Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mây trên đồng bay mãi – Chương 00 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mở đầu

Lục Thiều Trì, hóa ra ngươi cũng biết đứng ngồi
không yên, biết ghen tuông với người đàn ông đó, ghen cả với những năm tháng mà
ngươi chưa xuất hiện trong cuộc đời cô ấy…

Mười một giờ đêm, khoa nội trú của Bệnh viện Nhân Tâm thật vắng
lặng. Dãy hành lang trống trải, cô tịch, thậm chí còn có thể nghe thấy cả tiếng
gió vi vút thổi qua. Cho dù ánh đèn điện soi rọi bệnh viện sáng như ban ngày,
nhưng bóng đêm như mực ngoài cửa sổ lại nhắc nhở tất cả mọi người: Lúc này đã
khuya lắm rồi. Cô y tá trẻ trực ban vừa ngáp vừa uể oải giở tờ báo ra đọc. Thứ
báo lá cải này dùng để giết thời gian là hợp nhất, đặc biệt là phần tin giải
trí. Phóng viên văn hóa ngày nay rất nhanh nhạy, đến cả tin nhà minh tinh nào có
con chó mới chết cũng có thể viết đến nửa trang. Tờ báo cô đang đọc đưa tin
trong live show của ngôi sao nổi tiếng nhất Hàn Quốc hiện nay Kim Eun Chae, một
phóng viên ngớ ngẩn nào đó đã kích động đến mức ngất xỉu, phải đưa vào bệnh
viện.

“Xem gì mà vui thế, cho tôi xem với?”. Giọng nói trầm nặng, âm
vang, khiến cho dãy hành lang càng thêm vẻ trống trải. Cô y tá hoảng hốt nhét
thẳng tờ báo vào sọt rác. Một người đàn ông mặc áo blouse trắng đứng ngay sau
lưng cô, khuôn mặt tuấn tú, thanh nhã, nhưng vẫn toát ra vẻ lạnh lùng nghiêm
nghị.

“Chủ nhiệm Lục, em đang xem báo Vân Trạch đô thị.
Tại… tại có một phóng viên lên cơn đau tim ở live show của Kim Eun Chae vừa
được đưa vào bệnh viện của ta”. Cô y tá cuống quýt thanh minh. Chuyến này tiêu
rồi, giờ làm việc mà lại xem báo. Ai cũng biết chủ nhiệm khoa tim mạch Lục
Thiều Trì của Bệnh viện Nhân Tâm là người không nên trêu vào.

“Đàn bà con gái các cô ai cũng thích xem những thứ thiếu iốt như
thế này à?”. Lục Thiều Trì chau mày, nhưng trong nháy mắt lại khẽ nhếch môi,
hóa ra không phải chỉ có mỗi cô ấy, đàn bà con gái trên đời đều mê mệt chuyện
lá cải.

“Hôm nay Kim Eun Chae có live show ở Vân Trạch, tổng biên tập bảo
em đi phỏng vấn, em có phải đào sâu ba thước đất cũng phải moi cho ra người
tình bí mật của cô ta. Kim Eun Chae, là Kim Eun Chae nhé! Cái cô ca sĩ Hàn Quốc
nổi tiếng khủng khiếp ấy! Này, Lục Thiều Trì, anh nghe em được phỏng vấn cô ấy
mà sao không mảy may chút gì thế? Ít ra thì anh cũng phải giả vờ phấn khởi đi
chứ!”.

Lục Thiều Trì khẽ chau mày, trong đầu hiện ra vẻ mặt dương dương
tự đắc của cô nàng. Cô vừa khoe khoang ầm ĩ, vừa đòi anh phải chia vui cùng.
Anh từ trước đến nay vẫn miễn dịch với mấy thể loại tin tức giải trí, minh tinh
Hàn Quốc Kim Eun Chae gì gì đó anh càng chưa nghe đến bao giờ. Từ từ… Kim Eun
Chae! Live show! Anh chợt đưa mắt lên, tim đập thình thịch.

