Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mây trên đồng bay mãi – Chương 15 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

MicrosoftInternetExplorer4

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Chương mười lăm: Vì anh vì em

Nếu trên đời này không còn An Dĩ Mạch, thì cũng
không còn Vân Mộ Hàn.

Không để tâm đến sự phản đối của Dĩ Mạch, Mộ Hàn dứt khoát không
chịu để cô đặt chân xuống đất, anh ngang nhiên bế cô lên xe. Nhìn cái chân bị
băng kín của cô, anh vừa thấy thương vừa thấy buồn cười. Dĩ Mạch nhìn thấy nụ
cười trong đôi mắt anh thì mặt thoắt đỏ bừng, cô ngượng nghịu quay đầu đi, hờn
dỗi mặc kệ anh. Dần dần thấy thấm mệt, cô ngoẹo cổ ngủ luôn. Vân Mộ Hàn cài dây
an toàn cho cô, có lẽ do quá mệt cô chỉ khe khẽ ừm một tiếng, quay người lại ngủ
tiếp. Mộ Hàn lái xe thật chậm, chỉnh cho điều hòa chạy thật nhẹ để cô ngủ yên.

Trong xe rất yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa rơi đều đều ngoài cửa xe.
Dĩ Mạch ngủ rất ngoan, hàng mi cô rất dài, khi nhắm mắt trông thanh thản như
thiên thần. Dĩ Mạch mím môi, tìm kiếm chỗ dựa theo thói quen, dây an toàn khiến
cô thấy khó chịu, nhưng cô vẫn không tỉnh. Cô tựa vào cửa xe, co người lại.

Mộ Hàn cố gắng lái xe chậm hết mức, qua bến sông anh dừng xe lại.
Nhân viên thu ngân gõ gõ lên cửa sổ, Mộ Hàn giơ ngón tay trỏ, làm động tác giữ
im lặng. Anh trả tiền gửi xe, ra hiệu cho người thu phí không cần trả lại.

Bà thu ngân đó có lẽ lần đầu tiên gặp chủ xe hào phóng đến thế, bà
tươi cười cho tiền vào cái túi đeo trước cổ vui vẻ rời đi. Mộ Hàn cười nhạt,
tiền quả nhiên là rất có tác dụng, có thể dễ dàng mua niềm vui. Nhưng tại sao
giờ đây bản thân anh lại thấy không vui?

Mưa đã ngớt, bầu trời đêm Vân Trạch sạch như ly như lau. Mộ Hàn mở
mui xe, ngả ghế của hai người ra phía sau một chút cho thoải mái. Dĩ Mạch co
người, có vẻ rất dễ chịu với sự thay đổi ấy. Mộ Hàn cởi áo khoác, cẩn thận đắp
cho cô. Thấy cô khe khẽ chóp chép miệng, anh cười, hình như cô nhóc này lại mơ
thấy cái gì ngon rồi thì phải?

Gió từ triền sông thổi đến từng đợt, ban đêm ở Vân Trạch thường
rất náo nhiệt, đặc biệt là ở bến sông. Chỗ này cũng được xem là vị trí ngắm
cảnh nổi tiếng của Vân Trạch, nước sông cuồn cuộn, khách sạn bề thế, nhà hàng
nổi tiếng, đèn màu rực rỡ. Người nơi khác đến Vân Trạch thường thích chụp ảnh ở
đây. Giống như đến Bắc Kinh nhất định phải xem Trường Thành, đến Vân Trạch nhất
định phải qua bến sông, cũng không có gì nổi bật lắm mà chỉ để khi trở về có
thêm được chuyện để nói.

Đã lâu không ngắm đêm thành phố cùng đám đông ồn ào, Mộ Hàn dường
như quên mất màu sắc thực sự của trời sao bên triền sông.

