Trang chủ » Thế giới truyện » Văn hóa - Xã hội

Mắt bão – Chương 27 + 28 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 27

Sáu tuần là khoảng thời gian dài hay ngắn? Đi xuyên qua nó, người ta có thể biến thành một kẻ hoàn toàn khác lạ với bản thân trước kia? Tại sao hiếm khi người ta can đảm dấn thân vào sự thay đổi? Cách đây vài tháng, những tự vấn kiểu trên bị Hải xem là xa vời và vô nghĩa lý thì giờ đây, chúng hiện diện trong anh, khiến anh rơi vào trạng thái trầm lắng, miên man.

Suốt thời gian vừa qua, Hải biến mất khỏi thành phố. Qua lời giới thiệu nhiệt thành của Nhã Thư, chủ nhân resort bốn sao ngoài Mũi Né đã đồng ý gặp anh. Đó là cuộc phỏng vấn lạ lùng nhất Hải từng biết. Nói thứ tiếng Việt bình dân rất thành thạo bằng giọng Hoa – sau này, Hải phát hiện cái ngữ điệu đặc trưng ấy còn biến tiếng Mỹ của ông ta thành kiểu giọng kỳ dị không thể trộn lẫn – ấn tượng ban đầu về ông Quyền là sự cởi mở, hơi xuề xòa, khá rộng lượng. Để lại nhà cửa vợ con bên Mỹ, ông về Việt Nam kinh doanh resort. Sau khi vui vẻ bắt tay, nhìn anh từ đầu đến chân bằng con mắt nhỏ sắc lẻm, ông ta đột nhiên nhờ anh chở đi đến một siêu thị nội thất bên An Đông, mua đèn trang trí cho các bungalow của resort. Ông nói thẳng: “Chỉ cần tìm loại chất lượng khá thôi, không cần mắc tiền quá!”. Sực nhớ khu nhà trọ có một đại lý các loại đèn từ ngoài Trung Quốc đổ vào, Hải hào hứng đề nghị: “Cháu biết chỗ này chắc chắn giá rẻ, mẫu rất nhiều. Chú muốn, cháu chở chú qua!”. Ông Quyền gật đầu. Tới điểm mua hàng đó, Hải xông xáo vào kho. Ông Quyền kêu Hải tự chọn. Ngay cả việc thương lượng giá cả để được bớt chút đỉnh, Hải cũng gánh luôn. Ông ta chỉ đứng ngó và móc hầu bao. Lúc ngồi sau xe máy trở về, ông Quyền nói với Hải: “Thiệt ra, nếu tôi lên tiếng, họ bớt thêm một giá nữa. Nhưng tôi để cậu quyết. Cậu cũng biết tính toán và có khả năng thương lượng làm ăn đó, dù chưa có kinh nghiệm…”. Hải rùng mình. Anh đã vượt qua vòng kiểm tra mà không ngờ đến.

Ngay trưa hôm đó, ông Quyền kêu Hải ký hợp đồng làm việc. Mức lương khởi điểm là ba triệu mỗi tháng. Hải vội vã từ chối. Anh tự biết mình chỉ có thể làm việc bán thời gian, ngoài giờ học, nhất là năm cuối cấp tới đây, anh sẽ càng bận rộn với bài vở và chương trình thực tập. Ông Quyền cười ha ha:

– Nè, đừng có tự hạ thấp mình chớ, chú nhỏ. Tiền bạc là thước đo giá trị chính xác nhứt đó cậu. Tôi không ưa mấy người chê tiền. Tiền mà không ham, thì đâu có biết cách làm việc tốt cho tôi!

– Nhưng cháu mới là sinh viên thôi, chú! – Hải lúng túng gãi đầu gãi tai – Lỡ làm việc không ra gì…

– Đừng nói nhiều. Trả mức lương đó cho cậu, vì tôi biết cậu có thể làm gì cho resort. Rồi mai mốt, cậu còn phải chịu trách nhiệm mấy thứ khác nữa.

