Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mây trên đồng bay mãi – Chương 28 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

MicrosoftInternetExplorer4

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Chương hai mươi tám: Bữa tiệc thượng lưu

Trong đời mỗi người đều sẽ gặp một người đáng để
họ tin tưởng vô điều kiện.

Xin lỗi, Mộ Hàn. Đáng tiếc người đó không phải
là anh.

Trời đã ngả chiều mà mặt trời vẫn ló rạng. Bầu trời quang đãng
trong trẻo hẳn lên sau một trận mưa. Qua cửa xe có phủ lớp chống nắng, bầu trời
Vân Trạch như bị nhuộm trong màu xanh nhạt. Nhìn ra phía xa xa, mặt trời đang
dần lặn xuống, ánh sáng còn sót lại như bị nhuộm màu, trong sắc vàng ấm áp có
pha chút màu trắng xanh.

Dĩ Mạch tì trán vào cửa xe, tò mò ngắm nhìn bên ngoài. Bỗng nhiên
cô cứng người lại, chiếc xe phía trước…

Khoảng cách quá xa khiến Dĩ Mạch không nhìn rõ, nhưng cô có thể
chắc chắn đó là chiếc Porsche của Lục Thiều Trì. Cô hạ cửa kính xe xuống, thò
đầu ra ngoài, xe của Lục Thiều Trì chạy rất nhanh, cô chỉ kịp nhìn lướt mái tóc
dài của cô gái đang ngồi cạnh anh, cười nói vi vẻ. Dĩ Mạch chưa bao giờ gặp cô
gái đó, không biết vì sao, cô bỗng nhớ ra cú điện thoại hồi sáng. Cô gái đó có
nhắc Thiều Trì chớ quên chiều đi mua quà với cô ta, cô ta lại biết cả số điện
thoại nhà của Thiều Trì… cô ta là ai?

Dĩ Mạch lắc mạnh đầu, cô lại nghĩ lung tung cái gì thế kia. Nếu
Thiều Trì không đáng tin thì đàn ông trên thế giới này đều không thể tin được.
Vì anh là Lục Thiều Trì, cho nên cô hoàn toàn không cần lo lắng. Chỉ là… có
phải khi đã yêu rồi, con người ta sẽ trở nên mẫn cảm đa nghi, thấp thỏm không
yên? Không được ghen, Dĩ Mạch thầm nhắc mình thật nghiêm khắc.

“Dĩ Mạch, đừng thò đầu ra ngoài, nguy hiểm lắm. Đóng cửa lại đi,
bên ngoài gió rất to đấy”. Lục Triệu Khôn nhắc nhở.

“Vâng ạ”. Dĩ Mạch rụt đầu lại, cúi xuống. Ông không biết vì sao cô
nhóc này lại đột nhiên ủ rũ, không để tâm đến chuyện gì nữa, con gái đúng là
khó hiểu, thất thường khó đoán.

“Cái máy đểu này lại mất tín hiệu rồi, sớm biết thế thì cháu nghe
lời anh ấy, mua luôn hàng xịn cho xong”. Dĩ Mạch lắc lắc chiếc điện thoại trong
tay, dường như muốn trút ra hết nỗi bực dọc vừa rồi.

“Cứ làm thế thì máy của cháu sắp thành hàng vứt đi thật đấy. Cháu
muốn gọi ai thì dùng máy của chú này”. Lục Triệu Khôn đưa điện thoại cho Dĩ
Mạch.

“Cảm ơn chú Tin Nóng”. Sắc mặt Dĩ Mạch lập tức chuyển từ mưa sang
nắng, cô vui vẻ, hào hứng ấn số của Lục Thiều Trì.

“Lục Thiều Trì, anh ở đâu?”. Thiều Trì vừa nhận máy, âm lượng của
Dĩ Mạch đã vọt lên cấp tám. Cô như một chú mèo bị chọc giận, phùng mang trợn
mắt ra oai.

“Đã nói là hôm nay anh có việc không về được mà, sao thế? Nhớ anh
rồi à? Hay là quên chìa khóa? Hay quên mang ví? Có cần anh đến đón em không?”.
Giọng Lục Thiều Trì vẫn ôn hòa, chiều chuộng ân cần như lúc nãy.

“Ai bảo thế? Em đãng trí thế sao? Em chỉ muốn nhắc hôm nay anh về
sớm một chút đi”. Dĩ Mạch ỉu xìu nói, rốt cuộc thì mình vẫn không ghen được,
gọi điện kiểm tra mà cũng làm như mình mắc lỗi. Lục Thiều Trì lại lèm bèm nhắc
nhở cô phải ăn cơm đúng giờ, về nhà nhớ khóa cửa cẩn thận, chớ mở cửa cho người
lạ vào, Dĩ Mạch đành vâng vâng dạ dạ cho xong chuyện.

“Bạn trai cháu chả khác nào mẹ già, cháu có phải là trẻ con nữa
đâu, anh ấy cứ phải nhắc đi nhắc lại mấy lần. A, chú Tin Nóng, sao điện thoại
của chú lại có tên Lục Thiều Trì trong danh sách?”. Dĩ Mạch ngạc nhiên phát
hiện, cuộc gọi vừa rồi không hiện ra dưới dạng một dãy số trên màn hình điện
thoại của Lục Triệu Khôn, mà hiện lên tên Lục Thiều Trì.

“Vì cái cậu Lục Thiều Trì lắm điều như mẹ già ấy là con trai chú”.
Lục Triệu Khôn cười tít mắt với Dĩ Mạch, ánh mắt tinh nghịch ấy khiến cô nhớ
đến Lục Thiều Trì, đúng là người một nhà, giống hệt nhau!

“A, thế sao?! Lục Thiều Trì chính là con mọt sách môn nào cũng đạt
điểm tuyệt đối mà hồi trước bố cháu vẫn nhắc đến sao? Hồi trước anh ấy là kẻ thù
số một của cháu đấy”. Dĩ Mạch lầm bầm. Còn nhớ hồi bé bố vẫn thường xuýt xoa
khen ngợi con trai chú Tin Nóng thông minh học giỏi, là trạng nguyên nhí của
thành phố. Dĩ Mạch tức tối không phục, thầm gọi anh là “con mọt sách đáng
ghét”.

“Duyên phận đúng là kỳ diệu. Cháu có muốn biết hôm nay rốt cuộc
Thiều Trì bận gì không?”

“Muốn ạ”. Dĩ Mạch không nghĩ gì nói luôn, thái độ thẳng thắn của
cô khiến Lục Triệu Khôn buồn cười. Con mắt của Thiều Trì khá thật, xem ra con
trai ông nhặt được bảo bối rồi.

