Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 27-28 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 27- 28

CHƯƠNG 27: VỀ NHÀ

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy thấy mình nằm trên giường! Tối qua không phải mình đang ở bên cạnh Nam Cung Vân ở Mai viên hay sao? Lắc lắc đầu, suýt chút nữa tôi kêu lên thành tiếng, Nam Cung Vân nằm ngay bên cạnh, trời ạ! Nam Cung Vân không ngồi ngủ nữa, lần đầu tiên tôi thấy Nam Cung Vân nằm ngủ.

 

” Nam Cung Vân?” Tôi gọi nhỏ.

 

Không trả lời, anh đang ngủ rất sâu, hơi thở đều đều, hai hàng lông mi thật dài! Nam Cung Vân quả thực rất đẹp trai! Da mặt nhẵn nhụi không hề có một nếp nhăn nào!

 

” Nam Cung Vân?” Tôi lấy tay nhẹ nhàng chạm vào mặt anh, vẫn không thấy lên tiếng. Ngủ say như chết vậy? Xem ra nội thương không nhẹ! Tôi ngắm nhìn Nam Cung Vân, càng nhìn càng thấy anh đẹp trai, một ý nghĩ xấu xa hiện lên trong đầu, lạnh lùng như vậy nhưng rất dễ thương, ngủ lại rất say, ăn đậu hũ của anh một tí chắc không sao đâu nhỉ?

 

Tôi liền hôn nhẹ lên môi anh một cái, mềm quá! Cảm giác ăn đậu hũ người khác thật thú vị! Vẫn chưa tỉnh? Lại hôn một cái nữa vậy! Nhắm mắt lại, vừa mới chạm vào môi của anh, đột nhiên trên đầu bị một bàn tay giữ lấy rồi bị lực áp mạnh xuống…

 

“A….” Âm thanh bị chặn lại, tôi mở to hai mắt vừa đúng lúc chạm đôi mắt đang cười của Nam Cung Vân, Nam Cung Vân chớp chớp mắt rồi nhắm mắt lại….

 

Môi anh nóng bỏng miết qua môi tôi, ôi….không…làn môi tách miệng tôi ra, chạm vào lưỡi tôi. Trời! Tim tôi đánh trống liên hồi, sao tôi chẳng tiến bộ chút nào vậy? Đây cũng không phải là lần đầu tiên được hôn! Nhưng cả người tôi như đang bay bổng.

 

“Ta muốn muội.” Nam Cung Vân hôn cổ tôi, thì thầm bên tai tôi, đại não của tôi trở nên trống rỗng, mọi lý trí đều tan biến hết….

 

Đột nhiên Nam Cung Vân ngồi dậy, điều chỉnh lại hơi thở.

 

“Anh?” Tôi bất ngờ.

 

“Mau ngồi dậy mặc y phục vào.” Nam Cung Vân nói xong, quay mặt đi.

 

“Không mặc.” Tôi nói một câu ngu ngốc, bật ra miệng rồi chỉ muốn tát vào mồm mình một cái, mình có còn là cô gái không? Chẳng biết thế nào là xót thương thân mình cả!

 

Nam Cung Vân quay lại nhìn thấy tôi đang thở hổn hển, anh chưa kịp nói câu gì mặt đã đỏ bừng, bước xuống, rồi chỉ nói một câu: “Về nhà nói sau!”

 

Tôi bật cười, hắc hắc, thật là không ngờ Nam Cung Vân lại là người cổ điển như vậy!  Tôi nhanh chóng mặc quần áo vào, thực ra cũng không cần mặc gì bởi vì tối qua lúc ngủ không có thay quần áo, tôi chỉnh sửa lại quần áo rồi nhảy xuống giường, từ đằng sau đưa tay ôm lấy Nam Cung Vân, cảm giác thật tuyệt vời, như là người thân thiết nhất đời.

