Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mẹ Chồng Ăn Thịt Cả Nhà Nàng Dâu – Chương 13 – 14 – 15 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13

Trong nước, tại Thanh Đảo, trong căn hộ của Vương Hinh, Đại Lâm cầm dao thái đuổi chém bà lão. Đại Thiếu hào hứng đứng bật dậy, cầm điện thoại di động chụp lấy chụp để. Bà lão mặc dù đã cao tuổi, nhưng tay chân nhanh nhẹn, bà liền lẩn ngay ra ban công, đóng cửa ban công lại. Đại Lâm hung hãn lao theo, chém ngay vào cửa kính ban công, choang một tiếng, mảnh kính vỡ vụn thi nhau rơi xuống. Mảnh kính vỡ rơi vào cánh tay trần của Đại Lâm, chảy máu. Đại Lâm nhìn thấy mình bị chảy máu, lập tức hoảng hồn, miệng kêu: “Ôi mẹ ơi!” Rồi không biết phải làm gì nữa, giống như con nai giật mình sợ hãi đang ngơ ngác tìm mẹ. 

Đại Thiếu, Minh Minh và Vương Hinh không hẹn mà cùng bĩu môi, nói: “Ôi, thật đúng không phải là đàn ông! Đập đầu chết quách cho xong, sống thế này thật lãng phí không khí!” Bố mẹ Vương Hinh thì luôn miệng than, con bé Thúy Thúy ngoan hiền tốt nết thế mà lại lấy phải thằng đàn ông không ra gì thế này! Ông ngoại Đại Lâm đi lên giành lấy dao của anh, còn tiện tay đập một cái vào đầu anh, chửi: “Đồ hỗn láo, ngay cả bà ngoại mày mà mày cũng dám đánh!” Mẹ Đại Lâm thấy con trai bị thương, bị ông ngoại đánh, xót con bèn lao đến bảo vệ con trai, hét lên với bố: “Bố có tư cách gì mà đánh Đại Lâm? Bố đã lấy một người đàn bà vô liêm sỉ, ngay cả Bá Bá cũng chẳng thèm trông nom! Còn có mặt mũi mà giành giật nhà với con à? Ngày nào mà các người sặc chết thì cái thế giới này sẽ sạch sẽ hơn! Đồ thối tha vô liêm sỉ, có giỏi thì trốn cả đời ở ban công, đừng có mà vào, vào đây, tôi chém chết bà!” Câu cuối cùng là dành cho bà lão. Bà chửi rủa độc địa, khiến bố bà tức giận đến nghẹt thở, mặt tím tái cả lại. Mẹ Đại Lâm tiếp tục lớn tiếng chửi bới, trút hết tất cả mọi thù hận bao năm nay của bà đối với họ, hoàn toàn không thèm để ý đến ông bố tình hình rất không ổn. 

Nhưng bà lão lại xót ông lão, chạy đến cuống quýt hỏi: “Ông sao thế? Ông không được xảy ra việc gì đâu đấy!” Rồi vội vàng đỡ ông lão lên ghế, đưa cho ông uống mấy viên thuốc. Mẹ Đại Lâm và Đại Lâm nhìn với ánh mắt rất lạnh lùng. Quả thực, trông ông lão không được ổn lắm, vừa rồi chạy vội lên lầu, chưa kịp thở ra hơi, đã bị hoảng hồn, chân tay lạnh toát trước cảnh Đại Lâm cầm dao chém vợ mình, tiếp đến lại bị cô con gái đẻ nhiếc móc thậm tệ, tức giận quá đến nỗi máu không lưu thông lên não, hai mắt tối sẫm lại, thở hổn hển. Mẹ Đại Lâm kiếm cái quạt tay, phe phẩy quạt cho con trai, chẳng thèm nhìn liếc qua bố đẻ mình lấy một cái. 

Thực ra, hiện giờ có không ít gia đình như vậy, chỉ cần bố hay mẹ tái hôn, tình cảm giữa con cái và cha mẹ nhanh chóng trở nên nhạt nhẽo. Mẹ Đại Lâm đã có mối oán hận tích tụ lâu ngày với hai ông bà lão, mặc dù trước đây không đánh nhau sứt đầu mẻ trán, nhưng vốn đã chẳng còn chút tình cảm. Bà lão thấy tình hình ông lão rất xấu, muốn gọi cấp cứu để đưa đến bệnh viện, nhưng lại lo rằng, bà vừa đi là mẹ Đại Lâm sẽ lập tức ký hợp đồng với nhà Vương Hinh, thế thì thiệt quá. 

Không thể đi được! Không thể đi được! Bà lão để ông lão đó, gắng gượng nặn ra một nụ cười, nói với bố Vương Hinh: “Người anh em, anh xem, ông lão nhà tôi bây giờ như vậy đấy… hay là, ông ký trước hợp đồng với tôi?” 

Bố Vương Hinh lại lấy ra một bản hợp đồng, đặt lên bàn, để bút lên trên, uể oải nói: “Rốt cuộc ai điền? Các người đã thương lượng xong chưa?” Mẹ Đại Lâm lập tức vồ lấy chiếc bút, định điền tên mình. Bà đã suy tính kỹ rồi, không thể điền tên Đại Lâm, nếu không, sẽ trở thành tài sản sau hôn nhân. Điền tên bà, sau khi Đại Lâm ly hôn, Thúy Thúy đừng có mơ được hưởng chút gì. Bà lão cũng chẳng phải vừa, đi lên đẩy mẹ Đại Lâm ngã nhào, giành lấy bút, định điền tên mình vào. Lại là một trận hỗn chiến! Cuối cùng, giữa sự giằng co, mẹ Đại Lâm vẫn ký được tên và điểm chỉ, đẩy hợp đồng đến trước mặt bố Vương Hinh, bảo ông ký tên và điểm chỉ. Mẹ Đại Lâm là người có tư tưởng cũ, cho rằng bố mẹ là lớn nhất, bố ký tên tức là thay cho con gái ký tên. Thực ra, trên luật pháp, bố Vương Hinh ký tên là vô hiệu lực. Bố Vương Hinh sợ lại xảy ra biến cố gì, liền thực hiện theo lời đề nghị, sau đó cất trở lại vào trong cặp da. 

Đến khi bà lão dùng sức mạnh xông pha giết quỷ Nhật Bản thoát khỏi vòng vây, lao đến trước mặt bàn, thì bản hợp đồng đã được ký xong và cất vào cặp. 