“Cô vừa nói có phóng viên bị ngất xỉu ở live show của Kim Eun Chae
à? Có phải là phóng viên báo Vân Trạch đô thị không?”. Lục
Thiều Trì chộp lấy vai cô y tá.

“Vâng, vâng”. Cô y tá giật bắn người.

“Báo đâu?”.

“Trong… trong sọt rác…”. Cô y tá run rẩy chỉ vào sọt rác ở bên
cạnh, lòng ngưỡng mộ thường ngày dành cho vị bác sĩ thần tượng này trong giây
lát biến thành nỗi sợ hãi.

“Bệnh nhân đó tên gì? Phòng bao nhiêu?”. Lục Thiều Trì vừa hỏi vừa
rút điện thoại di động ra xem tin nhắn, chết tiệt, mổ cả ngày nên anh quên mở
máy.

“Bệnh… bệnh… bệnh… bệnh nhân nào?”. Cô y tá cuống đến mức
không nói rõ thành lời.

“Cái cô phỏng vấn Kim Eun Chae, lên cơn đau tim ngất xỉu ấy!”.

“An… An… An… An Dĩ Mạch, phòng 1314”. Cô y tá trẻ lật sổ
trên tay, lắp bắp báo cáo với anh.

“Shit! An Dĩ Mạch, em làm cái gì thế này?”. Lục Thiều
Trì lầm bầm rủa thầm, rồi nhanh chóng quay người đi về phía thang máy.

Cô y tá trẻ nhìn theo bóng anh rời xa, không khỏi ngây người. Lục
Thiều Trì cũng biết nói tục ư?! Chủ nhiệm khoa tim mạch trẻ nhất trong lịch sử
y học Trung Quốc, con người được mệnh danh là “Vân Trạch đệ nhất dao”, biết nói
tục ư?! Cô y tá non nớt nghiêng đầu nhìn Lục Thiều Trì đang nóng ruột chờ thang
máy, nuốt nước bọt đánh ực. Chủ nhiệm Lục thường ngày thì dầu núi Thái Sơn có
đổ ngay trước mặt cũng không mảy may rung động, giờ bị làm sao vậy? Không phải
là… bị ma làm chứ? Cô hồi hộp nhìn quanh khuôn viên bệnh viện vắng lặng, lầm
rầm niệm a di đà Phật. Khoan khoan, sao anh ấy biết người bị đau tim là một cô
gái?

Lục Thiều Trì nóng nảy đập tay vào nút thang máy, hoàn toàn không
để ý đến cô y tá mặt mũi đang tái mét. Có lẽ bất kỳ ai nhìn thấy anh như thế
này cũng đều sợ mất hồn. Cái tên Lục Thiều Trì từ trước đến nay vẫn đồng nghĩa
với sự vững vàng điềm đạm mà.

Từ khi anh còn bé mọi người đã không ngớt khen ngợi: “Viện trưởng
Tiêu, Thiều Trì nhà chị thật chín chắn”.

Trong mắt người khác, có một bà mẹ làm Viện trưởng và một ông bố
đứng đầu trong mục tin tức chính trị xã hội, thì anh chính là cậu ấm chính
hiệu. Ngay từ bé, anh đã được mẹ rèn giũa để có thể giữ được bình tĩnh trước
mọi việc. Vậy thì từ bao giờ mà anh đã thay đổi như thế này, bắt đầu biết cười,
biết khóc, biết tức giận? Có lẽ đều từ lúc gặp phải cái cô nàng ngốc nghếch An
Dĩ Mạch này. Nghĩ đến đây, anh lại bất giác mỉm cười.

“Ding!”. Thang máy phát ra một tiếng đanh vang, đến tầng mười ba
rồi.

“Vào, vào, vào… trời ạ! Đá kiểu gì thế này! A ha, sút, sút
mau…”.

Vừa đến cửa phòng 1314, Lục Thiều Trì đã nghe thấy tiếng cổ vũ
điên cuồng. Anh chau mày, chết tiệt, sao họng cô nàng này to thế, chả giống
bệnh nhân gì cả! Anh đẩy cửa, đi thẳng vào phòng bệnh, không chút đắn đo tắt
ngay tivi.

