Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mẹ Chồng Ăn Thịt Cả Nhà Nàng Dâu – Chương 10 – 11 – 12 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 10

Mẹ Đại Lâm đi gần như chạy đến nhà Thúy Thúy, ngã vào người mẹ Thúy Thúy và bắt đầu gào khóc. Bà khóc lóc kể lại đầu đuôi mọi chuyện, nói bà mẹ kế xấu xa của bà muốn đến tranh giành nhà, bà và bố Đại Lâm đang cố gắng đuổi họ ra ngoài, thì Vương Hinh sát khí đằng đằng đến, chém chết con chó Husky yêu quý của bố bà, còn huênh hoang nói muốn giết cả nhà họ. Mẹ Thúy Thúy nghe mà run rẩy kinh hãi, không thể nào nghĩ được sự việc lại diễn biến ra nông nỗi này, nhìn bà thông gia dáng vẻ thấp thỏm sợ sệt, mẹ Thúy Thúy trong lòng cũng có đôi phần oán trách Vương Hinh, nghĩ bụng: “Căn nhà này là do bác và mẹ cháu bảo Đại Lâm vào ở, lúc đầu ông ngoại vội vàng cho cháu, vốn không hề nghĩ đến Thúy Thúy, hai bác cũng không so đo gì. Sao mà cháu lại nông nổi đến thế. Hơn nữa, dù thế nào cũng là mẹ cháu đưa chìa khóa, không phải là người ta trộm cướp gì, cứ cho là không muốn cho ở nhờ, cũng phải nói trước với bác một câu chứ, thế này thì sau này, bác biết ăn nói thế nào với gia đình nhà thông gia chứ?” Mẹ Thúy Thúy đang nghĩ, nên không nói gì. Nhưng mẹ Đại Lâm nhìn là biết ngay tâm tư của bà, liền thêm mắm thêm muối: “Bà thông gia à, đúng thật là bà đưa chìa khóa cho Đại Lâm, chẳng phải đã nói rõ ràng để Thúy Thúy và Đại Lâm đến ở tạm một thời gian sao? Sao chúng tôi vừa mới dọn vào, Vương Hinh đã đến chém người vậy? Thế thì tôi phải làm sao bây giờ? Tôi thực không còn mặt mũi nào để gặp bà nữa, khó khăn lắm bà mới mượn được nhà cho Thúy Thúy, chủ nhà lại chém chúng tôi, tôi thực sự có lỗi với bà”. Từng câu, từng lời này đều như chém vào tim mẹ Thúy Thúy. Mẹ Đại Lâm cứ luôn miệng nói xin lỗi mẹ Thúy Thúy, nhưng mẹ Thúy Thúy luôn cảm thấy mình có lỗi với bà thông gia. Nhìn bộ dạng oan ức của mẹ Đại Lâm, mẹ Thúy Thúy nghĩ, nhất định phải để Đại Lâm vào ở căn nhà này. Vừa rồi gọi điện thoại, biết được Vương Hinh đã được băng bó cẩn thận, mẹ Thúy Thúy cũng không đến nỗi quá lo lắng. 

Mẹ Thúy Thúy mua hoa quả đến bệnh viện thăm Vương Hinh. Trước tiên, bà an ủi Vương Hinh hồi lâu, rồi tranh thủ kéo mẹ Vương Hinh ra khỏi phòng bệnh, bố Vương Hinh cũng ra theo. Mẹ Thúy Thúy hỏi em gái: Các em nói với Vương Hinh thế nào? Sao Đại Lâm vừa mới vào, Vương Hinh đã đến chém người?” Sắc mặt bố mẹ Vương Hinh đều tối sầm lại. Mẹ Vương Hinh hỏi: “Vậy chị định tính thế nào?” Bố Vương Hinh đứng bên cạnh, mặt lạnh tanh không nói gì. Mẹ Thúy Thúy nói: “Thì để Đại Lâm và Thúy Thúy ở tạm đã, nếu không, chúng biết ở đâu?” Bố Vương Hinh lên tiếng, mặt không biểu hiện cảm xúc gì”. Vậy chị cả định để chúng ở đó bao lâu? Mấy ngày? Mấy năm? Mấy chục năm?” Mẹ Thúy Thúy ngẩn ra, quả thực bà vẫn chưa nghĩ đến vấn đề này. 