 

Nam Cung Vân không nói gì mặc cho tôi ôm, tôi áp đầu vào lưng anh, nghe tiếng tim anh đập rất mạnh, ha ha, tim đập vừa mạnh vừa nhanh, không cần nhìn cũng biết người kia khuôn mặt rất đỏ chẳng khác gì mông khỉ.

 

Trong lòng đang đắc ý hưởng thụ thì có tiếng gõ cửa.

 

“Ai vậy?” Tôi bực mình hỏi, quấy rầy người khác trong lúc này là không có đạo đức.

 

“Tĩnh Chi, muội ở đâu vậy?” Một giọng nói ôn hòa vang lên. Là Mai Tốn Tuyết!

 

“À..tôi…,” Tôi vừa lắp bắp vừa cuống quýt ra mở cửa, thấy Mai Tốn Tuyết vui tươi hớn hở đứng ở bên ngoài cửa, vẫn mặc trang phục màu trắng, môi đỏ răng trắng, tóc búi, một vài sợi tóc rơi bên mai, nhìn người càng có vẻ yếu đuối.

 

Tên đàn ông này chẳng có phong cách đàn ông gì cả. Tôi than thầm, mời Mai Tốn Tuyết vào phòng, Mai Tốn Tuyết nhìn lướt qua khuôn mặt đang đỏ lựng của Nam Cung Vân, ánh mắt lóe lên tia ngạc nhiên.

 

Tôi đang nghĩ xem Mai Tốn Tuyết đến tìm chúng tôi có việc gì, không nghĩ rằng anh ta tới tìm chúng tôi để cùng nhau ăn cơm, ăn cơm xong lại dẫn chúng tôi đi dạo trong sơn trang, vừa đi vừa giới thiệu, trình độ có thể sánh ngang với hướng dẫn viên du lịch. Tôi lo lắng cho thương thế của Nam Cung Vân, muốn cùng anh trở về phòng nghỉ ngơi, nhưng Nam Cung Vân nhất định không chịu về nghỉ, chỉ lạnh lùng đi theo sau tôi và Mai Tốn Tuyết, nhìn biểu hiện của Nam Cung Vân, tôi cũng chẳng có tâm trạng mà đi dạo nữa, muốn trở về chăm sóc Nam Cung Vân, nhưng Mai Tốn Tuyết quá nhiệt tình, tôi nếu không biết xấu hổ mà mở miệng nói không muốn đi dạo nữa thì có thể làm tổn thương anh ta mất.

 

Thừa dịp Mai Tốn Tuyết đang dẫn đường ở phía trước, tôi ở đằng sau lẳng lặng kéo tay Nam Cung Vân, nói nhỏ: “Mệt không? Nếu mệt thì em và anh về phòng luyện công đi.”

 

Nam Cung Vân lắc đầu: “Muội thích thì cứ đi tiếp đi, ta không sao.”

 

Vừa định nói thì Mai Tốn Tuyết gọi tôi, tôi đành lắc đầu đi đến đó.

 

Cứ như vậy ở Vọng mai sơn trang đã ba bốn ngày rồi, cả ngày được chiêu đãi ăn uống, ban ngày còn có Mai Tốn Tuyết làm hướng dẫn viên du lịch đi du sơn ngoạn thủy, rồi lại dùng ánh mắt quyến rũ nhìn Nam Cung Vân, rồi rước phải ánh mắt tức giận bất đắc dĩ của anh. Buổi tối còn phải ngủ cùng Nam Cung Vân để đền trả, một câu thôi, ngày hôm sau sẽ dễ chịu hơn nhiều!

 

Mai Tốn Tuyết vẫn nhiệt tình như vậy, cả ngày tìm chúng tôi, chỉ hận buổi tối không được ở cùng chúng tôi mà thôi, anh ta cứ như là chưa bao giờ gặp người ngoài bao giờ hay sao? Đối xử với tôi và Nam Cung Vân quá nhiệt tình, sự quá nhiệt tình này khiến tôi có cảm giác không thoải mái.