“Này, anh làm cái gì thế? Sắp vào lưới rồi, anh lại đi tắt tivi
lúc này! Lục – Thiều – Trì! Kiếp trước em nợ anh gì à? Anh cứ phải chống lại em
à?”. An Dĩ Mạch chống nạnh, ngồi khoanh chân trên giường, phừng phừng tức giận
trừng mắt nhìn anh. Bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc màu hồng trên người cô có vẻ rộng,
cái đầu nhỏ nhắn trên cổ áo rộng nguệch khiến cô trông càng gầy gò, nhỏ bé.
Trên khuôn mặt thanh tú xanh xao đó, đôi mắt sáng trong ranh mãnh đưa qua đưa
lại, chả có vẻ gì là ốm cả.

“Nếu lần sau em mà còn dám xem cái thứ bóng đá ầm ĩ thế này nữa,
anh sẽ chuyển em đến phòng chăm sóc đặc biệt. Ở đó đừng nói đến tivi, đến con
ruồi cũng không lọt vào được đâu!”. Thiều Trì không hề để tâm đến thái độ giận
dữ của cô, chỉ hạ giọng nói một câu, Dĩ Mạch vội vàng im lặng.

“Em chưa ốm đến mức phải vào phòng chăm sóc đặc biệt, làm thế lãng
phí quá. Mà… em cũng không trả nổi đâu”. Dĩ Mạch lầu bầu, ngồi trên giường
cũng không chịu yên, cứ ngọ ngoạy chân tay suốt.

“Anh sẽ trả cho em, anh nói là làm đấy”. Giọng nói của Lục Thiều
Trì vẫn đều đều, không nóng không lạnh.

Dĩ Mạch ngước cặp mắt to tròn nhìn Thiều Trì một hồi lâu. Phòng
chăm sóc đặc biệt là chỗ đến cả người nhà vào thăm cũng phải mặc như nhà du
hành vũ trụ? Dù cô biết bệnh tình của mình không cần vào đó, nhưng cô cũng biết
là không nên làm trái ý Thiều Trì được! Với địa vị của anh ở Bệnh viện Nhân
Tâm, chắc chắn anh sẽ đưa cô vào nơi quỷ quái đó! Nghĩ như vậy, cô lập tức thu
lại cục tức đang bốc lên đùng đùng, nheo mắt lại, cố nở một nụ cười nịnh bợ.

“Thiều Trì, anh đừng giận mà, phòng này tuyệt lắm. 1314, một đời
một kiếp

(1)

nghe có vẻ may mắn đấy! Nằm đây em mới bình phục được chứ!”.

“Thế à?” Thiều Trì nhìn cô gái đầy vẻ e dè tội nghiệp, vừa tức vừa
buồn cười. Cô nàng này cứ như con tắc kè, vừa rồi còn giận đùng đùng, giờ lại
nịnh nọt như một chú chó con. Đúng là không biết ngượng!

“Vâng vâng, ở đây có điều hòa, có tivi, y tá thì lịch sự. Phải
rồi, anh vừa nói sẽ thanh toán cho em đấy nhé”.

Dĩ Mạch mím môi, khẽ liếc nhìn Thiều Trì, anh nhất định phải trả
tiền viện phí cho em đấy. Y tá trưởng đã thông báo rồi, mỗi ngày ba nghìn tệ,
một bài phỏng vấn bình thường của cô mới được có năm mươi tệ, với khả năng làm
việc của cô thì một tháng kiếm được hai nghìn đã phải cảm ơn trời đất lắm rồi.

“Hừ, tại sao mấy người đó lại đưa mình vào Bệnh viện Nhân Tâm chứ?
Chỉ cần đưa mình vào phòng y tế là được rồi. Ai bảo mình nghèo, nghèo thì không
nên xa xỉ thế này. Ôi thôi, cùng lắm là đem dây chuyền, túi xách Thiều Trì tặng
mình bán đi vậy, thế nào cũng trả được viện phí”. Dĩ Mạch rầu rĩ liếc Thiều Trì
một cái rồi tự lẩm bẩm với mình.

