Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 01-02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 1

  Chương 1. Danh tiếng và sai lầm

          Người bất lương, đi đến đâu cũng là người bất lương

Nếu muốn nổi danh, chỉ có tài nghệ không thôi còn chưa đủ, cần phải có khuôn mặt xinh đẹp nữa. Nhưng chỉ xinh đẹp không thôi cũng chưa đủ, trên đời này còn có người còn xinh đẹp hơn, nhưng có mấy người có thể nổi bật? Vậy thiếu cái gì? Là can đảm! Ngoài phải xinh đẹp ra thì điều kiện không thể thiếu chính là sự can đảm, có can đảm thì mới có thể trổ hết tài năng bản lĩnh được! Phải “Thoát” mới có thể “Xuất”. Đây toàn là nguyên tắc tiêu chuẩn sống để hướng tới.

May mắn những điều kiện tiêu chuẩn trên Đường Huyên đều có đủ cả, xinh đẹp thì khỏi phải nói, lòng can đảm thì càng miễn bàn, bạn không thể không tin được! Ai dám ở trước mặt một trăm tám mươi người đàn ông, mở ngoặc, nói đúng hơn là trước mặt một trăm tám mươi người đàn ông cổ đại, đóng ngoặc, nói đúng hơn là trong thanh lâu đứng trước mặt một trăm tám mươi người đàn ông thời cổ đại mà tuyên bố một câu xanh rời: “Hoa dại bên đường không được hái” là gì?

Ai dám nói là cô ấy không đáng yêu?

Khi nhìn thấy bộ dạng đó của cô ấy, tôi trợn tròn mắt.

Khi nghe giọng hát của cô ấy, tôi phì cười.

Không phải cứ là người xinh đẹp thì sẽ hát hay, mỗi khi nghe giọng ca của Đường Huyên, mọi người đều chạy mất dép hết, còn tôi thì lập tức ngất xỉu tại chỗ.

Vậy mà Đường Huyên lại rất nổi tiếng, vô cùng nổi tiếng, hầu như mọi người trong thành đều biết đến trong Hương Ngọc lâu buổi tối có ca vũ, đàn ông như thuỷ triều kéo đến Hương Ngọc lâu, tiền cũng theo đó mà đến, đương nhiên tôi rất vui rồi, ai bảo tôi là “người đại điện” của Đường Huyên  chứ?

Ánh nắng ngoài cửa sổ chói chang, bầu trời trong xanh, tôi thích bầu trời ở đây, rất cao, rất xanh, tôi cũng không rõ mình đã đến đây được năm nào tháng nào rồi. Gió nhẹ nhàng thổi tới, mang đến hương vị đặc biệt của mùa thu, bên ngoài, tiếng rao có chút lười biếng của người bán hàng rong.

Tôi ngồi bên cửa sổ, vu vơ nhìn ra bên ngoài, trong lòng suy nghĩ đến những chuyện đã xảy ra trước đây, cuối cùng cũng biết rõ đây là triều đại nhà Chu, năm Cảnh Thuận, thế nhưng tôi không thể nào nhớ rồi có một triều đại như thế? Tôi chỉ biết đến lịch sử ngoài Võ Tắc Thiên ra thì chẳng biết đến triều đại nhà Chu kia! Chẳng lẽ thời gian có vấn đề? Ngay cả không gian cũng có sai lầm? Nghĩ thế nào cũng không hiểu. Lắc lắc đầu, thôi quên đi, cũng như Đường Huyên từng nói, đã tới thời đại này rồi thì cứ coi như là một chuyến đi du lịch kích động không được hay sao? Nghĩ nhiều quá cũng chẳng có ích gì.

“Trương công tử” một âm thanh quyến rũ vang lên, phải mất nửa ngày tôi mới biết là gọi tôi, âm thầm tự nhắc nhở mình phải nhớ kỹ thân phận hiện tại của mình.

Một phụ nữ bước lên cầu thang, một làn hương thơm nồng nặc cũng theo đó mà đến làm tôi suýt tức thở. Bà chủ của thanh lâu – Ngọc Nương, đang õng ẹo đi đến chỗ tôi, ai nói tú bà nhất định phải là một người dung tục tầm thường, Ngọc Nương thoạt nhìn qua tưởng chỉ tầm hai mươi bảy, hai tám  tuổi, dung mạo mỹ lệ, thậm chí còn có một chút khí chất của một mệnh phụ phu nhân, trên người khoác áo vàng, cổ áo khoét sâu, trên cổ đeo một vòng chân trâu màu ngọc dịu nhẹ càng tôn lên vẻ đẹp của làn da trắng mịn màng, bên dưới chính là đôi hài thêu hoa tinh xảo, không nghi ngờ gì nữa, nữ nhân này rất biết cách quyến rũ người khác.