 

Nhưng cũng cảm thấy thương hại Mai Tốn Tuyết, từ nhỏ đã là một thiếu gia được nuông chiều, việc gì cũng không phải làm, chỉ e ngay cả việc ra khỏi cửa cũng không được ra, bây giờ được gặp hai “ngoại nhân” là chúng tôi liền vui sướng, hận không thể móc trái tim ra cho chúng tôi xem. Con người của tôi lại quá mềm lòng, thấy Mai Tốn Tuyết như vậy tôi  có cảm giác không nỡ, tuy mới ở chỗ anh ta được vài ngày nhưng tôi cũng đã coi anh ta là bạn tốt, nhưng thấy sắc mặt Nam Cung Vân luôn lạnh lùng, tôi không dám thân cận với anh ta quá, không cần nói ra cũng biết, Nam Cung Vân là vại dấm chua cỡ lớn, nhất định sẽ không cho rằng tôi và Mai Tốn Tuyết là tình bạn thuần khiết!

 

Ban ngày vui vẻ thoải mái, buổi tối càng làm tôi thấy thú vị hơn  nhiều, tôi trách móc Nam Cung Vân, nói tôi không nên ngủ cùng anh, nhưng Nam Cung Vân lại không yên tâm để tôi một mình nên lại theo tôi về giường tôi, vì thế mỗi buổi tối là trò chơi tôi thường khiêu khích Nam Cung Vân.

 

Nam Cung Vân vô cùng bảo thủ, hơn nữa còn tự chủ siêu cường, hình như trong lòng kiên định phải về nhà cưới hỏi tôi đàng hoàng thì mới có thể làm gì đó trên giường với tôi, cho nên mỗi buổi tối cứ đến lúc mấu chốt quan trọng anh lại hổn hển dừng lại, sau đó bản thân mình thì đứng lên ngồi xuống, còn không thèm nhìn tôi lấy một cái, tôi có tìm cách kiểu gì anh cũng không nói chuyện.

 

Thấy Nam Cung Vân như vậy, tôi càng được thể đùa giỡn anh. Thỏa sức gây kích thích anh, tôi chưa bao giờ cảm nhận được niềm vui sướng khi đùa giỡn anh như vậy.

 

Tối đầu tiên, tôi bước tới hôn lên mặt anh một cái, ngược lại tôi bị anh hôn lại đến nghẹn thở, tôi liền trả thù hôn lên vành tai anh, anh đẩy tôi ra, rồi không để ý đến tôi và ngồi xuống tĩnh tọa….

 

Tối hôm sau, thấy Nam Cung Vân đang nằm im ngủ trên giường, tôi nhẹ nhàng hôn lên trán, lên cổ anh, lập tức anh lật người đè tôi xuống, hôn tôi ngấu nghiến, cho đến khi môi tôi sưng vều lên anh mới nhỏm dậy, rồi không để ý đến tôi, lại ngồi tĩnh tọa….

 

Tối thứ ba, Nam Cung Vân đặt tôi nằm trên giường, tôi không ngờ lúc đó anh lại đổi ý buông tôi ra, tôi bèn đưa tay nhè nhẹ xoa lên ngực anh, chạm vào điểm nho nhỏ trước ngực, xoa nhè nhẹ, anh hít một hơi thật sâu rồi ôm chặt tôi vào lòng, không cho tôi nghịch ngợm nữa, một lúc lâu sau, tôi nghe tiếng anh  oán hận bên tai: “Ngày mai, về nhà!” Sau đó lại không thèm để ý tới tôi, ngồi tĩnh tọa…

 

Sáng ngày thứ tư sau khi đã ăn điểm tâm, Nam Cung Vân bắt đầu thu thập hành lý chuẩn bị đưa tôi về nhà, tôi cười hì hì khi thấy Nam Cung Vân bận rộn, Nam Cung Vân thấy tôi tươi cười, vẻ mặt bất lực, tôi bật cười, không ngờ tôi lại có sức cuốn hút đến vậy, lại có thể huấn luyện được một thích khách hung dữ trở thành như vậy, tôi vô cùng kiêu ngạo, vô cùng tự hào!