Mẹ Thúy Thúy lắp bắp một lúc, mới nói: “Hinh Hinh cũng không ở”. Bố Vương Hinh cười: “Chị cả, Hinh Hinh không ở, nhưng cũng không thể để cho tên khốn kiếp đó ở. Chúng ta không ở, có thể bán, có thể cho thuê, lẽ nào phải lo để không. Thúy Thúy muốn ở, không thành vấn đề. Nhưng Tôn Đại Lâm muốn ở, thế thì tôi phải thu tiền nhà rồi”. Mẹ Thúy Thúy không vui, “Đại Lâm thì sao nào? Nó đối xử với Thúy Thúy rất tốt, cũng đối xử khá tốt với tôi và bố Thúy Thúy, rất có hiếu”. Bố Vương Hinh nhanh chóng ngắt lời: “Tại vì chị là nhà vợ nhìn con rể, càng nhìn càng quý, nhưng tôi chẳng nhìn ra cậu ta tốt ở điểm nào”. Mẹ Vương Hinh ở sau ra sức ấn vào người ông, nói khéo: “Chị à, đây là nhà của Hinh Hinh, Hinh Hinh không thích họ ở, em cũng không có cách nào cả, hôm đó em cũng nói, nếu Hinh Hinh không đồng ý, thì bảo họ chuyển đi”. Sắc mặt mẹ Thúy Thúy cũng không được tốt lắm. Bố Vương Hinh mặc kệ, tiếp tục nói: “Chị cả, tiền viện phí của Hinh Hinh thì tính sao chị nhỉ? Chị đi hay là tôi đi đòi?” “Tiền viện phí?” Mẹ Thúy Thúy bỗng chốc ngẩn người, sao bà có thể mở miệng nói việc này với nhà thông gia được chứ. 

Trong phòng bệnh, Vương Hinh không xuống được khỏi giường, cứ giục Đại Thiếu, nói: “Anh mau đi xem, bố mẹ em và bác ở ngoài nói những gì”. 

Đại Thiếu thò đầu ra, trả lời: “Hội nghị bàn tròn! Xem ra sắc mặt của mọi người đều không tốt”. Một lúc sau, mẹ Thúy Thúy vào dặn dò Vương Hinh nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, rồi đi. Bố mẹ Vương Hinh bàn bạc với Vương Hinh, quan điểm của Vương Hinh giống bố cô, Thúy Thúy ở thế nào cũng được, Tôn Đại Lâm muốn ở, thì nhất định phải trả tiền thuê nhà. 

Mẹ Thúy Thúy bất lực, đắn đo hồi lâu, rồi cũng quyết định đến nhà thông gia nói về việc thuê nhà và tiền viện phí. Mẹ Đại Lâm nổi giận đến tối sầm mắt lại, nhưng nghĩ đến số tiền lương tháng vạn tệ của Thúy Thúy, bà không thể trở mặt với mẹ Thúy Thúy, nếu không, với tính cách của bà, bà sớm đã khích bác, nhạo báng mẹ Thúy Thúy từ lâu rồi. Mẹ Đại Lâm ngồi trên ghế sô-fa, cầm khăn mặt, liên tục lau nước mắt, khóc thút thít. Mẹ Thúy Thúy thấy vậy, cũng buồn, cứ tự trách mình xử lý sự việc không được thỏa đáng. Mẹ Đại Lâm thở vắn than dài, miệng nói: “Chị à, chị đừng giận, cùng lắm tháng này nhà chúng tôi không ăn thịt, trả tiền viện phí cho gia đình họ là được chứ gì. Mấy hôm nữa tôi sẽ thu dọn đồ cùng ông nhà tôi chuyển đến sống ở kho, ôi, chẳng còn cách nào khác, làm cho chị phải lo lắng theo”. Mẹ Thúy Thúy trong lòng xót xa như ngàn mũi dao đâm. 

