Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mê hiệp ký – Chương 08 phần 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ăn xong đang xoa xoa tay, chợt thấy có người từ bên ngoài tiến vào.
Người này xem ra là dạng đã quen lên xe xuống ngựa, mặc áo lông chồn,
khuôn mặt toát ra vẻ phú quý. Vệ lão bản vội vàng chào hỏi: “Ai da, vị
đại gia này, sáng sớm tới bản tiệm không biết có việc gì sai bảo?”.

Người
đó không thèm nhìn ông ta lấy một cái, chỉ lạnh lùng hắng giọng, coi
như có chào hỏi, rồi đem một bọc tiền đặt lên quầy, nói: “Đây là hai
trăm lượng, Vệ lão bản có thể đem khoản này tìm người khác áp tải quan
tài. Vị cô nương này là khách quý của công tử nhà ta. Quý nhân há có thể
làm việc hèn mọn?”.

Nói xong bèn đi tới trước mặt cô
gái, chắp tay nói: “Tại hạ là Bành Thất của Thí Kiếm sơn trang, công tử
nhà tôi nghe danh Sở cô nương đã lâu nên rất ngưỡng mộ, muốn mời cô
nương tới Giang Nam một thời gian. Đây là năm trăm lượng gọi là gặp mặt,
thêm một hộp châu báu, xin cô nương vui lòng thu nhận”.

Người
này dâng qua một tờ ngân phiếu, một cái hộp gỗ, mở ra toàn là châu báu
lấp lánh, Vệ lão bản đứng bên cạnh cũng nhìn tới mê hồn.

“Không đi. Tôi không có thời gian”, cô gái kia nhìn thấy châu báu cũng chẳng buồn có phản ứng gì.

“Việc
này…”, Bành Thất trầm ngâm một lúc, nói: “Cô nương chưa có thời gian
thì cũng không cần vội. Công tử chỉ mong cô nương dời địa điểm tỉ kiếm
sang Thí Kiếm sơn trang, nơi sơn thanh thủy tú miền Giang Nam trù phú,
tốt hơn nhiều so với Phi Diên cốc là chốn đầm lầy khắp nơi”.

“Tỉ kiếm?”, cô gái ngẩng đầu nhìn, “Tỉ kiếm gì?”.

“Hay
là cô nương mải làm ăn bận tới nỗi quên dự định của mình rồi? Cô nương
và Hạ công tử hẹn mùng Năm tháng Năm tỉ kiếm. Chuyện này sớm đã đăng
trên Giang hồ khoái báo, bây giờ ai cũng rậm rịch tới Thần Nông trấn
rồi”.

“Sao tôi không biết chuyện này?”, cô gái nói.

“Việc
này… tại hạ cũng không rõ. Có điều nghe nói Hạ công tử đã mời được
người làm chứng, việc này là việc không thể tránh khỏi. Huống chi trận
đấu này sớm đã phải diễn ra từ ba tháng trước rồi, nghe nói bởi Hạ công
tử có việc gấp phải đi cho nên mọi người mới đành ngậm ngùi ra về. Bây
giờ không thể thay đổi được nữa, nếu không thể diện của phái Nga My hỏng
bét. Cả giang hồ đang ngóng đợi đấy.”

Cô gái không nói lời nào.

“Công
tử nhà tôi còn nói, nếu khó có thể chuyển địa điểm, ngài có thể đích
thân tới làm người làm chứng cho cô nương. Lấy thanh danh và địa vị của
đại công tử Tạ gia, cũng tính là đủ tư cách làm người làm chứng.”

Cô gái nói: “Tỉ kiếm, tôi đương nhiên phải đi, nhưng bây giờ tôi phải làm ăn đã”.

“Vệ lão bản, hai trăm lượng này ông nhận hay không?”, Bành Thất trầm giọng nói.

Vệ
lão bản lắc đầu, nói: “Không dám. Tiểu nhân vừa mới ký hợp đồng với vị
cô nương này. Tiệm tuy nhỏ nhưng trước giờ làm ăn có chữ tín, đã ký tên
điểm chỉ, đương nhiên không thể thay đổi. Hai trăm lượng bạc này đành
phải xin Bành gia thu về”, ông ta cung kính đem túi bạc dâng trước mặt
Bành Thất.

“Những thứ khác ngài cũng lấy về đi. Nói với công tử nhà ngài, tôi đã tìm được người làm chứng rồi”, nàng bình thản nói.

