Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mê Hành Ký – Chương 02 phần 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đường Tiềm ở bên
nghe vậy, lặng lẽ cười, không kiềm được nhớ lại thuở thơ ấu của mình.
Trước khi đi ngủ, mẫu thân thường ngồi ở đầu giường kể cho hắn nghe một
câu chuyện, Bà ngoại sói là một trong hàng trăm câu chuyện thời ấy.

    Mới kể đến đây, Ngô Du bỗng dừng lại không kể nữa.

    Hắn hỏi: “Có chuyện gì vậy?”.

    “Con bé ngủ rồi.”

    “Liệu tôi có thể thỉnh cầu cô nương một việc không?”, hắn chợt hỏi.

    “Việc gì?”

    “Tiếp tục kể nốt câu chuyện vừa rồi.”

    “Tại sao?”, cô gái lạnh lùng hỏi.

    “Tôi rất muốn được nghe cô kể tiếp.”

   
Hắn biết lý do của mình cực kỳ hoang đường, chỉ là đối với giọng kể của
nàng hắn vô cùng hoài niệm, cho nên mới nhẹ giọng thỉnh cầu.

    “Được rồi”, Ngô Du thở dài một tiếng, hỏi: “Vừa rồi kể tới đâu rồi?”.

    “Trong rừng rậm tuy có sói xám, nhưng chỉ cần cô bé đi theo đường mẹ dặn thì sẽ bình yên vô sự…”

   
Nàng kể tiếp: “Cô bé vội vàng gật đầu vâng lời rồi thay bộ quần áo mình
thích nhất, cẩn thận tết một bím tóc nhỏ, cài lên đó một đóa hoa sau đó
vui mừng hớn hở lên đường”.

    “Dưới ánh nắng, khu rừng vẫn
nguyên vẻ mờ tối, cô bé vừa đi vừa chơi, chẳng sợ hãi chút nào. Thứ cô
bé thích ăn nhất chính là dâu tây, thế là lại đi trên con đường nhỏ mọc
đầy dâu tây. Vừa đi được một lúc, trong lùm cỏ bỗng có một con sói xám
lớn nhảy ra.”

    “Từ trước tới giờ cô bé chưa từng trông thấy
sói xám, chỉ cảm thấy nó rất giống một con chó to, liền chào hỏi nó:
‘Chào mày, chó to!’. Sói xám vừa nghe thấy, vội vàng thu lại nanh nhọn
vuốt sắc của mình, cười hữu hảo với cô bé, thật thà khen: ‘Tiểu cô
nương, ngươi thật là xinh đẹp!… Ngươi là cô bé xinh đẹp nhất mà ta
từng gặp’, cô bé nghe thấy thì đỏ bừng mặt, xấu hổ bẽn lẽn cười.”

   
“Con sói hỏi cô bé đi đâu đấy, cô bé thành thực nói với nó. Sói xám
nói: ‘Vừa hay ta cũng đi hướng đó, hay là chúng ta kết bạn cùng đi đi’,
dọc đường, sói xám không ngừng chui vào lùm cỏ, hái cho cô bé những quả
dâu tây to nhất, cũng không ngừng trêu đùa, làm mặt quỷ chọc cho cô bé
cười khanh khách không thôi. Lại còn giúp cô bé bưng giỏ táo chín nặng
nề kia nữa. Cô bé mời sói ăn táo, sói xám không ăn, nói là táo này để
dành cho bà ngoại bị ốm. Thế là cả hai tay trong tay, càng lúc càng thân
mật, lúc tới trước cửa nhà bà ngoại, cô bé đã thích sói xám mất rồi.”

   
“Lúc này, sói xám mới dừng bước, thu hết dũng khí nói với cô bé: ‘Nếu
em đã thích ta, ta phải thú thực với em một câu… Ta chính là sói xám ai
nhìn thấy cũng sợ, ta không phải là chó xám đâu’, cô bé bĩu môi, nhất
định không tin. Cô bé nói: ‘Ngươi là chó xám to… Ta nói ngươi là chó xám
thì ngươi chính là chó xám’. Sói xám mới nhe nanh giương vuốt của mình,
cất tiếng sói tru trước mặt cô bé sau đó nói: ‘Thế này thì em tin rồi
chứ?’, cô bé lắc đầu cười lớn: ‘Chó xám to, ngươi thật thú vị, giả vờ
làm sói rất giống nhé! Trời tối rồi, bên ngoài lạnh thế này, ngươi cùng
ta vào bên trong uống rượu sưởi ấm nhé!’, sói xám cực kỳ chán nản, đành
cụp đuôi theo sau cô bé.”

