Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lưu Bạch, Anh Yêu Em – Chương 01-02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 1: Ly hôn

Dịch giả: Trần Quỳnh Hương
Nguồn: e-thuvien.com

“Hôn nhân giống như đứa con của mình, ốm thập tử nhất sinh nhưng vẫn phải chữa chạy. Quan hệ của bọn họ là gì? Chỉ là con chó hoang nhặt được ngoài đường, có vấn đề gì là vứt bỏ ngay. Cậu sợ cái gì, vui lên đi, chịu đựng qua một thời gian, bọn cậu sẽ lại gần gũi bên nhau thôi”, tôi gắng hạ thấp giọng, cố nắm chặt ống nghe, tiếp tục bài ca an ủi kéo dài hơn một giờ đồng hồ. Giọng phía đầu dây bên kia vẫn đang nức nở nhưng so với vẻ đau đớn tột độ lúc đầu, rõ ràng đã dịu hơn rất nhiều. Minh tuệ là bạn thân đã gắn bó với tôi hơn mười năm. Người đàn ông cô ấy lấy làm chồng và chung sống suốt năm năm qua là kết quả của sự chọn lựa kĩ càng của cha mẹ cô.Nhưng giờ đây, vì niềm vui mới, anh ta đòi ly hôn, nửa đêm cô khóc tâm sự, dĩ nhiên tôi không thể bỏ mặc làm ngơ. Ly hôn, tôi cười khẩy một tiếng. Ly hôn dễ dàng như vậy ư? Tìm kiếm niềm vui là lẽ thường tình của con người, ai cũng có thể hiểu được nhưng trong lúc hạnh phúc, rất ít người thông minh dự đoán được niềm đau nỗi buồn trong tương lai. Gã đàn ông ngu ngốc đó sẽ hối hận mà thôi.

“Lưu Bạch, chỉ có cậu khuyên tớ như vậy, người khác đều bảo tớ ly hôn ngay, để hắn cút đi với hai bàn tay trắng. Chỉ có cậu mới khuyên tớ như vậy.”

“Bọn họ đâu có hiểu ly hôn là như thế nào? Bận tâm làm gì?”

Đầu giây bên kia ngần ngừ một lát, rồi khẽ nói: “Lưu Bạch, cậu có hận bọn tớ năm xưa khuyên cậu ly hôn không?Có phải thời gian đó cậu đã sống rất khổ sở?”

Tôi trầm ngâm một lát, không biết trả lời thế nào rồi chợt nhớ Minh Tuệ vẫn còn đợi ở đầu dây bên kia: “Không, hoàn cảnh của bọn mình không giống nhau. Hiện tại, tớ dang sống khá ổn, cậu không phải lo lắng. Muộn quá rồi, tớ sang ngó Mạt Lợi đã, cậu cũng ngủ sớm đi”.

Cúp máy xong, cũng không thể ngủ tiếp được nữa, tôi trở dậy bước sang phòng con gái, ngồi xuống mép giừờng của nó. Trong bóng đêm chỉ nghe thấy tiếng thở đều đặn, nhẹ nhàng của con, bàn tay nhỏ nhắn trắng như tuyết thò ra ngoài chăn, đây là Mạt Lợi của tôi. Hồi đó, bất chấp sự khuyên can của mọi người, tôi đã giữ Mạt Lợi lại bằng mọi cách. Tôi và Mặc Nhiên quên nhau từ thưở mười 13, lên đại học chấp nhận sự theo đuổi của anh ta, chúng tôi yêu nhau ba năm, lấy nhau được bốn năm. Nhiều người ngưỡng mộ đôi thanh mai trúc mã như chúng tôi. Anh ta đã từng là chỗ dựa vững chắc nhất của tôi, đem cho tôi hạnh phúc vô bờ. Đột nhiên đến một ngày kia, anh ta nói với tôi bằng vẻ mặt đau khổ: “Lưu Bạch, anh không còn yêu em, anh không còn tình cảm gì với em nữa. Chúng ta chia tay nhé!”.

Những ngày tháng tươi đẹp trong quá khứ của tôi đã sụp đổ trong tích tắc. Không phải tôi không khóc, không đau khổ, ngồi trước cửa sổ nhìn anh ta kiên quyết lái xe bỏ đi, cả đêm tôi không sao chợp được mắt. Cho đến ngày nọ, Mạt Lợi chạy đến, nắm chặt tay tôi nói: “Mẹ đừng nhìn nữa, bố không quay về đau”. Cuối cùng, như chợt tỉnh giấc mộng, tôi quyết tâm bỏ hết những gì thuộc về quá khứ và làm lại từ đầu. Vì thế, Mạt Lợi, con yêu quý, tôi nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của con bé , chính con đã cứu mẹ.

