Trang chủ » Thế giới truyện » Văn hóa - Xã hội

Mắt bão – Chương 29 + 30 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 29

Phải mất mấy giây, mắt Vĩnh mới quen với thứ ánh sáng yếu ớt mờ đục. Im lìm. Căn phòng anh vừa bước vào giống như một căn hầm với bầu không khí lạnh lẽo và tù đọng. Dọc theo dãy tường sơn màu lam sẫm, từ những khung ảnh đen trắng treo dày đặc, gương mặt các ngôi sao điện ảnh thời Làn sóng mới đang hắt xuống cái nhìn sâu hút. Vĩnh chợt rùng mình khi nhận ra những đôi mắt tò mò và buồn thảm đó không ngừng theo dõi anh, bất kể anh di chuyển tới hốc nào trong cái cà phê hầm mộ. Chỉ có đôi mắt Hữu đang hướng về anh là hoàn toàn ngược lại. Trên gương mặt bất động, nổi lên một cặp mắt vô cảm, trống rỗng, lạnh băng. Chúng chòng chọc nhìn thẳng như muốn bóc trần và bới tung lên những ý nghĩ ẩn giấu trong anh lúc này. Trừng trừng nhìn lại tên bạn, trong đầu Vĩnh thoáng lướt qua một ý nghĩ giết chóc. Anh chợt hiểu, vì sao phần lớn kẻ sát nhân thường úp sấp mặt con mồi đã bị tiêu diệt. Để nạn nhân không thể chòng chọc nhìn hắn được nữa.

Bằng động tác dứt khoát và thản nhiên, Vĩnh kéo ghế ngồi vào bàn, đối diện Hữu. Sau khi nghe đặt nước uống, người phục vụ tiến tới cái TV màn hình phẳng choán gần hết bức vách bên cửa, ngay trước tầm nhìn của Vĩnh, bấm remote. Từ cái loa trần, tiếng nhạc tức khắc vẳng xuống tựa làn khói mơ hồ. Một chương trình thời trang đang phát trên kênh [V]. Những người mẫu gầy gò, gương mặt trang điểm lòe loẹt thái quá, khoác lên người những bộ cánh theo phong cách glam rock nối tiếp hiện ra. Máy quay cận sát một cái áo chất liệu voile. Thân hình trơ xương với khuôn ngực gầy hóp hiện rõ mồn một qua lần vải trong suốt nhìn thật thảm hại. Ống kính lướt dần lên trên. Cô bé người mẫu có mớ tóc ngắn đen nhánh ôm sát đầu, gương mặt trẻ thơ được hóa trang thành kẻ du côn đường phố, nghiện ngập và sa đọa. Vĩnh tối tăm mặt mũi. Sự tình cờ ma quỷ. Cô người mẫu ngoại quốc đang lướt đi trên catwalk kia giống hệt Thái Vinh…

