Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Midnight sun – Chương 01 Part 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương I: Cái nhìn đầu
tiên

Đó là khoảng thời gian
trong ngày mà tôi ước mình có thể ngủ.

Trường trung học 

Hay gọi là “nơi
chịu đựng để sám hối” được không nhỉ? Nếu thực sự có cách sám hối để chuộc
lại tội lỗi của tôi, thì những ngày ở trường trung học cũng nên được tính vào,
trong một chừng mực nào đó… Không chỉ là cảm giác mệt mỏi, chán chường mà tôi
đã dần quen,… dường như càng ngày sự buồn tẻ càng tăng lên tới mức không thể
chịu đựng nổi.. 

Tôi cho rằng đây là
trạng thái ngủ của tôi – nếu từ “ngủ” được định nghĩa như là sự trì
trệ giữa các khoảng thời gian hoạt động.

Tôi chăm chú vào vết nứt
chạy dài trên trần thạch cao ở góc xa quán ăn tự phục vụ, tưởng tượng rằng
những đường hoa văn trên trần không tồn tại. Đó là cách duy nhất để không phải
chú ý đến những giọng nói rì rào đang tuôn chảy trong đầu tôi

Hàng trăm giọng nói đó
tôi lờ đi vì nhàm chán 

Khi nó xuất hiện trong
đầu mọi người, tôi sẽ nghe thấy hết. Hôm nay, tất cả các ý nghĩ đều hướng đến
sự xuất hiện của một sinh viên nhỏ bé tại đây. Tôi đã nhìn thấy gương mặt mới
ấy lặp lại trong suy nghĩ của hết người này đến người khác ở mọi góc độ. Đó chỉ
là một cô gái bình thường. Nhưng sự náo động xung quanh xuất hiện của cô có thể
hiểu được – giống như sự thích thú của những đứa trẻ với đồ vật toả sáng lấp
lánh. Một nửa nam sinh đã tưởng tượng ra cảnh họ hẹn hò với cô, chỉ bởi vì cô
là điều gì đó mới mẻ trong mắt họ. Tôi cố gắng hết sức gạt những phiền nhiễu
này ra khỏi đầu.

Chỉ có bốn suy nghĩ tôi
không muốn nghe vì lí do tôn trọng chứ không vì chán ghét, đó là những người
trong gia đình tôi, 2 anh em trai, và 2 chị em gái, những người đã quen với
việc suy nghĩ của họ không còn là sự bí mật khi có hiện diện của tôi. Do vậy họ
thường không suy nghĩ nhiều khi đó, còn tôi cũng không xâm phạm những ý nghĩ
riêng tư của họ hết mức có thể. Tôi luôn cố gắng không nghe.

Cố gắng hết mức có thể,
tuy nhiên … tôi vẫn biết 

Rosaline, như mọi khi,
đang nghĩ về chính chị ấy. Chị ngắm hình bóng của mình phản chiếu trong ly thuỷ
tinh, và ngẫm nghĩ tới lui về sự hoàn hảo của chính mình. Suy nghĩ của Rosaline
như một hồ nước nông, với rất ít bất ngờ.

Emmett vẫn đang tức giận
vì anh ấy thua Jasper trong trận đấu vật diễn ra suốt đêm qua. Có vẻ anh ấy đã
mất hết cả kiên nhẫn khi phải đợi kết thúc buổi học mới được thi đấu lại. Tôi
không bao giờ thực sự cảm thấy mình xâm phạm suy nghĩ của Emmett, bởi anh ấy
luôn nói ra hoặc biến những điều đang suy nghĩ thành hành động (Tôi chỉ cảm
thấy có lỗi khi đọc suy nghĩ của những người khác, những suy nghĩ mà họ không
muốn tôi biết). Nếu tâm tư của Rosaline như một hồ nước nông thì Emmett lại như
mặt hồ không chút gợn sóng, – một tấm kính sáng rõ.

Và Jasper…thì đang
chịu đựng. Tôi nén lại một tiếng thở dài.

