Trang chủ » Thế giới truyện »

Mắt lạnh – chương 04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Rồi một sớm cận tết, khi bình minh ư sầu mờ nhạt và chậm chạp như kẻ ốm nặng phải cố bước giữa mùa đông hà nội. Cánh cò đơn độc một thân giữa nền trời buốt lạnh, mạch cánh duỗi thẳng rồi đổ mình lao đi về phương đông. Ngoài nơi đó, sông hồng đang cạn dòng tĩnh nước qua một đêm bỗng ắp đầy thân đê, mạch dòng cuộn đi ào ạt đổ về hướng đông nam. A thào vừa mới bán xong xe rau sớm. Về tới nhà, chị toan dọn dẹp, chuẩn bị bữa trưa sớm hơn. chợt có người khách lạ tới chờ trước cửa, thào không dám mở cửa, chỉ đứng trong nhà hỏi với ra:

–       Anh tìm ai?

–       Chào chị! (hắn cúi người lễ độ chào gia chủ vẻ mặt nghiêm nghị trịnh trọng nói lời nhịp phách cứng chắc như thép đúc thành chữ) Tôi là quân mãnh, người canh giữ di sản và di thư cuối cùng của ông trần. Tôi đã tìm gia chủ từ lâu lắm mà không sao thấy được. May thay, mới ngày hôm trước, có người lạ báo tin cho biết. Tôi không dám chậm trễ, sớm nay phải tới luôn.

–       Xin lỗi anh! Tôi không biết chuyện này. chồng tôi đi làm quá trưa mới về, ông lui lại sau đi.

–       Vâng! Chị cứ tự nhiên đi, coi như tôi không có ở ngoài này. Tôi sẽ đứng ngoài này chờ cũng xong.

–       Hy vọng trần gia có người nối dõi. – Hắn thầm nghĩ.  

A thào vào trong nhà, chị làm hết cả công việc nhà cửa, cơm nước chu đáo tươm tất. Quay ra cửa trước, vẫn thấy hắn đứng lặng, nghiêm chỉnh, nước da đỏ gắt, ánh mắt đăm đăm như mấy hình tượng chấn cửa vào chùa thánh, chỉ khác về sắc phục, tóc kiểu, và không có thanh long đao mà thôi.

Vốn mang bản tính căn thiện, nhìn cảnh người gia khách đứng lặng hồi lâu mà lấy làm tội nghiệp lắm. Mủn lòng thương, chị mới mở cửa ra ngoài.

–       Anh vào nhà đi. Tôi sợ kẻ gian tới phá, không giám tùy tiện cho người khác vào nhà đâu.

–       Cám ơn chị. – hắn nói rồi khẽ cúi đầu như kẻ dưới, lễ độ và tôn kính với người trên.

–       Thực ra chồng tôi ngày trước có từng kể về gia đình anh dưới hà nội, nhưng tôi không biết tên họ thật của anh ấy, vì chuyện xưa kia có nhiều nỗi buồn nên sau này tôi không dám hỏi anh ấy nữa, chúng tôi cùng lớn lên ở suối giàng, văn chấn. Cưới nhau đã gần 10 năm nay, luôn ân cần yêu thương gia đình, và chưa bao giờ tôi thấy anh lớn tiếng mắng chửi hay nạt lộ ai. Ba tháng trước, cha Im bỏ đất về trời, trước khi chết ông thác lại cho gia đình tôi phải về hà thành phụng dưỡng ba đẻ của chồng. Chồng tôi rất mực kính trọng cha mà phải theo lời di ngôn, rời yên bái xuống hà nội ở. Mới xuống nơi này được gần ba tháng, mọi thứ công việc cũng chưa sắp xếp ổn định được, nên chưa thể nào tìm ba chồng để tiện bề phụng dưỡng. Nay ông tới tôi mới hay tin.

–       Anh chị có con chưa?

–       Có, chúng tôi chỉ có một mình thằng Shan thôi

–       Thật may! Vậy là trần gia đã có phúc trường hậu rồi. Xin hỏi, cháu nhà đã lớn chưa?

–       Năm nay Shan lên chín.

–       chín tuổi! Vậy phải đợi thêm ròng chín năm nữa, Shan mới đầy mười tám.

–       Tôi không hiểu ông muốn gì ở nó?