“Trương công tử, không có ai trò chuyện cùng công tử hay sao?” dùng ánh mắt quan sát tôi, Ngọc Nương đã đi đến bên cạnh cười yểu điệu hỏi.

“Không vấn đề gì” Ta lạnh nhạt nói.

“Trương công tử không có việc gì thì có thể tìm bất cứ cô nương nào để vui chơi, các nàng ở đây ai cũng ngưỡng mộ công tử.”

Ngưỡng mộ tôi? Tôi biết thừa mục đích lôi kéo của Ngọc Nương với tôi, chẳng có lý do nào khác ngoài Đường Huyên cả, vốn chỉ nghĩ đến đây để kiếm chút tiền, ai ngờ mới trổ tài một tháng, Đường Huyên lại trở thành vũ công ở đây, ngày đêm miệt mài học múa, may mắn có cô ta, nếu không thì chỉ sợ tôi bị chết đói ở thời đại này rồi, nghe thì rất buồn cười, nhưng thực lòng tôi phải cảm ơn người lúc trước gọi là “tình địch” của mình.

“Không cần đâu, cảm ơn bà chủ.” Tôi lịch sự trả lời.

“Không cần khách sáo như vậy, Trương công tử, ta còn phải đa tạ ngài cùng lệnh muội của ngài ấy chứ”

Ngọc Nương mỉm cười nhìn tôi, giọng nói ngọt ngào đến mức tôi hoài nghi có phải bà ta bị bệnh tiểu đường hay không, tôi hiểu quá rõ, trong mắt bà ta không phải là tôi, mà chính là cây hái ra tiền cô nàng Đường Huyên kia, hai ngày qua, buổi tối khách đến càng lúc càng đông, hầu như “Hương Ngọc lâu” lúc nào cũng có cảnh chen lấn, tất cả đàn ông đến đều vì Đường Huyên.

“Ôi chao, da dẻ của Trương công tử thật là trắng trẻo mịn màng” Ngọc Nương như dựa hẳn vào người tôi, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên mặt tôi, mùi hương mê hoặc nồng đậm khiến ta nổi cả da gà.

“Bà chủ Ngọc Nương thật là quá đáng mà, nói ta ẻo lả phải không?” Tôi cười, dùng tay kéo mạnh Ngọc Nương vào lòng, đưa tay vuốt nhẹ vào má bà ta, nói: “Có non mịn đến đâu cũng không sánh được với bà chủ Ngọc chứ?”

Ngọc Nương không ngờ tôi sẽ ôm bà ta vào lòng, mặt ửng hồng.

Dám đùa bỡn cô nãi nãi ta đây ư? Ha ha! Bà biết giở thủ đoạn còn tôi thì không biết à, đơn giản vì tôi là nữ giả nam trang.

“Trương công tử hiểu lầm rồi, Ngọc Nương làm sao mà có ý đó.” Nói xong, liền tránh cái ôm của tôi.

Nguy hiểm quá, tôi tự khen bản thân mình, nếu như lúc đó tôi thẹn thùng, bà ta sẽ càng nghi ngờ tôi hơn, ngược lại tôi chủ động định ăn đậu hũ bà ta, bà ta lại tin tôi là nam nhân, có ai thấy nữ nhân ăn đậu  hũ của nữ nhân bao giờ đâu.

“Vậy bà chủ Ngọc Nương có ý gì?”

Vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh rơi trên người bà ta, Trương Tĩnh Chi, mày làm cho bà ta tưởng mày trở thành một người siêu cấp rồi.

Ngọc Nương ngắc ngứ không biết trả lời thế nào.

“Ta đi xem Đường Huyên luyện vũ đạo thế nào đã, xin  lỗi không tiếp bà chủ được.” Tôi lạnh lùng đứng dậy rời đi, bỏ mặc Ngọc Nương ở đó.

Làm nam nhân, lúc cần lạnh lùng thì nhất định phải lạnh lùng tàn khốc.

Bước xuống cầu thang, tôi thầm nhủ, nguy hiểm thật, không thể xem thường bà chủ này được, nếu ở thêm nữa tôi sợ sẽ bị bà ta nhìn ra sơ hở, tuy tôi có thể giả giọng nói được, nhưng vẫn có vẻ không giống lắm, dù sao cũng không thể trách người khác được, là tự mình nói với Đường Huyên là muốn cải nam trang, dù sao thì đàn ông làm việc gì cũng thuận tiện  hơn, cho nên chúng tôi hiện giờ trở thành “huynh muội”, tôi đương nhiên làm huynh trưởng, tên là Trương Kính, Đường Huyên là muội muội Trương Huyên.

