Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Mật mã Da Vinci – Chương 27-28 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 27
Ngồi ở bàn của Sauniere, trung uý Collet áp chặt điiện thoại vào tai, bán tín bán nghi. Mình có nghe đúng ý Fache không nhỉ? “Một bánh xà phòng? Nhưng làm thế nào mà Langdon có thể biết được về thiết bị GPS”. 
“Sophie Neveu” Fache đáp, “Cô ta đã nói cho ông ta”. 
“Cái gì? Tại sao?”. 
“Câu hỏi hay đấy, nhưng tôi vừa mới nghe một đoạn ghi âm chứng tỏ cô ta đã mách nước cho ông ta”. 
Collet im lặng. Neveu nghĩ gì mà hành động kì thế nhỉ? Fache đã có bằng chứng rằng Sophie đã can thiệp vào một đặc vụ của DCPJ? Sophie Neveu sẽ không chỉ bị sa thải, cô ta sẽ phải vào tù. “Nhưng thưa đại uý… vậy thì Langdon bây giờ ở đâu?”. 
“Có chuông báo động nào ở đó kêu không?”. 
“Không. Thưa đại uý”. 
“Và không có ai đi ra từ dưới cổng Hành Lang Lớn?”. 
“Không. Chúng tôi đã cử một nhân viên an ninh của bảo tàng Louvre giám sát ở cổng chính như sếp yêu cầu”. 
“Được Langdon chắc vẫn còn ở trong Hành Lang Lớn”. 
“Trong đó ạ? Những ông ta đang làm gì?”. 
“Cậu nhân viên bảo vệ bảo tàng Lourve có được trang bị vũ khí không đấy?”. 
“Có, thưa ngài. Anh ta là đội trưởng đội bảo vệ”. 
“Cử anh ta vào trong đó”, Fache ra lệnh. “Tôi không thể đưa quân đến đó trong vài phút được, và tôi không muốn Langdon mở được một đường ra”. Fache ngừng lại. “Và anh nên nói với cậu bảo vệ là nhân viên Neveu có lẽ vẫn còn ở trong đó với ông ta”. 
“Tôi nghĩ nhân viên Neveu đã rời khỏi đó rồi”. 
“Anh thật sự trông thấy cô ta đi khỏi hả?”. 
“Không, thưa đại uý, nhưng…”. 
“Vậy đó cũng không ai ở đó nhìn thấy cô ta đi khỏi. Họ chỉ nhìn thấy cô ta đi vào thôi”. 
Sự táo tợn của Sophie làm cho Collet sửng sốt. Cô ấy vẫn còn ở trong tòa nhà này ư? 
“Giải quyết chuyện đó đi”, Fache ra lệnh. “Tôi muốn Langdon và Neveu bị bắt khi tôi quay trở lại”. 
Khi chiếc xe tải Trailor chuyển bánh đi khỏi, Đại uý Fache tập hợp quân. Robert Langdon tối nay đã chứng tỏ mình là một con mồi thoắt ẩn thoắt hiện, và với sự giúp đỡ của nhân viên Neveu, ông ta sẽ càng khó dồn bắt hơn dự kiến. 
Fache quyết định sẽ không khinh suất. 
Bắt cá hai tay, ông ta ra lệnh cho nửa số quân quay lại khu vực của bảo tàng Louvre. Nửa còn lại đi đến nơi duy nhất của Paris mà Robert Langdon có thể tìm thấy chỗ trú chân an toàn. 

———————————————————————–

 

