Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mẹ Chồng Ăn Thịt Cả Nhà Nàng Dâu – Chương 40 – 41 – 42 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 40

Hôm nay, Thúy Thúy đang bận rộn làm việc ở văn phòng, bên ngoài có người tìm cô, thật không ngờ đó là bố Thúy Thúy. 

Thúy Thúy đưa bố vào trong văn phòng, mời ông ngồi xuống ghế sô-fa, rót trà cho ông, sau đó Thúy Thúy không nói thêm gì, yên lặng chờ đối phương lên tiếng. Chiêu này cô học được từ Dương Chiến. 

Bố Thúy Thúy nhìn thấy cô con gái độc của mình quần áo đẹp đẽ, một mình một văn phòng rộng rãi, nhìn ra biển, cảnh biển tuyệt đẹp, vô cùng ngưỡng mộ. Bố Thúy Thúy thấp thỏm nói: “Thúy Thúy, giờ con đi theo Dương Chiến đúng là đã được hưởng phúc rồi, tiền lương một tháng của con là bao nhiêu?” Thúy Thúy nghĩ một lát, dựa người vào lưng ghế, hỏi: “Một tháng bố muốn bao nhiêu?” Bố Thúy Thúy nhìn khuôn mặt hồng hào đẫy đà của con gái, lớn giọng: “Ít nhất con cũng phải đưa bố 4 nghìn. Dì Trương của con thật biết tiêu tiền…” 

Trong những tháng ngày bố Thúy Thúy chung sống với Trương Tú Tú, càng lúc ông càng phát hiện ra thêm nhiều điểm tốt của người vợ mới này. Việc nhà thì khỏi nói rồi, đây đúng là một tuyển thủ toàn năng, việc nhà không cần ông động vào một ngón tay, còn xinh đẹp duyên dáng, hay nũng nịu, khiến trái tim bố Thúy Thúy thổn thức, rất yêu quí bà. Hơn nữa, trên giường, bà cũng là một người có ham muốn mãnh liệt, lại nhiều chiêu mới lạ, khiến bố Thúy Thúy cứ mê mẩn, ông cảm thấy, nửa quãng đời trước của mình đúng là uổng phí, đến lúc gặp Trương Tú Tú, cuộc đời ông mới thực sự có ý nghĩa! 

Khi Trương Tú Tú phàn nàn nhà không có đủ tiền tiêu, bố Thúy Thúy cảm thấy rất áy náy, hổ thẹn. Khi Trương Tú Tú lại kêu ca Thúy Thúy đi theo Dương Chiến, được ở ngôi biệt thự gần biển, đi xe sang trọng, ăn sơn hào hải vị, nhưng không chịu về nhà hiếu thuận bố mẹ, bố Thúy Thúy bắt đầu hận đứa con gái bất hiếu, đã quên lời dạy bảo của cổ nhân. 

Khi Trương Tú Tú than thở Thúy Thúy kiếm được nhiều tiền lại không muốn báo hiếu cha mẹ, đưa tiền cho cha mẹ, mà lại mặc sức tiêu pha phung phí, trong khi cuộc sống của cha mẹ thì khó khăn nghèo túng, bố Thúy Thúy bèn nói: “Tôi nuôi nó lớn khôn, nó không hiếu thuận tôi, trời đánh chết! Tôi đi tìm nó đòi tiền cấp dưỡng, nó không đưa sẽ đến tòa kiện nó, để nó xấu hổ với thiên hạ, có đi trên đường cũng bị người ta chỉ trỏ sau lưng.” Trương Tú Tú cười tít mắt, sung sướng ôm chầm lấy cổ ông, phả hơi thở nhè nhẹ bên tai ông, thế nên bố Thúy Thúy hùng dũng đi tìm Thúy Thúy. Ông nghĩ Thúy Thúy từ nhỏ đã thật thà ngoan ngoãn, hơn nữa yêu cầu này của ông cũng không có gì là quá đáng, là điều đương nhiên, rất hợp tình hợp lý, chắc chắn Thúy Thúy sẽ đồng ý ngay, không có gì phải bàn. 

