Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 41-42 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 41 – 42

CHƯƠNG 41: VĂN HINH

 

Tôi nhận ra đó là Văn Hinh, trong khi đó Nam Cung Vân đã đánh ra năm, sáu chiêu kiếm, còn Tiếu Trác Vũ chỉ thủ chứ không công, bị Nam Cung Vân bức đến bối rối, cực kỳ nguy hiểm, Văn Hinh đứng đó căng thẳng đến mức cứ dậm chân.

 

Tôi vội kêu Nam Cung Vân dừng tay  lại, Nam Cung Vân thấy hai người họ cũng không có ác ý gì liền ngừng lại, nhìn họ, nhíu mày lại.

 

Tiếu Trác Vũ toát hết mồ hôi, vội giải thích: “Hai vị hiểu lầm rồi, chúng tôi không có ác ý gì, chỉ là từ xa trông thấy giống hai vị, nhưng lại không dám nhận liều, cho nên mới theo tới đây.”

 

Chúng tôi không trả lời, Văn Hinh bước tới cầm tay tôi, nói: “Thật không ngờ đúng là hai vị, thì ra hai vị đã tới đây, đêm đó lúc gặp hai vị, hắn nói chắc chắn hai vị ở trong núi, không muốn để người khác biết nên mới nói là tình cờ đi ngang qua.”

 

Tiếu Trác Vũ vội che miệng ho vài cái, Văn Hinh lườm lại, sau đó nhìn bụng tôi ngạc nhiên hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ sắp sinh em bé phải không?”

 

Thấy Văn Hinh ngây thơ đáng yêu, tôi rất vui, liền nhìn cô ấy gật đầu.

 

Thái độ Văn Hinh vô cùng tò mò, muốn đưa tay sờ vào bụng tôi nhưng lại ngượng ngùng nhìn tôi cười cười, thu tay về, “tỷ tỷ, hai người đang ở đâu? Tôi có thể tới thăm hai người được không?”

 

Tôi chần chừ không biết nên trả lời cô gái này thế nào, Tiếu Trác Vũ nhận ra, vội nói: “Văn Hinh, muội đừng hỏi nữa, chúng ta trở về thôi.”

 

Văn Hinh liếc Tiếu Trác Vũ một cái, rồi nhìn tôi, ánh mắt dò hỏi, con ngươi trong suốt.

 

Tôi nói: “Thật không dám giấu, vợ chồng chúng tôi đang tránh kẻ địch, cho nên…”

 

“Vậy sao?” Sắc mặt Văn Hinh trở nên ảm đạm. nhưng ngữ khí lập tức trào dâng: “Kẻ địch của hai vị là ai? Không cần sợ, chúng tôi có thể giúp hai vị.”

 

Thấy trước mặt là một cô gái trượng nghĩa, tôi dở khóc dở cười, dù sao thì đây cũng chỉ là lần thứ hai cô ấy gặp chúng tôi, lại cho là chúng tôi là những người tốt bình thường, “Cám ơn cô,” tôi chân thành nói, “nhưng kẻ thù của chúng tôi rất lợi hại, nói với hai người cũng vô ích mà thôi.”

 

“Hừ, không cần sợ, lợi hại đến mấy cũng không vấn đề gì, ta có thể đi cầu sư phụ ta giúp các người. Lão nhân gia…”

 

Ở đầu ngõ vang lên hai tiếng vỗ tay, một thiếu niên ôm một loan đao đứng dựa vào tường, chừng hai mươi tuổi, đầu hơi cúi không hề nhìn về phía chúng tôi, khóe miệng cười cười, châm chọc nói: “Khẩu khí thật là lớn! Ta đang nghĩ Văn đại tiểu thư định giúp đỡ người ta như nào, thì ra cũng chỉ là trở về cầu sư phụ mà thôi. Tuy nhiên, đây cũng được coi là có tiến bộ, không phải như trước cứ xảy ra chuyện gì đều về nhà tìm mẫu thân.”

 

Sắc mặt Văn Hinh lập tức đỏ lựng, nhưng cố nén lại, nói: “Họ Lôi kia, ngươi không chịu yên phận, đừng cho là ta không giết được nguơi.”

 

Thiếu niên ngẩng lên hướng về Văn Hinh cười cười, nói: “Văn đại tiểu thư đương nhiên giết được họ Lôi ta rồi, ta sợ quá.”

 

Chà! Khí chất đủ lạnh, đủ tà, lại khá đẹp trai! Tôi âm thầm đánh giá, ha ha, nếu ở thế kỷ hai mươi mốt thì tuyệt đối là sát thủ của các cô gái.

 

Nghe thiếu niên nói vậy, tính cách nóng nảy của Văn Hinh do bị kìm nén đã sắp bộc phát, sắc mặt đã vô cùng tức giận, Tiếu Trác Vũ liền nhẹ nhàng kéo tay Văn Hinh, thở dài, nói: “Lôi huynh, không biết huynh đi theo chúng tôi làm gì?”