“Thế thì tối nay đi ăn với chú đi. Anh tài, đến khách sạn”. Không
chờ Dĩ Mạch trả lời, Lục Triệu Khôn đã hạ lệnh. Nghe Dĩ Mạch nói chuyện điện
thoại với Lục Thiều Trì, ông biết hai người đã sống với nhau rồi. Dù ông vẫn
luôn không tán thành việc chung sống trước hôn nhân, nhưng nghĩ đến Dĩ Mạch,
ông lại đâm thán phục sự nhanh tay quyết đoán của con trai mình. Dĩ Mạch xinh
đẹp như thế này, nếu mà không nhanh tay, e rằng sẽ bị người khác cướp mất. Nàng
dâu vụng rồi cũng phải gặp nhà chồng, đã yêu nhau đến mức này rồi mà thằng nhóc
Thiều Trì vẫn cứ giấu nhẹm, không đưa cô đến dự sinh nhật của Tiêu Nhân Tâm,
đúng là không ổn.

Ô tô dừng lại trước cửa khách sạn, mấy cảnh vệ nhanh nhẹn tiến đến
quanh chiếc xe. Dĩ Mạch không chờ tài xế mở cửa, tự mình đẩy cửa xe, loi choi
nhảy xuống. Lục Triệu Khôn xuống xe, các cảnh vệ quay người, đứng sau lưng ông.

“Bí thư Lục, mấy vị lãnh đạo Vân Trạch nghe nói anh đến đều đang
chờ trong phòng hội nghị”. Người thư ký lễ phép báo cáo.

“Đã nói là lần này về Vân Trạch chớ gây chú ý cơ mà? Lần này tôi
về chủ yếu là đoàn tụ với gia đình là chính, vậy mà cứ nhất định phải tổ chức
tiệc ở khách sạn, khua chiêng gõ trống ầm ĩ cả lên”. Lục Triệu Khôn bực bội cái
thói hời hợt khoa trương của Tiêu Nhân Tâm mãi không sao sửa được.

“Vốn là các vị lãnh đạo thành phố định tổ chức gặp mặt và tiệc nhẹ
buổi chiều, nghĩ đến chuyện giữ bí mật cho ông lần này, nên không cho một báo
nào biết hết. Ông yên tâm, đám phóng viên sẽ không tự tiện đăng tin đâu, đã dặn
phòng Tuyên truyền để mắt rồi. Nhưng… thị trưởng vẫn chờ ông ở phòng hội
nghị, ông xem…”. Người đàn ông lộ vẻ khó xử, trên đời này, việc khó nhất là
làm thư ký cho lãnh đạo.

“Thế thì cứ để họ chờ”. Ông liếc người thư ký đứng bên cạnh, ánh
mắt đầy vẻ trách cứ. Thư ký quá biết tính ông chỉ còn biết tự oán mình trong
bụng. Dĩ Mạch đứng một bên cố nhớ lại xem bố của Lục Thiều Trì rốt cuộc là quan
chức cỡ nào mà đến thị trưởng thành phố Vân Trạch cũng phải nể mặt ông vài
phần. Nhưng câu hỏi này không đậu lâu trong đầu cô, bụng réo òng ọc, Dĩ Mạch
nuốt nước bọt, trong đầu chỉ còn nghĩ đến đồ ăn.

“Dĩ Mạch, cháu vào trước đi. Chú gặp mấy người quen rồi vào sau.
Đến phòng ăn đợi chú, chỗ buffet ấy”. Thấy Dĩ Mạch đờ đẫn vì đói, ra sức lục
tìm bánh quy trong túi, ông bất giác mỉm cười rồi khom người xuống chỉ cho cô hướng
phòng ăn. Dĩ Mạch hiểu ý chớp chớp mắt, chú Tin Nóng đúng là người thân thiện
dễ gần, nhưng vì sao vừa rồi nhìn gương mặt nghiêm nghị của ông, cô lại thấy sợ
chứ?

“Khoan đã, đây là quà tặng cháu”. Lục Triệu Khôn lấy ra chiếc ghim
cài áo hoa bách hợp bằng thủy tinh vừa mua lúc nãy, cài lên áo khoác của Dĩ
Mạch. Nhìn vẻ mặt thích thú của cô, ông không giấu nổi xúc động, Dĩ Mạch thật
giống cô ấy.

“Cảm ơn chú Tin Nóng”. Dĩ Mạch cũng không từ chối, cô thật sự rất
đói rồi.

Thư ký đứng bên cạnh lộ vẻ ngạc nhiên, vẻ nuông chiều hết mực vừa
rồi của bí thư Lục, ông chưa từng thấy. Vị lãnh đạo của họ thường ngày rất
nghiêm nghị hà khắc, đến cả với con trai mình cũng rèn giũa tới nơi, thế mà giờ
sao lại nuông chiều cô gái ấy như vậy? Nhìn Dĩ Mạch ngó ngó nghiêng nghiêng ở
cửa thang máy của khách sạn, viên thư ký đã theo ông nhiều năm này lộ vẻ mặt lo
âu. Trực giác cho ông biết, cô gái này sẽ đem đến những chuyện không lường
được, thậm chí có thể thay đổi tính khí vị lãnh đạo mẫu mực của họ.

Dĩ Mạch tất nhiên không biết mọi người đang nghĩ gì, tâm trí của
cô đã bị những món ăn ngon lành thu hút. Cô bưng đĩa gắp hoa quả, hoàn toàn
không chú ý đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người sau lưng. Xung quanh cô mọi
người bắt đầu rì rào bàn tán dò xét thân phận của cô.

Ở một góc phòng ăn, Mạc Hân Nhan quan sát Dĩ Mạch hồi lâu. Cô gái
này thật quá nổi bật, cô ta không mặc đồ dạ tiệc nhưng phục sức trên người thì
khiến người ta không khỏi lạnh gáy. Chiếc áo khoác ngoài của cô ta rõ ràng là
sản phẩm của nhà thiết kế Alessandra Facchinetti nổi tiếng, nhưng cô ta chẳng
hề giữ gìn gì hết, trên mặt vải còn dính đầy vụn bánh ngọt. Chiếc túi Hermes
trong tay cô ta thì bị nhét căng phồng, đám phu nhân quý tộc sành sỏi đều trợn
tròn mắt, lộ vẻ tiếc rẻ. Cô gái này đúng là không biết quý trọng hàng hiệu.
Trong lòng Dĩ Mạch, những thứ đồ xa xỉ này làm sao mà sánh được với những món
ăn ngon lành kia? Cô nếm cái này rồi lại ăn cái kia trước con mắt kinh ngạc của
các quan khách. Tất cả mọi người đều biết chủ nhân bữa tiệc tối nay rất trọng
nghi thức, không ai dám tự tiện lấy đồ ăn cả, nhưng cô ta thì lại ngang nhiên
như ở chốn không người.