 

Đang tự kỷ, chợt nhớ ra phải đi chào Mai Tốn Tuyết, tốt xấu gì anh ta cũng rất nhiệt tình với chúng tôi, vì thế tôi nói với Nam Cung Vân là  tôi gặp Mai Tốn Tuyết nói tạm biệt, Nam Cung Vân đang bận thu hành lý vội đuổi theo nói muốn đi cùng tôi, tôi vội ngăn Nam Cung Vân lại, nói: “Anh cứ ở lại dọn đồ đạc, đừng có cả ngày cứ đi theo em như thế, dù sao anh cũng không thích anh ta, vậy thì cứ ở đây để em đi gặp anh ta là được rồi.”

 

Nam Cung Vân nghe theo không cản tôi nữa, tôi háo hức đi gặp Mai Tốn Tuyết đề từ biệt, thành thật mà nói  là tôi không cho Nam Cung Vân đi bởi vì có ý cả, tốt xấu gì cũng là tôi đi từ biệt một mỹ nam hẳn hoi, nhỡ có chút gì gì đó, một Nam Cung Vân lạnh lùng như vậy nhất định sẽ lảm hỏng cảnh đẹp.

 

Sau này mỗi khi nghĩ lại tôi thường vô cùng hối hận, nếu như tôi để Nam Cung Vân đi cùng tôi, sự việc sẽ không xảy ra như vậy.

 

Khi tôi nói với Mai Tốn Tuyết là chúng tôi phải rời đi, Mai Tốn Tuyết giật mình, giống như là mình tiếp đón chưa chu đáo đến nỗi chúng tôi phải rời bỏ đi khỏi đây sao ý? Tôi không ngần ngại nói cho anh ta biết là chúng tôi vội về là để thành thân! Nếu cứ ở lại nữa thì e rằng Nam Cung Vân sẽ nhịn đến chết!

 

Mai Tốn Tuyết sửng sốt một lúc lâu, rồi rất nhanh thay đổi thái độ, phân phó hạ nhân chuẩn bị tặng đồ trước khi chúng tôi lên đường, tôi ngoài miệng thì nói không cần, không cần, nhưng trong lòng thì không ngăn cản, ai mà không thích được tặng đồ vật, dù sao Mai Tốn Tuyết cũng là người có nhiều tiền, cho đi một ít cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh ta đâu!

 

Mai Tốn Tuyết nói, hai người ở đây vài ngày còn chưa cho hai vị nếm thử chút đặc sản ở đây, sau đó sai tổng quản Phùng Phú đi lấy nước băng mai, Phùng Phú đáp ứng rồi lui xuống, còn tôi ở lại chờ uống nước băng mai, con người tôi trước nay vẫn tham lam như vậy, Mai Tốn Tuyết nói nước băng mai này được chế bởi băng mai, những nơi khác có muốn thứ đó cũng không có, nói đến đó là nước miếng tôi chảy ròng ròng rồi…

 

Chỉ một lát sau nước băng mai được bưng đến, bề mặt có mấy bông hoa mai điểm vào, uống một ngụm, thật là tuyệt quá! So với việc ăn kem vào mùa đông còn tuyệt hơn, ngọt ngào lành lạnh, tôi liền húp vài húp đã hết một chén.