Thúy Thúy và nhà Đại Lâm xảy ra xung đột lớn như vậy, đương nhiên không thể về đó ở được, ở nhà mình mặc dù tốt đấy, nhưng chỗ lại chật chội quá, hơn nữa, giống như lời em gái nói, lâu dần sẽ xảy ra chuyện không vui. Nhưng nếu như hai vợ chồng trẻ lại sống riêng lâu, thì cuộc sống sao mà hạnh phúc được. Bố mẹ Thúy Thúy bàn đi bàn lại, quyết định đi tìm ông ngoại bảo ông đổi cho Vương Hinh cái cửa hàng ông vốn định để lại cho Thúy Thúy, cửa hàng cho Vương Hinh, nhà ở khu phía Tây cho Thúy Thúy. 

Mẹ Thúy Thúy vội vàng về nhà bố đẻ, ép bố đẻ chuyển nhượng căn hộ ở khu phía Tây cho Thúy Thúy, bảo ông lập di chúc để lại cửa hàng cho Vương Hinh. Ông lão tức giận nói: “Tao vẫn chưa chết đâu! Mày đã vội phân chia di sản của tao!” Mẹ Thúy Thúy không nghe, từ tốn nói: “Sớm muộn gì đều của bọn trẻ, lẽ nào bố có thể giương mắt nhìn Thúy Thúy ly hôn chỉ vì không có nhà để ở sao?” Ông lão tức quá ném mạnh cốc xuống đất, bực bội nói: “Ăn nói kiểu gì thế? Nhà nào kết hôn mà chẳng phải là nhà trai chuẩn bị nhà ở? Sao, Tôn Đại Lâm muốn ở rể quá đến phát điên rồi à! Nhìn thấy nhà của đằng vợ là muốn ở? Ngay cả nhà của em họ vợ cũng muốn? Tiếp đến có phải là cũng muốn ở nhà này của tôi nữa!” Mẹ Thúy Thúy buồn bực trở về. 

Ông lão đến bệnh viện thăm Hinh Hinh, bực tức dậm chân, chửi cả nhà Đại Lâm là một lũ chẳng ra gì, rồi lại mắng Thúy Thúy là một đứa hồ đồ. Bố Vương Hinh chỉ cười không nói, việc liên quan đến mối quan hệ giữa bố vợ và chị vợ, ông là người ngoài, cũng không tiện nói gì. Nhưng, nghe thấy Vương Hinh và ông lão nói nãy giờ, mà chẳng nói thẳng vào vấn đề, bố Vương Hinh đành mở miệng: “Bố, con phân tích việc này như sau, ý của chị cả là chuyển nhượng căn hộ cho Thúy Thúy, thế chẳng phải lại thành tài sản sau hôn nhân. Nếu như ly hôn, thì phải chi cho nhà họ một nửa. Con thấy, cả nhà Đại Lâm chẳng ai tử tế cả, ly hôn là chuyện sớm muộn. Bố, bố nói phải không?” Ông lão và Vương Hinh liên tục gật đầu: “Có lý, có lý!” Bố Vương Hinh đứng dậy rót cho ông lão cốc nước, rồi nói tiếp: “Bố ạ, căn hộ này thuộc về Hinh Hinh một ngày, nhà Đại Lâm sẽ mong ngóng một ngày. Không chừng, còn mong ngóng cả nhà và cửa hàng của bố nữa kìa! Bố mà cho chị cả, với tính cách của chị cả và anh rể, chẳng mấy bữa mà để nhà Đại Lâm thôn tính hết!” 

