Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mê Hành Ký – Chương 07 phần 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

   

    Chương 7: Nụ cười của người lạ mặt

    Đường Hoài định nói gì đó, chợt thấy sắc mặt Đường Tiềm khẽ đổi, đành nén lại.

    Người này ngày thường trông thì rất ôn hòa, cũng rất ít đắc tội với người khác nhưng một khi tức giận, trên mặt sẽ có thần sắc nghiêm nghị lạnh lùng hệt như phụ thân hắn. Cứ trông vào danh vọng của phu phụ Ẩn đao, Tiềm đao trên giang hồ làm mưa làm gió, lập môn phái khác thật dễ như lật bàn tay. Sự che chở của Đường môn với họ mà nói chỉ là một thứ trói buộc phiền lụy. Huynh đệ Đường gia từ nhỏ có ai là chưa bị Đường Ẩn Tung trách phạt? Bị ông ta chấp hành gia pháp cũng chẳng ít. Mọi người trông thấy Đường Tiềm, trong lòng đều không tự chủ được mà nhớ tới bị tam thúc tính tình lạnh lùng, cực kỳ quy củ đó. Cho nên tuy Đường Hoài xác định Tiểu Phó là lực lượng của Vân Mộng cốc, đáng lẽ phải cố mà giết đi nhưng bởi vì vừa mới tiếp quản Đường môn, thực lực chưa ổn định, Đường Tiềm lại là người vừa đánh thắng trận, hắn không thể không tôn trọng cách làm của Đường Tiềm.

    Trận quyết chiến này kết thúc quá nhanh, bất kể là kẻ ở xa hay người đứng gần đều cảm thấy không đủ ồn ào náo nhiệt, xem không đã mắt. Chỉ có vài người mới hiểu được những gì kinh tâm động phách trong đó. Trận chiến vừa kết thúc, đám người đã nhanh chóng rời đi. Trong chớp mắt, Phi Diên cốc đã biến thành một nơi cực kỳ yên tĩnh.

    Lúc ấy trăng trùm lên núi, sáng tỏ chốn hoang vu. Khói sương ẩn trong khe núi, vạn vật trầm mặc.

    Tiếng côn trùng mùa thu khẽ khàng tựa như cũng bị sương móc dần dần đông cứng.

    Chốn đồng không mông quạnh chỉ có từng cơn gió lùa qua sơn cốc, len qua rừng rậm, lay động đám cây phía xa xào xạc xào xạc.

    Đêm lạnh buốt như nước, xen lẫn thêm tiếng vượn hú ở gò núi nơi xa khiến người ta cảm thấy thê lương bội phần.

    Người đứng ở khu đất bằng vốn chẳng quen biết nhau, nơi tỉ võ cũng chẳng phải chỗ kẻ có tiền ăn nhậu, tự do chè chén, tự do ăn uống, tự do ca hát, tự do chuyện trò. Tất cả chỉ thoáng chào hỏi một chút rồi ai làm việc nấy.

    Mọi người đều chú ý, có một cô gái mặc áo choàng tuyền một màu đen, đứng yên lặng dưới bóng cây.

    Nữ cao thủ trong giang hồ không hề nhiều, gần như chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nếu mấy người ấy mà xuất thủ, nam tử có võ công cao cường cũng chưa chắc là đối thủ của họ.

    Cho nên loại nữ nhân này tính tình rất khó chiều, căn bản là không nên chọc vào. Với lại, nam nhân lấy được bọn họ cũng rất lợi hại.

    Thế là mọi người không dám mạo muội tới chào hỏi cô gái thần bí này.

    Người đang đứng dưới bóng cây là Ngô Du đương nhiên chẳng biết được suy nghĩ này của người trong võ lâm. Nàng đang khốn khổ đợi Hà Y quay lại đón mình.

    Hà Y nói đi là đi, nhưng đi rất lâu rồi mà không quay lại.

    Lúc ở đây, Ngô Du rành rành thấy Sơn Thủy và Biểu Đệ đồng thời rời đi nhưng lại không lên tiếng gọi bọn họ. Nàng không muốn để một nam nhân ôm mình vượt qua đầm lầy.