Ông đã quên những lời Thúy Thúy nói đoạn tuyệt quan hệ cái hôm Thúy Thúy đi khỏi nhà từ lâu rồi. Ông chỉ coi đó là lời nói bừa trong lúc tức giận của Thúy Thúy mà thôi, chỉ lát sau sẽ hối hận ngay, chưa bao giờ nghe nói bố con có thể đoạn tuyệt quan hệ, truyền ra ngòai chẳng phải để người ta cười cho thối mũi sao? 

Thúy Thúy ngồi trên ghế, nghiêm mặt nói: “Con sẽ suy nghĩ về yêu cầu của bố, bố còn việc gì nữa không? Hôm nay con rất bận, nếu không có việc gì, bố hãy về trước đi”. Bố Thúy Thúy vừa nghe, đã cảm thấy rất không vui: “Ta đến thăm con gái ta, ai dảm đuổi ta ra đấy chắc? Hơn nữa, về việc tiền cấp dưỡng, còn còn chưa nói cho rõ…” Thúy Thúy chợt nhớ ra điều gì, bèn lạnh lùng hỏi: “Dì con nói, tiền nhà Đại Lâm bồi thưonừg và cả tiền nợ tất cả là tám vạn rưỡi, thế tiền đâu ạ?” Cổ họng bố Thúy Thúy lập tức cứng lại, số tiền này đã bị Trương Tú Tú dịu dàng lấy đi từ lâu rồi, anh trai bà cần mua nhà, nói là vay, nhưng không viết giấy nợ, số tiền này coi như một đi không trở lại roìo. Lúc này bố Thúy Thúy bắt đầu ậm ừ, không dám nhìn vào mắt Thúy Thúy, một lúc sau mới nói: “Chẳng phải bệnh của con đã khỏi rồi sao? Số tiền đó, Tú Tú đã sử dụng rồi, bây giờ là lúc con cần phải hiếu thuận với bố, lúc đưa tiền cho bố, sao con lại hỏi vặn tiền của bố chứ?” Sắc mặt Thúy Thúy lập tức bợt bạt, con tim tan nát, đôi môi cô run run, không thốt lên lời. Cô đã nghe qua dì nói về dự định của bố đối với số tiền này, hôm nay, thật không ngờ bị người khác lừa lấy mất. 

Thúy Thúy không nói gì thêm nữa, có đôi lúc im lặng là thủ đoạn đối phó hữu hiệu nhất. Bố Thúy Thúy thấy cụt hứng, hai cha con chia tay trong tâm trạng buồn bực.

 

Chương 41

Nhà Đại Lâm. 

Mẹ Đại Lâm già đi rất nhiều, mới có hơn 50 tuổi mà tóc đã bạc trắng, lưng cũng còng xuống. Bà đang cầm bút tính tiền, tính tỉ mỉ từng thứ bà đi chợ, cứ tính đi tính lại mấy xu, đến cuối, vẫn thiếu mất 3 xu, bà cuống cuồng tìm lại trong ví tiền và trong những túi để thức ăn, nhưng vẫn không thể nào tìm thấy được 3 xu bị mất. Mẹ Đại Lâm rất buồn, giờ đây đối với bà, 1 xu cũng vô cùng quý giá. 

Mẹ Đại Lâm buồn rầu ôm chặt ví tiền vào lòng, than thở: “Ba xu tiền, nửa cân hành tây đấy. Sao lại mất được nhỉ, cái đầu óc của tôi thật tệ”. Bà tiếc rẻ cứ nói đi nói lại mãi. Tôn Đại Lâm đang ngủ trong phòng, bị những tiếng than vãn của bà làm tỉnh giấc, bực mình đi ra mắng bà: “Mẹ thôi đi, 3 xu là cái thá gì! Nếu không phải mẹ tham tiền, nhà chúng ta có đến nỗi tàn tạ thế này không? Đúng là thần kinh!”. Mẹ Đại Lâm nhìn đứa con trai đang chau mày quắc mắt giận dữ, không dám lên tiếng, bà cố ép ra nụ cười nói với con trai: “Đại Lâm à, mẹ đánh thức con à, con ngủ cả ngày, chắc đã đói bụng rồi phải không? Để mẹ hâm lại đồ ăn cho con!” Đại Lâm không thèm để ý đến bà. Mẹ Đại Lâm lập tức vào bếp hâm lại đồ ăn cho con trai. 

