Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 43-44 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 43 -44

CHƯƠNG 43: Ở CỮ

 

Nghe lời Đinh tẩu, Nam Cung Vân bắt tôi ở trong phòng một tháng, không tắm rửa, không ra gió, không được…vân vân, chịu đựng đến ngày thứ hai mươi tám, tôi thấy mình như sắp chết đến nơi rồi, vì thế tôi hỏi Nam Cung Vân có phải đang định nuôi con rận trên người tôi không? Hoặc là phải cho tôi tắm rửa, hoặc là đi lấy dây thừng để tôt thắt cổ cho anh xem.

 

Nam Cung Vân thấy tôi nổi điên, đành phải thỏa hiệp, cuối cùng tôi đã thoát khỏi cuộc sống cả tháng trời trong lao ngục.

 

Việt nhi ngày một lớn, khuôn mặt càng lúc càng giống Nam Cung Vân, quả đúng là bản photo của Nam Cung Vân, điều này làm tôi rất buồn bực, cực khổ mang thai rồi sinh con ra, ai ngờ con lại không giống mình chút nào! Quá mất mặt mà! Cho nên mới thấy được tính độc quyền của Nam Cung Vân, ngay cả gien cũng độc quyền như vậy!

 

Văn Hinh vẫn thường xuyên cùng Tiếu Trác Vũ tới thăm tôi, Việt nhi dễ thương nên được mọi người rất yêu mến, Nam Cung Vân rất hay bế Việt nhi, Văn Hinh và Tiếu Trác Vũ chơi đùa bên cạnh, còn tôi – mẹ của đứa bé thì không một ai để ý tới.

 

Đôi khi không có người ngoài, Nam Cung Vân cũng vẫn chỉ tập trung ánh mắt vào con, chỉ thỉnh thoảng liếc tôi một cái, ánh mắt đó chẳng coi người vợ này ra gì, Nam Cung Vân coi mình chính là mẹ của đứa con mình.

 

Cho đến một ngày tôi không thể chịu được nữa, hướng về Nam Cung Vân hét lên: “Em chịu hết nổi rồi! Em phải viết chữ lên mặt con thôi.”

 

Nam Cung Vân vẫn chơi đùa với Việt nhi, hai tay nắm lấy tay của Việt nhi, thờ ơ hỏi: “Viết gì?”

 

“Em phải viết là: Đây là con do Trương Tĩnh Chi sinh! Viết thật to! Để cho các người biết đứa bé rốt cuộc là do ai sinh ra!” Tôi thở hổn hển nói.

 

“Muội dám! Nếu muội dám viết trên mặt con như vậy, ta sẽ…”

 

“Sẽ làm gì nào?” Tôi giận dữ: “Anh có thể bỏ em ư?” Tôi đứng lên tức giận nhìn Nam Cung Vân, mắc dù không có lợi thế về chiều cao, nhưng khí thế của tôi tuyệt nhiên không thể thua Nam Cung Vân được.

 

Nam Cung Vân gian xảo nhìn tôi, “Nếu muội dám bắt nạt con trai, ta sẽ đánh vào mông của muội.”

 

Tôi giận, đánh thì không đánh lại Nam Cung Vân rồi, lại còn đang ôm con của mình nữa chứ, tôi hờn dỗi ngồi xuống giường, một lúc lâu sau, Nam Cung Vân nhẹ nhàng huých vào tôi: “Tĩnh Chi.”

 

Tôi tức tối quay người sang hướng khác không để ý tới Nam Cung Vân. Muốn lừa tôi? Làm gì dễ dàng như vậy? Để xem cha con hai người mưu tính gì nào?

 

“Tĩnh Chi, giận thật à?” Nam Cung Vân dịu dàng hỏi, ngồi bên cạnh tôi.

 

Tôi vẫn không thèm để ý đến.

 

“Tĩnh Chi, đừng trẻ con như thế, sao muội lại ghen với con chứ?”

