Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mê hiệp ký – Chương 04 phần 3 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tay
rút kiếm của sáu người phái Nga y đồng thời gồng lên, sát khí cuồn
cuộn. Mấy năm gần đây, Nga My thất kiếm tiếng tăm đang thịnh, nhất là từ
một năm trước, sau khi họ phá Võ Đang thất kiếm pháp. Trên giang hồ
truyền rằng, không có một ai có thể an toàn thoát khỏi bảy người ấy hợp
công.

“Sở cô nương đã chịu xuất hiên, vậy những ai không
liên can tới việc này, xin hãy lùi xa mười trượng. Phái Nga My không
muốn làm bị thương người vô can”, Thẩm Đồng nói.

Sau người chia thành hai hàng, bắt đầu bày trận.


Y cười lạnh nói: “Sao đây, các vị đến việc quý sư huynh cuối cùng đã
chết thế nào cũng lười không thèm hỏi, cứ thế bày trận, chẳng phải có
hơi vội vàng sao?”.

Phương Li Châu hét lên: “Còn phải nói
gì nữa, nếu chẳng phải người dùng âm mưu quỷ kế, sư huynh ta sao có thể
bỏ mạng dễ dàng thế được?”, nói rồi vung kiếm chuẩn bị xông tới. Thẩm
Đồng lại kéo nàng lại rồi nói với Hà Y: “Được, cô nói đi”, xem ra y là
người rất điềm tĩnh.

“Thẩm Bân đúng là có tới tìm tôi, nhưng chúng tôi vốn chưa hề động thủ”.

“Không
phải là cô. Vậy thì là ai?” Thẩm Đồng lạnh lùng hỏi, rõ ràng đối với
lời của Hà Y, một chút cũng không tin: “Lúc đi rõ ràng huynh ấy nói với
tôi là đi tìm cô. Ở hiện trường lại có ngựa với túi hành lý của cô”.

Hà Y nhìn thanh kiếm của mình, nói: “Lời tôi nói là thật. Nếu như tôi muốn che giấu đã không tự mình bước ra đây”.

“Cô muốn nói, cô biết ai là hung thủ thực sự?”

Hà Y nhìn lên mái nhà đối diện, từng chữ từng chữ nói ra: “Biết, bởi chúng đã tới đây rồi”.

Chữ
“rồi” chưa nói xong, chợt nghe thấy âm thanh “đinh đang”, hai bóng xám
tóc dài đã như ma quỷ từ phía xa lướt tới. Phương Li Châu quát: “Kẻ đang
tới là ai?”.

“Tránh ra!” Hà Y đẩy Phương Li Châu một
cái, chỉ nghe “đang” một tiếng, một vật hình ống trong tay bóng xám đã
phát xạ, Phương Li Châu theo đó mà ngã xuống.

Nàng vừa nàng vừa ngã xuống, năm người còn lại đã vây lấy kẻ vừa tới.

Bóng
xám kia thì ra có một nam một nữ, nữ thì mắt ngọc mày ngài, áo dài chấm
đất, lúc đáp xuống đất nhẹ nhàng hệt như một chiếc lá vừa bị gió thổi
rụng từ trên cây xuống. Còn nam nhân bên cạnh, dáng vẻ ngạo mạn, nhưng
cũng mày rậm mắt sáng, cực kỳ anh tuấn. Dưới nách nam nhân kia có kẹp
một chiếc quải trượng đen tuyền, y phục phơ phất, eo bên phải trống
không, chân phải đã cụt tận gộc. Hắn nhìn nữ nhân kia lấy ra một ống độc
châm nheo mày nói: “Lão Thập, lần sau có thể đổi một loại độc khác
không, mùi của ống độc châm này thực là khó ngửi”, nói xong bèn rút
trong người ra một chiếc khăn thêu hoa, vẻ chán ghét mà bịt mũi lại.

Trong đầu Hà Y thoáng hiện lên một cái tên: Đường Thập. Lão Thập của Đường gia, đó là một nữ nhân thích dùng độc.

