Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 17-18 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 17 – 18

CHƯƠNG 17: DƯỢC TÍNH

 

Người thiếu niên nhìn vào tôi, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. Tôi cúi đầu, thấy quần áo trên người hầu như đã bị xé rách tơi tả, bộ dạng bây giờ thật sự không thể để người khác nhìn thấy, liền kêu lên một tiếng, vội vàng quấn chăn vào người. Thiếu niên nhìn thấy hành động của tôi, ánh mắt toát lên vẻ chế giễu.

 

“Cám ơn huynh,” Tôi nói khẽ, không dám tưởng tượng vừa rồi nếu không có anh ta thì bây giờ tôi còn có thể an toàn ngồi ở đây không.

 

Anh ta hừ một tiếng, chậm rãi nói: “cô nương cũng không cần phải cảm tạ ta, ta cứu cô nương cũng không phải là có ý tốt gì.”

 

Anh ta vừa nói xong, tôi không hiểu ý anh ta là gì.

 

“Nếu không phải cứu tôi, vậy sao lại giết tên kia?” Tôi chỉ vào thi thể trên mặt đất, ngăn sự sợ hãi trong lòng,  cố lấy giọng bình tĩnh để nói.

 

Anh ta nhìn lượt qua thi thể coi đó như là loại phế phẩm trên mặt đất, trên mặt không tỏ thái độ gì, “Bởi vì bọn chúng gây náo loạn phiền đến sự nghỉ ngơi của ta, cho nên ta làm bọn chúng câm miệng, trên đời này không ai yên lặng hơn so với người chết cả.”

 

“Huynh có thể quay mặt đi một chút được không? Tôi muốn mặc quần áo, dù sao cứ để tôi như này nói chuyện với huynh có vẻ không phải phép lắm.”

 

Anh ta không trả lời mà đi tới bàn uống nước trong phòng ngồi xuống, có vẻ anh ta không phải là người lợi dụng người khác đang gặp khó khăn, tôi thở phào, thò tay lấy quần áo, nhưng tay lại không nhúc nhích mà cứ run lên bần bật, sau vài lần cố gắng nhưng cũng không thể mặc vào người được, trong lòng sốt ruột, tuy rằng giờ đang là mùa đông giá rét nhưng trên trán mồ hôi lại túa ra.

 

Trong ngực cảm giác nóng rực, trong bụng cũng nóng như lửa, cả người thấy khó chịu, quần áo cầm trong tay cũng không mặc nổi lên người. Tôi thất kinh, vừa rồi hai tên kia đã cho tôi uống thuốc gì? Cố gắng chống đỡ cơn nóng trào lên cổ, cả mặt cũng nóng phừng phừng, thần trí bắt đầu mơ hồ.

 

Tôi lảo đảo bước xuống giường, một loại dục vọng khó hiểu làm tôi không tự chủ được bản thân bước tới bên anh ta, nghe tiếng bước chân của tôi, anh ta quay lại nhìn, thấy tôi hai má đỏ ửng, ánh mắt mơ màng, anh ta nhếch miệng cười, nụ cười này làm tôi tỉnh táo, tôi đang làm cái quái gì vậy? Trương Tĩnh Chi, mày đang làm gì vậy? Mày muốn nhảy vào lòng anh ta sao? Chẳng trách anh ta lại thong thả ngồi đó, ngay từ đầu anh ta đã đoán chắc mày sẽ đến chỗ anh ta.

 

Tôi cắn mạnh vào môi dưới của mình đên bật máu, miệng lập tức cảm nhận được vị tanh, sự đau đớn làm lý trí tôi tỉnh táo, viên thuốc vừa rồi chắc là loại linh tinh gì đó, tôi không tin nó lại lợi hại như vậy, tôi phải khống chế được bản thân mình, không muốn bị anh ta xem thường, trong tiểu thuyết thường viết sau khi uống dược vào mà không tìm được cách giải thì huyết mạch sẽ vỡ  mà chết đều là gạt người ta, rồi lại  nếu quá kiềm chế sẽ càng phát huy tác dụng của thuốc, tôi không tin, tôi là người hiện đại đã từng chịu đựng đủ mọi ô nhiễm rồi.