    “Cả hai vào nhà gặp bà ngoại. Bà
ngoại đang nhóm lửa bên bếp, vừa trông thấy sói xám liền kéo lấy cô bé,
không do dự chĩa que cặp than đỏ hồng trong tay đâm về phía sói xám, vừa
khéo đâm chúng vai sói xám, đau tới mức nó phải gào rú lên. Cô bé vội
vàng ngăn bà ngoại lại, lớn tiếng kêu: ‘Bà ngoại đừng làm nó bị thương,
nó là bạn của cháu, không phải sói xám đâu’. Bà ngoại tức giận nói:
‘Không được tin lời thủ thỉ ngọt nhạt của nó, sói xám chính là sói xám,
giờ không giết nó, sớm muộn gì nó cũng ăn thịt cháu chẳng chừa lấy xương
đâu!’, nói rồi nhặt con dao làm bếp dưới đất lên, bổ về phía sói xám.
Sói xám sợ hãi định nhảy qua cửa sổ chạy trốn, cô bé túm lấy đuôi nó,
giận dỗi nói: ‘Đồ nhát gan nhà ngươi! Ngươi nói ngươi thích ta, vĩnh
viễn sẽ không rời khỏi ta, giờ ngươi lại muốn chạy thoát thân sao?’. Bị
ép tới mức không biết phải làm sao, sói xám giận dữ tru lên một tiếng
rồi nhe nanh múa vuốt về phía bà ngoại, muốn dọa bà ngoại chạy đi.”

   
“Có biết đâu bà ngoại chẳng hề sợ hãi chút gì, chẳng để tâm đến cô bé
khổ sở van xin mà cặp một viên than đỏ rực trong lò ra quăng về phìa sói
xám. Chỉ nghe thấy ‘xèo’ một tiếng, đã đốt hết đám lông dài trên mặt
sói xám, sói xám vội vàng che mặt lại. Nhân lúc nó phân tâm, bà ngoại
lại vung dao chặt xuống đầu sói xám!”

    “Nhát dao ấy không hề
trúng vào sói xám nhưng vẫn khiến nó sợ hết vía, toát hết cả mồ hôi. Sau
đó chợt nghe ‘lịch bịch’ một tiếng, bà ngoại chợt ngã xuống đất. Đưa
mắt nhìn lại, trên người bà ta còn cắm một con dao, máu chảy đầy đất. Cô
bé mặt mũi hầm hầm đứng bên cạnh, đanh giọng nói với sói xám: ‘Ngươi
quả nhiên chẳng phải sói xám, đến bà ngoại ta mà cũng không dám làm gì’.
Sau đó, cô bé chỉ huy sói xám đem thi thể bà chôn xuống hố bên ngoài
rồi lấp lại…”

    Kể tới đây, cô gái im bặt, còn hắn nghe chăm chú tới mức toát hết mồ hôi hột, không nhịn được hỏi:

    “Sau đó thì sao?”

    “Sau đó, tiểu cô nương và sói xám sống hạnh phúc cùng nhau.”

   
… Hắn thừa nhận câu chuyện này có chút tàn nhẫn, khiến hắn nghe mà thấy
khó tiếp thu. Thậm chí hắn có thể đoán được cô gái kia vừa kể vừa nhìn
chằm chằm vào mặt hắn, quan sát phản ứng của hắn.

    Thế là hắn nhớ kỹ câu chuyện này, cũng ghi nhớ người kể nó.

    Phố lớn hơi lạnh giá.

   
Hắn quay lại chỗ cô bé bị lạc, vẫn ôm lấy nó mà đứng trơ trọi bên đường
ngóng đợi. Vô số kẻ bộ hành đi lướt qua hắn nhưng chẳng ai nhìn lấy một
cái.

    Xa xa nơi cổng thành vọng lại ba tiếng trống, hắn biết
mình đã đợi gần hai canh giờ rồi. Giờ Tý vừa qua, thuyền đêm lũ lượt
ngừng chèo, ngẫu nhiên chỉ có vài người khách vừa xuống bến, tiếng quang
gánh kẽo kẹt, tiếng bước chân nặng nề đi trên những phiến đá lát đường.

