Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 25-26 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 25 – 26

CHƯƠNG 25: VỌNG MAI SƠN TRANG

 

Đi được một đoạn đường không dài lắm, tôi bắt đầu mệt mỏi, cắn chặt môi ngăn mình không được ngủ, cố gắng kiên trì, đột nhiên thấy phía trước có nhiều ánh lửa, nghe cả tiếng chó sủa, có tiếng người ồn ào, tôi kinh ngạc, một đám người đến trước mặt, có chừng hai ba mươi người cầm cây đuốc đi tới.

 

Nam Cung Vân tỉnh dậy cố gắng ngồi thẳng lên, tay đặt ở chuôi kiếm.

 

Đám người bước tới trước mặt chúng tôi cũng vô cùng ngạc nhiên, một người bước ra hỏi: “Có phải hai vị vừa gặp bầy sối hoang đúng không?”

 

Nam Cung Vân cảnh giác nhìn bọn họ nhưng không trả lời, haizz, tên Nam Cung Vân lúc nào cũng xấu tính như vậy! Người ta rất có ý tốt hỏi thăm thì mình cũng phải trả lời một tiếng chứ, thật là vô duyên! Vì thế tôi ở sau nhô đầu ra nói: “Đúng vậy.”

 

Người kia nở nụ cười, nói: “Tối nay chủ nhân chúng tôi nghe tiếng bầy sói hoang kêu rất khác thường, sợ rằng có người bị bầy sói tấn công, cho nên yêu cầu chúng tôi tới đây đón, nếu hai vị không chê thì ở lại chỗ chúng tôi nghỉ tạm, bầy sói này vẫn chưa bỏ đi hẳn đâu! Trên người hai vị vẫn còn mùi máu, chỉ sợ…”

 

Còn có bầy sói! Tôi vừa nghe thấy tay chân đã mềm nhũn, nếu tôi và Nam Cung Vân còn gặp sói tiếp chỉ e rằng đành phải làm mồi cho chúng mà thôi. Thấy vẻ mặt người kia nhiệt tình chân thật, nghĩ họ nói nghỉ tạm một đêm cũng được, hơn nữa Nam Cung Vân lại đang bị thương nặng, tôi lặng lẽ kéo kéo tay áo Nam Cung Vân, thì thầm: “Chúng ta nghỉ tạm một đêm nhé, tôi sắp không chịu được nữa rồi, tôi sắp chết cóng rồi.”

 

Nam Cung Vân ngoảnh lại nhìn tôi, nhíu mày, rồi quay lại cao giọng nói;  “Đa tạ ý tốt các hạ, không biết các hạ là…”

 

Người kia vội nói: “Tại hạ là Phùng  Phú, là tổng quản của Vọng mai sơn trang, sơn trang chúng tôi ở ngay phía trước không xa lắm, chủ nhân của chúng tôi trước nay đều rất hiếu khách, xin hai vị cứ yên tâm.”

 

Nam Cung Vân vẫn còn do dự, tôi thì muốn đi theo họ, liền dùng ám hiệu với Nam Cung Vân, ý là nhóm người này khống giống người xấu, huống hồ chúng ta ở bên ngoài cũng không an toàn.

 

“Vậy làm phiền các hạ nhiều.” Nam Cung Vân ôm quyền nói.

 

Tổng quản  Phùng  Phú cũng đáp lễ, không nói nhiều lời dẫn chúng tôi đến sơn trang, dọc đường đi mùi khói thơm càng lúc càng đậm làm nức lòng người, đi chưa được bao xa đã đến một trang viên nằm dưới chân núi, bóng đêm mờ mờ không rõ là sơn trang này rộng lớn bao nhiêu, nhìn phong thái cổng vào, đây không thể là một trang viện nhỏ được.

 

Vào trang viện, mọi người tản đi giao Ngự Phong cho hạ nhân, còn Phùng  Phú dẫn chúng tôi vào phòng khách nghỉ ngơi, cũng không nói là đi gặp trang chủ, tôi nghĩ thầm, cũng không trách họ được, cho dù người ta có hiếu khách đến đâu thì bây giờ cũng đã quá muộn rồi, phái người sắp xếp cho chúng tôi hai phòng, cho người tiếp đón chúng tôi thế là cũng quá tốt rồi.