Anh ngồi ngả người trong chiếc BMW đã mở cửa, ngắm nhìn bầu trời.
Nền trời sao được mưa rửa sạch càng trong càng tỏ. Màn đêm màu lam thẫm như tấm
lụa đính kim cương, thâm sâu mà quý phái. Mắt anh quét qua từng ngôi sao. Ngưu
Lang, Chức Nữ, Bắc Đẩu thất tinh… Đã từng có lúc, anh và cô cũng nằm bên nhau
như thế này đếm sao. Hồi đó, đôi mắt cô còn đẹp hơn những ngôi sao này.

“Bốn ngôi chụm lại là chòm Thợ Săn, Mộ Hàn, anh xem em vẽ đúng
không?”.

“Ngốc, cứ thế này thì lần sau kiểm tra Địa em vẫn không đạt điểm
cao đâu”.

“Ai bảo, em chỉ kém địa lý tự nhiên chút thôi, địa lý khu vực em
học rất tốt. Mộ Hàn, anh thuộc chòm sao nào?”. Hồi đó lén cùng Vân Mộ Hàn ra
bến sông ngắm sao, đó là việc lãng mạn nhất cô có thể nghĩ đến. Tất nhiên, Mộ
Hàn sẽ lấy lý do “học hành mới quan trọng” để từ chối hẹn hò với cô, nhưng Dĩ
Mạch thường giả vờ nói đấy là để cô học thêm thiên văn địa lý, Mộ Hàn không còn
cách nào khác, đành phải nhận lời cô nàng. Tất nhiên Dĩ Mạch ra bờ sông không
phải là quan sát kỳ trăng này nọ như cô nói.

“Em ôn bài hay ôn sao vậy?”. Mộ Hàn cốc đầu cô, vớ phải cô nàng
đầu óc lơ ma lơ mơ thế này, đến cả học sinh ưu tú như anh cũng chào thua.

“Hỏi một tí thôi mà. À, em biết rồi, anh sinh vào tết độc thân,
thế là cung Bò Cạp nhỉ”. Mộ Hàn lườm Dĩ Mạch, cái gì mà sinh vào tết độc thân?

“Anh là mạng thủy, em là mạng hỏa, làm thế nào đây? Chúng ta không
hợp nhau rồi”.

“Ừm, thế có nên chia tay không?”. Mộ Hàn nhịn cười, thấy cô lo
lắng chau mày. Đúng là con gái, mấy thứ vớ vẩn ấy mà cũng tin.

“Chúng ta cả đời này cũng không rời xa nhau. Anh chớ có mơ rời
khỏi em!”. Dĩ Mạch bực bội nói.

“Anh cũng sẽ không bao giờ để em ra đi, không bao giờ”. Mộ Hàn
chạm yêu vào mũi cô.

“Mộ Hàn, chúng ta có thể ở bên nhau mãi thật sao? Nếu một ngày nào
đó em biến mất thì sao?”. Dĩ Mạch nằm nhìn trời sao. Người ta vẫn nói những
ngôi sao trên trời là những người thân đã mất, nếu một ngày nào đó cô không còn
trên đời nữa thì sao?

“Nếu trên đời này không còn An Dĩ Mạch, thì cũng không còn Vân Mộ
Hàn. Dĩ Mạch, nếu có một ngày anh cũng không còn nữa thì sao?”.

“Em sẽ chờ anh. Không ai chia rẽ được chúng ta, cô giáo cũng không
được!”. Nghe Dĩ Mạch quả quyết thế, Mộ Hàn không nhịn được phì cười, có lẽ
trong suy nghĩ của cô, vật cản lớn nhất của họ chính là cô giáo chủ nhiệm.

“Thế thì em phải nhớ đứng im một chỗ chờ anh đấy. Mù đường như em
đi loanh quanh chắc chắn sẽ bị lạc. Lúc không tìm thấy anh thì cứ đợi ở chỗ cũ,
anh nhất định sẽ tìm thấy em”.

Dù em có ở đâu, anh cũng sẽ tìm thấy em.

Dĩ Mạch, nhớ chờ anh ở chỗ cũ.

Nếu trên đời này không còn An Dĩ Mạch, thì cũng không còn Vân Mộ
Hàn.