Phần lớn thời gian trong cuộc sống, người ta nhìn nhưng không thấy những người thân sống quanh mình. Sự bận rộn thường nhật cộng với thói quen thờ ơ khiến người ta sống chung một nhà, nhưng lại là người cuối cùng nhìn thấy sự biến đổi của kẻ đang ở ngay sát bên cạnh. Vĩnh nhớ như in cảm giác sửng sốt đó khi nhận ra đứa em gái. Hôm đó, công ty của nhà Vĩnh gấp rút nhập hàng về cảng. Sau khi kiểm hàng tại kho cùng các nhân viên công ty, anh về một mình. Đường phố vắng vẻ. Một vài chiếc xe máy của dân chơi đêm phóng vụt qua, những vệt đèn đỏ kéo lê trên mặt đường bóng ướt cơn mưa vừa ngớt. Khi rẽ sang con đường lớn mới mở, đang được trải nhựa, Vĩnh bỗng chú ý một chiếc xe BMW xám bạc ngay phía trước mặt. Nó chuyển động với tốc độ kỳ quái, lúc nhanh vút, lúc lại chậm rì rì. Lại có lúc, nó đảo qua phần đường ngược chiều. Một tên điên đang cầm lái, Vĩnh nghĩ thầm. Khi anh tìm cách vượt lên, chiếc xe cứ dềnh dang như một chướng ngại vật khó chịu. Mệt mỏi và điên tiết, anh bấm còi. Chiếc xe lại càng ngang ngược, nhất định không nhường đường. Bằng một cú ngoặt khéo léo, Vĩnh đánh sang dãy đường bên trái. Không có xe ngược chiều. Anh nhấn ga vượt lên. Liếc sang kẻ cầm lái điên khùng, anh nhận ra đó là cô gái nhỏ. Cửa xe được hạ kính. Người đàn ông trung niên bên cạnh ngồi chồm qua, hôn vào cái cổ mảnh khảnh ngật ra sau của cô ta. Bàn tay ông ta tham lam đặt trên khuôn ngực của cô bé đang ngặt nghẽo cười. Hai tay Vĩnh cứng đờ. Không phải vì cái xe xám bạc sượt qua xe anh như một con thú điên. Không phải anh rơi vào cơn hôn mê bất chợt. Chỉ là giữa cái khoảng cách tối tăm ấy, anh đã nhận ra con bé cuồng dại kia chính là Thái Vinh. Xe anh tuột lại phía sau. Đầu óc Vĩnh trống rỗng. Lúc ấy, anh chỉ biết cầu mong đây là giấc mơ. Tồi tệ hơn nữa cũng được. Nhưng hãy là giấc mơ…

Chiếc BMW xám bạc đã rẽ vào con đường rợp bóng cây xanh, đậu ngay trước cổng nhà Vĩnh. Anh dừng xe ở đầu phố, tắt đèn, câm lặng nhìn về phía trước. Em gái anh đã bước ra khỏi xe, hơi lảo đảo. Hình như cô đã uống rượu. Người đàn ông trung niên cũng bước ra theo. Hai tay ông ta xách cái túi giấy phồng căng, đựng những món hàng vừa mua sắm. Vỉa hè bên kia, ánh đèn đường vàng sẫm hắt chéo. Đôi chân Thái Vinh lộ ra dưới gấu váy ngắn, đổ bóng dài lạ thường. Trao cho cô bé những cái túi giấy, gã trung niên tranh thủ ấn lưng cô vào bức tường sát bên cổng, vuốt ve mái tóc, hôn chi chít lên gương mặt trái táo non tơ. Bàn tay kia của gã thoắt biến nhanh vào bên dưới lớp áo pull bé tí xíu rách tơi tả, tham lam lùng sục. Tựa một con cò ngu ngốc bị mê hoặc, cô nhỏ danh rộng hai cánh tay, buông rơi những túi giấy xuống đất, nghiêng đầu trong một phản ứng yếu ớt để rồi cũng thuần phục trước kẻ chiếm đoạt. Qua lớp kính xe, cảnh tượng hiện rõ mồn một, như trong một đoạn phim chiếu chậm, không tiếng động. Những muốn bật cửa, nhảy ra ngoài, lao thẳng tới đập vỡ đầu cái gã trung niên ghê tởm kia, nhưng rồi Vĩnh nhận ra ạnh không sao nhấc nổi bàn tay. Anh rơi vào trạng thái đờ đẫn, tê liệt toàn thể. Chỉ có chuỗi hình ảnh in ngược trên võng mạc, rõ nét như được khắc bằng mũi dao tàn nhẫn, là vẫn tiếp diễn. Thay cho lời chào tạm biệt, gã trung niên gần như quỳ xuống, đột ngột hôn vào khoảng đùi để trần của Thái Vinh. Cô nhóc co đầu gối, thúc nhẹ vào vai khiến ông ta gần như bật ngửa ra sau. Khoái trá với trò đùa càn rỡ, cô nhóc lại ngoẹo cổ cười. Gã trung niên loạng choạng đứng dậy, vỗ nhẹ má cô gái như ông chủ vỗ nhẹ con chó cưng. Chiếc BMW lăn bánh vào bóng tối dày đặc. Thái Vinh tự mở cổng bằng chìa khóa riêng biến vào nhà. Cảm giác đau choáng đột ngột ập đến, choán đầy khoang bụng rồi dâng lên lồng ngực Vĩnh. Anh buồn nôn khủng khiếp. Tim anh co thắt, đau nhói, đến mức anh chỉ muốn chết đi.