“Edward”, Alice gọi tên tôi trong
đầu cô ấy và kéo được sự chú ý của tôi ngay lập tức. Nó cũng giống như cô ấy
vừa thực sự gọi to tên tôi. Gần đây tôi thấy thích cách tên mình được gọi như
vậy. Thời gian trước nó đã từng là điều phiền phức, cứ khi nào có ai đó nghĩ
đến tên tôi là tôi lập tức nghe thấy.

Tôi không cần quay lại
nhìn Alice. Alice và tôi rất giỏi
trong những cuộc nói chuỵên riêng tư thế này, hầu như không ai có thể nhận ra.
Tôi vẫn dán mắt lên trần thạch cao.

“Anh ấy đang chống
đỡ như thế nào?” Cô ấy hỏi tôi 

Tôi khẽ chau mày, chỉ
một thay đổi nhỏ nơi khoé miệng. Không có biểu hiện gì khiến người khác có thể
chú ý. Tôi vẫn thường chau mày khi bực bội hay buồn chán

Alice rất
lo lắng, và tôi thấy cô ấy đang quan sát Jasper. “Có gì nguy hiểm hả
anh?” Cô ấy nhìn vào tương lai, đọc lướt qua những điều không hay có thể
sắp xảy ra để hiểu nguyên nhân dẫn đến cái chau mày của tôi. 

Tôi khẽ quay đầu sang
bên trái, như thể đang quan sát những viên gạch trên tường, thở dài, rồi lại
quay về với vết nứt trên trần. Chỉ mình Alice
biết rằng tôi đang lắc đầu. 

Cô ấy đã bớt căng thẳng.
“Hãy cho em biết nếu tình hình xấu đi” 

Tôi chỉ cần đưa mắt nhìn
lên trần, rồi nhìn xuống. 

“Cảm ơn anh
nhiều”

Cũng may tôi không phải
đáp lại câu cảm ơn của Alice
, vì biết nói gì đây: “Anh rất sẵn lòng” ư? Thật khó để thốt ra câu
ấy vì tôi không hề muốn nghe cuộc đấu tranh nội tâm của Jasper. Những cuộc thử
nghiệm như vâỵ có thật sự cần thiết? Chẳng lẽ không có cách nào an toàn hơn để
chấp nhận việc Jasper có thể không bao giờ chế ngự được cơn khát theo cái cách
chúng tôi làm được, và không đẩy quá giới hạn chịu đựng của cậu ấy? Tại sao
phải giỡn mặt với hiểm hoạ?

Đã 2 tuần kể từ chuyến
đi săn cuối cùng của chúng tôi. Đó không phải là khoảng thời gian quá khó khăn
cho những ngưòi còn lại trong gia đình tôi. Thỉnh thoảng cũng có chút không
thoải mái khi ở quá gần với những người bình thường, nếu gió thổi theo hướng
bất lợi. Nhưng con người hiếm khi đi quá gần chúng tôi. Chính bản năng đã cho
họ biết những điều mà trí óc tỉnh táo của họ có thể chẳng bao giờ nhận ra: họ
đang bị nguy hiểm.  

Jasper đang hết sức nguy
hiểm lúc này.

Vào chính thời điểm ấy,
một cô gái nhỏ nhắn dừng lại ở bàn gần chúng tôi, ngừng nói chuyện với bạn. Cô
ấy vuốt những lọn tóc màu nâu, ngón tay đan vào mái tóc. Gió từ quạt sưởi thổi
hương thơm của cô ấy về hướng chúng tôi ngồi. Tôi đã quen với việc mùi hương
của con người tạo nên cơn nhức nhối khô rát ở cổ, cơn đói quặn thắt trong dạ
dày, các cơ bắp tự động căng cứng, nọc độc ứa ra trong miệng,…

Tất cả những điều đó đã
quá quen thuộc và có thể dễ dàng gạt đi. Nhưng cái cảm giác tôi đang chịu đựng
lúc này thật kinh khủng, nó mạnh hơn gấp bội lần, ngay lập tức tôi kiểm tra
phản ứng của Jasper. Cơn khát gấp đôi,… Jasper đang cố xua đi những hình ảnh
trong đầu. Cậu ấy đang tưởng tượng – tưởng tượng ra cảnh bước ra khỏi cái ghế
cạnh Alice và
tiến tới chỗ cô gái nhỏ kia, thì thầm vào tai cô ấy, đặt môi vào mạch máu nơi
cổ, tưởng tượng mạch máu nóng dưới làn ra hoàn hảo kia dưới môi cậu ấy…