    Dần dần bốn phía chỉ còn lại toàn người lạ.

    Sau rồi người lạ cũng đi hết, xung quanh là sự yên lặng ghê người. Chỉ có mấy huynh đệ Đường môn là còn ở lại thấp giọng trao đổi.

    Nàng cúi gằm đầu xuống, co người trong lớp áo choàng, ẩn mình dưới bóng cây đại thụ.

    Sương đêm ngày một dày, mây che kín bầu trời, ánh trăng ngày càng ảm đạm.

    Một nỗi sợ hãi sâu trong cốt tủy lặng lẽ bao trùm lấy nàng. Thân thể nàng bắt đầu không sao tự chủ được mà run lên. Cừu địch của sư môn đứng cách nàng không xa, đang to nhỏ sau lưng nàng, lại còn giả bộ hoàn toàn không phát hiện ra nàng.

    Nàng biết bản thân rất bắt mắt. Lúc tỉ võ đã có bao nhiêu người quay đầu lại, nhân lúc nàng không chú ý, len lén nhìn nàng.

    Ai cũng biết ở chỗ này, dưới cây này, có một nữ nhân áo đen đang đứng.

    Đột nhiên trong đầu nàng loáng lên một hình ảnh.

    Đó là một người nàng từng chữa trị, một cô gái… bị người ta cưỡng bức, thần kinh không bình thường. Cho dù nàng đã trị hết tất cả vết thương bên ngoài, nhưng đến ngày hôm sau, lúc nàng bưng thuốc tới cô gái ấy đã lặng lẽ treo cổ trong chính căn phòng của mình.

    Nghĩ tới đây, nàng bắt đầu lần tìm mấy thứ đồ trong túi của mình.

    Chỉ có một cái lược gỗ, một chiếc khăn tay.

    Lúc lên đường có Hà Y bầu bạn, nàng cũng chẳng mang theo gì, trên người không có lấy một thứ đồ phòng thân.

    Nàng lén đưa chân dò dẫm, rồi cúi xuống nhặt một hòn đá giấu vào người.

    “Nếu quả thật không xong, mình cũng có thể cắn lưỡi tự vẫn”… trong lòng nàng thầm nhủ.

    Cách này tuy đã đọc trong sách nhiều lần nhưng chưa từng thấy có người thực sự làm.

    Tự cắn lưỡi mình?… Nó sẽ như thế nào?

    Hành nghề y bao nhiêu năm, nàng đã hình thành một thói quen nhìn người khác: bất kể là bệnh nhân gì, trong mắt nàng đều như một loại sinh vật đông cứng trong hổ phách, nàng có thể tùy ý quan sát, xoay qua lật lại, lúc cần thiết còn có thể mổ banh ra.

    Cho nên nàng biết, sâu trong nội tâm tất cả nữ nhân đều ghét đại phu.

    Nam nhân bất cứ lúc nào cũng có thể coi thân thể mình là một khối hổ phách, cái gì mà cạo xương trị thương, cái gì mà tráng sĩ chặt tay, cái gì mà coi chết như về… Nữ nhân thì vạn vạn lần không làm được. Nữ nhân chỉ có cảm giác không có thân thể.

    Nàng vội vàng mở mắt ra, trong miệng đột nhiên có một tư vị kỳ diệu.

    Tựa như đột nhiên nhớ tới cái gì, nàng mừng rỡ sờ lên mái tóc mình.

    Trên đó có một cây thoa rất nhọn, chỉ tiếc là bằng vàng nguyên chất, quá mềm. Nàng vẫn rút nó xuống giấu trong tay, vạn nhất có chuyện xảy ra, chí ít nàng vẫn biết có một huyệt đạo chọc vào là chết. Chết như thế cũng sẽ không đau đớn lắm.

    Có điều khuôn mặt nàng sẽ méo mó thành bộ dạng rất đáng sợ.