Mất nửa tiếng sau, Vĩnh mới tĩnh tâm, về nhà. Suốt khoảng thời gian còn lại của đêm, anh vào rest- room vài lần, gắng nôn mửa cho nguôi ngoai. Nhưng bụng anh trống rỗng vì bỏ bữa tối. Đoạn phim rẻ tiền mà em gái anh đóng vai chính mỗi lúc một phóng to hơn, với những phỏng đoán trầm trọng hơn. Mở mắt chong chong, anh mong trời sáng để lôi cổ em gái hỏi rõ mọi chuyện. Thế nhưng, sáng, bước qua hàng lang, nhìn thấy con bé em co ro nhảy ra từ phòng tắm mù mịt hơi nước, mặc chiếc quần xé ống và chiếc áo thun không thể bé hơn, bên dưới không có áo lót, Vĩnh quay phắt đi. Không, anh không thể nhìn vào gương mặt ấy được nữa. Anh cũng không thể đánh đập trừng phạt con bé như sai lầm anh đã từng làm. Lúc ăn điểm tâm, mẹ Vĩnh chợt hỏi anh có thể thu xếp đưa em gái qua Sing khi năm học mới khai giảng hay không. Vĩnh lặng đi, cho đến lúc này, mẹ vẫn chưa biết chuyện con bé nói dối để trì hoãn nhập học. Lẽ nào vì quá bận rộn, mẹ bỏ mặc con bé, phó thác cho anh, chỉ cần chu cấp tiền là được? Lẽ nào ngay cả một bà mẹ cũng không nhìn thấy chuỗi thay đổi ghê gớm của đứa con gái nhỏ? Mất một lúc, Vĩnh mới khẽ khàng nhắc mẹ nhớ việc Thái Vinh có ý hướng trở thành người mẫu. Anh hy vọng mẹ nổi giận, ngăn cấm. Nhưng, bà chỉ phẩy tay, bật cười: “Ồ, chuyện con nít hả? Cứ để con bé nhà mình vui vẻ. Nhưng khi vào năm học, con phải đưa em qua Sing!”. Khi mẹ đã tới cơ quan, Thái Vinh mới xuống nhà. Cô nhóc ngồi vào bàn, uống cốc nước to và gặm một quả lê theo chế độ ăn của người mẫu chính hiệu. Vĩnh nghiêm giọng:

– Tuần sau trường bên Sing khai giảng. Anh kiểm tra trên web của trường, đã thấy tên em trong danh sách!

– Em không đi học nữa đâu! – Cô nhóc thản nhiên – Em đã là model chuyên nghiệp. Em có manager hẳn hoi. Là anh Hữu bạn anh đó!

– Đừng có mở miệng nhắc mấy từ model hay fashion! Dính tới thằng Hữu? – Vĩnh cô kiềm giữ cơn điên – Không học hành, rồi mày sẽ làm cái gì, hả?

– Em có con đường của em. Anh Hai khỏi có lo đi!

Nhìn khuôn miệng hơi bĩu ra, đôi mắt to tướng nhướn lên thách thức, làn da gò má mỏng manh vẫn còn phủ lớp lông măng của đứa trẻ, hiện ra trước Vĩnh hình ảnh gã trung niên ngấu nghiến con bé. Một lần nữa, dạ dày cồn lên trong cơn buồn nôn. Anh gằn giọng, đổi lối xưng hô:

– Mày đang trở thành loại người gì vậy? – Anh hạ giọng, gần như thì thào – Đồ đĩ điếm rẻ tiền ấy, biết không? Mày đang làm nhục cái nhà này đó, biết không?

Nuốt nỗi giận dữ nghẹn họng, anh đi xuyên qua ánh nhìn chết trân của em gái.