 

“Ồ, điều này còn phải hỏi sao? Đương nhiên là để xem Văn đại tiểu thư ra tay trượng nghĩa thế nào rồi.” Thiếu niên cố tình nói vậy, Văn Hinh tay chạm vào thanh kiếm bên hông, định rút kiếm ra nhưng lại phát hiện ra hôm nay mình không mang kiếm, bực mình quay sang nhìn Tiếu Trác Vũ, thấy Tiếu Trác Vũ cũng chỉ cầm thiết phiến, liền nổi giận lườm Tiếu Trác Vũ một cái, rồi lại trừng mắt hướng về thiếu niên họ Lôi, tức giận nói: “Nếu sớm biết ngươi là người như thế, không bằng ta nên sớm cho ngươi  uống dược dành cho loài cẩu rồi! Cho ngươi uống linh  dược thật đúng là quá lãng phí mà.”

 

Thiếu niên cười nhạt nói: “Văn đại tiểu thư có phải là muốn Lôi Hồng ta cần phải cảm ơn cô nương đã cứu một mạng của ta có phải không?”

 

Thiếu niên cố tình gây sự làm cho Tiếu Trác Vũ bực mình, liền nói: “Lôi huynh, nam tử hán đại trượng phu, tấm lòng nên rộng lượng một chút. Văn Hinh đã giải thích rồi, huynh còn muốn thế nào nữa?”

 

Thì ra thiếu niên này tên là Lôi Hồng, không biết trước đó bọn họ có mối quan hệ như thế nào, làm tôi và Nam Cung Vân thấy cũng rối rắm, Nam Cung Vân từ trước tới tay là người không hay tò mò chuyện người khác, bước tới đỡ tôi, nói nhỏ bên tai: “Mệt không? Chúng ta trở về.”

 

Tôi gật đầu, nhưng vẫn chưa rời bước, vẫn muốn xem rốt cuộc bọn họ sẽ xảy ra chuyện gì.

 

Lôi Hồng nghe Tiếu Trác Vũ nói vậy, vẻ mặt tức giận, tôi đang muốn xem cậu ta có nổi nóng hay không, nào ngờ cậu ta lại vui vẻ, cười hì hì nói: “Ta chẳng muốn gì cả, chỉ vừa rồi vô tình nghe người Văn phủ nói đang đi tìm Đại tiểu thư của họ, nói cái gì tiểu thư họ không muốn làm nữ hồng, mà lại thích động thương động kiếm, Văn lão gia tức giận…”

 

Nói chưa dứt lời, một gia đinh hớt hơ hớt hải chạy đến, thấy Văn Hinh thì sắc mặt vui mừng, thở hổn hển nói: “Đại…đại tiểu thư, cuối cùng đã tìm được tiểu thư rồi! Lão gia đang tức giận, phu nhân yêu cầu tiểu thư phải trở về ngay.” Nói xong, thấy Tiếu Trác Vũ ở bên cạnh, liền thi lễ với cậu ta: “Tiếu thiếu gia.”

 

A, vừa nói thì người đã tới, tôi ngó Văn Hinh, thấy sắc mặt cô ấy từ đỏ chuyển thành trắng.

 

Lôi Hồng nhướng mày, dáng vẻ như đang xem một bộ kịch vui, Văn Hinh hừ một tiếng, hầm hầm xoay người bước đi, vừa đi được vài bước, ngừng lại, bước quay lại, chết rồi, Lôi Hồng chết chắc rồi.

 

Nào ngờ Văn Hinh lại bước tới bên tôi, nói: “Hai vị có khó khăn gì thì cứ tìm ta là được, ta ở Văn phủ tại thành nam.” Nói xong, lại trừng mắt nhìn Lôi Hồng rồi xoay người bước đi thật nhanh, Tiếu Trác Vũ nhìn chúng tôi cười ôn hòa, rồi đi theo sau Văn Hinh.

 

Trong ngõ nhỏ chỉ còn lại ba người, tôi, Nam Cung Vân và Lôi Hồng, Nam Cung Vân dìu tôi đi, tôi quay đầu lại thấy Lôi Hồng vẫn còn đứng dựa vào tường dõi theo chúng tôi.

 

Ánh mắt của Lôi Hồng làm tôi thấy bất an, chàng thanh niên này, vì sao ánh mắt đó có vẻ như là đã biết tôi?

 

Về đến nhà, tôi thở phào nhẹ nhõm, nhìn Nam Cung Vân, thấy sắc mặt anh cũng đã dịu đi, “Tĩnh Chi, sau này chúng ta cố gắng không xuất môn nữa, có chuyện gì bảo Đinh tẩu đi làm là được rồi.”