 

Cả người tôi càng lúc càng nóng bừng bừng, ngược lại khiến tôi không cảm thấy sợ hãi nữa, tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, không thấy sợ hãi chút nào nữa. Anh ta kinh ngạc nhìn thấy sự biến đổi trong ánh mắt tôi, liền cân nhắc nhìn tôi, thấy tôi đang hết sức cắn vào môi mình, anh ta cười nhạt một tiếng, tàn nhẫn nói: “Không cần dùng ánh mắt này nhìn ta, yên tâm đi, ta sẽ không động vào cô nương, động vào cô nương ta còn sợ làm ô uế chính mình.”

 

Nhìn thấy sự hung dữ trong mắt anh ta, trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ, ánh mắt này nhìn rất quen thuộc, nhưng ngọn lửa trong người nóng rực khiến tôi không nghĩ được gì khác, nóng, nóng quá, tôi chỉ muốn cởi hết quần áo của người đứng bên cạnh mình nữa, tôi nhìn tới chậu nước, không cần suy nghĩ liền bê chậu nước lên dội vào người, dòng nước lạnh làm tôi thấy trong người dễ chịu được một lát, nhưng kéo theo là cảm giác còn nóng hơn trước rất nhiều, chân tôi bủn rủn như không chịu nổi sức nặng của cơ thể, tôi liền dựa vào tường thở hổn hển. Ánh mắt lại mơ màng, khuôn mặt lại trở nên đỏ bừng, dược tính trong người phát tác làm tôi phải há miệng ra thở gấp, y phục mỏng manh đã ướt đẫm dính sát vào người làm lộ hết mọi đường cong của cơ thể tôi, tôi nên chạy đến giường lấy chăn che người mình lại chứ không phải như hiện giờ cứ đứng như vậy trước mặt anh ta, còn anh ta tâm lại vững như nham thạch, nhưng dù sao cũng là đàn ông, tôi cảm giác hơi thở của anh ta cũng bắt đầu trở nên khó khăn. Anh ta chậm rãi bước tới chỗ tôi, tôi không cảm thấy sợ hãi, mà lại có cảm giác chờ đợi.

 

Ánh mắt anh ta vẫn toát lên sự độc ác, nhưng đã không còn lạnh lẽo nữa, đưa tay vuốt ve hai má của tôi, chạm đến đâu chỗ đó lập tức không còn cảm thấy khó chịu nữa, trên mặt cảm thấy mát rượi, tôi nhắm mắt lại, nhưng miệng loại phát ra tiếng rên rỉ, khao khát bàn tay anh ta tiếp tục xoa dịu đi những đau đớn tôi đang gánh chịu. Sau một lúc lâu, anh ta dừng tay lại, tôi mở mắt ra, anh ta đang nghiêm túc nghe ngóng gì đó. Tiến vó ngựa xa xa vang đến càng lúc càng gần, bên ngoài có tiếng huyên náo, một giọng nói quen thuộc vang lên làm cả người tôi run rẩy, Trầm  Triệu  Thiên! Đúng là giọng nói của  Trầm  Triệu Thiên.

 

“Đi lục soát tỉ mỉ cho ta! Mỗi người tìm kỹ từng phòng một.” Trầm  Triệu Thiên nói to, thể hiện rõ sự lo lắng.

 

Người đàn ông trước mặt đã buông tôi ra, một lần nữa ánh mắt lại toát lên vẻ lạnh lùng, cười nhạt một tiếng:” Không ngờ hắn ta cũng tìm đến  đây cũng nhanh thật!” Nói xong liền bịt mặt lại, xoay người lao đến bên cửa sổ.

 

Là anh ta! Lúc anh ta bịt mặt lại tôi đã nhận ra anh ta chính là thích khách ngày trước từng ám sát Dịch Pham, ánh mắt sắc bén hung dữ như loài sói.

 

Tiếng người bên ngoài càng lúc càng đến gần, dường như đang sắp lên lầu hai rồi, tôi không muốn bọn họ tìm thấy tôi, tôi không muốn trở về, tôi thà chết ở đây cũng không muốn trở về gặp Dịch Phàm, không muốn lại trở thành người thay thế cho người khác.

 

“Chờ đã,” Tôi kêu lên.

 

Anh ta sửng sốt, quay lại khó hiểu nhìn tôi.

 

“Giết tôi đi, hoặc là đưa tôi đi theo.” Tôi lấy hết sức còn lại nhìn thẳng vào mắt anh ta, miệng mấp máy: “Cầu xin huynh.”