Vĩnh đến công ty. Không thể tập trung vào xấp giấy tờ hải quan, anh nhấc điện thoại bàn, gọi cho Hải, định tâm sự đôi chút cho nhẹ lòng. Nhưng, thật kỳ quặc, Hải biết sự thật từ lâu, biết nhiều hơn Vĩnh có thể hình dung. Nói nhanh về mối gắn kết mờ ám giữa ông Dee, Hữu và em gái của bạn, Hải kết luận: “Cậu phải gọi cho thằng Hữu. Mọi mối dây nằm trong tay nó. Chỉ cần nó chịu buông ra, Thái Vinh sẽ tỉnh ngộ, không cư xử điên khùng nữa. Hôm bữa, thấy nó lôi con bé đi, tớ đã đấm bể mõm nó một lần. Nhưng cú đấm đó không làm nó chừa đâu. Tớ tin cậu biết cách xử lý thằng khốn ấy hiệu quả hơn, Vĩnh ạ!”. Ngay khi gác điện thoại, anh bấm số gọi tiếp cho Hữu, hẹn ra quán.

Không rào đón, Vĩnh đi thẳng vào mục đích cuộc hẹn. Anh hỏi vừa đủ nghe:

– Cậu đang giữ khoản tiền 100 triệu của Thái Vinh.

– Tớ có chối đâu mà cậu phải nói vậy chớ? – Hữu nhún vai, trơ trẽn – Mặc dù nếu tớ muốn, thì tớ nuốt quách số tiền đó cũng được. Chẳng có bằng chứng gì là nhỏ em cậu đưa nó cho tớ.

– Bỏ cái giọng đó đi, Hữu. Hạ cấp lắm! Tôi tới đây, chỉ muốn đề nghị với cậu một cuộc thương lượng. Tất nhiên, cậu là người hưởng lợi…

Tức khắc trong mắt kẻ đối diện lóe lên tia sáng tham lam không lẫn vào đâu được. Nhưng liền đó là vẻ dè chừng, đầy cảnh giác. Tất cả những thứ đó không lọt qua mắt Vĩnh. Anh thấy dễ chịu hơn. Anh chơi bài ngửa. Phải chơi để cứu em gái. Anh chấp nhận mất khoản tiền lớn. Nhưng, đó không phải là giá quá đắt. Những gì có thể thanh toán đổi chác bằng tiền, thì đều rẻ mạt.

– Thương lượng là trao đổi phải không? – Hữu cười tinh ranh – Chà, tớ thì có gì đáng giá trong tay để một người như cậu đề nghị trao đổi nhỉ?

– Một trăm triệu thuộc về cậu hoàn toàn – Vĩnh nói dứt khoát – Đổi lại, cậu hãy nói với con em tôi rằng nó không thể làm người mẫu. Chỉ vậy thôi. Dễ dàng, hả?

Hữu tựa thẳng vào lưng ghế. Những phép tính nhanh như chớp diễn ra bên dưới khuôn mặt đang nhếch môi cười khinh mạn. Cuộc vật lộn của lòng tham trước đống tiền và các tính toán dài lâu. Lại thêm một phen đấu trí với đối thủ truyền kiếp.

Vĩnh căng thẳng. Anh khoanh tay, không để lộ tim anh đang đập loạn. Thở hắt ra, Hữu bỗng ngước lên, hàm răng trắng bóng trong nụ cười trơn tuột. Anh ta chầm chậm lắc đầu, cất giọng tử tế giả dối:

– Tớ không hiểu sao cậu lại đưa ra cuộc thương lượng bất lợi như vậy? Tớ ham tiền lắm. Nhưng tớ không phải là kẻ tham lam đâu. Tớ tôn trọng quyết định của Thái Vinh. Cô bé muốn kinh doanh, muốn làm người mẫu. Tớ hỗ trợ hết. Tớ không lấy một trăm triệu của cậu làm gì. Cứ coi đó là tiền cô bé góp vốn làm ăn với tớ là được rồi…

Vĩnh uất nghẹn. Những bức ảnh trên tường đăm đăm nhìn anh, buồn rầu. Nụ cười của Hữu trước mặt anh cứ nở to ra, không che giấu sự nhạo báng và đắc thắng.