Đại Lâm bực bội đi rửa mặt đánh răng, mẹ Đại Lâm ở trong bếp nhìn đứa con trai mọi chuyện đều dang dở, nước mắt thi nhau rơi xuống. 

Đại Lâm đã xin nghỉ quá lâu, bây giờ sinh viên tốt nghiệp đại học nhiều như cá ở biển, Đại Lâm không thể đi làm, công ty liền tuyển ngay người khác thay thế anh. Đại Lâm không có sở trường đặc biệt nào, người như vậy không được công ty coi trọng, bất cứ ai cũng đều có thể thay thế. Đến khi Đại Lâm trở lại làm việc, phát hiện ra anh đã bị công ty khai trừ rồi. Đại Lâm thất nghiệp, kinh tế trong gia đình bỗng chốc trở nên quá eo hẹp, chỉ có thể trông chờ vào chút tiền lương của bố Đại Lâm để sống qua ngày. Tiền nong quá eo hẹp, mẹ Đại Lâm muốn khóc nhưng nước mắt đã cạn! 

Đại Lâm đành phải nộp đơn xin việc khắp nơi, nhưng bây giờ là thời đại cạnh tranh khốc liệt, Đại Lâm chắng có chút sở trường đặc biệt gì nên luôn bị ở thế yếu. Công việc mới dường như quá xa vời, như trăng dưới nước. Anh thất vọng ủ rũ, tự ti mặc cảm, cả ngày ngủ vùi trong nhà, tỉnh dậy là bực bội mắng mỏ mẹ, làm ầm ĩ, khiến cho cả nhà lo lắng sợ sệt. Mẹ Đại Lâm dần dần cũng quen với sự mắng nhiếc của con trai, bà thấu hiểu và tha thứ cho sự đau khổ, bất lực, vô vọng trong lòng con trai. 

Đại Lâm vẫn rất lưu luyến Thúy Thúy, mấy hôm nay muốn đi tìm Thúy Thúy, cầu xin cô hồi tâm chuyển ý. Mặc dù cô đã theo Dương Chiến, nhưng Đại Lâm anh là người đàn ông có tình nghĩa, anh sẽ không so đo việc Thúy Thúy không chung thủy, chỉ cần Thúy Thúy chịu quay về, anh vẫn yêu cô, sẽ tiếp nhận cô. 

Mẹ Thúy Thúy đã qua đời, khuất mắt trông coi, còn mẹ Đại Lâm lại phải sống trơ trơ để chịu đựng sự lăng mạ sỉ nhục, sự phanh thây tùng xẻo một cách tàn nhẫn về tâm hồn. Mẹ Đại Lâm hối hận khôn cùng, nửa đêm hôm nay, mẹ Đại Lâm bị giày vò đến độ không muốn sống nữa, tự thấy rằng mình sống cũng chỉ là thừa mà thôi, bèn bật đèn viết một bức thư cho Đại Lâm. 

Trong thư nói bởi vì bà quá yêu con trai, quá quan tâm săn sóc cái gia đình này, nên bà đã tham lam toan tính, làm rất nhiều việc sai lầm, sai một li, đi một dặm. bà có lỗi với Đại Lâm, có lỗi với Thúy Thúy, càng có lỗi với người mẹ đã qua đời của Thúy Thúy. Bà không muốn sống nữa, bây giờ sẽ đi tự tử, kết thúc cuộc sống của mình. Bà biết, Thúy Thúy căm hận bà đến tận xương tủy, chỉ cần bà chết đi, Thúy Thúy sẽ tha thứ cho Đại Lâm, có thể sẽ hồi tâm chuyển ý, trở về bên cạnh Đại Lâm, sau này sinh một đứa con, vẫn là một gia đình hòa thuận, hạnh phúc. Cái tên Dương Chiến đó sao có thể cưới Thúy Thúy thật chứ? Mẹ Đại Lâm còn dặn Thúy Thúy đừng mắc sai lầm, dù sao Đại Lâm mới là người đầu tiên của cô, một ngày phu thê, nên nghĩa vợ chồng trăm năm, trên đời này chỉ có Đại Lâm mới thật lòng yêu Thúy Thúy! 

