Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 45-46 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 45- 46

CHƯƠNG 45: TÌM ĐƯỢC ĐƯỜNG SỐNG TRONG CHỖ CHẾT

 

Ôi, đầu đau quá, giống như bị ai đó đập vào, tôi mở mắt ra, bà nó chứ, trời sao tối đen như vậy, phía dưới mơ hồ nghe tiếng nước chảy ào ào, gió rít qua người, tiếng lá cây sàn sạt bên tai, ý thức cứ mơ mơ hồ hồ. Ơ? Sao lại thế này? Tôi nhìn quanh bốn phía, tuy rằng tối không nhìn rõ lắm nhưng cảnh tượng trước mặt suýt nữa làm tôi ngất xỉu, động tác ngay sau đó là ôm chặt lấy thân cây.

 

Tôi hít một hơi, thấy ngực âm ỉ đau, không biết có phải xương sườn bị va chạm nên đau hay không nữa, từng đợt gió thổi tới, cành cây đung đưa, cách trước mặt tôi không xa có cái gì đó, cũng lay động theo gió, lá gan của tôi cũng theo đó mà run rẩy.

 

Tôi dựa sát vào thân cây. Tôi đang ở đâu đây? Dương Bình đâu? Đường Huyên xấu xa đâu? Ai có thể nói cho tôi biết vì sao tôi lại bị lơ lửng trên cây như này? Thỉnh thoảng có hòn đá rơi xuống, thật không biết dưới đó sâu bao nhiêu, bà nó chứ, rốt cuộc đây là đâu?

 

Gió lại thổi tới mang cảm giác man mát, nhưng lòng bàn tay tôi thì lại dâm dấp mồ hôi.

 

Tôi cố gắng suy nghĩ xem đã xảy ra chuyện gì, nhưng đầu óc lại không nhớ được gì, chỉ có đau nhức, tôi chỉ có thể nhớ mình đã xảy ra tranh cãi với Dương Bình và Đường Huyên ở trong xe, không phải là đôi gian phu dâm phụ đó giết tôi rồi đem phi tang đấy chứ?

 

“Hai người chờ đấy, chỉ cần cô nãi nãi đây có thể sống sót trở về, nhất định sẽ bắt hai người trả đủ.” Trời quá tối, ngay cả ánh trăng cũng bị mây che đi, tôi không dám động đậy, chỉ biết ôm chặt lấy thân cây.

 

Trương Tĩnh Chi, hãy kiên trì, chờ đến khi trời sáng sẽ có cách, lúc xem bói thầy còn nói mày sẽ sống hơn chín mươi tuổi cơ mà. Tôi tự khích lệ mình.

 

Trên người chỗ nào cũng thấy đau, đầu óc thì mơ hồ, không biết là cánh tay đau hay là chân đau, chỉ biết cố gắng kiên trì thức, nhưng đầu óc càng lúc càng nặng nề, cho đến khi trời lờ mờ sáng thì tôi đã ôm thân cây nặng nề ngủ.

 

Khi tôi tỉnh dậy thì trời đã sáng hẳn, tôi từ từ mở mắt rồi nhìn xung quanh, lần này thì tôi thật sự chán nản, trên đầu, là vách đá sừng sững, phía dưới là sương khói mờ mờ không biết nông sâu đến đâu, đâu đó vang lên tiếng nước chảy, chỗ này còn cách mặt đất rất xa!

 

Tôi kết luận một câu về vị trí hiện tại của mình, hiện giờ tôi đang treo lơ lửng giữa một cây đại thụ vô danh trên lưng chừng vách núi.

 

Vật trước mặt lại đong đưa theo gió, tối qua trời tối nên không nhìn rõ, thì ra là một mảnh vải đen mắc ở thân cây, nhìn lại quần áo trên người mình không phải màu đen, vậy sao lại có miếng vải đen kia? Còn có loang lổ vết máu, trong lòng tôi thấy đau xót! Vì sao vậy?