– Vĩnh này, cậu nghĩ Thái Vinh theo tớ, là bị tớ làm cho hư hỏng, đúng không ?

– Nếu đã biết vậy, cậu đặt câu hỏi đó ra làm gì? – Vĩnh chua chát.

– Tớ thấy cậu cũng như số đông có thói quen nghĩ rằng một người khi làm điều gì bất ổn là do kẻ xấu lôi kéo. Làm ơn thay đổi lối lập luận đó đi. Hãy nghĩ rằng, bên trong Thái Vinh em cậu, có sẵn mầm phá phách và mục ruỗng từ lâu rồi. Chẳng qua kẻ xấu như tớ chỉ là ngoại lực tác động, khiến cho cái mầm mống ấy mọc ra mà thôi. Ha ha ha…

– Hữu à, mày điên rồi! – Vĩnh quát lên.

– Im đi! – Hữu thôi cười, nói lớn không kém – Ai cho phép mày nói với tao cái giọng bề trên đó hả Vĩnh. Mày chống mắt mà coi. Em mày sẽ tự nguyện làm theo điều khiển của tao. Mày phải nhớ, cái xấu bao giờ cũng hấp dẫn và quyến rũ hơn cái trò ngoan ngoãn lương thiện nhiều. Mày thua cuộc cho coi! Há há há…

Vĩnh ra khỏi quán. Anh run đến nỗi đánh rơi chìa khóa xuống vỉa hè. Mắt anh mờ ướt, dằm dặm như dính cát. Anh ngồi vào xe, lái nhanh. Đầu ong ong, những tiếng rít ghê rợn kéo lên trong tai. Anh phải đi ngay khỏi đây. Anh không được nhìn vào thất bại gớm ghiếc vừa trải qua. Anh phải nghĩ cách cứu em gái càng sớm càng tốt. Hữu bủa vây anh. Gương mặt hả hê. Đôi mắt quỷ quyệt. Tiếng cười tàn nhẫn chói tai. Anh phải trử khử tất cả ám ảnh đó. Bàn tay Vĩnh siết chặt vô- lăng. Hệt như trong tay anh lúc này là kẻ xấu xa cần phải bóp vụn

 

Chương 30

– Cậu đã gọi cho tớ trước khi liều lĩnh hành động nguy hiểm. ít nhất, đó là điều sáng suốt và may mắn, Vĩnh ạ!

– Tớ không thấy một chút nào có thể gọi là may mắn trong những điều tồi tệ mà tớ đang mắc kẹt! – Cuối cùng, Vĩnh cũng lên tiếng. Từng từ vang lên rời rạc, khó khăn. Sự mệt mỏi và tuyệt vọng khiến thanh quản anh chừng như đông cứng lại.

– Cậu nghĩ kỹ chưa? Xử lý thằng Hữu, đánh nó đổ máu, thậm chí gây tai nạn giao thông để giết chết nó, sẽ mang lại cho cậu cảm giác dễ chịu sao? – Hải hướng thẳng vào bạn, ánh mắt nghiêm khắc, không khoan nhượng.

– Không làm thế, tớ biết làm gì khác? Cậu không thể hiểu được tớ phát điên như thế nào đâu! – Làn da trên gương mặt Vĩnh căng lên như lớp giấy bạc màu bám trên hốc xương gò má. Đôi môi khô ran lại run lên, tái nhợt – Thái Vinh em gái tớ biến thành đồ chơi cho đàn ông. Ba mẹ tớ không biết gì cả, vẫn tin rằng mọi việc đều ổn vì có tớ để mắt trông coi. Mai mốt, con em ngu dại của tớ chắc lại gây ồn ào. Danh dự gia đình sẽ mất sạch. Tiền bạc của tớ mất mát, bị thằng Hữu lợi dụng. Đau nhất, mọi toan tính của tớ hòng lôi con bé ra khỏi cái bẫy bẩn thỉu bị thằng khốn ấy bẻ gẫy dễ dàng.

