Trang chủ » Thế giới truyện » Văn hóa - Xã hội

Mắt bão – Chương 19 + 20 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 19

Khá khó khăn, Hải mới xuyên qua một nhóm mấy chục sinh viên khoa Du lịch đang tụ tập gây tắc nghẽn đoạn hành lang hẹp nối bãi giữ xe với khối nhà ngoài cùng của trường đại học. Những tờ gấp, các mẫu đơn đủ màu sắc chấp chới trên tay mọi người. Tất cả các gương mặt đều đượm vẻ háo hức pha lẫn băn khoăn. Hải tò mò chen đi nhanh hơn. Khoảng sân rộng bên trong các khối nhà của các khoa lúc này san sát các ki- ốt. Tiếng nhạc náo nhiệt. Bóng các nhân viên trẻ mặc đồng phục quảng bá thương hiệu hiện diện khắp nơi, phân phát hồ sơ và tờ rơi cho bất kỳ ai đi qua. Bên trong các quầy, dàn máy tính mở sẵn trang web giới thiệu công ty thu hút người xem lớp trong lớp ngoài. Thoáng chốc, tay Hải cũng đầy ắp các tờ bướm quảng cáo. Hàng loạt các thương hiệu lớn chiếm các vị trí trung tâm, logo và băng- rôn nổi bật. Ngày hội việc làm cho sinh viên diễn ra trong vòng một ngày vào lúc cao điểm. Gần nghỉ hè, hầu như ai cũng mang hy vọng kiếm tìm một công việc làm thêm thích hợp. Nhưng đông nhất vẫn là các nhóm sinh viên năm cuối. Quây quanh những chuyên viên tư vấn và các nhà tuyển dụng, ai nấy đều cố gắng tìm lời giải đáp cho những băn khoăn thắc mắc của riêng mình. Lọt vào bầu không khí huyên náo rộn ràng đó, tim Hải cũng khua rộn lên.

Hải vội tìm một chỗ trống trên băng ghế, lướt mắt vội vã ở mục tiêu chuẩn xét tuyển và mức lương ban đầu. Gần một năm nay, anh tính kiếm việc mới. Không thể nào cứ bám víu vào chân gia sư. Làm tiếp thị theo thời vụ anh cũng hết hào hứng. Tiền bạc cần thiết thật, với một người thường xuyên thiếu trước hụt sau. Nhưng nếu có một việc tử tế, có điều kiện học hỏi kinh nghiệm, thì tiền lương ra sao anh cũng chấp nhận. Đọc báo, rồi nghe bạn bè cùng lớp kháo nhau chuyện ra trường kiếm việc ở văn phòng hay công ty rất khó nếu thiếu kinh nghiệm, vì thế muốn tìm được việc làm ưng ý, phải chịu khó đi làm ngay từ bây giờ, anh vô cùng lo lắng. Tờ báo nào đăng quảng cáo tuyển dụng, anh đều cắm cúi đọc không bỏ sót. Nhưng, Hải luôn thấy mình không đáp ứng yêu cầu. Nhìn các bạn chung quanh vừa đi học, vừa đi làm, gặp nhau là nói chuyện như dân chuyên nghiệp, anh chỉ biết thầm ngưỡng mộ sự nhạy bén hoạt bát của họ. Và như thế, nỗi mặc cảm dân tỉnh lẻ khờ khạo lại càng đậm lên trong anh. Thật may, bây giờ trường tổ chức ngày hội việc làm dành riêng cho đối tượng sinh viên. Bằng mọi giá mình cũng phải kiếm cho ra vị trí nào đó, Hải nhủ bụng.Rà soát kỹ lưỡng, cuối cùng anh chọn được ba công việc thích hợp với ngành quản trị kinh doanh của anh. Các điều kiện bằng cấp xem ra cũng không quá sức. Cẩn thận điền từng mẫu đơn, anh chen trong đám đông, quyết nộp tận tay nhân viên tuyển dụng. Hồ sơ xếp cao trên góc bàn. Cô gái nhận hồ sơ ngước mắt lên, nở nụ cười công nghiệp mà Hải cứ ngỡ cô ta giành riêng cho mình. Anh tràn đầy hy vọng. Ở quầy kế bên, người nhận đơn chóng vánh nhét nó vào ngăn bàn đầy ngập. Chẳng biết người ta có để mắt đến hồ sơ của mình hay không, Hải gạt mồ hôi, thoáng lo âu. Nhưng rồi tiếng nhạc sôi động phấn khích vọng đến khiến anh một lần nữa lại nôn nao chờ đợi phép màu phía trước.