 

Tôi gật đầu, không dám nghĩ vừa rồi nếu người gặp không phải là Văn Hinh và Tiếu Trác Vũ mà là Hàn Kinh hoặc Dịch Phàm thì chúng tôi sẽ ra sao, bây giờ tôi lại thế này, ngay cả chạy cũng không thể, Nam Cung Vân thì lại không bao giờ bỏ mặc tôi, chẳng phải là mọi cửa sống đều không có.

 

Hôm sau tôi ngủ đến trưa, chỗ eo thấy đau nhức, trời, mang thai thật là vất vả, ngay cả ngủ cũng làm tôi mệt mỏi, Nam Cung Vân thấy bộ dạng tôi ngủ dậy rồi nhưng lại khó chịu, vô cùng đau lòng nhìn tôi, muốn nói gì đó nhưng lại không nói.

 

Tôi xoa nhẹ hai má Nam Cung Vân, cười nói: “Tất cả phụ nữ khi mang thai đều như vậy, không cần phải lo lắng cho em, em không sao, anh không nhớ là em chỉ mang thai gần mười tháng thôi, sau mười tháng thì sẽ ổn.”

 

Nam Cung Vân hôn nhẹ lên mặt tôi, sự dịu dàng trong ánh mắt có thể làm tan chảy mọi thứ.

 

“Tĩnh Chi, ta chưa từng nghĩ mình sẽ có một gia đình, có muội, có đứa nhỏ, hạnh phúc hiện giờ làm ta thấy sợ hãi.” Nam Cung Vân thì thầm.

 

“Được rồi, đừng kích động em nữa, có phải anh vẫn hay khó ngủ phải không?” Tôi hỏi.

 

Nam Cung Vân gật đầu.

 

“Từ giờ trở đi, mỗi ngày anh phải nghỉ ngơi thật tốt, sau này khhi sinh con em chỉ còn biết trông cậy vào anh cần phải thức đêm thôi! Anh cần phải bồi dưỡng tinh thần trước đi, một mình em đi dạo trong viện là được rồi, anh ngủ đi.”

 

Tôi bước xuống giường, Nam Cung Vân muốn đi theo nhưng bị tôi trừng mắt, anh liền cười cười, nằm xuống.

 

Thời tiết rất đẹp, Khóa Hương đang giặt quần áo, thấy cô bé mười ba mười bốn tuổi giúp tôi giặt quần áo, trong lòng tôi cảm thấy ái ngại, chẳng phải không nên thuê lao động trẻ em hay sao! Khóa Hương thấy tôi bước ra, cuống quýt xoa xoa tay vào áo, đứng dậy đỡ tôi.

 

“Khóa Hương, có mệt không?” Tôi hỏi.

 

Khóa Hương lắc đầu: “Không sao ạ! Nếu không làm thì lấy gì sống.”

 

Thấy khuôn mặt cô bé đỏ ửng, tôi cười, không làm thì lấy gì sống, trên trán cô bé đẫm mồ hôi, tôi lấy khăn lau mồ hôi cho Khóa Hương, nói: “Về sau cháu không cần phải làm nhiều việc, chỉ cần nhanh chân là được rồi, có việc gì thì tìm Nam Cung Vân nhờ giúp.”

 

“Tìm công tử làm gì?” Khóa Hương kinh ngạc, trong suy nghĩ của cô bé thì chủ tử không thể làm việc nặng nhọc, huống chi lại là nam chủ tử. Tôi cười cười, các cô gái ở thời đại này chưa được học gì, nếu có giải thích nam nữ bình đẳng cũng không hiểu.

 

“Ừ.” tôi gật đầu, “sau này tôi khỏe lên tôi cũng sẽ làm việc, cháu vẫn là một cô bé, đợi đến khi cháu trưởng thành, tự nhiên tôi sẽ nhờ cháu giúp tôi làm việc.”

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khóa Hương tràn ngập sự mê muội lẫn sự khó hiểu, cứ ngây ngốc nhìn tôi.

 

Có tiếng gõ cửa vang lên, “A, là mẫu thân về, mẫu thân mà nhìn thấy quần áo cháu chưa giặt xong sẽ mắng cháu.” Khóa Hương lè lưỡi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, vội chạy tới mở cửa.

 

Thật là một cô bé đáng yêu, tôi cười.

 

‘Dạ? Cô nương tìm ai?” tiếng Khóa Hương hỏi.

 

Tôi ngạc nhiên, không phải Đinh tẩu? Vậy thì còn ai biết mà đến nhà chúng tôi?

 

“Ta tìm phu nhân của các ngươi.” Bên ngoài vang lên giọng nói nhẹ nhàng của Văn Hinh, Văn Hinh đang ngó đầu vào cửa, nhìn thấy tôi, khuôn mặt liền nở nụ cười rồi đi qua Khóa Hương bước tới chỗ tôi.