Để Hải nắm bắt công việc kinh doanh mau lẹ, trước tiên ông Quyền gửi anh ra resort. Anh được thu xếp một căn phòng nhỏ phía sau khu vực spa. Bốn chục nhân viên của resort đột nhiên đặt dưới sự điều hành của Hải. Anh buộc phải nắm bắt mau chóng công việc với đủ mọi bộ phận hành chính, tiếp tân, làm phòng, bếp, vườn, bảo vệ… Hệt như đột nhiên rơi vào một luồng nước xoáy khủng khiếp, cách duy nhất để tồn tại là bơi cật lực. Hàng ngày, anh dậy rất sớm, rà soát sổ sách thu chi, huấn luyện cho hai nhân viên kế toán và thu ngân cách dùng một phần mềm kế toán mới chính xác và hiệu quả hơn. Lần đầu tiên, khi đứng ra trực tiếp giải quyết các bất đồng giữa khách nghỉ ở resort với các nhân viên, Hải toát mồ hôi lạnh. Những xung đột diễn ra như cơm bữa giữa các nhân viên với khách, giữa nhân viên với nhân viên khiến Hữu đau đầu. Tuy nhiên, mỗi khi anh xuất hiện kịp thời, mọi việc sẽ ổn thỏa. Từ một người hiền lành, nín nhịn, luôn cảm thấy khó khăn khi diễn đạt ngôn từ, anh dần dần trở nên cứng rắn, quyết đoán và biết cách tạo được lòng tuân phục. Đôi khi, Hải ngỡ các nhân viên cười nhạo sau lưng sự non thiếu kinh nghiệm của anh. Bước vội về phòng riêng, anh đấm mạnh tay lên tường, đe dọa mình: “Ráng lên coi nào! Nếu vụ này thua, suốt đời mình sẽ thất bại!”.

Công bằng, thận trọng và vững tin vào chính mình, đó là cách Hải chọn vượt qua thử thách. Anh bắt đầu mạnh dạn sử dụng quyền lực. Anh phát hiện sở hữu quyền lực, sử dụng nó hợp lý, sẽ làm cho mọi việc vận hành rất tuyệt. Khám phá này chẳng có gì mới mẻ, nhưng lại khiến Hải vui suốt mấy ngày. Mấy lúc rảnh rỗi, anh cắm cúi đọc tài liệu điều hành khách sạn, hoặc nói chuyện thân tình với nhân viên. Đó cũng là cách nhận biết bất ổn tốt hơn nghe báo cáo trong các cuộc họp.

Công việc cuốn Hải đi băng băng. Bao người xa lạ cần tiếp xúc và kểt nối. Vị trí đầy thử thách. Các trải nghiệm không ngừng mới mẻ. Chỉ có đôi khi, trong giấc đêm sâu thẳm, Hải nhớ Nhã Thư khủng khiếp. Cảm giác cô độc, nhung nhớ rõ ràng đến nỗi có thể chạm tay vào được. Nơi đây cách thành phố chưa đầy 200 cây số, thế mà anh tưởng chừng cô đang hiện diện ở một thế giới khác. Mấy hôm đầu, khi anh ra Mũi Né, cô đều gọi điện hỏi thăm và khích lệ. Những quan tâm giữa bạn bè, nhưng cũng đủ làm anh vui sướng xiết bao. Nếu chứng minh được năng lực trước ông Quyền, vượt qua thời gian thử việc khó khăn, anh sẽ có một chỗ làm bảo đảm. Có nghề nghiệp. Có tiền lương. Và như thế, anh đến gần Thư hơn. Tuy nhiên, ảo vọng đó đã bị đập vỡ tình cờ. Biết anh đi làm xa, Vĩnh cũng hết sức quan tâm. Một lần nói chuyện, Vĩnh tình cờ tiết lộ với Hải việc cậu ấy được Nhã Thư tha thứ. Họ đã làm lành, đã yêu nhau trở lại. Cái âm sắc tươi vui phấn chấn trong giọng Vĩnh cũng là điều Hải cảm nhận rất rõ trong giọng nói Thư. Họ sinh ra để dành cho nhau. Đơn giản và đẹp đẽ. Mình chỉ là người bên lề, chẳng nên xen vào nữa. Làm bạn với hai con người tốt lành ấy, được họ quý mến và thường xuyên giúp đỡ, có gì để mình phàn nàn… Cứ thế, Hải không ngừng tự nhủ. Thế mà đêm, anh vẫn thấy mình úp mặt xuống gối, cắn chặt môi để không bật khóc. Mở cửa, men theo ánh đèn quanh hồ bơi, anh đi xuống bãi cát ven biển. Người gác đêm nhìn anh, hơi ngạc nhiên, rồi cũng không nói gì. Ngồi trên một khúc gỗ sóng đánh dạt lên cát, Hải dõi mắt ra mặt biển tối sẫm. Không gian lặng gió. Hơi nước lạnh buốt, căng mọng. Những đốm sáng lấp lánh trên nền trời đen sẫm, tựa những con mắt nhìn xuống anh. Một người chỉ có một mình. Chỉ cần ngày mai, mặt trời lên, mặt biển mênh mông và rực sáng, anh sẽ quay về với đời sống thực, với các va chạm. Nhưng giờ đây, giữa bóng đêm vừa an ủi vừa đáng sợ này, anh tự cho phép mình yếu đuối. Nước mắt chảy xuống, mặn như nước biển. Sau một đêm thức trắng, những muộn phiền cô độc đông cứng lại, lắng sâu vào góc khuất. Hoàn toàn tỉnh táo, Hải quay trở về với công việc.