Chiếc đồng hồ ở sảnh lớn chỉ quá mười giờ. Hải giật mình. Sáng nay, mọi người phải lên lớp nhận điểm và nghe giảng viên nhận xét về bài tập quảng cáo. Anh co giò chạy từng ba bậc thang. Những sinh viên nhẩn nha vội vã dạt qua một bên nhường lối. “Xin lỗi!” – Hải luôn miệng mỗi khi đâm sầm vào ai đó. Lớp học ở tầng ba đầy ắp. Hải đi vòng ra cửa phía cuối phòng. Mấy tên bạn dồn vào, cho anh ngồi ké đầu băng ghế. Khi anh còn đang thở dốc, đứa bạn ngồi cạnh thì thào: “Bài của nhóm cậu được điểm mười duy nhất đó. Hồi nãy thầy mới khen!”. “Thiệt hả?” – Hải cười rạng rỡ, quên cả mồ hôi đang chảy thành dòng trên trán. Thằng bạn gật đầu, vẫn thì thào, nhưng lại đượm vẻ mỉa mai:” Thằng Hữu nhờ có các cậu kiếm được con mười ngon lành ha! Hay là ngược lại?”. Hải quay qua, nhìn thẳng vào mắt tên bạn, kinh ngạc: “Cớ gì cậu lại nghĩ như thế?”. “Ai biết! – Cậu bạn cười khỉnh – Hồi nãy đầu giờ, thầy phát bài tiểu luận, chẳng thấy bóng dáng cậu và Vĩnh đâu. Hữu thay nhóm lên nhận bài và giải thích thêm một vài điểm khúc mắc thầy đặt ra. Hữu cũng tuyên bố ý tưởng chính xuyên suốt tiểu luận là của cậu ta, còn hai cậu lo về tư liệu và hình ảnh mà thôi! Đúng vậy hả?”. Hải lặng đi, không thể nói gì nữa. Phía trên,m cách mấy dãy bàn, anh thấy rõ lưng Hữu mặc áo da cam. Cả cái bìa xanh của tập tiểu luận do chính tay anh đóng, trước mặt cậu ta. Hình ảnh nổi lên mồn một, như được khắc bằng mũi dao nhọn lên võng mạc…

Tên bạn ngồi kế vẫn huých khuỷa tay vào sườn Hải, thôi thúc xung đột. Hình như tụi bạn cùng lớp vẫn chưa quên lần anh túm cổ Hữu ngay trong giảng đường. Hải không để ý gì nữa, cả lời thầy giảng vang vang trên loa, cả cái cảm giác ngột ngạt bên trong phòng học nóng bức. Bên trong anh, chỉ có nỗi tức giận và căm ghét. Thứ cảm giác tăm tối khiên mọi thứ trước mắt anh lộn ngược.Trong khi mọi người cắm cúi ghi chép, Hải ngồi im, không thể rời mắt khỏi cái lưng áo da cam thản nhiên phía trước. Tại sao trên thế giới này lại có kẻ trơ trẽn ngang nhiên đến thế? Tại sao những tên bần tiện vẫn có thể nhơn nhơn tồn tại trong cuộc sống này, giành giật hết may mắn này đến vinh quang khác? Tại sao cuộc sống luôn bày ra các xếp đặt tình cờ làm lợi cho kẻ tồi tệ? Hàng loạt câu hỏi quay cuồng. Hải siết chặt nắm tay, sẵn sàng nghiền nát Hữu nếu hắn lọt vào tay anh lúc này.