Bà lão thấy hoa mắt chóng mặt, suýt ngã nhào xuống, được ông lão đỡ, an ủi: “Thôi, bỏ đi, chúng ta không ở, chúng ta chẳng thèm ở!” Bà lão hét lên với ông lão: “Ông không ở, tôi thì muốn ở đấy! Cho con gái ông chứ có phải cho người ngoài đâu, đương nhiên ông không phải lo rồi! Nhưng con trai tôi đến giờ còn phải thuê nhà kia kìa! Con vợ đầu tiên của nó bỏ đi chỉ vì nó không có nhà, con vợ mới tìm được cũng suốt ngày đe nẹt, nếu không có nhà thì sẽ giải tán! Tôi làm mẹ mà không thể kiếm được cho con trai cái nhà, tôi sống để làm gì chứ!” Nói xong, bà lao ra ban công. Ông ngoại Đại Lâm nói: “Cái nhà của chúng ta, sau này cho nó là được chứ gì”. Mẹ Đại Lâm lập tức gào lên như sư tử Hà Đông: “Ngôi nhà đó là của bố và mẹ tôi chứ! Là tài sản trước khi cưới! Tôi và bố Bá Bá đều có phần! Là di sản mẹ để lại cho chúng tôi! Bố, tôi nói cho bố biết, bố dám để lại ngôi nhà đó cho bà ta, tôi sẽ liều cái mạng này, cũng phải giết hết cả nhà bà ta! Không tin, bố cứ chờ đó mà xem!” Ông ngoại Đại Lâm chỉ tay vào con gái, run rẩy, không thốt nên lời. Mẹ Đại Lâm đẩy mạnh bố của bà ra, bước ra ban công, uy hiếp bà lão: “Nhảy đi! Sao không nhảy! Nhảy đi cho tôi xem nào!” Bà lão giận dữ nhìn mẹ Đại Lâm, mẹ Đại Lâm thấy bà lão không nhảy, chỉ muốn đẩy bà lão xuống. Bà lão sợ quá kêu lên: “Cứu tôi với! Tôi không dám nữa!” Mẹ Đại Lâm mặc kệ sự ngăn cản của bố mình, ra sức đẩy xuống, dù sao bà lão vừa mới định nhảy lầu, bà giúp bà lão một tay là hành động tốt bụng, chứ có phải phạm tội đâu. 

Tất cả sự việc này đều bị Đại Thiếu và Minh Minh lấy máy di động quay lại. Bà lão thân hình cao to, bình tĩnh lại, lao đầu vào đầu mẹ Đại Lâm, khiến bà phải lùi lại vài bước, bà lão nhân cơ hội chạy vào trong phòng. Bà lão vừa cầu xin vừa uy hiếp bố Vương Hinh: “Người anh em, vừa rồi hợp đồng con đàn bà ngoa ngoắt đó ký với anh không được tính, nếu hôm nay anh không ký với tôi, tôi sẽ chết cho anh xem!” Dù nói miệng như vậy, nhưng bà lão không còn dám lao ra ban công nữa, mà nhìn ngó quanh tìm đồ để tự sát. Bà nhìn thấy ngay con dao thái, nắm chặt lấy. Bố Vương Hinh cười nhạt, không thèm để ý đến bà, quay sang nói với mẹ Đại Lâm: “Hợp đồng đã ký rồi, bao giờ bà đưa tôi 20 vạn?” Mẹ Đại Lâm giật nảy mình: “Hai mươi vạn?” 

Bố Vương Hinh giơ hợp đồng ra, chỉ vào điều khoản của hợp đồng, nói: “Căn hộ này tặng cho bên B với giá thấp, bên B mua với giá 20 vạn, trong một tuần thanh toán toàn bộ số tiền, nếu không, bản hợp đồng này vô hiệu lực.” Lúc đó mẹ Đại Lâm ngẩn cả người! Bố Vương Hinh cười lạnh lùng, nói: “Căn nhà trị giá 80 vạn bà mua với giá 20 vạn, hời lớn rồi! Bà có mua không? Không mua thì chiều nay tôi sẽ bảo trung tâm môi giới nhà giới thiệu, chỉ nửa ngày là bán được!” Mẹ Đại Lâm như thể vừa bị tạt gáo nước lạnh, không biết phải làm thế nào. Đúng thế, căn nhà trị giá 80 vạn mà chỉ bỏ ra 20 vạn, đúng là vàng từ trên trời rơi xuống, nhưng vàng này cần bà bỏ tiền ra mua, vấn đề ở chỗ, bà không có tiền. Sự im ắng lạ thường. Bà lão cũng không lên tiếng, bà chẳng có nổi 2 vạn, chỉ có thể ngậm miệng. “Sao, không muốn đưa tiền? Thế thì thôi, tôi xé bản hợp đồng này!” Vừa nói, bố Vương Hinh liền cầm lấy hợp đồng định xé. “Các người cũng nhanh chóng chuyển đi. Tôi bồi thường cho các người 60 vạn, các người không lấy, chẳng liên quan gì đến tôi!” Mẹ Đại Lâm vừa nghe đến con số “60 vạn” vội vàng nhảy bật dậy như dây đàn, giành lấy hợp đồng, vội vàng nói: “Để tôi nghĩ cách gom đủ tiền! Bản hợp đồng này không thể xé!” Bố Vương Hinh thấy bà đã vào tròng, bèn trấn tĩnh hỏi bà: “Bà có cách gì để gom tiền?” “Để tôi nghĩ đã, để tôi nghĩ đã”. Mẹ Đại Lâm nói. Bố Vương Hinh lạnh lùng nhìn bà, nói: “Rốt cuộc là có được không? Nói cho rõ nào!” “Được!” Mẹ Đại Lâm vội vàng nói: “Vậy được.” Bố Vương Hinh cầm lấy thẻ ATM, viết số tài khoản và tên chủ tài khoản vào hợp đồng, “Nội dung thứ hai, bà gửi 20 vạn vào cho tôi, tôi sẽ chuẩn bị ngay thủ tục để chuyển nhượng căn hộ, tiền vừa vào tài khoản, là chuyển nhượng ngay. Tiền trao cháo múc, thế nào?” Mẹ Đại Lâm gật đầu. Bố Vương Hinh đứng dậy, đi mấy bước trong phòng, nói: “Nếu đã nhất trí thế rồi, tôi cũng không thể cứ thể giao cho bà căn hộ cũ kĩ thế này. Vương mỗ tôi vẫn luôn có tình có nghĩa với khách hàng. Thế này đi, mấy hôm tới, tôi sẽ gọi công ty chuyên làm về trang trí nội thất để sửa chữa một chút, bà ở cũng dễ chịu hơn, có đúng không?” Căn hộ rộng những 120 m2 này mà sửa thì cũng phải mất 7, 8 vạn. Ha… ha, lại được lời 7, 8 vạn rồi, điều này khiến bà hạnh phúc cứ như thể cô dâu trong đêm động phòng hoa trúc. Bố Vương Hinh đã đạt được mục đích, bước ra khỏi phòng.