“Sao cô lại ở đây? Ai cho cô đến đây? Bảo vệ đâu? Đi đâu cả rồi?”.
Đúng lúc Mạc Hân Nhan đang băn khoăn thì một giọng nói giận dữ làm cô giật nảy
mình.

“Bác… Viện trưởng Tiêu?”. Dĩ Mạch quay người lại nhìn khuôn mặt
đã quá quen thuộc đó. Mọi lời chào hỏi bị chặn đứng dưới ánh mắt hình viên đạn
của Tiêu Nhân Tâm.

“Đừng có cười giả tạo với tôi như thế, trông thật khó coi!”. Nghe
thấy lời bà ta, Dĩ Mạch chưng hửng, nụ cười tươi rói vụt tắt. Cô cụp mắt rủa
thầm “phù thủy già”, nhưng ngoài mặt vẫn cúi đầu, bộ dạng run rẩy lo lắng. Ai
bảo người đàn bà này là mẹ của Lục Thiều Trì chứ? Nể mặt đốc tờ Lù, cô cũng
phải rộng lượng nhường mẹ chồng tương lai một chút vậy.

“Cô đến đây làm gì?”. Tiêu Nhân Tâm ghét nhất là bộ dạng này của
Dĩ Mạch, cái khuôn miệng cong cong đó khiến bà nhớ đến một người phụ nữ trong
quá khứ, phần quá khứ không đẹp đó khiến bà mất hết tính điềm đạm, chỉ hận
không làm con bé ngay trước mặt biến mất.

“Là Lục…”. Là chú Lục đưa cháu đến, nếu biết bác ở đây, cháu còn
lâu mới đến ấy chứ. Dĩ Mạch bất mãn lầm bầm trong bụng.

“Tôi đã bảo cô tránh xa Thiều Trì ra cơ mà? Cô có biết xấu hổ
không đấy? Cô có biết thế nào là liêm sỉ không? Cô cứ bám con trai tôi nhằng
nhằng thế này là có ý gì? Tôi còn cứ tưởng cô là người biết đạo lý!”. Tiêu Nhân
Tâm tưởng Thiều Trì đưa cô đến bữa tiệc, trong lòng càng tin chắc Dĩ Mạch đang
rắp tâm ly gián mẹ con bà.

“A…”. Dĩ Mạch toan lên tiếng phản bác, thì một bóng hình yêu kiều
xen vào câu chuyện.

“Cô Tiêu, có chuyện gì thế? Sao cô lại tức giận thế? Cô đây
là…”. Mạc Hân Nhan tiến dến, cắt đứt cuộc đối thoại nảy lửa giữa họ. Tiêu
Nhân Tâm thấy Mạc Hân Nhan đến thì cố nén tứ giận trong lòng. Dĩ Mạch chau mày,
giọng nói của cô gái này quen thuộc quá… rất giống người sáng nay gọi điện
đến. Còn dáng vẻ của cô ta dường như cô cũng đã thấy ở đâu, cô cắn môi, chợt
nhớ lại cảnh trong xe của Lục Thiều Trì hôm nay.

“Đây là huyết yến cháu và Thiều Trì chọn cả buổi chiều mới mua
được, cô nhớ dùng nhé. Cô đừng giận nữa, nổi giận dễ sinh nếp nhăn đấy ạ”. Nhận
ra vẻ căm ghét của Tiêu Nhân Tâm với Dĩ Mạch, Mạc Hân Nhan mỉm cười đánh lạc
hướng chú ý của bà, giải vây giúp Dĩ Mạch.

“Cô đến với Thiều Trì phải không? Nó đâu?”. Tiêu Nhân Tâm lườm xéo
Dĩ Mạch, ánh mắt có vẻ dò hỏi, chẳng lẽ không phải là Thiều Trì đưa cô ta đến?

“Anh ấy ở bãi đỗ xe, chốc nữa vào ạ”. Mạc Hân Nhan cười nói, cô
nhìn thấy đuôi mắt Dĩ Mạch hơi nhướn lên. Cô gái này chắc là người Thiều Trì
thích rồi. Gần như ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã khẳng định như vậy. Ánh mắt
của Hân Nhan hướng về ngón tay Dĩ Mạch, chiếc nhẫn kim cương lóe sáng đang đậu
yên ổn trên ngón đeo nhẫn của cô gái, làm cô thấy xốn mắt.

“Cô quen Lục Thiều Trì?”. Vừa cất lời Dĩ Mạch đã thấy câu hỏi của
mình rất buồn cười, nếu không quen biết thì làm sao lại cùng đi chọn quà tặng
mẹ anh?

“Thiều Trì là học sinh của bố tôi, tôi là Mạc Hân Nhan, hiện là
bác sĩ khoa tim mạch của Bệnh viện Nhân Tâm”. Mạc Hân Nhan sợ Dĩ Mạch hiểu lầm,
vội giải thích.

“Hân Nhan là vợ chưa cưới của Thiều Trì, chúng nó quen nhau từ bé.
Hai đứa nó đều học y, Hân Nhan là cô gái rất xuất sắc, bệnh viện chúng tôi đã
tạo điều kiện đưa nó đi Mỹ học hai năm. Giờ Hân Nhan trở về rồi, cô cũng nên
biết điều một chút, đừng có bám dai như đỉa nữa, phá hoại hạnh phúc của người
khác”. Tiêu Nhân Tâm chậm rãi nói, bà ta nhấn mạnh hai tiếng “hai năm”, quả
nhiên, sắc mặt Dĩ Mạch trong giây lát tái mét không còn giọt máu.

“Cô Tiêu…”. Hân Nhan có phần kinh ngạc, tại sao Tiêu Nhân Tâm
lại nói cô là vợ chưa cưới của Thiều Trì. Rõ ràng là bà biết Thiều Trì không
thích cô, nhưng không ngần ngại nói những lời này để khiêu khích Dĩ Mạch tự ý
rút lui.

“Hân Nhan, hôm nay Thiều Trì đưa cháu đến dự tiệc có phải là để
tuyên bố ngày đính hôn của hai đứa không?”.

“Cháu…”. Mạc Hân Nhan lo lắng, hôm nay cô chỉ giả vờ làm bạn gái
của Lục Thiều Trì, diễn kịch trước mặt bạn bè họ hàng, nhưng không ngờ Dĩ Mạch
lại xuất hiện, lúc này cô như cưỡi trên lưng hổ.