Không hề ngoảnh mặt về phía sau, nhưng Hữu cảm thấy rõ nét tia mắt sắc nhọn đang xuyên vào lưng mình. “Hai tên ngốc!” – Hữu nghĩ, khoái trá. Niềm vui chơi khăm đối thủ một lần nữa trỗi dậy. Thật tuyệt khi chỉ cần tỏ thái độ hòa hoãn, khoác lên vẻ mặt hợp tác, không phải mó tay làm gì là cũng kiếm được điểm mười. Nhưng tuyệt nhất khi gây ấn tượng mạnh trước giảng viên và lũ đồng môn bằng kiến thức rút tỉa từ kẻ khác. Ngay khi tiếng chuông báo giờ học sáng kết thúc, Hữu đứng dậy, mau chóng lẩn vào đám đông. Hải chạy vội ra hành lang. Có bốn cầu thang đi xuống. Sinh viên các khoa khác cũng đổ ra đông đúc. Anh không xác định nổi Hữu đã lỉnh theo hướng nào. Như muốn phát điên, anh chạy qua chạy lại từng tay vịn cầu thang, nhìn xuống. Khi anh phát hiện cái áo da cam của Hữu thấp thoáng nơi khúc quanh cái cầu thang gần cửa lớp học nhất, thì hắn ta đã xuống gần đến tầng trệt.

Vĩnh đến khá sớm trước giờ học chiều. Hữu vắng mặt. Ngoắt bạn lại ngồi cùng bàn, Hải bực bội thuật lại câu chuyện điểm số và trò cướp công, với hy vọng bạn thân sẽ nghĩ ra cách trừng phạt thích đáng cho thói tinh ranh ma giáo của Hữu. Nhưng Vĩnh im lặng. Thay vì phẫn nộ hay cáu kỉnh, anh chỉ mỉm cười dửng dưng:

– Cậu nghĩ chúng ta có thể làm gì Hữu?

– Gặp thầy, nói thẳng việc Hữu đóng góp rất ít trong tiểu luận. Đó là sự thật!

– Làm thế rất giống mấy thằng trẻ con, Hải ạ! – Vĩnh nheo mắt hài hước.

– Nếu vậy thì mình gặp thẳng Hữu, nói chuyện phải quấy. Nếu nó lập luận trơ tráo ngang ngược, tớ sẽ nện cho nó một trận! – Hải gằn giọng.

– Vậy có ích gì nhỉ? Sau cuộc cãi vã hay đánh nhau, cậu và tớ chỉ chuốc thêm bực dọc mà thôi!

– Biết vậy. Nhưng… – Hải bỏ lửng câu nói giữa chừng, đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa đầy nắng chói chang.

– Nhưng sao? – Vĩnh vẫn giữ nụ cười ơ hờ trên môi.

Hải nhìn bạn. Đôi mắt anh như hai viên than cháy rực, nghiêm trang mà tràn đầy giận dữ. Giọng anh vang lên thẳng thắn, kiềm chế cơn giận bùng nổ:

– Vĩnh ạ, tớ không phải là thằng thông minh. Khi nóng giận, với một đứa quá giả tạo và tồi tệ như thằng Hữu, tớ chỉ biết giải quyết bằng nắm đấm. Tớ nghĩ cậu luôn có cách giải quyết khôn ngoan hơn. Tớ rất ghét phải chịu đựng sự bất công, nhất là do một thằng khốn tụi mình biết quá rành. Hữu chơi xấu tụi mình nhiều lần. Nếu lần này, không làm rõ ra, tớ không chấp nhận được đâu!