“Chi phí thuốc men trừ vào lương của anh”. Lục Thiều Trì mặt lạnh
băng nói. An Dĩ Mạch không khỏi mở cờ trong bụng. Quen anh mấy năm rồi, biết
anh là dạng người miệng cứng lòng mềm, ngoài lạnh trong nóng điển hình. Cũng do
nắm được tính khí anh nên Dĩ Mạch mới dám mạnh miệng khiêu chiến sự kiên nhẫn
của anh. Cô cười thầm, len lén đưa tay làm hình chữ V, tinh ranh giống hệt như
một chú thỏ con. Thiều Trì quay người đi, trong đôi mắt đen thoáng một nụ cười.

“Em biết là tim em không tốt, không chịu được sự kích động. Tuyệt
đối không được xem những thứ như bóng đá. Ngộ nhỡ…”.

“Biết rồi biết rồi, mợ Lâm

(2)

, nhiều lời quá. Không nghe, em không nghe gì đâu!”.

Dĩ Mạch bịt chặt tai lại.

“Yên tâm đi, dịu dàng dễ thương như em đây nhất định gặp dữ hóa
lành, ngày trước Trần Sở Dương ở phòng cấp cứu đã chẳng tự tin chẩn đoán em
chắc chắn không cứu được! Thế mà em không những sống được mà còn đi làm như
người bình thường. Điều này chứng tỏ, bổn cô nương đây sống lâu trăm tuổi là
chắc chắn rồi. Với lại, có bạn trai đẹp trai, phong độ, dịu dàng như anh, sao
em đành lòng bỏ đi chứ? Nếu em chết…”

“Được rồi, nếu em thấy buồn thì xem thời sự ấy”. Lục

Thiều Trì bật tivi lên, cắt ngang lời

Dĩ Mạch. Anh không chịu nổi khi nghe cô nhắc đến từ “chết”. Cứ vốn
tưởng là bác sĩ, những chuyện sinh lão bệnh tử đã quen, nhưng riêng từ đó phát
ra từ miệng cô, anh vẫn thấy sợ hãi vô cùng. Còn nhớ một tối năm ngoái cô được
đưa vào bệnh viện trong tình trạng hôn mê bất tỉnh, anh lay gọi thế nào cô cũng
không tỉnh. Anh chưa từng sợ như thế bao giờ, như thứ quý giá nhất đời sắp tuột
khỏi tay… Anh túc trực bên cô suốt ngày đêm, cho đến khi cô thoát khỏi hiểm
nguy mới thở phào nhẹ nhõm. Cả đời này, anh không muốn phải trải qua cảm giác
mất cô một lần nữa.

“Hả, lại thời sự! Ai lại bắt phóng viên giải trí xem thời sự chứ,
ác quá đi mất”. Dĩ Mạch rầu rĩ lầu bầu, xem thời sự với

Thiều Trì.

“Thế thì em đừng làm phóng viên nữa là được”. Lục Thiều Trì đột
ngột lên tiếng,

Dĩ Mạch nghe thấy câu này thì lập tức im bặt. Cô im lặng xem tivi,
không biết là quá chăm chú hay thực ra là đang ngây người.

“Sau đây là tin giải trí: Tối qua nghệ sĩ trứ danh của Hàn Quốc

Kim Eun Chae, đã tổ chức buổi live show cuối cùng trong tour diễn
vòng quanh châu Á Màu sắc khuynh thành của cô, lần biểu diễn này…”.

Giọng cô phát thanh viên duyên dáng vô cùng, nhưng Thiều Trì lại
chau mày cau có.

Dĩ Mạch cũng chau mày giống anh, mục chính trị xã hội mà lại đưa
tin giải trí thì quái thật, minh tinh thì cứ gọi là minh tinh, lại còn “nghệ sĩ
trứ danh”!

“Em ngất xỉu lúc phỏng vấn cô ta à?”.

