Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mê hiệp ký – Chương 25 phần 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Sáng sớm hôm sau, lúc Mộ Dung Vô Phong còn đang chìm trong giấc ngủ, Hà Y
đã theo Lục Tiệm Phong vào sâu trong núi. Nàng không muốn tiếp tục làm
phiền ông ta, nhất định đòi đích thân mình bắt tuyết báo.

Dọc
đường, để giúp nàng chạy nhanh hơn, Lục Tiệm Phong đã dạy nàng vài
chiêu bộ pháp khinh công cùng phép hít thở hoán khí. Sau đó ông ta bảo
nàng dừng lại, đứng trong tuyết, yên lặng nhìn về phía trước.

Tuyết lớn phủ khắp, trước mặt chỉ là một khoảng trắng mênh mang.

“Ngươi nhìn thấy gì?”, ông ta hỏi.

“Tuyết”, Hà Y đáp.

“Nhìn cho kỹ”.

“Vẫn là tuyết”, nhìn một lúc Hà Y đành đáp thế, rất xấu hổ vì nhãn lực của mình.

Lục Tiệm Phong nói: “Ngươi còn nhận được đường quay về chứ?”.

Hà Y gật đầu.

Lục
Tiệm Phong nói: “Bên trái ngươi khoảng mười mấy trượng về phía trên, có
hai đụn trắng đang chuyển động. Ngươi có thấy không?”.

Hà Y nói: “Có”.

“Rơi từ trên xuống dưới chính là tuyết, di động qua lại hai bên chính là tuyết báo. Bây giờ ngươi có thể nhận ra chưa?”.

Hà Y gật đầu.

“Kiếm
của ngươi chỉ được đâm vào chỗ mắt báo xuyên từ sau gáy đâm ra. Da
tuyết báo cực kỳ quý giá, ta không muốn ngươi đâm thủng lỗ chỗ. Tốt nhất
là công kích trước khi nó kịp phát hiện, sau đó nhanh chóng giết nó,
nếu không dịch mật của nó sẽ biến vị”.

Hà Y nói: “Tôi hiểu rồi”.

Lục Tiệm Phong nhìn nàng nói: “Sao giờ ngươi còn chưa ra tay đi?”.

Hà Y nói: “Đợi đại thúc đi tôi sẽ lập tức ra tay”.

Nàng vừa quay đầu lại, Lục Tiệm Phong đã không thấy đâu nữa.

Trong
mười ngày kế tiếp, gần như ngày nào Mộ Dung Vô Phong cũng có mật báo
tươi để phối thuốc. Tuy thân thể chàng vẫn rất yếu nhưng rõ ràng đã qua
được giai đoạn nguy hiểm nhất.

Ngày hôm đó, lúc Mộ Dung
Vô Phong tỉnh lại hãy còn rất sớm nhưng chàng không sao biết được lúc ấy
chính xác là giờ nào. Đèn trong phòng lờ mờ, cửa sổ bốn bề đều bị rèm
da dày che kín.

Hà Y đã không còn nằm bên cạnh. Nàng có
thói quen dậy sớm, hồi bọn họ ở cùng nhau lúc trước, Hà Y lần nào cũng
dậy trước chàng. Nàng quen luyện kiếm vào lúc bình minh, luyện xong trở
về phòng, thường thì Mộ Dung Vô Phong vẫn chưa dậy.

Trước
khi đi Hà Y còn đắp chăn thật kín cho chàng. Thân thể chàng yếu ớt sợ
lạnh, lúc ngủ thường dán chặt lấy Hà Y, nàng qua trái chàng cũng theo
qua trái, nàng sang phải chàng lại nhào sang phải, bởi vì khi ngủ thân
thể Hà Y ấm áp tựa như một lò sưởi vậy.

Hiện chàng đang
bị thương, nằm trên giường chẳng thể cử động, nơi này chẳng có xe lăn,
cho dù chàng có muốn ra ngoài xem rốt cuộc Hà Y đi đâu cũng chỉ là mơ
tưởng.

Đúng lúc này chàng nghe thấy có tiếng gõ cửa.

Đã là gõ cửa thì người bên ngoài đương nhiên không thể là Hà Y, Hà Y không cần gõ cửa đã vào luôn rồi.

Chàng liền nói: “Mời vào”.

Tiếng của chàng cực nhỏ, cực thấp, bởi chàng bị thương quá nặng, không còn sức lực, mãi trở thành quen.

Cửa mở ra, Sơn Mộc và Lục Tiệm Phong tiến vào.