 

Nói xong, cả người hầu như không còn chút sức lực nào, tôi từ từ trượt xuống đất.

 

Anh ta đứng đó không nhúc nhích, tôi gần như tuyệt vọng, anh ta dựa vào cái gì mà đưa tôi đi cùng chứ, tôi vì sao lại phải đi cùng anh ta? Làm cách nào để thoát khỏi tình trạng này? Bao nhiêu suy nghĩ nảy sinh trong đầu, đột nhiên anh ta bước tới ôm xốc tôi lên rồi bay lên nóc nhà, từng đợt gió lạnh kéo tới làm cho cả người tôi không còn cảm thấy khô nóng, chắc thời điểm phát tác dược tính của thuốc đã qua rồi hay sao đó?

 

Phía dưới có người hét to, đã có người phát hiện ra chúng tôi, anh ta ôm tôi bay qua nóc nhà nhanh như gió, nhưng lại oó hai bóng người lướt theo sát bên người, có lẽ anh ta khinh công không kém hơn hai người kia nhưng vì đang trong tay đang phải ôm tôi nên tốc độ khinh công bị ảnh hưởng, dường như anh ta cũng không có ý định chạy trốn, ngược lại còn dừng lại, chờ hai người đó đến gần.

 

Ánh trăng rất sáng, lại nhờ ánh sáng của màu tuyết trắng trên nóc nhà nên khung cảnh không giống như đang là ban đêm, anh ta buông tôi ra, cảm nhận được tôi không còn sức lực, anh ta liền cầm lấy tay tôi kéo đi, tay phải cầm kiếm chắn trước người. Hai người đằng sau vấn đuổi theo đến, qua ánh trăng, tôi nhìn thấy rõ khuôn mặt của hai người họ, là Dịch Phàm và Trầm  Triệu Thiên. Không ngờ một Vương gia như Dịch Phàm lại có công phu như vậy, trong lòng tôi thấy đau khổ, có lẽ anh tôi vẫn còn coi trọng thân thể này nên mới tự mình đuổi theo đến đây.

 

“Nha đầu, muội có sao không?” Trầm  Triệu Thiên lo lắng hỏi, trong lòng tôi thấy vô cùng ấm áp, mắt rơm rớm. Thấy tôi như vậy, ánh mắt  Trầm  Triệu Thiên lộ vẻ đau lòng, “Nam Cung Vân, thả nàng ra, chúng ta sẽ thả người đi.” Giọng nói tức giận.

 

Nam Cung Vân cứng người lại, anh ta không ngờ bọn họ đuổi theo nhưng mục tiêu lại là tôi, nhưng anh ta vẫn giữ chặt tôi lại.

 Cơn gió lạnh lại thổi tới làm lật lên một góc chăn trên người tôi, lộ ra bắp chân trắng trẻo, tôi liếc nhìn họ, sắc mặt Dịch Phàm xanh mét, ánh mắt như phun lửa, tôi cười thầm, Dịch Phàm ơi Dịch Phaàm, chắc anh không chịu nổi đúng không? Khó trách, anh đã từng nói thân thể này không phải của tôi, tuyệt đối không được chà đạp nó, nhưng bản thân anh lại không ngờ rằng trong lúc này thân thể này lại được một người đàn ông khác ôm trong lòng? Trong lòng tôi trào lên một khoái cảm được trả miếng. Tôi vươn tay ra vòng lên ôm cổ Nam Cung Vân, trên cánh tay không có gì vướn víu, hiện ra trắng trẻo ngọc ngà dưới ánh trăng sáng.

 

Nam Cung Vân không nói gì, cũn đã nhận ra tầm quan trọng của tôi đối với  Trầm Triệu Thiên và Dịch Phàm, liền ôm chặt lấy tôi hơn, anh ta muốn kích thích hai người kia thần trí đại loạn, có như vậy anh ta mới có thể thoát được.

 

“Khốn khiếp!” Trầm  Triệu Thiên gầm lên, “ngươi cho rằng hôm nay ngươi có thể chạy thoát hay sao?”

 

“Hãy dùng tôi để uy hiếp họ.” Tôi thì thầm bên tai Nam Cung Vân, xin lỗi Trầm Triệu Thiên, tôi không muốn trở về, lại càng không muốn hai người nhìn thấy bộ dạng của tôi hiện giờ.