“Cô… và Thiều Trì quen nhau từ rất lâu rồi sao? Lâu… hơn hai năm
sao?”. Dĩ Mạch thấy trống rỗng, nói không ra hơi. Đứng bên Mạc Hân Nhan, Dĩ
Mạch thấy mình thật nhỏ bé, thảm hại. Cô gái này tự tin nhã nhặn, lễ phép đường
hoàng, hoàn toàn khác với cô. Dĩ Mạch có cảm giác rằng cô ta và Thiều Trì mới
xứng đôi, chứ không cọc cạch như anh và cô.

“Cô đúng là không đến Hoàng Hà không bỏ cuộc, làm vật thế thân cho
người khác hai năm trời mà cũng không biết”. Tiêu Nhân Tâm nhận ra vẻ hoang
mang trên khuôn mặt trắng bệch của Dĩ Mạch, khấp khởi mừng thầm.

“Không, cháu không tin bác đâu”. Dĩ Mạch không nghĩ ngợi gì hết,
phản đối luôn lời Tiêu Nhân Tâm.

“Cô!”. Tiêu Nhân Tâm tức nghẹn họng, bà vốn tưởng Dĩ Mạch sẽ xấu
hổ mà ra đi, hoặc sẽ giận dỗi từ chối Lục Thiều Trì, nhưng lúc này bà mới phát
hiện ra, Dĩ Mạch còn cứng đầu cứng cổ hơn bà tưởng.

“Ở đây không ai hoan nghênh cô đâu, mau biến đi”. Thấy mọi người
đang xì xào xung quanh, Tiêu Nhân Tâm cố hạ giọng xuống.

“Không phải là bác mời cháu đến đây, bác không có quyền đuổi
cháu”. Sự xuất hiện của Mạc Hân Nhan khiến tim Dĩ Mạch nghèn nghẹn tủi thân. Cô
ngẩng mặt lên, đốp lại Tiêu Nhân Tâm.

“Đây là tiệc sinh nhật tôi, cô không mời mà đến, chắc là lại bám
theo Thiều Trì đến đây. Cô cũng thấy rồi, người đi cùng Thiều Trì là Hân Nhan,
cô sớm đi đi thì còn giữ được chút thể diện, chớ để bị mất mặt”.

“Dĩ Mạch, sắc mặt cô không tốt, hay là cô về nhà nghỉ trước đi.
Đến tối tôi và Thiều Trì sẽ đến thăm cô”. Thiều Trì chắc là sắp quay trở lại
rồi, nếu để anh nhìn thấy Dĩ Mạch thì e rằng cuộc vui hôm nay sẽ bị phá tan.

Tim Dĩ Mạch thắt lại, bốn tiếng “tôi và Thiều Trì” nghe vô cùng
nghịch tai. Xem ra tất cả mọi người đều muốn cô đi càng nhanh càng tốt. Cô hít
sâu, cố gắng nặn ra một nụ cười vô thưởng vô phạt. Đi thì đi! Kiểu tiệc tùng
kiểu cách này, cô cũng chẳng thèm.

“Dĩ Mạch đến đây cùng cháu, cô Tiêu bảo cô ấy đi, có phải là có
hiểu lầm gì không?”. Vai Dĩ Mạch chùng xuống, thì bỗng một sức mạnh ngang tàng
kéo cô lại. Giọng nói sau lưng khiế cô cứng người lại trong giây lát.
“Choang!”. Trong lúc sơ ý, chiếc đĩa trên tay cô rơi xuống đất vỡ tan, tất cả
các ánh mắt đều dồn về phía cô. Có người che miệng lén cười, có người khinh
miệt nhìn Dĩ Mạch, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của người đàn ông bên
cạnh cô, tất cả lại không ai bảo ai quay đầu đi, không dám nhìn cô nữa.

Sao anh lại đến đây? Dĩ Mạch cúi xuống dọn mảnh vỡ đó, lòng đầy
hoảng hốt. Vì sao mỗi khi cô hạ quyết tâm từ bỏ quá khứ thì anh lại xuất hiện,
tựa như gió lay mặt nước lặng, không để cô được tĩnh tâm? Những lúc lâm vào
tình cảnh thảm hại, người cô không muốn gặp nhất chính là Vân Mộ Hàn. Tình yêu
không phải là chiếc giẻ lau bảng, chỉ cần đưa nhẹ là sẽ lau sạch mọi dĩ vãng
xưa cũ. Ký ức là vết thương khó lành, cho dù trái tm đã hướng về một người đàn
ông khác, nhưng nỗi đau đó vẫn hiện hữu không phai. Với Vân Mộ Hàn, cô không thể
bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Dĩ Mạch”. Anh gọi tên cô sau lưng.

Những ngón tay của cô run rẩy, mảnh vỡ cắt vào tay cô chảy máu.
Cơn đau đã kéo cô về với thực tại. An Dĩ Mạch hãy quên tất cả đi, cho dù những
kỷ niệm với anh có đẹp đến đâu, đều chỉ là dĩ vãng.

“Em làm cái gì thế! Việc này cứ để cho phục vụ họ lo là được
rồi!”. Thấy tay cô chảy máu, Mộ Hàn khẽ trách, trong giọng nói có nỗi lo lắng
xen lẫn bối rối. Anh vội đỡ cô dậy, kiểm tra vết thương, Dĩ Mạch vội vàng rụt
tay lại. Cô thấy ngượng ngùng, còn anh thì chỉ thấy giận dữ.

“Theo anh”. Không để tâm đến việc mọi người xung quanh đang tò mò
nhìn ngó, anh kéo cô về phòng nghỉ bên cạnh.

“Anh buông em ra”. Cô cố vùng vẫy để thoát khỏi tay anh, nhưng anh
đã kịp ghìm chặt cô lại.

“An Dĩ Mạch, em yên lặng cho anh!”. Anh lấy hộp thuốc trong phòng
nghỉ ra cẩn thận băng vết thương cho cô. Nỗi lo lắng, cuống quýt không hề che
đậy hiện ra giữa đôi chân mày. Dĩ Mạch lặng người nhìn anh, trước kia mỗi lần
cô vô ý làm đau mình anh cũng đều nổi giận như thế, hóa ra bao nhiêu năm rồi,
anh vẫn chưa từng thay đổi. Anh vẫn dịu dàng như thế, cô vẫn thấy cảm động như
thế, chỉ là… trong chuyện này có gì đó chắn ngang, họ không còn có thể thân
mật, không thể trở lại ngày xưa.