 

Dọc đường đi qua hành lang rồi qua một cầu nhỏ, đi bảy tám vòng mới tời phòng khách, tôi líu cả lưỡi, ở thời đại này có ông chủ thật sự là sống quá hưởng thụ! Biệt viện của Vương gia Dịch Phàm cũng đã rộng lắm rồi, nhưng không ngờ cái gì Vọng mai sơn trang này còn rộng lớn hơn rất nhiều. Haizz! Xa xỉ quá! Nơi chúng tôi sắp nghỉ tạm khoảng hơn tám trăm mét vuông có thể cả một gia đình sống còn được. Thật không thể so sánh!

 

Phùng  Phú sau khi sắp xếp xong đã rời đi, tôi và  Nam Cung Vân ở phòng khách, nhìn phòng khách được chuẩn bị đầy đủ chu đáo, có thể nhận ra trang chủ là người rất hay tiếp đón khách. Quần áo mới, thùng nước tắm rửa, lại cả người hầu hạ nữa! Trang chủ này đúng tiêu tiền như nước mà!

 

 

Tôi bảo tiểu nha hoàn ra ngoài, còn lại để mình tự làm, không nên làm phiền họ quá nhiều, để người ta hầu hạ thì thật không biết xấu hổ. Tự mình tắm rửa giặt giũ, sau đó đi xem Nam Cung Vân thế nào rồi.

 

Đẩy cửa bước vào thấy Nam Cung Vân đang ngồi trên giường tự mình bôi thuốc vào vết thương trên  ngực, vết thương bị sói cào nhìn vô cùng thảm! Thấy miệng vết thương lở loét, chân tôi run lẩy bẩy, tôi bước vội đến cướp lấy bình thuốc trên tay Nam Cung Vân, nhẹ nhàng bôi lên vêt thương, lúc ngẩng lên thấy mặt  Nam Cung Vân đỏ bừng. Haizz! Đồng chí này sao lúc nào cũng xấu hổ như vậy chứ? Sao lúc tôi nhìn anh ta trần trụi lấy tuyết lau người thì anh ta lại chẳng đỏ mặt nhỉ? Còn hiện giờ thì trên mặt đã đỏ đến mang tai rồi. Cái tên này sau khi bị thương da mặt lại mỏng thế không biết?

 

Tôi rất vô tư giúp Nam Cung Vân bôi thuốc, nhưng khi thấy Nam Cung Vân mặt cứ đỏ lựng lên như vậy làm tôi cũng ngại đỏ cả mặt lên, thầm mắng mình, Trương Tĩnh Chi, mày đỏ mặt cái gì!

 

Nhất thời cả hai người không biết nên nói gì với nhau.

 

“Anh đã từng nghe nói đến Vọng mai sơn trang này chưa?” Tôi hỏi.

 

Nam Cung Vân lắc đầu, “Chưa từng nghe qua, trước kia cũng từng đi qua đây nhưng cũng không nghe nói đến Vọng mai sơn trang.”

 

Hừ! Vậy sao tự nhiên lại mọc ra một Vọng mai sơn trang ở đây nhỉ? Tôi hơi sợ hãi, những chuyện ma quỷ ở phim ảnh bắt đầu hiện lên trong đầu, nửa đêm, tại nơi hoang vu, người chết…

 

“Có phải là nơi ở của ma quỷ không?” Giọng  tôi run run.

 

Nam Cung Vân cười, nhìn tôi, cầm lấy tay tôi, ánh mắt sáng ngời: “Muội sợ ma?”

 

Tôi đỏ bừng mặt, tôi là thanh niên cộng sản ở thế kỷ hai mốt! Tôi mà sợ ma? Chuyện cười! Nhưng lại không dám mạnh mồm nói dối.

 

“Tối nay tôi và anh ngủ chung.” Tôi nói.

 

Nam Cung Vân cười thành tiếng, thấy tôi tức giận, nín cười, nói: “Vậy ta sẽ nói với họ chúng ta là huynh muội, buổi tối ngủ cùng một phòng, được không?”