–       Ông nhà mất từ hai tháng trước rồi! Trước ngày ông mất, ông có ủy thác lại cho tôi giúp ông giữ lấy bức di trúc và toàn bộ khối di sản của ông. Nhưng hiềm lỗi, di trúc này chỉ được mở khi con chị đủ mười tám. khiến tôi đây thật lòng khó nghĩ.

–       Tội nghiệp ông ấy quá, chúng tôi rời xuống hà nội, những mong sẽ phụng dưỡng cho ông ít năm, cho thằng Shan theo học thành tài rồi sau cùng sẽ lại về quê hương yên bái, chúng tôi đã tới quá trễ rồi.

–       Chị đừng nghĩ tới vậy mà buồn, ông ra đi cũng thanh thản lắm, sống một đời yêu thương, dung hòa, nhân ái. Dẫu cuối ngày chiều tàn xế bóng, có hơi cô đơn nhưng vẫn còn có lũ người dưới trung thành như chúng tôi đây.

Câu chuyện cũng chừng đã rõ mười mươi, ý mình đã tỏ, lòng người cũng hay, chợt đâu có tiếng con trẻ kêu nói cười đùa vang lên trước cửa. A thào ngóng ra ngoài cửa, Shan đứng trước cửa vẫn vẻ hoạt bát, huyên náo, rộn ràng – nó hét lớn “MẸ! MẸ! Con về rồi, mở cửa cho con nhanh nên! ” A thào bước ra ngoài, kéo nhẹ cánh cửa vẫn còn hé mở từ khi người khách lạ lui tới. “cha Dĩnh đâu? Sao chỉ thấy mình con về vậy?”– “bí mật! Mẹ thào gé tai xuống, con nói nhỏ cho hay lắm”– “Shan này! lại hét toáng lên như hôm trước là mẹ đánh đòn đấy”– “Không! Shan không trêu mẹ nữa, mẹ lại giận shan thì shan chơi với ai” – ghé sát tai xuống bên Shan, chị nghe thấy giọng nó nhỏ nhẹ thật vui “cha dừng ngoài ngõ, mua lợn về cho Shan ăn, mẹ thào cũng được ăn nữa” thấy bí mật của Shan ngộ nghĩnh quá, chị bỗng phì cười “thôi nào! Shan vào nhà mẹ tắm cho, đến trường lại nghịch ngợm quá, bẩn hết quần áo rồi.”– “Không! Shan không nghịch” – shan bám chặt vào tay mẹ, để mẹ kéo nó đi, vào tới bàn trà, nó không khỏi giật mình trước người lạ, nó đúng chững lại, ánh mắt tròn to đen nhánh vẻ tò mò, nó vội nấp vòng sau lưng mẹ Thào vừa nói nhỏ, vừa kéo áo mẹ “ông mặt đỏ này là ai vậy mẹ? Sao lại ngồi trong nhà mình?” kéo Shan lên đứng trước, quàng tay ôm lấy nó, A thào dặn “Bác ấy anh em với ông Shan! Shan ngoan! Chào bác đi con” vẻ hoạt bát hơn, nó khoanh tay lại rồi hơi cúi người lễ phép chào “con chào bác!” Người gia khách vui mừng khôn siết, ông vội bước tới, đỡ Shan mà rằng “Cháu thời còn nhỏ! Mà lễ độ quá, bác mừng lắm. Trần gia quả là có hậu phúc rồi” bất chợt, trước tướng mạo Shan, người gia khách thoáng chút băn khoăn mà thầm nghĩ “tướng mạo nó tối quá! E ngày sau sẽ là kẻ u nhược mất” Shan quá bất ngờ trước phản ứng nhiệt tình của người gia khách, nó vội chạy vòng lại sau lưng mẹ, ôm chặt lấy mẹ trong ánh mắt khiếp sợ. A Thào cũng thấy bất ngờ, chị kéo Shan vào gian phòng trong, nhưng không quên lời dặn cho người gia khách “bác ngồi lại uống nước, chồng tôi đang về rồi” – “Shan ngoan! Vào trong tắm nào! Mẹ sắp cơm đợi cha về rồi cùng ăn” người gia khách ngồi lại bên ngoài, ánh mắt ông chứa đầy tâm sự, phải chăng ông đã thấy một ngày không xa, người mà ông đang đặt hết hy vọng vào nó, sẽ gặp nhiều trắc trở.