“Hả?”

Cô gái chỉ vào Vệ lão bản nói: “Chính là ông ấy”.

Trên
mặt Bành Thất đã hiện rõ vẻ giận giữ. Cô gái cũng không thèm để ý tới
Bành Thất, tiếp tục nói: “Vệ lão bản, nếu ông chấp thuận làm người làm
chứng cho tôi, tự nhiên tiền cũng sẽ không ít”.

Vệ lão
bản cười nói: “Việc trọng đại trong võ lâm thế này, Vệ Đại Phúc tôi chỉ
sợ không có phúc được gặp, nếu cô nương đã đề cử, đương nhiên tôi sẽ đi.
Chỉ là… có điều, tôi là người ngoài nghề, đừng nói tới kiếm, đến dao
nấu ăn cũng chưa từng dùng qua. Chỉ sợ không đủ tư cách”.

“Đủ,
đủ. Ông là chủ tiệm quan tài, khẳng định rất có hiểu biết về người
chết, có kinh nghiệm ấy là đủ lắm rồi”, cô gái cười đùa, “Kiểu tỉ võ
này, thực ra chẳng cần người làm chứng, chỉ có người thắng mới có thể
sống tiếp thôi”.

Đang nói, bên ngoài cửa vọng tới tiếng
xe ngựa, có sáu đại hán giắt đao nhảy xuống, tung người lộn mình một cái
đã đứng ngay ngắn trước cửa tiệm. Chỉ nghe thấy có tiếng bước chân nặng
nề, một người đàn ông rất to lớn tiến vào, đằng sau còn có mười tùy
tùng đi theo.

Người đàn ông này lưng rộng mười thước, râu ria khắp mặt, đôi con mắt uy phong lầm lẫm.

Vệ
lão bản vừa nhìn thấy vội vàng chạy lại, nói giọng nịnh nọt: “Hùng gia,
chào buổi sáng! Sở cô nương, vị này là Hùng đại gia, Tổng đà chủ Động
Đình hồ Tam Tương thập thất đà”, rốt cuộc vẫn là người làm ăn, Vệ Đại
Phúc vừa nhìn thấy đội hình của Hùng Bính Cực đã biết lần này tới không
phải để mua quan tài.

Hùng Bính Cực đâu thèm để ý tới Vệ
lão bản, chỉ hướng tới cô gái nói: “Sở cô nương giá lâm đất này, ha ha
ha, quả thực là vinh hạnh của Động Đình hồ Tam Tương thập thất đà. Người
đâu, mang đồ lên”.

Lao xao một lúc, có ba đại hán tiến
tới, bê ba mâm sắt rất nặng đặt lên bàn. Hùng Bính Cực nói: “Sở cô nương
há thèm để mắt tới tiền bạc. Tiền bạc thì có là cái gì! Đây là hai trăm
lượng vàng. Một hòm châu báu. Bản hội còn có một vị trí tốt để trống
chờ cô nương, nếu cô nương không chê, ngay ngày mai sẽ thành Tổng đà chủ
của Thập thất đà”.

Tổng đà chủ quản lý mười bảy phân đà, tiền dâng lên mỗi tháng không biết bao nhiêu mà kể. Đương nhiên là một vị trí tốt.

Cô gái vẫn lạnh nhạt nói: “Thân gái quê mùa, sao dám nhận hậu lễ của Tổng đà chủ”.

Hùng
Bính Cực nói: “Lý ra chúng tôi không nên quản việc tỉ kiếm của cô
nương. Có điều nghe nói cô nương vẫn chưa tìm được người làm chứng, Hùng
Bính Cực này tuy bất tài, nhưng cũng có thể múa vài chiêu kiếm, nguyện
làm chứng cho cô nương”.

Tùy tùng phía sau nghe nói thế
đều nhíu mày. Từ bao giờ Hùng đại gia lại nói năng khiêm tốn, khách khí
thế này? Trên lưng ông ta đeo một thanh trọng kiếm, người trong giang hồ
gọi là “Thiết Hoa Bạo kiếm”, mỗi khi rời vỏ là lấy một mạng.

Cô gái nói: “Đa tạ thịnh tình của Hùng gia. Tôi đã mời được người làm chứng rồi”.

Hùng Bính Cực nhíu mày hỏi: “Hả? Là ai?”.

“Ông ta”, nói rồi chỉ Vệ lão bản.