Người
tiến vào là hai vị tiền bối võ lâm, Mộ Dung Vô Phong cảm thấy bản thân
dù thế nào cũng không nên tiếp tục nằm nữa. Chàng là một người rất có tu
dưỡng, lúc bị bệnh tuyệt đối không gặp khách, càng không bao giờ nằm
trên giường tiếp khách.

Nhưng hiện giờ bộ dạng của chàng như thế, quả thực cũng chẳng biết làm thế nào mà ngồi dậy nổi.

May
mà không biết từ lúc nào có một cái vòng gỗ được treo lủng lẳng phía
trên giường, vòng gỗ không thiên không lệch, nằm ngay phía trên ngực
chàng. Chàng liền vươn tay phải nắm lấy vòng gỗ, tay trái cố sức vịn
thành giường, cuối cùng cũng chật vật kéo được mình ngồi dậy.

Đây là lần đầu tiên chàng ngồi dậy được, vết thương bên dưới tức thì đau buốt như dao cắt, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm.

Sơn Mộc nhìn dáng vẻ gắng gượng của chàng, không nhịn được nói: “Thật ra ngươi cũng không nhất thiết phải ngồi dậy”.

Mộ
Dung Vô Phong tựa lên đầu giường, lựa thế ngồi thật vững, tay trái
chống xuống giường gắng sức đỡ cho thân hình lảo đảo muốn đổ của mình,
lãnh đạm nói: “Hai vị tới vừa khéo, xin mời ngồi. Tôi đang có vài việc
muốn hỏi hai vị”.

Sơn Mộc nói: “Ngươi hỏi đi”.

Mộ Dung Vô Phong nói: “Ngày hôm đó, ở Vân Mộng cốc, là hai vị đã cứu tôi khỏi hồ nước phải không?”.

Sơn Mộc nói: “Bọn ta vốn chưa đi xa. Thật ra lúc hai ngươi nói chuyện, bọn ta ngồi ngay trên nóc đỉnh”.

Mộ
Dung Vô Phong lạnh lùng nói: “Hai vị trước giờ cứ thích đa sự, luôn
thích ngồi trên đầu người ta, lấy việc nghe lén chuyện riêng của người
khác làm vui”.

Lục Tiệm Phong nói: “Lão Mộc, ông nghe rõ chưa? Người ta không hề nhận món ân tình này của chúng ta”.

Sơn Mộc nói: “Tên tiểu tử này trước giờ tính tình rất thối, chúng ta đâu cần chấp hắn làm gì”.

Mộ
Dung Vô Phong nói: “Sao ta phải nhận món ân tình ấy của hai người? Ta
xin hai người cứu ta sao? Lúc ấy nếu ta chết đi, Hà Y sẽ nhanh chóng
quên được ta, cũng không có kiếp nạn này, nàng sẽ không… sẽ không vì ta
mà muốn tự tử. Tất cả mọi việc hoàn toàn bởi các ngươi mà đa sự!”, vừa
nghĩ tới tình cảnh Hà Y ôm chàng nhảy xuống vực sâu vạn trượng, chàng
không rét mà run.

Lục Tiệm Phong nói: “Nếu giờ ngươi vẫn muốn chết, thì cứ việc chết. Lần này bọn ta tuyệt đối không ngăn ngươi”.

Mộ
Dung Vô Phong cười lạnh, nói: “Bây giờ ta còn có thể tùy tiện chết sao?
Cho dù là… cho dù là nửa người nửa quỷ, ta cũng vẫn phải tiếp tục sống.
Các người nghĩ bản thân là gì? Anh hùng à?”, nói xong, bởi tâm tình quá
mức kích động, chàng liền bật ho dữ dội.

Cơn ho này khiến người chàng mềm nhũn đi, thân hình lập tức đổ ập xuống giường.

Bọn họ đành ngậm miệng đợi chàng dứt cơn ho, sau đó vịn giường, nắm lấy vòng gỗ kéo người mình dậy, ngồi tựa trên giường.

Sơn Mộc nói: “Bọn ta cứu ngươi, đương nhiên không phải vì muốn làm anh hùng”.

Lục Tiệm Phong nói: “Bọn ta cứu ngươi là bởi bọn ta có việc phải nhờ ngươi giúp đỡ”.

Mộ
Dung Vô Phong chế giễu nói: “Hai vị là tiền bối võ công cái thế, còn có
việc gì mà phải nhờ tới kẻ tàn phế không biết lấy nửa điểm võ công như
ta?”.