 

Nơi này các cô nương thường quen ngủ ngày, hiện giờ tất cả mọi người đều đang ngủ, chỉ có ở hậu viện mơ hồ nghe thấy tiếng sáo truyền đến, diện tích Hương Ngọc lâu không nhỏ chút àno, nhìn xung quanh có thể nhận ra không giống như kỹ viện bình thường, càng nhìn càng giống trang viện lớn, ba cửa vào ba cửa ra, cửa trước của kỹ viện chủ yếu là nơi tiếp khác, có đại sảnh,  có rất nhiều căn phòng nhỏ đẹp, tiếp đó là chính viện, là nơi ở của các cô nương ở đây, mỗi người đều có một căn phòng riêng của  mình, còn có cả nhà hoàn người hầu. Trong cùng là hậu viện, là nơi ở của một số nhạc công và tạp dịch, chúng tôi liền tạm thời ở nơi này, Ngọc Nương vốn biết Đường Huyên thích náo nhiệt, muốn cô ta ở trung viện, nhưng là chúng tôi từ chối, dù sao Đường Huyên cũng không nghĩ sẽ ở đây làm kỹ nữ.

Bước vào hậu viện, kèm với tiếng nhạc là Đường Huyên đang nhảy múa, thấy tôi đến, Đường Huyên ra hiệu cho nhạc công dừng lại, nói: “Tối nay nhảy điệu này đi, các vị sư phụ về nghỉ ngơi đi, ta cũng mệt rồi.”

Nhóm  nhạc công liền vội vàng đi hết, bọn họ bây giờ không ai dám đắc tội với Đường Huyên.

“Có thật là cậu không đấy, cậu định nhảy điệu đó thật à?” tôi giật mình hỏi bởi vì vừa rồi bản nhạc mà nhạc công tấu chính là một bản nhạc của Ấn Độ, xem ra Đường Huyên muốn nhảy điệu Ấn độ thật rồi.

Đường Huyên nghe tôi nói thế thì lấy làm đắc ý, nói: “Bổn tiểu thư làm gì mà chẳng được? Hôm nay là điệu múa Ấn Độ, hai ngày nữa tôi còn dạy họ điệu múa “Tây Ban Nha”!

Choáng! Đánh chết tôi cũng không tin những nhạc khí đó có thể tấu ra điệu đó.

“Thế cậu định vẫn tiếp tục ở đây để múa à?” Tôi hỏi, vốn là đến đây để tìm tiền lộ phí, không nghĩ là cô nàng sẽ trở thành vũ công ở đây.

“Yên tâm, tỷ tỷ ơi, tôi biết rồi, nhưng dù thế nào chúng ta cũng phải kiếm đủ tiền rồi mới đi chứ.” Cô nàng cười tươi  như hoa, chán chết đi được, chẳng lẽ tôi không phải là nữ nhân, sao cũng bị hấp dẫn bởi khuôn mặt xinh đẹp kia chứ?

“Là tôi sợ cậu quá nổi tiếng, đến lúc đó chúng ta muốn đi cũng không dễ, cậu phải cẩn thận ông chủ Thôi kia đấy, mỗi lần ông ta nhìn cậu chỉ hận không thể ăn cậu sạch sẽ, còn cả tên kia cái gì Triệu thiếu gia gì đó, tôi thấy hắn ta cũng chẳng phải là người tốt đẹp gì đâu.” Tôi thấy lo lắng cho Đường Huyên, dù sao đã xuất hiện nơi chốn này thì nam nhân chẳng phải là người tốt gì.

Đường Huyên cười cười, ánh mắt lộ vẻ khinh thị, nói: “Bọn họ thì tính làm gì, có mà sợ tôi thì có, yên tâm đi. Đúng rồi, sao tự nhiên cậu lại trở thành lắm lời như vậy? Học kiểu ăn nói như nam nhân thật là giống quá.” Đường Huyên cằn nhằn.

Tôi chỉ cười, nếu cô ta không lo lắng, thì tôi cần gì phải quan tâm đến nữa.

Bài hát “Giờ hầu mê 《 thiên long bát bộ 》 rất thú vị để học, chỉ không nghĩ tới thời gian luyện tập đúng là rất mông muội thôi.” Cái này được gọi là tài năng thiên bẩm, may  mà tôi không có tài năng đó, ngoài ra người tôi lại cao gầy, người dây ngực lép, nếu không thì với nhãn lực của Ngọc Nương chắc đã nhận ra tôi là nữ rồi!

