Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 03-04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 3

CHƯƠNG 3 – CHỖ DỰA VỮNG CHẮC

Trở về phòng mình, Đường Huyên vừa mới thay đổi y phục đẹp xong.

“Chúng ta không thể ở chỗ này thêm chút nào nữa, quá nguy hiểm. Cẩn thận không sẽ bị bán cho người khác đấy, cái tên Thôi tài chủ kia hình như là để ý đến cậu lắm …. ” Tôi còn chưa nói xong bên ngoài có tiếng gõ cửa nhè nhẹ.

 

“Huyên tiểu thư, Ngọc Nương mời nàng đến phòng nói chuyện.” Là tiếng của tiểu nha hoàn.

 

Tôi vội ra hiệu cho Đường Huyên ý bảo cô ta đừng đi.

 

“Biết rồi, nói lại với bà chủ Ngọc Nương, ta sẽ qua đó ngay.”

 

Ngoài cửa tiếng tiểu nhà hoàn lên tiếng trả lời rồi đi, tôi tức giận.

 

“Lúc này không thể không đi được, chúng ta cứ trốn ở trong này  được bao lâu, bây giờ cứ đi được bước nào hay bước đấy, hơn nữa bên ngoài chưa chắc đã an toàn hơn ở đây đâu.” Đường Huyên lại vô cùng bình tĩnh, “Tôi đi xem xem có chuyện gì, chắc là không có vấn đề gì đâu.” Nói xong đóng cửa đi ra ngoài.

 

Tôi càng buồn bực cô ta, trong lòng luôn có cảm giác bất an, từ lúc bị Triệu An nhận nhầm thành người khác tôi đã có dự cảm điềm xấu, Trúc Thanh, người này là ai? Mới nhìn qua cũng nhận ra tên sắc quỷ kia rất coi trọng cô ta.

 

Ở trong phòng đợi Đường Huyên được một lúc, trong lòng cứ thấy lo lắng không yên, dứt khoát nên đi xem cô ta thế nào, cũng không thể để mặc cô ta  ở giữa “bầy sói” được. Tuy tôi vẫn không quên được cô ta theo tôi đến nơi này là để đoạt lại Dương Bình của tôi, nhưng bây giờ tôi cũng không muốn thấy cô ta gặp nguy hiểm. Nếu lão già Thôi tài chủ kia xuất ra rất nhiều tiền, tôi không tin tú bà Ngọc Nương kia sẽ vì chúng tôi mà đắc tội với lão già kim chủ đó.

 

Cám ơn trời đất, Đường Huyên vẫn còn rất vui vẻ khỏe mạnh ngồi trong phòng Ngọc Nương, vọt vào phòng Ngọc Nương, tôi thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng lại thắc mắc, Ngọc Nương tại sao lại không kêu cô ta đi tiếp lão già Thôi tài chủ kia.

 

Ngọc Nương nhìn thấu vẻ khẩn trương của tôi, cười trêu trọc: “Ai da, Trương công tử, có phải sợ Huyên tiểu thư bị tôi ăn sạch sẽ rồi đúng không?”

 

“Bà chủ Ngọc Nương cứ nói đùa, bà chủ Ngọc Nương chắc sẽ không làm gì với Huyên muội đâu, tôi sợ là sợ Huyên muội không hiểu chuyện, đắc tội với khách quý của bà thôi.” Tôi ổn định lại tinh thần, giọng nói cũng khôi phục lại vẻ lãnh đạm, lạnh lùng như bình thường.

 

“Ý Trương công tử là muốn nói đến người họ Thôi kia phải không?” Ngọc Nương hỏi, không đợi tôi trả lời, tiếp tục khinh miệt nói: “Lão ta nói làm gì, ta đây sợ lão ta ư?”

 

Có trời mới biết mà có sợ lão ta không, cái đó với chúng tôi thì có quan hệ đếch gì chứ, dù sao thì tôi cũng đã muốn rời khỏi chỗ này rồi, nhất là sau khi đụng phải cái tên Triệu An kia.