 

“Mặc kệ! Ai cho anh nói chúng ta là huynh muội! Như vậy là nói dối với chủ nhà, chúng ta không nên làm vậy đúng không? Cái gì mà huynh muội! Người ta nhìn là biết nói dối rồi, sẽ khiến họ nghĩ khác, tưởng rằng chúng ta cùng nhau bỏ trốn! Thôi cứ nói thẳng ra chúng ta là vợ chồng đi! Như thế còn đáng tin hơn.”

 

Nam Cung Vân giật mình, nhìn chằm chằm vào tôi, tôi phát hiện ra có vẻ trong câu nói của mình hình như hơi không phù hợp, xong rồi! Sai trong lời nói, sai trong ngôn ngữ rồi! Như thế nào gọi là danh nghĩa vợ chồng? Thấy thái độ của Nam Cung Vân là biết anh ta hiểu sai, tôi trừng mắt nhìn Nam Cung Vân, nói: “Đừng có nghĩ lung tung! Dù sao tối nay tôi cũng vẫn ngủ ở đây, anh nếu không ngồi ngủ thì nằm ngủ dưới đất đi! Khi trời sáng tôi sẽ quay về phòng tôi!” Nói xong chẳng ngại ngần trèo lên giường, đắp chăn ngủ.

 

Nằm cả buổi cũng không thấy  Nam Cung Vân có động tĩnh, tôi mở mắt ra nhìn trộm, Nam Cung Vân đã tĩnh tọa trên giường. Tôi yên tâm nhắm mắt ngủ.

 

Cảm giác ngủ được một giấc dài, mở mắt ra thấy trời đã sáng, Nam Cung Vân vẫn ngồi đầu giường, thấy tôi tỉnh dậy liền cười, tôi còn tưởng mình bị hoa mắt, sao đồng chí này lại nở nụ cười đáng yêu như vậy chứ? Chẳng lẽ không còn là một thích khách Nam Cung Vân lạnh lùng nữa hay sao? Chẳng lẽ một chưởng của Trầm Triệu Thiên đã phá hủy đầu óc của anh ta rồi?

 

Nhỏm dậy nhìn ra bên ngoài, phòng vẫn thế, không có gì thay đổi, xem ra không có ma quỷ biến hóa gì! Tôi yên tâm nằm xuống định ngủ thêm một giấc nữa.

 

“Lúc muội ngủ sao lại chảy nước miếng?” Nam Cung Vân hỏi.

 

Tôi nhìn xuống gối, quả nhiên ướt một vùng, mặt tôi đỏ bừng. Xấu hổ quá! Vội lấy chăn chùm kín đầu.

 

Nam Cung Vân ngăn lại, “Đừng trốn nữa, vừa rồi có người đến báo, chủ nhân nơi này muốn gặp chúng ta, chúng ta đi xem đó là ai.”

 

Tôi nhảy từ trên giường xuống, tôi cũng muốn gặp tên tiêu tiền như nước này là ai, rồi hỏi Nam Cung Vân vết thương thế nào, Nam Cung Vân chỉ cười nói không sao, tôi vẫn còn lo lắng liền ép Nam Cung Vân ăn thêm một viên Ngưng hương hoàn, nhìn Nam Cung Vân vừa ăn vừa tỏ ra đau lòng, thuốc này thật sự quý đến vậy sao?

 

Rửa mặt qua loa, tôi đi cùng  nam Cung Vân ra ngoài, ngoài cửa đã có một thị nữ đứng chờ dẫn chúng tôi đi gặp trang chủ.

 

Trời đã sáng nên tôi nhìn rõ trang viện này, đúng là trang chủ ở đây thật sự có rất nhiều tiền, cứ nhìn  kiến trúc trang viện là đoán ra ngay, kiến trúc rất nhiều, rất tinh xảo, không giống như trang viện của phương Bắc, nếu không phải nơi này một màu tuyết trắng, tôi còn nghĩ mình đang ở vùng sông nước  Giang Nam.

 

Nam Cung Vân đã đổi sang khuôn mặt lạnh lùng làm tôi nghi ngờ khuôn mặt tươi cười buổi sáng của  Nam Cung Vân là ảo giác.