Thiều Trì chỉnh cho tiếng tivi nhỏ lại một chút, nếu vì phỏng vấn
ngôi sao Hàn Quốc này mà

Dĩ Mạch ngất xỉu, thì anh không thể không nghi ngờ cô bị cái gì đó
hoặc ai đó làm kích động trong lúc phỏng vấn.

“Ừ, anh biết em kỳ vọng nhiều thế nào không? Không phải phóng viên
nào cũng được phỏng vấn Kim Eun Chae đâu nhé. Anh biết không, đến cả lãnh đạo
thành phố cũng đến góp mặt đấy! Kim Eun Chae đúng là không phải tay mơ, đến cả
chương trình thời sự Vân Trạch cũng dành ra hai phút để đưa tin về cô ấy, đúng
là đãi ngộ cấp cao. Hôm nay em vừa nhìn thấy cô ấy đã phấn khích ghê gớm, sau
đó ngực nhói lên rồi không nhớ gì nữa. Này, anh làm gì thế? Anh gọi ai thế?”.
Thiều Trì không nghe hết câu chuyện của cô, đã lôi luôn điện thoại ra nhấn số.
Sắc mặt anh rất nghiêm trọng, nhìn là biết đang giận ghê gớm.

Dĩ Mạch cảm thấy không ổn, vội vàng lao đến cướp điện thoại của
anh.

“Anh gọi cho tòa soạn của em, bảo sếp em là em không làm nữa. Alô,
báo Vân Trạch đô thị phải không?”.

“Không được!”.

“An Dĩ Mạch, rốt cuộc thì em có biết tình hình sức khỏe của mình
không? Hay là em muốn chờ đến lúc không chữa được nữa mới chịu ngoan ngoãn nghe
lời? Em biết rõ là bệnh của mình chỉ cần xúc động mạnh là có thể mất mạng, mà
vẫn đi phỏng vấn ngôi sao Hàn Quốc gì gì đó, em lớn bằng ngần này rồi, sao vẫn
ấu trĩ như bọn con nít thế! Em…”

Câu nói của Thiều Trì mắc lại trong cổ họng, anh thấy mắt

Dĩ Mạch đỏ lên, vẻ như phải chịu gì đó rất ấm ức, hai giọt nước
mắt lấp lánh chảy trên má cô, rơi xuống, như vạch ra hai vết thương. Cô khóc
lặng lẽ, nhưng trong tim anh lại như có tiếng đá vỡ động trời.

Quen Dĩ Mạch lâu như vậy, rất hiếm khi anh thấy cô khóc, bất kể là
lúc ốm đau hay lúc chữa bệnh, đau đến mấy cô cũng không rơi nước mắt. An Dĩ
Mạch trong trí nhớ của anh luôn luôn mạnh bạo vô tư, dường như trời sinh cô ra
để chây ỳ với mọi việc đau khổ. Mỗi ngày cô đều tràn đầy sức sống, ngay cả với
chuyện buồn nhất cô cũng tìm được cớ để tự an ủi bản thân. Sao cô lại khóc được
chứ?

Chỉ có một lần, Noel năm ngoái anh gọi điện cho cô, nhưng cô không
nghe máy. Anh tìm đến nhà thì thấy cô đang ngồi khóc trước cửa, gục mặt vào
cánh tay, yếu ớt như một con bướm bị thương. Khi đó, cô cứ nhắc đi nhắc lại
rằng cô đánh rơi cái gì đó, không thể tìm lại được nữa. Anh chưa từng thấy cô
như vậy, anh ôm cô vào lòng dỗ dành, cô khóc cả buổi tối, lúc đó anh mới biết
hóa ra cô gái này cũng có thể khóc nhiều như vậy. Hôm đó, anh nói với cô rằng
anh yêu cô, anh hứa với lòng sẽ luôn làm cô vui, không để cô phải khóc nữa.

“Dĩ Mạch…”.