 

“Ta nghĩ muội muội của ta đã an toàn rồi, bà chủ Ngọc Nương, hy vọng bà có thể hiểu được ý ta.” Tôi cố gắng dùng giọng nói chân thành hết mức, là sự chân thành xuất phát từ sự lo lắng của huynh trưởng rất trân trọng muội muội của mình, đương nhiên, thực sự ngay lúc này tôi rất chân thành.

 

Đường Huyên chỉ mỉm cười nhìn tôi, cô nàng lúc này nhìn rất điềm tĩnh là tốt rồi, thật sự không biết lúc cô ta xuất hiện có bao nhiêu sắc lang chỉ muốn ăn con cừu của mình.

 

Đến cả nửa ngày tôi mới phát giác mình chẳng khác gì gà mẹ đang bảo vệ gà con, liều mạng giơ cánh che chở cho cô nàng gà con kia, thực ra tôi đang che chở chưa chắc là gà con mà là hồ ly thì đúng hơn? Tôi cũng chẳng biết ra sao nữa.

 

“Trương công tử, điểm ấy công tử có thể yên tâm, ở đây là Bình Huyền, chỉ cần ta không gật đầu, không người nào dám động đến người của ta. Thây kệ người đó là tài chủ hay là tên công tử kia.” Ngọc Nương cam đoan, nghếch cằm lên cao ngạo nói.

 

Dựa vào bà! Tôi ra sức mắng chửi bà ta trong lòng. Vậy nếu bà gật đầu thì có phải là tùy tiện đem chúng tôi đi bán hết hay sao?

 

Tất nhiên, những lời này không thể nói ra được.

 

Lôi Đường Huyên về phòng, tôi tức giận mặt tím vào không nói lời nào.

 

Cô nàng hiểu không nên dối gạt tôi, cũng hiểu thiếu tôi một lời giải thích, vì thế liền chủ động bu lấy tôi, khẽ khàng nói: “Cám ơn cậu đã quan tâm tôi. Còn nữa, cậu thật là giống anh của tôi đấy.”

 

“Cậu có anh à?” Tôi hỏi, cô ấy chưa từng nói đến.

 

“Không có.” Đường Huyên thành thật đáp.

 

Hự, không có mà còn nói tôi giống!

 

Thấy dáng vẻ tức giận vì bị lừa của tôi, Đường Huyên cười, sau đó không nén được cười lăn lộn trên giường.

 

“Đừng cười nữa, nói chuyện nghiêm chỉnh đi, Ngọc Nương tìm cậu có chuyện gì? Không phải là đi gặp lão già Thôi tài chủ à?” Tôi hỏi.

 

Đường Huyên không trả lời tôi, hỏi ngược lại: “Cậu có biết vì sao bà ta không sợ lão già Thôi tài chủ không?”

Tôi lắc đầu, tôi cũng không hiểu lắm, chỉ có một kỹ viện nho nhỏ mà không sợ lão Thôi tài chủ kia! Chẳng lẽ…

 

“Có phải bà ta có chỗ dựa vững chắc không?” Tôi hình như nghĩ được gì đó nhưng có một số sự việc nghĩ không ra, cho dù có chỗ dựa vững chắc thì cũng sẽ không đối nghịch lại với tiền bạc, mở kỹ viện chẳng vì kiếm tiền hay sao?

 

Đường Huyên dùng ánh mắt tán thưởng về phía tôi, “Cậu có biết bà ta gọi tôi qua đó nói chuyện gì không?”

 

Tôi lại lắc đầu, tôi phát hiện mình bây giờ càng lúc càng ngốc.

 

“Bởi vì Thượng Vương gia! Đương kim hoàng thượng rất sủng ái người đệ đệ này.”

 

Trong giọng nói của Đường Huyên không giấu được sự hưng phấn.