 

Mai Tốn Tuyết nói, mang cho Nam Cung Vân một chén để Nam Cung Vân được nếm thử một chút, tôi vô cùng cảm kích Mai Tốn Tuyết đã tặng đồ vật cho tôi, rồi bưng một chén băng mai từ biệt Mai Tốn Tuyết, ngay cả việc muốn gì gì đó với Mai Tốn Tuyết cũng quên béng hết, chạy như điên đi tìm  Nam Cung Vân, không để ý tới vẻ mặt khác thường của Mai Tốn Tuyết……

 

 

Quay về chỗ Nam Cung Vân, tôi đưa cho anh nước băng mai chẳng khác gì đang hiến vật quý báu, Nam Cung Vân thấy tôi bộ dạng hứng trí bừng bừng, cũng vui vẻ uống, vừa uống được hai ngụm, sắc mặt Nam Cung Vân liền thay đổi…

 

CHƯƠNG 28: THẤT MÊ HỒN

 

Thấy sắc mặt Nam Cung Vân thay đổi, tôi hoảng hốt, chiếc chén trong tay Nam Cung Vân rơi xuống đất vỡ tan.

 

“Muội sao không?” Nam Cung Vân bắt lấy cổ tay tôi, nắm chặt lấy, vẻ mặt khiếp sợ, tôi run rẩy không nói ra lời. Nam Cung Vân thấy bộ dạng tôi như vậy, thở dài, nhanh chóng điểm vài huyệt trên người rồi kéo tôi chạy ra ngoài, tôi không kịp phản ứng đã xảy ra chuyện gì? Tôi cũng uống mà, sao không có cảm giác gì vậy, nhưng vẫn chạy theo Nam Cung Vân ra ngoài, Nam Cung Vân ôm tôi vào lòng phi thân lên, đột nhiên cảnh vật trước mắt tôi xoay tròn, trời đất chuyển động, mắt tối sầm lại ngất đi….

 

 

Đang mơ mơ màng màng, tôi có cảm giác có đôi bàn tay đang lướt nhẹ trên mắt, trên trán, lông mày, rồi đến mũi….là một đôi tay nhưng không phải là tay của Nam Cung Vân, tay của anh sần sùi, còn bàn tay này nhẵn nhụi mềm mại….

 

Tôi muốn mở to mắt xem người đó là ai nhưng mí mắt không thể mở ra được, cơ thể cũng không cử động được, tôi đang mơ sao? Giống như là tôi bị bóng đè vậy, rõ ràng là biết rõ những chuyện xảy ra nhưng lại không có phản ứng gì được, tôi muốn hét to nhưng cũng không thể há miệng.

 

Nam Cung Vân, Nam Cung Vân đâu? Anh đang ở đâu? Nước băng mai kia nhất định có vấn đề, sao tôi lại ngốc đến vậy? Giờ Nam Cung Vân sao rồi? Là tôi đã hại anh sao? Là Mai Tốn Tuyết hại chúng tôi? Anh ta vì sao lại muốn hại chúng tôi chứ?

 

Bàn tay kia vân tiếp tục lướt xuống, nhẹ nhàng cởi bỏ quần áo tôi ra, rốt cuộc họ muốn gì? Mục đích bọn họ là nhằm vào tôi sao? Tôi nôn nóng như  lửa đốt, sao cả người không thể động đậy được, sự thống khổ này làm tôi hận mình không thể ngất đi, lý trí tôi lại vô cùng tỉnh táo, quần áo trên người được cởi hẳn ra, tôi cảm giác man mát, trời ơi, tôi bị làm sao vậy? Người này rốt cuộc là ai? Anh ta muốn gì?

 

Hai bàn tay này lại bắt đầu mặc quần áo cho tôi, chất vải lành lạnh giống như tơ lụa được hai bàn tay mềm mại kia mặc từng cái từng cái lên người tôi.

 

Một tiếng thở dài vang lên, một tiếng nói rất khẽ như là đang nói với tôi, “Tĩnh Chi….đừng có trách ta,….ta không muốn làm như vậy với muội,…nhưng….haizz, muội cố đợi thêm hai ngày nữa có phải tốt hơn không, ngày kia hắn sẽ tới,…hắn gặp muội nhất định sẽ vô cùng hạnh phúc….”

