Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mây trên đồng bay mãi – Chương 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương hai: Ngõ nhỏ gặp nhau

Cuộc đời đó, ngõ nhỏ gặp nhau, không thể
tránh…

Bể thủy tinh đầy nước, mấy ngọn nến đỏ lung linh; trong ánh nến
rập rờn đó, khuôn mặt

Kim Eun Chae quý phái diễm lệ vô cùng. Nhạc cổ điển, ánh sáng mờ
ảo, mấy chiếc lá sen nổi lên trên mặt nước dưới chân hòn giả sơn giữa sảnh,
từng nét từng nét, tất cả thể hiện gu thẩm mỹ và phong thái của nhà hàng. Heure
là nhà hàng Pháp nổi tiếng nhất Vân Trạch, những người đến đây đều thuộc diện
danh tiếng quý phái.

“Vân thiếu gia, Petrus của ngài đây ạ”. Bồi bàn cẩn thận đem đến
một chai rượu đỏ.

Chàng trai được gọi là “Vân thiếu gia” nhẹ nhàng nâng ly lên, để
bồi bàn rót một ít rượu vào, nhấp một ngụm, sau đó gật gù hài lòng. Anh ta
không nói lấy một câu, nhưng trong từng cử chỉ đều toát ra phong độ đặc biệt.
Đó là vẻ quý phái khiến người ta không thể hồ nghi, khiến người ta tin rằng cho
dù có ẩn mình trong đám đông, anh cũng luôn tỏa sáng.

“Mộ Hàn, anh muốn ăn gì?”. Bồi bàn mau mắn đưa thực đơn ra, Kim
Eun Chae đưa thực đơn cho Mộ Hàn.

“Em chọn đi”. Vân Mộ Hàn lơ đễnh trả lời, Kim Eun Chae ngẩn ra
giây lát, rồi ngượng nghịu đưa mắt tìm món trên thực đơn.

“Xin lỗi, anh quên em không biết tiếng Pháp”. Vân Mộ Hàn giờ mới
định thần lại, thấy ánh mắt lúng túng của Kim Eun Chae, trong lòng anh bỗng bực
bội. Nếu là cô ấy thì có lẽ sẽ không ngập ngừng như thế này, mà nhất định sẽ
nhảy lên hạch nhà hàng này làm ăn quan liêu, không bố trí thực đơn tiếng Trung.
Anh còn nhớ hồi năm thứ hai đại học, anh cầm khoản học bổng ít ỏi đưa cô đến
đây ăn.

“Này, sao món nào cũng là thịt bò thế? Các anh không mang nhầm đồ
ăn lên chứ?”. Cô gái trẻ đập bàn, cứ như là không đến ăn mà đến để phá nhà hàng
vậy.

“Thưa cô, đều là món cô gọi cả”.

“Thế hả, ở đây rõ ràng là không vẽ thịt bò, sao thức ăn mang lên
vẫn là thịt bò?”.

Vân Mộ Hàn ngồi bên suýt chút nữa thì phun hết rượu vang trong
miệng ra. Hóa ra cô không đọc được chữ trên thực đơn, mà chỉ nhìn hình vẽ gọi!

“Em không đọc được thì để anh gọi món cho”. Cuối cùng anh không
nhịn được nói.

“Vớ vẩn, anh đọc được sao em lại không? Em giỏi tiếng Anh lắm, chỉ
là cái thực đơn tiếng Anh thôi mà!”.

“Nhưng đây là nhà hàng Pháp, và đấy là thực đơn tiếng Pháp, liên
quan gì đến trình độ tiếng Anh của em?”.

“Tiếng Pháp? Vân Mộ Hàn, anh cố tình bẫy em đấy à!”.

“Là tại em ngốc quá”.

Người có thể nhìn tiếng Pháp thành tiếng Anh mà còn vênh váo thể
hiện thì chắc cả thế giới chỉ có mình cô ấy. Sau khi bị lật tẩy, mặt cô đỏ bừng
như con cua luộc, nhìn anh với ánh mắt đáng thương, chân không ngừng di di trên
mặt sàn, trông rất tội nghiệp. Anh còn nhớ vẻ mặt cố gắng nhịn cười của đám bồi
bàn năm đó… Chết tiệt! Sao lại nhớ đến cô ta! Hồi đó cô ta đã chà đạp tình
yêu của anh như vậy, làm anh tổn thương như vậy, sao anh vẫn còn nhớ đến cô ta?
Anh không quên sáu năm qua mình sống thế nào, mỗi lần nhớ lại đều khiến anh đau
khổ khôn cùng. Chưa từng yêu một người nào đến thế, cũng chưa từng hận ai đến
thế. Anh dâng cả trái tim cho cô, nhưng cô lại cười lạnh lùng ném đi, cô ta có
còn trái tim không? An –

Dĩ – Mạch! Anh nghiến răng rít lên cái tên này trong tim. Anh hận
cô, suốt sáu năm trời, anh không lúc nào không nghĩ, nếu gặp lại cô ta, thì nên
trả thù thế nào, tính món nợ này với cô ta thế nào.

Kim Eun Chae thấy vẻ mặt buồn bực của Vân Mộ Hàn thì lo lắng. Cô
không biết vì sao anh lại thoắt vui thoắt buồn, cũng không biết vì sao anh lại
có vẻ mặt u ám như vậy. Cô chưa từng hiểu anh, cô và anh yêu nhau sáu năm, sáu
năm này dường như chỉ có mình cô đang yêu.

