Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mảnh ghép hôn nhân – Chương 14 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 14: Hợp đồng, âm mưu mới chỉ bắt đầu

 

Trong mắt của Hi Hiểu, lần này đi tham dự lễ cưới của Lục Kỳ Thần coi như là một lần đoạn tuyệt, kể từ nay đôi bên ai nấy đều có gia đình riêng, Lục Kỳ Thần sẽ không còn tư cách gì để chất vấn cô nữa. Còn về Đồng Đồng, anh ta giờ đã là chồng của người khác, càng không có tư cách để nhúng tay vào.

 

Sự ràng buộc về thân phận sẽ làm giảm bớt sự qua lại giữa đôi bên. Những người tình cũ ai nấy đều có gia đình riêng vốn dĩ là một chuyện đáng buồn, thế nhưng trong lòng Nhan Hi Hiểu lại cảm thấy vô cùng thoải mái. Cô đi đi lại lại trước cái tủ quần áo, suy nghĩ không biết bao lần nên mặc quần áo như thế nào. Cuối cùng, sau ba mươi hai lần quay sang hỏi Lí Tử Duệ nên ăn mặc như thế nào trong đám cưới của họ, Tử Duệ đã không còn đủ nhẫn nại nữa, mặt anh lập tức sầm xuống: -Nhan Hi Hiểu- Tử Duệ ngồi phịch xuống đầu giường: – Em nên hiểu rõ đây là đám cưới bạn trai cũ của em với người yêu của anh ta chứ không phải là đám cưới của em với anh ta. Em ăn mặc lộng lẫy quá để làm cái gì?

Hi Hiểu cố gắng đè chặt cơn bực tức của mình ở trong lòng: -Được rồi, nếu như anh không chê thì em mặc áo phông với quần bò đi tham dự nhé! Như vậy đủ nhanh gọn rồi chứ?

 

-Em….- Tử Duệ tức nghẹn họng không nói ra lời. Nghĩ đến tình trạng chiến tranh giữa hai người mấy hôm nay, với tính cách nóng nảy của Hi Hiểu, nếu lúc này mà chẳng may chọc tức cô thì hậu quả chắc chắn là anh sẽ phải đi dự hôn lễ một mình, như thế chẳng phải làm trò cười cho thiên hạ hay sao? Nghĩ đến đây, Tử Duệ liền đến bên tủ quần áo, nhấc một cái váy màu tím nhạt lên: -Cái này rất đẹp, anh thích em mặc cái này!

 

-Thưa giám đốc Lí, anh làm ơn có chút tinh thần yêu nghề đi có được không?- Hi Hiểu nhìn cái váy, khóc dở mếu dở: -Đó là chiếc váy mà anh mua cho em lúc đi công tác Hồng Kông, thế mà lúc về chẳng phải sống chết thế nào cũng nhất định không cho em mặc hay sao? Lại còn nói hở hang quá mức, chẳng khác gì mặc váy ngủ cả!

 

-Anh đã nói như thế à?- Tử Duệ nheo nheo mắt. Quả thật chiếc váy này có hở hang thật, nhìn chẳng khác gì cái túi đựng dưa hấu. Nghĩ thế anh liền nhét nó vào trong tủ rồi rút một bộ khác ra: -Cái này….

 

-Thôi được rồi, cái này đi!- Hi Hiểu chán chẳng muốn phải dọn dẹp nữa nên vội vàng thay quần áo rồi trang điểm qua loa một chút. Sau khi kiểm tra thấy mình đã khá chỉn chu, cô mới yên tâm cùng Tử Duệ ra ngoài.

 

Hôn lễ của thiên kim tiểu thư của Gia Thái đương nhiên là phải hoành tráng hơn người.

 

Sau khi báo tên và nhét phong bì vào hòm, Tử Duệ và Hi Hiểu mới đi vào đại sảnh. Các cô lễ tân dẫn họ vào vị trí ngồi, Tử Duệ nói đùa: -Ha ha…phô trương quá đấy, trông chẳng khác gì đại tiệc quốc gia!

 

-Cũng không hẳn là vì hôn lễ đâu!- nhìn những dòng người không ngớt đi vào đại sảnh, Hi Hiểu cười khẩy: -Thứ nhất, điều này thể hiện thực lực của cả hai gia đình, Gia Thái hùng mạnh như vậy, đương nhiên phải phô trương cho người ta thấy, dưới sức ép của khủng hoảng tiền tệ mà thực lực của họ không hề giảm sút. Thứ hai là, chắc là họ đang định tuyên truyền cho dự án Thừa Trạch chuẩn bị khởi công vào tháng tới, đấy là công trình hợp tác đầu tiên giữa Gia Thái và Đường Đô.

 

-Sao em biết?

 

-Những tài liệu ngày nào anh mang về chẳng nhẽ chỉ để đặt trên bàn không thôi sao?- Hi Hiểu nheo mắt: -Hơn nữa trên đài báo đã bắt đầu quảng cáo rầm rộ rồi. Gia Thái muốn thực hiện công trình trong thời điểm khủng hoảng tiền tệ như thế này chỉ là để chứng minh thực lực của mình, cũng coi như là một sự đánh cược!

 

Mải mê nói chuyện, đột nhiên phía trước rộ lên tiếng ồn ào. Hai người ngẩng đầu lên nhìn thì hóa ra là đôi vợ chồng trẻ đang tiến vào đại sảnh. Từ xa trông lại, Kiều Việt trong chiếc váy cưới màu trắng sánh vai đi bên Lục Kỳ Thần toát lên một vẻ sang trọng và cao quý đến khó tả.

 

Dường như có thần giao cách cảm, đôi mắt của người đó đột nhiên nhìn thẳng về phía trước. Trái tim Hi Hiểu chợt hoang mang, vội vàng cúi xuống gỉa vờ uống nước để che đi sự bối rối. Phải mất hai giây sau cô mới dám ngẩng đầu lên. Cô dâu chú rể lúc đó đã hòa vào đám đông náo nhiệt.

 

Bên tai Hi Hiểu đột nhiên vang lên giọng nói của Tử Duệ: -Hi Hiểu, em không dám nhìn à?

 

Ngẩng đầu nhìn Tử Duệ, trong lòng Hi Hiểu bỗng cảm thấy tức tối, cô đá một cái thật mạnh vào chân Tử Duệ rồi nghiến răng nói: -Tử Duệ, hôm nay anh rất muốn được thưởng thức mười “món” đại hình của nhà họ Nhan có phải không hả?

 

Chắc là bị đá đau quá nên Tử Duệ đành phải cầm cốc trà lên để che đi sự đau đớn và ngại ngùng. Hai người gườm gườm nhìn nhau, bỗng thấy mọi người đã bắt đầu ăn tiệc, đôi bên đành dừng cuộc chiến.

 

Cái gọi là ăn cưới chẳng qua chỉ là bỏ tiền ra để mua quan hệ. Mà bữa tiệc cưới ngày hôm nay rõ ràng là quá phô trương.

 

Lí Tử Duệ vô tình liếc thấy vị trí của hai người họ đang ngồi có đề biển “khách quý”, mà trong cả buổi tiệc cưới ngày hôm nay, những bàn khách quý như họ chưa có đến mười bàn.

 

Phóng tầm mắt ra xung quanh, Tử Duệ phát hiện ra ở các bàn khác đều có đề tên đơn vị, công ty, thậm chí còn có đến mấy công ty vẫn thường là đối thủ cạnh tranh với Trụ Dương.

 

Một buổi lễ thành hôn quá náo nhiệt, chẳng khác gì những buổi tiệc chiêu đãi của các doanh nghiệp lớn.