Nữ
nhân cười vang: “Tam ca, mùi khó ngửi nhưng lại thực sự hiệu nghiệm,
muội đã làm riêng cho huynh một bình thuốc giải rồi”, nói rồi đưa ra một
cái bình nhỏ: “Mở ra, xoa một ít vào dưới mũi là không ngửi thấy gì nữa
rồi”, hai người đó rõ ràng bị năm thanh kiếm vây lấy, vậy mà cơi như
không cười nói tự nhiên.

Thẩm Đồng hừ một tiếng, nói:
“Đường Thập. Đường Tam, hai vị muốn cúi đầu chịu trói, nộp thuốc giải
hay là muốn loạn kiếm phanh thây?”.

Đường Thập yểu điệu
cười: “Tam ca, bon họ hỏi chúng ta kia. Huynh xem chúng ta cúi đầu chịu
trói mới được, hay loạn kiếm phanh thây mới tốt?”.

Đường
Tam cười nhạt: “Không tốt như nhau”, mắt lại nhìn Mộ Dung Vô Phong: “Gần
đây trên giang hồ dường như què không ít. Ngoài ta ra, ở đây vẫn còn
một tên”.

Hà Y nhìn Mộ Dung Vô Phong có chút căng thẳng.
Cứ như sự kiêu ngạo của chàng nghe thấy hai chữ “kẻ què” kia, nhất định
rất tức giận.

Trên mặt Mộ Dung Vô Phong tuyệt nhiên chẳng
hiểu gì. Chàng từ tốn nói: “Ta với giang hồ chẳng có liên quan gì.
Nhưng Đường gia vừa ra tay đã dùng một ống ‘Bách lạc thần mang’, trên
phương diện giết người rất có uy lực. Trước nay nghe nói người Đường Môn
tuân thủ môn quy rất nghiêm, thông thường không dễ dàng ra tay, đối với
độc dược lại càng cẩn thận. Xem ra, đó hẳn là tin đồn nhảm, hoặc là môn
quy đã loạn rồi. Cuối cùng vẫn là đời sau chẳng bằng đời trước”.

Sắc
mặt của Đường Thất khẽ biến. Ám khí trên tay ả, từ hình dạng bên ngoài
mà trông thì giống hệ ‘Bạo vũ lê hoa châm’ trong truyền thuyết, nhưng ả
thường dùng khi đi lại trên giang hồ chính là ‘Ngũ độc thần châm’. Món
‘Bách lạc thần mang’ này là ám khí mật truyền của Ngũ Tiên giáo miền Vân
Nam, thường dùng nó giấu trong ống tay áo để bắn ra. Sau khi có được,
Đường Thập cải tiến, trang bị thêm ống độc châm, một lần có thể bắn ra
hơn trăm mũi châm độc, đây vẫn là lần đầu sử dụng. Thế mà người này chỉ
liếc mắt cái mà đã nhìn ra ngọn ngành. Ả cười cười, trong nụ cười có
chút xấu hổ, nói với Đường Tam: “Kẻ này thật thú vị, muội rất thích. Đợi
chút nữa đi khỏi phải nhớ mang hắn theo. Nhà chúng ta không phải thiếu
một tay thầy thuốc hay sao?”.

Đường Tam lạnh nhạt đáp: “Người này, chúng ta chưa chắc đã hầu nổi”.

“Sao
lại không hầu hạ nổi? Vị đại ca này tên họ là gì? Một bữa ngươi ăn
nhiều lắm sao?”, ả một mặt cười cười nói nói, một mặt đã vung tay, năm
cây phi tiêu độc bay tới. Lại thấy một bóng người chớp động, Ông Anh
Đường đã đưa hai tay lên, dùng bàn tay không bắt hết phi tiêu, bình thản
như hái đậu vậy. Đường Thập nhìn đôi tay của ông ta nói: “Gan của ông
chủ Ông càng ngày càng lớn đấy, đến cả độc tiêu bản cô nương cũng dám
bắt”, đôi tay ấy đáng ra phải lập tức sưng lên, rồi nhanh chóng thối rữa
mới đúng. Bây giờ nhìn qua, đừng nói sưng là sưng, đến da gà cũng chẳng
thèm nổi.

Ông Anh Đường nói: “Đâu có, đâu có. Sớm đã
nghe Đường gia đời sau chẳng bằng đời trước. Ví như độc dược đời trước
Đường gia phối chế, quả thật tại hạ không dám tiếp”.