    Nàng từng trông thấy một nam nhân chết như thế, tất cả các đường nét và chỗ lồi lõm trên khuôn mặt sẽ biến dạng tựa như đóa hoa nở bung hoặc như gợn sóng lăn tăn lan ra bốn phía. Tình trạng ấy cứ như ăn nhầm thứ gì đó trong một buổi tiệc thịnh soạn, hay như lúc tế tổ mà bệnh dạ dày phát tác. Nói tóm lại, mặt của anh hề trông cũng không cổ quái buồn cười như thế.

    Cái chết của anh ta rõ ràng rất đáng buồn, nhưng mọi người nhìn thấy khuôn mặt người quá cố thì lại không nhịn được len lén cười.

    Những việc một đời người trải qua vốn không hề tuân theo một hướng nhất định, đây thực sự là một việc đáng tiếc nuối.

    Ngô Du cảm thấy sợ hãi với chính những tưởng tượng sinh động của mình… dường như những thứ ấy toàn bộ là việc đang diễn ra… cơ thịt trên mặt nàng không tự chủ được mà giật giật.

    Làm thế nào bây giờ? Mình phải làm sao đây? Nàng tự hỏi đi hỏi lại trong đầu.

    Dần dần, nàng thở phào một tiếng. Rõ ràng người của Đường môn không hề phát hề phát hiện ra nàng, bọn họ lục tục bỏ đi rồi. Sau chót, Đường Tiềm cũng thong thả đi về phía bờ đầm lầy.

    Mây trên trời càng lúc càng nhiều, trời cũng càng lúc càng tối. Nếu không phải đây là một nơi khá rộng và thoáng, nàng gần như không phân biệt nổi đâu là bóng cây, đâu là bóng người.

    Cả người nàng mềm nhũn đi, ngồi xuống cạnh cái cây, vừa quan sát bước chân của Đường Tiềm, vừa tuyệt vọng đợi Hà Y quay lại.

    Đường Tiềm mới đi vài bước đột nhiên lại dừng lại.

    Sao thế? Hắn phát hiện ra điều gì sao?

    Nàng nín thở, tim đập thình thịch, cảm thấy bản thân căng thẳng tới sắp xỉu đến nơi.

    Sau đó, hắn chợt quay người, đi về phía nàng!

    Nàng đã bị dọa tới không dám động đậy nữa rồi.

    Bước chân của hắn rất kiên định, tựa như biết nơi đây có một người, đợi tới khi đi tới trước mặt nàng, thần thái trên mặt trở nên do dự.

    Nàng ngồi im thin thít, nín thở, hình như chỉ còn mỗi cách này bản thân mới có thể biến mất trước mắt tên mù kia.

    Thật sự biến mất được sao?

    Hồi còn nhỏ, nàng thường chơi trốn tìm, đây đã là chuyện của mười mấy năm về trước. Lúc hắn thong thả bước về phía nàng, thật giống như nàng sắp bị người đi tìm tóm được đến nơi, không tự chủ được mà hét lên một tiếng, nâng hòn đá trong lòng phang thẳng về phía đầu Đường Tiềm!

    Hắn tóm lấy tay nàng một cách chuẩn xác, hỏi: “Chúng ta biết nhau à? Sao vừa thấy tôi cô đã muốn động thủ rồi?”

    Nàng gào to: “Ngươi chớ có động vào ta! Nếu còn chạm vào ta, ta sẽ cắn lưỡi tự sát!”

    Đường Tiềm khẽ cười nhạt, buông tay nàng ra: “Thì ra là Ngô đại phu.”

    Nhân cơ hội đó, nàng giơ cây thoa vàng lên đâm thẳng vào cổ họng hắn!

    Hắn đành tóm tay nàng lại, đoạt lấy cây thoa vàng trong tay nàng.

    Kế đó, nàng dùng chân liều mạng đạp hắn, đương nhiên nàng biết nam nhân có một chỗ rất sợ bị đạp. Cho nên nàng không hề do dự đạp thẳng vào nơi ấy.

    Đường Tiềm đưa chân chặn chân của nàng lại, nhẹ nhàng tránh thoát.