– Tớ lờ mờ đoán biết khi vài lần bắt gặp Thái Vinh đi cùng thằng Hữu. Tớ đã đoán việc con bé làm người mẫu có gì đó bất ổn! – Hải ân hận thú nhận – Nhưng tớ thật ngu ngốc. Tớ đã không nói thẳng những ngờ vực đó với cậu!

– Phát hiện ra con bé em chết chìm, tớ nghĩ mình đủ sức cứu nó. Nhưng tớ nhận định sai lầm về thằng Hữu. Nó cao cơ hơn mình nghĩ nhiều. 100 triệu tớ đưa ra làm mồi câu không thể làm nó tối mắt buông tha Thái Vinh! – Vĩnh cười chua chát! – Khi hẹn gặp nó, tớ tưởng mình là sát thủ, chỉ cần một phát đạn là đủ giết chết con mồi. Nhưng, cuộc gặp hồi nãy chứng minh ngược lại. Chỉ cần trơ trẽn. Chỉ cần một mớ lập luận lưu manh. Đối thủ sẽ thất bại. Thằng Hữu đã làm được điều đó với tớ!

– Đừng quá bận tâm chuyện thắng thua với một đứa như Hữu, Vĩnh ạ! – Chẳng biết làm sao cho bạn nguôi ngoai, Hải nói thành thật – Tớ không thích các ý nghĩ tồi tệ ám ảnh cậu đâu. Nó sẽ làm cậu phát điên đó!

– Ừ, phát điên. Vì sự thật là tớ thua rồi. Nhưng thắng thua với người ngoài quan trọng gì nữa khi trong nhà, tớ không thể kiểm soát được em mình. Tớ là thằng anh kiểu gì vậy, hả Hải? Tớ quá ngu xuẩn, đúng không?

Cả hai im lặng với câu hỏi đau điếng. Vĩnh chống khuỷu tay lên bàn, gục trán vào những ngón tay gầy mảnh. Hải nhìn bạn không rời mắt. Làm sao tin nổi hình ảnh trước mặt anh lúc này đây là của người bạn thân thiết, một chàng trai từng mạnh mẽ, tràn đầy nhiệt huyết và tự tin. Tựa một con thú vô hình, sự đau đớn và bế tắc ăn mòn cả thể chất và tinh thần, biến Vĩnh thành một con người gần như mất kiểm soát, lạc lõng với thế giới chung quanh. Hải chua xót khủng khiếp. Bất kể lúc nào khó khăn nhất, anh đều có thể dựa vào Vĩnh. Nhận từ cậu ấy sự giúp đỡ nhẹ nhõm, thoải mái như không. Thế mà khi bạn thân nguy khó, anh còn mải miết đuổi theo công việc kiếm tiền, vùi đầu vào các dự định mới mẻ… Hải vươn cánh tay, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo mà bạn buông rơi trên bàn, siết chặt. Vĩnh chậm rãi ngước lên. Đôi mắt đen sâu thẳm phủ mờ nước mắt.

Mưa vẫn rơi lất phất. Quán trà nhỏ họ đang ngồi nằm nép trong góc khuất thuộc khuôn viên trung tâm văn hóa châu Âu. Những ngọn đèn đường bên ngoài hàng rào lác đác sáng lên, làm nổi rõ vô số sợi mưa mong manh lưng chừng không gian. Mấy cái bàn vuông nhỏ nhắn trải khăn vải dầu màu chanh vàng. Một cậu thanh niên tóc hung có nét mặt nhìn nghiêng thật giống Brad Pitt đang chăm chú đọc những trang cuối của một quyển sách. Thế giới quanh cậu ta chừng như được khoanh vùng bên dưới tán ô, bất khả xâm phạm. Ở bàn khác, một cốc trà chưa kịp dọn đi. Mưa rơi khiến chút trà sót trong lòng cốc chuyển dần sang sắc xanh nhạt. Cảm giác ẩm ướt dấp dính trên tóc, trên da, trên đám lá cây sẫm đen trong ánh sáng chiều đang tắt lịm, nhường chỗ cho bóng tối sắp dâng lên từ bãi cỏ mờ xanh có các nếp gấp dợn sóng. Những ô gạch gốm bên ngoài tòa nhà hai tầng, nơi quán trà dựa lưng vào, cũng thẫm lại vì làn hơi ẩm. Thảng hoặc, một vệt gió lạnh luồn qua cổ áo, khiến Hải rợn sống lưng vì lạnh. Hình như đang mùa mưa bão. Anh chợt nhận ra từ lâu lắm rồi anh chẳng để tâm đến thời gian vùn vụt trôi. Công việc bộn bề ở resort và văn phòng cứ cuốn anh đi. Rồi mới đây, anh vừa đăng ký học thêm tiếng Pháp. Lý do chính là phục vụ công việc thường xuyên giao tiếp khách du lịch. Còn sâu xa hơn, anh rất muốn học nhiều nữa. Hải thường mường tượng nếu biết thêm một ngoại ngữ, thì anh tiến thêm một bước tới gần Nhã Thư. Chẳng phải lần đầu tiên gặp mặt, anh đã rất choáng vì khả năng ngôn ngữ đặc biệt của cô gái lạ lùng đấy ư?