“Sao lại ở đây một mình? Anh ta đâu? Trong lúc em bị người ta nhục
mạ thì anh ta ở đâu?”.

“Thế anh cũng ở đây làm gì? Kim Eun Chae của anh đâu? Anh đến với
chị ta đi, em không cần anh lo”. Nghe anh nhắc đến Lục Thiều Trì, tâm trí Dĩ
Mạch càng rối loạn lên. Chợt cô nhận ra một nét cảm xúc kỳ lạ lướt qua trong
mắt Vân Mộ Hàn, anh nhìn chăm chú cần cổ cô, ánh mắt nảy lửa. Dĩ Mạch bỗng nhận
ra anh đang quan sát vết ửng đỏ cắn ở đấy, trong nháy mắt cô đỏ bừng mặt, cúi
đầu xuống thật thấp.

“An Dĩ Mạch, có phải là tôi đánh giá cô cao quá không? Vì những
quần áo túi xách hàng hiệu đó, cái gì cô cũng bán? Hạ mình sống cùng gã đàn ông
đã có bạn gái, làm kẻ thứ ba cô cũng chịu ư?”.

Dĩ Mạch run bắn cả người, những lời của Tiêu Nhân Tâm lúc nãy, anh
đều nghe thấy hết rồi? Lời nói của Vân Mộ Hàn, từng câu từng chữ đều nhắm vào
nỗi sợ hãi của cô. Cô không biết giữa Lục Thiều Trì và Mạc Hân Nhan thật ra là
có quan hệ gì. Sự hoàn hảo của Mạc Hân Nhan khiến cô thấp thỏm lo sợ, sợ mình
đúng là người khỏa lấp cho thời gian bị bỏ trống của Thiều Trì, sợ kẻ phá hoại
là chính mình.

“Nếu không biết tự trọng thì sao còn mong người khác tôn trọng
mình? An Dĩ Mạch, những thứ đồ hàng hiệu này không hợp với cô đâu! Vì tiền mà
cô bán rẻ lòng tự trọng của mình à?”. Anh hy vọng Dĩ Mạch sẽ nhảy lên phản bác
anh như trước kia, nhưng cô đã không làm vậy. Cô cúi đầu, ánh mắt ngập nỗi cam
chịu, bộ dạng thừa nhận đó khiến cơn giận của anh bất giác bùng phát.

“Tôi có phải là kẻ thứ ba hay không cũng không phải việc của anh.
Hôm nay cho dù họ có nhục mạ tôi thì cũng là do tôi tự gây ra, không cần anh
phải giải vây giúp!”. Cô chầm chậm ngẩng đầu lên, lạnh lùng ném ra một câu,
khiến Vân Mộ Hàn tức nghẹn họng không thốt nên lời. Đừng nói nữa, xin anh đừng
nói nữa, em không muốn nghe. Cô biết mình không có gì trong tay hết, cô không rõ
mình có gì hay ho, nhút nhát, tự ti, gạp chuyện chỉ biết như đà điểu rúc đầu
trong cát bỏng. Quá khứ đó như một vết nhơ không thể xóa sạch, tất cả mọi người
đều phản đối cô ở bên Lục Thiều Trì, cô cũng không biết mình còn có thể giữ
dũng khí cô độc này được bao lâu. Cô thật sự sợ hãi, nếu tất cả đều như cô dự
đoán thì phải làm thế nào? Cô không thể chịu đựng thêm một lần mất mát nào nữa,
cả đời này, bị bỏ rơi một lần, đã đủ rồi!

“Phải, tôi không nói được cô. Tôi không có tư cách để quan tâm đến
cô, hôm nay là tôi tự làm mình mất mặt! Chúng ta cũng chẳng phải bạn bè gì, tôi
bị trúng tà mới đứng ra nói đỡ cho cô!”. Vân Mộ Hàn đấm mạnh lên bức tường bên
cạnh, anh không biết mình làm sao lại mất tự chủ như vậy. Lúc nhìn thấy cô bị
họ dồn ép, rõ ràng anh biết cô không đáng để anh làm thế, nhưng anh không thể
để mặc cô bị người ta làm tổn thương. Lúc nhìn thấy vết cắn trên cổ cô, anh
không nén nổi sự hờn ghen trong lòng.

Dĩ Mạch câm lặng nhìn Vân Mộ Hàn, mỗi lần cô hy vọng có thể nói
chuyện với anh như những người bạn bình thường thì lại đều có kết thúc không
mấy vui vẻ. Bọn họ không ai giữ bình tĩnh được, cãi cọ, châm chích, làm tổn
thương nhau một cách tàn nhẫn. Những lần lặp đi lặp lại này khiến cô thấy mệt
mỏi. Chẳng nhẽ đã từng yêu nhau thì không làm bạn được nữa hay sao?

Dĩ Mạch nhìn bàn tay bị băng kín của mình, lớp băng dày đã che kín
vết thương, nhưng nỗi đau thì không hề thuyên giảm. Vân Mộ Hàn chính là vết
thương khiến cô đau đớn khôn cùng. Nhưng vết thương có sâu mấy cũng sẽ lành
lại, cuối cùng cũng đã có một người khiến trái tim cô hồi sinh.

An Dĩ Mạch, ngươi phải tin Lục Thiều Trì, anh ấy nhất định sẽ
không phụ ngươi. Dĩ Mạch tự cổ vũ trong lòng. Mỗi người đều sẽ gặp một người,
đáng để họ tin tưởng vô điều kiện.

Xin lỗi, Mộ Hàn. Đáng tiếc người đó không phải là anh.

Có tiếng hoan hô vang dội bên ngoài phòng nghỉ, có lẽ bữa tiệc đã
bắt đầu rồi. Dĩ Mạch hít sâu, cô nhìn Vân Mộ Hàn. Ánh tịch dương trong trẻo sau
cơn mưa xuyên qua rèm cửa, hòa với ánh đèn tạo ra sắc trắng nhợt kỳ lạ, mặt Vân
Mộ Hàn trông càng trắng bệch. Anh nhìn cô đăm đăm, ánh mắt bình thản khiến cô
lo sợ. Màu mắt anh càng lúc càng thẫm lại, như những vòng sóng nước loang ra
trên mặt hồ, Dĩ Mạch thấy bất an trong lòng. Cô mau chóng quay người, chỉnh lại
quần áo bị nhàu nhĩ, đẩy cửa bước ra ngoài.

“Thiều Trì, sao đỗ xe lâu thế? Hân Nhan chờ lâu lắm rồi”. Tiếng
Tiêu Nhân Tâm từ bên ngoài vọng đến.