 

Cảm thấy trên người mình có điểm không phủ hợp, tôi nhìn lại mình, trời ơi! Tôi đang mặc gì vậy? Chẳng lẽ tôi đã xuyên qua sao? Sao trên người lại mặc quần áo cổ đại thế này? Tôi đã xuyên qua thật ư? Vừa tỉnh lại đã bị thải đến nơi này rồi!

 

Giờ không phải là lúc suy nghĩ lung tung, cần phải nghĩ cách rời khỏi đây, trèo lên thì không thể rồi, leo xuống thì cũng chưa chắc đã được, tôi đưa mắt quan sát thân cây vươn ra từ vách đá, rễ của cây từ trong vách đá vươn dài ra, tôi cố vươn người nhìn rễ cây, rồi hét lên vui mừng, trời không tuyệt đường sống của Trương Tĩnh Chi tôi, nơi đó thế nào lại có một mỏm đá bằng phẳng, thân cây này lại vươn tới đó.

 

Tôi ôm chặt thân cây, sử dụng tay chân bò tới chỗ rễ cây, được vài mét mà đối với tôi mất rất nhiều thời gian, khi chân đặt được xuống đó, tôi lập tức ngồi phịch xuống, bị treo lơ lửng trên cây cảm giác thật không tồi tí nào!

 

Nghỉ ngơi nửa ngày, lúc đứng lên chân tôi vẫn như mềm nhũn ra, chỗ này rất cao, rộng hơn mười mét vuông, nhìn có vẻ giống như được con người tạo ra, tôi vừa mới an tâm lại thấy lo lắng, tại sao lại như vậy, tôi làm cách nào mới có thể đi xuống được, chẳng lẽ tôi sẽ bị hãm ở đây sao?

 

Bụng tôi kêu ùng ục vì đói, từ lúc tỉnh lại đến giờ thần kinh tôi căng thẳng nên không có cảm giác đói, giờ thì không lo đến tính mạng nữa thì lập tức cơn đói kéo đến.

 

Haizz, Trương Tĩnh Chi ơi, chẳng lẽ mày lại bị chết đói ở đây sao? Tôi ngồi đó mà thở dài, nghĩ tới n kiểu chết của mình, không ngờ mình sẽ bị đói mà chết.

 

Nhớ lại đêm qua mình vẫn còn ôm cây cổ thụ, giật mình, là cây gì vậy? Cành là xum xuê có không ít quả lớn nhỏ, màu hồng, không biết có ăn được không nữa? Nước miếng bắt đầu tiết ầm ầm, lý trí nói cho tôi biết có thể loại quả đó có thể có độc, lại chưa từng nhìn thấy qua bao giờ.

 

Tôi cầm quả màu hồng lau lau, do dự cầm ở trong tay một chút, sau đó há miệng cắn một miếng thật to, rất giòn, giống mùi vị của táo, có vị bạc hà, nuốt xuống bụng, cảm giác mát lạnh, chẳng lo được nhiều nữa, tôi ăn ngấu nghiến mấy quả liền, cảm giác đói khát giảm một chút, nhưng tôi vẫn không dám ăn nhiều, lẳng lặng ngồi dựa vào phiến đá, chờ đợi xem mình có xảy ra chuyện gì không.

 

Tôi quay đầu lại nhìn miếng vải vẫn còn mắc ở đó, trong lòng lại thấy đau đớn, tôi vội quay lại không dám nhìn nữa, con bà nó, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

 

Ước chừng hơn một tiếng trôi qua, dạ dày tôi đột nhiên nóng ran, chết rồi, quả hồng đó có độc! Tôi đưa tay móc vào họng mình, nhưng không nôn ra được gì, dạ dày càng lúc càng nóng, cả người bắt đầu nóng lên, tim tôi thấy lạnh băng, tôi thật sự phải chết ở đây sao?