– Đôi khi, trong cuộc sống, người ta vẫn phải chấp nhận vài kẻ tồi tệ, không thể nào dọn sạch chúng đâu – Vĩnh gõ ngón tay lên mặt bàn, nói điềm đạm.

– Cậu có biết mình đang nghĩ gì không? – Hải lên tiếng sau một lúc lặng đi. Cánh mũi anh phập phồng – Dù có viện lý do nào đi chăng nữa, một khi thỏa hiệp và chấp nhận nhường một ít không gian sống cho bọn tồi tệ, thì lúc nào đó, người ta sẽ phải nhận ra không gian của mình đã bị bọn người đó xâm chiếm gần hết. Và đáng tởm nhất, là chính người ta cũng trở nên tồi tệ vì đã chấp nhận thỏa hiệp!

– Thôi được, tớ sẽ nghĩ cách trả đũa – Trước cơn nóng giận của bạn, Vĩnh đành đổi giọng – Tụi mình đã nắm được tính cách Hữu, chẳng hạn như cậu ta là kẻ dối trá vì thích phô trương, một kẻ ưa đánh bẫy và luôn gây rối. Biết vậy, sẽ có cách trừng trị hợp lý. Tất nhiên không phải bằng nắm đấm hay cãi vã.

– Ừ, tớ tin cậu! – Những nét cau có trên mặt Hải giãn ra.

Giờ học bắt đầu. Hai người bạn chăm chú nghe giảng, ghi chép, giải nhanh vài thuật toán giảng viên đưa ra trên bảng. Lúc tan học, cùng đi xuống bãi giữ xe, Hải hồ hởi khoe với bạn: ” Tớ mới nộp đơn kiếm việc trong ngày hội việc làm sáng nay của trường mình”. Vĩnh gật đầu: “Chắc cậu sẽ tìm được. Mùa này và cuối năm có các công ty nào cũng có nhiều việc. Nhu cầu tuyển dụng khá cao!”. Anh chợt thấy thương bạn. Chỉ là một hy vọng chưa có gì thành hình, cũng đủ khiến cậu ấy vui đến vậy. Bỗng, Hải dừng lại bất chợt:

– Tớ quên mất điều này quan trọng lắm. Hôm kia là sinh nhật Nhã Thư, cậu có biết không?

– Biết. Tối muộn, tớ mới đọc tin nhắn của cậu. Nhưng không làm gì cả. Tớ và Thư đã chia tay hẳn rồi.

– Cô ấy vẫn chưa quên cậu đâu! – Hải kêu lên – Tối đó, cô ấy tìm gặp cậu, phải không?

Vậy là Nhã Thư đã đến trước cổng công ty chờ mình. Cô ấy đã gọi điện thoại. Hệt như có ai thoi mạnh vào bụng khiến Vĩnh đau gập đôi người. Hải còn muốn nói gì thêm, nhưng anh bỏ đi luôn, bỏ mặc cậu bạn mãi đứng im trên dãy hành lang.

Hữu nửa nằm nửa ngồi trên quầy thu ngân của cửa hàng thời trang thể thao. Mọi công đoạn thiết kế và trang trí đang vào giai đoạn hoàn tất. Những tấm kính lớn thay cho một mảng tường nhìn ra con đường sầm uất khu trung tâm. Cảm giác phấn khích và thỏa mãn dâng lên, biến thành ham muốn phá phách thứ gì đó hoặc một ai đó, càng tàn nhẫn càng hay. Xoãi chân trên mặt quầy gỗ, Hữu rút điện thoại di động, chọn tên Thái Vinh.