 

Tôi xem sau lưng Văn Hinh, không thấy Tiếu Trác Vũ, Văn Hinh cười cười, “Tiếu Trác Vũ không đi cùng, hắn không muốn ta đến quấy rầy hai vị, hắc hắc, là ta trốn đi.’

 

Sao cô ấy lại biết chúng tôi sống ở đây? Tôi ngạc nhiên.

 

Văn Hinh nhận ra nghi vấn của tôi, ‘Ta biết hai vị đại khái ở gần đây, cho nên ta cứ tới tìm xem, thật không ngờ đúng là tìm được hai vị.”

 

Tôi cười cười, “Cô tìm chúng tôi có chuyện gì không?”

 

“Ta…không có việc gì, nhưng ta cảm thấy các người rất thân thiết, ta thấy tỷ tỷ có gì đó giống với một vị tỷ tỷ mà trước đây ta quen biết…Có phải là ta gây phiền phức cho các người không?” Văn Hinh nóng lòng nhìn tôi.

 

Tôi cười lắc đầu, Văn Hinh thở ra nhẹ nhõm, nói: “Tiếu Trác Vũ luôn nói các người không muốn người khác quấy rầy, nhưng ta rất muốn làm bằng hữu với các người, cho nên…” Văn Hinh có vẻ xấu hổ, cúi đầu xuống, tay vân vê  góc áo, tuyệt đối không giống cô gái có tính tình nóng nảy.

 

Đối mặt với một cô gái đáng yêu như vậy, tôi có thể cự tuyệt hay sao? Tôi cầm tay Văn Hinh, nói: “Em cũng có thể gọi chị là tỷ tỷ.”

Ánh mắt Văn Hinh không giấu nổi niềm vui, liền cầm hai tay tôi: “Tỷ tỷ, tỷ không ngại tính tình muội thô lỗ, bộp chộp sao? Bọn họ rất hay nói muội là người hay gây họa, sẽ không có ai thích chơi với muội.”

 

Ha ha, tôi so với cô ấy còn gây họa không ít, hơn nữa tính tình tôi cũng không dễ ưa chút nào. Tôi cười nhìn Văn Hinh, “Em tên gì?” Tôi hỏi.

 

Văn Hinh nở nụ cười, hỏi: “Tỷ tỷ, muội tên là Văn Hinh, tỷ biết rồi đúng không? Tỷ tên gì?”

 

“Tên tôi là…Nam Tĩnh” Vẫn nên đề phòng thì hơn, tôi không dám nói tên thật của mình ra, trong lòng cảm thấy hơi có lỗi với Văn Hinh, nếu về sau cô ấy biết tôi lừa cô ấy, có giận tôi không?

 

Văn Hinh nhìn ra sau tôi, tôi theo ánh mắt của Văn Hinh quay đầu lại, Nam Cung Vân đã đứng sau tôi, im lặng không nói gì, trong lòng tôi thấy lo lắng, anh nhất định lại sẽ bảo tôi là người không có đầu óc, chẳng chịu đề phòng người khác, nhưng tôi thật sự rất muốn có bạn bè, mặc dù đã có Nam Cung Vân luôn ở bên rồi, tôi ở thế giới này hầu như không có bạn bè gì, ngoài một tình địch là Đường Huyên, miễn cưỡng thì vẫn có thể được gọi là bạn bè, nhưng giờ cũng đã cách xa tôi vạn dặm, còn hiện giờ Văn Hinh lại tình nguyện đến kết bạn với tôi, tôi thật sự cảm động, phụ nữ ngoài tình yêu ra, tình bạn đối với họ cũng rất quan trọng.

 

Tôi bối rối nhìn Nam Cung Vân, chờ sắc mặt anh chuyển biến thành đen sì, nào ngờ Nam Cung Vân lại hướng về tôi cười, rồi nhìn Văn Hinh nói: “Gọi ta là Trương Vân, muội không phải hỏi nữa.”

 

Văn Hinh mặt đỏ bừng, tôi kéo Văn Hinh ngồi xuống ghế ở sân, rồi nói với Nam Cung Vân: “Đi giúp Khóa Hương giặt quần áo đi, phụ nữ bọn em còn nói chuyện, anh không thể nghe được.”

 

Sắc mặt Nam Cung Vân đỏ lên, không biết phải làm gì cho phải.

 

“Ai da, không cần công tử giúp đâu, tôi tự làm.” Khóa Hương nói nhanh, rồi bê chậu quần áo chạy đi.

 

Nam Cung Vân mỉm cười rồi quay về phòng.