    “Đại phu có khác, đạp người mà cũng có học vấn hơn người thường”, hắn bật cười.

    “Ngươi… ngươi muốn làm gì? Chớ có mưu đồ xấu xa, Hà Y sẽ tới đón ta ngay bây giờ”, nàng thở hổn hển nói, trong lòng run rẩy.

    Hắn chẳng để tâm, khoanh tay, vui vẻ nói: “Tôi chỉ đang nghĩ, một đao đêm qua, bây giờ nên đem trả cô nhỉ? Hay là…”.

    Mới nói được một nửa, nàng đã cắm đầu cắm cổ chạy.

    Mây dày sớm đã che khuất ánh trăng, bốn phía tối đen như mực. Lòng Ngô Du rối tung rối mù, cuống cuồng chạy, chẳng phân đông tây, đợi đến khi nàng nhận ra mình chạy nhầm chỗ thì đã muộn mất rồi, hai chân nàng đã lún xuống bùn lầy.

    Nàng càng muốn rút chân ra thì lại càng chìm nhanh hơn, phút chốc, bùn đã ngập tới gối.

    “Cứu tôi với!”, nàng kêu lớn. Sau đó thân thể bỗng căng ra, Đường Tiềm đã kéo nàng ra khỏi bùn, lôi lên đất bằng.

    “Ta không cần ngươi cứu ta!”, nàng sắc giọng quát.

    Còn chưa kịp định thần, Đường Tiềm đã ăn một cước hung dữ của nàng. Kế đó, nàng lại vùi đầu chạy vào trong rừng rậm.

    “Trong rừng có sói…”, Đường Tiềm ở sau lưng nàng nhả ra một câu.

    Đã chạy tới bờ rừng, nghe được câu này nàng vội dừng lại, lông mày dựng lên, quay người giận dữ quát: “Đường Tiềm, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”.

    Hắn nhạt giọng nói: “Tôi chỉ định hỏi, một mình cô đứng đó có sợ không? Có cần giúp gì không?”.

    “Phi! Người của Đường môn tốt thế sao? Chẳng qua là ngươi muốn… muốn mưu đồ làm chuyện xấu xa! Ta nói cho ngươi biết, họ Đường kia! Nếu ngươi dám vô lễ với ta, ta thà để sói ăn thịt cũng quyết không chịu nhục!”, nàng cao giọng nói.

    “Chậc chậc, câu này nghe không tệ, rất tráng liệt”, Đường Tiềm bắt đầu cười, nói tiếp: “Nếu cô đã không sợ, cũng không cần giúp đỡ, vậy tôi cáo từ”.

    Nói xong, hắn quay người bỏ đi thật.

    Bước chân của hắn vẫn có chút khập khiễng, mà thật ra là cực kỳ khập khiễng.

    Ngô Du lại nhớ tới một đao mình đâm tối qua.

    “Này! Đường Tiềm!”, nàng chợt cất tiếng gọi.

    Đường Tiềm quay người lại, hỏi: “Lại có việc gì nữa?”

    “Đưa ta ra với”, rõ ràng là nhờ vả hắn vậy mà giọng điệu nói ra lại biến thành như ra lệnh.

    Đường Tiềm bước tới, hỏi: “Cô biết khinh công không?”

    Nàng lắc lắc đầu, một lúc sau mới phát hiện ra hắn vẫn đang đợi mình trả lời, mới nhớ Đường Tiềm là người mù, chẳng thể nhìn thấy mình bèn nói: “Không, không biết chút nào.”

    “Thế tại sao cô còn muốn tới đây góp vui?”

    “Ta chỉ là muốn tới xem ngươi sẽ chết ra sao, thế thôi. Ai ngờ ngươi lại không chết, thật đúng là khiến người ta thất vọng”, nàng cao giọng không biết ngượng nói với hắn.

    “Câu này nghe không được nhân đức cho lắm”, hắn lắc lắc đầu.

    “Ta chính là người như thế đấy! Trước giờ vẫn thế! Ngươi quản được sao!”