 

Một cảnh tượng thường thấy trong các buổi tiệc tùng đó là các vị khách mời trao đổi danh thiếp với nhau. Trong khi đó, những lời phát biểu của Kiều Tham Chính trước buổi tiệc lại càng khiến cho không khí của buổi lễ mang đậm mùi lợi ích. Anh sờ sờ vào cái túi trống không rồi quay sang nhìn Hi Hiểu bằng ánh mắt oán trách, bởi vì trước khi đi đã mất quá nhiều tâm sức trong việc tư vấn cho cô ấy mặc cái gì, đến nỗi quên mất cả yêu cầu cơ bản của một người làm thị trường.

 

Đang u uất thì đột nhiên bên tai vang lên tiếng chúc mừng không dứt, hai người vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Kiều Việt và Lục Kỳ Thần đi chúc rượu đến chỗ mình. Ngay lập tức, đám đông liền đứng dậy chúc mừng. Lí Tử Duệ bất thần nhìn sang Hi Hiểu đang ngồi bên cạnh mình, thấy cô mỉm cười rất tự nhiên, đôi mắt long lanh chẳng chút bối rối hay ngại ngùng.

 

-Cám ơn các vị đã đến tham dự lễ cưới của tôi và Kiều Việt- Lục Kỳ Thần cười nói vui vẻ rồi nghiêng người chạm cốc với mọi người, những lời chúc mừng liên tục được gửi đến cho hai người. Đến lượt Hi Hiểu và Tử Duệ, Tử Duệ kính rượu Kiều Việt trước: -Cám ơn sự tín nhiệm của tổng giám đốc Kiều, chúc cho sự hợp tác của chúng ta từ nay về sau ngày càng tốt đẹp!

 

-Cũng chúc anh như vậy nhé!- Kiều Việt mím môi cười, vốn định nói gì thêm nhưng đột nhiên có tiếng gọi cô. Thế là chỉ còn lại một mình Lục Kỳ Thần ở lại. Tử Duệ cười nói: -Chúc tổng giám đốc Lục trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử!

 

Nghe đến hai từ “quý tử”, ánh mắt Lục Kỳ Thần chợt lóe sáng nhưng ngay lập tức trở lại trạng thái tĩnh lặng như trước. Anh cười nói: -Có thể hạnh phúc được như giám đốc Lí là tôi đã thấy mãn nguyện lắm rồi!

 

Nói rồi anh hướng ánh mắt về phía Hi Hiểu: -Hi Hiểu, hôm nay em rất đẹp!

 

Mặc dù câu nói này chỉ mang tính xã giao nhưng đối với người trong cuộc lại khó tránh khỏi có chút tình tứ, ngọt ngào. Cảm nhận được ánh mắt khó chịu của Tử Duệ, Hi Hiểu cười giả lả: -Tôi lúc nào chẳng xinh đẹp, phải không Tử Duệ?

 

Tử Duệ bất ngờ bị hỏi đến nên hơi ngây người chưa kịp phản ứng ngay, nhưng chỉ vài giây sau, anh liền nở một nụ cười hài lòng rồi quay sang Lục Kỳ Thần nói: -Tổng giám đốc Lục- nụ cười trên môi Tử Duệ chợt tắt: -Sau này có chuyện gì mong tổng giám đốc Lục chiếu cố nhiều hơn!

 

Lục Kỳ Thần hơi khựng lại: -Đương nhiên rồi!- nói rồi Lục Kỳ Thần cầm ly rượu đi về phía trước, ánh mắt dừng lại ở Hi Hiểu: -Hi Hiểu, bạn cũ kết hôn, em là người đi trước, có chút kinh nghiệm nào thì giới thiệu cho anh với?

 

-Có đấy, tổng giám đốc Lục không nói thì suýt nữa tôi cũng quên mất!- Hi Hiểu gật đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm mà cô đã từng say mê kia: -Công tư phân minh, không thể tùy tiện để chuyện tình cảm xen vào công việc. Tôi với Tử Duệ trước đây là đồng nghiệp, chính bởi vì chuyện này là không ít lần tranh cãi!

 

Lục Kỳ Thần hơi nhíu mày, chủ động đến gần chạm cốc với hai người: -Lời của cô Lí đây thật có lí, mời các vị cứ tiếp tục ăn uống, tôi phải qua bên kia một chút!

 

Hi Hiểu ăn chẳng thấy ngon, không biết tại sao cô cứ cảm giác ánh mắt cuối cùng mà Lục Kỳ Thần nhìn cô như có ý gì đó, có một chút thất vọng, lại có vài phần mơ hồ và nguy hiểm. Hi Hiểu cúi đầu thở dài, cho dù nói thế nào đi nữa, khi có ánh mắt như vậy chứng tỏ anh ta đã hiểu rõ những gì mà Hi Hiểu nói.

 

Mấy tháng trời không hề qua lại, có lẽ anh ta chẳng có hứng thú gì với Đồng Đồng. Rất có thể đúng như những gì mà Tử Duệ nói, tất cả chỉ là do bản thân quá nhạy cảm, lo bò trắng răng mà thôi.

 

Có thể ánh mắt cuối cùng mà anh ta nhìn Đồng Đồng chỉ là để thể hiện chút lương tâm còn sót lại của bản thân. Và cô cũng chẳng cần vì vậy mà lo lắng không yên, vì thế mà làm đảo lộn cuộc sống của mình, vì vậy mà cảm thấy hai người vẫn còn dính líu với nhau.

 

Cô đang chìm đắm vào dòng suy nghĩ thì đột nhiên bên tai vang lên giọng nói của Tử Duệ: -Hi Hiểu, câu nói nói đó của em được lắm!

 

Cô ngây người: -Câu nào?

 

-Chính là cái câu mà em bảo Lục Kỳ Thần phải công tư phân minh ấy- Tử Duệ nhìn cô:

 

-Anh vốn nghĩ, với cá tính của em chắc chắn em sẽ nói tính cách chồng tôi không được tốt cho lắm, Lục Kỳ Thần, tôi cảnh cáo anh, sau này đừng có mà hợp tác với anh ấy!

 

-Em cũng định nói cái đó- Hi Hiểu cười chán ngán: -Nhưng nói rồi anh có nghe không? Lại chẳng bị anh coi như hòn đá cản đường công danh, ngày đêm căm hận, chửi rủa. Chi bằng cứ thuận theo tự nhiên, sau này càng phải cẩn thận hơn!

 

-Ừ!

 

-Anh định giành lấy đề án Thừa Trạch đấy à?- Hi Hiểu nhíu mày: -Chẳng phải nói là sẽ lấy những cái có quyền sở hữu của Đường Đô sao?

 

-Nghĩ đi nghĩ lại, anh đã thay đổi chú ý, chỉ cần giành được Thừa Trạch thôi. Thứ nhất, cái hạng mục ấy hiện nay chuẩn bị được khởi công, bắt tay vào ngay từ đầu sẽ tiện lợi hơn nhiều. Mà các hạng mục trước đây của Đường Đô đều đã bị mắc cạn quá lâu trong cuộc khủng hoảng tiền tệ, trong mắt mọi người đã có những ấn tượng không hay.

 

Giờ bắt tay vào đó, làm tốt thì không sao, một khi làm không tốt lại tự chuốc mệt vào người, thậm chí còn mang tiếng là thất bại thê thảm. Vì vậy làm đại diện cho mấy đề án ấy quá mạo hiểm…- anh dừng lại một chút: -Thứ hai chính là những yếu tố mà em đã cân nhắc. Nếu như Lục Kỳ Thần trong lòng có gì bất mãn, làm ra những chuyện không có lợi cho chúng ta thì Gia Thái vẫn có thể kềm chân một phần thực lực của anh ta. Em tưởng rằng Kiều Việt là con ngốc hay sao mà lại để cho anh ta ra tay với chúng ta dưới danh nghĩa công việc như vậy?