 

Sự bực bội của tôi lập tức biến mất, dù sao thì cũng không nên giận dỗi, tôi xoay người lại tươi cười nhìn Nam Cung Vân, chờ đợi những lời ngon ngọt từ anh.

 

Nam Cung Vân nhìn tôi, chậm rãi mở miệng, giọng nói vô cùng dịu dàng mặc cả, “Tĩnh Chi, con chúng ta đói bụng rồi, muội cho con bú đi nhé.”

 

Tôi ngã lộn nhào!

 

“Anh đi mà cho con bú đi.” Tôi hờn dỗi nói, nằm úp xuống giường, không thèm để ý tới Nam Cung Vân nữa. Việt nhi trong lòng Nam Cung Vân khóc thét lên, tôi không đành lòng lại ngồi dậy ôm con cho bú sữa, Nam Cung Vân thì ngồi bên cạnh xem.

 

“Thấy ngon không?” Tôi hỏi.

 

“Có. Hả?” Nam Cung Vân lúc này mới ngẩng lên nhìn tôi.

 

“Em thấy anh có vẻ nhìn chăm chú như vậy, hình như rất muốn ăn, tưởng rằng anh cái gì cũng thử qua rồi chứ?”

 

Nam Cung Vân nhìn tôi, nháy mắt, nở nụ cười gian, “Cho ta nếm được không?”

 

Mặt tôi đỏ bừng, “Cút đi! Chẳng đứng đắn chút nào.”

 

“Là muội hỏi ta mà,” Nam Cung Vân ra vẻ vô tội: “Không nếm thì sao mà biết.”

 

Tôi không để ý tới Nam Cung Vân, cúi xuống nhìn Việt nhi bú sữa, bé xíu như vậy nhưng lại bú rất nhiều. Đang lúc thưởng thức nhìn con bú sữa, đột nhiên Nam Cung Vân buông một câu rất tự hào: “Con trai ta thật lợi hại! Ngay cả lúc bú sữa cũng rất phong độ!”

 

Tôi ngất, trừng mắt nhìn Nam Cung Vân! Một Nam Cung Vân quá trình độ! Chẳng lẽ trước kia tôi bị vẻ bề ngoài của Nam Cung Vân lừa gạt rồi sao? Còn cứ nghĩ rằng anh là người thâm trầm, điềm tĩnh, thật thà. Bị lừa rồi!

 

Việt nhi bú sữa no nê xong liền lăn quay ra ngủ, tôi nhẹ nhàng đặt Việt nhi lên giường, rồi đứng lên duỗi người hoạt động để giãn gân cốt, mang thai con thật không phải dễ dàng gì, lúc sinh Việt nhi, Nam Cung Vân nói muốn tìm em cho Việt nhi, tôi liền từ chối ngay, tự mình chăm sóc con là tốt nhất, mặc dù có hơi vất vả nhưng nếu không vất vả thì đứa con sau này sẽ rất ngượng ngùng khi gọi tôi là mẹ.

 

Nam Cung Vân nhẹ nhàng ôm lấy tôi: “Tĩnh Chi, ta…”

 

Tôi đặt tay lên môi anh, “gọi em bà xã đi.” Bảo rất nhiều lần rồi nhưng Nam Cung Vân không quen, thỉnh thoảng lắm lúc không có ai mới nhớ ra gọi hai ba tiếng như vậy.

 

“Bà xã, vất vả cho muội quá.” Nam Cung Vân nói.

 

Môi anh áp vào môi tôi, miết lấy, tôi áp vào người anh, hai tay vòng lên ôm cổ anh, nụ hôn càng lúc càng sâu, càng nồng nàn, quấn quýt..

 

Một tay của Nam Cung Vân vòng ra sau giữ lấy lưng tôi ôm chặt lấy, cảm giác như giữa hai chúng tôi vẫn chưa đủ chặt, tay kia thì đỡ lấy đầu tôi, hơi thở của hai người càng lúc càng nặng nền, tim đập cuồng loạn…

 

“Phu nhân,” bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng của Đinh tẩu, làm tôi và Nam Cung Vân buông vội nhau ra.