    “Tôi muốn đưa cô ra thì phải ôm cô, cô có phiền không?”, hắn từ tốn buông một câu.

    “Cầm lấy!”, nàng kéo tay hắn, đưa cho hắn một vật vừa mềm vừa nhẹ.

    Hắn sờ sờ, hỏi: “Đây là cái gì?”

    “Găng tay, đeo nó lên là ngươi có thể ôm ta rồi”, nàng nói.

    “Từ trước tới giờ tôi không đeo găng tay”, hắn ném trả thứ ấy cho nàng.

    “Tôi đếm từ một tới ba, cô tự quyết định có muốn đi với tôi không”, hắn nhạt giọng đếm: “Một”.

    “Đeo găng tay thì có làm sao? Sao ngươi không chịu đeo?”

    “Hai.”

    “Ta lại sợ ngươi sao? Lẽ nào không có ngươi thì ta không dám ở lại đây? Nực cười!”

    “Ba.”

    “Được rồi, không đeo thì không đeo…”, nàng phải thỏa hiệp rồi.

    Đường Tiềm ôm lấy nàng, tung mình phi qua đầm lầy. Đôi tay nàng ôm chặt lấy cổ hắn, suýt nữa bóp chết hắn.

    Bùn đất dưới chân đã cứng chắc, hắn dừng lại, nhẹ nhàng đặt nàng xuống: “Đến rồi.”

    Ngô Du buông một tiếng “Đa tạ”, giọng điệu chẳng có lấy nửa phần nhiệt thành.

    “Tạm biệt”, hắn nói.

    “Tạm biệt”, nàng nói.

    Hắn đi về phía tây, nàng đi về phía đông.

    “Này!”, nàng lại gọi hắn.

    “Còn gì cần phân phó nữa?”, Đường Tiềm dừng bước.

    “Ở đây sao tối thế này? Sao giơ tay chẳng nhìn thấy ngón?”, Ngô Du ngó xung quanh bóng cây đen đặc, không khỏi chùn chân.

    “Bởi vì giờ là nửa đêm.”

    “Ta không nhìn thấy đường, ngươi… ngươi có đánh lửa không?”

    Đường Tiềm nghiêng đầu, khoanh tay, cười tủm tỉm với nàng.

    “Ngươi cười cái gì?”, nàng hỏi.

    “Cô tìm người mù xin lửa?”

    Mặt Ngô Du lập tức đỏ bừng, đành nói: “Vậy ngươi nói cho ta, đường trước mặt phải đi thế nào?”

    Hắn lại tủm tỉm cười nhìn nàng.

    “Ngươi lại cười gì nữa?”

    “Cô tìm người mù hỏi đường?”

    “Ta…”, nàng cứng họng.

    Nghĩ một lúc, Ngô Du nói: “Ở đây rõ ràng chỉ có một con đường là đi về phía đông. Tại sao ngươi lại đi ngược về phía tây?”

    “Bời vì ở đó có người đợi tôi?”

    “Đợi ngươi? Để làm gì?”

    “Bởi vì tôi không quen thuộc nơi này, rất dễ bị lạc đường”, Đường Tiềm lạnh nhạt giải thích.

    Thì ra hắn vẫn cứ là một kẻ mù, tuyệt đối không hề thần thông quảng đại như nàng tưởng tượng.

    “Ta sợ đi một mình, ở đây tối quá”, nàng ấp úng.

    “Tôi đưa cô đi một đoạn vậy. Trước mặt có lẽ phải đi thêm một canh giờ nữa sẽ tới Thần Nông trấn, nếu như… vậy sẽ nhanh hơn một chút”, hắn định nói, “Nếu như tôi ôm cô thi triển khinh công thì sẽ nhanh hơn một chút”, lời ra tới môi thì lại cảm thấy không ổn, bèn lược bớt vài chữ trong đó, nghĩ hẳn nàng có thể hiểu ý tứ của hắn.

    “Không”, Ngô Du cắn môi, nhẹ giọng đáp.

    Hắn không nói gì nữa, chỉ đành giống như một tên vệ sĩ theo sau nàng.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+