 

Bây giờ thì tôi đã hiểu, Thượng Vương gia chính là chỗ dựa vững chắc của Ngọc Nương! Ngọc Nương muốn tặng Đường Huyên cho ông ta! Dù sao Đường Huyên cũng rất xinh đẹp, hơn nữa cô ấy còn có tài năng đặc biệt là biết vũ đạo.

 

“Chúng ta cần nhanh chóng đi khỏi nơi này, nếu không cậu sẽ bị tặng cho người khác.” Tôi nói.

 

“Vì sao phải rời đi? Chúng ta chỉ vừa mới bước chân vào thượng tầng xã hội thời đại này thôi mà. Này, thực sự là vô cùng kích thích đó!” Đường Huyên nói, ánh mắt sáng rực.

 

“Tĩnh Chi, cậu nghĩ lại xem, là Vương gia đó! Nhiều người cả đời này còn không bao giờ được gặp ý.”

 

Tôi cảm thấy giờ đây cô ấy trở nên xa lạ, chúng tôi có bao giờ nghĩ đến nơi này để theo đuổi sự kích thích đâu? Không, ít nhất là tôi không nghĩ thế, tôi muốn điều gì? Cứ để như này hay sao? Tôi còn có thể trở về thời đại của mình nữa không? Nếu không thể quay về thì tôi phải làm gì bây giờ? Mặc dù tôi không yêu Dương Bình, nhưng tôi còn có cha mẹ, ông bà, tôi muốn trở về cũng không được, họ chắc tìm tôi đau khổ lắm?

 

Đột nhiên, những chuyện đã xảy ra mấy ngày qua như  nước thủy triều tràn tới áp chế hết việc đính ước của mình, tôi cảm thấy đầu óc trở nên hỗn loạn.

 

 Đường Huyên thấy tôi cúi đầu không nói gì, còn tưởng tôi đang do dự, liền khuyên nhủ: “Không cần sợ, Tĩnh Chi, tôi khẳng định với trí tuệ của hai chúng ta ở thời đại này nhất định sẽ trở nên vượt hẳn mọi người. Tin tưởng tôi!”

 

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn cô ấy, thấy trong mắt cô ấy có ngọn lửa, cảm thấy cô ấy thực sự xa lạ, mới phát hiện ra bản thân tôi không hề quen biết người này.

 

 

“Ngọc Nương sao lại quen biết với Thượng Vương gia? Chỉ là một bà chủ kỹ viện ở một thị trấn nhỏ bé như này sao lại được bảo trợ bởi Thượng Vương gia cao cao tại thượng được chứ? Hơn nữa Vương gia sao lại đến thị trấn này?” Tôi nói ra nghi vấn trong lòng mình.

 

“Ông ta thích tổ chức săn bắn ở nơi này, cho nên mùa thu hàng năm đều đến đây để săn bắn.” Đường Huyên đáp.

 

Tặng cho Vương gia một ca vũ, tôi bất ngờ nảy ra một ý, tôi đã đoán được ý định của Đường Huyên, cô ta muốn dùng sắc đẹp cùng với tài năng vũ đạo của mình để đi chinh phục vị Vương gia cao cao tại thượng kia, đây chẳng phải tình tiết mà tiểu thuyết nào cũng viết hay sao.

 

“Tôi chỉ lo lắng suy nghĩ cẩn thận một chút thôi, có quá nhiều chuyện tôi không rõ lắm.” Tôi nói.

 

 

  

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 4

CHƯƠNG 4: THAY ĐỔI BẤT NGỜ

 

Mùa thu sắp qua rồi, như vậy tính ra tôi đã đến nới này gần hai tháng.

 

Nói thật lòng tôi vẫn không muốn cùng Đường Huyên ở lại đây, cô ấy vẫn quyết định lợi dụng Ngọc Nương sắp xếp cho đi đón Thượng Vương gia, tôi có thể hiểu cô ấy, dù sao con gái xinh đẹp thường hay có nhiều ảo tưởng, nhưng tôi lại không ủng hộ cô ấy, tôi biết trong thời không, thời đại  này, phụ nữ cũng không phải dễ dàng sẽ nhận được tất cả những điều mình muốn, dù sao ở thời đại này nữ nhân chủ yếu phụ thuộc vào nam nhân.