 

“Văn tiểu thư và Tiếu công tử đến chơi.”

 

“Biết rồi….biết rồi.” Tôi vội trả lời, đưa tay xoa lên hai má nóng rực, trống ngực đập dồn dập, cô Văn Hinh này, đến chẳng đúng lúc gì cả!

 

Tôi cười thầm rồi bước vội ra ngoài đón Văn Hinh, vừa bước ra cửa thì suýt va phải Văn Hinh, đi đằng sau là Tiếu Trác Vũ.

 

“Tỷ tỷ, Việt nhi đâu?” Văn Hinh thấy tôi và Nam Cung Vân không ôm theo con, liền ngạc nhiên hỏi.

 

 

“Việt nhi ngủ rồi.” Tôi nói.

 

“Ôi, vậy là không thể chơi với Việt nhi rồi.” Văn Hinh có vẻ rất thất vọng nhìn tôi, sau đó đột nhiên như phát hiện ra gì đó, chằm chằm nhìn tôi hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ không khỏe sao? Sao mặt tỷ lại đỏ thế kia?”

 

“Hả?” Mặt tôi càng nóng, xấu hổ không biết trả lời sao.

 

Văn Hinh lại nhìn Nam Cung Vân đang đứng sau lưng tôi, rồi kéo tôi sang một bên, hỏi nhỏ: “Tỷ phu làm sao vậy? Sắc mặt tỷ phu đen sì, ai làm gì huynh ấy à?”

 

“A, không có, ” Tôi xấu hổ cười cười. “Anh ấy vốn đen như vậy mà, vốn đen như vậy mà, hắc hắc, hắc hắc.”

 

Tiếu Trác Vũ chỉ cười, trong nụ cười có gì đó đăm chiêu, Văn Hinh nhìn tôi, rồi lại nhìn Nam Cung Vân, sau đó lại nhìn Tiếu Trác Vũ, không hiểu.

 

Tôi thấy trong tay Tiếu Trác Vũ cầm theo đồ, liền hỏi: “Cậu cầm gì vậy?”

 

 

Tiếu Trác Vũ giơ  lên, tôi thấy đó là một miếng thịt lợn to.

 

“Tỷ tỷ, lần trước tỷ nấu cơm thật ngon, ta trở về nhà kể cho mẫu thân nghe, bọn ta không tin xương cũng có thể chế biến ra thức ăn ngon như vậy, cho nên hôm nay tỷ phải dạy muội cách làm, trưa nay ta và Tiếu Trác Vũ không về, mà sẽ ở đây ăn cơm với các người.”

 

Văn Hinh nói không dứt, Tiếu Trác Vũ ở đằng sau chỉ cười gượng gạo.

 

Ở thời đại này cách ăn uống của mọi người rất khác với thời hiện đại, nhất là những gia đình giàu có, ví dụ như họ chỉ ăn thịt lơn, không ăn xương sườn như Văn Hinh vừa nói, ví dụ như họ rất ít ăn cá, nếu ăn thì phải ăn loài cá đắt tiền, hoặc là bào ngư gì đó rất quý, còn các loại như tôm tép linh tinh thì họ càng không ăn tới, cho nên lần trước tôi làm ít thịt kho tàu bằng xương sườn, làm Văn Hinh cảm thấy vô cùng ngon miệng, cho nên hôm nay muốn tới đây để học tập.

 

“Đinh tẩu, hôm nay tẩu đi trông Việt nhi nhé, tôi sẽ nấu cơm.”

 

Đinh tẩu đã sớm quen với việc phu nhân của mình thường xuyên xuống bếp, liền đi về phòng trông Việt nhi. Tôi gọi Khóa Hương đến, bảo cô bé đi mua vài thứ, sau đó gọi Văn Hinh vào bếp, nếu họ đã muốn tới đây ăn, vậy thì để họ nếm thử tay nghề của tôi vậy.

