Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Luyến tiếc người trước mắt – Chương 65- END 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

CHƯƠNG 65

Cuộc chiến tranh sau đó tôi không muốn nói nhiều, từ khi đại quân Chu quốc đến đây Nam Cung Vân cũng không tham gia cùng, cho nên người chúng tôi tổn thất không nhiều lắm. Dù sao Chu quốc đã sớm chuẩn bị, hơn nữa hiện giờ Chu Võ đế cũng khổng phải tên hôn quân gì, cho nên Thánh Đức hoàng đế muốn nhất thống giang sơn, chỉ e là lúc ông ta còn sống cũng không thể đạt được.

Chiến tranh được một tháng là chấm dứt, tôi thật không ngờ lại nhanh như vậy, thì ra là Thánh Đức hoàng đế đột nhên quy thiên, cho nên Thái tử Hàn Chiêu vội về trở về để kế vị, chiến tranh liền chấm dứt như vậy.

Tôi vẫn tránh không gặp Hàn Chiêu, loại người này tốt nhất là đừng chọc vào, sau này nghe nói anh ta rất nhanh chóng lập hậu, là con gái của Tả tướng quân mà không phải là quận chúa ngang ngược, tôi vẫn nghĩ là Hàn Chiêu thích quận chúa ngang ngược đó, giờ tôi mới hiểu, là tôi nhầm rồi.

Thì ra Hàn Chiêu thích hợp làm thái tử, làm hoàng đế hơn Hàn Kinh, bởi vì anh ta có thể làm cho mình vô tình.

Chu Dịch Phàm cũng không gây khó dễ cho tôi và Nam Cung Vân, anh ta nhanh chóng trở về kinh thành, nghe nói vị Tiêu Phi kia đã sinh cho anh ta một đứa con, đây là đứa con đầu tiên của anh ta, tôi thấy vui thay  cho anh ta, tôi nhớ có người từng nói một câu: “Thà rằng nắm tay người trước mắt, còn hơn tìm kiếm những điều xa vời”

Tôi từng muốn hỏi Chu Dịch Phàm về chuyện Trúc Thanh, giữa họ và Hàn Kinh đã xảy ra chuyện gì, nhưng rồi lại không dám, tôi sợ, tôi sợ hỏi được ra kết quả mà tôi không mong muốn, cũng sợ nếu biết được sự thật, trái lại tốt nhất không nên gặp, làm người, đôi khi cứ giả vờ ngốc là tốt hơn, cho dù chỉ là giả vờ ngốc thôi.

Không cần phải tiếp tục trốn tránh Hàn Kinh và Dịch Phàm, tôi và Nam Cung Vân cuối cùng cũng có thế quang minh chính đại mà sống. Từ ngày uống máu của Mai Tốn Tuyết,cơ thể của tôi quả nhiên khôi phục lại dần dần, không tới một tháng, tôi đã trở lại là Trương Tĩnh Chi.

Một ngày, Nam Cung Vân ôm tôi từ đằng sau, đột nhiên nói: “Ta rất sợ, Tĩnh Chi.”

Tôi kỳ lạ, bởi tôi không biết Nam Cung Vân còn có thể sợ cái gì.

“Ta sợ ta sẽ từ từ già đi, còn muội vẫn trẻ trung như này, ta thậm chí ích kỷ muốn muội già dần đi cùng ta.” Nam Cung Vân nói.

Cơ thể của tôi từ khi vào thế giới này không hề thay đổi vẫn là hình dáng của tuổi hai mươi, tuy rằng hiện giờ tôi đã hai mươi sáu tuổi rồi, nói thật, tôi có chút sợ hãi, tôi sợ nhìn thấy Nam Cung Vân từ từ già đi, còn tôi là trở thành bất tử.

Sau đó lại có tin tức của Đường Huyên, Vô thượng tán nhân cô ấy đã tìm được. Đường Huyện sai người mang tin tức đến cho tôi, cô ấy đã tới Bình Huyền rồi, cũng chính là tiểu thành nơi lần đầu tiên chúng tôi đến thời đại này, cô ấy muốn gặp tôi trước khi đi , vì thế chúng tôi một nhà ba người đi gặp cô ấy.