Tối hôm ấy, Dĩnh về nhà nghe chuyện người gia khách thuật lại mà lòng buồn thương da diết, anh đã thầm gào khóc trước sự ra đi quá đột ngột của ba mình. Nhẩm tính ngày mất, khớp lại với ngày cha Im mất, chỉ lệch nhau vài canh giờ ác. Hai người đàn ông vĩ đại, những người đã cho ông được sống, tới khi ông vừa khôn lớn thành người, lại lỡ lòng cùng nhau.

Nỗi buồn dập xé tan nát cõi lòng, lại khi có người gia khách. Dĩnh xách vò rượu đinh lăng cắt chén giãi bầu tâm sự, dẫu mới ngày gặp mặt, trong cuộc rượu dài mãi canh khuya, họ đã như những kẻ thâm tình trường biệt. Tan cuộc rượu, dĩnh có lòng muốn giữ người gia khách lưu lại, nhưng ông không ở, mà cáo biệt xin về. Dĩnh đóng cửa nhà cẩn thận, theo chân tiễn người gia khách tới ngoài trục đường lớn. Hai người từ biệt, không quên hẹn ngày gặp lại.

Một năm sau, cuộc
sống gia đình Shan vẫn êm đềm trôi, tưởng như mọi thứ đã vào guồng êm
nhịp, Dĩnh làm trong xưởng cơ khí ô tô tay nghề kinh nghiệm cứng cáp.
Lại có lối sống nhiệt tình, dung hòa, nhường nhẫn với mọi người
trong xưởng nên được đôn từ anh công nhân lên làm quản đốc phụ, tuy có
danh chức nhưng anh hoàn toàn không mấy khác, giao thiệp hài hòa, thân
thiện và dễ gần, mọi người càng lúc càng nể phục hơn. Trong xưởng,
Có một người quê gốc thành nam (nam định), tên là nhất Quận, thân
người cao lớn, tướng mạo khôi ngô, sắc cạnh, ánh mắt sáng ngời, mũi
thuôn, môi hồng nhạt, răng trắng chắc đều như hạt bắp, ý chí hơn
người, tâm hướng sự nghiệp lớn, nhưng nhất nhất luôn kín tiếng kiệm
lời, ngầm định một ngày thời cơ chín muồi tức thì chớp lấy.

Một ngày nắng đẹp,
đang khi dĩnh ngồi góc xưởng vuốt lại khung ngoài cánh cửa trước của
chiếc Toyota progres,
thì thấy Quận mang ca nước mát tới mời dĩnh cùng uống. Dĩnh tạm
dừng tay, hỏi thăm chuyện hắn trước, như bắt được thời cơ, nhìn thấy
kẻ chí cường hợp ý, có thể đường xa sát cánh bên nhau, hắn nói ngay
với anh về chuyện gia đình, chuyện xã hội, chuyện thế thời đương
đại, hậu thế ngày sau. Câu chuyện trên xưởng chưa tới hồi kết, họ
lại hẹn tới đêm xuống cùng tiếp câu chuyện.

Trăng rằm sáng đục,
cái lạnh hơi thẳm, một đêm mùa Thu đang chấm dần tiết khí đông tàng. Một
dải sông hồng mênh mông dìu dật, trường sóng nước gối nhau đuổi tới mãi
bờ xa. Giữa mạch sông, một thuyền cá nhỏ đứng lặng tựa như mỏm núi ngàn
năm chìm mình chắc nịch. Bên mạn thuyền, trăng đổ bóng mờ, gió nhẹ miên
miên, hai người trẻ ôn tồn cười nói, cắt chén mở lòng cùng bầu rượu
đắng.

Quận uống cạn cốc,
nhìn dĩnh mà hay rằng:

–      
Đời
ta sống, có người mệnh ngắn, cũng kẻ mệnh dài. Nhưng con đường đi rõ
ràng rất khác. Tôi và anh, nếu chỉ dừng ở một góc trời này, khi
ngày phải lo toan bao phần việc xưởng, đợi đêm về vun vén phúc phận
gia đình. chẳng phải, ngày tháng năm trôi dần rồi tan biến đi như
người trên phố. Tôi hay thấy cảnh người than ngáp, chen chân, chồng gối
lên nhau, ánh mắt họ nhạt nhẽo vô tình mà lấy làm thương hại, chỉ
trách giận chính mình sống đời kém cỏi, không thể nào làm khác
được sao?