 

Từ khi tôi đồng ý làm bạn với Văn Hinh, cô ấy ngày nào cũng tới chơi với tôi, hôm đầu thì đi một mình, hôm sau dẫn cả Tiếu Trác Vũ tới, có lẽ Tiếu Trác Vũ lo lắng cô ấy đi một mình, nhưng như vậy cũng tốt, tôi và Văn Hinh tán gẫu đủ mọi chuyện, Nam Cung Vân và Tiếu Trác Vũ thì toàn trêu trọc chúng tôi, sau đó cùng đi luận kiếm pháp, võ công, vân vân, như là chưa từng động thủ với nhau, tôi nhớ Nam Cung Vân từng nói với tôi, anh chưa bao giờ động thủ với ai để tỷ thí phân cao thấp, anh động thủ là vì sinh tử, mỗi khi nghĩ đến đó tim tôi lại nhói đau.

 

Tính tình Văn Hinh rất hoạt bát, thẳng tính, có gì nói đó, Tiếu Trác Vũ thì điềm đạm hơn nhiều, tuy không nói nhiều nhưng tôi có thể nhận ra cậu ta là người có tâm tư kín đáo, một người như vậy rất thích hợp với Văn Hinh, điều này làm tôi cảm thấy ông nguyệt lão thật thú vị, luôn kết hợp hai người bù trừ cho nhau, Văn Hinh thật là xứng với danh hữu dũng vô mưu, nghĩ đến đây tôi bật cười.

 

” Nam tỷ tỷ, tỷ không nghe muội nói chuyện sao, tỷ cười gì vậy?” Văn Hinh có vẻ mất hứng, chu cái miệng nhỏ nhắn hỏi.

 

 

Tôi vội nói: “Có, đang nghe, đang nghe.”

 

Văn  Hinh nói: “Vậy muội đang nói đến đâu?”

 

Hả? Vừa rồi cô ấy nói gì nhỉ? Hình như hôm nay cô ấy đến đây than phiền về cha cô ấy nghiêm khắc ra sao, có vẻ như vậy?

 

Văn Hinh thấy tôi không trả lời được, bực bội nhìn tôi.

 

“Ôi!” Tôi kêu lên, đứa bé trong bụng vừa đạp tôi.

 

Văn Hinh nghe tiếng kêu của tôi, lại thấy tôi ôm bụng, vội hỏi tôi: “Sao vậy? Nam tỷ tỷ?”

 

Tôi cười chỉ vào bụng, nói: “Em đừng tức giận, đứa bé trả thù cho em đấy, nó vừa đá chị một cái.”

 

Văn Hinh liền vui vẻ, nhẹ nhàng sờ bụng tôi, cười nói: “Ngoan quá, thay dì trút giận, sau này dì sẽ yêu thương con, con mau ra đi, để dì được trông thấy con. Sinh ra giống mẫu thân mới tốt, đừng giống cha con, con xem mặt cha con lúc nào cũng như khối băng, con mà giống cha con thì sau này sẽ rất khó lấy nương tử đấy.”

 

“Nói bậy!” Tôi cười đánh vào tay Văn Hinh.

 

” Nam tỷ tỷ, vài ngày tới muội không thể tới đây được.”

 

“Sao vậy?” Tôi hỏi, tôi rất thích được cùng trò chuyện với Văn Hinh mỗi ngày.

 

“Haizz,” Văn Hinh thể hiện sự âu sẩu, thở dài nói: “Cha muội quản muội rất chặt, hàng ngày muội toàn trốn cha muội đi thôi, cha đích thân yêu cầu di nương báo cáo với cha, làm hại mẫu thân của muội bị cha mắng.”

 

Mấy ngày nói chuyện cùng Văn Hinh thì tôi cũng biết đại khái về chuyện gia đình Văn Hinh, Văn gia là nhà giàu có ở Uyển thành, trong nhà có rất nhiều sản nghiệp, phụ thân Văn Hinh là Văn Chính Hạo là một người phong kiến điển hình, cưới về nhà mấy vợ bé liền, mà mẹ của Văn Hinh lại là người phụ nữ yếu đuối, lại chỉ sinh được mỗi con gái là Văn Hinh, do vậy mấy bà vợ bé tha hồ tác oai tác quái, cũng vì vậy mà tính tình Văn Hinh mới giống con trai như vậy, luôn luôn muốn bảo vệ mẹ mình.

 

Tôi thật không biết cái ông Văn lão gia gì gì đó lại đồng ý cho trưởng nữ của mình đi học võ, về vấn đề này, Văn Hinh nói thì tôi cũng không hiểu.

 

“Nhưng qua vài ngày, sư huynh muội tới, muội sẽ nhờ sư huynh cầu xin phụ thân muội đừng bắt muội học lễ nghĩa gì gì đó, cha muội rất nghe lời sư huynh.” Văn Hinh lại lạc quan, thấy cô ấy như vậy, tôi bật cười, thật là một cô gái thuần khiết, có gia thế tốt đẹp, cha mẹ nuông chiều, sư phụ tài giỏi, Tiếu Trác Vũ lại yêu chiều, ông trời đối đãi với cô ấy thật quá tốt, cô ấy có những suy nghĩ rất đơn giản đối với xã hội này.