Chương 14

Sau khi về nhà, bố Vương Hinh thư thái uống trà, giục vợ gọi điện cho mẹ Thúy Thúy, dặn bà không được cho mẹ Đại Lâm vay tiền. Mẹ Vương Hinh dở khóc dở cười, tiện tay tát yêu chồng, nói:”Anh nghĩ người ta đều ngớ ngẩn cả sao, số tiền 20 vạn của chị em còn chưa lấy lại được, còn ngốc nghếch đến độ nhét tiền vào đó nữa chắc?” Bố Vương Hinh cười, nắm tay vợ, nói: “Chỉ sợ ngộ nhỡ bà ta đến vay tiền chị em, vừa khóc vừa nài xin, anh dám chắc chị em sẽ cho bà ta mượn, có khi còn chẳng viết giấy nợ nữa kia.” Mẹ Vương Hinh nghĩ ngợi, đúng thế thật, mẹ Đại Lâm ma mãnh như quỷ, đủ mọi mưu kế, lúc Thúy Thúy cưới chẳng phải đã lừa được 20 vạn của chị, đi lừa thêm lần nữa cũng có khả năng lắm, thêm nữa, chị gái cứ sợ Thúy Thúy ly hôn, càng cố gắng để lấy lòng cả nhà Đại Lâm. 

Thế là, mẹ Vương Hinh gọi điện cho chị gái, nói cho bà biết việc này. Mẹ Thúy Thúy lại hỏi: “Bố Hinh Hinh thực sự muốn nhượng lại căn hộ với giá 20 vạn?” Mẹ Hinh Hinh ngẩn người, không ngờ chị gái lại hỏi đến vấn đề này. Vì sợ xảy ra sự cố, nên chỉ trả lời qua quýt: “Đúng vậy, chẳng phải vì Thúy Thúy cả sao?” Hai chị em trò chuyện thêm 1 lúc, rồi gác máy. 

Không ngờ mẹ Đại Lâm đến nhà Thúy Thúy thật, bà ngồi bên cạnh mẹ Thúy Thúy, rút khăn tay ra lau nước mắt, vừa khóc lóc vừa nói: “Chị à, tôi thật có lỗi với chị, có lỗi với Thúy Thúy, tôi thực sự không có tiền, căn hộ đó quả thực tôi không thể lấy lại được, tôi và ông lão nhà tôi vẫn chuyển đến nhà kho sống thôi…” Bà khóc lóc mấy ngày liền trước mặt mẹ Thúy Thúy, nhưng vẫn nhờ được ng đi vay tiền, vay đc 10 vạn. Đại Lâm vẫn ngày ngày đến nhà Thúy Thúy cơm nước dọn dẹp giặt giũ quần áo, lúc rảnh tay thì thở vắn than dài, nói: “Con thật muốn đến ngân hàng để cướp tiền! Con không có tài cán gì, không thể kiếm được căn nhà tốt để Thúy Thúy ở, con thật vô dụng. Thôi thà để Thúy thúy đi tìm được người tốt hơn!” 

Khi mẹ Đại Lâm dè dặt khéo léo nói mẹ Thúy Thúy có thể cho bà vay 10 vạn hay không, mẹ Thúy Thúy lại đồng ý. Mẹ Thúy Thúy vay mượn đồng nghiệp được đủ 10 vạn tệ, liền đưa cả cho mẹ Đại Lâm, còn yêu cầu mẹ Đại Lâm viết giấy nợ. Mẹ Đại Lâm toan tính, bảo Đại Lâm viết, như vậy thì món nợ 10 vạn tệ này sẽ thuộc về Đại Lâm và Thúy Thúy. Bây giờ, lương của Thúy Thúy hàng vạn tệ, đương nhiên là Thúy Thúy trả nợ, Đại Lâm không phải bận tâm. Mẹ Thúy Thúy không dám nói chuyện này với bố và em gái, sợ bị mắng. Bố Vương Hinh tìm mẹ Đại Lâm nói cái thẻ tín dụng lúc đầu ghi số cho bà không dùng được nữa, đổi sang 1 tên chủ tài khoản và số tài khoản khác đã được đánh máy rõ ràng in ra giấy, đưa cho bà, bảo bà chuyển khoản vào đó. 

Nhà Vương Hinh chuẩn bị sang tên cho mẹ Đại Lâm, bên ngoài phòng giao dịch, bố Vương Hinh cầm giấy tờ nhà và hồ sơn đẳng kí sang tên đưa cho mẹ Đại Lâm xem tỉ mỉ, sau đó bảo mẹ Đại Lâm mau chuyển khoản 20 vạn tệ vào tài khoản, Mẹ Đại Lâm vội vàng đến ngân hàng để chuyển khoản, hớn hở quay lại, thúc giục bố Vương Hinh và Vương Hinh đang đợi ở trung tâm giao dịch mau làm thủ tục sang tên. Bố Vương Hinh cười nhạt, đến bàn tư vấn hỏi vài câu, bảo mẹ Đại Lâm đưa chứng minh thư ra, trong lúc bà lấy CMTND, bố Vương Hinh gọi điện cho mẹ Vương Hinh, hỏi vợ, mẹ Vương Hinh nói chẳng có xu nào được chuyển vào tài khoản. Bố VƯƠNG HINH thoáng chau mày, hỏi mẹ Đại Lâm: “Bà đã chuyển tiền vào tài khoản chưa? Chắc là phải nhận được ngay chứ? Sao vẫn chưa nhận được?” Mẹ Đại Lâm băn khoăn, nói có thể hệ thống ngân hang hơi chậm, lát nữa là nhận được ngay. “Vậy thì hãy chờ thêm chút nữa.” Vương Hinh nói : ” Con đi mua kem ăn đây.” Một lát sau, Vương Hinh mua 2 hộp kem về, cô và bố mỗi người 1 hộp, mẹ Đại Lâm không có phần. Dù khát khô cả cổ, mẹ Đại Lâm vẫn trơ mắt nhìn 2 bố con họ thưởng thức món kem, bà không nỡ bỏ tiền ra mua. Cả đời bà tằn tiện, bà không nỡ mua quần áo cho mình, chưa bao giờ dám mua que kem, nhưng đối với chồng, con trai và Bá Bá lại khác hẳn, muốn gì được nấy, luôn cố chọn thứ tốt nhất để mua cho họ, thứ đắt nhất cho họ ăn, quả thực là vợ hiền mẹ tốt điển hình của Trung Quốc. 

“Thật không có giáo dục!” Mẹ Đại Lâm bực mình nghĩ thầm. Ít ra bà cũng là người lớn, VƯƠNG HINH dám không đưa kem mời bà, chẳng buồn nói câu xã giao nào. Còn bố VƯƠNG HINH cứ cười nói với con gái, dường như ko nhìn thấy bà khát khô đến nỗi cứ phải liếm môi. Cho dù bà ko thấy khát, về phép lịch sự, bố VƯƠNG HINH cũng phải dạy con gái cần phải biết mời bà kem mới phải! 