Sơn Mộc ngập ngừng một lát, hồi lâu sau mới cất
tiếng: “Bình thường bọn ta đều sống ở đây, chỉ vì mấy chục năm trước,
bọn ta vô tình có được một bộ bí tịch của võ lâm. Bọn ta luyện tập theo
sách, hiện đã luyện tới tầng thứ chín, chỉ còn một tầng sau cùng là đại
công cáo thành. Có điều… có điều…”.

Lục Tiệm Phong nói:
“Bộ sách này tổng cộng có mười quyển, chín quyển đầu bọn ta đều hiểu,
nhưng chỉ duy nhất quyển cuối cùng từ ngữ uyên ảo, lại lẫn vào rất nhiều
thuật ngữ y học, bọn ta lần từng chữ từng chữ, tham ngộ ba năm cũng đi
các nơi thỉnh giáo nhiều bậc thầy nhưng đều không rõ rốt cuộc là nói
gì”.

Sơn Mộc nói: “Bộ sách này rất cao thâm, luyện tới
sau cùng, càng luyện càng nguy hiểm, chỉ sơ sẩy một chút là tẩu hỏa nhập
ma. Bọn ta tất nhiên phải hết sức thận trọng”.

Mộ Dung Vô Phong chỉ buông miệng một tiếng: “Hừm”.

Sơn
Mộc nói: “Nếu ngươi chịu giúp chúng ta làm rõ rốt cuộc cuốn sách ấy
muốn nói về cái gì, hai người bọn ta xem như đã nợ ngươi một món ân tình
lớn”.

Mộ Dung Vô Phong lãnh đạm hỏi: “Sách ở đâu?”.

Sơn Mộc rút trong người ra một cuốn sách không dày, đưa cho chàng.

Một
tay Mộ Dung Vô Phong tựa giường, tay kia cầm sách, mượn ánh đèn trên
bàn xem qua một lúc, nói: “Rõ ràng cuốn sách rất dễ hiểu, sao hai người
xem lại hoàn toàn không hiểu?”.

Sơn Mộc vui mừng, nói: “Ngươi nói xem, thế nào là rất dễ hiểu? Sao bọn ta xem không hiểu chút nào?”.

Mộ
Dung Vô Phong nói: “Trong sách nói, ở tầng cuối cùng, phải chọn một
ngày rất lạnh, đem khí trong ‘Đan Điền’ men theo kinh mạch, dựa vào lộ
trình đóng mở tự nhiên của các huyệt đạo theo phép Tí Ngọ lưu chú[1] mà
vận hành năm chu thiên tì có thể đại công cáo thành”.

[1]
Tí Ngọ lưu chú: thuật ngữ dùng trong châm cứu, đại ý là căn cứ theo
thời gian đóng mở của huyệt đạo hằng ngày để tiến hành tác động lên
huyệt đạo.

Hai người kia đồng thanh thốt lên: “Không sai!
Nhưng toàn thân có cả trăm huyệt đạo, cái gọi là ‘lộ trình đóng mở tự
nhiên’ rốt cuộc là thế nào?”.

Mộ Dung Vô Phong nói: “Cái
gọi là đóng mở tự nhiên, đương nhiên là chỉ việc không được miễn cưỡng
mở huyệt đạo vốn đang đóng. Nội tức phải tuân theo thời điểm huyệt đạo
tự nhiên mở ra trong ngày để tiến vào, đúng thời điểm huyệt đạo tự nhiên
đóng lại mà tiến ra”.

Lục Tiệm Phong nói: “Mấy chi tiết
huyệt đạo đóng mở này, người trong võ lâm từ trước đến giờ không ai
biết. Kể cả trong sách y cũng chưa thấy ai đề cập tới”.

Sơn
Mộc tiếp lời nói: “Ngươi không cần ngạc nhiên. Mấy năm nay, để làm rõ
vấn đề này, sách y của các nhà, bọn ta ít ra cũng tra trăm quyển rồi,
hoàn toàn chẳng có mảy may manh mối”.

Mộ Dung Vô Phong
nói: “Chỉ mới tra có trăm quyển, đương nhiên là không có manh mối. Trong
những sách ta đã đọc, ít nhất có hai cuốn đề cập tới chi tiết huyệt đạo
tự nhiên đóng mở theo Tí Ngọ lưu chú. Trên thực tế mỗi huyệt đạo trên
cơ thể con người đều giống như một đóa hoa, đóng mở theo những giờ xác
định mỗi ngày. Các ngươi chỉ cần nhớ tất cả thời gian đóng mở, rồi án
theo vị trí và trình tự trước sau của chúng tính ra mấy đường vận khí là
được”.