Chương 28
Trong Sall des Etats, Langdon kinh ngạc nhìn chằm chằm vào dòng chữ(1) phát sáng trên mặt kính Plexiglas. Dòng chữ như rập rờn trong không gian, hắt một vệt bóng lô xô cắt ngang nụ cười bí ẩn của Mona Lisa. 
“Tu viện Sion”, Langdon thì thầm. “Điều này chứng tỏ ông cô là một thành viên của hội này!”. 
Sophie nhìn ông hoang mang: “Ông hiểu điều này?”. 
“Bằng chứng rõ ràng”, Langdon nói, gật đầu trong khi những ý nghĩ chộn rộn trong đầu ông. “Đây là tuyên ngôn của một trong những triết lý cơ bản nhất của Tu viện Sion!”. 
Sophie nom bối rối ra mặt trong ánh phát quang của lời nhắn nguệch ngoạc ngang mặt Mona Lisa. 
TRÒ LỪA BỊP ĐEN TỐI CỦA CON NGƯỜI 
“Sophie”, Langdon nói, “truyền thống duy trì sự tôn thờ các nữ thần của Tu viện Sion dựa trên lòng tin là những người có thế lực của Nhà Thờ Thiên chúa giáo thời xa xưa đã “lừa bịp” cả thế giới, bằng cách truyền bá những lời nói dối hạ phẩm giá của nữ giới, khiến cán cân nghiêng về phía nam giới”. 
Sophie vẫn đứng im lặng, nhìn chằm chằm vào dòng chữ. 
“Tu viện Sion tin rằng Constantine và những người nam kế tục ông ta đã cải giáo thành công thế giới từ chế độ mẫu hệ ngoại giáo sang chế độ Cơ đốc giáo phụ hệ bằng cách phát động một chiến dịch tuyên truyền, biến những tính nữ linh thiêng thành ma quỷ, xoá sạch vĩnh viễn những nữ thần khỏi tôn giáo hiện đại”. 
Sophie phân vân ra mặt: “Ông tôi bảo tôi đến đây để tìm kiếm thứ này. Hẳn là ông tôi đang cố nói với tôi hơn thế!”. 
Langdon hiểu cô muốn nói gì. Cô nghĩ rằng đây là một mật mã khác. Liệu có một ý nghĩa ẩn giấu hay không, Langdon không thể ngay lập tức trả lời câu hỏi đó. Đầu óc ông vẫn đang đánh vật với sự rõ ràng táo tợn nơi bề ngoài lời nhắn của ông Saunière. 
Trò bịp đen tối của con người, ông nghĩ. Quả thật là đen tối. 
Không ai có thể phủ nhận điều tốt lành lớn lao mà Nhà Thờ hiện đại đã làm được trong thế giới hỗn độn ngày nay, nhưng chính Nhà Thờ ấy lại có một lịch sử đầy bạo lực và dối trá. 
Cuộc thập tự chinh tàn bạo của họ để “cải tạo”những ngoại giáo và những tôn giáo thờ nữ thần đã xuyên qua ba thế kỉ, sử dụng những phương pháp đầy sáng tạo nhưng không kém phần Tòa án Dị giáo Cơ đốc đã xuất bản một cuốn sách có thể gọi là ấn phẩm đẫm máu nhất trong lịch sử loài người. “Malleus maleficarum hay Búa của bọn nữ thù thuỷ thuyết giáo thế giới về “những mối nguy hiểm của đám phụ nữ tự do tư tưởng và chỉ thị cho giới tu sĩ phải tìm cho ra, tra tấn và tiêu diệt họ. Những người bị Nhà Thờ coi là “phù thuỷ” bao gồm tất cả các nữ học giả, các nữ tu, đám di-gan, đám thần bí, những kẻ tôn thờ thiên nhiên, tìm hái dược thảo và bất kỳ phụ nữ nào “hoà hợp một cách đáng ngờ với thế giới tự nhiên”. Các bà đỡ cũng bị giết vì tội thực hành dị giáo khi sử dụng những hiểu biết y học để làm dịu những cơn đau đớn khi sinh nở một sự đau đớn mà Nhà Thờ khẳng định là hình phạt thích đáng của Chúa về việc Eva ăn vụng trái cấm, sinh ra ý niệm Tội Tổ Tông Truyền. Trong suốt ba trăm năm săn tìm phù thuỷ, Nhà Thờ đã xử trên dàn thiêu một con số kinh hoàng là năm triệu phụ nữ. 
Tuyên truyền và biển máu đã có hiệu quả. 
Thế giới ngày nay là bằng chứng sống. 