“Thật vô giáo dục!” Mẹ ĐạI LÂM chửi thầm lần nữa. Nhưng ngoài miệng ko dám nói gì, cũng không dám để lộ sắc mặt không vui bởi bà đang đối diện với VƯƠNG HINH. Nếu là Thúy Thúy, bà đã cất tiếng chửi bới rồi. Lần đầu tiên mẹ ĐạI LÂM cảm thấy Thúy Thúy là một cô gái ngoan hiền lương thiện. Đợi Thúy Thúy trở lại, sẽ để cho nó và ĐạI LÂM sống thật vui vẻ, sinh thêm đứa con, cả nhà này sẽ sống thật tuyệt vời. Mẹ ĐạI LÂM cứ nghĩ, rồi tự mỉm cười. 

Một tiếng đồng hồ trôi qua, tiền vẫn chưa vào tài khoản. 

Bố Vương Hinh nhíu mày lần nữa, nhưng lại an ủi mẹ ĐạI LÂM: “Đừng sốt ruột, có lần có khách hàng chuyển khoản cho tôi, ngân hàng nói sẽ nhận được ngay, nhưng tận chiều ngày hôm sau, tôi mới nhận được, hệ thống ngân hàng hay có vấn đề lắm.” Mẹ ĐạI LÂM dò hỏi : “Anh Vương, hay là chúng ta cứ làm thủ tục chuyền nhượng trước?” “Vậy ko được! Lúc đầu đã nói rõ, tiền trao cháo múc, bây giờ tiền vẫn chưa vào tài khoản, nếu xảy ra chuyện gì, nhà đã chuyển nhượng sang cho bà, tôi ko nhận đc tiền, thì biết tính sao chứ?” Bố VƯƠNG HINH từ chối luôn. “Ôi, chúng ta là thông gia thân thiết như vậy, sao tôi có thể lừa anh đc, tôi làm nhà giáo cả đời, không phải loại ng đó đâu! Ko tin anh đi hỏi mà xem!” Mẹ ĐạI LÂM cuống quá đứng bật dậy, hơi kích động. Bố VƯƠNG HINH ko phản ứng: ” Tôi ko cần biết bà là ng như thế nào? Vương Mỗ tôi là ng làm ăn kinh doanh, lẽ nào phải đi lần từng nhà để hỏi về khách hàng của tôi là loại ng nào rối mới giao thiệp hay sao? Bà thông gia, cứ phải tiền nong rõ ràng! Đây là nguyên tắc của tôi!” 

Đợi mãi đến tận 4h chiều, mẹ VƯƠNG HINH gọi điện đến bảo tiền vẫn chưa vào tk. Mẹ ĐạI LÂM cuống lên, đòi đến ngân hàng coi xem thế nào. Bố VƯƠNG HINH đứng dậy, nói” Bà hãy đi hỏi thử xem, tôi ko thể đợ thêm nữa, ngày mai tiền vào tk, chúng ta hãy đến sang tên vậy!” Nói xong liền bước đi. 

Mẹ ĐạI LÂM than phiền với nhân viên ngân hàng hồi lâu, họ nói chắc là sẽ vào tk ngay thôi, đã chuyển khoản cho bà rồi, hay là mai lại đến, nếu chưa về tk, ngân hang sẽ kiểm tra giúp bà. Mẹ ĐạI LÂM buồn bực trở về nhà. 

Chiều ngày hôm sau, 20 vạn tệ vẫn chưa về tk. Mẹ ĐạI LÂM vô cùng lo lắng, bố VƯƠNG HINH nổi giận chỉ trích bà là đồ lừa đảo! Nếu đã lừa đảo, bố VƯƠNG HINH bèn báo công an, báo rằng mẹ ĐạI LÂM là tội phạm lừa đảo. 

Cảnh sát điều tra, số tiền đó đã vào tk ngay chiều hôm đầu tiên, chuyển vào tk 1 ng ở Quảng Châu! Liên hệ với cảnh sát Quảng Châu, kiểm tra máy quay, trong máy hiện ra, khi tiền mới vào tk, liền bị 1 ng trẻ tuổi đeo kính râm, đội mũ chuyển sang 6 tk khác, lần theo 6 tk đó, trong vòng 2 tiếng đồng hồ, lần lượt bị ng thanh niên đó rút hết. Thế nhưng đều không điều tra ra đc ai là chủ của những tk này. Mẹ ĐạI LÂM kêu than 1 tiếng, suýt ngất lịm đi. 

Bố Vương Hinh cười nhạt, chỉ vào mẹ Đại Lâm, nói với cảnh sát: “Kẻ lừa đảo! Đồ lừa đảo! Tài khoản bà gửi tiền vào có phải là của tôi đâu! Bà chuyển 20 vạn tệ đến tận Quảng Châu, tìm họ hàng của bà lấy đi hết, còn muốn lừa tôi, giục tôi mau sang tên cho bà! Anh cảnh sát, quyết không thể để kẻ lừa đảo này nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật!” Mẹ Đại Lâm ngẩn người đờ đẫn, mặt xám xịt như người chết, sau đó lao ra khỏi sở công an, lao đến những chiếc xe đang đi lại trên đường, miệng hét lớn: “Đừng cản tôi, tôi không muốn sống nữa!” Giằng co hồi lâu, mẹ Đại Lâm bị anh Trương cảnh sát kéo trở lại sở công an. Dọc đường, bà khóc nghẹn ngào, vừa khóc vừa nắm lấy tay áo anh Trương nài xin: “Anh cảnh sát, anh phải giúp tôi tìm lại được 20 vạn tệ, nó là cả mạng sống của tôi!” “Thật khéo diễn!” Bố Vương Hinh cười lạnh lùng: “Hôm đó tôi đặc biệt đi tìm bà, đưa cho bà tờ giấy đã ghi rõ số tài khoản và tên chủ tài khoản, bà không chuyển tiền vào đó, bà đã chuyển cho ai?” Mẹ Đại Lâm vội vàng lấy từ trong túi ra tờ giấy đó, biện giải: “Chính là tờ giấy này! Tôi đã chuyển đúng vào tài khoản ghi ở đây! Anh xem đi!” Bố Vương Hinh cầm lấy tờ giấy đó, cầm bằng hai tay, nhìn một lúc, nói quả quyết: “Không phải tờ này! Tôi không quen ai tên là Kim Phổ Nhân, người Hàn Quốc à? Họ hàng nhà bà à?” Bố Vương Hinh lại giở trò! Nhỡ may mẹ Đại Lâm đưa tờ giấy này đi kiểm định dấu vân tay, thì sẽ kiểm tra ngay ra dấu vân tay của bố Vương Hinh, vậy thì việc bố Vương Hinh nói ông không đưa tờ giấy này cho mẹ Đại Lâm sẽ trở nên mâu thuẫn. Thế nên, bố Vương Hinh nói khích mẹ Đại Lâm, để bà đưa tờ giấy ra, ông cầm lấy, thế chẳng phải là đã có dấu vân tay rồi sao! Mẹ Đại Lâm ngẩn người: “Sao lại thế được chứ? Chính là tờ này!” 