 

-Cũng chưa chắc là sẽ không xảy ra- Hi Hiểu cười: -Giả sử Kiều Việt biết rằng em có con với anh ta, có nằm mơ cũng mong em bị lăng trì ấy chứ!

 

-Thế nhưng thái độ của chúng ta rất cứng rắn, đứa bé chẳng có liên quan gì đến họ cả, hơn nữa trừ phi mang đi kiểm tra DNA, nếu không chúng ta chính là bố mẹ của nó- Tử Duệ cười nói: -Cô ta có thể là con ngốc sao? Ai lại đi tìm mọi cách chứng minh đứa bé ấy là con của chồng mình? Nếu như Lục Kỳ Thần cứ đeo bám không chịu buông tha thì có khác nào tự đâm đầu vào chỗ chết. Càng đeo bám chứng tỏ càng còn tình cảm, chắc chắn Kiều Việt không thể chịu đựng nổi chồng mình lại như vậy!

 

Hi Hiểu bất lực nhìn Tử Duệ, cho dù bây giờ có nói cái gì cũng chỉ là vô ích. Cho dù có phân tích từ góc độ nào đi nữa, Tử Duệ vẫn tin chắc rằng Lục Kỳ Thần chính là đá dải nền cho con đường phát triển của anh. Mà hiện giờ, nhiệm vụ cô là phải đóng vai một người vợ hiền lành, cố gắng làm mọi việc để anh không phải lo âu, giúp anh đánh thắng trận chiến này.

 

Không ở trong cuộc thì không rõ đầu đuôi sự tình. Là giám đốc của bộ phận thị trường, Lí Tử Duệ có hứng thú như vậy đối với đề án Thừa Trạch cũng là điều hợp tình hợp lí. Hi Hiểu cẩn thận xem xét những tài liệu có liên quan, đây là một đề án xây biệt thự cao cấp. Trong tình trạng nền kinh tế bất động sản đang đi xuống như hiện nay, hạng mục này quả nhiên cũng có nhiều lợi thế.

 

-Em đoán xem lần này tỉ lệ cổ phần của Thừa Trạch là bao nhiêu?- Lí Tử Duệ đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt đầy bí ẩn.

 

-Bốn sáu!

 

-Đoán chuẩn lắm!- Lí Tử Duệ vỗ tay đánh đét một cái: -Ai bốn ai sáu?

 

-Đương nhiên là Gia Thái sáu, Đường Đô bốn rồi!-Hi Hiểu nói như là điều đương nhiên, nhưng chỉ hai giây sau, cô kinh ngạc ngẩng đầu hỏi: -Lẽ nào Đường Đô sáu, Gia Thái bốn?

 

Lí Tử Duệ gật đầu: -Đúng thế, Đường Đô vì hạng mục này còn bán đi một khu đất để bổ sung vốn đầu tư đấy!

 

Lông mày của Hi Hiểu nhíu chặt lại, Đường Đô lấy cái này để bù cho cái kia như thế chứng tỏ họ rất coi trọng công trình Thừa Trạch này. Cho dù Gia Thái có giấu kín chuyện này đến đâu thì vẫn sẽ lọt tin tức ra ngoài. Đường Đô nhờ Gia Thái mới có thể khôi phục lại, mà thiếu gia Lục Kỳ Thần của Đường Đô cũng vì Gia Thái mới phải vào tù. Chẳng còn gì phải nghi ngờ nữa, những tin tức này cực kì không có lợi cho sự phát triển của Đường Đô. Xét về lâu dài, nhất định sẽ có một ngày Đường Đô trở thành sở hữu của Gia Thái, gia đình nhà họ Lục sớm muộn gì cũng trở về tay trắng.

 

Hi Hiểu thậm chí còn nghĩ rằng, hành vi dùng cổ phần để áp đảo Gia Thái như thế này chắc chắn là chủ ý của Lục Kỳ Thần. Nhẫn nhịn đã lâu như vậy, hi sinh đã nhiều như vậy, dù gì cũng có lúc anh ta sẽ bùng phát.

 

Thế là hạng mục Thừa Trạch nghiễm nhiên trở thành cơ hội tốt nhất để anh ta bộc lộ tài năng.

 

-Thực ra theo như trước đây, đa phần các đề án dưới tay Gia Thái đều do chúng ta phụ trách. Thế nhưng lần này nghe nói là cấp dưới của Lục Kỳ Thần sẽ thực hiện. Hơn nữa Đường Đô đã bỏ sáu mươi phần trăm cổ phần vào trong đó, theo nguyên tắc mà nói thì quyền đại diện sẽ thuộc về Đường Đô.

 

Sau đó, Tử Duệ mang bản đấu thầu về nhà, vừa đối chiếu số liệu vừa nói với Hi Hiểu:

 

-Năm ngày nữa sẽ tiến hành đấu thầu công khai.Theo tin tức nội bộ thì có hơn 20 công ty quảng cáo trong thành phố J này có hứng thú với đề án này.

 

-Ừm, em cảm thấy buổi đấu thầu công khai này chẳng qua cũng chỉ là một mánh khóe tuyên truyền- Hi Hiểu giở tài liệu đấu thấu ra xem: -Trong môi trường thị trường hóa như ngày nay, về cơ bản chỉ có những công trình xây dựng tòa thị chính mới được tổ chức đấu thầu công khai nhằm đối phó với con mắt của dư luận. Đường Đô làm như vậy một mặt là để phô trương thực lực của mình, cho thấy công ty mình không kém cỏi như dư luận thường nói. Mặt khác thể hiện sự coi trọng của mình đối với hạng mục Thừa Trạch này. Em thấy có khi họ còn đặc biệt thành lập một công ty chuyên giải quyết các vấn đề có liên quan đến công trình Thừa Trạch này ấy chứ.

 

-Đúng vậy, nhà thầu chính là công ty Thừa Trạch, nhà đầu tư chính là tập đoàn Đường Đô và Gia Thái, tổng giám đốc của Thừa Trạch là Lục Kỳ Thần…

 

-Nhà họ Lục lần này chịu bỏ tiền ra rồi!- Hi Hiểu cười nhạt: -Anh nắm chắc bao nhiêu phần trăm sẽ giành được đề án này?

 

-Nếu đánh giá một cách khách quan thì khoảng trên dưới bảy mươi phần trăm- Tử Duệ nhíu mày: -Địa vị của Trụ Dương trên thị trường sẽ quyết định cơ hội chiến thắng của chúng ta. Chỉ có điều không biết là Lục Kỳ Thần….

 

Lí Tử Duệ định nói gì nhưng lại thôi, nhưng Hi Hiểu vẫn hiểu ý anh.Cô cười chua xót, thực sự không thể cho anh một lời hứa giúp anh yên lòng, cô chỉ biết khẽ nói: -Nếu như Trụ Dương làm tốt, chắc anh ta sẽ không mang bước đi đầu tiên của mình ra làm trò đùa đâu. Sự thành tại người mà!

 

Công bố trước ngày đấu thầu là để cho các doanh nghiệp có đủ thơi gian chuẩn bị về nhân sự. Nhưng trong xã hội hiện nay, làm vậy chủ yếu là để tìm quan hệ, biếu xén quà cáp cho bên tổ chức.