Chương 20

Chỉ dẫn cho người thợ mộc cần bào nhẵn hơn nữa các bức vách ngăn giữa khu bày hàng, yêu cầu thợ điện gắn thêm vài bóng đèn vàng bên dãy phòng thử quần áo, rồi Hữu khoan khoái đẩy cửa kính bước ra vỉa hè. Ánh nắng chói gắt đã nhạt. Rủ xuống che một bên bức tường kính của cửa hàng, tấm vải nhựa khổng lồ với dòng chữ Opening soon đỏ rực đôi khi căng phồng lên trong gió tựa cánh buồm chuẩn bị ra khơi. Không khí buổi chiều tươi mát, phảng phất hương vị cà phê. Vuốt lại cổ áo cho thẳng nếp, hơi nghênh cằm lên, điệu bộ kiêu hãnh kín đáo từng tập hàng chục lần trước gương, Hữu ngỡ như hết thảy những người đi bộ trên vỉa hè kia đều biết anh là chủ nhân cửa hàng nhãn hiệu thời trang thể thao danh tiếng sắp khai trương. Cảm giác phấn khích càng đậm lên trong Hữu khi kim đồng hồ nhích gần sang giờ hẹn Thái Vinh. Khi anh gọi điện thoại, cô nhóc đồng ý ngay khi anh rủ ăn tối. Thậm chí, cô còn không che giấu vẻ háo hức trong giọng nói khi hỏi thẳng anh ở quán sắp tới có tráng miệng bằng kem hay không. Biết anh mời ăn ở Mango, cô nàng reo ầm lên, đến nỗi Hữu phải kéo điện thoại xa tai một khoảng. Chắc chắn cô nàng đã chán ngấy với việc phải ngồi nhà, giải trí bằng những bộ phim ngu ngốc trên TV hay chơi game online đến mờ mắt. Những cô nhóc nhà giàu như Thái Vinh thật kỳ quặc. Số phận ban phát cho họ tất cả những gì mà người khác ước mơ. Có tất cả, nhưng họ cũng chán ngấy tất cả. Những cô gái non nớt, ngớ ngẩn và cả tin, cư xử với tiền bạc theo kiểu điên rồ. Nhưng chẳng nên trách móc bọn họ – Hữu nhún vai – Chính nhờ Thái Vinh như thế, ta đã thật dễ dàng đạt được mục đích.

Chỉ cần băng qua thêm một ngã tư, sẽ tới khu vực mua sắm của giới trẻ. Khi Hữu đứng chờ đèn xanh để băng qua đường, cách chừng chục mét, một chiếc xe hơi đen bóng bỗng chầm chậm tấp vào lề, dừng xịch trước mặt anh. Cánh cửa bật mở. Trung, người rủ anh hùn vốn mở cửa hàng bước ra. Trong bộ quần áo trắng toát, trông anh ta hết sức khác lạ so với hình ảnh Hữu vẫn tiếp xúc thường ngày. Trung đưa tay ngang ngực, vẫy nhẹ các ngón tay, làm điệu bộ chào khá bề trên nhưng vẫn thân thiện. Hữu vội vã đến gần Trung hơn. Tức khắc, mùi nước hoa nồng nực sộc thẳng vào mũi anh. Kìm nén cái hắt hơi, Hữu xởi lởi:

– Có việc gì tìm em gấp vậy, anh Trung?

– Mới ghé qua cửa hàng, nghe thợ nói Hữu đi bộ ra ngoài vừa xong. Anh nghĩ Hữu đi đâu đây nên chạy xe kiếm lòng vòng – Giọng Trung êm mượt.

– Sao anh không gọi điện thoại, em tới gặp anh liền chứ làm vậy mất công quá!