Bố Vương Hinh nói: “Số tài khoản tôi viết trong hợp đồng là tài khoản tôi thường dùng, mấy hôm trước có vị khách hàng nói chuẩn bị chuyển tiền vào tài khoản cho tôi, tôi sợ lẫn lộn với tiền của bà nên đưa cho bà số tài khoản khác. Đây là tài khoản của một khách hàng của tôi ở Quảng Châu, đợt này tôi phải chuyển cho ông ta 40 vạn tệ. Qua điện thoại, tôi đã nói rõ với ông ấy rằng tôi sẽ chuyển cho ông 20 vạn trước, số còn lại mấy ngày sau sẽ chuyển nốt. Việc này có phải hôm đó tôi đã nói rõ rồi không?” Mẹ Đại Lâm gật đầu. Bố Vương Hinh nói tiếp: “Ông ta nói số tài khoản với tôi qua điện thoại, tôi còn sợ viết tay không rõ ràng, đã sai một nhân viên trong công ty tôi đánh máy in ra, bảo cậu ta đánh cỡ chữ to, đậm, bởi tôi cũng cần phải dùng đến để chuyển khoản cho ông ấy, nên in ra mấy bản liền, đưa bà một bản, trong ngăn kéo của tôi vẫn còn mấy bản. Số tài khoản thì tôi không nhớ, nhưng tên thì tôi nhớ, ông ta họ Lưu, chứ không phải là họ Kim gì đó như của bà. Anh cảnh sát, tôi có thể gọi cậu nhân viên đó làm chứng cho tôi.” Vừa nói xong, bố Vương Hinh liền gọi điện thoại cho cậu nhân viên đó cầm mấy bản ghi số tài khoản đó đưa đến sở công an. Chỉ lát sau, cậu nhân viên đó đã cầm mấy tờ giấy đến, hoàn toàn chứng thực lời của bố Vương Hinh. Bố Vương Hinh tức giận nói: “Chính là tờ này!” Mẹ Vương Hinh cầm khăn tay lau nước mắt, nói với mẹ Đại Lâm: “Vì bà mà suýt nữa chúng tôi đã đắc tội với khách hàng! Tôi cứ băn khoăn, không biết đã xảy ra sự cố gì? Vừa rồi, bố Hinh Hinh gọi điện cho tôi, tôi mới biết thì ra bà chuyển tiền vào tài khoản của một người họ Kim nào đấy, bà thật quá đáng!” Bố Vương Hinh nghĩ một lát rồi nói: “Tôi hiểu cả rồi, bà biết đây là tài khoản ở Quảng Châu, bèn tìm ngay tài khoản của người họ hàng ở Quảng Châu, chuyển tiền vào đó, rồi cứ liên tục giục tôi sang tên. Hừ! Bà thật quắt quá!” Mẹ Đại Lâm cũng kịp phản ứng lại, hét lên: “Tôi hiểu rồi, các người là một lũ lừa đảo, chẳng qua là muốn mượn căn nhà này để lừa lấy lại số tiền 20 vạn tệ của mẹ Thúy Thúy chứ gì? Ha… ha, nằm mơ! Tôi nói cho các người biết, trong số tiền 20 vạn này, có 10 vạn là tôi vay được từ mẹ Thúy Thúy! Đại Lâm viết giấy nợ, bảo Thúy Thúy nhà ông trả nợ đi! Ha… ha! Muốn đấu với tôi à! Còn lâu nhé!” 

Trong mắt bố Vương Hinh thoáng hiện lên sự kinh ngạc phẫn uất, mẹ Vương Hinh há to miệng, Vương Hinh nhảy dựng lên, nói: “Nói bậy! Bác tôi còn có thể cho bà vay tiền được sao?” Mọi biểu hiện của bà đều bị anh Trương lão luyện dày dặn kinh nghiệm quan sát kĩ lưỡng. Bố Vương Hinh cầm di động bấm số gọi cho mẹ Thúy Thúy: “Chị cả, vừa rồi mẹ Đại Lâm nói, trong số tiền 20 vạn tệ mua nhà của Hinh Hinh, có 10 vạn là chị cho vay à?” Mẹ Thúy Thúy biết không thể giấu được, bèn nói thật: “Chị thấy bà ấy cũng đáng thương lắm, hơn nữa, cũng là vì Đại Lâm và Thúy Thúy…” “Có viết giấy nợ không?” “Viết rồi.” “Ai viết thế?” “Đại Lâm.” 

Bố Vương Hinh suýt giận đến ngất xỉu, hỏi tiếp: “Có viết thời hạn trả tiền không?” “Ơ? Không biết, để chị xem!” Mấy phút sau, mẹ Thúy Thúy quay lại: “Ôi, quên viết rồi, không sao chứ?” Mặt bố Vương Hinh tối sầm lại, hét lớn vào điện thoại: “Chị có bị điên không? Mẹ Đại Lâm đã chuyển 20 vạn tệ vào tài khoản nhà họ hàng của bà ta rồi, sau đó tay không mà muốn lừa lấy căn nhà của Hinh Hinh!” Mẹ Thúy Thúy lại bực bội, nói: “Không thể nào! Mẹ Đại Lâm là một người thật thà, chỉ là tính khí không được tốt cho lắm. Sao bà ấy có thể lừa em chứ? Hay là có hiểu lầm gì?” Bố Vương Hinh giận đến nỗi chỉ thiếu nước hộc máu mồm, tắt phụp điện thoại, ông giận quá không thốt nên lời. Ông có lòng tốt muốn giúp Thúy Thúy lấy lại 20 vạn, không ngờ lại bị mẹ Thúy Thúy trách móc, thật tức không thể nào chịu nổi! 

Vương Hinh và mẹ thấy ông ôm lấy ngực, không thốt nên lời, mặt trắng bệch, vội vàng chào anh Trương, rồi đưa ông đến bệnh viện. Bác sĩ nói bố Vương Hinh bị bệnh mạch máu vành tim không được tức giận, sau này cần phải chú ý, bố Vương Hinh cười đau khổ, nói với vợ: “Tôi vốn khỏe mạnh như sắt đấy, từ khi Hinh Hinh bị chó cắn, tôi thường cảm thấy tức ngực, thì ra bị làm cho tức giận quá mà mắc phải bệnh mạch máu vành tim. Mẹ Vương Hinh hối hận khôn nguôi, đáng lẽ ra không nên đưa chìa khóa căn hộ của Hinh Hinh cho chị gái, để xảy ra chuyện lớn thế này. Buổi tối, mẹ Vương Hinh đến nhà chị gái, mắng như tát nước vào mặt chị! Lúc này mẹ Thúy Thúy đã bị mẹ Đại Lâm khóc lóc kêu than từ chiều làm cho đầu óc quay cuồng, giờ lại bị mẹ Vương Hinh nổi giận lôi đình ở nhà chị gái, bực tức bỏ đi, để lại mẹ Thúy Thúy một mình nuốt nước mắt và thầm tự trách mình. 