Bồi bàn lễ độ đứng một bên, dù khách đến đây tiêu tiền phần lớn là
người giàu, nhưng với những vị khách hàng có thể vung tay gọi chai rượu vang
giá trên chục nghìn thì tuyệt đối không thể để xảy ra sơ suất nhỏ nào. Càng
chưa kể, Vân thiếu gia vừa trở thành cổ đông lớn của nhà hàng Pháp cao cấp nhất
Vân Trạch này; mà đã là ông chủ thì cho dù có ngẩn người ra bao lâu thì cũng
không ai dám làm phiền.

“Ngày mai bắt đầu khởi quay MV rồi, anh có đến xem không?”. Kim
Eun Chae nhìn anh đầy hy vọng.

“Em biết lần này anh đến Vân Trạch làm việc mà. Hơn nữa, em cũng
không thích bị đám phóng viên đó tóm được điểm yếu chứ?”.

“Đấy là anh không thích, chứ không phải em”. Kim Eun Chae cúi đầu
tự lẩm bẩm một mình. Cô chưa từng công khai quan hệ yêu đương của mình, không
phải vì cô lo cho sự nghiệp mà vì Mộ Hàn không muốn. Cô vừa phàn nàn một câu là
trong bụng lại lo, cô khẽ liếc Mộ Hàn, nhận ra anh không để ý đến cô đang nói
gì, mắt nhìn đăm đăm về phía trước. Cô cười thầm mình lo không đâu, một cảm
giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng.

“Anh sao thế, có phải lần này việc quảng bá gặp trở ngại? Yên tâm
đi, trò chơi này được yêu thích như thế, đưa vào Trung Quốc là chuyện sớm muộn
mà. Với lại em sẽ làm đại sứ cho trò chơi này cơ mà. Mộ Hàn, anh nghe em nói
đấy chứ?”. Kim Eun Chae để ý thấy Mộ Hàn không tập trung, tưởng anh đang lo cho
chuyến về Trung Quốc bàn chuyện làm ăn này liền an ủi mấy câu. Nhưng cô nhận ra
anh không hề nghe cô nói mà cứ nhìn chằm chằm về phía đối diện, giận dữ chất
đầy trong mắt. Cô gọi mấy tiếng, Vân Mộ Hàn mới sực tỉnh, uống một hơi cạn sạch
rượu trong ly. Không biết là vì sao mà anh lại tức tối cầm chai Petrus đổ đầy
ly, hết ly này lại ly khác. Bồi bàn đứng bên khẽ nuốt nước bọt, người giàu đúng
là giỏi phá, rượu vang đắt tiền mà uống như nước.

“Đừng uống nữa”. Kim Eun Chae liếc nhìn hai người vừa đi qua họ,
không biết rốt cuộc điều gì chọc tức Mộ Hàn. Dù đã quen thói vui buồn thất
thường của anh, nhưng lúc này cô bỗng thấy sợ hãi không rõ nguyên do.

“Xin lỗi, công ty có việc, anh đi trước đây”. Anh để lại tấm thẻ
tín dụng cho Kim Eun Chae, cầm áo vest lên rồi đi ra ngoài. Vừa hé cánh cửa
kính, hơi nóng từ bên ngoài đã phả vào mặt, dù là buổi tối nhưng con phố vẫn oi
nồng như vậy.

Anh chui vào chiếc xe BMW màu xanh bạc của mình, mở máy lạnh ở mức
lạnh nhất. Hai tay anh nắm chặt vô lăng, cơn tức giận trong lòng mới dần tan
đi. Giọng hát đầy cảm xúc của Vương Phi vọng ra từ trong loa, lặp đi lặp lại “Cuộc
đời đó, ngõ nhỏ gặp nhau, không thể tránh…”.

Cô ta hạnh phúc như thế sao?! Vừa rồi, anh thấy cô ta khoác tay
người đàn ông đó, nói cười ríu rít bước vào nhà hàng này. Anh dường như không
nén nổi ước muốn lao đến tóm lấy cô hỏi cho ra nhẽ. An

Dĩ Mạch, cô được đấy, cô độc ác thật đấy! Trong khi bản thân anh
sống không bằng chết, đau khổ sầu muộn sáu năm nay, thì cô ta lại tiêu dao tự
tại với một người đàn ông khác. Vân

Mộ Hàn, ngươi đúng là thằng ngốc không hơn không kém! Lại ngây thơ
đến mức cho rằng đứa con gái bỏ rơi ngươi còn biết cắn rứt, đau khổ, thậm chí
còn… hy vọng cô ta sẽ chờ đợi ngươi! Thứ con gái như cô ta đầy đường, nhưng
vì sao ngươi không thể quên được An

Dĩ Mạch? Những năm tháng xưa cũ đó như khắc vào tim anh, mỗi lần
nhớ lại đau đến đứt ruột đứt gan.

Gặp gỡ nhau trên đường đời là điều không thể
tránh

Bàn tay ta đan xiết, quấn quýt bên nhau không
rời

Những cảm nhận, những yêu thương dài không quá
một ngày

Không giữ được, không đoán được, tất cả chỉ là
phù du

Năm ấy cuộc đời đôi ta đã đổi thay…

Vương Phi vẫn hát, nhạc điệu chất chứa tê dại và buồn bã. Năm
ấy cuộc đời đôi ta đã đổi thay…

Chớ để tôi thấy cô nữa, An – Dĩ – Mạch! Vân

Mộ Hàn gầm lên cái tên đó trong tim.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+