 

CHƯƠNG 44: VĂN PHU NHÂN

 

Việt nhi đã được hơn bốn tháng tuổi, tôi và Nam Cung Vân quyết định rời Uyển thành trở lên núi sống, tuy rằng lần đó gặp Trầm Triệu Thiên nhưng mỗi lần nghĩ đến là lo sợ, nếu người gặp phải không là Trầm Triệu Thiên, thì bất kể là Dịch Phàm hay Hàn Kinh, chỉ sợ rằng chúng tôi không còn mạng mà sống.

 

Chúng tôi lẳng lặng chuẩn bị cho việc rời đi, Việt nhi càng lúc càng lớn, một mình tôi có thể tự chăm sóc cho con, vì thế, tôi liền sa thải Đinh tẩu và Khóa Hương, sống với nhau gần một năm, trong lòng tôi đã coi hai người đó như người nhà, trong lòng tôi không muốn làm vậy nhưng không còn cách nào khác, tôi cũng Nam Cung Vân đêu là người lánh nạn, mang theo họ ngược lại sẽ liên lụy đến họ.

 

Văn Hinh biết chúng tôi phải đi, cô ấy không hy vọng chúng tôi rời đi, hơn nữa còn giải thích Trầm Triệu Thiên tuyệt đốt sẽ không bán đứng chúng tôi, ở Uyền thành, có Văn gia chiếu cố thì sẽ không thể xảy ra chuyện gì, nhưng tôi không muốn vậy, tôi không muốn vì tôi sẽ lại làm tổn thương đến Nam Cung Vân lần nữa, cho nên tôi từ chối ý tốt của Văn Hinh và Tiếu Trác Vũ, nói họ có thể lên núi tìm chúng tôi.

 

Đến ngày đó, ngoại trừ có Văn Hinh và Tiếu Trác Vũ đến tiễn chúng tôi, còn một người mà tôi không ngờ tới, đó là Văn phu nhân.

 

Nhìn thấy Văn phu nhân từ trong kiệu nhỏ bước ra, tôi mới biết bà ấy, vẻ đẹp của bà ấy không có từ nào để miêu tả hết được, ngũ quan đều đặn, khiến người ta có cảm giác rất tương đồng, điềm đạm, dịu dàng, ánh mắt luôn bình thản khi nhìn người khác, làm cho người khác bị sự dịu dàng đó bao trùm lấy mình, cho dù người đó có nóng nảy đến đâu, thì cũng không dám lớn tiếng trước mặt bà, bởi vì khí chất của bà vô cùng yếu đuối, chỉ sợ tiếng nói hơi lớn sẽ làm vỡ nát bà ra.

 

Tôi cảm thấy tạo hóa thật thần kỳ, một Hoa Niệm Mô mềm mại đáng yêu đến tận xương tủy, một Văn Hinh tươi mát như hoa lan, một Văn phu nhân yếu đuối, dịu dàng như nước, nhưng họ lại có hình thức bên ngoài rất giống nhau.

 

Nhìn khuôn mặt Văn phu nhân như không có dấu vết của năm tháng, trong đầu tôi hiện lên khuôn mặt của Hoa Niệm Mô, họ có quan hệ gì? Sao lại giống nhau đến như vậy?

 

“Nam Cung phu nhân, “Văn phu nhân nhẹ nhàng mở miệng, giọng nói như nước lạnh trên băng sơn, không chứa tạp chất.

 

‘Gọi tôi Tĩnh Chi là được rồi, bá…mẫu.” Tôi vội nói, hai chữ bá mẫu thật là không được tự nhiên, Văn phu nhân nhìn rất trẻ tuổi, tôi nói mà thấy ngượng miệng quá.

 

 

Văn phu nhân cười cười, làm tim tôi nảy thình thịch.

 

“Tĩnh Chi, mấy ngày nay Hinh nhi hay nói đến con, ta rất muốn đến thăm từ lâu, nhưng không ngờ các người là đi nhanh đến vậy, ta thật sự không yên tâm, nha đầu này mang đến cho con không ít phiền phức phải không?”

 

“Dạ, không có, ha hả.” Tôi cười nói, “Văn Hinh là một cô gái tốt, tôi còn muốn cảm ơn cô ấy thường xuyên đến giúp tôi.”