Cả đời bà sống thật thà chất phác, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện hại ai, bà cứ ngỡ mọi người trong thiên hạ đều giống bà, đều không đi hại người khác. Bà chỉ có mình Thúy Thúy, hạnh phúc của Thúy Thúy chính là hạnh phúc của bà. Nếu Thúy Thúy mới kết hôn đã ly hôn, liệu có thể lại tìm thấy được hạnh phúc sao? Đại Lâm dù không phải là thập toàn thập mĩ, nhưng đối xử với Thúy Thúy khá tốt. Còn về mẹ Đại Lâm, cũng chỉ có thể cố gắng chung sống hòa thuận, chỉ mong lấy tấm lòng đổi lấy tấm lòng. Mẹ Thúy Thúy thấy rất nhiều người phụ nữ ly hôn, nuôi con một mình rất vất vả khó khăn, vừa không có tiền, vừa không có tuổi xuân, chẳng mấy chốc đã già nua. Nhiều phụ nữ không có nhà, nếu chồng cũ không trợ cấp tiền nuôi dưỡng, nỗi khó nhọc nuôi con một mình thật khó mà tưởng tượng nổi. Không phải mẹ Thúy Thúy ích kỉ, muốn căn nhà của Hinh Hinh, mà bà muốn nhân lúc mình còn sống, cố gắng hết sức mình, trải ra cho Thúy Thúy một con đường dễ đi nhất, nếu không, Thúy Thúy thực sự phải trải qua những tháng ngày thê lương của những người phụ nữ ly hôn. Là mẹ, đây là điều đau lòng nhất. 

Đời người phụ nữ, đi sai một bước, cả trăm bước xiêu vẹo. Bây giờ, nhà em gái và nhà thông gia như nước với lửa, bà lại không thể làm gì. Mẹ Thúy Thúy thật chỉ muốn nhảy lầu cho xong.

 

Chương 15

Ngày hôm sau, anh Trương gọi Trương Hinh, Đại Thiếu và Minh Minh đến sở công an, nghiêm giọng hỏi về tung tích số tiền 20 vạn tệ. Anh Trương nghĩ, ba con quỷ nhỏ này, đứa nào cũng ranh ma quỷ quyệt, biết nói nhăng nói cuội, chỉ cần lơ là một chút là sẽ bị chúng qua mặt, thế nên cần phải hết sức cẩn thận, Đại Thiếu nói: “Anh Trương, trời nóng quá làm anh nhầm lẫn thì phải? Hinh Hinh và em còn chưa cưới nhau. Em chỉ mới tạm nhận được tư cách vĩ đại làm sứ giả bảo vệ cô ấy thôi. Nhà cô ấy bán nhà, em có thể tham dự vào sao?” Minh Minh cười nói: “Lời của Đại Thiếu, anh Trương đã nghe thấy rồi đấy, việc mà cậu con rể tương lai còn không dám nhúng tay vào, em có thể nhúng tay vào được sao? Em và Hinh Hinh chỉ là bạn bè bình thường. Việc nhà cô ấy bán nhà có thể nói cho người ngoài như em sao? Anh Trương, em đi mua cho anh chai Cô-ca-co-la mát nhé.” Nói xong, cậu kiền định chuồn ra ngoài, bị anh Trương mắng: “Đứng lại! Quay lại đây! Vương Hinh, cô không định nói với tôi cô không biết gì về việc bán nhà đấy chứ?” Vương Hinh cười hì hì, nói: “Anh Trương, quả thực em cũng không rõ lắm. Em vốn không muốn để Tôn Đại Lâm ở căn nhà đó, nhưng bố em vì chị họ, cứ ép em bán căn nhà đó. Em nói, bố không nghe, ông gọi em đi kí tên hôm chuyển nhượng, còn những việc khác, em không hay biết gì cả. Nhưng, thật không ngờ, mẹ Đại Lân lại lừa đảo cả nhà em. Anh Trương, các anh đã bắt bà già chết tiệt đó chưa?” 

“Tôi sẽ điều tra cho rõ, ba cô cậu cứ liệu hồn đấy, thật thà một chút, chuyện các cô cậu đánh nhau ẩu đả còn coi là chuyện nhỏ, nếu như thực sự điều tra ra các cô cậu lừa đảo, là phải ngồi tù hứ không bỡn đâu.” Anh Trương giận dữ nói xong, cầm cốc trà lên định uống, phát hiện ra không còn nước, Minh Minh nhanh tay nhanh mắt vội đón lấy cốc đi rót nước cho anh Trương. Minh Minh đặt cốc nước xuống trước mặt anh Trương, cười nói: “Em hiểu rồi anh Trương, bọn em thực sự không biết gì về việc này.” 

Thúy Thúy đã trở về, hơi gầy đi một chút. Phó giám đốc Hàn đi đón. Trên xe, cô ta đã muốn Thúy Thúy đưa tài liệu cho mình, để đưa đến ngay cho Dương Chiến. Thúy Thúy nói vẫn chưa sắp xếp lại được, lật giở một đống tài liệu hỗn độn trong tay. Phó giám đốc Hàn đành chịu, đưa đống lộn xộn này cho Dương Chiến, chẳng khác gì muốn bị mắng té tát. 

Tối hôm đó, Đại Lâm nôn nóng muốn kéo Thúy Thúy lại để thơm, nhưng Thúy Thúy không thèm để ý đến. Đại Lân chưng hửng đành tiếp tục công việc nấu cơm quét dọn nhà trong nhà nhà mẹ vợ. Sau bữa tối, Đại Lâm muốn đưa Thúy Thúy về nhà, Thúy Thúy cứ nghĩ đến mẹ Đại Lâm là nỗi căm hận lại trào dâng, nhất quyết không về. Mẹ Thúy Thúy đành nói với Đại Lâm: “Thúy Thúy mệt rồi, con cứ về trước đi, ngày mai hẵng hay.” Đại Lâm ỉu xìu ra về. Ngày hôm sau, Thúy Thúy đến bệnh viện thăm dượng. Vương Hinh kể cho Thúy Thúy biết chuyện mẹ Đại Lâm lại lấy đi của nhà cô 10 vạn tệ. Thúy Thúy giận đến nỗi mắt đỏ hoe, không biết thể hiện nỗi phẫn uất của cô ra sao. Bố Vương Hinh nhấp nháy mắt với cô, cười nói: “Cô bé ngốc, cứ tin dượng, nếu con ly hôn, dượng sẽ có cách lấy lại số tiền 20 vạn tệ mà mẹ Đại Lâm lấy đi. Ha…ha…” Thúy Thúy há to miệng, sau đó bật cười. 