– Chuyện không gấp. Đi kiếm người theo kiểu vu vơ như vậy cũng hay hay…

Đôi mắt nâu ươn ướt với hàng mi cong dày và rậm của Trung nhìn xoáy sâu vào mắt khiến Hữu bỗng dưng bối rối. Lần nào đứng trước anh ta, anh cũng dấy lên cảm giác pha trộn khó tả, vừa mê mẩn không dứt, vừa sợ hãi muốn tránh xa. Hơn một lần, Hữu ngạc nhiên về lòng tốt đặc biệt của Trung đối với mình. Sự tôn trọng khi anh ta giao trách nhiệm cho anh ngay từ khi cửa hàng mới còn là dự án nằm trên giấy. Thái độ rộng rãi, sự tin tưởng tuyệt đối trong quản lý tiền bạc. Đó là chưa kể các món quà thường xuyên, luôn luôn xa xỉ và đắt giá… Hữu lảng mắt qua hướng khác, miệng vẫn giữ nụ cười khiêm nhường. Trung nói tiếp tục:

– Anh sực nhớ là ngay trước ngày khai trương hệ thống cửa hàng, phải có một buổi họp báo. Anh muốn hỏi ý Hữu là chúng ta làm theo quy mô nào? Có nên để công ty tổ chức event chuyên nghiệp thực hiện hay không?

– Ồ, vâng. Em không nhớ khâu quan trọng này. Em sẽ viết kế hoạch họp báo và quảng bá cửa hàng, rồi gửi mail cho anh sớm. Tối thiểu là hai ngày nữa. 

– Okay! – Trung hài lòng. Một bên lông mày được tỉa gọn của anh ta hơi nhướn lên, tò mò – Em đang bận đi đâu phải không?

– Vâng. Em có hẹn với một cô gái! – Hữu thấy thành thật trong điều này chẳng có gì đáng băn khoăn.

Một vệt tối lướt qua đáy mắt Trung. biến thành sự khó chịu và đe dọa, nhưng nó mau chóng biến mất. Anh ta gật đầu cười, thậm chí còn nháy mắt như thấu hiểu và đồng lõa. Những ngón tay trắng xanh với đầu móng chăm chút hoàn hảo lại vẫy nhẹ, tạm biệt. Khi Hữu quay lưng bước đi, Trung lại gọi giật:

– Em cũng đừng quên tìm ngay một gương mặt làm biểu tượng cho hệ thống cửa hàng của chúng ta, nhé! Anh sẽ bàn kỹ sau.

Hữu gật đầu. Anh đứng trên vỉa hè, lại chờ đèn xanh. Chiếc xe hơi đen bóng lướt qua trước mắt. Hữu nhìn nhanh vào bên trong. Một người đàm ông trung niên cầm lái. Con mắt tinh nhạy của Hữu tức khắc ghi nhận màu áo lụa đỏ tươi thêu hoa, chiếc kính râm gọng gắn kim cương và cái đầu hói được cấy lại mớ tóc óng chuốt của ông ta. Sự phô trương thái quá thách thức mọi ấn tượng thị giác. Một tay đặt trên vô- lăng, tay còn lại ông ta đặt trên đùi Trung, biểu lộ một sự sở hữu toàn phần. Chủ nhân chiếc xe là người đồng tính. Và người chung vốn làm ăn với anh cũng như thế. Hữu hơi khựng lại với kết luận vừa rút ra. “Dù sao đó không phải là việc của mình. Coi như ta không biết gì hết!”. Tự nhủ như thế, Hữu vẫn thấy có chút gì hứng thú khi nắm bắt được một bí mật xem chừng như khá bất lợi của Trung.