 

Đường Huyên đơn giản cũng muốn đạt được những điều đó, cô ấy cũng phạm phải những sai lầm mà bất kỳ mỹ nữ nào đã từng phạm phải, là cho rằng xinh đẹp thì có thể giải quyết hết thảy mọi vấn đề. Cô ấy xem nhẹ con người trong thời đại này, cô ấy cho rằng cô ấy có thể dùng sắc đẹp và trí tuệ đến từ thế kỷ 21 để chinh phục tất cả ở nơi này.

 

Ngồi trong tiểu đình, sau khi đã tắm nắng mùa thu đến giữa trưa, tôi lười biếng không muốn đứng lên.

 

Tiều đình này là Đường Huyên lúc gần đi đã dặn dò Ngọc Nương tìm giúp tôi, ở ngay ngoại ô, rất yên tĩnh, có hai vợ chồng già giúp tôi dọn dẹp nơi này.

 

Ngọc Nương rất rộng rãi, hào phóng khiến tôi kinh ngạc, có thể nhận ra, bà ta rất ôm kỳ vọng vào Đường Huyên, tức là nếu Đường Huyên được sủng ái, bà ta có thể ở giữa được hưởng lợi cũng không ít?

 

Tôi thấy mình cứ u mê, không biết mình nên tiếp tục một cuộc sống bây giờ như nào, Đường Huyên không còn ở đây, cô ấy là người duy nhất trên đời này có thể cùng tôi giao tiếp, không gặp cô ấy một tháng, tôi mới phát hiện tuy cô ấy là tình địch của tôi, tuy chúng tôi mới sống cùng nhau trong một tháng qua, tôi đã coi cô ấy là bạn, là người thân của mình.

 

Hiện tại, tôi nên làm gì bây giờ? Tôi nghĩ đến gia đình tôi, còn cả Dương Bình nữa, nhưng làm thế nào để trở về tôi cũng không biết, cũng không tìm được cách nào, sống ở nơi này thì có ý nghĩa gì chứ? Tôi cảm thấy mình chẳng khác gì con gà sống giữa bầy vịt.

 

Lần đầu tiên tôi thấy mình bất lực.

 

Nhắm mắt lại, tôi để ánh nắng mặt trời tràn khắp người, không biết có phải mặt trời rất chói hay không mà tôi thấy mắt mình ươn ướt.

 

Đột nhiên, một màu đen che ánh mặt trời đang chiếu vào tôi, tôi mở to mắt ngẩng lên xem người đứng trước mặt tôi là ai, bởi vì người đó che mất ánh nắng, hơn nữa tôi lại vừa mở mắt nên phải rất lâu tôi mới nhìn rõ người đứng trước mặt mình.

 

Triệu An?

 

Sao hắn lại ở đây?

 

“Lâu ngày không gặp, Trương công tử.” Triệu An cười nói.

 

Tôi đang kinh ngạc tự hỏi vì sao hắn ta lại tới đây, tôi hé mắt, hỏi: “Tìm tôi à?”

 

Triệu An không ngờ tôi trực tiếp hỏi câu đó, liền ngẩn ra một lúc, nhưng rất nhanh hắn ta khôi phục lại dáng vẻ phóng đãng, vẫn là dạng công tử bột, cười hì hì hỏi: “Huynh nói xem?”

 

“Không rỗi hơi nói những lời thừa thãi ở đây, nếu không có việc gì mời ngươi trở về đi, ở đây là nhà riêng, cho dù ngươi có là con trai của Huyện thái gia, cũng không thể tùy tiện xông loạn vào được?”