 

Dương Bình, Đường Huyên, tôi chết cũng phải tìm hai người tính sổ! Đầu óc tôi choáng váng, thần chí bắt đầu hỗn loạn.

 

Tôi cảm giác cơn nóng dần dần hạ xuống, dạ dày cũng cũng nóng nữa, cả người thấy vô cùng thư thái, cơn đau ở ngực cũng giảm rất nhiều, thế là tôi không chết!

 

Tôi ngồi xuống, lấy trong người ra quả hồng hồng còn lại để xem, đây là quả gì vậy? Muốn ăn tiếp, nhưng gan thì lại không dám nữa, may mà trong bụng không còn cảm giác đói khát, tôi cất quả đó vào người, bắt đầu nghiên cứu xem mình nên thoát khỏi đây bằng cách nào.

 

 

Bị nhốt ở đây đã hơn mười ngày, lúc đầu tôi còn ôm một tia hy vọng, sẽ có có người  phát hiện tôi mất tích mà tìm đến đây, sau vài ngày thì tia hy vọng đó mất đi hoàn toàn, có trời mới tìm được nơi này!

 

Dưới vách núi là một con sông, đêm đầu tiên tôi nghe mà nhận ra, nhưng ở đó lúc nào cũng có sương mù nên tôi không biết rốt cuộc nơi này cách mặt đất là bao xa, ngày hôm sau, khi ánh mặt trời chiếu rọi xuống dưới, xuyên thấu qua lớp xương mù, tôi có thể đoán chừng nơi này sâu hơn trăm mét mới đến con sông đó, nếu cứ như vậy mà nhảy xuống thì không thể được, hơn mười mét nhảy xuống cũng không được, huống chi lại sâu hơn mười mét chứ!

 

Vách đá bốn phía cũng rất kỳ lạ, ngoại trừ thân cây này ra, trên vách đá còn có dây leo bám vào , rồi chỉ có một vài mảnh đá nhỏ nhô ra, căn bản không thể chịu nổi sức nặng của tôi, cách duy nhất hiện giờ là từ vách đá gỡ dây leo xuống bện thành dây thừng, sau đó buộc vào người rồi từ từ leo xuống.

 

Tôi bắt đầu cẩn thận gỡ dây leo từ trên vách đá xuống, sau đó bện thành một dây thừng thô ráp, nhưng dây leo trên vách đá cũng rất ít, sau hai ngày tôi dứt hết dây leo xuống cũng chỉ bện được dây thừng dài hơn mười mét thôi!

 

Chỉ có thể chờ, chờ đến khi chiều dài của thực vật lại sinh trưởng, chờ đến khi dây leo trên vách đá tiếp tục phát triển.

 

May mắn giờ là mùa hè, quả trên cây còn nhiều, kỹ xảo trèo cây của tôi càng lúc càng điêu luyện, ăn xong lại bò trên cây để hái quả, mấy quả hồng hồng này cũng rất thần kỳ, chỉ cần ăn một quả thôi hai ba ngày sau cũng không có cảm giác đói, khát, nhưng mỗi lần ăn xong tôi lại sợ hãi, bởi vì mỗi lần ăn xong là có chuyện phát sinh, rồi tôi lại phát hiện ra cơ thể của mình từ từ có thay đổi.

 

Thay đổi đầu tiên chính là làn da của tôi, làn da của tôi bình thường cũng rất đẹp, nhưng hiện giờ càng lúc càng nhẵn nhụi trơn mượt, sự trơn mượt này rất kỳ lạ. Trời! Là do ăn quả hồng này sao? Không ngờ loại quả lại có tác dụng thần kỳ như vậy? Không biết ăn nó thì da mặt có hiệu quả như vậy không? Nếu sau này có thể ra ngoài được, cần phải nghiên cứu một chút, biết đâu tôi có thể phát minh ra một loại mỹ phẩm số một ấy chứ! Biết đâu có thể kiếm bộn tiền? Tôi hưng phấn mấy ngày liền, thiếu chút nữa thì quên mình đã bị kẹt ở đây.