 

Theo thị nữ bước vào một sảnh nhỏ, chưa bước đến cửa đã thấy một người nam giới mặc trang phục màu trắng đứng quay lưng lại, nghe tiếng chúng tôi bước vào liền xoay người lại, miệng cười rất tươi, tôi thấy mà choáng váng đầu óc! Trời! Trên đời thật sự có người đàn ông như vậy sao

 

CHƯƠNG 26: BĂNG MAI

 

Lông mày thanh tú, đôi mắt trong veo như hồ nước, còn trong suốt hơn cả nước, giống như sao băng, nhưng êm dịu hơn cả sao băng, có thể thu hết hồn vía của người khác để dễ dàng thâm trầm đi sâu người đối diện nghiên cứu, nắm bắt họ rất dễ dàng, sống mũi thẳng tắp, đôi môi hồng tươi, chiếc cằm nhọn, làn da rất trắng nhưng lại rất hợp với anh ta.

 

“Anh ta” thật sự là đàn ông sao? Đàn ông mà lại vô cùng xinh đẹp chẳng khác gì một mỹ nhân, bởi anh ta quá đẹp, vóc dáng lại không cao quá, dáng người như vậy thật sự rất giống phụ nữ, vòng eo bé nhưng không làm cho anh ta có dáng vẻ gầy yếu, một người đàn ông như vậy đang mỉm cười trước mặt tôi, làm tôi mơ hồ không rõ anh ta là đàn ông hay phụ nữ nữa.

 

Thấy tôi vẫn ngây người ở cửa, anh ta cười, nói: “Đêm qua hai vị có ngủ ngon giấc không?” Giọng nói thật êm dịu dễ nghe.

 

Tôi còn đang kinh ngạc chưa kịp phản ứng, đã nghe Nam Cung Vân thản nhiên nói: “Rất tốt, đa tạ trang chủ.”

 

Người đàn ông đó cười nhưng lại không hề để ý  tới  Nam Cung Vân, sóng mắt long lanh nhìn hướng về tôi đầy vẻ hiếu kỳ.

 

“Cô nương đây sao cứ nhìn tại hạ với ánh mắt như vậy?”

 

Tôi ngẩn người không ngờ anh ta lại trực tiếp hỏi mình như vậy, chẳng lẽ lại muốn tôi nói thẳng ra là tôi kinh hãi khi nhin thấy gương mặt của anh ta, chẳng phân biệt được anh ta là nam hay là nữ hay sao! E rằng không được.

 

Tôi đành cười cười, định nói câu gì đó nhưng rồi lại chẳng biết phải nói gì, nên lắp bắp: “Ha ha, ngủ không ngon lắm, không ngon  lắm,  nên mắt nhìn không rõ, chưa nhìn rõ lắm.”

 

Nam Cung Vân liếc tôi một cái, nói: “Đa ta sự hậu đãi thịnh tình của trang chủ, chúng tôi còn có việc quan trọng cần phải đi ngay.”

 

“Hai vị không cần phải đi gấp như vậy, ở Vọng mai sơn trang này rất ít khi có khách đến, hai vị nếu đã đến đây rồi sao không ở lại đây vài ngày? Huống chi vị huynh đài đây hình như trong người đang bị nội thương, hãy ở lại mấy ngày để điều dưỡng, đừng khách sáo.” Anh ta vừa nói vừa nhìn Nam Cung Vân.

 

Tôi cả kinh, sao anh ta lại biết Nam Cung Vân bị trọng thương nhỉ?

 

Nam Cung Vân không nói gì nhưng tôi cảm nhận được trên người anh có mùi sát khí.

 

Thấy thái độ dè chừng của chúng tôi, anh ta than thở: “Hai vị yên tâm, tại hạ không hề có ác ý, từ nhỏ tại hạ rất hay ốm yếu, gia phụ cho tại hạ luyện võ để rèn luyện thân thể, cho nên mới nhìn ra vị huynh đài đây đang bị nội thương, tuy rằng có dùng đan dược tốt nhưng nếu không được tĩnh dưỡng nghỉ ngơi vài ngày, e rằng sẽ có hậu quả về sau.”

 

Tôi nhìn sang Nam Cung Vân, thấy trong mắt Nam Cung Vân cũng ánh lên sự kinh ngạc, như vậy anh ta nói  cũng không sai, nhưng anh ta là người như thế nào? Tôi có nên tin anh ta không?