Viết xong, mẹ Đại Lâm tắt đèn, cầm sợi dây thừng, đi vè hướng hàng rào cao cao trong sân vườn. 

Trong phòng, Đại Lâm vẫn ngủ say. Trăng mờ gió lộng, đêm tự tử! 

Thúy Thúy ngồi ngẩn người trong phòng, Đại Lâm đi đến, cô cũng không biết. Dương Chiến hỏi: “Đang nghĩ gì thế?” Thúy Thúy khẽ nói: “Câu chuyện sói và cừu”. Đột nhiên, như thể nghĩ ra điều gì, cô cười với Dương Chiến, nói: “Nếu như sói yêu cừu, anh nói xem, kết thúc sẽ ra sao?” Dương Chiến cười nói: “Con cừu đó e là đã tự chui đầu vào ro. Ha…ha… Vừa nãy trông em giống người đang suy ngẫm điều gì lớn lao, thì ra là nghĩ về cái vấn đề trẻ con ngớ ngẩn này à?” Thúy Thúy ngẩn người, hồi lâu không nói gì, do dự mãi, cô mới lắp ba lắp bắp: 

“Em muốn hỏi một việc…” 

“Nói đi!” 

Khó khăn lắm Thúy Thúy mới có đủ dũng khí nói giọng lí nhí, hỏi” “Dương Chiến…” 

“Ừ? Nói đi!” 

“Dương Chiến, anh có thể cưới em không?” Nỗi căng thẳng dân lên trong mắt Thúy Thúy, cô nói lắp bắp. Có lẽ đã quá vô liêm sỉ khi hỏi câu hỏi này, quá là không biết lượng sức mình, không biết mình là ai, nhưng cô thực sự rất khao khats mong biết được đáp án, cô mong ngóng biết được câu trả lời của Dương Chiến giống như mong ngóng sợi dây cứu mạng vậy. Dương Chiến trong lòng khẽ run, nhưng không nói gì, quay lưng lại phía cô. Thúy Thúy chờ đợi câu trả lời của anh, thời gian cứ thế trôi đi, con tim cô càng lúc càng chìm xuống, rơi xuống vực sâu không đáy. Dương Chiến dường như cảm nhận được nỗi tuyệt vọng của cô, anh trả lời bằng giọng nói rất nhẹ, rất trầm nhưng đầy tính kiên định: “Không thể !” trong khoảnh khắc đó, cây hoa đào trong lòng cô như bị cơn gió thu thổi ào ào qua, những cánh hoa đua nhau rơi xuống, bị cơn gió thổi bay khắp nơi, không còn dấu vết. Con tim của Thúy Thúy cũng giống như những cánh hoa đào, bị hiện thực tàn khốc chà đạp một cách hung hãn, mất tăm mát dạng. Nước mắt trong lòng cô tuôn rơi như mưa, tuyệt vọng cực độ, nỗi niềm mong ước bị đập nát một cách thật lạnh lùng, tan nát thành bọt nước. Một trái tim run rẩy trao tặng, bị người ta tàn nhẫn từ chối, con tim khi thu về đã đầy rẫy những vết thương. Trái tim Thúy Thúy lạnh giá như đã chết, trời đất rộng lơn, lại không có chỗ để cô đặt trái tim đầy thương tích của mình. Đột nhiên, Dương Chiến hỏi: “Thúy Thúy, em có thích anh không?” Rất lâu sau, Thúy Thúy mới khẽ nói, giọng như từ nơi xa vọng lại: “Không thích.” Dương Chiến rùng mình kinh ngạc: “Nói lại nữa!” Khóe môi Thúy Thúy hiện lên nụ cười thê lương: “Không thích. Em và Tôn Đại Lâm vẫn còn tình cảm.” Như thể bị cái búa tạ giáng cho một đòn, cả người Dương Chiến run mạnh, miệng anh tím tái, không thốt lên lời. Thúy Thúy đứng dậy, quả quyết bước đi. Dương Chiến nhìn theo lưng cô, đứng ngẩn người rất lâu, bất giác nước mắt nhạt nhòa khắp khuôn mặt, con tim lạnh như sắt. 