“Tĩnh Chi, cậu thật sự quyết định ở lại đây sao?” Đường Huyên lại hỏi tôi.

Tôi ngắm nhìn Việt nhi đang chơi đùa cùng Nam Cung Vân, nhẹ nhàng nói: “Đúng vậy, tôi muốn trở về cũng không được.”

Đường Huyền nhìn tôi, ánh mắt lại di chuyển tới người thân của tôi: “Tôi thật hâm mộ cậu, Tĩnh Chi ạ, cậu có thể tìm được người yêu cậu thật lòng ở thế giới này.”

Tôi mỉm cười, “Chẳng phải cậu cũng có sao?”

Thiệu Dương vẫn đứng bên cạnh Đường Huyên, cho dù biết cô ấy muốn trở về thời đại của  mình.

‘Tôi sợ, cậu biết không, Tĩnh Chi, tôi không thể giống cậu luôn tin tưởng vào tình yêu.” Đường Huyên nói nhỏ, “Tôi chỉ có thể tin vào chính mình, tôi không thể dựa vào tình yêu của anh ấy để ở lại nơi này, nếu một ngày nào đó anh ấy không yêu tôi nữa, tôi còn có gì?”

Tôi không trả lời, đối với tình yêu, ai cũng không thể đảm bảo, ngay cả tôi cũng vậy, cũng không thể đảm bảo Nam Cung Vân sẽ yêu tôi cả đời.

Đường Huyên vẫn quyết tâm trở về, Vô thượng tán nhân cũng đồng ý giúp cô ấy trở về, lần đầu tiên tôi thấy cô ấy nhắc đến tên người nửa tiên này, nói thật, tôi đối với ông ta chẳng có tình cảm chút nào.

“…Nếu ngươi trở về, trí nhớ của cậu có thể bị ảnh hưởng, ngươi thật sự có thể bỏ lại hết thảy nơi này được không?” Ông ta hỏi Đường Huyên, Đường Huyên im lặng một lúc rồi đáp: “Tôi có thể.”

‘Ta không thể gọi ngươi trở lại được, nếu ngươi hối hận cũng không còn cách nào nữa đâu, ngươi biết không?”

“Tôi biết.”

Tôi như nhìn thấy thân hình của Thiệu Dương lay động, dù sao anh ta cũng không giữ lại được cô ấy, mặc dù anh ta yêu Đường Huyên, không để ý tới dung mạo của cô ấy, chỉ yêu cô ấy mà thôi.

“…Ta cũng không thể đảm bảo sẽ đưa ngươi trở về chính xác  không gian và thời gian, có lẽ khi ngươi trở về phát hiện không đúng thời đại của ngươi, ngươi vẫn quyết tâm mạo hiểm không?”

Cả người Thiệu Dương thẳng tắp, tôi có thể nhìn thấy tay anh ta nắm chặt lại thành nắm đấm. :Tôi không sợ” Đường Huyên đáp.

Nam Cung Vân ôm chặt tôi, giống như người phải rời khỏi thời đại này không phải là Đường Huyên mà là tôi.

Khi vị bán tiên kia bắt đầu thực hiện, chúng tôi yên lặng nhìn Đường Huyên, cô ấy nhắm mắt lại ngồi yên, nhưng trong mắt lại trào ra nước mắt, chảy xuống gò má.

Sau một lúc, không thấy Đường Huyên có biến đổi gì, mọi người đang sửng sốt, đột nhiên nghe tiếng kêu sợ hãi của Tiểu Ngọc.

Cơ thể của tôi đột nhiên tỏa hào quang chói mắt, rồi từ từ biến mất…

“Tĩnh Chi…” Nam Cung Vân điên cuồng gào thét, muốn ôm tôi thật chặt nhưng lại ôm vào khoảng không.