Cuối tháng, ông Quyền rút Hải về lại thành phố. Đã thuê được ngôi nhà nhỏ trong khu phố Tây để làm văn phòng đại diện. Một loạt công việc mới lại ập đến: Xây dựng bộ phận kinh doanh, móc nối với các đại lý du lịch để bán phòng cho resort, lựa chọn các nhà cung cấp thực phẩm và hàng hóa, tìm mua một chiếc xe 24 chỗ, tuyển tài xế để đưa khách lẻ và hàng hóa ra Mũi Né hàng ngày. Tiếng là trợ lý cho ông Quyền, thật ra, Hải chạy hết mọi việc. Ông Quyền chỉ đưa ra quyết định cuối cùng. Anh sớm nhận ra mức lương ba triệu không phải quá lớn. Việc nhiều tối mắt tối mũi. Chiếm thời gian là chuyện nhỏ. Vấn đề lớn nhất, nó choán hết đầu óc, khiến Hải không ngừng lo lắng, suy nghĩ. Dạo gần đây, ông Quyền hiếm có mặt ở văn phòng. Ông đang yêu. Một cô gái chỉ nhỏ hơn ông có ba mươi tuổi. Hải không hiểu nổi cáo già khôn ngoan như ông chủ lại biến thành chú gà trống háo hức và phô trương khi ở bên cạnh cô gái rõ ràng trình độ thấp kém, thực dụng một cách lộ liễu. Kể từ đó, toàn bộ cuộc đời ông Quyền chất lên chiếc xe hơi cũ, cứ thế lao qua con đường đầy những ổ gà. “Thế giới này hình như đang bị say rượu!” – Hải nghĩ, chán nản và khôi hài. Mọi việc tại văn phòng và resort phó thác cho anh. Như hôm qua, dù đã nhận lời tham dự dạ tiệc ra mắt một văn phòng du lịch lớn, đến phút cuối, ông Quyền lại giao cho anh: “Có nhiều mối làm ăn ở đó. Nhất định cậu phải có mặt!”.

Hải mở ngăn kéo lấy bộ quần áo đẹp mới sắm, dành cho dịp quan trọng. Một con gián bay vụt ra, chấp chới bay qua luồng đèn sáng rồi bám lên bức tường ố nước mưa. Khi Hải đẩy xe ra sân chung, mấy cô thợ may công nghiệp cùng nhà trọ í ới kéo nhau ra cửa, vươn cổ nhìn anh. Một cô cố ý nói to: “Người ta bây giờ là dân văn phòng rồi nhe. Sang trọng quá chừng. Không tới lượt tụi mình đâu!”. Các cô cấu nhéo nhau, cười rộ lên như bầy sẻ ồn ào. Hải thoáng đỏ mặt, lắc đầu, lên xe phóng đi. Làm ở resort, tiếp xúc với khách trọ giàu có, anh biết một ngày tiền ở của họ còn hơn đứt tháng lương còng lưng bên máy may của các cô. Chỉ là so sánh tình cờ nhưng khiến lòng Hải dấy lên cảm giác thương xót, buồn buồn.