Nhưng Dĩ Mạch, em vẫn ở đây, chỉ có điều giờ em không thuộc về anh
nữa. Quay đi quay lại em đã không còn ở chỗ cũ, còn anh, đến cả bản thân mình
hồi dó cũng không tìm lại được nữa.

Vân Mộ Hàn mệt mỏi dựa trên ghế, Dĩ Mạch ngủ yên ngay bên cạnh
anh, giống như ngày xưa. Thế nhưng cả hai người đều không thể quay lại nữa rồi.

Gió sông thổi mạnh dần, Mộ Hàn thấy hơi lạnh. Cô bé bán hoa tội
nghiệp ở bến sông ngồi bên vệ đường, đêm đã khuya rồi, không ai mua hoa của cô
nữa. Mắt Mộ Hàn dần ướt, thân hình nhỏ bé trước mắt từ từ nhòa đi, hình ảnh
trong tim lại dần rõ nét.

“Hoa đây hoa đây! Hoa hồng, hoa bách hợp, hoa tươi đây!”.

Cô bé bên sông xoa xoa cái mũi đỏ ửng lên vì lạnh, ngày Noel,
người khác và các đôi tình nhân đều đang đi chơi, Dĩ Mạch của anh lại trốn đến
đây bán hoa. Bán thì bán nhưng cô nàng này lại biến hoạt động buôn bán lãng mạn
này như bán rau đầu phố.

“Anh ơi, anh cứ mặc cả đi, anh mua một bông cho em nhé”. Dĩ Mạch
rầu rĩ cúi đầu.

“Hoa của cô để bao lâu rồi?”.

“Tươi lắm, mới có một tuần thôi, hôm nào em cũng cắm nước giữ, anh
xem vẫn chưa héo này”.

Cô gái định mua hoa chau mày, kéo bạn trai đi. Dĩ Mạch bực bội
ngồi thụp xuống, hoa trong tay rũ xuống như dưa muối, chẳng ai muốn hỏi mua hoa
của cô nữa.

“Bán hoa thì phải chọn hoa đẹp chứ, sao em lại lấy hoa héo ra
bán?”. Vân Mộ Hàn cúi xuống trước mặt cô.

“Mộ Hàn, anh ở đây à?”. Dĩ Mạch ngạc nhiên, cô không hề nói với Mộ
Hàn chuyện mình ra bến sông bán hoa.

“Noel mà bạn gái mất tích, anh định ra đây xem có kiếm được cô gái
nào đi chơi Noel với anh không”.

“Anh dám!”.

“Sao lại bán hoa ở đây?”. Anh xoa tay ủ ấm cho cô, tay cô lạnh
cóng đờ, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đỏ lựng lên khiến anh thấy xót xa.

“Em định tặng anh một cái máy tính làm quà Noel, như thế anh không
phải tranh chỗ ở phòng máy nữa”.

“Vì thế nên em bán hoa à? Đồ ngốc, em có bán hết cả chỗ hoa này
cũng không đủ tiền mua máy tính đâu”. Giọng Mộ Hàn rất nhẹ, cô nhóc trước mặt
cúi đầu như đã phạm lỗi gì, đúng là đồ ngốc.

“Đủ, em đã làm thêm ở hàng KFC một tháng rồi. Mỗi tối được mười
lăm tệ đấy! Em nghe nói bán hoa kiếm được nhiều tiền nên em nhập hàng trước một
tuần, tưởng kiếm thêm được chút ít, thế mà hoa lại héo hết rồi, chả bán được
cho ai nữa”.

“Chỗ hoa này bao nhiêu tiền? Bán cho anh được không?”. Mộ Hàn day
day mũi cô.

“Hả?”. Dĩ Mạch ngơ ngác nhìn anh.

“Em mất công chuẩn bị quà Noel cho anh như thế, anh có nên tặng
quà em không nhỉ?”. Mộ Hàn lấy ra một sợi dây chuyền bạch kim như làm ảo thuật,
mắt Dĩ Mạch sáng lên. Cô cẩn thận mở mặt dây chuyền ra, bên trong có ảnh chụp
cô và Mộ Hàn.