Hùng Bính Cực lạnh lùng nhìn Vệ lão bản, đôi mắt báo như đao sắc lườm ông ta: “Hắn? Hắn chỉ là một tay bán quan tài thôi”.

Vệ
lão bản mới nghe thấy hai chân đã mềm nhũn, lập cập nói: “Hùng gia…”,
nói chưa dứt lời, Hùng Bính Cực đã đập một chưởng xuống đỉnh đầu ông ta,
lập tức máu văng lên cả người cô gái.

“Cô nương nói có người làm chứng, giờ thì không có nữa rồi”, Hùng Bính Cực âm trầm nói.


gái đứng dậy, quay người nhìn xác chết dưới đất, sau đó nói: “Muốn làm
người làm chứng cũng không khó. Trước tiên hỏi kiếm của ta có đồng ý hay
không?”

Trên tay nàng chỉ là một thanh kiếm tầm thường giá một lượng bạc mua ở tiệm bán kiếm.

Hùng
Bính Cực cuồng ngạo cười một tiếng, nói: “Vậy xin lĩnh giáo!”, trọng
kiếm rút ra, vung một cái đã chặt đứt cây trụ nhà cạnh bàn, “Bình” một
tiếng, gian phòng vẹo một nửa, ngói trên đỉnh đầu ào ào rơi xuống.

Đợi
khi kiếm của hắn ta đang vung lên, kiếm của cô gái đã bay vút tới, đem
đầu của Hùng Bính Cực vừa khéo chặt rơi trên cây trụ gãy. Thân mình vẫn
đứng như trời trồng, qua một lúc thì đổ ập xuống, không động đậy nữa.

Cô gái lạnh lùng đảo mắt quét qua cả đám đang thất sắc đứng ngây ra đó, nói: “Còn kẻ nào muốn làm chứng cho ta nữa?”.

Thoáng
chốc người ở đó đã chạy biến. Lúc đi cũng không quên mang theo đồ lúc
trước mang đến. Cô gái khom mình, thăm dò xem Vệ lão bản có còn hô hấp.
Lúc ngẩng đầu lên thì thấy một người phụ nữ đang dắt tay một đứa bé
trai, kinh hãi nhìn nàng, run giọng nói: “Ông ấy… ông ấy sao rồi?”.

“Vệ tẩu?”

Người
phụ nữ gật đầu, nước mắt giàn giụa, khóc nói: “Sao lại thành ra thế
này? Sáng nay hãy còn tốt, ông ấy cũng đang vui, còn nói ăn xong cơm
sáng sẽ dắt con xuống phố chơi… Mẹ con tôi giờ cô nhi quả phụ, sau này
biết làm sao?”

Nàng nhìn hai mẹ con họ, chợt cảm thấy tất
cả đều là lỗi của bản thân, mà trên người thì không có lấy nửa quan
tiền, hoàn toàn không thể giúp đỡ gì.

“Hai người từ giờ tính sao?”, nàng hỏi.

“Không biết, tôi không biết”, người vợ lòng rối như tơ vò nói, “Có lẽ là tới ở nhờ thúc thúc của ông ấy”.

“Giờ
chị đừng đi vội. Mấy hôm nữa tôi sẽ đem tiền đến cho hai người. Năm
nghìn lượng, đủ không?”, nàng quỳ xuống, xoa đầu đứa trẻ nói.

“Ông
ấy… ông ấy là do Hùng đại gia đánh chết, ông ấy nhất định là điên rồi,
Hùng đại gia trước giờ giết người chẳng thèm chớp mắt, mấy hôm trước
đánh nhau với bang phái gì đó, một trận mà chết hơn sáu mươi người. Lão
Vệ nhà tôi sao lại đi chọc hắn ta! Cô nương, cô mau chạy đi, chỉ sợ thủ
hạ của Hùng đại gia sắp kéo đến rồi. Tuy cô nương thân thủ cao cường
nhưng một mình thế yếu, chúng tôi không cần tiền nữa, bán cửa tiệm rồi
sẽ chạy tới chỗ thúc thúc của ông ấy”, người vợ hoảng hốt, sợ hãi nói.

“Không,
Vệ lão bản… vì tôi mà chết, tôi… tôi có lỗi với ông ấy, cũng không ngờ
Hùng… xuất thủ nhanh thế. Mấy ngày nữa kiếm được tiền tôi sẽ quay lại
tìm hai người”, nàng nói rồi cưỡi ngựa đi mất.