 

Anh ta lại cười ảo não, nói tiếp: “Tại hạ là Mai Tốn Tuyết, hạnh phúc nhất là có bằng hữu làm bạn, hôm nay tuy lần đầu tiên gặp hai vị nhưng lại cảm thấy rất hợp nhau, nếu hai vị không muốn ở quá  lâu, vậy thì khi nào muốn đi chỉ cần nói một câu, tại hạ sẽ không giữ lại.”

 

Nam Cung Vân vẫn không nói gì kéo tôi đi ra cửa, tôi ngoảnh lại nhìn Mai Tốn Tuyết, thấy anh ta cô độc đứng yên ở đấy, tôi không đành lòng, giữ tay Nam Cung Vân, nói nhỏ: “Chúng ta ở lại thêm mấy ngày chắc không vấn đề gì đâu. Có lẽ anh ta thật sự không phải người xấu, nếu phải thì đêm qua đã có chuyện rồi.”

 

Nam Cung Vân thì thầm: “Không nên tùy tiện tin người lạ.”

 

“Không thể nói như vậy được. Anh ta không giống người xấu, tôi tin anh ta không phải, hơn nữa trong người anh còn bị nội thương, tôi không muốn anh xảy ra chuyện.”

 

 

“Vậy muội muốn ở đây mấy ngày à?” Nam Cung Vân hỏi.

 

 

Tôi gật đầu, “Tôi tin tưởng anh ta không có ác ý, cũng như trước đây tôi tin tưởng anh sẽ không hại tôi.”

 

Nam Cung Vân im lặng nhìn tôi, một lúc lâu sau mới nhẹ nhàng nói;  “Muội đã muốn ở lại, ta cũng ở lại với muội.

 

Tôi mừng rỡ, quay lại nhìn Mai Tốn Tuyết nói: “Nếu anh không sợ tốn tiền thì chúng tôi ở lại vài ngày, nhưng anh phải thể hiện là môt người chủ tận tâm, dẫn chúng tôi đi dạo trong điền trang.”

 

Ánh mắt Mai Tốn  Tuyết hiện lên tia vui mừng không kể xiết, anh ta nhìn tôi, gật gật đầu.

 

Đột nhiên bụng tôi réo ùng ục, tôi ngượng ngùng ôm bụng. Mai Tốn Tuyết vui vẻ đi ra, nói: “Là tại hạ đón tiếp chưa chu đáo, hai vị vẫn chưa dùng điểm tâm phải không?”

 

Tôi gật đầu, đã mấy ngày chưa được ăn cơm rồi.

 

Mai Tốn  Tuyết vội vàng gọi hạ nhân chuẩn bị đồ ăn, lại còn muốn ngồi ăn cùng chúng tôi, tôi thở dài, chắc là từ nhỏ anh ta đúng là không có bạn bè, cho nên gặp hai chúng tôi liền tỏ ra nhiệt tình như thế.

 

 

Khi đồ ăn được bày trên bàn, mọi than thở muộn phiền của tôi bay đi đâu hết, trong mắt tôi chỉ có thức ăn trên bàn ăn mà thôi, tha hồ mà ăn thật  là thỏa sức! Có trời biết mấy ngày nay tôi đói đến phát điên, ngày nào cũng ăn lương khô cùng  Nam Cung Vân đến nỗi quên cả mùi vị của thịt như thế nào. Nam Cung Vân không hổ là người có xuất thân, tuy rằng lưu lạc làm thích khách, nhưng vẫn giữ được phong thái gia giáo tốt đẹp, tôi thì không, tôi chẳng quan tâm nhiều chuyện được nữa, ăn no trước rồi nói sau, chẳng cần phải tỏ vẻ giả tạo gì.

 

Mai Tốn  Tuyết ăn cơm rất ít, ăn một chút đã bảo no rồi, sau đó thì ngồi vui sướng nhìn chúng tôi ăn cơm, mấy lần tôi ngẩng lên đều bắt gặp ánh mắt anh ta đang nhìn tôi tràn đầy cảm xúc kỳ lạ, tôi hơi bực mình, có vẻ anh ta đối xử vớ tôi rất tốt, tôi kỳ lạ lắm sao? Nói gì thì nói sự khó hiểu của tôi so với sự lạnh lùng của Nam Cung Vân còn kém xa.