 

Nam Cung Vân như không nghe thấy tôi nói gì, đột nhiên huýt sáo môt tiếng,  rồi nhảy xuống đường, có một con tuấn mã chạy đến vừa kịp lúc Nam Cung Vân rơi lên lưng ngựa, Dịch Phàm và Trầm Triệu Thiên cùng nhau đánh về phía đầu ngựa nhưng lại đánh vào khoảng không, con ngựa đã nhanh như chớp chở tôi và  Nam Cung Vân lao đi như tên bắn.

 

” Chu Dịch  Phàm, ngươi cho là ngươi có thể đuổi bắt được ta sao?” Tiếng cười  Nam Cung Vân vọng lại, còn người thì đã đi rất xa

 

Chương 18. ĐỒNG HÀNH

 

Tiếng người đuổi theo càng lúc càng nhỏ dần, như vậy con tuấn mã của Nam Cung Vân là loại ngựa cực kỳ tốt, yếu ớt ngồi trước anh ta, chuyện xảy ra tối nay dường như đã làm tinh thần và thể lực cả đời của tôi kiệt quệ, trong lòng không còn thấy đau đớn, không sợ hãi, không có cảm giác gì cả, bản thân mình không ngờ lại thoát đi như thế.

 

Lửa nhiệt trong người đã không còn phát tác nữa, dược tính đã qua, mí mắt tôi càng lúc càng nặng, không lo lắng Nam Cung Vân sẽ đem mình đi đâu, có giết mình không, tôi liền mê man ngủ.

 

Một giấc mơ thật dài, trong mơ không có Dịch Phàm, không có Trầm Triệu Thiên, chỉ có cha và mẹ, tôi lại được sống trong thế giới hiện đại của mình, ngày ngày đến trường học, tan học về nhà, tinh thần luôn thoải mái vui vẻ, ngay cả lúc phải đi thi cũng làm cho tôi cảm thấy vô cùng thân thiết.

 

Đầu óc còn đang vô cùng nặng  trĩu, tôi mơ màng cảm thấy có người ôm mình, cho tôi uống nước, là mẹ phải không? Nhưng sao mẹ lại không nói chuyện với tôi? Mẹ không nghe thấy tôi gọi mẹ sao? Vì sao chỉ ôm tôi thôi? Còn nữa, chiếc giường này cũng được mà, sao lại đổi gường cho tôi chứ?

 

Tôi mê man như vậy trong suốt hai ngày, sau này Nam Cung Vân nói lại tôi mới biết, sở dĩ anh không bỏ mặc tôi, bởi vì lúc hôn mê tôi luôn gọi mẹ, làm cho anh nhớ tới mẹ mình, thì ra nham thạch cũng có tình cảm.

 

Khi tôi tỉnh lại đã là ba ngày sau, mở mắt ra, ánh sáng tràn ngập làm tôi mất một lúc mới kịp thích ứng, nhưng tôi ngồi dậy ngay lập tức, Nam Cung Vân đang ngồi sau dùng tay bế tôi, lưng vẫn thẳng tắp, thấy tôi tỉnh lại, ánh mắt Nam Cung Vân ánh lên vẻ khác lạ.

 

Tôi cười gượng, thì ra tôi vẫn còn ở thế giới này, trong lòng buồn bực vì sao Nam Cung Vân không bỏ mặc tôi lại, Dịch Phàm và Trầm Triệu Thiên không đuổi theo chúng tôi sao?

 

“Anh còn đang suy nghĩ xem xử lý tôi thế nào đúng không?” Tôi gượng gạo hỏi.

 

Nam Cung Vân liếc nhìn tôi một cái, không trả lời. Hừ, đàn ông nơi này người nào cũng ra vẻ lạnh lùng giống nhau cả sao? Nam Cung Vân im lặng một lúc, đột nhiên lạnh lùng hỏi: “Vì sao lại muốn đi theo ta? Cô nương biết ta là người như nào sao?”