 

Đây cũng coi như là một đặc trưng của xã hội hiện đại. Không quà cáp không tạo được mối quan hệ. Cho dù có làm việc theo trình tự chính đáng nhưng với đặc điểm của con người trong xã hội hiện nay, làm chuyện gì cũng ưu tiên tình cảm cá nhân trước.Cũng giống như việc bác sĩ trước khi phẫu thuật còn đòi phong bì của người bệnh, coi như một sự động viên dành cho bác sĩ. Mà Tôn Bồi Đông lại là người ngoài, đương nhiên không hiểu được mối quan hệ đặc biệt của họ với Lục Kỳ Thần, thế nên ông ta ném cho Lí Tử Duệ một cái thẻ ngân hàng, ra ý bảo anh dùng làm chi phí công việc.

 

Nghĩ bụng, chắc chắn Hi Hiểu sẽ không cùng anh đi tìm Lục Kỳ Thần, Lí Tử Duệ nghĩ đi nghĩ lại, dù sao cũng không thể thua kém các công ty khác được, thế nên liền một mình đi tìm Lục Kỳ Thần. Lấy danh nghĩa là vì chuyện công nên chẳng mấy chốc đã liên hệ được với Lục Kỳ Thần, hai người hẹn gặp nhau ở quán cà phê bên dưới công ty Đường Đô.

 

Đây là lần đầu tiên Lí Tử Duệ gặp riêng Lục Kỳ Thần. Vì yêu cầu của công việc nên Lí Tử Duệ đã đến quán cà phê từ sớm, nhưng không ngờ chỉ mười phút sau Lục Kỳ Thần đã xuất hiện.

 

-Chào tổng giám đốc Lục- Lí Tử Duệ vội vàng đứng dậy nghênh đón, chỉ thấy Lục Kỳ Thần vẫy tay gọi phục vụ: -Xin hỏi ngài muốn uống gì ạ?

 

Lục Kỳ Thần ngẩng đầu: -Trà xanh!

 

-Lần này tôi đến là vì muốn nói một chút về chuyện của Thừa Trạch…-Lí Tử Duệ đi thẳng vào vấn đề: -Tổng giám đốc Tôn của chúng tôi muốn chúng tôi giành được đề án này.

 

Có thể vì không nghĩ rằng Lí Tử Duệ lại đi thẳng vào vấn đề như vậy, Lục Kỳ Thần khẽ nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: -Giám đốc Lí, anh thật là thẳng thắn!

 

-Ha ha ha…- Tử Duệ bật cười: -Tổng giám đốc Lục cũng là người làm ăn, thời gian quý như vàng, thay vì nói vòng vo tam quốc, chi bằng cứ đi thẳng vào vấn đề cho đỡ mất thời gian!

 

Nói rồi anh lấy từ trong ví ra một tấm thẻ ngân hàng: -Đây là một chút lòng thành của công ty chúng tôi!

 

Ánh mắt của Lục Kỳ Thần đột nhiên trở nên sắc bén: -Giám đốc Lí định dùng cách này để giải quyết vấn đề sao?

 

-Tổng giám đốc Lục nói gì vậy, tôi chỉ muốn giành lấy một cơ hội cạnh tranh công bằng về trình độ mà thôi!- Lí Tử Duệ khẽ nhếch môi: -Theo tôi được biết có không ít người đến tặng lễ cho tổng giám đốc Lục, tôi thực sự rất sợ chúng tôi đi ngược với dòng chảy, sẽ khó mà có được tư cách cạnh tranh công bằng với các doanh nghiệp khác.

 

-Giám đốc Lí quả là người thẳng thắn!- Lục Kỳ Thần nheo nheo mắt: -Nhưng tôi cho rằng, đừng nói là cạnh tranh công bằng về trình độ, mà cho dù doanh nghiệp của anh có kém hơn so với các doanh nghiệp khác thì tôi vẫn coi trọng như nhau!

 

Lục Kỳ Thần cười mỉm: -Trong tay anh chẳng phải đang nắm được điểm yếu của tôi hay sao?

 

-Tôi không cho rằng đó là điểm yếu, ngược lại, những chuyện ấy chẳng liên quan gì đến anh hết- Lí Tử Duệ chột dạ: -Công tư phân minh, đúng là tôi muốn giành lấy cơ hội làm đại diện cho bên anh nhưng tôi muốn dùng phương pháp đàng hoàng để giành lấy chứ không phải là dựa vào những quan hệ dây dưa khác để kiếm lợi!

 

-Lần này anh đến tìm tôi, cô ấy có biết không?

 

Nhắc đến Hi Hiểu, mí mắt Tử Duệ liền giật giật: -Không biết!

 

-Tôi biết mà- Lục Kỳ Thần nhíu mày, khóe môi khẽ nhếch lên cười chua xót: -Nếu như cô ấy biết chắc chắn sẽ không cho anh đến- nói rồi liền ngẩng đầu lên: -Tôi đồng ý sẽ không có cái nhìn khác đối với các doanh nghiệp kia. Công ty Trụ Dương các anh với các công ty khác đều đứng trên cùng một vạch xuất phát. Tôi sẽ chỉ cân nhắc đến yếu tố thực lực, không để những chuyện khác can thiệp -Lục Kỳ Thần hơi dừng lại như đang tuyên thệ: -Anh cũng biết đấy, Thừa Trạch là hạng mục đầu tiên tôi thực hiện, tôi đâu dám lấy nó ra làm trò đùa?

 

Lục Kỳ Thần đã nói đến thế này rồi, còn nói nữa chẳng khác nào tự chuốc lấy khó xử cho mình. Lí Tử Duệ đành cất tấm thẻ ngân hàng đi: -Vậy thì tôi không dám ép. Nếu như đã có sự bảo đảm của tổng giám đốc Lục, công ty Trụ Dương chúng tôi sẽ mang đến cho anh một câu trả lời thỏa đáng!

 

Nói thêm vài câu xã giao khác, hai người ai đi đường nấy.

 

Lục Kỳ Thần lần này đã để lại ấn tượng sâu sắc cho Lí Tử Duệ. Lần trước gặp mặt ở bệnh viện trong tình huống gấp gáp, Lục Kỳ Thần trong kí ức của anh dường như vẫn chỉ là một thanh niên có gia thế tốt, mặc dù vừa phải vào tù nhưng toàn thân vẫn toát lên một khí chất thanh cao, giống như một đứa trẻ chưa trưởng thành, bình thản với tất cả mọi thứ xung quanh.Nhưng hôm nay gặp mặt, dường như anh ta đã thay đổi thành một con người hoàn toàn khác, hành động cẩn trọng, thái độ điềm đạm. Mặc dù so với những lãnh đạo của các doanh nghiệp khác trông vẫn còn hơi non nhưng trong đôi mắt đó luôn ánh lên những cái nhìn sắc bén khiến cho người khác không thể coi thường.

 

Về đến nhà, Tử Duệ không nói cho Hi Hiểu về cuộc gặp gỡ với Lục Kỳ Thần. Nhưng thái độ của Hi Hiểu hôm nay khác hẳn với ngày thường, cô chủ động tiếp nhận nhiệm vụ thiết kế đề án của Trụ Dương. Lí Tử Duệ hiếm khi thấy Hi Hiểu nhiệt tình với công việc như vậy thì không nén được tò mò: -Những chuyện này em cứ để cho họ làm là được rồi, cần gì phải làm cho mệt, mà Trụ Dương có trả tiền lương cho em đâu….

 

Hi Hiểu dừng tay đáp: -Còn không phải là vì anh hay sao?

 

-Vì anh á?

 

-Anh biết lần trước em giành được giải thường thiết kế quảng cáo là do ai chỉ đạo không?- nhìn thấy sự ngạc nhiên thoáng qua trong ánh mắt anh, Hi Hiểu gật đầu: -Không sai, chính là Lục Kỳ Thần đấy!