Tối hôm đó, mẹ Đại Lâm cầm sợi dây thừng ra ngoài, lúc đang buộc sợi dây thừng lên hàng rào, chợt nhớ ra trong sổ tiết kiệm vẫn còn chút tiền, nhưng Đại Lâm không biết số pin. Bà chết rồi, thì số tiền đó sẽ ra sao? Mẹ Đại Lâm vội vàng quay về nhà, lấy sổ tiết kiệm ra, để bên cạnh bức thư, viết số pin lên đó. 

Sau đó, bà tắt đèn, lúc này, nước mắt đã ướt đẫm khắp mặt, bà đẩy cánh cửa phòng ngủ của con trai, đứng bên cạnh giường con trai, nhờ ánh trăng soi, ngắm thật kĩ khuôn mặt con trai, khóc nấc nghẹn, sợ làm con trai tỉnh giấc, nên cố gắng kìm nén tiếng khóc. 

Hồi lâu sau, mẹ Đại Lâm mới bịn rịn đóng cửa phòng con trai, rồi lại lên phòng Bá Bá, nước mắt lăn tròn từng giọt rơi xuống, ngồi ngẩn người trong căn phòng vắng lặng. Một lúc sau, mẹ Đại Lâm ra ngoài, túm lấy sợi dây thừng, vừa khóc vừa buộc dây. Đại Lâm bị tiếng khóc nấc nghẹn của mẹ vừa nãy làm lơ mơ tỉnh giấc, giờ lại bị tiếng mẹ đóng cửa chống trộm làm cho tỉnh hẳn. Nửa đêm mẹ còn ra ngoài làm gì? Anh bước xuống giường, bật đèn tìm đèn pin, chuẩn bị ra ngoài xem, thì nhìn thấy lá thư để lại của mẹ. Đại Lâm điên cuồng lao ra ngòai, nhìn tháy mẹ đang chuẩn bị thò đầu vào thòng lọng. Đại Lâm hét lên một tiêng, lao đến kéo mẹ xuống. Mẹ Đại Lâm ngã xuống đất, khóc thảm thiết, nói: “Đại Lâm, sao con lại phải làm thế, mẹ sống đã không còn ý nghĩa gì, mẹ đã hại con, hại cái gia đình này, hại Bá Bá, hại Thúy Thúy ly hôn với con, cũng hại cả chính bản thân mẹ. Con trai, mẹ xin lỗi con. Hu… hu…” 

Đại Lâm nhìn mẹ già nua tóc bạc trắng, chợt nhận ra những hành động sai trái của mình trước đây, anh quát mắng, chỉ trích, căm ghét mẹ, hành động nào cũng đâm thủng trái tim mẹ, sao mà mẹ không đau đớn cơ chứ? Mẹ tự tìm đến cái chết, phần lớn là do sự thù hận của mình gây ra, sự thù hận của mình khiến mẹ mất đi lòng ham sống. Cho dù trước đây, mẹ đã gây ra chuyện gì, bà vẫn luôn là mẹ của mình, hơn nữa, hành động nào của bà cũng đều là muốn tốt cho mịnh. 

Ai cũng đều có thể trách mắng mẹ, chỉ có mình là không thể! Đại Lâm khóc, nói: “Mẹ, con đã sai rồi, mẹ đừng trách con, con thật khốn kiếp, mẹ, con sai rồi!” 

Mẹ Đại Lâm gào khóc thảm thiết, ngả gục người vào lòng con trai. 

Tối hôm nay, Thúy Thúy chuẩn bị thu dọn hành lý rời khỏi biệt thự của Dương Chiến. Dương Chiến nhốt mình trong phòng, không ra. Trước khi đóng cửa, Thúy Thúy lưu luyến nhìn lại ngôi nhà ấm áp này một lượt, nỗi xót xa trong lòng thật khó nói thành lời. Tình yêu thầm kín của cô trong nửa năm nay đã kết thúc bằng cách thê lương này. Bây giờ cô biết đi đâu, về đâu? Thúy Thúy ầng ậc nước mắt, lê từng bước ra khỏi cánh cổng. 