 

Tôi cười khẽ, tên này thật buồn cười, anh ta cho rằng tôi không nhận ra anh ta sao? Cho nên anh ta  rất tò mò vì sao tôi lại lựa chọn muốn đi theo anh ta rồi, tôi phải trả lời anh ta thế nào đây? Nói cho anh ta biết thực ra tôi là “sủng vật” của Vương gia, sau khi chán cuộc sống đó rồi liền bỏ trốn, hay nói là Vương gia không yêu mình, nên mới mình mang đầy thương tích bỏ trốn khỏi nơi đó, hay là nói cho anh ta biết là thực ra tôi không phải là người ở thời đại này, cho nên đi theo ai, đi đến đâu cũng chẳng làm sao cả? Mấy đáp án nghĩ ra nhưng không có đáp án nào ổn cả.

 

Nam Cung Vân thấy tôi cười mà không trả lời, liền tức giận, sắc mặt đen lại, thừa dịp anh ta chưa phát hỏa, tôi vội nói: “Tôi biết anh là thích khách, nhưng thế thì sao nào? Dù sao người anh đi ám sát cũng không phải là tôi, cho dù anh có muốn giết tôi, thế thì sao nào? Tôi đi theo anh không phải là càng có lợi cho anh hay sao? Cần gì phải hỏi tôi lý do này nọ chứ?”

 

Nam Cung Vân không ngờ tôi lại trả lời như vậy, hơi giật mình một chút. Hai người cùng im lặng.

 

‘Vì sao anh lại muốn ám sát Vương gia?” Tôi hỏi, phá vỡ sự yên tĩnh. Thường là với thích khách đi ám sát người khác, đơn giản chỉ có hai lý do, một là vì tiền, hai là vì báo thù, như vậy thì Nam Cung Vân thuộc loại nào? Tôi rất hiếu kỳ.

 

“Làm người nên biết càng ít càng tốt.” Nam Cung Vân lạnh lùng trả lời.

 

Nhìn vẻ lạnh lùng của Nam Cung Vân, tôi tức giận, định lên tiếng trách móc vài câu nhưng dù sao anh ta cũng đã cứu mình, lửa giận liền dịu xuống, nhẹ nhàng nói: “nếu vì tiền, tôi không có tiền đâu. Nếu vì báo thù, tôi nghĩ anh nên buông tay là tốt nhất.”

 

Sắc mặt Nam Cung Vân choáng váng, ánh mắt toát lên sự đề phòng. Anh ta đang nghi ngờ tôi là thuyết khách, thật ra những lời tôi nói không hề vì Dịch Phàm chút nào, mà là muốn tốt cho anh ta, dù sao Dịch Phàm cũng là Vương gia, không nói đến võ công Dịch Phàm cao cường đến thế nào, những thị vệ bên người Dịch Phàm cũng không hề ít, hơn nữa lại có một người là Trầm Triệu Thiên, chỉ bằng một mình anh ta mà muốn đối phó với Dịch Phàm hay sao? Nhìn ánh mắt đề phòng của Nam Cung Vân, tôi cười nhạt, nói: “Tôi không phải thuyết khách của Chu Dịch Phàm, tôi chỉ nghĩ cho anh thôi. Nếu anh vì tiền, cho dù anh có giết Dịch Phàm, anh có thể an toàn trở về không? Đến lúc đó sẽ không đếm được bao nhiêu thị vệ sẽ tìm tới anh để tính sổ, cho dù lấy được nhiều vàng bạc thì sao chứ, anh còn không có thời gian để đi hưởng thụ? Nếu anh giết Dịch Phàm là để trả thù, lại càng không nên, tôi nghĩ người thân của anh cũng không muốn nhìn thấy anh vì họ mà đi báo thù, bọn họ chỉ hy vọng thấy anh có một cuộc sống vui vẻ thoải mái.”

 

Sắc mặt Nam Cung Vân tím đen lại, đôi lông mày như dựng đứng lên, hai tay nắm chặt bả vai tôi, gằn giọng nói: “Cô nương không phải người thân của ta, làm sao biết được họ nghĩ gì? Dùng tính mạng của ta để đổi mười ba linh hồn cả nhà ta được yên nghỉ, cô nương còn lời nào để nói nữa không?”

 

Tôi nghẹn lời, tôi không ngờ có nhiều tính mạng người nhà anh ta như vậy, tuy tôi không được nhìn thấy cha mẹ mình nữa, nhưng tôi biết ở thời đại khác họ đang sống rất khỏe mạnh, khác hẳn so với Nam Cung Vân. Nếu đổi tôi là anh ta, tôi còn có thể nhẹ nhàng nói cái gì mà không cần báo thù như vậy không.