 

Nhưng sự thay đổi về sau càng làm tôi khủng hoảng, các đốt ngón tay tôi bắt đầu lâm râm đau, chẳng lẽ trong quả đó có chất kích thích sinh trưởng? Tôi đã qua cái tuổi phát triển về chiều cao rồi mà, tôi càng muốn nhanh chóng thoát khỏi đây. Tôi bắt đầu mạo hiểm hơn bò đến chỗ xa hơn để bứt dây leo đằng đó rồi mang về bện dây thừng, sau đó gần như`chắc chắn dây thừng đó sắp đủ độ dài như mong muốn rồi.

 

Tôi cảm giác rõ ràng bả vai tôi bắt đầu thay đổi, chân càng thon dài hơn, ngay cả tay của tôi cũng thay đổi, càng dài nhỏ hơn, tôi cố gắng không chạm vào quả đó nữa, nhưng sự đói và khát khiến tôi không thể không ăn nó, mặc dù tôi biết nó là đầu sỏ gây nên sự thay đổi trong tôi, tôi không muốn chết ở đây, tôi chỉ có thể hàng ngày điên cuồng dứt những sợi dây lo để bện thành dây thừng.

 

Thời tiết dần dần lạnh hơn, những quả hồng trên cây đó vẫn còn nhiều, hiện giờ trong mắt tôi thì nó không còn đáng yêu chút nào nữa.

 

Dây thừng đã dài hơn bảy tám mươi mét, cuối cùng tôi không thể tìm đủ dây leo nữa, tôi buộc chặt dây từng vào rễ cây, đoán chừng khá chắc chắn rồi, tôi liền cất mảnh vải màu đen vào người, tôi đã sớm lấy nó về, không biết vì sao, chỉ biết mỗi lần nhìn đến nó là tim tôi lại đau nhói.

 

Tôi biết tôi phải rời khỏi đây, cho dù đường xuống chỉ có một phần trăm tôi cũng không muốn tiếp tục ở lại nơi này, trước đó vài ngày, ngực của tôi càng lúc càng bằng phẳng, tuy rằng tôi không muốn tin, nhưng sự thật đã nói cho tôi biết rằng, loại quả hồng đó nhất định có chất kích thích sinh trưởng rất mạnh, cơ thể của tôi dần dần không còn là cơ thể con gái nữa…

 

Tôi buộc vạt áo lại, nắm lấy dây thừng, hít một hơi thật sâu, bắt đầu chậm rãi leo từ vách đá xuống, không dám nhìn xuống dưới, chỉ biết nắm chặt lấy sợi dây thừng không được buông tay….

 

Dây thừng đã hết, không biết khoảng cách phía dưới là bao xa, nhưng đã không còn đường lui nữa, tôi cắn răng một cái, nhắm mắt lại, thả tay ra, cả người rơi thẳng xuống dưới…

 

 

CHƯƠNG 46: THAY ĐỔI

 

“Bình” một tiếng, chuyện cũ như một bộ phim hiện lên trước mắt, cùng với nước bao chùm lấy tôi…

 

Ngay khi Văn Hinh đến báo, sắc mặt Nam Cung Vân rất nghiêm trọng, chúng tôi liền chạy trốn về hướng bắc, phía sau không có người đuổi theo, dần dần, tiếng vó ngựa càng lúc càng gần.

 

“Tĩnh Chi, mang Việt nhi đi trước đi.” Nam Cung Vân hét lên, rồi thúc ngựa quay lại.

 

Tôi không có thời gian mà chia tay với Nam Cung Vân, chỉ biết ôm Việt nhi điên cuồng chạy về phía trước, ôm Việt nhi trong lòng, tiếng chém giết xa dần, chỉ có gió quất nhẹ trên mặt đau rát.

 

 

Không được, tôi không thể để Nam Cung Vân lại một mình, tôi phải quay lại, có chết cũng phải quay lại, tôi đem Việt nhi đặt vào lòng Văn Hinh.