Hải rót thêm trà nóng vào hai cái tách im lặng, thấy lòng chùng xuống. Cảm giác căng thẳng và lo sợ xâm chiếm anh suốt chiều nay dần dần dịu đi. Ban nãy, đang bàn bạc với một đại lý bán tour du lịch để thỏa thuận liên kết dẫn khách ra resort, thình lình điện thoại Hải reo, hiện tên Vĩnh. Trao đổi đang căng thẳng với đối tác, anh tắt máy, nửa tiếng sau mới gọi lại. Ngay tức khắc, khi Vĩnh nhấc máy, anh cảm thấy một thái độ lạnh lẽo khác thường. Sự bất ổn rõ đến mức có thể chạm tay vào được. Vĩnh đang ngồi trong xe hơi. Linh cảm càng rõ nét. Không vòng vo, Hải hỏi to như quát vào điện thoại:

– Cậu đang ở đâu? Nói đi, tớ tới liền!

– Không, mọi chuyện vẫn ổn! – Vĩnh nói đều đều, gần như vô cảm – Tớ vừa nói chuyện với thằng Hữu…

Hải hiểu chuyện nguy hiểm đang ở rất gần. Chỉ có Hữu và những trò ma giáo của nó mới đủ khiến Vĩnh mất bình tĩnh đến độ tê liệt. Chuỗi phỏng đoán, phân tích và kết luận trong đầu Hải vận hành như một cái máy được kích hoạt. Anh hiểu, Vĩnh đang lao theo một quyết định nông nổi và tàn bạo. Cần phải biết cậu ấy sắp làm gì, Hải cài bẫy:

– Cậu sắp xử thằng Hữu, phải không? Cho tớ đi theo. Tớ sẽ giúp cậu.

– Không cần đâu. Tớ đang ở trong xe, chờ thằng đó. Lát nữa, khi nó rời shop, tớ sẽ bám theo. Tớ biết tạo ra một tai nạn giao thông. Đó là cách duy nhất…

Hải lặng đi. Phỏng đoán vể ý định giết người của Vĩnh là có thật. Vĩnh đang điên cuồng. Anh không thể để cho bạn mình nhúng tay vào một tội ác ngu dại. Hải nói to:

– Tớ đang ở văn phòng. Cậu ghé qua đón tớ. Hai người sẽ xử lý tốt hơn!

– Không, tớ tự giải quyết vụ này. Cậu đừng có dính vào!

Cắt điện thoại, giao vội văn phòng cho nhân viên tiếp tân, Hải chạy ra ngoài đường, nhảy vội lên yên sau một chiếc xe ôm. Chỉ năm phút sau, anh phát hiện ra chiếc xe của Vĩnh đậu ở khúc đường vắng, trước cửa trung tâm văn hóa, gần shop thời trang thể thao của Hữu. Ngồi trước vô- lăng, mặt Vĩnh không chút sinh khí. Trông anh giống hệt một người máy hủy diệt. Ngồi vào xe, Hải rút ngay chìa khóa. Vĩnh vẫn trơ trơ, mắt bám chặt vào cửa shop. Không một lời nào của Hải thấm vào đầu bạn. Cuối cùng, gần như phải bằng vũ lực, Hải mới lôi Vĩnh ra khỏi xe, kè sát, đẩy bạn ngồi vào quán trà.