“Con vừa gặp bố nên chào hỏi mấy chú mấy bác bạn bố luôn. Hân
Nhan, đói chưa? Ăn ít hoa quả nhé?”. Cửa vừa hé ra, tay Dĩ Mạch đã đông cứng
lại. Qua khe cửa, cô nhìn thấy Mạc Hân Nhan đang dịu dàng khoác tay Lục Thiều
Trì, còn anh mỉm cười chào hỏi mọi người, sắc mặt tự nhiên không hề gượng ép.
Ánh đèn khách sạn tình tứ và hoa lệ, Dĩ Mạch buồn bã nhìn bóng dáng ngược sáng
của họ hoàn mỹ hòa hợp, hình ảnh đó khiến cô khựng lại, không đẩy cánh cửa bước
ra nữa. Đúng giây phút ngập ngừng đó, một sức mạnh ngang ngược từ phía sau kéo
cô lại, Vân Mộ Hàn đẩy cô vào góc tường.

“Anh điên à?”. Vì không muốn Lục Thiều Trì nhìn thấy cảnh này, cô
hạ giọng nói.

“Dĩ Mạch, tại sao?”. Giọng Mộ Hàn lạc đi, nói rất nhanh.

“Em không hiểu anh đang nói gì”. Dĩ Mạch lạnh lùng đẩy tay Vân Mộ
Hàn ra, nhưng anh càng giữ cô chặt hơn.

“Tại sao ngày đó em lại bỏ anh? Tại sao lại phản bội anh?”. Tay
anh chống lên tường, giữ chặt cô trước mặt. Sự chống cự của cô khiến anh đau
khổ, vẻ sợ hãi và xa lánh của cô khiến anh đau đớn. Vì sao họ lại trở thành thế
này?

“Chuyện trước kia không quan trọng nữa rồi, anh có thể đừng nhắc
đến trước kia nữa được không?”. Cô đã mất bao nhiêu công sức để bước ra khỏi
quá khứ, vì sao anh vẫn không chịu buông tha, cứ bắt cô quay lại cơn ác mộng mà
cả đời cô không muốn nhớ lại?

“Em nói gì? Em nói rõ cho anh! Em không muốn nhắc đến nữa, em dựa
vào cái gì mà đòi anh không nhắc đến nữa? Hồi đó người sai là em, chẳng lẽ anh
không có quyền nhắc lại à?”. Vân Mộ Hàn túm hai vai Dĩ Mạch, siết mạnh. Dĩ vãng
đau đớn mà anh không dám quay đầu nhìn lại đó, hóa ra cô đã lãng quên từ lâu
rồi.

“Xin lỗi, là em sai. Em biết hồi đó đã làm tổn thương đến anh, anh
cho em biết, em phải làm thế nào mới có thể tan nỗi hận của anh?”. Dĩ Mạch mệt
mỏi nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua tan phần ký ức đang trào dâng. Vai cô bị
Mộ Hàn siết chặt đau đớn, nhưng không thể so được với nỗi nhục nhã trong tim.

“Anh chỉ muốn biết, buổi tối sáu năm trước em ở đâu? Tờ séc năm
trăm nghìn đó ở đâu ra? Vì sao em lại phải nói dối bố em rằng tối đó em ở cùng
anh? Sáu năm trước, em đã làm chuyện gì? An Dĩ Mạch, đây là lần cuối cùng anh
hỏi em, chỉ cần em nói, anh sẽ tin!”. Vân Mộ Hàn bóp chặt vai Dĩ Mạch, ép cô
nhìn thẳng vào mình.

“Anh đã biết rồi còn gì? Sáu năm trước vì tiền mà tôi đã bán rẻ
bản thân mình. Cũng như hôm nay, tôi vì tiền mà cam tâm làm kẻ thứ ba. Tôi là
thứ con gái như thế đấy, chỉ trách anh quá ngốc thôi. Vân Mộ Hàn, xin anh đừng
có bám lấy tôi nữa, tôi khó khăn lắm mới câu được Lục Thiều Trì, anh đừng phá
tôi nữa được không?”. Dĩ Mạch ném cho Mộ Hàn một cái nhìn mỉa mai chế giễu, sắc
mặt Vân Mộ Hàn càng lúc càng tồi tệ. Cô tự nói mình một cách cay độc nhất để
làm chai lì trái tim mỏng manh, yếu đuối. Sáu năm trước, những bí mật đã bị
chôn giấu quá lâu, vậy nói ra để làm gì, để làm tổn thương tất cả hay sao?

“An – Dĩ – Mạch! Tim cô bị chó tha mất rồi à?!”.

“Mắng đủ chưa? Nếu anh muốn lên giường với tôi thì cứ đưa tiền ra
đây. Vân Mộ Hàn, anh muốn gì cứ nói thẳng ra đi, có phải chỉ cần tôi ngủ với
anh thì anh sẽ chịu buông tha tôi không? Anh muốn đi đâu? Nhà anh, nhà tôi hay
là khách sạn?”.

“Bốp!”. Một âm thanh đanh gọn vang lên.

Dĩ Mạch xoa xoa bên mặt đau rát, khóe miệng có vị tanh tanh. Vân
Mộ Hàn như mất hồn đứng đờ ra. Vết tay lằn rõ trên mặt cô, anh đưa tay toan xoa
dịu cho cô, nhưng vừa chạm vào, cô đã hoảng hốt lùi lại phía sau. Ánh mắt cô
hoảng loạn như một con thỏ bị hoảng sợ, nhưng vẫn cố làm ra vẻ trấn tĩnh, hời
hợt bất cần. An Dĩ Mạch, rốt cuộc thì em đang nghĩ gì?

“Anh trút giận xong chưa? Giám đốc Vân, anh là người có tiền có
địa vị, đừng mất thời gian với thứ gái hạ tiện như tôi nữa. Tôi không làm phiền
anh nữa, xin tránh đường cho”. Lúc nói toàn thân cô run lẩy bẩy, nếu không phải
là cố gắng gượng cô sợ mình sẽ mất tự chủ bất cứ lúc nào. Ký ức giày vò cô,
nhắc cô nhớ đến quá khứ đen tối, những đe dọa và sỉ nhục đó dường như vẫn đang
tiếp diễn, không ngừng nghỉ. Cơn váng vất ập đến, cô thấy giá lạnh, bắp chân
hơi run run, nếu không phải vì Vân Mộ Hàn ở đây, chắc cô đã khuỵu ngã. Dĩ Mạch
sợ mình mất tự chủ, không dám ở lại lâu nữa, đúng lúc cô toan trốn chạy thì Vân
Mộ Hàn đột nhiên kéo cô lại, hôn điên cuồng lên đôi môi rướm máu của cô.