“Văn Hinh, em hãy đưa Việt nhi đi đi.”

 

“Tỷ tỷ..”

 

“Mẹ, mẹ..” Việt nhi khóc òa lên.

 

“Con à, nhớ nghe lời dì nhé,  mẹ phải đi giúp cha con.” Tôi nói, rồi quay lại.

 

Nam Cung Vân trong trận khổ chiến, những người vây quanh anh thỉnh thoảng có người ngã xuống, nhưng động tác của anh cũng dần chậm lại…tôi thấy Dịch Phàm đang ở đó, lạnh lùng theo dõi..

 

“Không!” Tôi khóc kêu lên, tinh thần Nam Cung Vân rung lên, trúng một kiếm ngã xuống…

 

Vì sao? Vì sao không buông tha chúng tôi? Anh ta biết rõ tôi không phải là Trúc Thanh, anh ta có biết Nam Cung Vân đã từ bỏ việc báo thù, vì sao anh ta không chịu buông tha cho chúng tôi? Chúng tôi chỉ muốn sống một cuộc sống vô tranh, vì sao lại khó khăn như vậy?

 

Thái độ của Dịch Phàm hết sức khiếp sợ, tiếng khóc của tôi dần dần yếu dần, Nam Cung Vân lại bị trúng một kiếm nữa, tôi điên cuồng chạy tới chắn trước anh, những người đó dừng lại, nhìn về phía Dịch Phàm, chờ mệnh lệnh của anh ta.

 

Dịch Phàm nhìn chúng tôi, sắc mặt đen sì khiến người khác sợ hãi, nhưng tôi không sợ, Nam Cung Vân ở sau tôi, chúng tôi sống chết có nhau…

 

Dịch Phàm thúc ngựa bỏ đi, thủ hạ cũng chạy theo, chúng tôi thở hắt ra, cùng nhau ngồi bệt xuống đất, nghĩ đến kiếp nạn đã qua đi, nhưng lại không biết đó chính là sự bắt đầu…

 

Nhân mã của Hàn Kinh đã sớm chờ chúng tôi sao? Vì sao cái gì cũng đến đúng lúc như vậy? Cái chết không đáng sợ, đáng sợ nhất là người mình yêu và mình không được ở bên nhau, tôi và Nam Cung Vân không muốn xa nhau, nhưng không còn cách nào khác…

 

Đằng trước là Hàn Kinh cuồng bạo, phía sau là vách núi sâu vạn trượng, đã không còn đường lui nữa, Nam Cung Vân bị thương quá nặng, thần trí đã dần dần mê loạn, tôi kéo anh đi, cho dù có chết, chúng tôi cũng muốn chết cùng nhau…

 

Thái độ Hàn Kinh bắt đầu hoảng loạn, ánh mắt lóe lên sự tuyệt vọng, tôi hướng về hắn cười, hắn đã không cho tôi sống, tôi đây sẽ chết cho các người xem.

 

Tôi ôm chặt lấy Nam Cung Vân, cùng nhau nhảy xuống vực, rơi xuống….

 

 

Cơ thể chìm sâu xuống nước, hơi thở càng yếu, nhưng tôi lại không cử động, cứ để cơ thể mình chìm xuống, Nam Cung Vân cũng rơi xuống đây phải không? Trong dòng nước này còn giữ lại hồn phách của anh không? Nam Cung Vân, anh tới rồi sao? Em tới tìm anh đây, tuy rằng có chậm hai tháng, nhưng em đã tới tìm anh.

 

Chẳng trách mỗi lần nhìn thấy tấm vải kia tim tôi lại đau đớn, chẳng trách mỗi lần nhìn thấy vết máu loang lổ kia tôi chỉ muốn khóc…

 

“Mẹ. mẹ, mẹ không cần Việt nhi nữa sao?” Bên tai tôi đột nhiên vang lên giọng nói mềm mại của tiểu Việt. Tiểu Việt của tôi! Tôi không thể chết được, con tôi còn nhỏ như vậy, một cảm giác ham sống mãnh liệt trào dâng, hai chân tôi quẫy thật mạnh, cơ thể bắt đầu từ từ trồi lên.