“Cô ấy
giết Hùng Bính Cực rồi”, Triệu Khiêm Hòa vừa uống trà vừa xem tờ Giang
hồ khoái báo mới ra. Nơi ở của ông ta gọi là Đồng lâu, chỉ cách Dung Vũ
các của Tạ Đình Vân mười mấy bước, cho nên hai người rất hay ngồi uống
trà tán chuyện với nhau.

“A!”, Tạ Đình Vân kinh ngạc nói, “Xem ra tin tức của Giang hồ khoái báo đúng là rất nhanh. Nói vậy cô ấy đang ở Nhạc Châu”.

“Ừ, chính xác. Tôi đã phái người đi mời rồi. Cũng không biết có tìm được không. Tình hình của cốc chủ sao rồi?”

Từ
sau khi Mộ Dung Vô Phong tỉnh lại, những người hầu hạ bên cạnh đều bị
chàng đuổi ra ngoài sạch, chỉ giữ lại mỗi mình Sái Tuyên.

“Nghe
Sái đại phu nói, tình hình của tiên sinh vẫn chưa có tiến triển tốt.
Đúng là khiến người khác lo lắng không thôi. Đã tỉnh lại mấy ngày rồi mà
vẫn không sao dậy khỏi giường. Đêm qua chỉ ngồi dậy thôi mà bệnh lại
phát tác, lại đành nằm xuống. Thuốc thì uống vào rồi lại nôn ra, nôn ra
rồi lại uống vào, làm người khác nhìn mà buồn. Xem ra lần này so với năm
ngoái còn nghiêm trọng hơn nhiều. Tệ nhất là cốc chủ không chịu nghỉ
ngơi, nằm liệt trên giường rồi mà vẫn đọc bệnh án hằng ngày.”

“Đang bệnh thì không thể quá lao lực, tôi thấy ông tìm cách bảo bọn họ đem ít bệnh án tới thôi”, Triệu Khiêm Hòa nói.

“Đừng
bắt tôi nghĩ biện pháp nữa”, Tạ Đình Vân cười khổ, “Vị đại lão gia ấy
của chúng ta là người dễ bị lừa lắm sao? Chuyện lần trước chúng ta đăng
báo, tuy cốc chủ không nói nhưng khẳng định trong lòng rất tức tối”.

“Việc
ấy thế nào lại giả biến thành thật rồi? Ông tìm thấy Hạ Hồi chưa? Nếu
hắn thực sự cho Sở cô nương một kiếm, rồi đây tôi xem ông ăn nói ra sao
với cốc chủ”, đã đến lúc này rồi mà Triệu Khiêm Hòa vẫn không quên trêu
chọc Tạ Đình Vân vài câu.

“Ài. Rõ ràng lần này Hạ Hồi cố ý
tránh tôi. Tôi cứ cho rằng hắn đã lên tây bắc, không ngờ đến người làm
chứng cho cuộc tỉ kiếm hắn cũng tìm xong rồi. Hiện không biết đang trốn ở
đâu. Tôi đã nhờ vả cả Cái Bang, trước mắt chưa có tin tức gì”.

“Ngô đại phu thì sao?”, sợ Tạ Đình Vân phiền não, Triệu Khiêm Hòa vội chuyển đề tài.

“Cũng bệnh rồi. Vốn là thương hàn, cũng không nặng, ai ngờ mấy ngày rồi mà vẫn chưa đỡ.”

“Người ta thân gái, thân thể vốn yếu ớt. Ông xem bọn ta, mấy chục rồi cũng có bệnh tật gì đâu”, Triệu Khiêm Hòa nói.

“Một
lúc nữa chúng ta tới Trúc Ngô viện xem sao, hôm nay tôi cũng có ba vụ
làm ăn phải bàn với cốc chủ. Việc của Hạ Hồi, lão huynh liệu mà lo đi”,
còn đang nói, Quách Tất Viên mình mẩy ướt đẫm mồ hôi tất tả chạy vào.

Rõ ràng ông ta đã ba chân bốn cẳng chạy gấp tới đây, vừa tới cửa đã mệt thở không ra hơi.

“Các ông đoán xem, ai đang ở cửa cốc”, Quách Tất Viện một hơi uống sạch hai chén trà rồi nói.

“Ai?”

“Sở cô nương!”

“Hả!?”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+