 

Ăn cơm xong, Mai Tốn Tuyết còn hăng hái muốn dẫn chúng tôi đi dạo Vọng  mai sơn trang, anh ta nói: “Hai vị đến thật  đúng lúc, hiện giờ là thời điểm băng mai nở, đi xem đi, chỉ e hai người chưa từng nhìn thấy cảnh đó bao giờ.”

 

“Băng mai?” Tôi tò mò, chưa từng nghe tên này bao giờ, là hoa mai à? Chắc không đến mức lạ kỳ chứ. Tôi kéo Nam Cung Vân đi theo sau Mai Tốn  Tuyết đến Mai viên, chưa vào đến cửa đã ngửi được mùi hương thơm ngào ngạt, mùi hương hoa này không giống như hoa mai bình thường, mà chứa đựng một khí lạnh thấu xương, vào trong Mai viên, tôi hoàn toàn ngây dại, ngay cả Nam Cung Vân cũng đứng yên, còn Mai Tốn  Tuyết thì kiêu ngạo đứng đó.

 

Một đóa hoa mai mới nở, bông tuyết trong suốt như được khắc chạm, dưới ánh mặt trời tỏa ra bảy màu rực rỡ, tôi muốn vươn tay ra chạm vào nhưng lại không dám, sợ mình làm rạn vỡ đóa hoa kỳ diệu này.

 

“Đây thật sự là hoa sao?” Tôi thì thầm hỏi.

 

“Đương nhiên là hoa thật, đây là băng mai, thế nào?” Mai Tốn  Tuyết cười kiêu ngạo, “Trên đời này chỉ trong viện của tại hạ mới có băng mai mà thôi.”

 

Tôi nhẹ nhàng kéo một cành hoa lại gần để xem, trông không khác gì hoa mai bình thường, điểm khác biệt kỳ lạ với hoa mai thường là màu sắc và khí chất, thả nào lại có tên là băng mai!

 

“Nó có tan ra không?” Tôi hỏi.

 

Mai Tốn Tuyết cười nói: “Không đâu, không tin cô nương thử hái một bông xem.”

 

Tôi định đưa tay ra hái nhưng rồi lại không nỡ, nhìn Nam Cung Vân, Nam Cung Vân lắc lắc đầu đưa tay hái một bông xuống rồi đưa cho tôi, tôi nhận lấy nâng niu trên tay.

 

“Quê cô nương cũng có băng mai sao?” Mai Tốn Tuyết làm như vô tình hỏi.

 

“Không.” Tôi đáp.

 

“Vậy ở quê cô nương hoa mai trông như thế nào?” Mai Tốn  Tuyết nhìn tôi cười, nụ cười tươi này làm tôi có cảm giác rất thoải mái.

 

Quê nhà của tôi? Quê nhà của tôi không phải ở thời đại này, tôi không biết trả lời Mai Tốn Tuyết thế nào, chỉ cười với anh ta. Quay sang nhìn thấy mặt Nam Cung Vân lạnh như băng, tôi hơi chột dạ, cảm giác như mình đang có người yêu rồi nhưng lại trò chuyện tán tỉnh với người đàn ông khác. Nhưng toàn là Mai Tốn Tuyết nói, tôi có nói gì mấy đâu.

 

Tiếp tục đi theo Mai Tốn Tuyết một lúc, trong lòng tôi lại bắt đầu lo lắng cho thương thế của Nam Cung Vân, không muốn đi tiếp nữa, vì thế nói với Mai Tốn Tuyết chúng tôi muốn về nghỉ ngơi, Mai Tốn Tuyết không miễn cưỡng nhưng lại dùng ánh mắt thâm sâu nhìn tôi mang đầy hàm ý, tôi hơi sợ hãi kéo Nam Cung Vân về phòng, định lấy ngưng hương hoàn cho Nam Cung Vân uống nhưng Nam Cung Vân cự tuyệt, rồi lại có vẻ né tránh tôi. Tôi có làm gì đâu? Tôi bực mình giận dỗi đi về phòng mình, đến chiều Mai Tốn Tuyết phái người đến mời chúng tôi đi ăn cơm, Nam Cung Vân nói không đi, tôi nghĩ nếu mình đi ăn thì không hay cho lắm, nên đành ở lại phòng ăn vài thứ linh tinh.