Tôi đá vào ghế của
Jasper 

Mắt cậu ấy và tôi gặp
nhau trong giây phút rồi Jasper nhìn xuống. Tối có thể thấy được cả nỗi xấu hổ
lần sự nổi loạn trong đầu Jasper.  

“Xin lỗi”,
Jasper lẩm bẩm. 

Tôi khẽ nhún vai.

“Anh không định làm
gì hết” Alice
thầm thì, xoa dịu nỗi xấu hổ và buồn phiền của Jasper “Em có thể nhìn thấy
điều đó” 

Tôi cố gắng không biểu
hiện điều gì để lời nói dối của Alice
không bị bại lộ. Chúng tôi phải liên kết với nhau, Alice và tôi. Thật không dễ dàng khi ta nghe
được suy nghĩ của người khác hay nhìn thấy trước tương lai. Chúng tôi có khả
năng kỳ lạ giữa những người vốn dĩ đã khác thường. Chúng tôi phải bảo vệ bí mật
của nhau.

“Anh sẽ cảm thấy dễ
chịu hơn nếu anh nghĩ về họ giống như con người” Alice
gợi ý, giọng nói trong trẻo cao vút của Alice
quá nhanh để người bình thường có thể nghe kịp. “Tên của cô ấy là
Whitney”. Cô ấy có một người em mà cô ấy yêu quý. Mẹ của cô ấy đã mời
Emmett tời buổi tiệc, anh còn nhớ chứ?” 

“Anh biết cô ấy là
ai” Jasper nói cộc lốc. Cậu ấy quay lưng lại nhìn vào một ô cửa nhò trong
phòng, kết thúc cuộc đối thoại.

Jasper sẽ phải đi săn
đêm nay. Thật điên rồ khi mạo hiểm như vậy, cố gắng kiềm chế cậu ấy để tạo ra
khả năng chịu đựng. Jasper chỉ nên chịu đựng trong giới hạn của cậu ấy. Thói
quen trước đây đã khiến cậu ấy gặp khó khăn khi thích nghi với cách sống mà
chúng tôi lựa chọn. Jasper không nên cố thúc ép mình theo cách này.

Alice khẽ
thở dài và đứng lên, mang theo khay thức ăn vẫn còn nguyên vẹn, để Jasper lại
một mình. Cô ấy biết không cần phải an ủi Jasper nữa. Tuy Emmett và Rosaline
thường thể hiện sự gắn bó rõ ràng hơn, nhưng chính Alice và Jasper mới là những người hiểu nhau
hơn ai hết. Như thể họ cũng có khả năng đọc suy nghĩ – dĩ nhiên chỉ là suy nghĩ
của hai người họ mà thôi.

“Edward
Cullen” 

Theo phản xạ tự nhiên,
tôi quay về phía tên tôi vừa được phát ra, tất nhiên đó không phải là tiếng gọi
mà chỉ là ý nghĩ của ai đó. Trong một giây ánh mặt tôi bị gim chặt vào đôi mắt
màu sô cô la đang mở to trên gương mặt hình trái tim có nước da rất trắng. Dù
chưa gặp lần nào nhưng tôi biết gương mặt này. Bởi đây chính là khuôn mặt đã
hiện diện trong đầu tất cả mọi người hôm nay – học sinh mới của trường, Isabella
Swan, con gái của ngài cảnh sát trưởng, “Bella”,… cô ấy sẽ sửa lại
như vậy nếu có ai đó gọi cô ấy bằng tên đầy đủ…

Tôi nhìn đi chỗ khác,
nhận ra ngay rằng cô ấy không phải là người vừa nghĩ đến tên tôi.