Lục Tiệm Phong nói: “Thứ nhất, bọn ta không biết
thời giờ đóng mở của từng huyệt đạo. Thứ hai, cho dù là biết, muốn từ đó
tính ra một đường vận khí an toàn cũng là một việc cực khó. Mấy trăm
huyệt đạo đóng mở bất định, vốn cực kỳ khó tính chuẩn xác, gần như là
tính không ra được”.

Sơn Mộc vội vàng nói thêm: “Không
phải sao? Đầu tiên, một ngày có mười hai canh giờ, bất kể bọn ta chọn
canh giờ nào để bắt đầu thì tình hình huyệt đạo đóng mở của giờ đấy và
của giờ khác hoàn toàn khác nhau. Nếu như canh giờ ấy không tìm được lộ
trình để đem chân khí vận hành tự nhiên thành một chu thiên, bọn ta lại
phải bắt đầu lại từ đầu mà tìm một giờ khác. Đấy là còn chưa nói, cho dù
chọn được giờ rồi, tiếp đó còn cả nghìn vạn khả năng nữa”.

Mộ Dung Vô Phong nói: “Các hạ nói như vậy, tức là đến cả việc tính toán nhàm chán ấy cũng muốn nhờ ta làm?”.

Hai người vội nói: “Phải nhờ vả rồi! Phải nhờ vả rồi!”.

Mộ Dung Vô Phong nói: “Ta khát”.

Sơn
Mộc vội vàng cuống quýt nói: “Ta đi pha trà cho ngươi”, chẳng bao lâu
sau, ông ta bưng đến cho chàng một chén trà Thiết Quan Âm nghi ngút
khói.

Ông ta biết thói quen của Mộ Dung Vô Phong, chén
dùng đựng trà chính là cái mà Hà Y thường dùng để pha trà cho chàng. Sau
đó ông ta mang tới cho Mộ Dung Vô Phong một tập giấy, một cái bút, để
chàng dùng tính toán.

Mộ Dung Vô Phong vươn một tay ra
nhận lấy chén trà, nói: “Chi tiết huyệt đạo đóng mở, nói ra cũng rất
nhàm chán, các vị không nhớ cũng được. Lộ trình ta đã tính hộ hai vị
rồi, tổng cộng có tám đường”.

Hai người kinh ngạc nói: “Ngươi đã tính xong rồi? Làm sao mà tính được? Dùng cái gì để tính thế?”.

Mộ Dung Vô Phong nhấp một ngụm trà, nói: “Tính nhẩm”.

Sơn Mộc trợn tròn mắt, không nhịn được hỏi: “Thứ phức tạp như thế, làm sao ngươi có thể tính nhanh như vậy?”.

Mộ
Dung Vô Phong không thèm để ý tới ông ta, lãnh đạm nói: “Tuyến thứ
nhất, bắt đầu từ giờ Thìn hai khắc, đi qua huyệt ‘Chương Môn’, ‘Kỳ Môn’,
‘Trung Phủ’, ‘Nhân Nghênh’ tới huyệt ‘Thiên Đột’ thì dừng một khắc, rồi
lại tới ‘Toàn Cơ’, ‘Đãn Trung’, ‘Trung Quản’. Dừng ở huyệt ‘Trung Quản’
ba khắc, rồi tới ‘Kê Vĩ’, ở ‘Lương Môn’ dừng một khắc, ở ‘Thủy Phân’
dừng nửa khắc, ở ‘Thần Khuyết’ dừng một khắc rồi vào ‘Khí Hải’ về ‘Đan
Điền’”.

Sơn Mộc vội vàng nói: “Ngươi đợi một chút, nói
chậm lại đi, ta nhớ không kịp, có phải là ‘Chương Môn’, ‘Kỳ Môn’, ‘Nhân
Nghênh’?”.

Lục Tiệm Phong nói: “Ta lấy bút ghi lại”.

Mộ
Dung Vô Phong bực mình cầm cuốn sách ném xuống đất, nói: “Vừa nói dứt
lời cũng nhớ không nổi, người đã ngu ngốc đến thế còn luyện tuyệt thế võ
công làm gì?”.