 

-Những ngày tháng ở bên anh ta, em không chỉ học được yêu mà còn học được bản lĩnh kiếm cơm sau này- Hi Hiểu cười nhạt: -Anh ta đã dạy em rất nhiều thứ, nói cho em biết khẩu vị của các nhà doanh nghiệp, nói cho em biết khách hàng cần cái gì, làm thế nào để sáng tạo…nói tóm lại, cũng nhờ sự dạy dỗ của anh ta mà em đã có được ngày hôm nay!

 

 

-Vì vậy có thể nói, anh ta thích đề án quảng cáo như thế nào em rõ hơn ai hết- Hi Hiểu mỉm cười, rút ra đề án mà Lí Tử Duệ bảo các nhân viên khác trong công ty làm: -Những cái này, e rằng Lục Kỳ Thần chỉ xem thôi cũng chẳng buồn xem đâu!

 

Lí Tử Duệ lặng người nhìn cô hồi lâu rồi đột nhiên giả vờ nổi giận: -Nhan Hi Hiểu, anh lại không chịu nổi, bắt đầu đố kị rồi…

 

-Anh đố kị cái khỉ gì chứ?- Hi Hiểu đập nhẹ xấp tài liệu lên đầu anh, mỉm cười bảo:

 

-Nếu như không phải vì anh thì em đâu có nhọc công như vậy?

 

Quả đúng như Hi Hiểu dự đoán, trong ngày đấu thầu đó, Lí Tử Duệ nhờ vào đề án của Hi Hiểu đã trúng thầu. Ngoài lí do vì đề án của Hi Hiểu quá xuất sắc ra, Lục Kỳ Thần còn đưa ra một lí do, trong tất cả các công ty, chỉ có Trụ Dương là không “giao nộp” cho họ cái gọi là “chi phí qua cửa quan”. Anh ta nói, cái mà anh ta khâm phục chính là thái độ hết lòng vì việc công.

 

Nghe những lời Tử Duệ kể lại, Hi Hiểu không nhịn được cười: -Anh ta nói câu đó chỉ là mánh khóe nâng cao hình ảnh của mình mà thôi. Lợi ích trước mặt, em không tin là anh ta không động lòng!

 

-Sao thế?

 

-Anh không tin thì cứ chờ xem, ngày mai báo kinh tế sẽ cho đăng một mẩu tin, chủ yếu là ca ngợi tổng giám đốc Lục của Thừa Trạch không màng danh lợi, hết lòng vì công việc- Hi Hiểu khẽ thở dài: -Anh ta vào đã vào tù một lần rồi, giờ với anh ta mà nói thì việc xây dựng hình ảnh còn quan trọng hơn nhiều so với chút lợi ích cỏn con ấy. Một hạng mục lớn như vậy, danh tiếng chính là nền móng cho sự sinh tồn.Thế nên em đề nghị, sau này các anh làm đề án gì cần xuất phát từ trọng điểm văn hóa và phẩm chất.

 

Người như anh ta, phong cách rất chi tiểu tư sản, thế nên rất thích điều này!

 

Lí Tử Duệ gật đầu lia lịa: -Buổi đấu thầu hôm nay có rất nhiều người nói đến chuyện trước đây của anh ta. Đại khái trong mắt nhiều người, anh ta là người cuộc đời lúc thăng lúc trầm, thậm chí nhiều người còn hứng thú với cuộc đời của anh ta còn hơn là chuyện công việc…- nói đến đây, Tử Duệ bỗng dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: -em có biết sau buổi đấu thầu anh ta hỏi anh cái gì không?

 

-Cái gì?

 

-Anh ta hỏi anh cái đề án này có phải do một tay em làm không?

 

-Ha…- Hi Hiểu cười khẩy, đôi mắt vữa nãy còn long lanh chợt tối sầm xuống: -Lần này cũng coi như em gậy ông đập lưng ông rồi!

 

– Anh nói đúng là em xong, anh ta liền nói, nếu như chỉ dựa vào thực lực của Trụ Dương thì không thể lấy được quyền đại diện của đề án lần này. Nhưng mà anh có một quân sư tốt- Tử Duệ cười nhạt: -Hi Hiểu, anh nói không cần em lộ diện, nhưng thật không ngờ vẫn phải dựa vào em mới giành được chiến thắng.

 

-Cho dù thế nào cũng vẫn là thắng- Hi Hiểu mệt mỏi dựa vào Tử Duệ: -Em vẫn nói câu đó, làm việc gì cũng phải hết sức thận trọng!

 

-Đúng là thắng lợi rồi, nhưng mà không biết vì sao cảm thấy không được vẻ vang cho lắm!- anh nâng đầu Hi Hiểu lên, để cho cô dựa thoải mái hơn: -Chúng ta sống với nhau mới được một thời gian ngắn mà em đã cứu anh những hai lần. Lần đầu tiên là vụ của Nhạc Đồng, lần thứ hai là lần này. Hi Hiểu, anh…

 

-Tử Duệ…- anh còn chưa nói hết thì Hi Hiểu đã lấy bịt miệng anh lại:- Chúng ta là người một nhà mà!

 

Bởi vì giành được một đề án lớn như vậy nên công việc của Lí Tử Duệ càng ngày càng bận rộn. Đàn ông không giống như đàn bà, dường như càng bận anh càng làm việc hăng say. Có lẽ đây chính là một trong những đặc điểm khác biệt giữa hai giới mà thượng đế đã tạo ra: đàn ông điên cuồng vì công việc, đàn bà lại vì tình yêu mà trở nên hoàn mỹ.

 

Lí Tử Duệ chính là một người đàn ông như vậy, mặc dù công việc bận rộn tới mức chẳng có thời gian mà ăn cơm, thế nhưng nụ cười trên mặt anh lại xuất hiện thường xuyên hơn. Anh nói với Hi Hiểu, bởi vì làm việc có hiệu quả nên anh không những tháo bỏ được tội danh làm mất hợp đồng của Thiên Trì lần trước mà lần này Tôn Bồi Đông còn đệ đơn lên cấp trên, đề nghị thăng chức cho anh lên làm phó tổng giám đốc.

 

Nếu như được thăng chức, có nghĩa là Lí Tử Duệ sẽ có một bước tiến dài. Trải qua hơn chục năm cật lực làm việc, cuối cùng anh cũng được gia nhập vào tầng lớp quan chức của thành phố J này.

 

Nhưng Hi Hiểu lại không mấy lạc quan trong chuyện này.

 

Có thể là bởi vì từ nhỏ cô đã là người rất cẩn thận. Cứ đi một bước là Hi Hiểu thường có thói quen suy đi nghĩ lại rất kĩ lưỡng. Nói một cách tử tế thì đó là sự cẩn thận, đi một bước tính trước ba bước để không xảy ra sai sót quá lớn. Thế nhưng nếu cần phải đưa ra một định nghĩa rõ ràng cho hành động này thì đó chính là thiếu tính quyết đoán. Cũng chính bởi vì cái tật này mà Hi Hiểu mãi chỉ là một nhân viên bình thường, không hề có thành tích đáng kể trong công việc.

 

Nghĩ lại chuyện của Tử Duệ, cô thường cảm thấy gần đây công việc của anh có phần quá thuận lợi.

 

Dường như có điều gì đó không ổn. Nhưng tựu chung lại thì tất cả mọi việc lại rất hợp lí.

 

Dì Cố đã ra ngoài mua rau, Hi Hiểu một mình ở nhà trông đứa con nhỏ đang chìm trong giấc ngủ. Ai cũng nói rằng con gái giống cha, Đồng Đồng chính là một minh chứng. Càng lớn con bé càng giống người đàn ông ấy, nhất là lúc nó cười hay khi nó ho và khẽ nhíu đôi lông mày lại.