Mộ
Dung Vô Phong lãnh đạm nói: “Thứ của đời trước, chẳng qua cũng chỉ thế
này thôi. ‘Phùng Ấn tán’ bôi trên cây tiêu độc này chính là do một nha
hoàn họ Phùng của Đường gia trước đây phối ra. Sau này thị được gả cho
Đường Tuyển, tuy chỉ làm thiếp nhưng cũng là con dâu của Đường gia”.

Mặt của Đường Thập càng đỏ rần, chợt nhận ra người trước mặt mình là ai.

Đó
chính là vị thần y tàn phế, đến việc ra khỏi giường cũng rất khó khăn
trong truyền thuyết. Người suốt mười mấy năm nay liên tục đối đầu với
Đường môn đất Thục, chuyên hóa giải độc dược của Đường gia, Mộ Dung Vô
Phong.

Mỗi khi một loại độc dược mới xuất hiện trên giang
hồ, chẳng quá vài hôm, các cửa tiệm thuốc bên ngoài Vân Mộng cốc đã bắt
đầu bán thuốc giải. Thậm chí Mộ Dung Vô Phong còn nghiên cứu chế ra một
loại thuốc độc cấp tốc có tính dự phòng, có thể chống lại gần như mọi
loại độc dược truyền thống của Đường Môn.. Nghe nói nhân sĩ giang hồ cơ
hồ trong tay ai cũng có một lọ.

Từ khi có Mộ Dung Vô Phong, sự nghiệp và thanh danh của Đường môn phải chịu đả kích xưa nay chưa từng có.

Chẳng
qua nhìn Mộ Dung Vô Phong trước mắt, so với tưởng tượng của Đường Thập
thì khỏe mạnh hơn nhiều. Trong tưởng tượng của Đường Thập, Mộ Dung Vô
Phong đáng ra phải là một nam nhân mắc chứng phong thấp, đau yếu tới mức
biến dạng, mỗi cử dộng đều phải có người bên cạnh giúp đỡ, hầu hạ. Thế
mà nhìn hắn ung dung tự tại, nếu không phải đang ngồi trên xe lăn, không
phải ẩn hiện dưới lớp y phục kia là đôi chân sau nhiều năm tàn phế mà
yếu ớt vô lực thì đơn giản là chẳng có gì khác so với người bình thường
cả.

Đường Thập biết Mộ Dung Vô Phong hiếm khí rời cốc,
không ngờ tới hắn cứ thế bầu đoàn ít ỏi mà xuất hiện tại đây. Bốn phía
nhất định có không ít cao thủ bảo vệ ẩn nấp. Ả bắt đầu nghĩ mình nên rút
lui như thế nào, theo lối nào mà rút.

Đường Thập cười nói với Đường Tam: “Tam ca, năm tên phái Nga My này giao cho huynh, vị Sở cô nương này để cho muội thế nào?”.

“Không.”
Ánh mắt Đường Tam từ từ nhìn về Hà Y, nói: “Sở cô nương để cho ta, còn
lại đều dành cho nuội”, hắn thúc trượng xuống đất, người đã bay vút lên
như chim cắt, thân hình xoay chuyển giữa không trung, thiết trượng cuộn
gió, trực tiếp bổ xuống hai huyệt “Thiên đài”, “Linh tuyền” của Hà Y. Hà
Y lui lại, tách khỏi thế đòn như sét đánh của Đường Tam, lại nghe thấy
“keng” một tiếng, quải trượng của Đường Tam đã bị một cây côn sắt của
người tùy tùng áo xám đón lấy: “Kẻ này giao cho tôi, cô mau cứu Phương
cô nương”.

Nàng chạy về phía Phương Li Châu, nhìn thấy
bên cạnh Mộ Dung Vô Phong chỉ còn lại Ông Anh Đường. Người tùy tùng còn
lại cũng gia nhập trận chiến, đang giúp ngũ kiếm đấu với Đường Thập.

Mặt của Phương Li Châu tím tái, đã không còn hô hấp.

“Cô ta sao rồi?” vẫn là giọng nói bình tĩnh, chàng cứ như người ngoài cuộc mà ngồi xem tất thảy trước mắt.