 

Là giọng nói của Mai Tốn Tuyết, đúng là Mai Tốn Tuyết, anh ta nói “hắn” là ai? Chẳng lẽ lại là Vương gia Dịch Phàm? Tôi ngốc quá, sao không nghi ngờ ý tốt của Mai Tốn Tuyết khi cứ muốn chúng tôi ở lại đây chứ, rồi việc anh ta đối xử quá nhiệt tình với chúng tôi nữa, sao tôi lại không có đầu óc như vậy? Nam Cung Vân sẽ ra sao? Cũng ở trong tay bọn họ sao? Dịch Phàm nhất định sẽ không bỏ qua cho anh!

 

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập, cửa bị đẩy mạnh ra, một luồng khí tràn vào.

 

Tôi nghe Mai Tốn Tuyết thốt lên kinh ngạc: “Điện hạ?”

 

Điện hạ? Là Dịch Phàm thật sao? Tôi cười buồn, chạy trốn suốt mà chẳng lẽ không thoát khỏi bàn tay anh ta sao?

 

Người vừa tới không lên tiếng, đi thẳng đến đầu giường, rất lâu sau mới nghe được một giọng nói trầm trầm của một người đàn ông: “Đúng là nàng rồi, ha hả, đúng là nàng thật rồi!” Người đàn ông đó cười thành tiếng, trong tiếng cười bao hàm sự căm hận.

 

Đây không phải là giọng nói của Dịch Phàm, giọng nói này trầm hơn, cũng vô tình hơn.

 

‘Điện hạ, theo tin tức của Tiểu Nguyệt, hình như nàng đã đánh mất toàn bộ trí nhớ.”

 

“Toàn bộ trí nhớ? Đây chẳng phải là mong muốn của nàng hay sao?” Một bàn tay bóp chặt cằm tôi như muốn bóp nát, giọng nói lạnh như băng:”Ngươi cho rằng như vậy có thế tránh được sao? Ngươi cho rằng như vậy ta sẽ buông tha ngươi sao? Bảy năm, mỗi một ngày ta đều chờ đợi ngày này, ngươi làm ta chờ đợi thật cực khổ!”

 

Lại là Trúc Thanh! Tôi đột nhiên hiểu ra, lại có người tưởng tôi là Trúc Thanh, tôi hận cô, Trúc Thanh, cô đã làm gì chọc giận nhiều người, thiếu nợ người ta bao nhiêu? Vì sao tôi lại có hình thức giống cô như vậy chứ? Tôi muốn nói cho bọn họ biết, tôi không phải là Trúc Thanh, tôi muốn nói cho bọn họ biết, tôi đến từ thời đại khác, bọn họ sẽ tin sao?

 

‘Tốn Tuyết, ngươi cho nàng uống gì?”

 

“Trở về với điện hạ, là thất mê hồn.” Mai Tốn Tuyết nhẹ nhàng nói, “Muốn nàng tỉnh chưa?”

 

Người kia không nói gì, có người bóp miệng tôi há ra, một chất lỏng chảy vào họng, tôi nhíu mày lại, nhíu mày? Tôi có thể nhíu mày? Tôi há miệng ra thở dốc, một tiếng rên rỉ phát ra, mở mắt, Mai Tốn Tuyết đứng ngay trước mặt tôi, còn người đàn ông kia đứng đằng sau, một người đàn ông cao lớn.

 

Tôi cuống quýt ngồi dậy, quần áo không thắt dây liền tuột xuống vai, tôi vội vàng lấy tay giữ lại, lo lắng nhìn hai người trước mặt.

 

Người đàn ông kia thấy tôi tỉnh lại, hừ một tiếng rồi bước tới gần từng bước một, Mai Tốn Tuyết lặng lẽ lui xuống đứng sau hắn ta.

 

“Anh là ai?” Tôi hỏi.

 

Người đàn ông kia nheo mắt, cúi người thấp xuống, “Ngươi hỏi ta là ai? ha ha ha ” Hắn phá lên cười to, cười như điên, tôi sợ hãi đứng lên.