Dương Chiến đứng bên cửa sổ, qua khe hở của rèm cửa, anh trơ mắt nhìn Thúy Thúy xách va-li từng bước rời xa, nhưng anh lại không thể giữ cô lại. Dương Chiến nắm chặt tay, đấm mạnh vào tường, trên bức tường trắng tinh xuất hiện vệt máu, nhưng Dương Chiến không hề cảm thấy đau đớn. 

Thúy Thúy không biết đi đâu, chỉ có thể đến nhà ông bà ngoại. Ông bà ngoại già cả cầm tay cô nước mắt giàn giụa. Mẹ Vương Hinh thuê người giúp việc cho bố mẹ, nhưng ông bà vẫn già nua đi nhanh chóng. Cứ nghĩ đến cái chết thảm thương của người con gái cả, hai ông bà lại khóc lóc thảm thiết, mấy hôm nay không ăn uống gì. Thúy Thúy không nỡ nói cho họ biết về việc bố tái hôn, và việc bố đã đoạn tuyệt quan hệ, chỉ nói đến sống cùng ông bà vài hôm. Ông bà ngoại vuốt ve khuôn mặt Thúy Thúy, không nỡ buông tay.

Chương 42

Trai giam Tề Nam. 

Hôm nay là ngày vào thăm tù, Đại Thiếu vẫn đến như thường lệ và Vương Hinh vẫn nhất quyết không chịu gặp cậu. Đại Thiếu gầy đi nhiều, Minh Minh đi cùng cậu lặng lẽ đứng cạnh. Đợi đến khi trời tối, Vương Hinh vẫn từ chối gặp họ. Một người quản giáo thân quen với Vương Hinh không chịu nổi nữa, nói Đại Thiếu đợi bà một lát. Bà vào công xưởng, nói với Vương Hinh đang thần người cầm một sản phẩm trong tay: “Bạn trai của cô đã ở ngoài đợi cô suốt một ngày rồi, cô còn chút nhân tính thì hãy đi gặp người ta! Thật là không biết phải trái tốt xấu gì!” Vương Hinh kiên định nói: “Bảo anh ấy đi!” Quản giáo tức quá, nói: “Cô không biết, lần nào cậu ấy cũng đến, lần nào cũng đợi cả ngày, đến tối mới về? Trời tối, cô để cậu ấy lái xe về Thanh Đảo mà cô không lo lắng sao? Cô không sợ sẽ xảy ra sự cố à?” 

Vương Hinh đột nhiên khóc thút thít: “Để anh ấy quên tôi đi, chúng tôi có duyên, nhưng không có phận. Cô nghĩ tôi không nhớ anh ấy sao? Lần nào tôi cũng đều không gặp anh, tôi không đau lòng sao?” Người quản giáo thấy Vương Hinh khóc run đôi vai, trong lòng xót xa. Vương Hinh cứng đầu cứng cổ như vậy, đây là lần đầu tiên cô khóc trước mặt người khác kể từ khi vào ngục, có thể thấy cô đã quá đau lòng. Quản giáo là người tính phổi bò, quyết tâm, dựa vào mối quan hệ khá tốt giữa bà và Vương Hinh, bà là người đối tốt với Vương Hinh nhất, cũng là người quản giáo Vương Hinh nhiều nhất, bà cảm thấy mình có trách nhiệm không để cho Vương Hinh tiếp tục sa đà. Bà một tay túm lấy Vương Hinh yếu ớt, bất chấp sự giãy giụa của cô, kéo cô ra phòng thăm tù. Vương Hinh vừa nhìn thấy Đại thiếu, liền dừng mọi động tác, ngẩn người nhìn anh. Đại Thiếu lao vụt đến, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cái cằm nhọn nhọn, sắc mặt nhợt nhạt và thân hình mỏng manh của Vương Hinh. 

Vương Hinh nhìn thấy Đại Thiếu râu ria lởm chởm, thân hình mệt mỏi gầy guộc, trái tim đau đớn đến độ không thốt nên lời.