   
Những âm thanh hỗn tạp ấy vừa biến mất, đường phố cuối cùng cũng yên
tĩnh trở lại. Lúc đó, hắn chợt cảm thấy có người cách hắn không xa đang
lưỡng lự. Tiếng bước chân đó là của phụ nữ, vừa nhỏ vừa nhẹ, xen thêm
vào tiếng sột soạt của y phục, dợm bước rồi lại ngừng, ngừng rồi lại
bước, tựa hồ đang quan sát cái gì đó.

    Trong lòng hắn cảm thấy thoải mái, may mà mình đã đoán không sai. Người đang tới nhất định là mẹ của con bé.

   
Hắn đợi cô ta đi tới nhưng tiếng bước chân chỉ dừng lại xa xa bên kia
đường. Kể cả như thế, chỉ cần hắn ngưng thần đề khí tập trung vẫn có thể
nghe được tiếng hô hấp của người phụ nữ đó.

    Sao cô ta lại không qua đây?

    Lẽ nào cô ta không nhận ra nổi cả con của mình?

   
Hai người cứ đứng cách nhau một con đường rất lâu hắn đột nhiên nhớ lại
lúc tới y quán, vị nữ đại phu kia thấy cô bé áo quần mỏng manh liền
khoác thêm lên người nó một tấm chăn lông cho nên trông cô bé so với lúc
đi lạc không giống nhau, chỉ sợ mẹ nó không dám mạo muội tới nhận.
Đường Tiềm liền sải bước băng qua đường, dịu giọng nói với người kia:
“Xin hỏi có phải cô nương đang tìm một đứa bé gái phải không?”.

   
Nói xong câu này hắn liền biết mình nhầm rồi, mùi hương quán thảo hòa
quyện với vị tử đinh hương lại thoang thoảng truyền tới, đồng thời là
giọng nói vẫn lạnh lùng như lúc trước:

    “Là tôi, Ngô đại phu.”

    Hắn thất vọng “A” một tiếng.

   
“Tôi có một vị hàng xóm nhiều năm rồi không có con cái, luôn muốn có
một đứa trẻ. Nếu huynh không tìm được người thích hợp để nuôi dưỡng đứa
bé, hay là thử cân nhắc một phen.”

    “Tự tôi có thể nuôi dưỡng nó.”

    “Huynh?”, cô ta cười lạnh, “Huynh là nam nhân”.

    “Vậy thì sao?”

    “Đừng hành sự theo cảm tính, điều trẻ con cần là một người mẹ… Loại sự tình này tôi hiểu rõ hơn huynh.”

   
Chút ý tứ này đã thuyết phục được hắn, trầm tư một lúc, hắn hỏi: “Hàng
xóm của cô là người như thế nào? Nhân phẩm có tốt không?”.

   
“Ông ta cũng là một vị đại phu, chính là chủ nhân Trường Xuân các ở
đường Tây Thủy phía trước, họ Thôi. Phu phụ hai người họ đều là người
rất lương thiện ôn hòa, thành thân đã chục năm rồi mà vẫn chưa có con.”

    Hắn gật đầu, lại hỏi: “Xin hỏi, đại phu trong trấn này, có phải toàn bộ đều là học trò của Mộ Dung Vô Phong không?”.

    “Toàn bộ.”

    “Vậy thì cô nương cũng thế ư?”

    “Đương nhiên.”

    … Mộ Dung Vô Phong chỉ có duy nhất một nữ đệ tử, cũng là người rất có tiếng tăm, hắn lập tức biết được đối diện mình là ai.

    Do dự một lát, cuối cùng hắn cũng thận trọng nói: “Làm thế rất tốt, xin nhờ cậy rồi”.

    Hắn đưa Ngô Du về y quán, tới cửa thì trao cô bé vào lòng nàng.

    “Bất cứ lúc nào huynh cũng có thể tới thăm nó.”

    “Không cần thiết”, hắn lắc đầu, “Con bé còn nhỏ, chưa nhớ được gì nhiều, cứ để nó có một khởi đầu hoàn toàn mới thôi”.

    “Cách nghĩ này rất cao thượng.”