Hà Y nói vẻ thương xót: “Chết rồi”, thân thể của cô gái vốn rất mềm mại, giờ đã bắt đầu cứng lại trên tay nàng.

Mộ Dung Vô Phong bắt cổ tay cô gái, điểm nhanh mười mấy huyệt đạo người Phương Li Châu, nói: “Còn cứu được, Theo tôi qua đây”.

Ông Anh Đường dẫn ba người tới căn phòng riêng ở lầu bắc.

Căn
phòng này Ông Anh Đường chỉ dùng để nghỉ ngơi, mỗi buổi trưa ông ta hầu
như đều về ngủ ở đây một lúc. Phòng không rộng nhưng bố cục cực kì hợp
lý. Ông Anh Đường là người rất tình cảm, ông tổ ông ta từng buôn vải nên
đối với y phục vải vóc ông ta rất chú tâm tìm hiểu.

Phương
Li Châu nằm trên giường, mặt mũi xem ra đã không còn chút sắc khí gì.
Toàn thân như chẳng có lấy một giọt máu, mấy chục cây kim độc đã hoàn
toàn đâm vào người.

Sau khi đóng kín cửa, Mộ Dung Vô
Phong nói với Ông Anh Đường: “Ông xuống dưới xem tình hình ra sao, ta sợ
bên dưới không đủ người”.

Ông Anh Đường chần chừ nói: “Nhưng ở đây cố chủ cũng phải có người bảo vệ”.

“Ngài yên tâm, có tôi ở đây rồi”, Hà Y cười nói.

“Cô?”, trong mắt Ông Anh Đường thoáng vẻ hoài nghi nhưng cuối cùng vẫn gật đầu, quay người bước ra ngoài.

Hà Y nhìn theo bóng Ông Anh Đường, rồi nói với Mộ Dung Vô Phong: “Ông ta rất quan tâm đến ngài”.

“Tôi
muốn ông ra đi khỏi là bởi tôi cần phải cởi y phục của bệnh nhân. Tôi
chẳng thể cách lớp y phục này mà chữa bệnh được”, chàng đã nhanh chóng
cởi hết cúc áo của Phương Li Châu. Thân thể yểu điệu tươi trẻ của thiếu
nữ lồ lộ trước mắt. Mộ Dung Vô Phong chú tâm quan sát rất kỹ càng toàn
thân Phương Li Châu, đột nhiên vỗ mạnh lên ngực trái nàng một cái, từ
miệng Phương Li Châu ứa ra một bụm máu đen.

“Cô ấy…còn
sống?” Hà Y nhìn Phương Li Châu đã bắt đầu khe hẽ hô hấp trở lại, không
nhịn được mà kinh ngạc: “Vừa rồi tôi bắt mạch của cô ấy. Cô ấy…rõ ràng
đã chết rồi!”.

“Chết rồi thì chết rồi, chỉ là chưa chết
hẳn mà thôi”, chàng đột nhiên nói. Hình như chết cũng phân thành mấy
loại đấy. Sau đó chàng bắt đầu dùng ngón tay thăm dò huyệt đạo trên
người Phương Li Châu từng li từng tí một.

Ngón tay chàng
dài và xanh xao, móng tay sạch sẽ, lúc đầu ngón tay lần trên da thịt
linh hoạt, mẫn cảm hệt như râu của côn trùng vậy.

“Nửa cốc nước”, chàng đột nhiên nói.

Hà Y lập tức đi lấy nước đem tới: “Nước này quá lạnh, nếu ngài muốn uống, tôi có thể đem đun lại cho ngài”.

Mộ
Dung Vô Phong chẳng nói chẳng rằng, chỉ dùng một con dao nhỏ cực kỳ
tinh tế vạch một đường cực nhỏ trên da Phương Li Châu, rồi nhanh chóng
từ trong đó rút ra một cây ngân châm vô cùng bé nhỏ rồi đem nó bỏ vào
cốc nước. Châm dính máu tựa như cứ bám chặt vào bất cứ vật nào, bị nước
rửa qua mới dần dần chìm xuống đáy cốc. Thì ra cốc nước này chẳng phải
để uống.

Hà Y không nén được khâm phục nói: “Đại phu quả là một nghề tốt, tương lai tôi cũng phải đổi sang hành nghề y thôi”.