Thúy Thúy sống ở nhà ông bà ngoại rất êm ả. 

Đại Lâm vẫn nhớ mong Thúy Thúy, nên ngày nào cũng đến lượn lờ trước cửa cty Thúy Thúy. Trước đây, xe riêng của Dương Chiến luôn đưa đón, Đại Lâm không có cơ hội tiếp cận cô. Dạo này Thúy Thúy tự mình ngồi xe bus về nhà ông bà ngoại. Đại Lâm quan sát thấy cuối cùng Thúy Thúy đã không trở về nhà Dương Chiến nữa, trong lòng vui lắm. Hôm nay, sau khi Thúy Thúy về nhà, Đại Lâm liền gõ cửa, nói là người hàng xóm ở tầng dưới, lên mượn cờ-lê. Cô giúp việc không hiểu sự tình, bèn mở cửa. Cửa vừa mở, Đại Lâm đẩy cô giúp việc ra, lao thẳng vào trong. Thúy Thúy nhìn thấy anh, mặt liền biến sắc. Ông bà ngoại Thúy Thúy vừa nhìn thấy anh, nổi giận đùng đùng, hét lên bảo anh cút! Đại Lâm vẫn đi thẳng đến mặt Thúy Thúy, lôi lá thư của mẹ Đại Lâm ra, cầu xin Thúy Thúy theo anh về nhà. Anh nước mắt lưng tròng, nói: “Thúy Thúy, chúng ta dù sao vẫn là vợ chồng, trước đây anh có lỗi với em, anh hiểu mà, anh sẽ dùng cả đời để bù đắp cho em. Mẹ anh cũng vô cùng hối hận, hôm nọ bà đã viết chúc thư, nói xin lỗi em, bà đã hại chúng ta, bà không còn mặt mũi nào mà sống nữa, xin em tha thứ. Thúy Thúy, mẹ anh dù sao cũng là bề trên của em, em hãy nể mặt bà đi, tha thứ cho bà một lần. Thúy Thúy, anh xin em!” Sắc mặt Thúy Thúy càng lúc càng nhợt nhạt, đội mắt càng lúc càng tối sầm, cô cầm lá thư của mẹ Đại Lâm, từ từ đọc. Đại Lâm khóc, lấy ống tay áo lau nước mắt, đau buồn nhìn Thúy Thúy. Thúy Thúy đọc thật kĩ bức thư mẹ Đại Lâm, không để lọt chữ nào. Đại Lâm thấp thỏm lén quan sát biểu hiện của cô. Ông bà ngoại Thúy Thúy vừa nghe là chúc thư của mẹ Đại Lâm, cũng kích động ghé đầu vào đọc. Đọc hồi lâu, miệng Thúy Thúy cũng hiện ra nụ cười, nói: “Thật hiếm có, cuối cùng cũng chết rồi!” 

Đại Lâm lập tức sa sầm nét mặt, anh thật không ngờ, mẹ đã muốn lấy cái chết để đổi lấy sự tha thứ của Thúy Thúy và cuộc sống hạnh phúc sau này của anh, mà Thúy Thúy lại không hề xúc động, đau thương, thậm chí không những không xúc động, đau thương, mà cô còn dương dương đắc ý, vui mừng trước bất hạnh của người khác, Thúy Thúy cũng thật chẳng ra gì! Dù sao mẹ Đại Lâm cũng là mẹ chồng Thúy Thúy cơ mà! 

Đại Lâm tức giận giật lại bức chúc thư của mẹ, cẩn thận gấp lại, đút vào túi. Hành động tìm đến cái chết của mẹ Đại Lâm, đã lấy lại được vị trí độc tôn thần thánh trong lòng cậu con trai của mình. Đại Lâm nói giọng đã khá bực bội: “Sao em lại nói thế? Mẹ anh còn chưa chết đâu, bà định thắt cổ thì được anh cứu. Lẽ nào em thực sự mong muốn bà chết, dù thế nào thì bà cũng là mẹ chồng em, bà đã chịu bao khổ cực vất vả nuôi anh khôn lớn, đối với anh ơn trọng như núi. Em đã cưới anh, thì bắt buộc phải đối xử với bà như chính mẹ đẻ của em. Mặc dù mẹ anh có làm một số việc không được tốt, nhưng dù sao bà vẫn là mẹ của anh. Em bảo anh phải làm sao chứ? Bảo anh đánh bà một trận à? Em có còn biết tôn trọng bề trên không? Có người nói, phụ nữ muốn có cuộc sống hạnh phúc thì phải coi mẹ chồng như mẹ đẻ, không được nói xấu mẹ chồng nửa lời.” Ông ngoại Thúy Thúy nghe xong, tức quá, vơ lấy cây gậy chống của ông, định đánh Đại Lâm một trận. 