–      
Mỗi
người, sống tốt cho chính mình trước, rồi dành yêu thương, lo toan quan
tâm khác cho người. Tôi thấy, tất cả mọi việc vẫn luôn xuôn xẻ, vui
vẻ mà, anh cũng nên nghĩ thoáng ra cho tâm hồn thoải mái.

Quận cười nhạt, hắn uống gần cạn cốc
rượu, rồi giơ cho dĩnh xem.

–      
Anh
nhìn đi, một chút này dành cho hai ta vẫn còn vương lại nửa phần
hương vị, nhưng sông hồng sâu thẳm, dài rộng mênh mông mà mang ví với đời
nay, thì hai ta chẳng như đã chết rồi sao. – nói đoạn Quận cầm cốc
rượu cạn, dải xuống mặt sông hồng mà than – ta là con của những
người hùng yếu đuối đã ngàn năm không thể nào thay khác, ta muốn ôm
lấy nụ cười con trẻ, vòng tay ấm êm vợ hiền, giữ chặt mái nhà để
nhìn ra bên ngoài thế giới. Nơi những nguy cơ vô cùng hiểm ác đang rập
rình chụp lấy chúng ta.

       Dĩnh
ngồi yên, một khoảng lặng suy tư, chiêm nghiệm nào đó đang choán lấy
cõi lòng anh. Quận tiếp lời:

–      
Đã
hàng ngàn năm được sống, chúng ta vẫn đợi nhận lấy đòn đánh chết người,
mới gồng mình chống lại. Nếu người không may đó là anh, là tôi, hay
con em hai ta, chẳng phải đó là nỗi đau ngu xuẩn nhất mà hai ta cam
nhận đó sao.

–      
Nhưng
chúng ta chỉ là người xuất thân tầm thường, am hiểu chuyện đời còn ít,
nói chi tới chuyện lớn hơn cả một dân tộc như vậy.

–      
Chúng
ta không thể tiến thân trên quan trường, quyền thế, vương nghiệp quốc
gia. Nhưng đường thương nghiệp vẫn còn để ngỏ, nếu nuôi chí nghiệp
lớn, dựng nghĩa lớn hơn, tất sự phải thành.

–      
Anh
quả có chí hơn người, tôi tiếc chí mình nhỏ mọn tài mình yếu kém, không
biết giúp anh thế nào cho được.

–      
Hơn
năm năm nay, tôi đã bôn ba qua khắp chốn đất trời, mong được thấy một
người tài chí đức độ để nối kết thân tình, cùng xây nghiệp lớn, hiềm
nỗi chưa có phúc duyên gặp mặt. Chợt một lần, tới sửa xe ở xưởng,
thấy cảnh đối nhân xử thế của anh mà tôi mười phần phục lắm. Từ
đó, tôi như mở cờ trong bụng, quyết xin bằng được công việc trong xưởng
để hiểu rõ hơn về anh. Và ngày nay, tôi thực sự nhận ra, anh chính
là người trong đời mà tôi bấy lâu vẫn cầu mong tìm kiếm.

–      
Anh
quá khen rồi, tôi chỉ là kẻ ngu xi, nghèo khó, vì không thể bon chen
với ai, nên đem lòng nhu mềm đối đáp với đời, mong người thương hại
mà nể giúp thôi.

–      
Người
anh em, ngày nay, đất nước đang hưng suy không thật rõ ràng, chúng ta
không thể chỉ dựa vào cái xưởng cơ khí nhỏ mọn này mà đi lên được,
tôi đã có lòng, chỉ mong có một tâm giao kiến nghiệp như anh cùng kết
làm bạn trường cam tuyệt kiếp.

–      
Lời
anh nói làm tôi xúc động lắm, nếu anh không chê bai kẻ ngu xi như tôi,
xin anh nhận tôi là anh em kết nghĩa. – Dĩnh ngẫm một lúc, rồi mới tỏ rõ lòng
mình.