Sáng sớm hôm sau, tôi tỉnh đậy đúng giờ và lái xe đi làm. Đêm qua ngủ không ngon, tôi đứng trước gương nhìn đôi mắt sưnng húp của mình mà khẽ thở dài. Mới chỉ hai mươi tám tuổi mà sao tôi cảm thấy lòng mình già cỗi đến thế. Đêm qua nói chuyện với Minh Tuệ lâu như vậy nhưng chúng tôi không hè nhắc đến tình yêu. Cuộc sống hôn nhân của con người thời hiện đại được gay dựng trên cơ sở của tình yêu chỉ còn đếm được trên đầu ngón tay. Chỉ có tôi hồi đó, điên cuồng lún sâu vào ảo tưởng tình yêu, chỉ muốn sông trọn đời bên anh ta, không đắn đi suy tính gì hết. Chiến tranh lạnh với bố hai năm, tôi bất chấp mọi người khuyên nhủ, khăng khăng lấy anh chàng Mặc Nhiên nghèo khổ. Lúc lấy nhau, nhà chỉ có bốn bức tường, cái gì cũng phải nhờ bàn tay như chim én tha đất của tôi mua về. Thời gian đầu, Mạc Nhiên đối xử với tôi khá ân cần. Một năm sau lấy nhau, Mạt Lợi chào đời, anh ta cố gắng làm việc, mua được căn nhà ấm cúng. Ước mơ của tôi đã thành hiện thực.

Ước mơ của tôi, lúc đầu chỉ là hằng ngày được sống bên anh ta; sau đó biến thành có căn nhà tràn ngập ánh nắng mặt trời của riêng mình; tiếp sau đó là có thể rủ bõ công việc khô khan nhạt nhẽo, làm những công việc mình thích. Thấy không, phụ nữ tham lam biết bao, có voi lại đòi tiên! Mong muốn của con người không biết đâu là điểm dừng. Năm hai mươi sáu tuổi, mọi ước mơ của tôi đã trở thành hiện thực: từ bỏ công việc, có một cửa hàng sách nhỏ ngập tràn ánh nắng mặt trời. Từ nhỏ, tôi đã say mê đọc sách, tôi có thể loanh quanh từ sáng đến tối trong bốn bức tường chất toàn sách. Về đến nhà là thấy người đàn ông và cô con gái mà tôi yêu thương nhất. Nếu Mặc Nhiên không giỏi giang thì sao có nhiều phụ nữ thèm khát được như tôi đến thế. Hồi đó, nick MSM của tôi là ước gì được nấy. Đến giờ nghĩ lại, thật đúng là ngu xuẩn hết mức. Nếu thế gian này ước gì được nấy thì sau khi đạt được rồi, chắc chắn muôn đời muôn kiếp sẽ không được như thế nữa.

Hiện giờ, tôi đã quay lại với công việc dạy học. Sáng sớm rời nhà, mỗi tuần đi tập thể dục thẩm mỹ hai lần, cuối tuần đi uống trà chiều và dạo phố với bạn bè. Hằng ngày, bận rộn với các em nhỏ ở trường, về nhà nhìn thấy Mạt Lợi vui tươi sà tới, lồng tôi cảm thấy vui vẻ khôn nguôi. Chỉ cần tôi không nghĩ đến nỗi cô đơn lẻ loi vô bờ bất ngờ ập tới mỗi khi tỉnh giấc lúc nửa đêm là được. “Không sao lả, Lưu Bạch, mày đã sống khá ổn rồi”, sáng nào tôi cũng tự nói với mình như vậy. Hồi mới ly hôn, tôi rất sợ sẽ không quay về được với cuộc sống mà mình đã xa rời từ lâu, sợ mình không đủ khả năng gánh vác gia đình. Mặc Nhiên để lại nhà và xe hơi nhưng anh ta không chịu cung cấp tiền nuôi con. Có lẽ là muốn kiểm tra người phụ nữ từng được anh ra che chở, chiều chuộng này trổ tài nuôi dưỡng một cô tiểu thư khác như thế nào. Chắc chắn chỉ chưa đầy ba tháng sau, anh ta sẽ được chứng kiến cánh năn nỉ văn xin của tôi. “Anh nhầm rồi, Mặc Nhiên ạ!), tôi khẽ mỉm cười trước gương, trong lòng thấy toát lên một chút gì rất đắc ý. Đã một năm rồi, chúng tôi sống rất yên ổn.

Mở laptop, tôi liền nhìn thấy hình mặt cười của Kiều gửi đến. Là giáo viên nên cũng nhàn rỗi, những lúc không có tiết, tôi thường ôm laptop cả ngày để đọc sách. Rất nhiều người sẽ thay đổi sau khi gặp những biến cố trong đời, tôi cũng trở nên trầm mặc ít nói hơn, nụ cười lúc nào cũng thường trực trên môi, không bao giờ nhắc đến chuyện riêng của mình. Môi trường làm việc của mỗi người như một xã hội thu nhỏ khép kín. Mình chỉ hơi lỡ lời cũng sẽ gay xôn xao dư luận. Một trường quốc tế lớn với mười hai bậc học này cũng không ngoại lệ.

“Chị, sao chị không nói gì?” Câu hỏi của Kiều nhanh chóng hiện lên trên màn hình.

“Chị đang đọc sách.” Tôi mỉm cười, mặc dù Kiều chỉ kém tôi hai tuổi nhưng con gái thế hệ 8X sao khác tôi nhiều đến thế vậy. Tôi cảm thấy hơi hối hận vì đã cho cô ấy địa chỉ liên lạc trong buổi home party đó. Cô gái đó suốt ngày bám riết lấy tôi nói chuyện, trong khi tôi lại là một người ít nói.

“Hôm nay, anh họ em từ Cannada về nước, dẫn theo một anh chàng đẹp trai tuyệt vời. Em đã bảo anh ấy giới thiệu cho em.”

“Vậy hả? không phải em đã có bạn trai rồi đó sao? Cậu bạn Tây Mông của em thì làm thế nào?”