 

“Tĩnh Chi này, cậu cũng phải để ý đến mình đi chứ, nếu đã là nam nhân thì giả hẳn giọng nam đi, chứ đừng lúc thì giọng nam lúc thì giọng nữ, nghe chối tai chết đi được.” Đường Huyên nói.

 

“Tiểu sinh tuân mệnh.” Tôi trầm giọng, làm dáng cúi thấp người một chút chắp tay hướng về Đường Huyên làm cô nàng cười khanh khách.

 

Hương Ngọc Lâu bắt đầu một ngày là từ buổi tối, khi đèn được thắp lên rồi, các cô nương trang điểm, ăn mặc xinh đẹp đều đồng loạt bước ra, toàn bộ tiền viện đều tràn ngập tiếng cười duyên dáng của các nàng, tôi lặng lẽ ngồi trong một góc quan sát khắp nơi, cười thầm, không ngờ lại có một ngày mình chính mắt được thấy nơi này.

 

Người đến càng lúc càng đông, đại đa số đều đến vì Đường Huyên, hai bàn phía trước chính là lão già Thôi địa chủ và công tử Huyện thái gia, Thôi địa chủ là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, mập mạp,  vừa nhìn đã biết đó là người giàu chảy mở rồi, nhìn người lão ta toàn thịt là thịt là biết. Triệu thiếu gia thì nhìn có tí chút đẹp trai, tiếc là thường xuyên chìm đắm trong tửu sắc, ngay cả bước đi đã thấy liêu xiêu lẹo vẹo rồi. Những tên này trong nhà không thiếu kiều thê mỹ thiếp nhưng vẫn đến nơi này để tìm hoan mua vui, đúng là đàn ông có khác

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 2

CHƯƠNG 2

Tiếng nhạc đệm vang lên, đèn đã tắt, tiếng người huyên náo trở nên im ắng trở lại, tôi hướng lên sân khấu nơi Đường Huyên sẽ biểu diễn, đó là một chiếc bàn lớn được đặt trên mặt đất, được che một tấm màn mỏng, theo âm thanh réo rắt của điệu nhạc mang phong cách Ấn độ, Đường Huyên hiện ra sau tấm màn sân khấu, tuy bị tấm màn mỏng che nhưng vẫn có thể nhìn thấy Đường Huyên mặc lên người một loại y phục cực ngắn, ở dưới là một chiếc váy mỏng, lộ ra vòng eo bé nhỏ trần trụi, cổ tay và cổ chân đeo chiếc lắc có gắn những chiếc chuông nhỏ. Theo tiếng nhạc, Đường Huyên lắc chiếc eo nhỏ bé chẳng khác gì con rắn đang uốn éo.

 Tôi nhìn thấy trang phục Ấn Độ mà Đường Huyên sáng tạo mặc trên người, toàn bộ nước trà ở trong miệng phun ra hết, cô nàng này thật đúng là “có đầu óc” mà, quần áo mỏng manh ngắn ngủn như vậy mà còn dám mặc thể hiện trước đám đông! Tôi cười thầm, bỗng cảm giác có ánh mắt đang nhìn về phía mình, liếc mắt nhìn thì bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của Triệu thiếu gia. Tôi kinh hãi, chẳng lẽ mình trốn ở đây vẫn bị phát hiện ra hay sao? Tôi liền chạy vụt trốn vào sau chiếc cột nhà.

 

Trên sân khấu, tấm màn mỏng vừa kéo lên liền nhìn thấy rõ hình dáng cơ thể của Đường Huyên, tai tôi nghe thấy những âm thanh hít thở dồn dập mãnh liệt của các nam nhân ở đó, lại nhìn tiếp vào đám đông, toàn bộ tròng mắt họ đều giãn hết cỡ, choáng váng, nhất là cái tên Thôi tài chủ kia, nước miếng còn chảy ròng ròng.

 

Có lẽ khoảng thời gian một chung trà, tiếng nhạc nhỏ dần nhỏ dần rồi tắt hẳn, tầm màn được kéo xuống, Đường Huyên cũng biến mất sau tấm màn.

 

Mọi  người vẫn còn đang đắm chìm trong màn kích thích rực rỡ sống động do Đường Huyên mang lại.

 

Đột nhiên, một âm thanh chói tai vang lên, “Huyên tiểu thư chỉ múa  một màn là coi như xong rồi à? Bổn đại gia hôm nay mang 200 lượng tới đây, chỉ có như vậy là xong ư?” Người nói chuyện chói tai đó chính là Thôi tài chủ, nhìn thân hình béo múp của lão ta nảy lên nảy xuống theo giọng nói của lão.