“Em không sao, em không buồn. Có người yêu thì sao chứ? Em cũng có
người yêu rồi”. Cô thì thầm những câu mà Thiều Trì không sao hiểu nổi và anh
cũng không biết phải an ủi cô thế nào mới phải. Cũng như lần trước, cô gục đầu
vào hai tay, hai vai rung lên, khe khẽ khóc. Người ta thường chọn tư thế này khi
thấy trong lòng có điều bất an. Thiều Trì vòng tay sang ôm

Dĩ Mạch, chỉ một vòng tay là có thể ôm gọn cô vào lòng. Anh xót
xa, hóa ra cô gầy đến vậy.

Được một hồi lâu cô mới bình tĩnh lại, ngước đôi mắt to tròn
ngượng ngùng nhìn

Thiều Trì.

“Em khóc vì vừa rồi anh bắt nạt em, nhưng… sao anh lại khóc?”.

“Sao?”. Thiều Trì đỏ mặt, luống cuống không biết phải nói gì. Nếu
cô không nhắc thì anh hoàn toàn không biết mình cũng đang chảy nước mắt.

“Anh đang khóc đây này!”.

Dĩ Mạch mặt mũi vẫn còn đầy nước mắt, kinh ngạc nhìn

Thiều Trì, xoáy sâu đến mức mặt anh nóng bừng.

“Anh không khóc, ngủ sớm nhé”. Thiều Trì xoa mái tóc cô, ân cần
nói.

“Yes sir!”.

Dĩ Mạch giơ tay chào kiểu nhà binh,

Thiều Trì lúc này mới yên tâm rời khỏi phòng bệnh. Khi đóng cửa,
anh nhìn thấy

Dĩ Mạch liên tục làm mặt hề trêu anh, tim anh khẽ chao, cảm thấy
vị ngọt nhè nhẹ tan ra trong lồng ngực. Trong giây lát, hạnh phúc tràn đầy
trong anh.

Đêm rất sâu, Lục Thiều Trì nhìn dãy hành lang trống trải, trong
lòng dấy lên một cảm giác khác thường. Quen An

Dĩ Mạch hai năm, yêu nhau một năm. Lần đầu tiên gặp cô chính là ở
bệnh viện này, đó cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy nụ cười tươi tắn như vậy
trong phòng bệnh.

Cô gái mặc đồ bệnh nhân đó dường như không biết đến sợ hãi, đau
đớn là gì. Cô lúc nào cũng cười nói, trêu chọc bác sĩ y tá vui râm ran. Nụ cười
đó khiến anh thường bất giác dừng bước, lưu luyến đứng trước cửa phòng bệnh, âm
thầm nhìn ngắm cô. Nụ cười đó khiến cho thần chết cũng quên tiến bước, để rồi
cuối cùng cô cũng tươi cười mà ra khỏi phòng bệnh, vượt qua cái án tử hình mà
các bác sĩ đã tuyên. Còn anh thì đã bị nụ cười của cô kết án vô thời hạn, không
thể cứu vãn.

“A,

Kim Eun Chae!”. Tiếng kêu lanh lảnh cắt đứt dòng hồi tưởng của
anh. Tiếng kêu rất lớn, trong đêm khuya thanh vắng nghe như chọc vào màng nhĩ.
Anh chau mày, đưa mắt nhìn theo hướng phát ra âm thanh, hai y tá trực ban nhìn
thấy anh, hoảng hốt cúi đầu xuống.

“Kim Eun Chae?”. Lục Thiều Trì nhắc lại cái tên này, rồi nhặt tờ
tạp chí giải trí trên bàn trực lên. Cô y tá tưởng sắp bị mắng, mặt cúi gằm
không dám ngẩng lên.

“Đàn bà con gái các cô hâm mộ cô ta đến thế à? Sao mà đến tầng nào
cũng thấy tạp chí lá cải về cô ta thế nhỉ?”.

“Vâng, cô ấy họa hoằn lắm mới đến nước ta biểu diễn. Nghe nói
người yêu cô ấy là người Trung Quốc, vì tình yêu mà cô ấy vứt bỏ sự nghiệp đang
tỏa sáng ở Hàn Quốc, ký hợp đồng với công ty đĩa nhạc Trung Quốc làm lại từ
đầu. Hy sinh tất cả, bắt đầu lại từ đầu, đúng là rất dũng cảm, rất vĩ đại.
Không biết người đàn ông nào mới xứng đáng để cô ấy hy sinh như thế”. Một y tá
sôi nổi bàn chuyện.