“Chị ơi, thôi đi chị, bây giờ chẳng ai là khôgn tìm cho mình một con đường phòng thân. Anh chàng này thực sự rất giỏi, điều kiện cũng cực kỳ ổn, là con trai một doanh nhân. Tây Mônh chỉ mở một công ty nhỏ, làm sao so sánh được.”

Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười. Cô ấy nói đúng, khồn tranh thủ lúc còn đang trẻ trung xinh đẹp chuẩn bị tương lai cho mình, chẳng lẽ lại đợi đến khi tóc bạc da mồi ư? Nghĩ lại hồi xưa, so với co bé này, tôi thật ngốc nghếch.

“Thế thì em cố lên nhé. Chị out đây.” Tôi không hề có ý kiến gì.

“Ấy, chị đừng out! Tối nay, bọn em đi bar, chị đến góp vui nhé.”

“Khồn được, buổi tối chị phải có mặt ở nhà với con gái.”

“Thôi đi chị ơi, sao suốt ngày cứ phải chôn chân ở nhà? Chị xinh đẹp như thế, cứ ở nhà sẽ chẳng ai biết đến, chẳng ai cưa cẩm đâu.”

Tôi trợn tròn mắt. Hồi mới ly hôn, tôi vẫn chưa hiểu rõ ngọn nghành, tưởng mình và mọi người không có gì khác nhau. Một năm đã trôi qua mà tôi vẫn không biết mình và các cô gái chưa chồng có gì khác nhau thì không phải ngốc nữa, mà là đại ngốc. Tôi thực sự không còn muốn gặp các anh chàng cố tình gần gũi với mình. Sai khi biết họ muốn gì, tôi cố gắng tìm cách lánh xa. Những điều đó tôi đã từng trải qua, không cần thử lại một lần nữa. Bài học mà Mặc Nhiên để lại cho tôi là, tình yêu không bao giờ có thể trọn đời trọn kiếp bên nhau. Tôi cũng không cần vì kế sinh nhai mà khiến mình phải thiệt thòi. Chính vì lẽ đó, chuyện tình cảm với tôi thế là quá đủ rồi.

“Sau lần chị ăn cơm cùng bọn em, bạn bè của Tây Mông đền nhắc đến chị. Chị ơi, một người phụ nữ đẹp đầy bí ẩn như chị rất được chú ý đáy.”

“Em có kể với bọn họ chuyện Mạt Lợi không?”

“Không, việc này có cần thiết không?”, phía bên kia, Kiều vẫn ngây thơ.

“Ha ha, để lần sau nhé.” Tôi kết thúc cuộc nói chuyện, sau đó yên tâm đọc sách. ‘ Không sao cả, Lưu Bạch. Cuộc đời của mày đã rất tốt rồi’’, tôi lại tự nhắc mình. Lại một lần nữa tôi cảm thấy lòng mìh yên ả bình lặng. Ánh nắng mặt trời ngoài cửa sổ chan hòa biết bao, tôi chỉ muốn đi uống cốc trà chiều. Buổi chiều không có tiết dạy, chuồn thôi.

Còn một tuần nữa là nghỉ hè. Tại sao tôi lại chọn làm giáo viên ư ? Đó là do mỗi năm có hai kì nghỉ dài, tôi và Mạt Lợi có thể cùng nhau hưởng thụ, cùng nhau ngủ nướng đến khi mặt trời đã lên cao, sau đó cuộn tròn trên giường đọc truyện tranh. Cha mẹ tôi cũng đến ở cùng. Già có trẻ có, nhà cửa rộn vang tiếng nói cười. Nhà không rộng cũng có cái hay của nó. Chúng tôi rất hài lòng. Buổi chiều lên mạng tra cứu chuyến du lịch tự do ở Thái Lan, tôi dự định đi một mình sang đó chơi một tuần. Mọi người đều nói, đó là đất nước dễ khiến người ta cảm thấy thỏa mãn nên tôi rất mong ngóng chuyến đi này.

« Muốn đi một mình thật à ? », mẹ tôi ghé mặt vào màn hình.

« Tìm người đi cùng phiền hà lắm, hơn nữa, giáo viên nước ngoài trường con nói ở đó rất an toàn. Anh ấy ở đó một mình những hai tháng, đi chơi khắp nơi, gặp gỡ rất nhiều bạn bè mới, chẳng có vẫn dề gì cả. »

« Người ta là đàn ồng. » Giọng bà có vẻ nặng nề hơn : « Mẹ biết con và Mặc Nhiên chia tay nên trong lòng thấy buồn. Nhưng một năm trôi qua rồi, con đã nghĩ gì đến chuyện của mình chưa ? »

« Lại bài ca muôn thuở », tôi thầm rên rỉ trong bụng. Đúng lúc đó, điện thoại di động đổ chuồn, tôi liền nhe máy. Đầu bên kia điện thoại, giọng Kiều có vẻ gấp gáp :

« Chị ơi, cứu em, cứu em với ! »

« Sao vậy ? », tôi cười giòn. Nghe tiếng Kiều trong điện thoại có vẻ như không được vui lắm.