 

“ào” một tiếng, đầu tôi nhô lên mặt nước, mở mắt nhìn phương hướng, tôi cố gắng bơi về phía bờ.

 

Tay chân bắt đầu cứng ngắc, mỗi lần cử động cánh tay là phải dùng hết sức lực toàn thân, dòng nước chậm rãi chảy xuôi, mang theo tôi xuôi theo dòng, tôi ở trong làn nước nặng nề cử động, vài lần như vậy rồi buông xuôi, hãy buông xuôi đi, tôi nhắm mặt lại quên đi hết thảy, chỉ muốn ngủ, để được gặp Nam Cung Vân trong mơ, không có tranh đấu, không phải trốn chạy, không cần phải lo lắng hoảng sợ…

 

Hãy buông xuôi đi, tôi nhắm mắt lại, cảm giác dòng nước ôm lấy mình, cảm nhận được sự ấm áp của nước, giống như sự ấm áp của Nam Cung Vân, giống như anh đang khẽ vuốt ve tôi, giọt nước mắt lăn xuống khóe mắt hòa lẫn vào dòng sông, không có tiếng động…

 

Không biết đến bao lâu, tôi cảm nhận được sự ấm áp của ánh mặt trời, tôi mở mắt, một màu xanh lam rộng khắp, giống như lần đầu tôi đến thế giới này, màu xanh này có chút chói mắt, thần chí tôi mơ hồ, rốt cuộc đâu mới là thật? Cơ thể không cảm nhận được dòng nước nữa, ở đây nước rất cạn. Tôi ngồi dậy nhìn lại mình, quần áo đã rách nát, bị nước thấm vào lộ cả cơ thể. Cả người gần như trần trụi, làn da trắng bệch, ánh mặt trời chiếu vào mềm mại.

 

Đã biết rõ cơ thể mình có sự thay đổi, sự khủng hoảng ban đầu đã trở thành thói quen, cúi xuống thấy ngực mình bằng phẳng, tôi vẫn còn là tôi không? Cuộc sống hai tháng trên vách núi đã làm cơ thể tôi hoàn toàn thay đổi, cái gọi là gay đặt vào tôi thật chẳng khác là bao. Vì sao tôi toàn gặp phải những chuyện cổ quái? Tôi cười buồn, cứ thẫn thờ ngồi nhìn bàn tay mình to hơn mà ngẩn ngơ.

 

Trong đầu hoàn toàn trống rỗng, cả người không còn chút sức lực nào, ngay cả sức để đau lòng cũng không có, khóc không được, cũng không muốn khóc, tôi chưa từng nghĩ sẽ có lúc sẽ không có Nam Cung Vân ở bên tôi, từ lần đầu tiên gặp anh, tôi đã đặt cuộc sống của mình vào anh, trong đáy lòng tôi anh chính là vạn năng, có anh ở bên, tôi sẽ không sợ gì, bất kể là lúc nhớ lại quãng thời gian ở Vọng mai sơn trang, bởi vì biết anh còn sống, tôi có thể kiên trì mà sống.

 

Chỉ cần biết Nam Cung Vân còn sống, cho dù không có bên cạnh tôi, tôi cũng sẽ có dũng khí mà sống, tôi sẽ dám đối mặt với tất cả mọi chuyện, nhưng hiện giờ…Trong lòng tôi trống vắng, hoàn toàn không có một tia hy vọng gì.

 

Xa xa vang lên một giọng ca thánh thót.

 

‘Núi xanh lả lướt, nước sông xanh ngắt…

 

Tiếng hát bỗng ngưng, tiếng nói một cô gái vang lên.

 

“Ông nội, ông xem, có một người ngồi dưới nước đằng kia kìa.”