Tôi hoảng sợ không có phản ứng gì, mắt mở to chỉ nhìn thấy Nam Cung Vân đang điên cuồng, còn tiếng khóc của Việt nhi…

Tôi đã từng hỏi Nam Cung Vân, tôi là một cô gái rất bình thường, rốt cuộc vì sao anh lại yêu tôi?

Nam Cung Vân chỉ cười không trả lời.

Thật ra khi tôi hỏi anh, tôi rất muốn nghe anh nói rằng vì anh thấy tôi và anh khác biệt, có khí chất, hoặc có thể anh nói là thấy tôi rất xinh đẹp chẳng hạn.

Tôi thừa nhận là tôi có chút hư vinh.

Có thể do tôi hỏi nhiều quá làm anh phải trả lời, anh nói cho tôi biết anh nhớ rõ trong đêm tuyết, câu hát của tôi “ai sẽ cùng tôi cùng sinh cùng tử” đã làm cho anh động tâm, rồi sau đó hình dáng của tôi kéo anh ở trong đống tuyết đã làm anh động tình…

Thì ra, động tâm và động tình rất đơn giản như vậy!

Yêu một người chỉ cần trong nháy mắt, quên một người lại cần cả cuộc đời.

Tôi nghĩ tất cả mọi cái đều đã chấm dứt, nhưng lại không biết chính là sự bắt đầu.

Cảm giác được ánh nắng chiếu rọi vào mắt, tôi mở to mắt ra, một khoảng trời màu trắng ngay trước mắt.

Trời màu xanh trong, cỏ màu xanh biếc, bốn phía tràn ngập hương vị của màu cỏ xanh, gió từ từ thổi thới,  làn sóng cỏ nhấp nhô.

Đầu tôi choáng váng, nhưng lại không muốn suy nghĩ, không muốn đứng lên, cũng không muốn cố gắng nhớ về bất cứ gì cả.

Giữa lúc mơ màng, tiếng vó ngựa vang đến, tôi ngồi dậy, đưa mắt hướng về nơi có tiếng động truyền đến, một người một ngựa đến gần, quần áo tung bay, roi ngựa thỉnh thoảng vung lên, giục ngựa chạy như bay…

…Người đó ngồi trên lưng ngựa, thấy tôi ngây ra ngồi dưới đất, liền xem xét, rồi dùng roi ngựa chỉ vào tôi hỏi: “Ngươi là một nữ tử, ngồi ở nơi hoang dã này làm gì?”

Tôi ngẩn ra nhìn anh ta, người này nhìn rất quen, tuy rằng gương mắt rất trẻ tuổi, có chút cuồng ngạo, tuy người này …nhưng sao tôi lại thấy anh ta quen quen nhỉ?

Anh ta thấy tôi ngẩn ra nhìn mình, không trả lời, khóe miệng nhếch lên nụ cười chế giễu, vung roi ngựa lên vụt thẳng vào tôi, tôi vội nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy bên tai tiếng gió vun vút, mở mắt ra đã thấy mình ngồi trong lòng anh ta.

Trong đầu tôi liền nảy ra một ý, tôi chẳng cân nhắc gì lập tức xé vạt áo trước ngực anh ta, một vết bớt màu đỏ hiện ngay ra ở trước mắt.

Anh ta sững sờ…

Tôi thì ngây ra…

“Trúc Thanh…Trúc Thanh…Chẳng lẽ tôi thật sự là Trúc Thanh…

 

Catalog: 

Thư viện sách

Luyến tiếc người trước mắt – Chương End – Ngoại truyện

CHƯƠNG 66: VĨ THANH

 

Mùa hè ở trên núi so với các nơi khác lộ vẻ rực rỡ hơn, màu xanh của núi, màu xanh của nước, dòng suối nhỏ róc rách chảy từ trên đỉnh núi xuống, trườn qua sườn núi, chảy xuống chân núi hòa vào dòng sông, tỏa ra.

 

Giữa dòng suối, một cậu bé chừng hơn mười tuổi đang xoay người tìm kiếm gì đó, lúc đó, một cô bé chạy từ trên núi xuống, cô bé còn rất nhỏ, chừng bốn năm tuổi.