« Ông anh em sắp đặt cho em làm quen với bạn anh ấy. Bọn em đang đi dạo phố nhưng Tây Mông liên tục gọi điện. Em nói dối là đang đi dạo với chị, anh ấy không tin, giờ anh ấy muốn đến gặp em. Chị ơi, chị mau cứu em với. »

« Tôi cười một cách ngạc nhiên : « Em lấy chị ra làm bia đỡ đạn hả ? Bạn của anh em là ai vậy ? »

« Chị quên rồi à ?Chính là anh chàng tuyệt vời con trai của doanh nhân mà em đã nói với chị đó. »

Đúng là cần phải cứu nguy thật, con nhỏ này cuống lên như gà mắc tóc rồi. « Em ở đâu vậy ? Chị đến ngay bây giờ », tôi hỏi.

« Bọn em đang ở Liên Khả Phật, mau lên chị nhé. Tây Mông nói họp xong sẽ đến, chỉ còn một tiếng nữa thôi. »

Tôi gập máy lại, thấy mẹ đứng sau lưng liền nói : « mẹ ơi ! Con đi dạo phố với bạn đây, mẹ đừng đợi con về ăn tối nhé ». Thấy bà mỉm cười với vẻ hài lòng, tôi thật không biết phải làm sao.

 Tôi dừng xe trong một ngõ nhỏ, bắt xe đi đến Liên Khả Phật. Từ xa, tôi đã thấy Kiều đứng ở cửa vẫy tay gọi : « Chị Lưu Bạch, sao bây giờ mới đến ? Bọn em đợi chị lâu lắm rồi ». Tôi khẽ mỉm cười, nhìn thấy chàng trai đứng bên cạnh Kiều, tôi liền gật đầu chào. 

« Đây là anh Frank, vừa ở Cannada về. Đây là chị Lưu Bạch, bạn thân của em », Kiều giới thiệu ngay. Tôi cau mày, hỏi nhỏ : « Anh ta không có tiếng Trung sao ? ».

« Tôi là Sở Thừa.» Anh ta nói giọng miền Nam, rất rõ ràng. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn kỹ mặt anh ta, một gương mặt đặc trưng của dân miền Nam, ánh mắt sáng, đôi môi mòng, các nét trên khuôn mặt trong khá « trẻ con ». Nhưng chắc chắn chủ nhân của chúng cố tình làm cho mình có vẻ già dặn hơn, vì thế các nét trông khá chỉn chu. Anh ta nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt hờ hững. Tôi cúi đầu, nhìn bàn tay anh ta – thon dài trắng trẻo. Ở nhà mát, ăn bát vàng là cụm từ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi, đây là anh chàng công tử bột con nhà giàu. Hãy thứ lỗi cho sự ghê gớm của tôi. Rời xa chồng cũ, từ một gia đình ấm cúng quay về với cuộc sống thực tại, nuôi con và làm lại từ đầu đã khiến tôi trở nên như vậy. Mỗi khi đứng trước người lạ, tôi đã quen với việc ăn mặc xuề xòa, không chú trọng tới hình thức bên ngoài, chỉ chú ý nhìn thẳng vào bàn tay và đôi giày của người đôi diện, điều này có thể giúp tôi phán đoán chính xác hơn hoàn cảnh của họ. Nghĩ đến giày, toi cúi đầu xuống nhìn, anh ta đi một đôi giày lười màu trắng có viền đen, trông thật khỏe khoắn. Tôi mỉm cười, đây là điều rất hiếm thấy ở Thượng Hải. Chắc chắn anh ta tự đánh giá mình rất cao, nếu anh ta còn mắc một chút bệnh « sao » thì tôi cũng không bất ngờ. 

« Chúng ta có đi dọ tiếp không ạ ? » Giọng Kiều cố tỉ ra vui vẻ nhưng tôi đã sớm nhận ra vẻ không vui của cô ấy. Xem ra anh ta khôgn hào hứng với Kiều lắm. Từ trước đến nay, Kiều luôn tự đánh giá mình rất cao. Một cô gái trẻ trung, ngời ngời sức sống như Kiều mà bị người khác thờ ơ tất nhiên sẽ thấy không vui. Có vẻ như hôm nay tôi đã thành người thừa mất rồi. 

« Chúng ta kiếm một chỗ ngồi nào đó đợi Tây Mông đến nhé. Chị rất lười, không thích đi lại nhiều », tôi thật thà nói. Từ trước đến nay, tôi là người thích nhàn hạ, thích ngồi hơn thích đứng, thích nằm hơn thích ngồi. Nếu được, ước mơ hiện tại của tôi là biến thành chú mèo nằm tắm nắng và ngủ nướng dưới ánh mặt trời. 

« Có quán Bồ Kinh, chúng mình đi uống trà nhé », Kiều hùa theo. Từ đầu đến giờ, Sở Thừakhông nói câu gì, chỉ đi theo sau. Đến Liên Khả Phật, ngồi trong cảm giác mát lạnh của máy điều hòa, tôi thở phào nhẹ nhõm , nhưng nhìn thấy một hàng dài đang xếp trước cửa quán Bố Kinh, Sở thừa liền cau mày hỏi : 

« Phải đợi à ? Chúng ta đến chỗ vắng người hơn được không ? » Cuối cùng, chúng tôi cũng được nghe anh ta mở miệng bắt chuyện. Tôi như người được đại xá, quay đầu nhìn sang quán thịt nướng Hàn Quốc trông có vẻ vắng khách hơn nhiều so với quán bên cạnh. Không hiểu tại sao nhiều người lại thích những quán ăn đông đúc, ồn ào, náo nhiệt mà hương vị cũng chỉ na ná nhau. Để tôi lựa chọn, càng ít người càng tốt, càng yên tĩnh càng tuyệt. Tôi là người mà nếu tìm được một địa điểm nào thì suốt đời sẽ đến đó, đồng thời cũng ích kỷ đến mức nghĩ rằng, tốt nhất trên thế giới này chỉ có một mình biết chỗ đó, tôi không muốn chia sẻ với bất kỳ ai khác. 