“Được Kim Eun Chae yêu thì làm sao mà là người bình thường được?
Chị xem, trên tạp chí có đăng ảnh chụp trộm anh ấy đây này! Đẹp trai quá, đáng
tiếc là ảnh không được rõ. Nhưng chị xem cái bóng nghiêng này, đúng là chả khác
gì diễn viên!”. Cô y tá kia nói đến thần tượng cũng phấn khích không kém.

Lục Thiều Trì lắc đầu, nếu không phải vì

Dĩ Mạch cũng thích cô minh tinh Hàn Quốc này thì anh đã chả thèm
để mắt đến thứ tạp chí lá cải kia. Anh đặt cuốn tạp chí lại trên bàn trực, bỗng
tay anh khựng lại. Anh nhìn trừng trừng vào trang bìa tạp chí không chớp mắt.

Hai cô y tá có phần lo lắng nhìn anh, họ chưa từng thấy bác sĩ Lục
kinh hoàng như thế bao giờ.

Lục

Thiều Trì nhìn người đàn ông bị chụp trộm trên bìa tạp chí, đó là
“bạn trai” của Kim Eun Chae sao? Dáng vẻ ngang tàng đó, đường nét hoàn hảo đó,
chỉ cần nhìn một lần là sẽ không quên được. Cho dù ảnh không rõ mặt mũi, anh
cũng vẫn cảm thấy những đường nét quen thuộc này thật đáng sợ. Tay anh từ từ
nắm chặt, vò nát tờ tạp chí lại.

Anh biết người đàn ông này, đó là cách đây một năm. Lần đó,

Dĩ Mạch khóc rất nhiều và nói cô làm mất thứ gì đó rất quan trọng.
Anh chợt thấy bất an, anh đã nhặt được một sợi dây chuyền trong nhà Dĩ Mạch. Đó
là một sợi dây bình thường, trên mặt dây hình trái tim có một cái chốt, anh lén
mở ra xem, thì thấy bên trong có ảnh một người đàn ông… Hóa ra đó chính là
thứ quan trọng nhất của cô. Về sau ma xui quỷ khiến thế nào mà anh giấu sợi dây
chuyền đó đi, không trả cho cô. Đến bản thân anh cũng không biết tại sao lại
làm như vậy, anh quá sợ, sợ cô nhìn thấy người đàn ông trong ảnh, sợ mất cô…

Tim anh đập mạnh, như vậy việc cô ngất xỉu có lẽ không phải do quá
hâm mộ thần tượng. Nhất định cô đã thấy anh ta, nếu không thì sao hôm nay cô
lại khác thường như vậy, đột nhiên khóc lóc thảm thương như vậy?

Người đàn ông đó là ai? Anh ta có quan hệ gì với Dĩ Mạch? Anh chưa
từng hỏi cô về quá khứ, anh biết mọi điều đã qua của Dĩ Mạch đều là những vết
thương cô cố chôn chặt. Nhưng lúc này, anh như phát điên lên vì muốn biết quá
khứ của cô với người đàn ông ấy. Dĩ Mạch chắc chắn phải rất yêu anh ta, nếu
không sao cô lại hồn xiêu phách lạc tìm sợi dây chuyền đó? Nhưng… đã vậy thì
sao họ lại chia tay? Rốt cuộc thì người đàn ông đó là người như thế nào mà nỡ
chia tay với người con gái như vậy? Nếu là anh thì dù có hy sinh mạng sống cũng
không bao giờ ngừng yêu cô… anh tự cười nhạo mình. Lục

Thiều Trì, hóa ra ngươi cũng biết đứng ngồi không yên, biết ghen
tuông với người đàn ông đó, ghen cả với những năm tháng mà ngươi chưa xuất hiện
trong cuộc đời cô ấy…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+