 

‘Tốn Tuyết, nàng hỏi ta là ai, ha ha, nàng hỏi ta là ai, người nói cho nàng biết ta là ai!”

 

Tôi hướng về Mai Tốn Tuyết, Mai Tốn Tuyết cúi đầu, không trả lời.

 

Người đàn ông cười đến mặt đỏ bừng, nét mặt anh tuấn méo mó, cười đến chảy nước mắt, tôi đáng buồn cười lắm sao? Tôi phải nói cho bọn họ tôi không phải là Trúc Thanh, muốn nói cho bọn họ tôi đến từ thời đại khác, mặc kệ họ có tin tôi hay không.

 

Tôi cất tiếng, cố gắng giữ cho giọng nói của mình bình tĩnh: “Tôi nghĩ hai người nhầm rồi, tôi biết tôi giống một người tên là Trúc Thanh, nhưng tôi không phải là cô ấy! Có lẽ những lời tôi nói hai người không tin, nhưng tôi không phải là người ở thời đại này, tôi đến từ một thời đại khác, có nói hai người cũng không hiểu được đâu, nhưng tôi thật sự không phải là Trúc Thanh!”

 

Tôi nói liền một hơi rồi im lặng nhìn bọn họ, chờ đợi sự phản ứng của họ, nhưng đợi rất lâu hai người họ cũng không có phản ứng gì, Mai Tốn Tuyết vẫn cúi đầu, còn người đàn ông được gọi là “Điện hạ” kia thì không cười nữa, lạnh lùng nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao chiếu thẳng vào tôi.

 

Tôi bắt đầu thấy sợ hãi, kêu lên:”Nam Cung Vân đang ở đâu? Tôi muốn gặp Nam Cung Vân!” Vừa hét vừa bò trên giường xuống, tôi phải đi tìm Nam Cung Vân, có anh ở bên tôi mới thấy an toàn.

 

Nghe tôi gọi tên Nam Cung Vân, người đàn ông kia nhíu mày lại, bắt lấy cánh tay tôi kéo lại lên giường, hung dữ nói: “Nam Cung Vân? Ngươi  là Vương phi có thân phận cao quý, sao lai còn đi quyến rũ nam nhân khác là sao? Mới có vài ngày mà ngươi đã có nam nhân khác rồi.”

 

Tôi không hiểu hắn ta đang nói gì, vẻ mặt của hắn, lời nói của hắn làm tôi thấy sợ hãi, tôi hoảng loạn đứng lên: “Bỏ tôi ra, tôi không biết anh, tôi không phải là Trúc Thanh, hãy cho tôi đi gặp Nam Cung Vân…”

 

Tôi giãy dụa muốn thoát ra nhưng đều bị người đàn ông kia kéo lại.

 

“Buông tôi ra, Mai Tốn Tuyết, anh là tên khốn khiếp, anh lừa gạt tôi, uổng công tôi xem anh là bạn.” Tôi hướng về Mai Tốn Tuyết mắng chửi, Mai Tốn Tuyết không trả lời, vẫn tiếp tục cúi đầu.

 

“Ngươi là Vương phi cao quý, ngươi còn muốn làm gì? Ngươi cho là lần này ngươi trốn thoát được hay sao?” Hắn mỉa mai, tay vẫn bóp chặt lấy cánh tay tôi.

 

“Anh muốn gì?” Giọng nói tôi bắt đầu run run, cố sức nói: “Tốt nhất anh buông tay tôi ra, nếu không Nam Cung Vân sẽ giết anh, Dịch Phàm cũng sẽ không tha cho anh đâu.” Tôi nói tên Dich Phàm ra, hy vọng có thể dọa hắn, nhưng sự đe dọa của tôi lại phản tác dụng, ánh mắt hắn càng phừng phừng lửa giận.

 

“Đầu óc của ngươi thật sự ngu dốt vậy sao? Còn định lấy bọn họ ra để dọa ta?” Hắn cười gằn, đè tôi lên giường, xé quần áo trên người tôi ra.