Kiều bước nhanh về phía trước hai bước, ghé vào tai tôi nói nhỏ : « Chị ơi, anh chàng này chẳng thú vị tẹo nào ». Tôi ngoái đầu lại, nhìn thấy Sở Thừachậm rã đi theo sau với dáng vẻ ung dung. 

« Mới gặp nhau lần đầu mà em đã vội kết luận rồi à ? Muốn đánh giá người khác thì cũng phải đợi lúc người ta vắng mặt mới bình phẩm chứ », tôi cười nói. Giờ đây, cái tài lớn nhất của tôi là trong bất cứ tình huống nào vẫn có thể mỉm cười được. 

« Em nói thật đấy. Chị không biết đâu chứ, nửa ngày nay, anh ta nói chưa đến mười câu, lần đầu tiên em gặp một anh chàng tẻ nhạt như vậy, điều kiện tốt thế nào đi chăng nữa cũng chẳng ích gì”, Kiều có phần nổi cáu. 

Tôi nhanh chân bước vào quán rồi ngồi xuống, chăm chú đọc cuốn thực đơn. Xin lỗi Kiều, không phải chị ko muốn nghe em phàn nàn nhưng những điều em nói quá xa vời với cuộc sống thực tại của chị. Chị ko thể cho em lời khuyên. 

« Cho tôi thịt bò sống, thế là được rồi. » Tôi gấp thực đơn 
lại, đột nhiên nhìn thấy hai đôi mắt tỏ rõ vẻ kinh ngạc hiện ra trước mặt.
« Chị lb, sao chị lại ăn sống, ghê chết đi được », Kiều trợn mắt hỏi tôi.

« Có vấn đề gì đâu ? » Tôi trợn mắt nhìn lại rồi nói : « Thịt bò sống là món ăn nổi tiếng, rát nhiều nước đều có : Nhật Bản có, Hàn Quốc có, Tây Ban Nha còn có món sa lát thịt bò sống Madrid, rất tuyệt. Không biết quán này thế nào, đợi chút nữa hai người cũng nếm thử xem sao nhé ». 

« Xí…Em không thèm », Kiều làm bộ. 

« Không sợ bệnh bò điên à ? », st cũng cất lời. 

« Đứng trước cao lương mỹ vị, em không sợ chết. » Tôi tỏ vẻ bất cần rồi nói tiếp : « Sống có gì là vui, chết có gì là khổ ». Hôm nay, tôi đến đây để cứu nguy, ko ăn một bữa cho đã thật có lỗi với lòng mình quá. Nhân viên phục vụ nhà hàng đem món bò sống đến, một đĩa tươi hồng, xem ra quán này cũng không đến nỗi, chỉ tội hơi nhiều. Cuối cùng, tôi liếc hai gương mặt kia một cái rồi từ bỏ ý định chia sẻ với họ, tự mình đón lấy đĩa thịt to đó. 

Họ bắt đầu nướng thịt, mùi thơm bốc lên ngào ngạt. Không ai nói gì, cả ba im lặng hồi lâu, cuối cùng Kiều không chịu nổi bầu ko khí đó bèn cất tiếng hỏi : 

« Anh ko thích đồ trong nước à ? Sao hôm nay anh ko mua gì ? » 

“Anh muốn mua đồ trong nước nhưng hôm nay nhìn thấy toàn hãng nước ngòa, lẽ nào mọi người ko chuộng đồ nội?”, giọng st có vẻ ấm ức. 

“Phì!” Tôi hoàn toàn ko hề có sự chuẩn bị trước về mặt tâm lý, suýt thì phụt miếng thịt bò trong mồm ra. Anh chàng Hoa Kiều này ngờ nghệch thật, đời nào lại đến Liên Khả Phật để mua hàng nội. Tôi quay đầu bắt gặp vẻ mặt ngơ ngác của Kiều, hóa ra thế gian này cũng tồn tại cái gọi là trái tim yêu nước nồng nàn. Chúng tôi đã đánh giá thấo tấm lòng sắc son của người Hoa ở hải ngoại rồi. 

“Đến Liên Khả Phật để mua hàng nội, anh chọn nhầm địa chỉ rồi.” Tôi đặt đũa xuống:”Mà đây là Thượng Hải, có lẽ anh đến đâu cũng đều thất vọng thôi”. 

“Thế thì thôi vậy”, anh ta có vẻ không vui. 

“Ngon lắm à?”, đột nhiên anh ta hỏi tôi. 

« Ngon chứ, anh có muốn thử không ? », vừa nói tôi vừa đẩy chiếc đĩa về phía st. Anh ta tỏ ra khá bất ngờ như thể tôi là người ngoài hành tinh. Đột nhiên, tôi lại hẹp hòi và nói kháy : « Em chưa bao giờ gặ người đàn ông nào ko dám ăn cái này ». 

Không ngờ, anh ta nghĩ ngợi một chút, trông rất khó xử rồi trả lời : « Thực sự anh ko dám ăn ». 