    Hắn hơi nghiêng đầu, thể hiện thái độ nghiêm túc lắng nghe, hỏi: “Xin hỏi, có phải tôi đã làm sai chuyện gì không?”

    “Không hề.”

    “Nhưng tôi cảm thấy dường như cô nương đang chế giễu mình.”

    “Nếu như huynh cho rằng sáng tạo ký ức cho một cô bé chưa có ký ức là một việc rất thú vị.”

    Hắn sững người, hoàn toàn không ngờ nàng lại nói thế.

    … Ký ức tuổi thơ có mấy phần là chân thực?

   
Hắn còn nhớ thuở nhỏ thường hỏi cha mẹ mình thế giới này như thế nào.
Mẫu thân xoa đầu hắn, dịu dàng đáp: “Con vốn là một đồng tử trên trời,
vô ưu vô lo, cưỡi trên lưng một con hạc tiên. Có một ngày, con gặp được
cha mẹ, cảm thấy chúng ta quá cô đơn liền tới nhân gian bầu bạn với
chúng ta. Con là lễ vật trời ban cho cha mẹ”.

    Sau này, hắn đi hỏi bạn bè khác, đại đa số câu trả lời lại là: “Mẹ tớ bảo, tớ được nhặt về từ đống rác”.

    Bởi thế hắn đắc ý rất lâu, cảm thấy bản thân quý giá hơn những đứa trẻ khác.

   
Sau khi lớn lên, tự nhiên phát hiện được câu chuyện ấy thật hoang đường
vô lý nhưng tác dụng của lời bịa đặt đó đã ăn sâu vào trong đầu. Cho
tới bây giờ hắn vẫn cảm thấy hạnh phúc vì cha mẹ đã không nói với hắn
giống như những người khác nói với con của họ, rằng hắn cũng được nhặt
về từ đống rác.

    Không biết phải trả lời như thế nào, hắn chỉ
đành khẽ gật đầu, biểu lộ mình đã hiểu: “Tôi không hề có ý ấy. Có điều,
đa tạ cô nương nhắc nhở”.

    “Đừng khách khí. Đi cẩn thận.”

    Hắn xoay người cáo từ, cách cửa đã “rầm” một tiếng đóng lại, cực kỳ không thân thiện.

   
Hắn hoàn toàn không vì bản thân không được hoan nghênh mà cảm thấy
buồn, ngược lại còn thấy trong giọng nói lạnh lùng của cô gái này còn ẩn
chứa sự phẫn nộ, phải chăng hắn tới không đúng lúc, vừa khéo để nàng
trút hết lên người mình.

    Nàng cũng là một người ưu sầu.

    Điều bất đồng duy nhất là, màu sắc ưu sầu của phần lớn người là màu xanh lam, còn của nàng thì ưu sầu lại mang màu đỏ.

   
Gió đêm khẽ khàng, hắn thong thả dạo bước quay về khách điếm. Đại sảnh
thật huyên náo, không biết là có chuyện vui gì mà các huynh đệ của hắn
tới giờ vẫn còn uống rượu với chơi đoán số.

    Cảm thấy hơi mệt
mỏi, hắn muốn lên thẳng trên lầu nghỉ ngơi, Đường Tầm ngăn hắn lại, dúi
cho hắn một chén rượu: “Muộn thế này rồi mới về à? Uống mấy chén rồi
hẵng đi ngủ”.

    “Có việc gì mà ồn ào thế?”

    “Chiều nay có người nhìn thấy Mộ Dung Vô Phong ở Thính Phong lâu.”

    “A!”

   
“Tùy tùng của hắn không nhiều. Lão đại phái mười mấy người mai phục
trên đường hắn quay về cốc. Nghe nói tập kích thành công, giết được ba
thị vệ của bọn chúng, cả Mộ Dung Vô Phong cũng bị thương nặng.”

    Đường Tiềm nhíu mày nói: “Làm như thế chẳng phải quá lỗ mãng sao? Nơi đây là địa bàn của bọn họ”.

   
“Ta cũng nói thế nhưng có ai nghe đâu. Lão đại còn nói nhân thủ của Vân
Mộng cốc hữu hạn, không đáng phải sợ. Hắn thật sự lo lắng chính là về
người của Long gia.”

    “Người của Long gia cũng tới rồi sao?”

    “Tới lâu rồi.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+