Ông lão ngồi buồn bã, trong lòng rất buồn bực. Mấy hôm sau, ông lão đi phòng công chứng lập di chúc, ông để lại toàn bộ gia sản cho Hinh Hinh, khi nào Thúy Thúy ly hôn với Đại Lâm, mới được chia một nửa. Đây là chủ ý của bố Vương Hinh, ông không để tâm đến chút tài sản của bố vợ, cho dù là cho Thúy Thúy hết cũng chẳng sao, nhưng để người nhà Đại Lâm chiếm đoạt thì thật không cam tâm chút nào! 

Mẹ Thúy Thúy sau khi nghe tin, mặt tối sầm lại, cứ luôn miệng oán trách em gái và em rể đã bày trò. Từ đó, mẹ Thúy Thúy ít qua lại nhà em gái. 

Đợt này, mẹ Đại Lâm vẫn chỉ huy cho Đại Lâm tan sở là đến nhà Thúy Thúy cơm nước dọn dẹp cẩn thận. Lúc rảnh rỗi, bà cũng đến nhà Thúy Thúy giúp mẹ Thúy Thúy dọn nhà vệ sinh, tán gẫu trò chuyện. Trời nắng nóng gay gắt, mẹ Đại Lâm bò ra phía sau ghế sô-fa, ra sức quét bụi, sau đó ngồi xổm, cầm khăn lau tỉ mỉ bàn ghế. Bố mẹ Thúy Thúy vô cùng cảm động, cứ kéo tay ngăn bà: “Chị thông gia đừng làm nữa, thế này thì chúng tôi ngại lắm!” Mẹ Đại Lâm đứng dậy, xoa cái lưng bị gai cột sống, nói: “Chị à, tôi coi Thúy Thúy như con đẻ, nó đi công tác không thể giúp anh chị dọn dẹp, tôi thay nó đến giúp anh chị, anh chị cũng có tuổi rồi, không được quá mệt”. Bố mẹ Thúy Thúy cảm động nghẹn ngào.

Chương 11

Hai tuần sau, Vương Hinh xuất viện. Trong khoảng thời gian này, mẹ kế và bố của mẹ Đại Lâm vẫn ở lì trong căn hộ của Vương Hinh. Bố Vương Hinh ra lệnh cho Đại Thiếu và Minh Minh không được có bất cứ hành động gì, nói ông đã có cách giải quyết. 

Ngày hôm nay, sau bữa tối, ba người nhà Vương Hinh và Đại Thiếu, Minh Minh đến căn hộ của Vương Hinh. Ông ngoại Đại Lâm mở cửa. Vừa vào, bố Vương Hinh đã nói: “Ông bà hãy gọi mẹ Đại Lâm đến đây cho tôi, hôm nay chúng ta hãy nói rõ việc về căn hộ này!” Bà lão đang phe phẩy quạt nói tỉnh bơ: “Gọi nó làm gì? Người nhà ông chém chết chó của tôi, làm bị thương ông lão nhà tôi, món nợ này tính thế nào đây?” Bố Vương Hinh tìm một chiếc ghế ngồi xuống mỉm cười nói: “Hôm nay chính là đến để bàn chuyện này đây, chúng tôi muốn bồi thường đầy đủ cho nhà các vị!” “Bồi thường?!” Bà lão lập tức sán lại gần, “Sẽ bồi thường căn hộ này!” Bố Vương Hinh từ tốn nói: “Tôi nói rất rõ ràng! Tôi bồi thường cho các vị căn nhà này!” Bà lão kích động đến nỗi đứng không vững: “Thật sao?” “Đúng thế!” Bố Vương Hinh trả lời rất chắc chắn. Sắc mặt bà lão nhợt nhạt, nhịp tim cũng loạn cả lên, đứng trước sự chọn lựa là gọi 120 cho bệnh viện hay là ở lại đòi nhà, bà lão kiên quyết chọn phương án hai. Lấy tính mạng của mình để bảo vệ tài sản của người khác, đây quả thực là một tinh thần vĩ đại biết bao! Bà lấy mấy viên thuốc trong lọ thuốc để trên bàn nuốt chửng, sau đó ngẩng cao đầu lẫm liệt, mở miệng nói: “Được! Tôi chấp nhận sự bồi thường của ông, mặc dù sự bồi thường này còn lâu mới đủ!” Bố Vương Hinh nói: “Vậy bà hãy gọi mẹ Đại Lâm đến đây, cùng thương lượng”. Bà lão cuống lên, “Chẳng phải là bồi thường cho tôi sao? Liên quan gì đến nó?” “Vậy không được, lúc đầu, chị cả tôi bảo để cho Đại Lâm ở, chẳng liên quan gì đến bà, bây giờ bà cứ ở lì ở đây không chịu đi, thế nào cũng phải gọi mọi người đến đông đủ rồi mới nói được”. “Không được!” Bà lão nhất quyết không chịu gọi mẹ Đại Lâm đến. Mẹ Vương Hinh cười nhạt một tiếng, gọi điện thoại cho chị gái, hỏi số điện thoại của Đại Lâm, nói rõ việc này, bảo mẹ anh mau đến. Mẹ Đại Lâm còn không kịp ăn xong bữa tối đã vội cuống cuồng lao đến. Bố Vương Hinh chỉ để mẹ Đại Lâm và bà lão ở lại trong phòng, đuổi tất cả mọi người ra ngoài, nói rằng chỉ cần hai người phụ nữ làm chủ gia đình quyết định là được, không cho phép người khác nói ra nói vào. Thế là mẹ Đại Lâm và bà lão mỗi người hùng cứ một nửa căn phòng, bắt đầu kế sách của mình. 