Lễ ra mắt văn phòng du lịch tổ chức ở phòng Dạ tiệc của một khách sạn năm sao. Hải đến đúng giờ. Bước qua cánh cửa gỗ dày có hai nhân viên trực sẵn để mở cửa, Hải khựng lại. Mùi vị của sự xa hoa bao phủ, lấn át hết thảy mọi ấn tượng khác. Khách đã đến khá đông. Phần lớn đàn ông mặc quần áo màu sẫm, thắt cravat lụa. Những phụ nữ váy dạ hội lấp lánh, tựa các pho tượng được chăm chút đến từng chi tiết, di chuyển chậm rãi trên tấm thảm dày. Chọn cốc rượu vang trên tay người phục vụ mang đến, Hải đứng khuất sau một cây cột. Anh không lo sợ, không mặc cảm, nhưng anh lại mất đi chút ít tự tin. Lảng tránh xung quanh, anh chăm chú với chiếc di động cho đến khi buổi dạ tiệc bắt đầu. Không có bục bệ cho người phát biểu. Sau vài lời phát biểu ngắn gọn, màn ra mắt trước tấm vải in dòng chữ Việt và Anh, sau những tiếng vỗ tay kiêu kỳ, phần nghi lễ chấm dứt nhanh bất ngờ. Những vị khách tức khắc quây thành nhóm theo sự quen biết hay theo công việc làm ăn. Hải không biết nên đến bàn lấy một đĩa đồ ăn hay bỏ về. Đang phân vân, anh bỗng hoa mắt vì một tấm lưng trắng muốt, mảnh mai hiện ra bên kia góc phòng. Trong chiếc váy chiffon hở lưng chấm đất màu xám khói có dải thắt lưng lụa hồng tro, Nhã Thư đang vui vẻ trò chuyện với mấy người nước ngoài trẻ tuổi, thi thoảng lắc nhẹ đuôi tóc chải thẳng, buộc cao. Họ lắng nghe cô, ánh mắt chăm chú, không che giấu ngưỡng mộ. Một cách vụng về nhưng nhanh chóng, Hải lách qua đám đông, tiến về phía Thư. Ngạc nhiên nhận ra anh, cô cười rạng rỡ. Nụ cười vui mừng chân thành ấy chỉ có thể dâng lên từ trái tim đẹp đẽ, tốt lành. Sau khi giới thiệu với anh mấy vị khách là đối tác của công ty cô đang làm việc, Nhã Thư nắm nhẹ cánh tay Hải, đi tới bàn lấy một ít sushi. Họ bước tới một góc phòng khá thưa người, vừa ăn vừa trò chuyện:

– Ồ, tôi không ngờ là Hải thay đổi đến vậy. Trông anh mạnh mẽ và ra dáng người đi làm thực sự rồi kìa!

– Thật vậy sao? Có lẽ gió biển làm tôi sạm đen… – Hải bối rối, nói lúng búng.

Soi vào đôi mắt nâu ấm áp hàng trăm lần nhìn thấy trong mơ, anh biết mình yêu cô biết bao. Dù phải giấu kín, nhưng chẳng có lý lẽ nào ngăn được cảm xúc ấy ngày một lớn lên, một sâu đậm hơn. Vội chuyển ánh nhìn qua hướng khác, sợ Thư đọc được lòng mình, anh nói khó khăn:

– Vĩnh không tới đây với Thư sao?

Anh chợt nhận ra gương mặt Thư đông cứng. Ánh nhìn bất động. Từ sau lưng anh, vang lên giọng nói líu ríu quen thuộc, ra vẻ mỉa mai:

– Ố là la, anh Hai mình lúc nào cũng dễ tính và cả tin ghê. Ảnh để cho girlfriend của ảnh ăn mặc quyến rũ, bắt chuyện với đủ loại đàn ông trên đời nữa chứ!

Hải quay phắt lại. Thái Vinh đứng sau lưng anh từ bao giờ. Cái váy siêu ngắn để hở đôi chân gầy dài bất tận. Nhưng cổ và cánh tay cô bé bọc kín trong thứ vải lấp lánh ánh kim loại. Gương mặt trang điểm kỳ dị, mắt viền đen và đôi môi tô đỏ sẫm, cố ý tạo nên ấn tượng về một thiên thần sa đọa. Cô nhóc cũng bàng hoàng khi nhận ra Hải. Hơi lùi lại, cô trợn mắt:

– Là anh đó sao?