 

Tôi đứng dậy, lấy tay phủi đất ở mông, đang tính muốn quay người bỏ đi.

 

“Huynh không muốn nghe một chút tin tức của Huyên tiểu thư hay sao?” Triệu An nói, tôi dừng lại.

 

Rất nhiều ngày qua Ngọc Nương không đến đây, tôi chẳng có chút tin tức gì của Đường Huyên cả. Chẳng lẽ hắn biết tin tức của Đường Huyên?

 

Tôi xoay người lại, nhìn thấy là một Triệu An đứng đắn nghiêm chỉnh, so với người lúc nãy cứ như là hai người hoàn toàn khác nhau.

 

“Nàng ta đang ở chỗ Vương gia.” Triệu An nói.

 

“Điều này thì tôi biết, Huyên muội có sao không?” Đột nhiên có một dự cảm bất an bao vây lấy tôi, Đường Huyên có bị sao không, sao Triệu An lại tìm tới đây.

 

Triệu An cười nhạt, nói: “Chẳng lẽ Ngọc Nương không nói cho huynh biết điều gì à? Cũng không thể trách được, hiện giờ bà ta đang lo đến bản thân mình còn không xong, làm sao mà lo cho huynh được.”

 

Ngọc Nương làm sao vậy? Bà ta cũng gặp chuyện gì hay sao? Bà ta thì cái gì mà có liên quan đến Đường Huyên chứ? Tất cả vấn đề đều tuôn ra, tôi tự nhủ mình phải bình tĩnh, chỉ có như vậy mới lý trí.

 

Triệu An liếc mắt nhìn tôi, nói tiếp: “Huynh có biết lai lịch của Ngọc Nương không? Huynh cho là bà ta vì cái gì mà đem Huyên tiểu thư cho Thượng Vương gia?”

 

Tôi lắc đầu, tuy tôi cảm giác Ngọc Nương không phải tú bà bình thường, nhưng tôi cũng chưa từng nghĩ sẽ tìm hiểu bà ta là hạng người gì.

 

“Ngọc Nương vốn là sủng cơ từng được Thượng Vương gia cưng chiều.” Triệu An nói.

 

Sủng cơ cưng chiều của Vương gia? Ngọc Nương? Tôi không thể tin nhìn Triệu An, sủng cơ của Vương gia sao lại trở thành mụ tú bà ở cái thị trấn nhỏ bé này? Chẳng phải là vô cùng hoang đường hay sao.

 

Triệu An nhìn thấu sự khiếp sợ và nghi ngờ của tôi, cười lạnh lùng nói: ‘Ngọc Nương vốn là thị thiếp của Vương gia Dịch Phàm, sau khi Vương gia cưới Vương phi hiện giờ, trong mắt Vương phi coi bà ta chẳng khác gì hạt cát vướng mắc, liền tìm một cái cớ xử phạt Ngọc Nương. Bởi vì Ngọc Nương vốn cũng được sủng ái, Vương phi liền đem bà ta đến nơi này, cho bà ta một kỹ viện để sống nốt quãng đời còn lại.”

 

‘Chẳng lẽ Thượng Vương gia kia không làm gì sao? Dù sao Ngọc Nương cũng từng là nữ nhân của ông ta mà”

 

“Nữ nhân của ông ta? Nữ nhân của ông ta quá nhiều, ông ta làm sao quan tâm đến những nữ nhân như này.” Triệu An căm phẫn nói.

 

“Này, vậy Vương gia chắc rất cưng chiều Vương phi nhỉ? Để cho cô ta tha hồ làm loạn?” Tôi không tin, thời đại này chẳng phải phụ nữ không có địa vị gì hay sao?

 

Triệu An cười cười, trong tiếng cười lộ vẻ thê lương, nói: “Cưng chiều nàng?” Hắn cúi đầu, lắc đầu nhè nhẹ.