 

“Mẫu thân, người ta không phải là trẻ con, làm gì có gây ra gì đâu.” Văn Hinh cầm tay áo của Văn phu nhân làm nũng nói.

 

 Văn phu nhân nở nụ cười yêu chiều, nhẹ nhàng lắc lắc đầu:”Ngươi nha, gây họa như thế còn ít sao?’ Văn Hinh lè lưỡi, hướng về tôi làm mặt xấu, rồi kéo Tiếu Trác Vũ đi qua đùa với Việt nhi, Văn phu nhân nhìn Văn Hinh đi cách xa rồi mới tươi cười, nhẹ nhàng hỏi: “Tĩnh Chi, nghe Hinh nhi nói con đã từng gặp Hoa Niệm Mô phải không?”

 

Nghe Văn phu nhân hỏi về Hoa Niệm Mô, tôi giật mình, quả nhiên là có quan hệ gì đó.

 

Tôi gật đầu, ‘Đúng vậy, nhưng chỉ là tình cờ gặp một lần thôi.”

 

“Hoa Niệm Mô…có khỏe không?” Giọng nói của Văn phu nhân đột nhiên run rẩy.

 

Hoa Niệm Mô? Tôi phải trả lời như nào? Văn phu nhân vì sao lại hỏi cô ta? Tôi nghi hoặc nhìn Văn phu nhân. Văn phu nhân cúi đầu tránh ánh mắt của tôi, không muốn để tôi thấy sự dao động trên mặt mình.

 

“Tôi cũng không biết cô ấy hiện giờ ở đâu, tôi cũng không quen biết cô ấy, tuy nhiên nếu có thì cũng có thể coi là biết sơ sơ thôi.” Tôi cẩn thận lựa chọn từng câu nói, thực ra Hoa Niệm Mô rất khỏe manh, cô ta có thể từ trên nóc nhà cao như vậy mà nhảy xuống mà không có việc gì, xem ra võ công cũng khá cao,  về phần vì sao đêm hôm khuya khoắt cô ta đi quyến rũ Nam Cung Vân tôi cũng không biết, xú thanh danh của cô ta trên giang hồ như thế nào tôi lại càng không biết, cũng không biết Nam Cung Vân có biết hay không nữa, có thời gian nhất định phải hỏi Nam Cung Vân mới được, nghĩ đến đây tôi liếc Nam Cung Vân đang đứng ở đằng xa, anh đang bế Việt nhi ở cạnh xe ngựa, ánh mắt đang nhìn hướng về phía tôi.

 

Văn phu nhân im lặng một lúc rồi ngẩng lên, sắc mặt đã bình tĩnh trở lại: “Tĩnh Chi, con có thể giúp ta một việc được không?” Giọng nói của Văn phu nhân đã trở lại như bình thường.

 

“Mời bá mẫu cứ nói, nếu làm được tôi nhất định sẽ giúp.”

 

“Nếu con gặp được Hoa Niệm Mô lúc đang gặp khó khăn, con giúp cô ta được không?” Văn phu nhân nhẹ nhàng nói.

 

Giúp Hoa Niệm Mô? Văn Hinh và Hoa Niệm Mô có quan hệ gì? Văn Hinh có khó khăn gì tôi nhất định sẽ giúp, nhưng còn Hoa Niệm Mô? Vì sao tôi phải giúp cô ta? Nếu cô ta muốn tới quyến rũ chồng tôi, tôi cũng phải giúp sao? Tôi điên à? Trong lòng suy nghĩ lung tung, nhưng tôi vẫn không hỏi gì, chỉ gật đầu.

 

Thấy tôi gật đầu, Văn phu nhân rất vui mừng.

 

Xa xa, Nam Cung Vân gọi tôi, tôi đáp lại, sau đó quay sang nhìn Văn phu nhân, bà ta nhìn tôi cười dịu dàng nói: “Đi đi, hắn đang đợi con.”