 

Hai ngày tới quả nhiên Văn Hinh không đến, nhất định là bị Văn lão gia giữ lại để làm khuê nữ rồi, tôi hỏi Nam Cung Vân, tôi một chút gì cũng không giống nữ hồng, chiếu theo tiêu chuẩn của xã hội này thì tôi không phù hợp, anh có hối hận lấy tôi không?

 

Nam Cung Vân chẳng phản ứng gì với sự tra hỏi của tôi, chỉ phân phó Đinh tẩu đi nấu cháo cho tôi, bụng lớn thế này rồi, ăn một chút cũng đã no, một lúc sau đã đói nhanh, haizz, thật sự phiền phức.

 

Nam Cung Vân vừa mới bưng cháo đến cho tôi, chợt nghe ngoài sân tiếng nói của Văn Hinh: ” Nam tỷ tỷ, muội đến rồi, tỷ sinh em bé chưa?”

 

Rồi tiếng Văn Hinh ở trong sân: “Muội đưa sư huynh tới, Nam tỷ tỷ, tỷ có tiện ra ngoài này không?”

 

 Nam Cung Vân nhăn trán lại, tôi cười ảo não, cô gái ngốc này, bộ dạng của tôi hiện giờ sao mà có thể đi gặp một người đàn ông xa lạ khác chứ, cô ấy thật đúng là không có đầu óc mà.

 

“Muội ngồi đi, ta ra ngoài xem.” Nam Cung Vân nói, rồi đứng dậy ra ngoài.

 

“Sư huynh, huynh xem, muội không có gạt huynh, Nam tỷ tỷ thật giống Trúc Thanh tỷ tỷ.” Giọng nói của Văn Hinh vang lên, làm tôi bất động trên ghế, hai tay nắm chặt lại đến trắng bệch.

 

 Nam Cung Vân sững người lại, thẳng đứng như tượng.

 

CHƯƠNG 42: SINH CON

 

Nam Cung Vân cứng đờ như tượng.

 

Tới thì cũng đã tới rồi, tôi chống thắt lưng chậm rãi đứng lên, chậm rãi bước ra cửa, cảm nhận được chất gì đó chảy xuống hai chân, mỗi bước đi của tôi đều là sự nỗ lực, tôi vịn vào khung cửa, chân cũng không bước nổi, trong bụng truyền đến một cơn đau, nước ối chảy xuống chân, tôi kêu lên một tiếng, ngồi bệt xuống đất.

 

Nam Cung Vân nghe tiếng kêu của tôi liền chạy ngay vào, thấy tôi như vậy liền cuống quýt ôm lấy tôi mang lên giường, một bóng người từ bên ngoài bước vào, đứng ở bên người, thấy bụng của tôi, sắc mặt liền tái nhợt.

 

Trầm Triệu Thiên! Trong lòng tôi thoáng thấy yên tâm, ít nhất anh ta sẽ không giết chúng tôi.

 

Văn Hinh kinh hoàng chạy vào theo, thấy chúng tôi cũng không biết xảy ra chuyện gì.

 

Bụng tôi càng lúc càng đau, trên trán mồ hôi bắt đầu toát ra đầm đìa.

 

“Tĩnh Chi, Tĩnh Chi, muội làm sao vậy?” Nam Cung Vân run giọng hỏi, Đinh tẩu và Khóa Hương nghe tiếng vội chạy vào, Đinh tẩu bước tới xem tôi, rồi vội nói: “Sắp sinh rồi, Khóa Hương, con mau chạy đi tìm bà đỡ, Văn tiểu thư, cô nương chạy nhanh ra phòng bếp đun một nồi nước nóng.”

 

 

Khóa Hương chạy nhanh ra ngoài, Văn Hinh thì đứng ngây ra một chỗ, chân tay luống cuống.

 

“Đi đun nước đi.” Trầm Triệu Thiên quát Văn Hinh, Văn Hinh vội vàng vâng dạ rồi cuống quýt đi ra.

 

Đinh tẩu đuổi Nam Cung Vân và Trầm Triệu Thiên ra ngoài, “công tử, hai người ra ngoài đi, hai người không thể ở trong này được.”

 

 

Nam Cung Vân cưỡng lại lời Đinh tẩu, không muốn ra ngoài, “Nam Cung Vân…” tôi thì thào, đưa tay nắm lấy tay anh, đừng đi, ở lại bên em.

 

Nam Cung Vân cầm lấy tay tôi, ngồi ở bên giường, lo lắng nhìn tôi, bụng tôi càng lúc càng đau, tôi bắt đầu khóc rồi kêu: “Đau quá, Nam Cung Vân.”