 

Cái này còn không gọi là cưng chiều thì là gì? Tôi líu lưỡi. Bản thân mình để vợ giải quyết tiểu thiếp, sao đó lại tuyệt nhiên không quan tâm đến, phải gọi tên Thượng Vương gia này là “bị vợ ăn hiếp.”

 

“Nói như vậy thì Ngọc Nương nhất định rất hận Thượng Vương gia cùng Vương phi đúng không? Vậy bà ta đem Huyên muội cho Thượng Vương gia có ý gì?”

 

Tôi hỏi, có chút không hiểu lắm, càng lo lắng cho hoàn cảnh của Đường Huyên, nếu như Vương gia sợ Vương phi như vậy, Đường Huyên có khả năng trở thành Ngọc Nương thứ hai không?

 

“Người bà ta hận không phải là Dịch Phàm, bà ta hận chính là Vương phi,” Triệu An cười cười, nói: “Đây chính là bệnh chung của nữ nhân, không hận cái tên nam nhân vô tình kia, lại đi hận nữ nhân khác.”

 

Trong đầu tôi đột nhiên hiện lên hình bóng của Dương Bình. Cúi đầu, lẳng lặng nghĩ những chuyện đang xảy ra, dần dần đã hiểu, Ngọc Nương muốn đem Đường Huyên cho Thượng Vương gia là muốn đả kích Vương phi, bà ta hy vọng mượn tay Đường Huyên để trả thù người đã hại cả đời bà ta là Vương phi. Nhưng còn Đường Huyên? Cô ấy có thể đồng ý làm sao?

 

Triệu An im lặng nhìn tôi, đột nhiên nói khẽ một câu.

 

Giọng nói của hắn kéo tâm tư của tôi trở về hiện tại. “Ngươi vừa nói gì?” tôi hỏi, hắn ta lại lắc đầu không nói.

 

“Huyên muội có sao không?” Tôi lại có dự cảm xấu.

 

“Nàng ta giờ đang bị Vương phi giam giữ, không biết sẽ bị xử lý thế nào.” Hắn nói.

 

Thật sự như vậy! Điều tôi sợ hãi cuối cùng đã xảy ra, đột nhiên một tia nghi ngờ xuất hiện, Triệu An sao lại biết rõ ràng như vậy? Sao anh ta lại muốn tới nói cho tôi biết?

 

“Vì sao huynh lại tới đây nói cho tôi biết những điều này? Huynh làm sao mà biết được?” Tôi hỏi.

 

Triệu An cười khẽ, nói: “Trương công tử nghi ngờ tại hạ, tin hay không tùy huynh, tôi vì sao lại biết thì không cần phải nói cho huynh biết,” Triệu An dừng lại, thở dài: “Tôi chỉ không muốn nhìn…có người vô tội chết.”

 

Tôi không hiểu ý của tên Triệu An này, hiện giờ tình huống của Đường Huyên khiến tôi vô cùng lo lắng, hiện giờ cô ấy đang rất nguy hiểm nên tôi không thể không lo lắng cho được, nhưng tôi cách nào để đi cứu cô ấy chứ? Trong đầu cứ rối tung mù không nghĩ được gì. Cũng không thể trông cậy vào Ngọc Nương được rồi, ở nơi này ngoại trừ Triệu An ra tôi cũng chưa từng tiếp xúc quá hai người, tôi cũng không quen biết ai khác, có lẽ chỉ có cách là dựa vào Triệu An mà thôi.

 

“Triệu công tử nếu đã nói cho tại hạ biết việc này, nhất định là có tâm muốn giúp đỡ huynh muội chúng tôi, xin Triệu công tử chỉ bảo để có thể cứu lệnh muội ra.” Tôi bắt chước hắn thi lễ nói, gần như đã bình tĩnh hơn rồi.

 

“Có người có thể cứu được Huyên tiểu thư.” Triệu An nói.

 

“Ai?” Tôi vội hỏi.

 

Triệu An nhìn tôi, thật lâu mới nhẹ nhàng nói: “Là Trương công tử.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+