 

Tôi cười ngượng ngùng rồi chạy tới chỗ Nam Cung Vân, chưa chạy được hai bước đã nghe Văn phu nhân nói với sau lưng: “Tĩnh Chi.” Tôi quay đầu lại.

 

“Không có việc gì.” Bà ta cười, nụ cười như che giấu gì đó, “Hãy quý trọng hắn, đừng bao giờ buông tay.”

 

Tôi gật đầu, rồi xoay người chạy tới bên Nam Cung Vân, tôi biết, Nam Cung Vân là hạnh phúc của tôi, là cha của con trai tôi, tôi sẽ không bao giờ buông tay.

 

 

Bốn năm sau.

 

” Nam Cung Vân…”

 

 Tôi đứng ở cửa viện gọi to, không ai trả lời.

 

 ” Nam Cung Vân…”

 

Vẫn không ai trả lời! Tức chết tôi mà, cha con hai người này không biết đã đi đâu rồi, tôi tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng ai cả.

 

Lửa giận đùng đùng, tôi về phòng đặt mông ngồi ngoài cửa, vừa tức giận vừa than thở: “Đi đi, hai cha con đi đâu thì đi đi, có bản lĩnh thì đừng về, để xem tôi xử lý như thế nào.”

 

Ánh nắng qua đỉnh đầu mới nghe thấy bên ngoài có tiếng gọi rất vui vẻ: “Mẹ, mẹ! Mau ra xem.”

 

Tôi nhướng mắt lên, thấy Việt nhi đang thất tha thất thểu chạy từ ngoài vào, trên người đầy mồ hôi, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vết bẩn và mồ hôi, nhìn rất lôi thôi, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn đen láy, trong lòng đang ôm một con cá trắm cỏ rất to, vô cùng kích động chạy tới chỗ tôi, đi theo sau cũng là một người ướt sũng đang đắc ý cười chính là Nam Cung Vân.

 

Việt nhi thấy tôi ngồi trước cửa, liền đặt con cá xuống đất, sau đó dang hai tay ra chạy tới chỗ tôi: “Mẹ, mẹ, ôm!”

 

‘Dừng!” Tôi nhanh tay lẹ mắt, một tay giữ Việt nhi lại, cả người con ướt sũng, lại còn định nhào vào tôi chứ? Muốn làm bẩn quần áo của tôi ư!

 

“Lại nghịch nước à?” Tôi sầm mặt hỏi.

 

“Mẹ ôm con một cái, ” Việt nhi vẫn dúi khuôn mặt tươi rói vào lòng tôi, tôi giữ lại: “Dừng lại! Nói, có phải con lại đi nghịch nước ở suối có phải không?”

 

Việt nhi quay lại nhìn Nam Cung Vân cầu cứu, Nam Cung Vân cười hì hì nhìn hai mẹ con chúng tôi, tôi tức giận nhìn anh, Nam Cung Vân lại còn nhướng mày như khiêu khích. Việ nhi thấy thái độ Nam Cung Vân như vậy, cũng cười hì hì cọ cọ vào người tôi,”Mẹ, mẹ, ôm Việt nhi một cái, Việt nhi muốn mẹ ôm.”

 

“Không! Đừng làm bộ nữa! Mẹ nói con biết nhé Nam Cung Việt, con đừng hòng dùng mỹ nam kế với mẹ! Con giữ lại để về sau mà dùng thì tốt hơn.”

 

“Cha,” Việt nhi hướng về Nam Cung Vân cầu xin giúp đỡ, Nam Cung Vân bước nhanh tới, tôi cuống quýt đứng dậy, cảnh giác nhìn Nam Cung Vân, “Gì chứ? Hai cha con định bắt nạt tôi à?”

 

Nam Cung Vân cười cười, “Con dùng mỹ nam kế không có tác dụng, vậy thì để ta.” Nói xong không đợi tôi phản ứng, bế tôi lên.

 

“Khốn kiếp, mau thả em xuống.” Tôi đánh vào ngực Nam Cung Vân, mắng nhỏ. Nam Cung Vân khốn kiếp, dám làm tôi không có mặt mũi trước mặt con.