 

Có lẽ chính bởi vì vậy mà Hi Hiểu thi thoảng vẫn cảm thấy áy náy với Tử Duệ. Mặc dù hai người chẳng bao giờ nhắc đến chuyện này, mặc dù anh cũng cố gắng để yêu thương Đồng Đồng như con đẻ của mình, thế nhưng trong lòng vẫn còn đôi chút cảm giác xót xa. Vì vậy khi Tử Duệ nhăn nhó khổ sở về chuyện của Thừa Trạch, cô bắt đầu quen với việc dùng cách của mình để giải tỏa nỗi buồn lo cho anh.

 

Có thể thấy là không phải bất đắc dĩ thì Tử Duệ tuyệt đối không để cho cô có chút dính dáng gì đến người đàn ông ấy. Vì vậy, Tử Duệ vẫn cho thôi việc hai nhân viên thiết kế làm đề án Thừa Trạch không được thông qua với lí do làm việc không hiệu quả.

 

Những người đó đều là những chiến hữu đã từng một thời kề vai sát cánh với Hi Hiểu. Hi Hiểu hay tin này liền có ý nói đỡ cho họ, nhưng Lí Tử Duệ chỉ dùng một câu để gạt đi:

 

-Trụ Dương sớm muộn gì cũng cần có một người thay em lo chuyện bên Lục Kỳ Thần!

 

Hi Hiểu cứng họng không nói được gì.

 

Câu nói này có bao hàm quá nhiều ý nghĩa. Cô thậm chí còn không biết nên đứng ở lập trường nào để nói chuyện này với Lí Tử Duệ. Nhìn thấy đề án của anh không qua, mà lịch trình tuyên truyền mới bước đầu đã khó khăn, Hi Hiểu cảm thấy rất lo lắng. Nhưng nếu lại giúp anh thêm lần nữa thì tâm lí cũng chẳng dễ chịu gì. Cho đến khi Lí Tử Duệ phải thốt lên câu đó: -Anh cảm thấy cái mà Thừa Trạch để mắt tới không phải là thực lực của Trụ Dương, mà là em, Nhan Hi Hiểu!- lúc này Hi Hiểu mới phát hiện ra rằng sự việc đã đi quá sức tưởng tượng của mình. Cân nhắc hồi lâu, cô quyết định sẽ bàn bạc chuyện này với Lục Kỳ Thần.

 

Cân nhắc kĩ lưỡng nội dung cuộc nói chuyện với Lục Kỳ Thần, Hi Hiểu móc điện thoại ra, vừa định gọi đi thì ngón tay ấn phím gọi chợt khựng lại. Cô chợt nhớ ra là mình không có số của Lục Kỳ Thần.

 

Một người đã từng thân thiết đến như vậy, giờ bỗng nhiên trở thành một người xa lạ, xa lạ đến mức chẳng biết phải liên lạc bằng cách gì?

 

Cô biết Lí Tử Duệ thể nào cũng có, nhưng những chuyện như thế này, mặc dù không phải những chuyện đáng xấu hổ nhưng với tính cách nóng nảy của anh chỉ e lại sẽ đặt cho cô mọt cái tội danh gì đó. Mấy ngày nay công việc bận rộn tối tăm mặt mũi, Lí Tử Duệ làm việc như điên nên tâm tính cũng trở nên nóng nảy hơn nhiều.

 

Hi Hiểu nghĩ tới nghĩ lui, quyết định sẽ gọi điện đến bộ phận lễ tân của Thừa Trạch, nhờ thư kí chuyển lời đến Lục Kỳ Thần.

 

Xem ra vai vế của Lục Kỳ Thần cũng không phải tầm thường, gọi một cuộc điện thoại mà cũng cần phải hỏi han đủ điều. Hi Hiểu vốn định lặng lẽ hành sự, chỉ nói vơi thư kí rằng mình là một nhân viên thiết kế của Trụ Dương, muốn hỏi ý kiến của tổng giám đốc Lục về một số vấn đề quan trọng. Nào ngờ cô thư kí đó chỉ cười khẩy rồi lấy lí do là không thể gặp được vì không hẹn trước liền nhanh chóng cúp điện thoại.

 

Hi Hiểu nghiến răng nghiến lợi chửi rủa Lục Kỳ Thần rồi gọi điện lại, bực bội nói tên:

 

-Cô hãy nói là có Nhan Hi Hiểu tìm anh ta!

 

Quả nhiên, lần này, chưa đến hai giây Lục Kỳ Thần đã nhấc điện thoại lên.

 

Hi Hiểu vì tức tối nên lời nói có vẻ gay gắt: -Tổng giám đốc Lục, giờ muốn tìm anh khó thật đấy!

 

-Nhan Hi Hiểu- anh trầm giọng, hơi thở đều đều vọng lại từ đầu dây bên kia, giọng nói như mang chút mỉa mai: -Nếu như muốn tìm anh, em sẽ là người tìm anh dễ dàng nhất trên đời này!

 

Mới mở đầu đã quá sức tình tứ, Hi Hiểu cảm thấy gai người, lúc này cô mới nhận thức được là câu nói ban nãy của mình có phần quá suồng sã. Nghĩ vậy Hi Hiểu đành nghiêm giọng: -Tôi không có ý đó đâu. Tổng giám đốc Lục, lần này tôi gọi anh là vì muốn nói chuyện có liên quan đến chồng tôi, Lí Tử Duệ.

 

-Ok, 4 giờ 10 phút chiều này tôi rảnh, chúng ta gặp nhau ở quán trà Thần Vận đi!

 

-Đừng cúp điện thoại!- cảm thấy Lục Kỳ Thần chuẩn bị cúp máy, Hi Hiểu hốt hoảng nói:

 

-Tổng giám đốc Lục, tôi cảm thấy có những chuyện chúng ta nói ở đây là được rồi, không cần thiết phải gặp mặt.

 

-Nhan Hi Hiểu, nếu như là vì chuyện của chồng em thì tốt nhất em tự đến!

 

Cúp điện thoại xuống, Hi Hiểu chửi thầm Lục Kỳ Thần trong bụng. Định sẽ không gặp mặt anh ta nữa nhưng vì chuyện này không thể làm khác được. Gặp mặt cũng tốt, dù sao cũng chẳng phải có ý đồ đen tối, có gặp cũng có sao?

 

Cô đến quán trà Thần Vận sớm hơn hai mươi phút, nào ngờ Lục Kỳ Thần đã ngồi đó đợi cô từ lâu rồi. Vừa nhìn thấy cô, anh ta đã vẫy tay gọi phục vụ: -Một cốc nước dâu tây, một cốc nước cam!

 

-Không!- Hi Hiểu vội vàng nói với cô phục vụ: – Cho tôi một cốc chanh tươi!

 

Cô phục vụ nhanh chóng bê đồ uống lên. Hi Hiểu nhấp một ngụm rồi ngẩng đầu lên. Nào ngờ bắt gặp đôi mắt sâu thẳm đang lặng lẽ nhìn mình. Đột nhiên Lục Kỳ Thần lên tiếng:

 

-Chẳng phải em thích uống dâu tây sao? Sao giờ lại chuyển sang chanh tươi thế?

 

Hi Hiểu bĩu môi: -Uống nhiều nên chán rồi, cảm giác ngọt quá chẳng thú vị, cứ uống chua cho sảng khoái!

 

-Lí Tử Duệ đối với em mà nói chính là chanh tươi của hiện tại?

 

Bàn tay đang nguấy cốc nước của Hi Hiểu chợt khựng lại: -Sai rồi!