 

“Nhược nhi, sao vậy? Sao lại khóc?” Cậu bé nhìn cô bé khóc chạy tới, từ dưới nước đi lên, kéo cô bé lại, nhẹ nhàng lau nước mắt và nước mũi cho cô bé.

 

‘hức hức…Lôi ca ca…Hức…Mẫu thân không cho muội đi theo…” Cô bé vừa khóc vừa nói.

 

 

“Nhược nhi đừng khóc nữa, Lôi ca ca đưa muội đi chơi, được không?” Cậu bé nói.

 

“Nhưng Nhược nhi muốn cưỡi ngựa cùng mẹ, nhưng phụ thân không cho Nhược nhi đi, chỉ cho mẹ đi thôi, hức hức.”

 

“Cưỡi ngựa?” Cậu bé ngạc nhiên, “Vậy sư tổ đâu? Vừa rồi a di không phải vẫn ở cùng sư tổ hay sao?”

 

“Bán tiên gia gia bị mẹ đuổi đi rồi.”

 

‘Đuổi đi?” Cậu bé há miệng hỏi, kinh ngạc.

 

“Vâng.” Cô bé ra sức gật đầu, “Bởi vì Bán tiên gia gia xem tướng số cho muội nói muội sau này sẽ trở thành hoàng hậu, cho nên mẹ rất tức giận, nói gia gia toàn nói hươu nói vượn, rồi đuổi gia gia đi.”

 

Cậu bé đứng yên ở đó, sư tổ bị đuổi đi! Chẳng lẽ mẹ không ngăn cản sao?

 

Cô bé không để ý đến sự kinh ngạc của cậu bé, bởi căn bản cô bé còn chưa hiểu “hoàng hậu” là gì, còn vẫn so đo vì sao mẫu thân không mang mình đi theo, rồi chu miệng nhỏ nhắn nói: “Phụ thân xấu lắm, tối qua còn bắt nạt mẫu thân, hôm nay muội sẽ đi giành lại công bằng cho mẫu thân.”

 

“Bắt nạt mẫu thân muội?” Cậu bé càng kinh ngạc hơn, từ trước đến nay toàn là a di bắt nạt dượng mà, sao lần này lại bị bắt nạt lại thế nhỉ.

 

“Vâng, tối qua muội chưa ngủ, liền đi tìm mẫu thân, thấy ba ba bắt nạt mẫu thân, đem mẫu thân đặt ở bên dưới…”

 

” Nam Cung Nhược!” Một giọng nói ở bụi cỏ bên cạnh vang lên, làm cô bé giật mình, là một thiếu niên chừng mười ba mười bốn tuổi đang ngồi giữa bụi cỏ đứng lên, mặt đỏ bừng trừng mắt nhìn cô bé.

 

Cô bé bị cậu ta dọa, hai mắt đầy nước mắt, kêu một tiếng “ca”, rồi khóc òa lên.

 

‘Không được nói bậy!” Thiếu niên nói, “Còn khóc nữa, nữ nhân thật là phiền toái.”

 

“Đừng khóc, đừng khóc” cậu bé chạy đến vỗ về, kéo cô bé ra sau lưng: “Đại ca, sao huynh lại quát Nhược nhi?.”

 

Thiếu niên được gọi là đại ca lạnh lùng nhìn cậu bé, đột nhiên cười nói: “Lôi tiểu tử, ngươi sao lại không có tiền đồ vậy chứ, cả ngày thích bị phiền toái như vậy, hay ngươi đi gặp cha mẹ ta, bảo họ gả Nhược nhi cho ngươi đi.”

 

Cậu bé họ Lôi đỏ mặt lên, định cãi, rồi lại nhịn xuống, xoay người dắt cô bé đi.

 

“Nhược nhi, đừng khóc, chúng ta đi bắt cá được không?”

 

“Vâng, Lôi ca ca thật tốt, so với ca của ta còn tốt hơn.”