– Phải. Em ngạc nhiên hả? – Bỗng dưng, cái không khí sang trọng xung quanh trở nên vô nghĩa. Hải bước tới, sát mặt Thái Vinh, gằn giọng – Anh đang muốn kiếm em đây. Hôm bữa, anh gọi em trước shop thời trang thể thao, em đã bỏ đi. Bây giờ, em ăn mặc kiểu gì dị thường vậy? Anh Vĩnh có biết em ở đây không, hả?

– Anh sẽ méc anh Hai em? – Thái Vinh thách thức, nhưng vẫn run lên sợ hãi.

Hải chưa kịp trả lời thì một người đàn ông trung niên bước tới, kéo cô nhóc vào cái ôm đầy sở hữu. Một bàn tay ông Dee đặt hờ trên ngực Thái Vinh. Hải chểt lặng. Như một hậu cảnh u ám, đầy đe dọa, phía sau họ, gương mặt Hữu lẩn khuất. Anh ta cầm ly champagne rảo bước về phía một giám đốc công ty cung cấp người mẫu, nụ cười rộng mở

Chương 28

Hiện trên màn hình một số điện thoại bàn. Hữu nhíu mày. Số trong thành phố. Nhưng từ một kẻ lạ…

Dạo gần đây, thường xuyên anh ta có những cuộc gọi lạ, phần lớn đều hỏi về Thái Vinh. Một số của các tay săn lùng gương mặt quảng cáo. Nhưng nhiều hơn, của những kẻ muốn mời cô bé đi chơi, đi ăn tối ở nhà hàng, hoặc tham gia dạ tiệc đình đám của giới thượng lưu. Hệt như Hữu đang hiện diện trong một thế giới ma quỷ, mọi thành viên trong đó đều biết nhau. Họ tức khắc nhận diện kẻ mới gia nhập, nhưng anh chưa thể dò đoán chính xác bọn họ đã lần ra anh theo đường dây nào. Sự nổi tiếng hồi đầu khiến Hữu ngạc nhiên dần dà được thay thế bằng cảm giác khoái trá. Lòng kiêu hãnh mỗi ngày một lớn hơn, được củng cố bằng sự vững tin khi biết rõ mình đang giữ trong tay một món hàng đắt giá, nhiều kẻ khát thèm.

Bằng vài câu nhận xét thờ ơ pha chút khích bác kín đáo, Hữu khiến Thái Vinh nhận ra rằng một người mẫu non trẻ đầy triển vọng như cô nhất thiết phải có manager chống lưng. Phó thác mọi việc dưới bàn tay anh, cô nhóc tin chắc mình sắp chạm tới cái đích trở thành người mẫu chuyên nghiệp và đẳng cấp cao một cách đúng đường. Thông qua lời giới thiệu của Trung, rồi Hữu cũng làm quen với một vài agency cung cấp người mẫu uy tín. Kín kẽ và cẩn trọng, anh chỉ đồng ý cho cô bé xuất hiện trong một số sản phẩm cao cấp dành cho giới trẻ đô thị. Gương mặt bé con, phong thái nổi loạn, cộng với yếu tố mới mẻ, Thái Vinh gây ấn tượng rất mạnh trong giới làm quảng cáo. Một mặt yêu cầu agency giữ kín thông tin về người mẫu mới, một mặt Hữu thuyết phục Thái Vinh tuân thủ mọi quyết định của anh. Cô nhóc phải ở nhà, hạn chế xuất hiện nơi chốn đông người, tránh tiếp xúc với người lạ. Thoạt tiên, Thái Vinh tức điên trước yêu cầu khó chiu. Cô nhóc đang phấn chấn khủng khiếp với việc bỗng chốc trở thành người nổi tiếng, được đám bạn cả trai lẫn gái ngưỡng mộ và ghen tị. Ăn mặc nổi bật, kiêu hãnh như một ngôi sao, được người ngoài trầm trồ và săn đón… Viễn ảnh mà hầu hết các cô gái khao khát giờ đang trong tầm tay. Tuy nhiên, khi nghe Hữu nhắc đến những từ tỉnh táo, biểu tượng không tì vết, đẳng cấp, chiến lược, cô nhóc có vẻ hiểu ra, chấp nhận, không phải không có chút phụng phịu.