Nụ hôn của Vân Mộ Hàn có vị thuốc lá và rượu, không giống vẻ non
nớt thời sinh viên, nụ hôn của anh hung hãn, từng trải. Sự chống cự của Dĩ Mạch
khiến anh càng điên dại, lưỡi anh tách môi cô ra, nụ hôn mang chút vị mằn mặn,
anh không biết đó là nước mắt của cô hay của mình nữa.

“Mộ Hàn… buông ra… xin anh…”. Tiếng cô vỡ vụn, chìm nghỉm
trong nụ hôn điên cuồng của anh. Đó không phải là hôn mà là cắn xé chiếm hữu.
Anh muốn cô phải đau đớn, muốn cô nhớ đến thương tích anh đã phải chịu đựng.
Biết rõ cô đang khóc, biết rõ nỗi sợ hãi và đớn đau của cô, nhưng anh vẫn không
thể dừng lại. Sáu năm chờ đợi, mâu thuẫn và vật vã đã biến thành nỗi tuyệt vọng
trong phút giây này. Vì sao hồi đó lại chia tay? Vì sao rời bỏ anh? Vì sao lại
yêu người khác? Anh đem mọi câu hỏi chất chứa trong đáy lòng biến thành sự
cưỡng đoạt lúc này.

“Đừng…”. Môi anh nóng bỏng, nhưng cô lại thấy giá lạnh. Nhục
nhã, giận dữ, ấm ức, hoảng hốt… bao cảm xúc theo nhau trào lên, dìm cô như
nước triều dâng. Cảm giác ngộp thở kinh khiếp đó lại một lần nữa dâng lên,
khiến cô kêu không thành tiếng, trước mắt cô mọi thứ đã nhòa đi, cô thấy mình
như đã rời khỏi thể xác, xung quanh là bóng tối vô biên, cô bất lực như người
chết đuối, không ai nghe thấy tiếng kêu cứu vô vọng của cô…

“Đừng đụng vào tôi, buông tôi ra!”.

“Mày hét đi! Vờ trong trắng cái nỗi gì! Vân Mộ Hàn động vào được,
sao ông lại không được chứ? Mày có giỏi thì gọi lão bố lắm chuyện của mày đến
đây! Ha ha ha! Ông đánh chết đồ tiện nhân nhà mày!”.

“Các người đang làm gì thế! Đồ vô liêm sỉ kia, mày níu chân không
cho Mộ Hàn đi Hàn Quốc học tao còn chưa tính sổ, giờ mày lại còn quyến rũ chồng
tao nữa cơ à! Mày chớ hy vọng tao sẽ giới thiệu bác sĩ tốt cho mẹ mày nữa, mày
nghe đây, sau này cấm qua lại với Mộ Hàn!”.

“Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, giờ tao sẽ gọi người dạy bảo cho
con ranh thối thây này!”.

“Không đánh thì mày không chịu nghe đúng không, mày dám cắn tao à?
Đúng là con chó cái! Còn cắn nữa không? Tao đá chết mày bây giờ, sao không khóc
nữa đi? Khóc nữa đi, khóc to vào! Bọn tao thích nghe tiếng khóc của mày lắm!”.

“Mấy bức ảnh này đẹp thật, nếu không phải Giang phu nhân có lệnh,
anh em bọn tao đã nếm thử mùi vị của mày rồi. Anh em, đi hạ hỏa thôi. Mày nghe
đây, chuyện hôm nay nếu mày dám lộ ra nửa câu, cẩn thận cái mạng nhà mày đấy!”.

“Nói mau, tối hôm đó con đi đâu? Con lên xe của ai? Đám đàn ông đó
có làm gì con không? Con còn dám nói dối nữa sao? Bố đánh chết con bây giờ, đồ
không biết xấu hổ!”.

“Tao hỏi Vân Mộ Hàn rồi, hôm đó nó ở lại cơ quan, rốt cuộc thì mày
có chịu nói thật không? Tối đó mày đã làm cái gì? Năm trăm nghìn ở đâu ra? Tao
không cho mày tiền tiêu hay sao mà mày phải làm chuyện hạ tiện thế này để kiếm
tiền? Cút đi, An Dật tao không có thứ con gái như mày!”.

“Mẹ mày mất rồi, mày hài lòng chưa? Mẹ mày vì mày mà chết đấy! Mày
đã làm cái chuyện nhục nhã này, làm cho cả nhà không dám ngẩng mặt lên nữa. Từ
hôm nay, mày đừng có gọi tao là bố nữa!”.

Sao lại ồn ào thế này, tiếng quần áo bị xé rách, tiếng chửi bới om
sòm, nhốn nháo ồn ào bên tai. Đi đi, đừng chửi mắng cô nữa. Cô không muốn nhớ
lại, cô không muốn ai nhắc đến quá khứ!

Ầm!

Cánh cửa vốn khép hờ, không chịu nổi sức mạnh bị xô bật ra.

Cả thế giới như dừng lại trong phút giây này, tất cả mọi người
trong khách sạn đều im bặt. Lục Thiều Trì cứng đờ cả người, năm ngón tay siết
mạnh ly rượu. “Bốp!”. Chiếc ly thủy tinh bị anh bóp vỡ nát. Anh câm lặng nhìn
hai con người trước mặt, tấm lưng đó quá quen thuộc với anh. Mạc Hân Nhan đứng
bên Lục Thiều Trì cũng kinh ngạc vô cùng. Từ góc đứng, họ không thể thấy được
vẻ mặt đau đớn của Dĩ Mạch, càng không thể nhận ra cô đang vùng vẫy đẩy người
đàn ông đó ra; họ chỉ có thể nhìn thấy một đôi “tình nhân” đang chìm đắm như
chốn không người!

Lục Thiều Trì siết chặt nắm tay, từng mảnh thủy tinh đâm sâu vào
da thịt anh, máu chảy thành dòng theo kẽ ngón tay, từng giọt từng giọt rơi
xuống nền thảm có hoa văn sẫm màu.

“Thiều Trì, sao vậy?”. Mạc Hân Nhan khẽ hốt hoảng kêu lên, cô định
xem vết thương trên tay anh, nhưng còn chưa kịp chạm đến thì đã bị anh gạt ra.