Ban đầu mẹ Đại Lâm định mượn bà lão để đối phó với Vương Hinh, nếu như đánh thắng, Vương Hinh sẽ không dám đến nữa, bà sẽ cùng em trai, em dâu, Đại Lâm và Bá Bá đuổi bà lão và bố bà đi, họ sẽ chiếm căn nhà này. Đây gọi là Iran đánh Kuwait – nước Mỹ đứng phía sau. Nếu như bà lão bị Vương Hinh đánh bại, thế thì coi như bà lão gặp xui xẻo. Mẹ Đại Lâm ngồi xem hổ đấu, không tốn sức, còn được xem kịch hay. Bây giờ, không ngờ nhà Vương Hinh lại bày ra trò này, là ý gì? Mẹ Đại Lâm không tin được là có bánh từ trên trời rơi xuống, rơi vào bẫy thì còn có khả năng. Bà muốn xem bố Vương Hinh định bày trò gì. 

Mẹ Đại Lâm nói với bố Vương Hinh: “Bố tôi không được khỏe, tôi nhường ngôi nhà này lại cho ông!” Bà lão nhìn mẹ Đại Lâm, lần đầu tiên trong suốt 20 năm nay, trong ánh mắt bà hiện lên sự cảm động. “Được! Bà khẳng khái thoáng tính thế, thật đáng khâm phục!” Bố Vương Hinh giơ ngón tay cái lên. Rồi ông lấy một bản hợp đồng đã viết sẵn trong cặp da, bảo bà lão kí tên. Đại ý của hợp đồng là: để hòa giải sự mâu thuẫn của hai bên, nhà Vương Hinh tự nguyện tặng căn hộ (số nhà, khu, phố) cho (để trống) ba ngày sau sẽ cùng đến Trung tâm giao dịch nhà để làm thủ tục trao tặng và chuyển nhượng, sau đó đi công chứng. 