Làm việc chặt chẽ và thương lượng rốt ráo, hợp đồng người mẫu Hữu kiếm được cho Thái Vinh tuy chưa dày đặc, nhưng giá cả khá ổn. Lần thứ nhất được năm trăm đô. Lần thứ hai, lên luôn một ngàn. Một agency gợi ý cô bé làm gương mặt độc quyền cho dòng sản phảm hi- tech dành cho giới teen sắp tung ra thị trường mùa cuối năm. Họ đưa mức giá ba ngàn. Hữu không ngờ giá lên nhanh như thế. Nhưng, anh từ chối. Hữu biết, có thể đạt được nhiều hơn nữa. Chỉ cần câu nói nửa kín nửa hở “bên anh Tú có đề xuất ba ngàn nhưng tôi chưa quan tâm…” trong các cuộc thương thảo, cũng đủ để đối tác tự hiểu họ đang làm việc với ai, họ nên làm gì. Số tiền kiếm được từ các hợp đồng, Hữu lấy một nửa. Thái Vinh nhận phần của mình, khoái chí, chẳng hề thắc mắc nhiều hay ít. Đơn giản là cô nàng không thật sự quan tâm đến nó. Mặc dù tránh được đôi co tiền bạc, nhưng việc cô nhóc hờ hững với tiền lại khiến anh không vui. Điều khiển một người say mê tiền bạc bao giờ cũng dễ dàng hơn một kẻ làm việc theo cảm hững hay vì các động lực vớ vẩn, chẳng có giá trị bao nhiêu. Một cách dè dăth, Hữu nghe các cuộc điện thoại từ những người muốn làm quen với cô người mẫu mới. Vài gã đưa ra mức giá trắng trợn. Hữu phân vân ghê gớm. Nếu anh ta bỏ qua, vẫn có thể bằng cách này hay cách khác, Thái Vinh rơi vào tay những con thú háo sắc đầy rẫy vây quanh cô, chẳng kiếm được chút lợi nhuận nào. Rốt cuộc cô cũng sẽ bị chúng nghiền nát rồi ném đi, theo quy luật tất yếu của những món hàng xa xỉ. Nhưng nếu anh nhận lời môi giới, kiếm tiền dễ dàng, thì anh sẽ trở thành loại người gì? Câu hỏi không thôi dằn vặt. Trước mắt, Hữu chọn giải pháp trung hòa. Với lý do công việc, anh buộc Thái Vinh không tiếp xúc với ông Dee chủ nhà hàng Thái. Sau lần chạm mặt ở nhà hàng, Hữu chủ động gọi điện thoại cho ông ta. Anh tự giới thiệu mình là anh họ, kiêm người quản lý của Thái Vinh. Đồng ý cho cô nhóc làm người mẫu chụp ảnh quảng cáo nhà hàng, nhưng anh nói thẳng ông Dee không được mời mọc hay gặp gỡ Thái Vinh riêng tư. Thính nhạy như một con cáo, ông ta chứng tỏ hiểu rõ ngầm ý của Hữu bằng cách đưa ra đề nghị:

– Tôi nghĩ anh sẽ giúp tôi. Tất nhiên là có điều kiện. Anh cứ nói đi!

– Tôi không thể làm gì cho ông đâu! – Hữu nhún vai, giọng lộ rõ sự khó chịu – Điều này thuộc về nguyên tắc làm việc mà tôi đặt ra cho Thái Vinh. Đạo đức nghề nghiệp là trên hết. Cô em họ tôi đủ khôn ngoan để biết rõ cần cư xử thế nào.

– Thôi được, nếu anh không đồng ý thì tôi chịu thua. Nhưng tôi rất mến cô bé. Những bức hình quảng cáo của cô Vinh ấn tượng rất tốt. Tôi muốn nhờ anh chuyển chút quà cho cô bé giùm tôi, được chứ?

– Quà ư? – Hữu nói lạnh nhạt, nhưng tim đập mạnh vì hồi hộp.