Đáng yêu quá đi mất, tôi bắt đầu cười sung sướng trong lòng. Sao Kiều lại thấy anh ta tẻ nhạt nhỉ ? 

Đang lúc nói chuyện, điện thoại di động của Kiều đổ chuông, cuối cùng Tây Mông cũng đã đến. 

« Sao muộn vậy, bọn em sắp ăn xong rồi »,Kiều tỏ ý trách móc. Tôi ngồi bên cạnh, thấy Tây Mông lau mồ hôi, bất giác cảm thấy anh chàng này thật đáng thương. Hôm nay nhìn thấy đôi lông mày sâu róm, mặt mày hớt hải chạy đến của anh chàng, tự nhiên tôi thấy mình như đang xem một vở hài kịch. Trong tình yêu không bao giờ có sự bình đẳng, người con trai luôn phải hy sinh nhiều, luôn xuất hiện một cách hèn kem. Để tìm được một người yêu ngang sức ngang tài giữa biển người mênh mông, khó gấp trăm lần so với trúng số độc đắc. 

« Mua được gì không ? » Chào hỏi xong, sau khi liếc nhìn Sở Thừa, Tây Mông hỏi với vẻ ân cần. 

« Chẳng có gì cả, chán quá ! » 

« Hay em đi dạo với anh một lát để Lưu Bạch và bạn chị ấy tiếp tục ngồi ăn. » 

« Vậy hả, Lưu Bạch thế có được không ? », Kiều nháy mắt với tôi. 

Tôi ngồi bên khẽ mỉm cười, anh chàng Tây Mông này cũng thông minh đấy. Được, đã giúp thì mình sẽ giúp đến cùng. Nghĩ vậy tôi bèn khua tay rất thoải mái: “Hai người cứ đi trước đi, bọn chị không sao đâu. Đúng không?”. 

Không ngờ Sở Thừa này lộ vẻ tư lự. thế thì đành chịu rồi. 

“Đó là bạn trai của Kiều hả?”, Sở Thừa cất tiếng hỏi. Tôi gật đầu, không muốn nói nhiều về vấn đề này với anh ta. 

“Chúng ta ăn xong rồi giải tán nhé, em cũng no rồi.” 

“Con gái Thượng Hải đều như vậy không?” Dường như anh ta không nghe thấy tôi đang nói gì, tiếp tục lẩm bẩm một mình. 

‘Con gái Thượng Hải thì làm sao?”, tôi đặt đũa xuống, trợn mắt nhìn anh ta rồi hỏi lại. Tôi đã từng nghe thấy rất nhiều người bình phẩm về con gái Thượng hải, đặc biệt là những người tự cho mình là có dán mác ngoại quốc. Toàn là những từ chỉ sự dễ dãi, thực dụng, ham thế lực, tích tìm người nước ngoài. Câu nói vô liêm sỉ nhất mà tôi từng nghe là: “Con gái Thượng Hải khiến tôi cảm thấy rất đã”. Hôm nay , anh ta lại muốn tổng kết điều gì nữa đây. 

“Ờ…ý anh muốn nói là, sao lại không thèm quan tâm đếm suy nghĩ của con người bên cạnh bên cạnh như vậy chứ. Cô ấy đã có người yêu rồi, sao lại còn muốn làm quen với người khác, phải chăng nếu có sự lựa chọn tốt hơn thì sẽ từ bỏ sự lựa chọn trước đó? Và cong một điều nữa là, hiện giờ ánh mắt của em khá hung hãn đấy.” Sở Thừa xòe tay ra, nhìn tôi với vẻ oan ức. 

“Hay lắm, anh là người nước ngoài nói chuyện thẳng thắn nhất mà em đã từng gặp.” Tôi đặt đũa xuống, lấy giấy lau miệng. 

“Anh là người Trung Quốc.” Sở Thừa tỏ rõ như đang bị xúc phạm: “Từ trong ra ngoài là người Trung Quốc chính cống.” 

“Xin hỏi trong hộ chiếu của anh, quốc tịch vẫn ghi là Trung Quốc đúng không? Show it to me”, tôi vừa nói vừa đưa tay về phía Sở Thừa. 

Sở Thừa im lặng, dường như gặp phải một vấn đề rất gai góc. Cái anh chàng này! Tôi với tay gọi người thanh toán, đồng thời nói: “Em tin rằng cả thế giới này đều có trường hợp anh vừa nói nhưng đừng vì cái anh gặp ở Thượng Hải mà coi nó là đặc trưng của Thượng Hải nhé. Em nói cho anh biết, kể cả đây là Siberia, chỉ cần có đàn ông và đàn bà, anh có thể gặp phải những sự việc tương tự”. 

“Thế còn em? Em là người như vậy sao?”, Sở Thừa buột miệng hỏi. 
“Câu hỏi này có cần thiết phải trả lời không?” Tôi bắt đầu cảm thấy bực mình, nói chuyện với anh ta rất mệt.

Anh ta cười và rút ví ra tiền ra thanh toán, saiu đó lại buông ra một câu: “Trông em rất hiền, anh tin em không phải như vậy”. 

Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát, tôi có cảm giác như mình đang nói chuyện với người ngoài hành tinh vậy. Tại sao mỗi từ anh ta nói tôi đều hiểu và khi ghép lại với nhau thì thôi lại chẳng hiểu gì. 