Mấy hôm sau, Thúy Thúy giao nộp lại cho Tổng giám đốc Ngô những tài liệu cô đã sắp xếp lại, Tổng giám đốc Ngô xem qua một lượt, dặn dò in ra mấy bản, lập tức hẹn Dương Chiến đến đàm phán. Sau đó, tranh thủ thời gian gọi Thúy Thúy đến phòng làm việc, đưa cho cô một phong bì dày, trong đó là 1 vạn tệ. Tổng giám đốc Ngô nói tài liệu của Thúy Thúy rất đầy đủ toàn diện, đây chắc chắn có thể là đòn đau với Dương Chiến, Thúy Thúy phải mất bao tâm huyết điều tra nghiên cứu mới hoàn thành được, chắc chắn đã vất vả nhiều, sô tiền thưởng 1 vạn này là để khẳng định biểu hiện tốt của Thúy Thúy trong công việc. Thúy Thúy vui lắm, về nhà đưa hết số tiền cho mẹ. Ngày hôm sau, mẹ Đại Lâm gọi điện đến hẹn mẹ Thúy Thúy cùng đi chợ, khi hai bà nghỉ chân lúc đẩy xe hàng của siêu thị, mẹ Đại Lâm giả vờ hỏi han chuyện gia đình, nói: “Chị à, Thúy Thúy đã về rồi, tôi và Đại Lâm rất nhớ nó, cứ nghĩ đến việc con dâu ở ngoài vất vả, lòng tôi lại đau thắt lại… Tiền hỗ trợ công tác phí lần này của Thúy Thúy chắc cũng không ít nhỉ?” Mẹ Thúy Thúy vốn tính thật thà, nói: ” Không có tiền hỗ trợ công tác phí, nhưng lãnh đạo nói Thúy Thúy làm tốt, thưởng cho những 1 vạn tệ.” “A! Một vạn tệ?” Con tim trong lồng ngực mẹ Đại Lâm đập rộn ràng. 

Anh Trương vẫn bận tối tăm mặt mũi để tìm kiếm tung tích 20 vạn tệ, anh còn đến bệnh viện hỏi bố Vương Hinh nhưng chẳng hỏi được ra điều gì có giá trị. Ngược lại, bố Vương Hinh mỗi ngày gọi một cuộc điện thoại, giục anh mau bắt mẹ Đại Lâm – người đàn bà lừa đảo này lại. Đồng thời, bố Vương Hinh còn sai Vương Hinh mỗi ngày đi mua hai mươi quả dưa hấu đưa đến sở công an, nước ngọt và kem nhiều vô kể, đến nỗi cảnh sát phát ngại, luôn nói: “Đừng khách sáo, điều tra vụ án là trách nhiệm của chúng tôi, đừng đem dồ đến nữa.” Nhưng ngày ngày Vương Hinh vẫn đều đem đến. Còn mẹ Đại Lâm thì đâu nỡ bỏ tiền ra mua nước ngọt và kem cho cảnh sát. Thủ đoạn duy nhất của bà là xin nghỉ việc, hàng ngày đến sở công an, cầm khăn tay lau nước mắt, giục giã anh Trương mau tìm lại số tiền 20 vạn tệ cho bà. Khóc lóc chán rồi, nhân lúc Vương Hinh không ở đó, lẻn ăn dưa hấu Vương Hinh mua, ăn đến nấc nghẹn. Còn nôn cả dưa hấu vào thùng rác. Thế nhưng, do tâm trạng buồn bực, không còn mấy sức lực, đến nôn cũng không chuẩn, nôn đầy dưa hấu xuống sàn, cảnh sát nhìn thấy đều chau mày bực bội. Ăn xong dưa hấu, bà lại ăn lấy ăn để kem và nước ngọt Vương Hinh mua. Bà là một người tằn tiện, bình thường không dám mua những thứ đồ “xa xỉ” này, bây giờ được ăn uống miễn phí thì bà phải cố mà ăn cho no, không thì thật có lỗi với bản thân quá. Lâu dầnm thái độ và hành vi này của mẹ Đại Lâm khiến cho mọi người đều khinh ghét! 

Cảnh sát cũng là con người, cũng có tình cảm, người nào đối xử tốt với họ, họ cũng biết cảm kích, và tất nhiên họ cũng biết cảm thấy bực bội với những kẻ đáng ghét. Vụ án vẫn chưa điều tra ra, cả hai bên đều ở diện bị tình nghi, họ cùng chỉ trích, tố cáo đối phương là kẻ lừa đảo và trước tình hình này, nhà Vương Hinh có biểu hiện như thế nào, mẹ Đại Lâm có phản ứng ra sao, mọi người đều hiểu rõ. 

Bố Vương Hinh cũng muốn nhân cơ hội này để vương Hinh có mối quan hệ tốt với nơi có quyền thế, quen biết thêm một số người sau này có thể giúp đỡ cô. Bố Vương Hinh cũng đã bước vào tuổi xế chiều, nhưng Vương Hinh hãy còn nhỏ, con đường phía trước còn dài lắm, mọi việc kinh doanh buôn bán sau này phải do mình cô gánh vác. Dạo này, cô gái Vương Hinh sôi nổi vui vẻ, miệng lưỡi ngọt ngào cứ ra ra vào vào sở công an suốt, dần dà trở nên thân quen với các anh chị cảnh sát, sẽ chỉ có lợi cho con đường của cô sau này. Bố Vương Hinh vẫn luôn không đồng tình với cách giáo dục con cái của bố mẹ Thúy Thúy, nói họ đã chà đạp lên con trẻ. Bố mẹ Thúy Thúy luôn nhốt con trong nhà, tan học phải về nhà đúng giờ, không được chậm trễ một phút, muộn một chút là mẹ Thúy Thúy cuống cuồng đi tìm, không cho Thúy Thúy tiếp xúc với người khác, đến nỗi Thúy Thúy gần như chỉ tiếp xúc với một vài người con trai. Vừa lên đại học, không có ai quản lý, liền lao đầu vào lưới tình hồ điệp của Tôn Đại Lâm. Bố Vương Hinh khuyến khích con cái ra ngoài xã hội, ông ở chỗ khuất theo dõi tất cả mọi hành động của cô. Khi con trẻ gặp khó khăn, ông khuyến khích trẻ tự nghĩ cách, dũng cảm đối diện. Cho nên, việc Vương Hinh gặp gỡ Đại Thiếu, ông rất hài lòng, Đại Thiếu mặt mày sáng sủa, lương thiện, thẳng thắn, bố mẹ đều là dân trí thức, sau đó kinh doanh phát tài, ngay cả ông bà nội ngoại cũng đều là gia đình học thức. Đem so sánh, Thúy Thúy đã gặp phải loại gia đình kiểu gì chứ… 

Mẹ Đại Lâm vẫn ngày ngày để bụng đói đến sở công an ăn no nê rồi mới về nhà, còn lớn giọng nói, dù sao 20 vạn đó cũng là bị gia đình Vương Hinh lừa lấy mất, đợi căn nhà được sửa xong, bà sẽ dọn vào, ai dám cản bà, bà sẽ liều cái mạng già này với hắn. Kẻ mạnh không cần phải giải thích! Ngoài ra, 1 vạn tệ tiền thưởng của Thúy Thúy khiến bà vô cùng kích động, bà không thể ngờ cô con dâu bà lạ có thể đẻ ra trứng vàng! Chỉ loáng cái đã kiếm được 1 vạn tệ, bằng con trai bà làm cả năm trời. 