… Cứ để Vĩnh khóc, Hải nghĩ. Đàn ông không nên để lộ nước mắt. Nhưng trong hoàn cảnh Vĩnh lúc này, khóc là cách duy nhất để không rơi vào vô cảm. Hộp đèn quảng cáo chếch sau lưng Vĩnh vừa bật sáng. Tấm áp- phích tráng nhựa của một bộ phim thập niên 60 thế kỷ trước in hình người đàn ông gầy guộc mặc áo len cũ đang gò lưng trên chiếc xe đạp. Ông ta chở chú chó trên yên sau và một cô bé tóc vàng hoe trên giỏ xe phía trước. Vẻ khôi hài trìu mến kiểu Pháp tình cờ hiện diện giữa không gian u ám nơi đây tựa như lời an ủi nhẹ nhàng. Dụi mặt vào lòng bàn tay, Vĩnh ngước lên. Sinh khí trở lại trong giọng nói anh:

– Tớ hiểu rồi Hải ạ. Thật ra tớ không phải là kẻ mạnh. Người quá tự tin luôn dễ bị tiêu diệt nhất. Chỉ cần đương đầu với một đối thủ xảo quyệt, là thua trắng.

Hải nhỉn bạn bằng đôi mắt điềm tĩnh:

– Tớ hiểu tâm trạng của cậu. Nhưng, cậu đã phạm một sai lầm rất lớn, Vĩnh ạ. Đó là cậu quyết định trao đổi ngang giá với một đứa tồi tệ. Cậu nghĩ thằng Hữu thật lòng thương lượng với cậu ư? Cậu có biết rằng, một khi chấp nhận ngồi xuống, bàn bạc trao đổi với Hữu, tức là cậu bắt đầu chuỗi sai lầm khó cứu chữa không?

– Ừ!

– Tớ tin chắc chắn rằng, nếu chúng ta xác định mình là người tốt, lẽ phải thuộc về ta, thì chúng ta phải chiến đấu với những thứ tồi tệ, phơi bày chúng ra ánh sáng, hoặc cố gắng đến cùng để loại trừ chúng. Việc thỏa hiệp với điều xấu sẽ làm hại chính ta trước tiên.

– Cậu nói đúng, về lý thuyết.

– Không, tớ biết rõ mình đang nói gì. Bằng kinh nghiệm đời sống thực tế mà tớ đã trải qua, nhất là thời gian gần đây. Sinh viên tụi mình thường nghĩ học ở trường và ra đời làm việc là những kinh nghiệm hoàn toàn khác nhau. Người ta phải mềm dẻo, khôn ngoan, thậm chí chấp nhận điều xấu trong một giai đoạn nào đó để đạt mục đích cuối cùng. Cũng đúng. Nhưng về sâu xa, nếu chấp nhận bọn thủ đoạn như thằng Hữu, nó sẽ ngày càng lấn tới, nuốt chửng chúng ta lúc nào không hay.

– Tớ phải làm gì lúc này, Hải?

– Tốt nhất, chúng ta gỡ từng mối một. Cậu giải quyết sự vụ em gái cậu và thằng Hữu chung một lúc, nên rối tung lên. Theo tớ, lúc này cậu phải giữ được Thái Vinh, để con bé thấy cậu đứng về phía nó chứ không phải là kẻ ngăn cản và trừng phạt. Rồi sau đó tính tiếp.

– Ừ, tớ hiểu rồi. Còn thằng Hữu giải quyết ra sao?

– Không nên đối đầu trực tiếp với nó trong các chuyện vụn vặt nữa, Vĩnh ạ. Tớ từng đánh nó hai lần rồi. Thấy vô ích. Vào năm học, một tháng nữa, sẽ có Đại hội sinh viên. Theo tớ biết, thằng Hữu sẽ ra tranh chức Chủ tịch, cạnh tranh với cậu trong niên khóa cuối cùng.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+