“Lưu Bạch, lát nữa em có bận gì không? Hay là chúng ta đi uống gì nhé”, Sở Thừa mỉm cười nói với tôi như chưa hề xảy ra chuyện gì. 

“Ạnh ạ, anh không hiểu em đến đây vì mục đích gì à? Em chỉ đóng vai trò của người cứu vãn tình hình thôi. Hiện giờ Kiều và bạn trai cô ấy đã đi rồi, chúng ta có cần thiết phải tiếp tục nữa không?” Tôi bèn nói thẳng ra sự thật bởi tôi ý thức được rằng, nói chuyện vòng vo tam quốc với anh ta hoàn toàn không có tác dụng. Tư duy của anh ta là một đường thẳng, tốt nhất là không nên tỏ ra lịch sự làm gì. 

“Nhưng hôm nay anh đến đây là để làm quen với bạn mới. Anh vừa đến Thượng hải, chưa có người bạn nào”. Anh ta lại tỏ vẻ ấm ức: “Hôm qua, anh tự lái xe ra đường bị cảnh sát giao thông bắt nên hôm nay đành phải đi tàu điện ngầm để đến đây”. 

“Xin hỏi việc đó thì liên quan gì tới em?”, tôi băt đầu cảm thấy khó chịu. 

“Kiều nói em lái xe đến đây, nếu tiện , ăn xong phiền em đưa anh đến ga tàu điện ngầm gần nhất nhé. Ở đây không có starbucks à? Lâu lắm rồi anh không uống cà phê”, anh ta vẫn mỉm cười và nói. 

“Em chỉ đến những quán cà phê quen thuộc, em cũng đỗ xe gần đó rồi bắt taxi đến đây. Em chỉ lái xe trên con đường mà mình quen thuộc, vào trung tâm thành phố em đều bắt taxi.” 

“Chúng ta cũng có thể bắt taxi đến đó. Tại sao em không lái xe đến đây? Em không biết đường à?”, anh ta tỏ rõ vẻ hào hứng. 

“Không được sao? Mỗi người đều có một cách sống riêng.” 

“Em sẽ rất vui khi quen anh đấy.” Anh ta rút trong túi ra một tấm bản đồ, anh có thể dạy em bí quyết.” 

Hai mươi phút sau, với vẻ mặt ngơ ngác, tôi đã ngồi trong quán cà phê quen thuộc nhất của mình và nhìn anh chàng kỳ dị trước mặt đang mở bản đồ với vẻ rất nghiêm túc. 

“Em biết đường”, tôi bắt đầu tỏ vẻ cảnh giác. Anh ta khong có ý nghĩa gì đặc biệt đối với tôi. Tôi không muốn ôm mộng hão huyền gì nhưng dù sao thì tôi cũng không phải là một cô gái thiếu suy nghĩ. Thế gian này cũng không có gã đàn ông nào lãng phí thời gian vô ích với một người đàn bà mình không có tình ý gì. 

“Chúng ta đang ở đâu nhỉ?”, anh ta giả vờ không nghe thấy, đẩy tấm bản đồ lại gần tôi rồi hỏi. Tôi đành đầu hàng, chỉ ra vị trí chúng tôi đang đứng cho anh ta. 

“Rất gần chỗ ăn cơm vừa nãy.” Anh ta lướt ngón tay trên bản đồ: “Lái xe men theo con đường này là có thể đến được”. 

“Em không cần biết. nếu địa điểm cần đi không quen thuộc thì em sẽ không lái xe”. 

“Con gái rất nhiều người không biết đường, nêu lạc đường, em có thể gọi điện nhờ giúp đỡ. Chỉ lái xe đến những nơi mình biết thì cần gì mya xe ô tô?” Anh ta lấy máy di động đang đặt trên bàn của tôi, cặm cụi bấm số: “Anh cho em số điện thoại của anh. Nếu lạc, anh sẽ chỉ đường cho em”. 

Tôi trợn tròn mắt: “Anh Thừa ạ, em mới là người sinh ra và lớn lên trên đất Thượng Hải. Anh biết đường mà chỉ cho em sao?”. 

“Anh xem bản đồ rồi chỉ đường cho em, thế có được không?” Sở Thừa lấy điện thoại của tôi rồi gọi vào số của anh ta, chờ cho đến khi điện thoại đổ chuông. 

“Em sẽ không gọi cho anh đâu.” Tôi lấy lại điện thoại của mình về: “Em có lối sống riêng của mình, dù lạc đường hay gặp chuyện gì khác, em đều tự mình giải quyết được”. 

“Thế thì để anh gọi”. Sở Thừa chậm rãi nói: “Lưu Bạch, em vẫn còn độc thân chứ? Anh có thể hẹn hò với em được không?” 

Tôi liếc anh ta một cái rồi móc điện thoại ra và bấm số. Điện thoại đã có người nhấc, giọng Mạt Lợi lảnh lót vang lên. 

“Con yêu, con đang làm gì vậy?” 

“Ờ, mẹ về ngay đây. Con tắm trước di nhé!” 

“Ngoan lắm, chào con nhé!” Tôi gấp điện thoại lại, lặng lẽ nhìn vẻ mặt của anh chàng đang ngồi đối diện. Rất nhiều lần, đám đàn ống ban đầu đều tỏ ra nhiệt tình săn đón nhưng sau khi biết được hoàn chảnh thực tại của tôi, họ đã thay đổi nét mặt và rút lui nhanh chóng. 