 

‘Đại ca cũng rất tốt, Nhược nhi không thể nói đại ca như vậy.”

 

‘Vâng, Nhược nhi sẽ nghe lời, Lôi ca ca đối với Nhược nhi là tốt nhất, so với phụ thân cùng mẹ đều tốt như nhau.”

 

“Họ đối với Nhược nhi rất tốt”

 

“Nhưng họ lại không cho ta đi cùng.”

 

Cậu bé họ Lôi dừng lại, ngồi xổm xuống, nhìn khuôn mặt xinh như búp bê nói: “Ta nghe mẫu thân từng nói, mẫu thân và phụ thân muội không dễ dàng gì được ở bên nhau, hai người họ đã từng trải qua một thời gian rất dài, cho nên hiện giờ họ rất ân ái, Nhược nhi đã lớn rồi, đừng lúc nào quấn lấy mẹ nữa, được không?”

 

Nhược nhi ra sức gật đầu, tuy rằng căn bản không hiểu được hết.

 

Trên bờ thiếu niên vẻ mặt khinh thường nhìn hai người trước mặt, bĩu môi, nữ nhân thật là phiền phức, như là mẹ mình thật là phiền phức, rồi lại sinh cho mình một muội muội thật phiền phức, không biết vì sao cha ngày nào cũng có thể tươi cười được với hai phiền phức này, thật sự là làm mất uy danh của Nam Cung gia mà. Lôi thúc thúc thật ra cũng không tồi, rất ít khi bị Văn di nương bắt nạt, tiếc là lại sinh ra một đứa con vô dụng như vậy!

 

Thiếu niên thở dài, sau đó lại thở sâu rồi đột nhiên hướng về phía xa xa hét lớn: “Ta là Nam Cung Việt nhất định sẽ trở thành một đại hiệp lưu danh!…”

 

NGOẠI TRUYỆN

Vào một đêm nào đó trời tối đen như mực rất dễ giết người, gió to dễ gây hỏa hoạn, Chanh gặp được Trương Tĩnh Chi.

Trương Tĩnh Chi: (Hai tay bóp cổ Chanh, thái độ hung dữ) Nói mau! Nói mau! Rốt cuộc cô định viết về tôi ngu ngốc đến mức nào cô mới hài lòng! Cô không thấy tất cả mọi người đang hận là không thể đi giết tôi được sao?

Chanh: (Cười nịnh nọt): Đừng nóng giận, có gì từ từ nói, làm gì có, mọi cái là do cô, là do đầu gối của cô quá mềm dẻo! Lúc đầu mà không ngốc nghếch, thì tương lai làm sao cô lại chín chắn như vậy!

Trương Tĩnh Chi: Còn nói à! Cô để tôi quỳ à? Sao cô đã bắt tôi quỳ rồi, lại còn để tôi ngã xuống đất nữa chứ!

Chanh: Bình tĩnh, bình tĩnh.

Trương Tĩnh Chi: (hai tay dùng sức, sắc mặt Chanh ửng đỏ) Tôi không phải là phế nhân! Tôi không phải! Tôi đường đường là một sinh viên ở thế kỷ hai mươi mốt, cô muốn phá hủy hình tượng của tôi thì cô mới hài lòng buông tha cho tôi phải không?

Chanh tức giận quát: Bà đây cho cô ngu ngốc đấy thì sao nào! Cho cô ngu ngốc đấy! Bà đây cho cô “mất chồng” thì cô mới mở mang đầu óc ra được. Cô bóp đi, Cô bóp đi, bóp chết tôi đi, dù sao nếu tôi không bị cô bóp chết, thì tôi cũng bị các cô gái khác bóp chết vì tôi đã ngược đãi Nam Cung Vân.

Trương Tĩnh Chi bùng nổ…

Chanh: Yên tâm đi, Nam Cung Vân không chết được đâu, tôi thà rằng để cô chết còn hơn là để hắn chết, tôi chính là mẹ hắn mà, đừng hận tôi, ai bảo cô chỉ là con dâu tôi thôi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+