 

Tôi không biết nên an ủi Nam Cung Vân như nào, mà cho dù tôi có muốn cũng chưa chắc đã lọt tai anh ta. Hai người không ai nhắc lại chuyện vừa rồi nữa, yên lặng ngồi trên lưng ngựa, Nam Cung Vân lấy trong túi đồ ra một bộ quần áo cho tôi mặc, tuy hơi rộng một chút nhưng so với khoác chiếc chăn vào người còn tốt hơn nhiều.

 

Nam Cung Vân không giết tôi, cũng không bỏ tôi lại, anh ta không nói cho tôi biết lý do, tôi cũng không muốn hỏi vì sao anh ta lại đưa tôi cùng nhau chạy trốn, tôi biết Dịch Phàm và Trầm Triệu Thiên vẫn tiếp tục truy đuổi chúng tôi, may mắn con ngựa của Nam Cung Vân là loại ngựa thần tuấn, vài lần đều trốn thoát được sự truy đuổi của bọn họ, hầu như chúng tôi không hề nghỉ ngơi, phần lớn ban ngày thì trốn, ban đêm mới đi, lúc thì đi theo hướng đông, khi thì chạy theo hướng tây, nhưng có một phương hướng không hề đổi, tức là sau đó vẫn đi theo hướng bắc.

 

Càng đi về phía Bắc thời tiết càng rét buốt, Nam Cụng Vân có chân khí hộ thân, mặc dù chỉ có một chiếc áo khoác nhưng anh ta không có cảm giác gì, ngược lại tôi đã lạnh đến không thể chịu nổi.

 

Từ ngày hôm đó tôi ngồi đằng sau Nam Cung Vân, từ hôm tôi tỉnh lại anh ta không cho tôi ngồi đằng trước nữa, tôi vòng tay ôm Nam Cung Vân, trên người anh ta tỏa ra hơi ấm làm tôi không kìm nén được áp sát mình vào anh ta, đến lúc này rồi, những gì gọi là thẹn thùng xấu hổ của một cô gái tôi đều dẹp sang hết một bên, tôi biết làm như vậy là không nên nhưng ngay lúc này thì tính mạng mình là quan trọng hơn cả, tôi chẳng có thời gian nghĩ được nhiều nữa.

 

Nam Cung Vân thấy tôi ôm càng lúc càng chặt, tức giận nói:  “Cô nương có thể đừng ôm chặt như thế có được không?”

 

“Không được.” Tôi run rẩy trả lời, môi đã lạnh cứng cả vào, tôi nghĩ nếu cứ tiếp tục như vậy thì một lúc nữa thôi ngay cả nói tôi cũng không nói được nữa rồi.

 

Nam Cung Vân nghe vậy liền quay lại cau mày nhìn tôi, lông mày nhíu lại. Tôi yếu ớt cười với anh ta, run run nói: “Tôi thật sự rất lạnh, tay chân của tôi đã lạnh cóng hết rồi, nếu anh muốn gỡ tay tôi ra thì mời anh, hiện giờ tôi không thể điều khiển được nó nữa rồi.”

 

Nam Cung Vân sửng sốt, liền để ý tới sắc mặt và giọng nói của tôi khác thường, anh ta nhíu mày, nghiến răng một cái rồi kéo tôi ra ngồi phía trước, tay ôm lấy tôi.

 

Ai nói người đàn ông này có trái tim bằng đá? Coi như anh ta cũng không hẳn là người xấu. Anh ta cũng không nhẫn tâm để tôi chết cóng ở đằng sau, vừa tiếp xúc với sự ấm áp trên người anh ta, tôi nhẹ nhàng hít thở, dịch người áp sát vào lòng anh ta, ôm chặt lấy anh ta, có chết cũng không bỏ tay ra.

 

“Hiện giờ tay của cô nương vẫn còn không nghe theo sự điều khiển của cô nương hay sao?” Thấy tôi cuộn tròn trong lòng mình, còn ôm chặt lấy mình, Nam Cung Vân có vẻ cam chịu.

 

Tôi gật đầu, làm như vậy là hơi xấu tính, nhưng mặt mũi quan trọng lắm sao? Ít nhất hiện giờ nhờ có nhiệt độ trên người anh ta là quan trọng nhất.

 

“Trừ phi anh mua áo bông cho tôi, nếu không có đánh chết tôi cũng không buông tay.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+