 

“A, cha ôm mẹ thật lâu.” Việt nhi kêu lên.

 

“Im ngay! Nam Cung Việt! Mẹ vẫn chưa hết giận con đâu đấy, nếu con còn dám đi nghịch nước nữa, mẹ sẽ…” Tôi ở trong lòng Nam Cung Vân nhưng vẫn không quên uy hiếp Việt nhi, đáng tiếc khí thế không đủ.

 

“Con trai, con mang cá vào phòng bếp, lát nữa ta làm cho con và mẹ con thưởng thức. Giờ ta còn phải giúp con đi dạy dỗ mẹ con.” Nói xong, Nam Cung Vân bế tôi đi vào phòng.

 

Việt nhi liền vui vẻ đáp ứng.

 

“Khốn kiếp! Giờ là ban ngày, anh còn định làm gì?” Tôi mắng nhỏ, trên mặt đã nóng bừng. Nam Cung Vân cười: “Muội nói xem.”

 

“Đừng, con đang ở bên ngoài, nhỡ vào thì không hay lắm.” Anh chàng này vẫn hay làm tôi rối loạn như vậy, sống với nhau đã vài năm, con thì đã hơn bốn tuổi, vì sao đối với anh tim tôi vẫn đập loạn như vậy.

 

Nam Cung Vân cúi xuống hôn nhẹ lên môi tôi, rồi bế nhanh tôi vào phòng, làm tôi phải quay đầu lại ngó con trai xem nó có để ý tới bố mẹ hay không, nhưng thật sự Việt nhi còn đang chật vật với con cá, cho nên không hề chú ý tới cha mẹ, con cá thật là ương ngạnh, trơn tuột, mỗi lần Việt nhi ôm nó lên lại bị tuột đi, nghĩ đến phải giặt quần áo của con, tôi thở dài.

 

“Ở trong lòng ta mà còn thở dài hả?” Nam Cung Vân cúi xuống nói nhỏ bên tai tôi, sau đó cắn nhẹ vào vành tai tôi, một sự tê dại như điện giật truyền đến cơ thể.

 

‘Đừng, đừng làm vậy, cẩn thận con đấy.”

 

“Cầu xin ta buông tha cho muội đi.”

 

“Em xin anh.” Tôi thì thầm, rồi giấu mặt vào ngực Nam Cung Vân, Nam Cung Vân không nói gì, tôi cảm nhận được tim anh đập rất nhanh, nhưng lại không buông tôi ra, tôi hét nho nhỏ: “Anh còn không buông em ra à? Em giận bây giờ!”

 

Tôi phát hiện ra Nam Cung Vân đang nhịn cười. Hả? Anh dám đùa giỡn tôi sao?

 

“Anh ôm em đến đây làm gì chứ?” Nhìn xung quanh, là nhà bếp, anh ôm tôi đến nhà bếp làm gì? Tôi hồ nghi nhìn Nam Cung Vân, Nam Cung Vân gian xảo cười, “Đương nhiên là làm món cá cho muội và Việt nhi ăn rồi. Thế muội nghĩ rằng ta và muội định làm gì ở đây?”

 

Tôi giận, Hừ! Dám giỡn với tôi! Tôi xoay người đi ra ngoài, Việt nhi ôm con cá xuất hiện ở cửa, “Mẹ, mẹ, bắt được rồi, ăn cá.”

 

Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, càng lúc càng gần, Nam Cung Vân chấn động, bước nhanh ra ngoài, tôi cũng chạy theo sau, Văn Hinh đã sắp bước vào cổng, thấy chúng tôi bước ra, lập tức ngã nhào xuống đất, trên người toàn bụi đất, trên mặt cũng đầy bụi bặm, nhìn rất nhếch nhác.

 

“Tỷ tỷ, các người chạy nhanh đi! Chạy nhanh đi!” Văn Hinh hổn hển nói.

 

Tôi vội bước tới đỡ lấy cô ấy, “làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì? Đừng gấp, từ từ nói.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+