 

 

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, cho đến khi trời mờ tối, sự đau đớn này  như xé nát người ra, lúc đầu tôi còn túm lấy Nam Cung Vân mà kêu khóc, cuối cùng không còn sức mà khóc nữa, chỉ mơ màng nghe bà đỡ chỉ bảo, mỗi một lần dặn thì hít một hơi thật sâu, cứ như vậy mà dặn.

 

Bóng người trong phòng càng lúc càng mơ hồ, giọng nói càng lúc càng nhỏ, Nam Cung Vân ở trước mặt tôi càng lúc càng xa, tôi đưa tay thế nào cũng không chạm vào anh được…

 

Sau làn hơi dặn cuối cùng, bên tai tôi vang lên tiếng kêu vui mừng của bà đỡ, tiếng trẻ con khóc, cả người tôi thả lỏng, trước mặt mờ mịt…

 

Khi tỉnh lại, trời đã hoàn toàn tối hẳn, trong phòng rất yên lặng, Nam Cung Vân vẫn ngồi bên giường, thấy tôi tỉnh lại, nở nụ cười nhẹ nhõm, trên mặt không giấu được sự mệt mỏi.

 

Tôi vuốt ve hai má của Nam Cung Vân, lướt nhẹ qua khuôn mặt, cảm thấy anh thực sự tồn tại.

 

Nam Cung Vân bắt lấy tay tôi, dịu dàng hỏi: “Có muốn nhìn con trai của chúng ta không?”

 

Con trai? Giờ tôi mới biết mình vừa sinh được con trai, “Con đang ở đâu? Con đang ở đâu?” Tôi đòi dậy, Nam Cung Vân đỡ tôi dậy rồi đặt chiếc gối sau lưng, gọi Đinh tẩu bế cục cưng vào.

 

Đinh tẩu tươi cười bước vào: “Chúc mừng phu nhân sinh ra được tiểu tử mập mạp.”

 

Tôi đỡ lấy đứa bé trên tay Đinh tẩu, hồi hộp và lo lắng không biết nên bế thế nào mới đúng, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hỏn, nhăn nheo ở trong lòng, đây là con của tôi sao? Đây là con của tôi và Nam Cung Vân sao? Là đứa con ở trong bụng tôi chín tháng mười ngày đây sao? Giờ con đã được sinh ra, là một sinh mệnh bé nhỏ đáng yêu, một sinh mệnh thần kỳ, thật sự thần kỳ, tôi đang ôm một sinh mệnh bé nhỏ, là đứa con của tôi và Nam Cung Vân, niềm hạnh phúc không thể nói thành lời.

Đột nhiên, Nam Cung Vân thở dài: “Tĩnh Chi.”

 

“Dạ?” Tôi vẫn đang cúi xuống ngắm nhìn đứa con trong lòng.

 

“Muội có nghĩ khi lớn lên con sẽ rất xấu không?”

 

Tôi ngạc nhiên ngẩng lên, chạm phải ánh mắt đang cười của Nam Cung Vân, trong đáy mắt là sự kiêu ngạo cùng vui sướng.

 

“Vâng!” Tôi gật đầu, “Nam Cung Vân, chúng ta phải tốn rất nhiều tiền rồi.”

 

“Tốn tiền?”

 

“Đúng vậy. Sau này chúng ta phải mua cho con một người vợ, cũng xấu như vậy, đề phòng lúc đó sẽ không có cô gái nào nguyện gả cho con mình đó.” Tôi nghiêm trang nói.

 

Nam Cung Vân ngẩn người, sau đó bật cười ha hả, “Con trai của Nam Cung gia chúng ta sao mà không lấy vợ được chứ? Chỉ sợ lúc đó có nhiều cô nương theo đến tận nhà, con mình phiền não không hết.”

 

Thấy sự cao hứng vui mừng của Nam Cung Vân, trong đầu tôi lại hiện lên khuôn mặt tái nhợt của Trầm Triệu Thiên.

 

“Trầm Triệu Thiên không làm khó dễ anh sao?” Tôi hỏi nhỏ.

 

Nam Cung Vân vén mấy sợi tóc lòa xòa cho tôi, “Hắn hồi Văn phủ rồi, hắn nói lần này hắn tới thăm người bạn thân là việc tư, không phải việc công.”

 

Không phải việc công? Tức là anh ta không dùng thân phận là thị vệ, cho nên anh ta sẽ không gây khó dễ cho Nam Cung Vân? Tôi khó hiểu nhìn Nam Cung Vân.

 

Nam Cung Vân thản nhiên cười cười, “Đừng nghĩ nhiều, không có việc gì đâu.”

 

“Chờ cục cưng lớn một chút, chúng ta trở lại trên núi sống, được không?” Lần này thì tôi cảm giác ở nơi đây không còn an toàn chút nào nữa, lần này gặp phải Trầm Triệu Thiên, vậy lần sau thì sao?  Chỉ tưởng tượng đến đó tôi không rét mà run, cùng với sự lo lắng khôn nguôi, chi bằng chúng tôi trở về trên núi sống tiêu dao tự tại, mặc dù có chút tịch mịch nhưng tôi có Nam Cung Vân, có cục cưng, như vậy là quá đủ.

