ? Đó là việc người cha nào cũng phải làm! Đọc cho chúng ta nghe những câu
truyện cỏ tích vớ vẩn chết đi được? Dạy chúng ta những thứ đạo lý mà ông ấy cho
là đúng? Khích lệ chúng ta học tập cho tốt, làm một người chỉ biết vùi đầu vào
làm việc vất vả như ông ấy! Nhưng ông ấy để lại cho chúng ta cái gì? Bị người
khác chỉ chỏ, còn gì nữa? ! Còn không bằng để lại thứ gì đó thực tế một chút!”

Ninh Xuyên sững sờ nhìn Ninh San đang trở nên cuồng
loạn, quần áo hoa lệ, trang điểm đẹp đẽ, lại mang vẻ dữ tợn đáng sợ đến vậy.

“Cho dù ông ấy là một người cha tốt thì sao chứ?
Ông ấy có nghĩ đến cuộc sống sau này của chúng ta chưa? Nếu lúc đầu ba lo cho
chú vào được trong chính phủ, thì lúc ba gặp xui xẻo, chú dì cũng không đối xử
với chúng ta như vậy! Cái gì mà đau lòng? Cái gì mà quan tâm? Đều là những thứ
không nhức không ngứa, căn bản không thực tế, chẳng qua là không có bản lãnh giả
bộ giỏi giang của người ta mà thôi!”

Ninh Xuyên nhớ lại khi còn nhỏ, mỗi dịp Tết
Nguyên tiêu, ba luôn cõng chị gái lên vai, “Thế này là Tiểu San có thể xem được
pháo hoa rồi nhỉ!” Mà anh chỉ có thể tựa trong lòng mẹ, khua khua hai tay về
phía ba, “Ba ba, con cũng muốn ngồi lên trên!”

Khi đó, ba lúc nào cũng nói, “Sau này Tiểu San
phải gả ra ngoài, làm con gái nhà người khác, cho nên, bây giờ ba ba phải
thương Tiểu San nhiều hơn!”

Chị gái ngồi trên vai ba đắc ý cười với anh, “Về
sau con không lấy chồng, ngày nào cũng ở bên ba ba!”

Nhìn người đang đứng trước mặt, Ninh Xuyên cảm
thấy sống mũi có chút cay cay, nếu như có thể, anh thực sự muốn cho chị một cái
tát để chị tỉnh lại, như vậy anh còn có thể tình nguyện tin tưởng, chị Ninh San
chỉ là nhất thời kích động, miệng không suy nghĩ mới nói ra những lời này.

“Bốp!” Một tiếng động rõ rang vang lên, khiến
cho Ninh Xuyên và Ninh San đều kinh ngạc.

Bàn tay của Tô Thiên Thiên vẫn còn dừng lại ở
góc độ vung tay, ngực cô phập phồng lên xuống, khuôn mặt đỏ bừng, há miệng thở
dốc, dường như rất tức giận. Ninh San xoay khuôn mặt đã bị đánh cho đỏ bừng,
nhìn chằm chằm người không biết từ đâu nhảy ra này.

“Cô. . . .” Ninh Xuyên kinh ngạc nhìn cô, sao
nhìn cô ấy lại kích động như vậy?

“Chị có tư cách gì mà nói ba chị không tốt!” Tô
Thiên Thiên quát, “Không phải người cha nào cũng có thể quan tâm đến con mình!
Chẳng qua chỉ vứt cho một xấp tiền dơ bẩn thế giới đâu cũng có, có gì mà quý!
Chị căn bản không biết, cảm giác bị người khác coi thường, ngay từ lúc ra đời
đã bị cho là một sai lầm, là tiếc nuối cả đời, là một nét bút hỏng không thể
thay đổi là như thế nào!” Cô nói những lời này, giọng nói mang theo sự run rẩy,
thu hồi lại tay mình, “Tóm lại. . . bản thân chị không phải một người mẹ tốt,
căn bản không có tư cách nói ba chị!”