Trong
khi nói, Mộ Dung Vô Phong đã dùng cách ấy rút ra mười mấy cây ngân
châm, thủ pháp vừa nhanh vừa chuẩn, cứ như Hà Y xem, không hề thua kém
kiếm thuật cao minh của bản thân chút nào. Nàng không thể không thừa
nhận rằng mỗi loại nghề nghiệp đều có cao thủ riêng của nó, tuy luyện
tập có thể hoàn toàn khác nhau nhưng khi gặp việc rồi, hiệu quả cũng
không khác Cứ lấy thủ pháp của Mộ Dung Vô Phong mà nói, dùng để phóng ám
khí nhất định không chậm hơn Đường Thập.

Hà Y quỳ bên giường, cứ thế nâng cốc nước. Vạt áo của Mộ Dung Vô Phong nhè nhẹ lướt qua mặt nàng.

Nơi vạt áo của chàng phảng phất hương thơm nhè nhẹ như có như không.

Đó là một loại hương thơm rất riêng, không sao hình dung được là mùi vị gì, đọng lại trong phòng rất lâu không hề tan đi.

Nàng không nói thêm gì, chỉ im lặng quan sát tay của chàng.

“Tổng cộng có bao nhiêu cây châm độc trong người cô ấy?”, Hà Y đột nhiên lên tiếng.

“Bốn mươi chín cây. Nếu không phải cô đẩy cô ta một cái, có lẽ phải là một trăm cây.”

“Trong châm ấy có thể có độc không?”, nàng lại hỏi.

“Có.”

“Nói như vậy, ngài còn phải giải độc nữa?”

“Ừm.”

“Ngài
có để ý không? Nhưng việc dại phu phải làm kỳ thực so với kiếm khách
còn phiền phức hơn rất nhiều?”, nàng chợt đi đến kết luận này. Lời nói
còn chưa dứt, bỗng nghe “bốp” một tiếng, Mộ Dung Vô Phong đã nhận một
cái tát, Phương Li Châu đã tỉnh lại, thấy bản thân lõa lồ nằm trước mặt
một nam nhân, vừa giận vừa sợ, mắng chửi: “Dâm tặc to gan! Ngươi dám xâm
phạm thân thể bản cô nương…ta, ta rủa chết ngươi chết băm chết vằm,
chết không tử tế!”

Không ngờ Phương Li Châu đã trọng thương mà sức lực vẫn còn nhiều thế, trên má Mộ Dung Vô Phong hằn lên dấu năm ngón tay.

Nhưng trọng thương vẫn là trọng thương, rồi còn quá giận dữ Phương Li Châu lại lịm đi.

Mộ
Dung Vô Phong điểm huyệt để cô ta không động đậy tiếp nữa, rồi tiếp tục
rút hết số kim châm còn lại ra, từng cây từng cây một, thần sắc bình
tĩnh, cứ như một cái tát vừa rồi không hề đánh lên mặt chàng.

Hà Y nhìn chàng, chợt nói: “Vừa mới rồi tôi có nói muốn làm đại phu phải không?”.

“Không nói”, chàng lãnh đạm đáp. Qua một lúc, lại nói: “Nữ nhân trong giang hồ, tính khí đều ngang ngược thế sao?”.

“Không hẳn”, nàng từ tốn đáp: “Tính tình của tôi rất dễ chịu”.

Mộ
Dung Vô Phong cẩn thận kiểm tra toàn thân Phương Li Châu ba lần, dám
chắc không bỏ qua một cây châm độc nào rồi mới để Hà Y mặc y phục vào
cho cô ta.

Chàng vịn vào tay ghế ngồi thẳng trở lại rồi
ngả người tựa vào lưng ghế, trên trán đã ướt đẫm mồ hôi. Vừa rồi phải
khom lưng rất lâu mà chân chàng thì hoàn toàn vô lực cho nên phải vô
cùng vất vả để giữ tư thế ấy. Đến khi được ngồi thẳng trở lại, chỉ cảm
thấy đầu váng mắt hoa, hít thở cũng bắt đầu gấp gáp. Chàng chỉ đành nhắm
mắt, đợi cho hô hấp của mình từ từ ổn định trở lại.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+