 

“Muội cứ giữ gìn sức khỏe cho tốt rồi bàn sau.”

 

Đứa con trong lòng bỗng khóc thét lên, lập tức dọa tôi và Nam Cung Vân.

 

“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?” Tôi luống cuống, hỏi Nam Cung Vân.

 

Nam Cung Vân vội gọi to: “Đinh tẩu, Đinh tẩu/”

 

Thấy dáng vẻ kích động của Nam Cung Vân, tôi bật cười, khó có thể thấy được cũng có lúc Nam Cung Vân hoảng hốt lo sợ….

 

Sau giờ ngọ, ánh nắng chói chang làm người ta buồn ngủ, sau khi đã bú sữa no nê, tiểu Việt liền lăn ra ngủ, Nam Cung Việt – tôi đặt tên cho con trai mình như vậy, tuy Nam Cung Vân có vẻ không hài lòng lắm nhưng cũng không làm trái ý tôi, dù sao cũng là tôi xuyên qua tới thời đại này, ít nhất cũng phải có một kỷ niệm chứ, cho nên nhất định phải gọi là Nam Cung Việt, nếu không thì gọi là Nam Cung Xuyên Không, Nam Cung Vân liền chọn tên đầu tiên.

 

 

Mới mấy ngày thôi mà tiểu Việt đã mập mạp lên trông thấy, không giống như lúc mới sinh đỏ hỏn, mặt nhăn nheo, đúng là nòi giống mà, Nam Cung Vân vô cùng kiêu ngạo, vì so với tôi thì tiểu Việt trông rất giống Nam Cung Vân nhiều hơn.

 

 

“Tiểu tử thật dễ thương, đẹp trai!” Nhìn tiểu Việt ngủ say, Văn Hinh liền khen một câu, lòng tôi như nở hoa, làm cha mẹ ai mà không thích con mình được khen cơ chứ.

 

Văn Hinh nhìn tôi, ngượng ngùng nói: “Muội xin lỗi, tỷ tỷ, là muội hại tỷ như vậy.” Cô ấy vẫn còn nhớ chuyện cô ấy hại tôi sinh non hôm ấy, tôi cười cười, “Em ngốc ơi, sinh con đều phải đau đớn như vậy, có liên quan gì đến em đâu?”

 

“Nhưng là do muội…”

 

Tôi khoát tay, cắt ngang lời Văn Hinh: “Trầm Triệu Thiên sao rồi? Anh ta còn ở nhà em không?”

 

“Sư huynh đã trở lại kinh thành rồi, tỷ tỷ, tỷ yên tâm, con người sư huynh tốt lắm, huynh ấy sẽ không tiết lộ hành tung của các người đâu.” Văn Hinh vội giải thích.

 

“Tôi tin tưởng anh ta.” Nếu Trầm Triệu Thiên muốn giết chúng tôi, cần gì phải chờ cho tới bây giờ.

 

“Nhưng huynh ấy vẫn rất tức giận.”

 

‘Hả?”

 

“Bởi vì sư huynh nói tiểu muội tử của huynh ấy thành thân mà không báo cho huynh ấy biết, giờ đến khi sinh đứa trẻ huynh ấy mới biết, huynh ấy rất giận, cho nên quyết định không tặng quà đầy tháng cho các người.”

 

“Anh ta thật là hẹp hòi!” Tôi cười mắng, trong lòng vẫn còn mơ hồ, Trầm Triệu Thiên thật sự không xấu xa, lần đó tôi nói những lời cay nghiệt với Trầm Triệu Thiên như vậy, nhưng anh ta lại không oán hận gì…

 

“Sư huynh nói huynh ấy còn giận hơn nữa là các người sử dụng hết ngưng hương hoàn mà sư phụ đã tặng cho huynh ấy! Sư huynh nói các người là bại gia tử.” Văn Hinh cười nói tiếp.

 

“Sư phụ cho mỗi người chúng tôi mười viên, mấy năm trời huynh ấy một viên cũng không nỡ ăn, thật không ngờ tỷ phước lớn, ăn một lèo hết luôn.”

 

không ngờ ngưng hương hoàn lại quý giá như vậy, xem ra đó nhất định là loại thuốc quý có thể cải từ hồi sinh, người khỏe ăn vào thì tăng cường công lực.

 

“Em à.” Tôi cười nịnh nọt.

 

Văn Hinh cảnh giác: “Gì vậy?”

 

“Em còn mấy viên?” Nụ cười của tôi càng sán lạn.

 

“Một viên cũng không có! Một viên cũng không có!” Văn Hinh nói nhanh, rồi giữ chặt túi mình lại.

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+