“Bác à, bác tên gì? Để tôi điền vào đây”. Bố Vương Hinh hỏi: “Lý Chân”. Bà lão vui mừng cười tít mắt. Điền xong tên, hai bên kí tên điểm chỉ. “Đợi đã! Mẹ Đại Lâm vội vàng giành lấy hợp đồng, đọc vài phút, rồi xé tan tành. Bà lão ngẩn người, rồi cất tiếng chửi. Mẹ Đại Lâm lúc này giống như một đấu sĩ dũng mãnh, sẵn sàng xả thân, ngẩng cao đầu, toát ra phong thái hổ cái oai phong. Thất sách rồi! Có nằm mơ bà cũng không nghĩ được là nhà Vương Hinh lại chuyển nhượng căn nhà này thật, điều này khiến bà vô cùng hối hận. Nhà bà lão có mấy đứa con thất nghiệp, nếu đề tên bà lão, đến lúc đó, chắc chắn sẽ rơi vào tay con cái bà lão, còn mình thì chẳng được gì. Mẹ Đại Lâm xé nát vụn bản hợp đồng, bà lão gắng sức giành lại, cũng chỉ nắm được vài mẩu nhỏ. Mẹ Đại Lâm nói cứng: “Bản hợp đồng đó không tính! Bà thông gia nhà tôi nói với tôi, để cho Đại Lâm ở nhà này, liên quan gì đến Lý Chân chứ?” Bà nghển cổ nhìn vào trong cặp da của bố Vương Hinh, hỏi: “Ông còn hợp đồng nữa không? Tôi sẽ kí với ông ngay!” Cả nhà Vương Hinh cười thầm không nói. Bà lão tiến lên cho mẹ Đại Lâm một cái bạt tai, mẹ Đại Lâm lập tức lao vào cấu xé bà lão. Cả nhà Vương Hinh cười xem kịch hay. Cảnh tượng này họ đã sớm dự liệu được, cậu Đại Thiếu tinh quái còn cầm máy di động quay lại cảnh đánh nhau của họ. Việc này ngay từ đầu đã là một cái bẫy rất dễ nhận ra, nhưng hai người đàn bà ngu xuẩn và ích kỉ này lại dễ dàng mắc bẫy. 

Hợp đồng không giả, nhưng người ký tên là bố Vương Hinh. Thiết nghĩ, giấy trên sổ đỏ là tên Vương Hinh, người khác kí tên trao tặng thì có tác dụng gì chứ? Bà lão và mẹ Đại Lâm đáng thương bị lợi lộc làm cho mờ mắt, không nhận ra vấn đề quan trọng đến thế. Người ta đang giở trò với họ đấy! Đáng thương hơn nữa là lúc này mẹ Đại Lâm bị bà lão túm tóc, bị đè xuống đất đánh tới tấp. Mẹ Đại Lâm vừa gầy vừa nhỏ, bà lão mặc dù nhiều hơn mẹ Đại Lâm mười tuổi, nhưng người béo khỏe, vừa thấy có người định tranh cướp nhà với bà, liền lập tức phát huy tiềm năng mạnh mẽ nhất. Mẹ Đại Lâm bị đè xuống đất, bà lão ngồi trên người bà, một tay túm tóc bà, một tay tát lấy tát để, mẹ Đại Lâm kêu rống lên như lợn bị chọc tiết. Tóc mẹ Đại Lâm bị giật ra trước ngực, không ngẩng đầu lên nổi, hai tay vung loạn lên. Đột nhiên, tay bà đụng phải của bà lão, hay rồi! Mẹ Đại Lâm dùng hết sức lực của mình bóp lấy một bên vú to bự xui xẻo đó, một tay sờ được vào tai bà lão, liền túm thật chặt, dứt mạnh xuống. Bà lão bị phản đòn kêu lên đau đớn… 

Mẹ Đại Lâm gắng gượng hét: “Đại Lâm!” Bọn Đại Lâm nghe giọng có gì đó không ổn, bèn vội vàng chạy vào. Lúc này mẹ Đại Lâm đã bò dậy, tóc tai rũ rượi, mặt đầy vết máu. Bà lao vào bếp lấy ra một con dao thái, đưa cho con trai, gào khóc: “Đại Lâm, chém chết mụ già chết dẫm này đi! Xém chút nữa bà ta đã đánh chết mẹ rồi!” Đại Lâm nhìn thấy mẹ mình bị đánh, hai mắt liền đỏ ngàu, lao vào bà lão định chém, bà lão sợ quá cứ lùi lại mãi. 