“Đó là con gái em hả?”, Sở Thừa không mỉm cười nữa. 

“Đúng vậy, em có một cô con gái, ba tuổi rồi.” 

“Thế bố cô bé đâu?” 

“Em đã ly hôn từ một năm trước rồi, anh hiểu không? Vì thế, em không còn là đối tượng phù hợp với anh. Em sẽ coi như không nghe thấy những lời anh nói vừa nãy. Giờ anh còn muốn uống cà phê với em nữa không?”, giọng tôi dồn dập hơn. 

Sở Thừa tỏ vẻ tư lự, hoàn toàn không có phản ứng gì. Mới quen nhau được nửa ngày nhưng đã nhiều lần tôi thấy anh ta trầm tư suy nghĩ như thế này. Phải chăng khi gặp bất cứ chuyện gì, con người này đều quen với việc phải trải qua một qua trình suy nghĩ dài dằng dặc mới có thể đưa ra phản ứng? Lúc này, không còn thấy vẻ mặt anh ta nực cười nữa, tôi xách túi đứng dậy. 

“Xin lỗi, con gái em đang đợi ở nhà. Hôm nay em không thể đưa anh về được. Em về trước đây.” Không đợi anh ta trả lời, tôi liền đi ra ngoài. “Không sao cả, Lưu Bạch. Những chuyện thế này mày đã gặp nhiều rồi. Không sao cả, về nhà là có thể ôm Mặt Lợi ngủ. Mau về nhà thôi”, tôi tự nói với mình. 

Ba giờ sáng, tôi đột nhiên tỉnh giấc. Căn phòng lặng lẽ, tĩnh mịch quá, chỉ có tiếng kêu ro ro của máy điều hòa và tiếng ngáy đều đều của bố mẹ ở phòng bên. Co người trong chăn, bất giác tôi cảm thấy lẻ loi. Chỉ tại anh chàng Sở Thừa đó, đã lâu lắm rồi tôi không tỉnh giấc giữa chừng, mà khi đã tĩnh thì không sao ngũ tiếp được. Mùa hè còn đỡ, nếu là mùa đông, tự nhiên rất nhớ những ngày có người bạn đời ở bên cạnh, cho dù chỉ là cảm nhận hơi thở mỗi khi tỉnh giấc, cho dù chỉ một chút hơi ấm khi hai làn da khẽ chạm vào nhau. Có thể chỉ vì những điều này mà những người yếu đuối sẽ bất chấp lòng tự trọng đòi giữ chân người đó ở lại. 

“Đừng nghĩ nữa, Lưu Bạch”, tôi mở to đôi mắt đợi trời sáng. Bây giờ đang là mua hè, chưa đến năm giờ, trời đã tờ mờ sáng. Tôi có kinh nghiệm, đợi khi trời sáng, những ý nghĩ yếu đuối đó sẽ tiêu tan cùng ánh mặt trời; đợi đến khi trời sáng, mọi thứ sẽ tốt đẹp trở lại. 

“Chị ơi, hôm qua sau đó thế nào?” Mỗi lần tôi mở laptop, bao giò cũng hiện lên câu hỏi của Kiều đầu tiên.

“Cái gì thế nào? Em bỏ chị ở lại rồi biến mất tăm, đương nhiên là bọn chị ăn xong rồi giải tán”, tôi không muốn nói nhiều đến chuyện hôm qua. 

“Em biết, anh chàng Sở Thừa này chán ngắt. Nhưng đúng là điều kiện của anh ta rất tuyệt vời. Chị không biết chứ, anh ta bằng tuổi em nhưng cả nhà đều ở Cannada, chuyên buôn bán bất động sản, tiền nhiều như nước luôn. Chúng ta rất khó gặp những người có nhiều tiền như vậy.” 

“ Chuyện đó thì có liên quan gì tới chị?” Tôi nhớ lại ngày hôm qua, hóa ra anh ta mới chỉ 26 tuổi. Đàn ông 26 tuổi, độ tuổi mà cái gì cũng cảm thấy mới lạ. Thế giới của những con người đó quá xa vời tôi, hai hệ ngân hà khác nhau hoàn toàn. 

“Anh ta không xin số điện thoại của chọ à?” Kiều ở đầu kia nháy mắt: “Em thấy anh ta rất để ý chị đó”. 

“Làm gì có chuyện dó,chị và típ người đó cùng lắm chỉ là cái duyên thoáng qua thôi, sau này chẳng có cơ hội liên lạc lại nữa đâu.” Nói xong, tôi gấp laptop lại, chuẩn bị đi tập thể dục thẩm mỹ. 

“Mạt Lợi, con có muốn đi bơi với mẹ không?” 

“Không ạ, con đi đào cát với ông bà ngoại.” Mạt Lợi từ phòng khách chạy đến, ngửa gương mặt nhỏ xinh xắn, trắng như tuyết nhìn tôi, tay giơ cao dụng cụ đào cát. 

“Con không đi để mẹ đi một mình à?” Tôi cười rồi ngồi xổm xuống, giả vờ nhéo má con bé. Mạt Lợi cười giòn tan. 

“Mẹ làm sao vậy ạ?”, giọng Mạt lợi thỏ thẻ cất lên. 

“Không sao cả, để mẹ ôm cái nào. Mẹ yêu con, Mạt Lợi.” 

“Con cũng yêu mẹ”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+