Hai mươi vạn tệ của bà không còn nữa, tiền lãi ngân hàng hàng tháng vẫn phải trả, mẹ Đại Lâm nói với con trai phải làm thế nào. Đại Lâm lúng túng “Không hay lắm mẹ ạ, bây giờ Thúy Thúy còn chẳng buồn nhìn mặt con, con đến đòi tiền, cô ấy liệu có thể đưa cho con sao?” Mẹ Đại Lâm trừng mắt chửi: “Thật là đồ vô dụng! Con biết gì chứ? Tiền của Thúy Thúy là tài sản chung của hai vợ chồng, tiền của nó là tiền của con, chính là tiền của mẹ! Thật là đầu óc chậm tiến! Mấy hôm nữa, con hãy nghĩ cách lấy được cái thẻ ATM tiền lương của Thúy Thúy, nếu không, nó sẽ đưa hết tiền cho mẹ nó cả! Nó là vợ con, việc gì cũng phải nghe con! Nếu không nghe, thì đuổi cổ ra khỏi cửa cho sớm?” Đại Lâm cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy, rất e dè, không dám đi đòi. Mẹ Đại Lâm không chiều theo tật xấu của con rai, hôm đó, sau bữa tối, bà ép Đại Lâm đến nhà Thúy Thúy. Bố mẹ Thúy Thúy chào hỏi nhiệt tình, bê đĩa dưa hấu ra mời. Thúy Thúy lạnh lùng nhìn hai mẹ con họ, không nói lời nào. Mẹ Đại Lâm cười hồ hởi: “Con dâu à, những ngày qua, mẹ nhớ con lắm, nhìn kìa, đi công tác có một lần mà đã gầy thế này, mẹ xót ruột lắm…” Thúy Thúy nhìn bà bằng ánh mắt sắc như dao, đằng đằng sát khí, vẫn không nói gì. Mẹ Thúy Thúy đẩy nhẹ cô: “Còn ngẩn người ra đấy àlm gì?” Thúy Thúy từ từ bước đến trước mặt mẹ Đại Lâm, bất chợt giơ tay ra tát mạnh vào mặt mẹ Đại Lâm. Lúc đó, mẹ Đại Lâm đang ngồi trên ghế sô-fa ăn dưa hấu, không hề có chút đề phòng nào. Thúy Thúy từ trên cao, lấy hết sức tát, liền một hơi mấy cái liền, mất khoảng một phúc, mọi người mới kịp phản ứng, Đại Lâm hét một tiếng, rồi lao đến bóp cổ Thúy Thúy. Mẹ Thúy Thúy không thể ngờ được rằng cô con gái thật thà nhút nhát lại dám ra tay đánh người, hơn nữa lại là đánh mẹ chồng mình, bỗng chốc chân tay mềm nhũn, kinh hãi đến độ không thốt nên lời. Mẹ Đại Lâm ngẩn người ôm lấy mặt, miếng dưa hấu trong miệng bị đánh rơi xuống đất. Thúy Thúy luôn thật thà chất phác không ngờ lại ra tay tặng cho bà mấy cái bạt tai, hơn nữa còn vô duyên vô cớ, không có dấu hiệu gì, bà không kịp phản ứng. 

Lúc này bố Thúy Thúy nhìn thấy con gái đang ra sức giãy giụa vì bị Đại Lâm bóp chặt cổ, cuống quá, ông đâu có thời gian để phân tích xem hành vi vừa rồi của Thúy Thúy là đúng hay sai. Tóm lại, dám đánh con gái ông trước mũi ông là điều không chấp nhận được! Ngay lúc đó, bố Thúy Thúy giảng cho Đại Lâm một cú đấm từ góc nghiêng mặt, Đại Lâm liền ngã nhào, kéo cả Thúy Thúy ngã theo. Bố thúy Thúy vạm vỡ, sức khỏe cường tráng, Đại Lâm mặc dù trẻ tuổi, nhưng vừa gầy vừa nhỏ, không phải là đối thủ. Sau đó, bố Thúy Thúy nổi giận lôi đình, một tay nhấc Đại Lâm lên giống như nhấc một thằng oắt con, mở cửa vứt anh ra ngoài, chửi theo: “Tao còn thấy mày đánh con gái cưng của tao, tao sẽ xé xác mày! Quân khốn nạn!” Mẹ Đại Lâm thấy Đại Lâm bị đánh, còn bị ném ra ngoài, vội đến kéo, mẹ Thúy Thúy cũng muốn đi khuyên giải, bà hất tay đẩy mẹ Thúy Thúy, chân mẹ Thúy Thúy vấp vào chân bàn, ngã nhào. Thúy Thúy thấy mẹ bị đánh, máy bốc lên đầu, không nghĩ được gì, cầm tấm nệm trên ghế sô-fa ập lên người mẹ Đại Lâm, khiến bà không thở được, tay chân hoảng loạn giãy giụa. Mẹ Thúy Thúy thấy vậy càng run rẩy hơn, không bò nổi, chỉ hét: “Thúy Thúy, dừng tay, bà ấy là mẹ chồng con mà! Thật là nghiệp chướng!” 

Bố Thúy Thúy chửi Đại Lâm xong, quay người lại thấy tiếng kêu thảm thiết của vợ, vội đóng cửa quay vào phòngm phát hiện thấy mẹ Đại Lâm đã không còn nhúc nhích gì nữa, ông sợ xảy ra án mạng, vội vàng kéo Thúy Thúy ra. Nhưng Thúy Thúy hai tay cứng như hai gọng kìm, không động đậy, mẹ Thúy Thúy gắng gượng bò dậy, cùng hiệp lực với bố Thúy Thúy, khó khăn lắm mới kéo được Thúy Thúy ra. Mẹ Thúy Thúy khói hỏi con gái: “Con sao vậy. con muốn giết người à?” Đôi mắt Thúy Thúy trống rỗng, nhìn vào mặt mẹ, anh smắt vô hồn, không nói gì. Mẹ Thúy Thúy nhìn thấy bộ dạng Thúy Thúy như bị điên loạn, sợ quá khóc nấc lên. Mẹ Đại Lâm nằm dưới đất, sắc mặt nhợt nhạt, không còn hơi thở.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+