Ông ngoại Đại Lâm liều mình giành dao với cháu. Đại Lâm hất mạnh ông ngoại ra, tiếp tục giơ dao định chém bà lão.

 

Chương 12

Vùng trượt tuyết Austria . Một người đàn ông cường tráng thân hình cao lớn từ trên đỉnh núi trượt nhanh xuống một cách điêu luyện và đẹp mắt. Anh trượt xuống với tốc độ nhanh nhất, sau đó tháo kính bảo vệ ra, đợi mấy người bạn ở phía sau. Người đàn ông này khôi ngô tuấn tú, hàm răng trắng đến chói mắt như tuyết trên núi Hymalaya, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng như băng đá vạn năm. Anh ta chính là Dương Chiến. 

Một lát sau, mấy người bạn tóc vàng mắt xanh của anh lần lượt trượt xuống, đứng vây quanh anh. Anh nói chuyện với họ bằng tiếng Pháp rất lưu loát. Điện thoại kêu, Dương Chiến nhìn, là Phó giám đốc Hàn của bộ phận nghiệp vụ công ty Thúy Thúy. Cô gái này 24 tuổi, có năng lực nghiệp vụ giỏi, vào công ty chưa đầy ba năm đã trở thành nhân vật cốt cán của bộ phận nghiệp vụ. Cô gái này là người rất tính toán, xinh đẹp như hoa, chỉ muốn lấy gia đình cao sang quyền quý. Dự án lần này giúp cô lần đầu tiên được gặp công tử con nhà quyền quý thực sự: có phẩm chất, có tướng mạo – Dương Chiến. Từ đó, cô ra sức tấn công anh. 

Đối với những cô gái đẹp mong muốn được lên giường anh, Dương Chiến luôn giữ thái độ không từ chối, không có trách nhiệm, không hứa hẹn, hơn nữa còn nói với các cô gái có ý tưởng mộng mơ với anh, rằng anh đã có vợ sắp cưới. Nhưng Phó giám đốc Hàn vì muốn lấy lòng Dương Chiến, nói với anh toàn bộ nội tình của dự án này, thậm chí còn nói cả cho anh biết việc Thúy Thúy đi công tác là để chặn đường lùi của anh. 

Dương Chiến nghe xong cười nhạt, với trình độ của cô gái lắp bắp béo ú đó sao? Đợi để bị bắt cóc trên đường đi! Dương Chiến cũng cảm thấy đôi lúc mình khá độc ác. Đây mới là bản tính của sói trong chốn thương trường. Trong điện thoại, phó giám đốc Hàn làm nũng, hỏi anh: “Anh chơi ở Austria có vui không? Anh đang làm gì thế?” “Đang trượt tuyết. Rất vui. Cảm ơn”. Anh trả lời ngắn gọn, nhíu mày. Anh ghét nhất là phụ nữ bám riết lấy anh, hỏi hành tung của anh. Phó giám đốc Hàn nhận ra giọng điệu của anh không được vui lắm, vội nói vào việc chính, Thúy Thúy sắp về rồi, nghe nói cô ấy nắm được rất nhiều tư liệu có ích, e rằng sẽ gây bất lợi cho Tổng giám đốc Dương, cuối cùng dặn dò anh phải cẩn thận. Dương Chiến lạnh lùng trả lời vài câu, rồi tắt máy, sau đó ôm cô người mẫu Tây Âu gợi cảm đứng bên cạnh để chuẩn bị vòng trượt tuyết tiếp theo. Đây là cô người mẫu nổi tiếng anh mới quen không lâu, anh chỉ coi cô ta là bạn tình để thư giãn ở Austria . 

Lần thứ hai lao từ trên đỉnh núi tuyết xuống, anh vừa điều chỉnh để giữ thăng bằng vừa nghĩ: “Muốn chặn ta? Đợi mà chết đi! Đồ nói lắp!”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+