Ninh San phục hồi lại tinh thần, xoa xoa gương mặt
hơi tê rát, “Dĩ nhiên cô có thể nói vậy! Bởi vì nhà cô có tiền, người có tiền mới
có thể nói mấy lời đạo lý vĩ đại như vậy! Thiên kim tiểu thư có tiền có địa vị
như cô, càng không có tư cách đánh giá cách sống của người khác!”

“Ba tôi có tiền thì sao chứ, cho tới giờ tôi
chưa từng cảm thấy như vậy thì có gì mà vênh váo hay giỏi giang, cũng như chị
không thể vũ nhục ba chị được!” Tô Thiên Thiên lớn tiếng nói, mặc dù không phải
rõ ràng, nhưng cô còn nhớ rõ nụ cười trên mặt của Ninh Xuyên khi nhăc đến ba
mình, cùng với sự phấn đấu nỗ lực lấy ba mình làm mục tiêu của anh, một người
cha có thể khiến cho con trai của mình lấy ông ấy làm tấm gương, chính là một
người cha tốt!

“Một cái tát kia. . .” Cô hít một hơi, kiên định
nói, “Là đánh thay cho ba chị, bởi vì ông ấy sinh chị ra, không phải là để chị
lấy ông ấy làm cái cớ cho sự sa đọa của mình!”

Nói xong cô giương mắt đối diện với ánh mắt của
Ninh Xuyên, lập tức cảm thấy nhịp tim đập nhanh hơn, dù sao đã đi ra, muốn
tránh cũng không được, bèn ngẩng đầu lên nói, “Anh cũng vậy! Tự ti chẳng ra làm
sao! Đã nỗ lực như vậy còn tự ti, anh định để những kẻ khác đào hố chôn chính
mình vào sao!”

Rống xong Tô Thiên Thiên nhanh chóng bỏ chạy,
cô, cô còn có cuộc hẹn thứ hai đang chừ đây! Tại sao cô gần đây lại bận rộn và
phong phú như vậy chứ, ngay cả hoạt động nhàn nhã như hẹn hò này thôi cũng khiến
cho cô thở hồng hộc!

Ninh Xuyên nhìn bóng lưng chạy trốn quen thuộc của
Tô Thiên Thiên, phảng phất trong nháy mắt đã tìm lại được cô của trước kia, có
điều cô bây giờ, thoạt nhìn hình như rất có tinh thần! Ngay cả cô mà cũng giáo
huấn mình được, xem ra mình bây giờ quá nhát gan rồi.

Cảm giác tự ti và sự bất lực kia, có lẽ chính bản
thân anh cũng đang trốn tránh chăng. Bình thường vùi đầu vào nỗ lực làm việc rồi
tích cực phấn đấu, thực ra chẳng qua cũng chỉ là dùng những thứ này để giải
thoát khỏi những chuyện không làm được mà thôi.

Cho dù là một Tô Thiên Thiên lười biếng đến mức
chẳng biết làm gì, sau khi anh ra đi cũng đã học được nhiều thứ như vậy, trà đạo,
nếu cơm, việc nhà, xem ra cô ấy dũng cảm hơn mình nhiều.

Chờ Ninh Xuyên hồi hồn lại, đã phát hiện không
thấy bóng dáng Ninh San đâu, ánh đèn cùng bóng đen đan vào nhau trên quảng trường
khiến cho dáng vẻ mỗi người đều mơ hồ không rõ.

Không nhìn thấu chị gái mình, thậm chí có chút
không nhìn thấu Tô Thiên Thiên kích động mà lại dũng cảm khi nãy nữa, nhưng
Ninh Xuyên lại siết chặt nắm đấm, đến cùng đây là tình huống thế nào, đến cùng
là phải giải quyết ra sao, anh phải biết rõ ràng.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+