Nữ giới, xưa đã từng được tôn vinh như là một phần nửa chủ yếu của linh tuệ, giờ bị trục xuất khỏi những đền thờ của cả thế giới. Không hề có một giáo sĩ Do Thái dòng chính thống là nữ không có nữ tu Thiên Chúa giáo La Mã, không có cả những nữ giáo sĩ đạo Hồi. Hành động Hiaros Gamos – sự giao hợp tự nhiên giữa đàn ông và dàn bà, qua đó mỗi người trở nên toàn vẹn về tinh thần – trước kia từng là thiêng liêng nay bị bóp méo thành một hành động ô nhục. Những con người thánh thiện xưa từng coi việc hợp cẩn với người nữ của họ như một yêu cầu để hiệp thông với Chúa, giờ lại sợ những xung động tình dục tự nhiên của mình như là tác động của quỷ dữ hiệp đồng với kẻ đồng lõa hoàn hảo của nó… đàn bà. 
Cả đến tính nữ gắn liền với bên trái cũng không thoát khỏi sự phỉ báng của Nhà Thờ. Ở Pháp và Ý, những từ để chỉ bên trái như gauche và sinistra đều mang những hàm nghĩa tiêu cực sâu sắc trong khi những phần tương ứng bên phải lại gợi lên hàm ý về lẽ phải, sự khéo léo và đúng đắn. Đến tận ngày nay, tư tưởng cấp tiến vẫn còn bị coi là cánh tả và bất cứ thứ gì xấu xa đều bi gọi là sinistrer. 
Thời đại của nữ thần đã chấm dứt. Quả lắc đã đu đưa. Mẹ Đất đã trở thành một thế giới của đàn ông, thần phá huỷ và thần chiến tranh đang làm công việc của họ. Bản ngã nam đã qua hai thiên niên kỷ liền không bị phái nữ kiềm chế. Tu viện Sion tin rằng chính sự xóa bỏ tính nữ linh thiêng này trong cuộc sống hiện đại đã gây ra cái mà thổ dân Hopi tại Mỹ gọi là koy-anisquasti – “đời sống mất cân bằng” một tình trạng không ổn định với những đặc điểm: chiến tranh đầy nam tính, quá nhiều xã hội căm ghét phụ nữ và sự bất kính ngày càng tăng đối với Mẹ Đất. 
“Robert!” Sophie nói, tiếng thì thầm của cô kéo ông trở lại với thực tại, “có ai đó đang đến!”. 
Ông nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại gần ngoài hành lang. 
“Lại đây!”, Sophie tắt đèn tử ngoại và dường như bốc hơi trước mắt Langdon. 
Trong một khoảnh khắc, ông hoàn toàn không thấy gì. Lại đâu? Khi quen mắt dần, ông nhìn thấy bóng Sophie chạy vụt về giữa căn phòng và cúi xuống khuất tầm nhìn sau chiếc đi văng hình bát giác. Ông đang định lao tới đằng sau cô thì một giọng vang lên làm ông sững lại. 
“Arrêtez”(2) . Một người đàn ông từ cửa ra vào ra lệnh. 
Nhân viên an ninh bảo tàng Louvre bước qua cửa phòng Salle des Etats, súng lục giương thẳng, ngắm đúng ngực Langdon. 
Langdon cảm thấy cánh tay ông giơ lên trần nhà theo bản năng. 
“Couchez-vous”(3). Người bảo vệ ra lệnh: “Nằm xuống!”. 
Trong vài giây, Langdon đã úp xấp mặt xuống sàn. Người bảo vệ chạy đến, đá mạnh làm chân Langdon dạng ra. 
“Mausvaise idée(4), ông Langdon”. Anh ta nói, dí mạnh khẩu súng vào lưng Langdon, “Mauvaise idée”. 
Úp mặt trên sàn gỗ, tay chân dang thẳng, Langdon cảm thấy một chút khôi hài trong cái tư thế mỉa mai của mình. Người Vitruvian, ông nghĩ. Nằm sấp. 

Chú thích: 
(1) Trong nguyên bản là sáu chữ, nhưng chuyển sang tiếng Việt phải tám chữ mới lọn nghĩa, nên chúng tôi để dòng chữ cho khỏi trật
(2) Tiếng Pháp trong nguyên ban: Đứng lại.
(3) Tiếng Pháp trong nguyên bản: Nằm xuống.
(4) Tiếng Pháp trong nguyên bản: Ý tưởng tồi, “tối” kiến.

—————————————————————

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+