–      
Tuyệt!
Ngay bây giờ, chúng ta hãy kết nghĩa anh em, cùng chung tay dựng nghiệp.
– ánh mắt long lanh, tâm can thỏa nguyện, quận khẽ run người hạnh phúc,
đưa bàn tay bám chặt lấy vai dĩnh chắc nịch.

–      
Tuyệt!
Anh hơn tôi một năm, nhưng chậm lại một mùa, vậy anh vẫn là cả, em xin
theo anh. – Dĩnh sáng rực ánh mắt, nhiệt huyết cao chồng như núi.

–      
Uống!

–      
Em
kính anh! Uống!

       2
giờ sáng, dải trũng, bờ đê tả sông hồng, gia lâm, hà nội, ngày tháng
năm.

Cập thuyền bên bờ
đất trống, tay giữ nhang hương, cùng quỳ gối đất, mặt hướng về sông,
hai người trẻ cùng nhau khắc tạc lời thề, một nạy xuống đất, quận
thưa:

–      
Phúc
trùng phùng, duyên chi ngộ, giữa đời mênh mông, mệnh người như gió, nay
gặp tri kỷ, một lòng không xa. Tôi tên nhất quận, tự là tàng phủ,
nguyện kết nghĩa anh em với chấn này.

–      
Đường
khúc muôn hình, giao rồi nối mãi. Phúc gặp tri kỷ, không gì vui hơn. Tôi
dương chấn, tự là phù liễm, nguyện kết nghĩa anh em với nhất quận
này, và kính nhất quận này là đại ca.

–      
Chúng
tôi thề một lòng phúc họa cùng cam, nghiệp cao cùng bước, đường xa
trùng trùng quyết không trùn chân, dẫu chết không từ với người anh em.
kính đất kính trời kính thần sông nước kính các vương hoàng ngàn năm
phù chứng tấm lòng thanh nhất của hai kẻ hèn tôi.

       Nạy
tạ đất trời sông nước xong, liễm đỡ phủ dậy, còn mình cúi nạy với
phủ thêm 2 nạy. Phủ đỡ liễm đứng trước bờ sông lòng như gió mát, họ
cười với nhau rất sảng khoái.

       Đêm
ấy, họ cùng ngồi lại uống rượu đến tận canh khuya, mờ sáng. Khi
bình minh sớm, họ tạm biệt nhau rồi chia tay về nhà nghỉ ngơi. Sau
ngày ấy, phủ xin nghỉ làm ở xưởng, bắt đầu chuỗi ngày mưu đồ thương
nghiệp cùng liễm, mong ngày cùng nhau chạm tới ngọn đỉnh vinh quang. Liễm
vẫn muốn tiếp tục làm trong xưởng, nhưng anh phải xin làm phần việc
ít hơn, sau đó ít ngày, anh cũng xin nghỉ.

1
năm sau.

Văn
Đức, bờ tả sông hồng, văn đức, gia lâm, hà nội. Thuyền cát cập bờ từ sớm, đám
người làm dăng ống, bơm chuyển cát lên bãi. Liễm ngồi trước mũi thuyền tranh
thủ nghiền ngẫm hết mớ tài liệu kinh doanh, chốc chốc lại quay ra đốc thúc người
làm khẩn trương hơn nữa. Đêm xuống, lo thuyền cát xong, liễm lại lên bờ, theo
xe vật liệu trở vào thành phố. Vừa tới đất lĩnh nam, anh lại chuyển xe, tới các
văn phòng môi giới nhà đất, xác nhận sổ sách, ký nhận. Lên xe, qua các văn
phòng, chuỗi cửa hàng ăn. Qua hết các phường, quận trong thành phố, công việc
chồng xếp bộn bề, nhưng tới đâu, anh cũng nhã nhặn, cẩn thận tập trung xử lý
xong xuôi. Phải mãi khuya muộn mới được trở về mái ấm. Cũng là lúc Shan con đã
ngủ say, A thào vẫn còn thao thức mãi.

–      
Anh
vất vả quá rồi! anh ăn chưa? anh tắm chưa? công việc hôm nay suôn xẻ không? Hôm
nay ở nhà… Shan nó mong anh lắm!

       A
thào lo cho anh lắm, những tâm sự đó đã đi đều suốt một năm qua. Liễm dù bộn bề
công việc, những tâm sự giản đơn, thường ngày tới chuyện công việc đều giãi bày
cho vợ. A thào bởi đó, càng tin yêu chồng hơn, lo chăm nuôi, dạy đức Shan chu
đáo lắm.