 

-Không phải à?- đôi mắt nhỏ dài của anh ta khẽ nheo lại, vẻ như rất ngạc nhiên.

 

-Đối với tôi mà nói, anh ấy giống như một cốc nước lọc, dù là dâu tây hay chanh tươi cũng không phải là thứ cần phải uống cả đời. Chỉ có nước lọc, mới là thứ cần thiết cho cuộc sống- Hi Hiểu cười nhạt: -Sống ở đời là phải sống sao cho bình thản.

 

Lục Kỳ Thần khẽ nhếch môi, dường như định nói gì đó nhưng lại thôi. Hi Hiểu quá quen thuộc với cái biểu cảm này, cô hiểu anh có ý gì, nhưng vì sợ nói ra sẽ động chạm đến anh nên đành chuyển sang đề tài khác: -Hôm nay tôi đến tìm anh là về chuyện hợp đồng của bên anh với Lí Tử Duệ.

 

-Ừ.

 

-Anh có biết đề án mấy lần trước là của ai làm không?- Hi Hiểu khẽ mỉm cười: -Tổng giám đốc Lục, cho dù tôi đã từng là học trò của anh thì anh cũng không cần phải làm vậy. Anh đâu cần phải một gậy đập chết hết các đề án của người khác, đến lượt mấy cái đề án của tôi anh lại rộng lượng biểu dương. Như vậy chẳng có lợi gì cho cả đôi bên cả!

 

-Em nghĩ anh làm thế là vì em à?

 

-Tôi đâu dám nghĩ vậy!- Hi Hiểu cười nhạt: -Tôi chỉ cảm thấy anh đang tự khẳng định bản thân mà thôi. Dù gì phong cách thiết kế của tôi cũng là kế thừa từ anh mà. Mặc dù Tử Duệ nhận định rằng anh lựa chọn đề án của tôi là bởi vì chưa dứt tình xưa, thế nhưng tôi thà tin rằng đấy chính là thủ đoạn để anh chứng minh bản thân mình còn hơn!

 

– Nhan Hi Hiểu, nếu như anh làm vậy là vì em thì sao?

 

– Tôi từ xưa đến nay không bao giờ nghĩ vậy! – Hi Hiểu cố ý né tránh ánh mắt kì lạ của anh ta. – Anh thừa hiểu là tôi không bao giờ tự tin về bản thân.  Lúc đó anh nói chia tay có nghĩa là cắt đứt hoàn toàn rồi.  Hơn nữa, người kiên quyết ra đi lúc đó là anh, không phải là vì muốn thoát khỏi tôi nên anh mới ném cho tôi một số tiền khổng lồ đó hay sao? Há miệng mắc quai. – Hi Hiểu bật cười.  – Tôi không định mang trả lại anh số tiền đó, vì vậy tôi sẽ để cho anh được sống yên ổn, sẽ không quấy nhiễu anh nữa!

 

– Nhưng mà giữa chúng ta đã có một đứa con…

 

– Lục Kỳ Thần, đó không phải là con anh! – Hi Hiểu đột nhiên nổi giận.  – Nếu như anh cứ nhất định phải lôi con tôi vào cuộc, thế thì tôi thấy cuộc nói chuyện của chúng ta ngày hôm nay không cần nói tiếp!

 

Nói rồi cô quay người định bỏ đi.

 

– Đừng đi! – Anh vươn tay ra tóm chặt lấy tay cô, khoảnh khắc lòng bàn tay lạnh lẽo ấy chạm vào, hơi lạnh như ngấm sâu vào từng thớ thịt cô.  Giọng nói của anh nghẹn ngào đến khó tin: – Về các đề án của Trụ Dương, không phải anh cố ý làm vậy.  Chỉ là bởi vì đề án mà em làm rất trúng ý anh mà thôi!

 

Nhắc đến chuyện công việc, Hi Hiểu không còn gì để nói. Lục Kỳ Thần nới lỏng tay ra, long mày khẽ nhíu lại:

 

– Thừa Trạch là công trình đầu tiên mà anh bắt tay vào làm.  Nếu như  có một đề án hoàn hảo, anh đâu cần phải dung những cái đề án kém xuất sắc đó.  Anh muốn mỗu bưới đi của Thừa Trạch phải thật vững, thật hoàn mỹ! Em nói đúng, mặc dù chuyện này có dính dáng đôi chút đến yếu tố tình cảm, nhưng không phải là yếu tố quyết định… – Lục Kỳ Thần dừng lại một chút: – Sáng kiến và sơ đồ khung về chỉnh thể của em quả thực tốt hơn họ vài phần!

 

– Nhưng tôi cảm thấy những đề án khác chỉ cần sửa lại đôi chút là sẽ không có vấn đề gì nữa! – Hi Hiểu đáp.

 

– Đó là em nghĩ, em không phải là nhà thầu, không phải là bên A trong hợp đồng… – Lục Kỳ Thần nhìn chăm chăm vào cô.  – Không phải là em không biết Đường Đô vì hạng mục này mà đã bán đi hai khu đất. Vì vậy có thể nói Đường Đô đã vét hết tài sản để thực hiện công trình này.  Mà trong tình trạng khủng hoảng kinh tế như hiện nay, làm gì cũng phải hết sức thận trọng. Công trình của bọn anh không phải là cơ hội để bồi dưỡng hay rèn luyện nhân tài cho Trụ Dương.

 

Những điều Lục Kỳ Thần nói có vẻ rất thành khẩn, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt cô.  Hi Hiểu cúi đầu ngập ngừng:

 

–  Tôi chỉ hy vọng tổng giám đốc Lục nhìn vấn đề này một cách thật công bằng. Tôi thỉ cảm thấy đề án của mình không được tốt cho lắm…

 

–  Có thể đó chỉ là sự tự đánh giá bản thân của em.  Em cảm thấy bản thân mình không được tốt, nhưng trong lòng anh em vẫn là người ưu tú nhất!

 

– Thôi được rồi, lần sau tôi sẽ truyền thụ bí quyết anh đã dạy tôi cho bọn họ, hoặc cũng có thể lần sau tôi không tham gia nữa, không có cái để so sánh, anh sẽ nhìn ra điểm tốt của họ.

 

Lục Kỳ Thần mím môi:

 

– Hi Hiểu, nếu như em muốn tốt cho chồng thì tốt nhất nên có trách nhiệm với anh ta!

 

– Anh nói thế là có ý gì?

 

– Em đã ở bên anh rất lâu, chắc là không thể không biết anh có một thói quen là khi kí hợp đồng với ai cũng đều cho thêm vào một yêu cầu: nếu như đề án của bên B sau khi kí hợp đồng mà sai lệch quá nhiều so với ban đầu, gây ảnh hưởng đến tiến độ công việc, bên A có quyền yêu cầu xóa bỏ hợp đồng.  – Lục Kỳ Thần cúi đầu uống một ngụm nước cam. – Nếu như anh nhớ không nhầm thì cái đề án lúc đấu thầu là do một tay em thiết kế thì phải? Nếu như hiện giờ đột ngột chuyển cho người khác toàn quyền phụ trách, anh không dám đảm bảo sẽ không có vấn đề gì xảy ra…

 

 

Nhìn bộ dạng kinh ngạc của Hi Hiểu, Lục Kỳ Thần chỉ mỉm cười nói:

 

– Trụ Dương ban đầu do anh giới thiệu em vào làm.  Thế nên phong cách chỉnh thể của bọn họ anh cũng biết rất rõ. Về cái anh chàng thiết kế trưởng họ La ấy có lẽ đã từng tham gia vào đề án của Thừa Trạch rồi. Nếu anh nhớ không nhầm thì cái đề án 3A lần trước mà Lý Tử Duệ giao cho anh chính là tác phẩm của anh ta.