 

Rồi đằng sau tôi vang lên một giọng nói, hỏi: “Huynh làm sao vậy? Sao lại ngồi ở đó?”

 

Thấy tôi không nói gì, cô gái bước đến trước mặt tôi, cúi xuống xem tôi, tôi ngẩng lên, đó là một cô gái trẻ khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, đôi mắt to trong veo, thấy tôi ngẩng lên, liền giật mình kêu một tiếng, mắt càng mở to hơn, mặt đỏ bừng, cuống quýt lui về sau vài bước.

 

Tôi cười nhạt, thật không ngờ bộ dạng của tôi lại làm người khác sợ như vậy, chắc là rất quái dị, tóc dài rối tung đằng sau, quần áo rách rưới rõ ràng là của phụ nữ, nhưng lại lộ ra bộ ngực bằng phẳng, nhìn hình thức bên ngoài, mặc dù gầy yếu, nhưng rõ ràng là đàn ông, chẳng trách cô gái đó lại kinh ngạc như vậy.

 

Thấy tôi có vẻ quái dị, cô gái đó chạy về phía ông nội mình, thì thầm gì đó, một lát sau, một giọng nói già nua vang lên sau lưng: “Vị này….không biết đã gặp phải chuyện gì, lão đây không dám nói lung tung, nhưng nếu muốn rời khỏi đây, hãy đợi đến ngày mai rồi mới có thể đi.”

 

Đúng là hai ông cháu thích lo chuyện bao đồng, người hay đi khuyên người khác, luôn nói đạo lý đầy miệng, bất cứ việc gì cũng cho là mình hiểu biết, coi chuyện xảy ra trên người khác đều là chuyện nhỏ.

 

Thấy tôi không phản ứng, hai người họ thấy cũng không thú vị gì, thì thầm to nhỏ với nhau rồi bỏ đi.

 

Không biết tôi đã ngồi đó bao lâu nữa, cho đến khi cảm giác lãnh lẽo, có con cá nhỏ tò mò động vào người tôi, nhẹ nhàng luồn qua mắt cá chân tôi, ở nơi này, Việt nhi nhất định sẽ thích, có nước, có cá, Việt nhi sẽ vui sướng chạy xuống nước đuổi theo con cá nhỏ, Nam Cung Vân nhất định sẽ lẳng lặng đứng bên cạnh cười cười nhìn con, nhìn đến khi con chạy ra xa, sẽ bước xuống mà đem con trở lại chỗ nước cạn, hai cha con cứ đùa vui vẻ như vậy, trên người ướt sũng, còn có thể dính đầy bùn, đùa giỡn nhau, rồi Nam Cung Vân sẽ đặt con lên vai về nhà, người chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng cười vang lên rồi…

 

Tiểu Việt, tiểu Việt của tôi, tôi dùng sức tát mình một cái, sao tôi lại có thể quên tiểu Việt được chứ, chỉ biết ngồi ở đây mà cam chịu, sao lại có thể quên tiểu Việt được, Văn Hinh đã đem tiểu Việt thoát đi được chưa? Hiện giờ họ đang ở đâu?

 

Đi Uyển thành, nếu Dịch Phàm đã buông tha cho tôi và Nam Cung Vân, chắc là sẽ không gây khó dễ với Văn Hinh và tiểu Việt, nếu Hàn Kinh không biết sự tồn tại của họ, vậy thì Văn Hinh và tiểu Việt chắc đang ở trong Văn phủ của Uyển thành. Hoặc cho dù hiện giờ Văn Hinh không có ở Văn phủ, bọn họ cũng có thể biết tung tích của Văn Hinh.

 

Tôi đứng dậy bước lên bờ, trên bờ có một bộ quần áo nam giới sạch sẽ, chất liệu thô dày, do giặt nhiều đã bạc màu, trên quần áo còn có hai cái mặt nạ màu đen, tôi sửng sốt….

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+