 

Hắn muốn làm gì? Tôi ra sức giãy dụa, nhưng sự phản kháng của tôi càng kích thích thú tính của hắn ta, chỉ một lát sau quần áo trên người tôi đã bị xé nát.

 

“Tĩnh Chi, ngươi không bao giờ…..là Vương phi gì nữa, ngươi chính là nô lệ của ta.” Hắn nói.

 

Hắn là người điên, hắn nhất định là điên rồi! Tôi điên cuồng giãy dụa nhưng không có tác dụng, hắn dùng một tay giữ hai tay của tôi trên đầu, người ép xuống, ngấu nghiến môi tôi, đây không phải là hôn, mà là sự trừng phạt, sự xúc phạm thô bạo, là sự chiếm đoạt….

 

Mai Tốn Tuyết thở dài, lặng lẽ lui ra ngoài….

 

Tôi đã không còn sức lực, buông xuôi không giãy dụa nữa, có giãy dụa cũng vô ích mà thôi, nước mắt từ từ chảy xuống má, xuống môi, hắn ta ngừng lại, chậm rãi ngẩng đầu lên, “Đừng có mà khóc nữa, hãy tiết kiệm nước mắt của ngươi đi, từ nay về sau ta sẽ không bao giờ….không bao giờ tiếc thương nước mắt của ngươi nữa.” Hắn lạnh lùng nói, mạnh mẽ đi vào giữa hai chân tôi.

 

Tôi tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, “Nam Cung Vân, cứu em…” Tôi thì thào.

 

Người hắn ta chấn động, tiếp tục đâm xuyên mạnh vào cơ thể tôi….

 

Là ai đã từng nói? Nếu không thể tránh khỏi sự cưỡng hiếp, vậy thì hãy nhắm mắt lại mà hưởng thụ nó đi.

 

Tôi tự nói với bản thân, đây không phải là cơ thể tôi, ý thức của tôi đã rời khỏi cơ thể, lẳng lặng nhìn cảnh tượng trước mắt, thấy nực cười! Trúc Thanh, cô chính là bóng đè của tôi sao?Vì sao tôi lại không thoát được khỏi cô ta?

 

Nam Cung Vân, cái tên này làm tôi đau đớn, anh đang ở đâu? Anh còn sống không? Là em đã hại anh sao? Vì sao em không nghe lời anh sớm rời khỏi nơi này chứ? Lần đầu tiên tôi thấy hối hận.

 

Không biết bao lâu sau, tôi ngất đi…

 

Khi tỉnh lại vẫn đang nằm trên giường, cả người đau nhức, cái tên “Điện hạ” đã bỏ đi, một bàn tay mềm mại xoa thuốc cho tôi, chắc trên người tôi vô cùng thể thảm, tôi cười buồn, nhưng trong lòng đã không còn cảm giác thống khổ.

 

“Mai Tốn Tuyết, anh thật sự là đàn ông sao?” Tôi hỏi.

 

Tay Mai Tốn Tuyết run lên, giọt nước thuốc rơi trên lưng trần của tôi, lành lạnh.

 

“Phải” Mai Tốn Tuyết trả lời.

 

“Nam Cung Vân còn sống không?” Tôi hỏi, giọng nói run rẩy.

 

“Còn sống.”

 

“Tôi thật sự không phải là Trúc Thanh, anh có tin không?” Tôi quay lại nhìn Mai Tốn Tuyết, cười não nề, nói: “Cô ấy mắc nợ gì mà bắt tôi phải đền?”

 

Mai Tốn Tuyết kinh ngạc nhìn tôi, cụp mắt xuống, nhẹ nhàng nói: “Muội thật sự không nhớ chút gì sao? Muội chính là Trúc Thanh, Trúc Thanh chính là muội, Tĩnh Chi à.”

 

Tôi sững sờ….

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+