       Vào
mỗi sớm, liễm lại chở Shan con đi học, dặn dò Shan con gắng học khôn ngoan để
sớm trưởng thành.

 

       Rồi
một ngày, Người xưa tìm đến, bắt đầu bằng một ánh mắt lạnh căm như mùa đông đổ
gió, hắn đứng lặng bên kia con đường, nhìn dòng người đang hối hả trong mưa.
Khẽ nhắm mắt, mọi chuyển động chậm đông cứng như thước phim tua chậm, liễm vẫn
vội vã chở Shan đi học, vẫy tay chào trước cổng trường kia, rồi theo guồng quay
thời gian lo công việc sớm. Hắn đứng lại đợi chờ trước cổng, tay cầm ô đứng chắc
như trụ đá, miệng ngậm chặt điếu thuốc, rồi hững hờ thả khói, trời vẫn mưa, mưa
đổ rào rào.

       Mưa
tạnh, xe tới xe lui, người đi người lại, kẻ đứng kẻ ngồi, đúng giờ tan ca, Shan
hớt hả chạy vội qua cổng trường, tiếng người bảo vệ quát mắng, lẫn tiếng la ó
rào rào của cả bầy con trẻ đang cố túa ra khỏi cổng. Hai thằng nhóc vẻ đầy ranh
mãnh, luồn chọc giữa đám học sinh lúc nhúc, cũng vượt lên trước, chạy tuột ra
khỏi cổng. Shan nghệt mặt nhìn chúng, toan chạy trái, chạy phải, rồi chạy qua
lề trái, ngược đường người đi trên phố. Hai thằng nhóc ranh kia cùng đuổi theo
sau, cùng la quát bắt đánh Shan. Trong hai thằng, thằng gầy hơn chạy rất nhanh,
nó vượt trước. Gần bắt kịp Shan, nó với tay túm áo kéo giật lại. Shan vừa cố
chạy vừa xoay người ngả lao về trước, tay thằng nhóc (gầy) quá sức giữ, đành
phải buông tuột. Shan ngã nhào về trước. Thằng béo kia chạy theo sau cũng vừa
tới kịp. Shan bị sước hết mặt, vai đau nhức, nhưng vì khiếp sợ, nó gồng sức vực
dậy, tính toan chạy tiếp thời chẳng còn kịp nữa, thằng gầy ôm chặt lấy rồi. Shan
dằng giật vùng vẫy, đạp dật mong thoát nổi vòng tay xiết chặt, mắt nó đỏ nhức,
mồ hôi nhễ nhại túa chảy. Trong lúc vùng vẫy, gối chân Shan thúc ngay hạ bộ
thằng gầy, khiến nó đau tê dại, buốt thấu tận đầu, khóc thét “Á A”. Nó thả
thằng Shan khỏi vòng tay, vừa khi thằng béo đã sấn tới cận kề. Shan cả mừng cả
khiếp hoảng hơn, nó rối chân, nhắm mắt lao ào xuống đường… chiếc xe lao tới với
vận tốc khủng khiếp, còi xe rú dài rợn não, hàng trăm ánh mắt căng cuồng nín
lặng, cả thế giới người nơi đó dồn hết vào Shan… vù vụt… chiếc xe lao vụt qua,
người ta mới kịp nghe được tiếng phanh “két xít” vạc mòn vành thép bạc, nốp xe
chết cứng vẫn trượt đà dư cháy thành vệt đen khét thối, kéo xiết trên đường. Shan
tròn xeo con mắt kinh hãi, thất thần chân tay mềm rũ, run rẩy. Tiếng người xung
quanh ồn ào huyên náo hẳn, họ vây lại gần hỏi thăm đủ chuyện… Shan đã nằm gọn
trên đôi tay vạm vỡ chắc chịch ấy từ bao giờ. Là hắn, kẻ có nước da đỏ gắt,
ánh mắt đăm đăm, tóc xoăn môi dày, tai to mặt lớn, cao chừng m8, nặng cả trăm
cân. Hắn đặt Shan xuống, quay qua nhìn hai thằng nhóc đuổi Shan khi nãy, mắt trợn
trừng uy tướng dữ tợn. Một bước tới dài cả nhịp cầu, hai bước tới vượt qua
thằng gầy guộc, vụt cúi người, hắn nhắc cắp thằng nhóc ngang hông, chạy thêm hai
bước cắp luôn thằng béo. Bắt xong hai thằng, hắn bước từng bước lẫm liệt oai
phong, quay lại chỗ Shan. Hắn thả trượt hai thằng nhóc hai bên hông hạ xuống vìa
đường.