“Lúc nào cũng phải đeo, không được tháo ra”. Mộ Hàn ôm cô vào
lòng. Anh vừa nhận được học bổng, việc đầu tiên anh làm là mua ngay sợi dây
chuyền này cho cô.

“Em sẽ không bao giờ tháo ra đâu, Vân Mộ Hàn sẽ luôn ở trong tim
An Dĩ Mạch”. Dĩ Mạch giơ tay thề như đứa trẻ, “Số hoa này xem là quà em tặng
anh đi, Noel hạnh phúc”.

Vân Mộ Hàn nhìn cần cổ trắng ngần của Dĩ Mạch, cô không còn đeo
sợi dây chuyền đó nữa. Tim anh gợn lên một cảm xúc lạ lẫm, không rõ là thất vọng
hay hụt hẫng.

Anh đẩy cửa xe, đi thẳng về phía cô bé bán hoa. Anh mua toàn bộ
hoa, đặt vào cốp xe, bản thân anh cũng không rõ sao lại làm như thế.

Hoa hồng lúc đêm khuya mang một màu sắc đầy bí ẩn, màu đỏ đậm đà
và giàu tâm trạng đó rất giống đôi môi mím khẽ của cô.

Vân Mộ Hàn khẽ cúi người, hôn lên màu hoa hồng đó.

Cảm giác mềm mại trên môi gợi cho anh một khát khao cháy bỏng. Anh
khinh bỉ nỗi khát khao trong tim mình. Vân Mộ Hàn, cô ấy đã không còn là của
ngươi nữa rồi, sao ngươi còn không nỡ buông tay?

Dĩ Mạch khẽ run lên, tỉnh giấc, cô cảm thấy rất rõ ràng hơi ấm của
anh đọng lại trên môi, giống như nham thạch nóng bỏng đốt cháy tim cô.

Anh lại hôn cô, giống như trước kia.

Cô cảm nhận được sự giằng xé trong anh, anh ấy… vẫn còn yêu
mình?

Nếu còn thì sao hồi đó lại tuyệt tình như thế?

Nếu không còn thì sao động chạm vừa rồi lại vẫn đau đớn thế?

Vân Mộ Hàn chợt nhận ra cô đã thức giấc. Cô gái ấy đã mở to đôi
mắt đen huyền nhìn anh đầy vẻ chờ đợi, bầu trời đầy sao ánh lên trong mắt cô,
óng ánh huyền ảo.

Anh nhìn cô ngây dại. Anh chầm chậm cúi xuống, hôn một lần nữa. Dĩ
Mạch run lên, đón nhận.

Môi anh chưa kịp áp lên môi cô thì tiếng điện thoại đột ngột chấm
dứt mọi cảm xúc của hai người, Mộ Hàn nhấc máy.

“Eun Chae”.

Tiếng của Mộ Hàn như chậu nước lạnh khiến Dĩ Mạch sực tỉnh lại.

Giấc mơ có đẹp đến mấy thì cũng đến lúc tỉnh thôi.

Trong khi Vân Mộ Hàn nói chuyện điện thoại, anh nghe thấy tiếng
cửa xe mở, quay đầu lại đã thấy Dĩ Mạch xuống xe. Trên người Dĩ Mạch vẫn khoác
áo của anh, nhảy lò cò vẫy xe bên đường, bên chân bị thương của cô không mang
giày, vẻ mạnh mẽ cô đơn giữa đêm khuya đó thật khiến người ta phải xót xa. Anh
cúp máy, ấn mạnh còi xe. Tim Dĩ Mạch đập rộn nhưng cô không quay đầu nhìn anh,
cô ngồi vào một chiếc taxi, chiếc xe vội vã phóng vào màn đêm rực rỡ màu sắc.

Vân Mộ Hàn nổ máy, quay trở về bệnh viện. Bên cạnh chỗ anh ngồi,
một sợi tóc của cô còn vương.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+