 

Tiếng hưởng ứng phụ họa ầm ầm ồn ào, chỉ có tên Triệu thiếu gia kia là không hề lên tiếng mà luôn luôn đưa mắt nhìn về phía tôi.

 

“Ây da, Thôi lão gia, sao ngài lại nói vậy chứ.” Ngọc Nương vừa cười vừa õng ẹo bước tới, “Thôi lão gia, tôi thay mặt Huyên tiểu thư cám ơn ngài, ngài cũng không phải là không biết tật xấu của nàng mà. Các cô nương, mau ra chào hỏi khách đi.”

Ngọc Nương ra lệnh một tiếng, lập tức các cô nương đồng loạt đứng dậy, tiếng cười lại tràn ngập đại sảnh.

 

“Muốn cảm ơn thì tự nàng ta đến cảm ơn đi!” Thôi tài chủ tức giận nói, “mấy ngày qua ta đây đã nâng đỡ nàng ta không ít, nàng ta tưởng mình là ai hả? Ngay cả mặt mũi cũng không cho gặp!”

 

“Thôi lão gia, ngài đừng làm cho Ngọc Nương đây khó xử nữa, ngài hiểu mà, người ta chỉ mượn nơi này để biểu diễn thôi, không phải là cô nương ở đây…” Trong đại sảnh càng lúc càng ồn ào ầm ĩ át cả tiếng của Ngọc Nương.

 

Chán chẳng muốn nhìn những người này làm trò hề, tôi đi ra sau viện, vừa mới rẽ vào hành lang thì bị một người đứng ra chặn đường.

 

“Đi đâu mà gấp vậy, muốn trốn đi đâu hả?” Một giọng nói nham hiểm vang lên.

 

Tôi vừa nhìn thấy đã kinh hãi lùi từng bước một, trước mặt tôi là một khuôn mặt mang đầy bệnh tật chẳng ai khác chính là tên sắc quỷ Triệu thiếu gia, công tử cậu ấm của Huyện thái gia, Triệu An.

 

Không muốn cùng hắn ta dây dưa, tôi cúi đầu thấp không nói gì, muốn lách người đi qua hắn ta, nào ngờ hắn ta vẫn chặn ngang không cho đi, tôi thử mấy lần vẫn không đi qua được.

 

Bất thình lình, hắn ta dùng tay nâng cằm tôi lên, ánh mắt cẩn thận dò xét khuông mặt tôi, tôi sợ hãi hất ra nhưng không thoát khỏi sự khắc chế của hắn ta, không thể tưởng tượng được hắn ta sắc quỷ bệnh tật như vậy lại khỏe như thế.

 

Cái tên sắc quỷ này làm gì vậy? Chặn đường tôi làm gì? Trong lòng căng thẳng, đại não lập tức hoạt động hết cỡ, vì Đường Huyên mà tới tìm mình? Không bằng trực tiếp đi gặp Đường Huyên còn hơn. Hay là nhắm trúng mình rồi? Haizz, giờ là lúc nào mà mình có trình độ tự kỷ như vậy chứ.

 

Tôi đang tìm lý do vì sao hắn ta chặn đường tôi, thì hắn đã mở miệng:

“Là nàng, đúng là nàng.” Hắn thì thào.

 

Là tôi? Cái gì là tôi chứ? Tôi mơ hồ.

 

‘Các hạ bị thần kinh à? Tôi không quen các hạ.” Tôi lạnh lùng nói.

 

Nghe tôi nói vậy, Triệu An buông vội tay ra kinh hãi nhìn tôi.

 

“Sao giọng nói của nàng lại biến thành như vậy? Trúc Thanh, nàng còn muốn giấu diếm thân phận sao?”

 

Trúc Thanh? Tôi là trúc lục thì có! Trong đầu tôi chỉ muốn đến gần đánh cho hắn ta một quyền, dù sao tôi cũng không muốn trêu trọc hắn ta ở đây, sợ rằng tốn công vô ích, liền chậm rãi nói:

“Công tử nhận nhầm người rồi, tại hạ là huynh trưởng của Trương Huyên, không tin công tử có thể đi hỏi bà chủ Ngọc Nương.”

 

Tôi xoa xoa chiếc cằm đau nhức do bị nắm chặt, trong lòng ân cần hỏi thăm ba đời tổ tiên nhà hắn, chắc chắn hắn nhận nhầm tôi với người khác.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+