 

Đến tối, tôi trằn trọc không yên, mấy ngày nay đã quen ngủ cùng  Nam Cung Vân rồi, đã quen mùi của  Nam Cung Vân, giờ lại ngủ một mình, tôi thấy mình ngũ mãi không ngủ được. Vì thế ngồi dậy đi sang phòng Nam Cung Vân, ngồi bên cạnh Nam Cung Vân.

 

Tôi nói: “Tôi không ngủ được.”

 

Nam Cung Vân không động tĩnh.

 

Tôi tức giận kéo Nam Cung Vân ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào anh: “Tôi muốn ngắm băng mai.”

 

Nam Cung Vân nhìn tôi một lúc, không nói gì, cầm lấy áo choàng khoác cho tôi rồi kéo tay tôi đi ra cửa…

 

Hai người im lặng ngồi dưới cây hoa mai, ánh trăng rọi xuống chiếu vào một bông băng mai, bông hoa phát ra màu sắc xanh lam tĩnh mịch, nhưng lại không giống với nhân gian.

 

“Anh sao vậy?” Tôi hỏi nhỏ.

 

Nam Cung Vân không trả lời, tôi kéo Nam Cung Vân quay người lại nhìn vàomắt của Nam Cung Vân, ánh mắt trong suốt giống như sao băng trên bầu trời.

 

“Muội thực sự thích nơi này của Mai Tốn Tuyết đúng không?”

 

Tôi gật đầu, trang viện của Mai Tốn Tuyết thật sự không buồn chán lắm.

 

Ánh mắt Nam Cung Vân tối sầm lại, anh đang ghen sao? Tim tôi đập thình thịch.

 

“Chỉ thích thôi, giống như thích băng mai thôi, không hơn không kém.” Tôi cầm tay Nam Cung Vân, nhẹ nhàng nói.

 

‘Ta đưa muội về nhà được không?” Nam Cung Vân hỏi.

 

“Về nhà?”

 

“Đúng vậy, nhà của ta, tuy không rộng lớn như nơi này, cũng không có băng mai, nhưng cũng có khá nhiều nơi để đi dạo, trên núi cũng có rất nhiều loài hoa đẹp, động vật đáng yêu.” Nam Cung Vân cúi đầu, nói khẽ.

 

“Cũng có cả anh nữa đúng không?” Tôi cười hỏi Nam Cung Vân.

 

Nam Cung Vân ngẩn người ra, gật đầu.

 

“Em thích lắm, đợi nội thương của anh khỏi hẳn rồi chúng ta trở về nhé.” Tôi kiên định nói với Nam Cung Vân.

 

 

Trong mắt Nam Cung Vân hiện lên một tia vui mừng vô bờ, hai tay cầm chặt hai tay tôi. Trong lòng tôi cảm thấy rất bình an, từ khi đi vào thời đại này tôi chưa từng thấy an bình như vậy, không biết tình cảm của tôi với  Nam Cung Vân bắt đầu từ khi nào? là từ khi anh không quan tâm sống chết của bản thân mà cứu tôi, hay là lúc dấu tôi sau lưng để tránh bầy sói? Tôi không biết, cũng không muốn nghĩ nhiều, đã yêu anh rồi, thì không cần biết tình yêu đó bắt đầu từ đâu?

 

Tôi yên lặng dựa vào lòng Nam Cung Vân, trong lòng không hề thấy cô đơn, không sợ hãi, bởi vì tôi không cần phải lo lắng gì nữa, anh sẽ luôn ở bên tôi.

 

“Đừng đi báo thù, được không? Chỉ cần chúng ta sống vui vẻ hạnh phúc bên nhau, người thân của anh sẽ rất vui mừng, đúng không? Chỉ cần chúng ta sống vui vẻ hạnh phúc.” Tôi ở trong lòng Nam Cung Vân, dịu dàng nói.

 

Người Nam Cung Vân chợt cứng lại, nhưng không nói gì..

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+