Mặt Lục Tiệm Phong tức thời giận đến đỏ
tía, ông ta bản tính cao ngạo, cả đời chưa từng bị một ai sỉ nhục như
thế, huống chi đó lại là tên tiểu tử còn chưa ráo máu đầu, lập tức lạnh
giọng đáp trả: “Ngươi đúng là kẻ thông minh, chỉ đáng tiếc vẫn cứ là một
thằng tàn phế”.

Mộ Dung Vô Phong vừa nghe câu đó chạm
vào chỗ đau trong lòng, liền tức tới nghiến răng ken két, lập tức vung
chén trà trong tay ném thẳng vào ông ta.

“Lá gan của tên
tiểu tử này quả nhiên không nhỏ!”, Lục Tiệm Phong phất ống tay áo một
cái, chén trà kia xoay chuyển trong không trung rồi lại bị ông ta nhẹ
nhàng đẩy một cái, vững vàng rơi xuống bàn, đến một giọt trà cũng không
sánh ra ngoài.

“Hai vị chớ cãi cọ! Chớ cãi cọ! Lão Lục, ông nhường hắn một chút đi”, Sơn Mộc vội vàng nhảy ra giảng hòa.

Mộ
Dung Vô Phong vừa rồi quá tức giận, tim lại đập dữ dội, chàng vốn đang
cơn bạo bệnh, sức kiềm chế kém xa ngày xưa, nhất thời máu huyết trào
lên, “ọe” một tiếng, phun ra một ngụm máu. Cả người không sao trụ nổi
nữa bèn đổ ập xuống giường.

Lục Tiệm Phong nhanh nhẹn vươn tay ra đỡ lấy người chàng, từ từ đặt xuống. Mộ Dung Vô Phong nằm trên giường gào lên:

“Đừng động vào ta! Đùng động vào ta!”.

Sơn
Mộc kéo Lục Tiệm Phong ra, đứng thế vào rồi đưa Mộ Dung Vô Phong vào
lại trong chăn, nói: “Nằm yên chớ động đậy. Nếu ngươi có mệnh hệ gì, lúc
quay về cô vợ nhỏ của ngươi sẽ tới tìm bọn ta liều mạng đấy”.

Chưa dứt lời, đã thấy Hà Y vui mừng hớn hở đẩy cửa đi vào, nói: “Vô Phong, thiếp về rồi”.

Vừa
vào tới cửa, Hà Y liền cảm thấy không khí trong phòng có vẻ không ổn,
rồi lại thấy vạt chăn trước mặt Mộ Dung Vô Phong có vết máu, nàng biến
sắc, vội chạy tới trước mặt chàng hỏi: “Chàng sao thế này? Sao ở đây… ở
đây toàn là máu? Chàng nôn… nôn ra máu à? Vô Phong… chàng không khỏe ở
chỗ nào?”.

Mộ Dung Vô Phong lắc đầu, nói: “Ta không sao,
nàng giúp ta thay… khụ khụ… thay một cái chăn khác”, chàng nói trong cơn
ho, do hít thở không kịp nên mặt mày đỏ lựng lên. Hà Y bèn lấy một
chiếc khăn sạch khác đắp lên người chàng. Người chàng vốn đã gầy đến
đáng sợ, bây giờ lại càng gầy yếu hơn, đến việc ngồi dậy cũng rất khó
khăn, nghĩ tới những ngày này chàng phải chịu khổ. Lòng nàng không khỏi
đau quặn lại, nhưng sợ bản thân quá đau buồn lại khiến chàng thêm thương
cảm bèn nhẹ nhàng nói: “Sức khỏe chàng còn chưa được tốt, đừng cử động
tùy tiện, cẩn thận động tới vết thương”, nói xong quay đầu lại, lạnh
lùng nhìn Sơn, Lục hai người, nói: “Hai vị ngồi trong này là có việc
gì?”.

Sơn Mộc nói: “Bọn ta đang… đang nói chuyện với tướng công của ngươi. Còn chưa nói hết”.

Hà Y nói: “Chàng bệnh nặng đến thế này rồi, còn có gì để nói, đợi chàng khỏe lên một chút rồi hẵng nói tiếp”.

Sơn Mộc nói: “Yên tâm đi, bọn ta không nói lâu đâu”.


Y nói: “Nếu không phải vừa rồi hai vị chọc giận chàng, chẳng lẽ chàng
lại tự nhiên phát bệnh sao?” nàng gắt, giọng chát chúa, dáng vẻ như
chuẩn bị cãi nhau to đến nới.

Sơn Mộc vội nói: “Vậy bọn ta đi đây”, nói xong kéo Lục Tiệm Phong chuồn khỏi cửa nhanh như gió.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+