–      
Xin
lỗi nó! – hắn quát lớn, tựa như sư tử hống giữa bình nguyên.

 Thực
tướng đã uy, nghe tiếng càng uy. Khiến hai thằng nhóc sợ vãi đái, chân tay run
cầm cập, nước mắt nước mũi xụt xùi ròng tận xuống cằm. Đám người xung quanh,
chứng kiến cảnh ấy dẫu không phải chuyện mình, cũng 9 phần kinh hãi.

–      
Cháu
xin lỗi thằng Shan ạ! – thằng béo dạn mồm hơn, thằng gầy ăn lời, cũng lẩm bẩm
theo sau. Hai thằng vừa liếc nhìn hắn, vừa nhí nhố nói lời xin lỗi.

–      
Xin
lỗi thằng Shan! Không phải là tao! Nói lại! – hắn lại quát.

–      
Em
xin lỗi anh Shan! – lần này hai thằng khoanh tay, khiếp tuyệt mếu máo xụt xịt,
đồng thanh nói lời xin lỗi thằng Shan.

       Giữa
đám đứng ngoài, có kẻ bất bình bất nhẫn đứng ra quát nạt.

–      
Thằng
chó! Sao mày to đầu còn bắt nạt lũ con nít hả. Nhục quá! Cái loại như mày không
bằng chó nữa.

–      
Bậy
bạ! Con trẻ ở nhà nuôi dạy chưa đủ, phải mang tới trường gửi gắm cho trường dậy
bảo, trường dậy chưa đủ, bậc làm anh, làm chú hay những người lớn hơn phải giúp
chúng hiểu biết đủ điều, đúng phải theo, sai phải sửa, nay chúng nó suýt gây
tai nạn ngoài đường, ta không thể dạy dỗ nó, ngày sau sẽ sinh họa chết người. –
hắn nói lẽ lời phân giải tận tường.

–      
Mày!
Mày định lừa miệng đời hả! mày…

–      
Bậy
bạ! Trước mặt con trẻ, xung quanh có mọi người, ngươi ăn nói tục tĩu, nạt lộ ta
là có lý gì. Muốn dạy đạo đức người khác, trước hết đạo đức mình phải tốt, còn
ngươi xem qua lời nói đã biết là kẻ bất học bất nhẫn, hãy câm mồm rồi cút đi.

–      
Tao
phải đánh chết mày!

       Kẻ lạ
bất nhẫn kia lao vào, trực thời đấm đá cho hả tức, chân tay xung loạn bổ nhào
vào đối thủ. Hắn nhíu mày, khối người cúi vụt xuống, xoay vòng nửa nhịp, với
tay túm lấy cánh tay lẻ lạ vật ngã nhào xuống đất. Quyết không nhượng bộ, hắn
lao tới, một tay sốc ngược kẻ bất nhẫn kia, nhấc bổng khỏi mặt đất, mặt điềm
tĩnh tại không biến sắc, cơ bắp nổi cuộn gối xếp đan nhau, gân chỉ to như đàn
giun bò lên lổm ngổm dưới lớp da đỏ cháy. Hắn nhìn Shan và hỏi:

–      
Shan!
Ngày sau này, gặp những kẻ này, cháu tuyệt bỏ, nhớ chưa!

–      
Dạ!
– thằng Shan nhỏ bé được bác giúp, thời phấn chấn hẳn, dáng vẻ oai sỹ, ánh mắt
sáng lạn, lời nói mạnh mẽ hẳn lên.

       Kẻ
chạy xe hỗn bạo khi nãy, mới kịp đứng ngoài nhìn theo, đã khiếp sợ im re, răng
liền răng chặn chặt sóng lưỡi, môi kín bặp tựa đã kịp khâu đủ 9 lớp chỉ se,
ngoảnh mặt làm ngơ, rồi chuồn mất hút.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+