Thúy Thúy yên lặng nghe xong lời của Đại Lâm, rồi nói: “Anh nói phải lắm!” Ông bà ngoại Thúy Thúy bị câu nói của cháu gái làm giật bắn người. Đại Lâm hớn hở ra mặt, nói: “Thúy Thúy, anh biết em là người thấu tình đạt lý!” Bà ngoại Thúy Thúy giơ tay ra sờ trán Thúy Thúy, xem có phải con bé lại bị sốt hay không. Thúy Thúy cười, nói: “Đại Lâm, mẹ em khổ cực vất vả nuôi em khôn lớn, anh cưới em, thì bắt buộc phải đối xử với bà như với mẹ đẻ của mình, anh nói có phải không?” Đại Lâm nhất thời cứng họng, lúc sau mới trả lời: “Ừ, có lý.” Thúy Thúy chợt cười vang, cười rất lạnh lùng, cười đến độ Đại Lâm cảm thấy tê dại, chỉ nghe thấy Thúy Thúy cười lớn, nói: “Nếu mẹ em đã là mẹ đẻ của anh, mối thù của mẹ không đội trời chung. Mẹ em bị một người đàn bà đê tiện hại chết, anh là con trai của bà thì cần phải báo thù cho bà!” Thúy Thúy vưa nói vừa lao vào bếp lấy ra con dao thái thịt, nói với Đại Lâm bằng chất giọng đầy hiểm độc: “Hôm nay anh cầm con dao này chém chết kẻ đã hại chết mẹ em, cũng chính là người mẹ đê tiện của anh đó, thì em sẽ tha thứ cho anh. Em sẽ hủy bỏ tố tụng ly hôn. Nếu anh bị ngồi tù, Thúy Thúy em đây xin thề sẽ chờ đợi anh cả đời!” 

Ông ngoại Thúy Thúy đứng bên cười nhạt, nói: “Nói hay lắm!” Con dao thái thịt sáng lấp lánh dưới ánh đèn, Đại Lâm không dám đón lấy, miệng nói liên hồi: “Thúy Thúy, em nói linh tinh gì vậy? Mẹ anh chính là mẹ em mà, mẹ em mất rồi, em còn có mẹ anh mà. Mẹ anh hối hận lắm, em cứ coi mẹ anh như mẹ đẻ là được.” “Tôi chém chết anh!” Thúy Thúy tức quá, toàn thân run bắn lên, điên cuồng cầm dao định lao đến, bị ông ngoại Thúy Thúy giữ chặt lại. Ông ngoại Thúy Thúy cuống lên, nói: “Thúy Thúy, cháu chém chết nó, cháu phải đền mạng! Cháu còn nhỏ, đưa dao cho ông, để ông đi chém chết thằng súc sinh này, ông ngoại đền mạng cho nó cũng đủ rồi!” Ông ngoại Thúy Thúy khó khăn lắm mới giằng được con dao ra, quay người định lao vào Đại Lâm, nghiến răng kèn kẹt. Đại Lâm thấy tình thế nguy hiểm, vội vàng lẩn thật nhanh, không thấy bòng dáng đâu nữa. Thúy Thúy vẫn không thể nào khống chế nổi sự run rẩy của mình, trong ánh mắt hằn sâu sự thù hận thấu xương. 

Hôm sau, Thúy Thúy đến tòa án hỏi thăm, hồ sơ ly hôn của cô chỉ mấy hôm nữa sẽ được phán quyết. Không có con, không có tài sản, chắc là sẽ dễ xử thôi.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+