“Anh ta chính là người bạn mà em nói vừa gặp hôm nay?”. Lục Thiều
Trì tiến đến kéo giật Dĩ Mạch lại, gằn giọng hỏi. Xung quanh có tiếng xì xào,
mọi người đều đang đoán già đoán non xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Anh tiến
lên một bước, Dĩ Mạch bất giác lùi lại, cô lẩn tránh ánh mắt dò hỏi của anh
theo bản năng. Ánh mắt của anh quá nhiều cảm xúc đan xen: buồn bã, thất vọng,
đau đớn, phẫn nộ, mệt mỏi… Ánh mắt đó cô đã từng gặp, mỗi lần có người nhìn
cô như vậy, cô sẽ lại đánh mất tất cả!

Chỉ cần nhìn vào đôi mắt đó, cô lại thấy đau đầu dữ dội, trong tim
dội lên nỗi sợ hãi vô cớ.

Thiều Trì nhìn cô chằm chằm, sự im lặng và né tránh của cô hệt như
một ciếc gai nhọn đâm sâu vào tim anh. Anh chầm chậm quay đầu lại nhìn ánh mắt
thách thức của Vân Mộ Hàn.

“Thế thì đã sao nào? Tôi đi cùng Dĩ Mạch thì có gì sai? Hôm nay
chẳng phải anh cũng đưa người khác đến sao?”. Vân Mộ Hàn nhận ra sự phẫn nộ của
Lục Thiều Trì, sự phẫn nộ của anh ta khiến anh có phần hả dạ. Từ lâu anh đã
muốn xé toang chiếc mặt nạ của gã đàn ông giả tạo này, anh ta lúc nào cũng ra vẻ
bình thản ung dung, khiến người ta không biết được rốt cuộc giới hạn của anh ta
là ở chỗ nào.

“Vân – Mộ – Hàn! Đồ khốn kiếp!”. Ánh mắt ngùn ngụt của Lục Thiều
Trì chuyển sang Vân Mộ Hàn, những lời chế nhạo của anh ta khiến anh không tự
chủ được nữa, lao đến cho Vân Mộ Hàn một cú đấm thật mạnh.

Các quan khách xung quanh hét lên hoảng hốt, chẳng ai ngờ Lục
Thiều Trì lại ra tay trước. Mạc Hân Nhan há hốc miệng, không tin vào mắt mình.
Vân Mộ Hàn quệt máu trên miệng, nhìn Lục Thiều Trì cười gằn, không ngờ gã này
lại ra tay mạnh thế, nếu không phòng bị từ trước chắc anh đã mất vài cái răng
rồi. Nhưng anh cũng không phải tay vừa. “Bốp!”. Vân Mộ Hàn đột nhiên lao lên,
giáng trả cho Thiều Trì một cú đấm ra trò.

“Gì thế này! Đừng đánh nhau nữa! Bảo vệ đâu, mau kéo chúng nó
ra!”. Tiêu Nhân Tâm nhìn thấy con trai bị đánh, mặt mày tái nhợt. Bà nhìn Lục
Triệu Khôn đang đứng sau lưng vẻ cầu khẩn, nhưng chợt nhận ra ánh mắt của ông
không hề hướng về phía con trai. Bà nhìn theo ánh mắt ông, ông đang nhìn… An
Dĩ Mạch! Dĩ Mạch run rẩy, dường như đang phải chịu đựng nỗi đau đớn khôn cùng.

“Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!”. Dĩ Mạch khẽ lầm bầm, tiếng đấm đá
nặng nề như nhịp tim đập của cô.

“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa! Bố ơi, đừng đánh nữa!”.

“Lần sau mà còn dám chụp ảnh ở cửa nhà tôi, tôi đánh cho vỡ mặt!”.

“An Dật, có giỏi thì đánh tôi đi, con gái ông dám làm như thế sao
còn ngăn tôi viết bài?”.

“Ông vờ thanh cao vừa thôi, tòa soạn đã cho đình chỉ công tác của
ông rồi! Có trách thì hãy trách tại ông sinh ra đứa con gái đáng xấu hổ như
thế!”.

Tại sao lại nhiều người đánh nhau thế? Bố điên cuống đánh lại tên
phóng viên vô nhân tính, còn bọn chúng hè nhau đánh lại bố, cô muốn trốn nhưng
không biết trốn vào đâu, ánh đèn flash cứ bám đuổi cô mãi. Cô rất nhớ Vân Mộ
Hàn, nhưng anh lại không nghe điện thoại, không để tâm đến cô nữa. Ai nói cho
cô biết, làm thế nào để có thể không còn đau khổ nữa, làm thế nào để quên đi
tất cả?

“Đừng đánh nữa, Thiều Trì, đừng đánh nữa!”. Nhìn Thiều Trì bị
thương, cô sực quay về với thực tại. Bằng tất cả sức lực của mình, cô lao đến
giữ chặt lấy nắm đấm Lục Thiều Trì toan vung lên.

Nhận ra Dĩ Mạch, bàn tay anh khựng lại trong không trung. Thế
nhưng, trong phút giây anh do dự, nắm đấm của Vân Mộ Hàn đã kịp vung lên. Lục
Thiều Trì không kịp tránh, trong nháy mắt một mảng bầm tím hiện lên giữa mặt.
Nỗi nhục bị tấn công lại một lần nữa kích động anh, anh lạnh lùng đẩy tay cô
ra.

Trong giây phút đó, sự bình tĩnh và kiên cường cuối cùng trong cô
đã bị sụp đổ. Dĩ vãng như nước triều nhấn chìm cô vào đau đớn. Những ký ức
cuồng dại quay trở lại như những thước phim quay chận, xé rách tâm can cô.

Anh gạt cô ra, anh không màng đến cô nữa. Thiều Trì cũng không cần
cô nữa ư? Hồi đó, cô cũng dốc hết sức ôm chặt lấy bố như thế, hồi đó cô vẫn còn
quá nhỏ, cô tưởng rằng chỉ cần ôm chặt lấy bố thì ông sẽ ngừng lại. Nhưng ông
đã gạt cô ra, và nhảy xuống… Cô run rẩy, bơ vơ bất lực như cô bé con cô đơn
trốn trong góc tường hôm ấy. Ngày hôm ấy Vân Mộ Hàn lạnh lùng chia tay cô. Ngày
hôm ấy cô mất tất cả người thân.

Trên thế giới này hoàn toàn không có chuyện cổ tích, vịt con xấu
xí vẫn mãi là vịt con xấu xí, và cô chính là con vịt con bị nguyền rủa, bị xa
lánh đó. Cô đã từng ở rất gần hạnh phúc, nhưng rồi lại nhận ra tất cả chỉ là
lâu đài cát trên biển. Hôm qua, cô còn ngọt ngào tưởng mình là kẻ may mắn nhất
thế giới. Hôm nay, tất cả đã đảo điên.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+