– Anh đừng quá bận tâm. Anh cứ cho tôi số tài khoản của anh, tôi sẽ chuyển vào đó ít tiền. Nhờ anh cảm phiền dùng nó, mua quà cho cô Vinh giúp tôi!

Ngay chiều hôm đó, bấm điện thoại kiểm tra tài khoản, Hữu thấy mười triệu đồng vừa được chuyển vào. “Tiền kiếm được thật dễ dàng, chỉ cần đôi chút cố gắng – Hữu nghĩ – Thật điên rồ nếu để chúng trôi tuột qua tay”. Cũng trong chiều hôm đó, anh ta bảo Thái Vinh tới studio của một tay nhiếp ảnh nổi tiếng, chụp bộ ảnh mới. “Em tự tới đó hay anh đi cùng em?” – Dù đang ngủ trưa, Thái Vinh tỉnh táo ngay khi nghe gọi đến studio chụp hình. “Em tự tới đó bằng taxi. Sau đó, ông Dee sẽ tới đưa em về và đi ăn tối luôn cũng được!”. “Vậy là sao? – Cô nhóc cau có – Chẳng phải anh nói em không được để cái gã khọm người Thái lại gần hay sao?”. “Thôi nào bé con. Đây là công việc, là business, em hiểu không? – Ngưng đôi chút, để tăng thêm sức nặng, Hữu dễ dàng ứng tác một lời nói dối – Sắp tới, anh muốn nhờ ông Dee giới thiệu làm quen với một công ty người mẫu New York có văn phòng ở Bangkok!”. “Công ty người mẫu của Mỹ? Em có cơ hội trở thành người mẫu quốc tế?” – Cô nhóc gần như hét lên trong điện thoại. “Tại sao không dám ước mơ, bé con?” – Hữu nói trơn tuột, nhếch môi cười.

Mọi việc sau đó cứ trôi đi. Cỗ máy Thái Vinh vận hành theo mọi cài đặt của Hữu, không chút ngờ vực. Cô nhóc đi chơi, đi dự tiệc tùng cùng ông Dee khắp nơi, với tư cách gương mặt biểu tượng của chuỗi nhà hàng danh tiếng. Cái hôm theo ông Dee và Thái Vinh dự tiệc ra mắt văn phòng du lịch, Hữu những muốn cười phá lên khi nhìn gương mặt ngây độn của Hải. Tên bạn học quê mùa chẳng hiểu sao lại lọt vào chốn này. Sự giàu có sang cả của ông Dee là barie công hiệu, ngăn cản kẻ nhiễu sự như Hải nhảy vào phá đám. Ông ta rất hào phóng chi trả khi cô nhóc mua sắm. Váy áo mốt mới nhất, hàng cao cấp. Giày và túi xách đồ hiệu. Lần đầu tiên, khi ông ta móc ví thanh toán, Thái Vinh nhăn nhó: “Em giàu mà, không cần xài tiền của ông đâu!”. Ông Dee cười thích thú: “Đừng cản! Tôi không trả tiền cho em. Tôi đang tiêu xài phục vụ cho biểu tượng của nhà hàng!”. Càng lúc, ông ta càng mê mệt cái cô bé nửa người lớn, nửa bé con. Cũng với lý do sử dụng người mẫu quảng bá thương hiệu, hàng tháng, ông Dee sai kế toán chuyển một khoản kha khá vào thẳng tài khoản manager Hữu, theo thỏa thuận bất thành văn.

…Hữu quyết định trả lời số điện thoại lạ. Anh vừa “a lô”, tức khắc bên kia vang lên giọng nói lạnh và trầm: “Hữu, tôi cần gặp cậu, càng sớm càng tốt!”. Giọng Vĩnh. Ngồi gác cả hai chân lên bàn, Hữu vội vã buông xuống, đứng hẳn dậy khiến tờ tạp chí thời trang đang đọc rớt xuống sàn. Thật kỳ quặc. Luôn bất cần, chỉ thấy hứng thú khi chơi khăm kẻ khác, luôn xem Vĩnh là kẻ cạnh tranh đáng phải đạp đổ, vậy mà nghe giognj đối thủ, Hữu lại run lên, máu dưới da như ngừng chảy. Phải chăng, đây chính là cái thứ mặc cảm thất thế sâu xa trước một con người tử tế hơn, hoàn thiện hơn? Dù ngụy trang kín đáo đến đâu, cũng có lúc nỗi sợ ấy đột ngột hiện ra, nguyên vẹn dáng vẻ yếu ớt hèn hạ. Liếc nhìn hình ảnh phản chiếc chính mình trong chiếc kính cửa sổ, Hữu chỉ muốn đập nó vỡ tan. Nhưng anh ta đã lấy lại bình tĩnh:

– Có việc gì trên trường hả Vĩnh? Đang nghỉ hè mà…

– Tôi cần nói chuyện, liên quan tới Thái Vinh! – Giọng nói bên kia vẫn nhát gừng, kín bưng, khiến Hữu không thể dò đoán trạng thái lúc này của đối thủ.

– Về khoản tiền một trăm triệu nhỏ em cậu đưa cho tớ, phải không? – Anh ta tung quả bóng thăm dò.

– Về việc đó. Và một vài chuyện khác – Vĩnh đáp lạnh băng.

– Gặp nhau trên café Mama Mia gần trường. Okay?

– Được, đúng một tiếng nữa có mặt, nhớ nhé!

Khi bên kia vọng đến những tiếng tút tút của máy đã cắt, Hữu mới sực nhận ra ở lời nói cuối cùng, Vĩnh đã dùng kiểu câu ra lệnh. “Mày là gì mà dám nói với tao kiểu đó, hả đồ chó chết?” – Anh ta lầm bầm một mình. Cái bóng u ám và đê tiện trong tấm kính cửa sổ vẫn lảng vảng, ném vào Hữu ánh nhìn nhọn hoắt, lột trần. Bằng một động tác đột ngột, Hữu chộp cái vỏ chai Coke trên bàn, ném thẳng vào tấm kính. Tiếng crack khẽ vang lên. Một mạng nhện vết nứt tỏa ra. Thay xong quần áo, bước ra hành lang, Hữu đóng sầm cửa phòng. Khi ấy, tấm kính rạn mới rơi xuống, âm thanh chát chúa vang trên sàn gạch. Suốt quãng đường từ nhà trọ lên café, hình ảnh những mảnh kính tung tóe nhọn hoắt nằm nguyên trong mắt Hữu, phản chiếu ánh sáng oi bức, biến thành cảm giác đau nhức kỳ dị.

Đi ngang ngân hàng, Hữu quyết định ghé vào vài phút. Chỉ có tiền bạc cụ thể mới mang lại vững tin đúng nghĩa. Anh lại đang rất cần sự vững tin khi chạm mặt Vĩnh. Anh ta kiểm tra tài khoản. Gần ba trăm triệu. Đợt vừa rồi, nghe lời tên bạn đồng hương bên đại học Ngân hàng, Hữu xoay nóng, đưa tiền cho cậu ta mua cổ phiếu OTC. Sau một tháng, anh kiếm được hơn hai trăm. Rồi tiền lời được chia từ cửa hàng thời trang thể thao. Tiền manager cho Thái Vinh. Tiền của anh đang lớn lên, sinh sôi mau chóng. Bao nhiêu mồ hôi, bao nhiêu toan tính và liều lĩnh. Tiền như trở thành máu của anh vậy. Thiếu nó, mất nó, anh sẽ thấy mình tiêu tán. Ý định rút ra 100 triệu ném trả Vĩnh mau chóng bị Hữu bỏ qua.

Theo thói quen khôn ngoan, Hữu có mặt ở quán trước giờ hẹn gần mười phút. Anh ta chọn khu vực tầng hầm, chỗ ngồi khuất sau bức tượng Oscar sao chép vụng về. Ánh đèn mắt ếch vàng vọt hắt xuống từ trần giả, nhuộm mọi đồ vật trong làn ánh sáng phù hoa rệu rã. Từ cầu thang bên ngoài cửa kính, Vĩnh đang bước xuống. Khi Vĩnh tiến thẳng về phía bàn, cổ họng Hữu bỗng nghẹn cứng. Chỉ thời gian ngắn không gặp, đối thủ đã kịp khoác lên dáng vẻ xa lạ. Gầy rộc nên càng cao lớn, gương mặt Vĩnh hốc hác và đầy đe dọa. Tựa một bóng ma.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+