Mới hơn 5 giờ. Hiếm khi có một buổi chiều mùa hè mát mẻ như hôm nay. Trời trong vắt. Những đám mây mang theo hơi mưa đã trôi dạt về bên kia bờ sông, đứng ngoài rìa thành phố và bị mặt trời hoàng hôn hắt lên nhứng vệt màu đỏ tía trước khi tắt lịm. Không khí trong và nhẹ, trôi bồng bềnh, lúc sà xuống thấp, lúc lại nhấc bổng lên giữa những hàng cây cổ thụ viền hai bên con đường khu trung tâm. Mango là kiểu nhà hàng kép. Phái ngoài phục vụ giải khát. Nhưng bên trong là nhà hàng cao cấp. Quán đang đầy ắp khách ngoài vỉa hè. Những cô cậu choai choai thả người trong nhưng chiếc ghế vải bố kê san sát nhau. Vừa nói chuyện ồn ào, họ vừa uống các ly nước trái cây đủ màu, những màu sắc cũng giống hệt tóc tai và các bộ quần áo sặc sỡ của họ. Chiếc bàn nối dài của một đám chừng hơn chục cô cậu như thế đang tạo thành một đám náo nhiệt nhất quán. Dù đã nhét cẩn thận dưới chân ghế và gầm bàn, nhưng những chiếc túi giấy đựng quần áo giày dép vẫn tràn tận lối đi. Người phục vụ cúi xuống xép chúng sang bên, lấy lối đi cho Hữu. Anh thoáng bực bội. Nhưng, liếc nhìn chỗ hành hóa chất đống kia, anh sực hiểu những cô cậu bốc đồng này chính là một dạng khách hàng tiềm năng của cửa hàng sau này. Anh sẽ phải chinh phục họ. Các bộ cánh đủ dáng đủ kiểu. khiến Hữu hoa cả mắt. Thời trang hiện đại mang đến hình ảnh một thế giới hỗn độn và phù phiếm, nhưng quan trọng nhất, nó mang lại rất, rất nhiều tiền. Vì thế, nó thật đáng kính nể. Hữu nghĩ, vô tình nhếch moi cười với mấy cô bé trước mặt. Theo một phản ứng kỳ quặc, tất cả đồng loạt chu mỏ và trợn mắt lên, làm vẻ mặt đe dọa đáng buồn cười hơn là đáng sợ.

Hữu đi vào bên trong, tìm một góc khuất. Yên tĩnh. Những người khách ăn mặc lịch sự nói chuyện rì rầm. Không khí mát lạnh. Những chậu trúc ngăn các dãy bàn tạo thành từng khu vực riêng biệt. Thái Vinh vẫn chưa đến. Điện thoại anh reo lên. Thái Vinh nói to điều gì đó mà Hữu không nghe rõ. Một nhóm người bỗng hiện ra ở cửa kính tự động. Mấy nhân viên bảo vệ đang quây quanh một ai đó. Hữu thoáng giật mình. Giữa vòng vây, chính là Thái Vinh. Cô nhóc đang gắng sức giải thích gì đó với mấy người bảo vệ, tay vung lên chiếc điện thoại. Anh đẩy ghế, đi nhanh về phía cô. “Anh Hữu! Cứu em!” – Cô nhóc ré lên, vẫy lia lịa khi nhìn thấy Hữu. Rồi quay sang mấy nhân viên bảo vê, cô nhăn mặt: “Đó, người quen của tôi đây nè. Anh ấy đang chờ tôi thiệt mà. Tôi có nói láo đâu!”. Các nhân viên đưa mắt nhìn Hữu, bối rối thấy rõ:

– Cô khách không được vào trong, vì cô ấy ăn mặc không phù hợp. Theo quy định của quán, khu vực này chỉ dành cho người phục trang lịch sự.

Hữu đưa mắt nhìn bộ cánh Thái Vinh khoác trên người. Quả thật, anh chưa từng nhìn một bộ cánh nào đáng ngại hơn. Cái quần shorts hình như được xé ra từ một chiếc quần jeans cũ nát, rách bươm như tổ đỉa. Cái áo vải thun mòng nhăn nhúm, ngắn ôm chẽn eo, hở rốn nhưng lại thùng thình phía trên, cứ tuột xuống, để hở một bên vai gầy nhom. Nhưng khủng khiếp nhất có lẽ là cái túi kiểu bao tải đeo quàng qua người và mái tóc rối bù cột vội bằng sợi dây thun. Quả là một hình ảnh chẳng ăn nhập chút nào với nội thất quán sang trọng. Không khỏi chán ngán, Hữu đành thương lượng nhẹ nhàng, viện cớ cô bé là em họ, có việc phải ra đây gặp anh gấp. Cô nhóc được cho vào. Thả người vào chiếc ghế nệm bọc da mềm mại, cô nhóc thở phào:

– Xin lỗi vì em đến trễ. Mẹ ở nhà. Em xin quá chừng, mẹ mới cho em ra ngoài. Mẹ luôn nghe lời anh Vĩnh, nghĩ em cần bị canh chừng như tù nhân!