 

Cái gọi là thiết kế ấy mà, tưởng rằng thế nào cũng được, nhưng thực ra nó cũng giống như con người, cũng có tư duy và hô hấp.  Những cái đề án của anh chàng La Đông Thần đó nhìn có vẻ chẳng chút sơ sót gì nhưng thực ra lại rất thiếu linh hoạt. Đỉnh cao nghề nghiệp của anh ta chính là lúc làm cái đề án Lạc Thành ở thành phố W. Chính nhờ cái đề án đó mà anh ta mới có địa vị như ngày hôm nay.  Thế nhưng các đề án sau này của anh ta đều bị ảnh hưởng đôi chút từ đề án Lạc Thành.

 

– Cái đề án đưa lên lần này cũng y như vậy, nhìn sơ qua cũng biết là của La Đông Thần. Cái đề án này nếu đặt vào các công trình khác của Đường Đô có thể sẽ là lựa chọn đúng đắn nhất.  Nhưng trong đề án Thừa Trạch lần này, thực sự nó không thích hợp.  Chỉ tập trung tuyên truyền ưu điểm vị tr1i khu vực và ưu thế địa lí, trong khi đây không phải là báb các cửa hàng, cần gì phải đặt những vấn đề này làm trung tâm.

 

Hi Hiểu ngây ngô gật đầu. Cô thật không ngờ Lục Kỳ Thần lại có thể nhìn vấn đề một cách triệt để như vậy, chỉ vài câu ngắn gọn đã chỉ ra được những nhược điểm của La Đông Thần.

 

– Mấy cái đề án còn lại, trọng tâm quá vụn vặt, không đủ thực tế, cũng không nổi bật. – Lục Kỳ Thần chậm rãi nói ra suy nghĩ của mình.  – Nói không quá chứ lúc nhìn thấy đề án A7 của em, anh chỉ liếc qua đã nhìn ra cốt tủy nằm trong đó rồi.  Trong tình trạng khủng hoảng kinh tế như hiện nay, không những cần phải nhấn mạnh đặc điểm phù hợp với người sử dụng mà còn phải chú ý đến tương lai ngành bất động sản.  Cái khái niệm “ngân hàng nhà ở” mà em đưa ra trong bản đề án đã so sánh Thừa Trạch với một sản phẩm có thể nâng cao giá trị, nghe có vẻ rất thông tục nhưng thực chất lại có khả năng đánh động trái tim quần chúng nhất!

 

Hiện giờ đang khủng hoảng kinh tế, aiai cũng giữ thái độ “quan sát” đối với ngành bất động sản, lo lắng rằng giá nhà sẽ từng bước sụt giảm.  Thế nhưng khái niệm này của em đã đem lại một ám hiệu ngầm, như muốn nói với quần chúng rằng: Thừa Trạch chúng tôi bảo đảm khách hàng sau khi mua nhà, giá cả nhà đất trong vòng mười năm sẽ không bị sụt giảm.

 

Lúc thực hiện đề án này, quả thực là Hi Hiểu có nghĩ đến sáng kiến này.  Nhưng điều đó quá mạo hiểm đối với nhà thầu nên chỉ đưa ra cái khái niệm này như một ám hiệu chứ không dám đi vào đào sâu khai thác.

 

Thật không ngờ cái suy nghĩ này lại trúng ý tưởng của Lục Kỳ Thần.

 

Hi Hiểu cười cười:

 

– Ý của anh là, nếu như bên đại diện không làm theo phong cách như lúc đấu thầu đã đưa ra, hợp dồng đã kí với bên A rất có thể sẽ bị hủy bỏ?

 

– Anh không nói để dọa em đâu! – Lục Kỳ Thần nhún vai.

 

– Nhan Hi Hiểu, đối với toàn bộ hạng mục của Thừa Trạch, một chút tiền nhỏ giải quyết do hủy bỏ hợp đồng đó chẳng dáng bao nhiêu!

 

Hi Hiểu cười như mếu:

– Thôi được rồi, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức!

 

– Anh nghe Tôn Bồi Đông nói chẳng phải em sắp phải đi làm rồi sao? – Lục Kỳ Thần đột nhiên đổi chủ đề. – Nghe nói có khả năng được thăng chức.  Trụ Dương không định sẽ “tha” cho em đâu!

 

– Đây đều là nhờ phúc của anh cả đấy! – Hi Hiểu cười gượng.  – Vốn dĩ chuẩn bị phải đi làm lại rồi. Nhưng mà con còn nhỏ quá, hơn nữa công ty cũng chẳng có chuyện gì quan trọng, vì vậy sẽ nghỉ thêm vài tháng nữa.

 

– Thế khi nào em đi làm lại?

 

– Đợi Đồng Đồng cứng cáp một chút. – Hi Hiểu mím môi. – Giờ nó mới được có hơn tám tháng, đợi nó một tuổi rưỡi rồi tính!

 

– Hi Hiểu, em đã bao giờ nghĩ đến quan hệ giữa anh và con chưa?

 

– Đã nghĩ.  – Hi Hiểu gật đầu, ánh mắt sắc sảo.  – Quan hệ giữa anh và con bé tốt nhất chỉ là bốn chữ: Không chút liên quan!

 

– Nhưng…

 

– Không có nhưng! – Cô ngắt lời Lục Kỳ Thần.  – Lục Kỳ Thần, đứa bé này được sinh ra không phải là vì anh. Khi tôi phát hiện ra mình có thai, đã định bỏ đứa bé đi rồi nhưng để đạt được mục đích làm mẹ nên tôi mới sinh nó ra. Trước đây tôi không nói cho anh biết chính là vì không muốn anh nghĩ ngợi nhiều. Kiều Việt rất thận trọng đối với chuyện này, chắc là sợ tôi sẽ dùng đứa bé ra để đe dọa mối quan hệ của hai người.  Thực ra tôi hoàn toàn không có ý đó, nếu như không phải vì Tử Duệ muốn phát triển ở thành phố J này thì tôi đã mang con về thành phố C từ lâu rồi!

 

– Vì vậy, chuyện Đồng Đồng xin anh hãy quên đi. Giờ nó chẳng có quan hệ gì với anh hết, sau này cũng không, mãi mãi không…  – Hi Hiểu hít một hơi thật sâu. – Mẹ của nó, chỉ có thể là Nhan Hi Hiểu này. Còn người mà nó gọi là bố, chỉ có thể là Lý Tử Duệ.

 

Nhắc đến chuyên đứa bé không khí giữa hai người lại trở nên căng thẳng.  Rõ ràng là đã cố gắng kiểm chế bản thân nhưng đôi mắt của Lục Kỳ Thần đã trở nên âm u, đôi môi anh cứ mím chặt lại, ngón tay trỏ không ngừng nhịp nhịp xuống bàn. Không hiểu sao Hi Hiểu lại đột nhiên ngửi thấy mùi vị của sự nguy hiểm.

 

Lục Kỳ Thần mà trước kia cô quen biết luôn giống như ánh mặt trời, dịu dàng và vô hại, thậm chí ngay cả khi có bực bội đến tột độ anh chỉ biết nhếch môi cười cay đắng.  Sự trầm ngâm của anh lúc này giống như một con thú hoang đang nhẫn nhịn, chịu đựng, toàn thân anh như phát ra một thứ không khí khiến cho người khác cảm thấy run sợ.

 

Nghĩ đến mối quan hệ rối rắm của hai người, trong cơn hoang mang, Hi Hiểu chỉ biết nói một câu: “Hợp tác vui vẻ” để kết thúc cuộc nói chuyện, cầm túi xách lên, cô nhanh chóng bỏ đi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+