– Anh Vĩnh khó tính với em vậy sao?

– Khônh phải khó tính, mà là hung thần canh giữ địa ngục! – Thái Vinh lè lưỡi – Thôi, đừng nhắc đến anh trai em nữa. Anh rủ em ra đây là để cùng ăn tối kia mà!

Khi người phục vụ mang thực đơn ra, cô nhóc chộp lấy, bắt đầu tìm những món khoái khẩu. Chẳng thèm chú ý đến cột đơn giá, cô chọn toàn món mà chỉ nghe tên cũng biết đắt tiền. Hữu rất tiếc tiền. Nhưng tình thế không thể thay đổi nữa. Để làm sao lãng chú ý của cô nhóc với quyển thực đơn, anh hỏi:

– Thái Vinh này, thật sự là em không có bộ quần áo nào đẹp hơn hay sao?

– Anh cũng nhìn em theo mắt mấy anh bảo vệ ư? – Đôi mắt to tướng trố lên – Bộ đồ này là mode mới nhất hiệu Bebe đó nha. Phải rất sành điệu mới chọn được đó.

– Hừm… Anh biết rồi. Em là cổ đông của một cửa hàng thời trang cỡ bự mà. 

Họ nói chuyện rất vui vẻ. Hữu khám phá thế giới của Thái Vinh quá nhỏ hẹp. Chẳng có gì khác ngoài mấy đứa bạn cùng tuổi, các kiểu quần áo, mấy bộ phim thời trang. Anh gật gù, tán theo thật dễ dàng. Người phục vụ mang ra các đĩa thức ăn. Đầy ắp một bàn. Nhìn Thái Vinh ăn ngon lành, Hữu thấy ngon miệng lây. Quả thật anh cũng đói ngấu. Người phục vụ mang ra vang đỏ, giới thiệu nên dùng chung với món bò nấu kiểu Pháp. Hữu gật đầu. Uống cạn một cốc to, làn da cổ, vai và cánh tay cô nhóc bỗng ửng lên, khiến Hữu không thể rời mắt.

– Anh nhìn gì ghê vậy? – Thái Vinh thình lình ngước lên,

– À… – Hữu sực nhớ ra – Anh đang tìm người mẫu chụp hình giới thiệu của hàng thời trang thể thao của chúng ta. Anh nghĩ đến em.

– Ôi! – Cô nhóc kêu lên – Có được không?

– Anh hơi phân vân. Lát nữa, em đi cùng anh qua một studio. Sẽ chụp thủ trong các bộ đồ bơi thể thao hai mảnh. Okay?

– Hơi mắc cỡ đấy! – Cô nhóc lại lè lưỡi.

– Uống thêm chút vang. Em sẽ có cam đảm! – Hữu nói trơn tru.

Hữu thanh toán xong hóa đơn bữa tối cũng là lúc chai vang đã cạn. Anh uống rất ít. Thái Vinh không thể đứng lên. Cô lầm bầm: “Hình như em say thiệt rồi!”. Hữu dìu cô nhóc dậy, đi ra vỉa hè đón taxi. Vòng tay anh ta ôm nhẹ khoảng eo lưng thon gọn. Da cô nhóc mỏng đến mức Hữu cảm thấy rõ rệt máu đang chảy dồn dập dưới làn da ấm nóng kia.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+