“Dĩ nhiên cô ta
đang bị choáng ngợp bởi nhà Cullen.” Ý nghĩ kia tiếp tục 

Và tôi nhận ra đó là
Jessica Stanley, đã có một thời gian dài những suy nghĩ của cô ấy làm phiền
tôi. Tình cảm si mê không đúng chỗ của Jessica đã bao vây tôi. Tôi dường như
không sao thoát khỏi chuỗi mơ mộng điên rồ của cô ấy. Thời gian đó tôi ước có
thể nói cho cô ấy hiểu điều gì sẽ xảy ra nếu như đôi môi của tôi đặt lên môi cô
ấy. Điều đó sẽ làm tắt ngấm những tưởng tượng rắc rối kia. Cái ý nghĩ về phản
ứng của cô ấy khiến tôi bật cười.

” Cô ta sẽ chẳng
đạt được gì đâu” Jessica lại tiếp tục “Cô ta thậm chí còn không xinh
đẹp. Thật chẳng hiểu tại sao Eric lại quan tâm như vậy…và Mike…” 

Jessica có vẻ tức tối
khi nghĩ đến Mike. Niềm say mê mới của Jessica, Mike Newton, đã gần như quên
lãng cô ấy để xoắn xít bên cô gái mới đến, giống như đứa trẻ bị cuốn hút vào
những đồ vật lấp lánh mới mẻ. Điều này dấy lên một suy nghĩ nhỏ nhen trong
Jessica, dù bề ngoài cô ta đang tỏ ra chân thành kể cho cô gái mới đến những
điều chung chung cô ta biết về gia đình tôi.

“Ngày hôm nay tất
cả mọi người cũng đang nhìn mình”, Jessica nghĩ thầm một cách tự mãn.
“Chẳng phải Bellla rất may mắn có hai môn học cùng với mình. Mình cá rằng
Mike sẽ hỏi mình về cô ấy..” 

Tôi cố gắng gạt cuộc độc
thoại kia ra khỏi tâm trí trước khi những suy nghĩ nhỏ nhen tầm thường đó khiến
tôi tức giận

“Jessica Stanley
đang nhồi vào đầu cô gái nhà Swan những điều đáng ngờ về nhà Cullen” Tôi
nói nhỏ với Emmett 

Emmett cố giấu một nụ
cười “Anh hy vọng cô ta làm tốt điều đó” 

“Thực tế, trí tưởng
tượng của cô ta không được phong phú lắm. Chỉ là những dấu hiệu vừa phải của
một vụ xì căng đan, chứ chẳng có chút gì rùng rợn ” 

“Thế còn cô gái mới
đến? Cô ấy đã thất vọng với câu chuyện ngồi lê đôi mách chưa?” 

Tôi lắng nghe cô gái mới
đến, Bella, suy nghĩ của cố ấy về câu chuyện Jessica vừa kể. Cô ấy nhận thấy
điều gì khi nhìn vào một gia đình trắng một cách kỳ lạ và bị mọi người xa lánh?

Tìm hiểu phản ứng của cô
ấy cũng là một phần trách nhiệm của tôi. Tôi thường đóng vai trò như một người
giám sát , để bảo vệ tất cả. Nếu có ai đó nghi ngờ, tôi có thể báo động cho mọi
người trong gia đình biết mà đối phó. Điều này đôi khi cũng xảy ra, một số
người với trí tưởng tượng phong phú có thể nhận thấy chúng tôi giống nhân vật
trong truyện hoặc trên phim ảnh. Thông thường, họ cho rằng họ nhầm lẫn, nhưng
tốt hơn hết chúng tôi vẫn chuyển tới một nơi ở mới hơn là mạo hiểm với sự để ý
theo dõi kia.

Rất, rất hiếm khi có
người đoán đúng. Và họ cũng không có cơ hội để kiểm chứng giả thuyết. Đơn giản
là chúng tôi sẽ biến mất , tất cả còn lại chỉ là một kí ức đáng sợ.

Tôi không nghe được gì,
mặc dù tôi đã rất gần nơi những ý nghĩ phù phiếm của Jessica không ngừng diễn
ra. Cứ như thể không có ai ngồi bên cạnh cô ta. Sao có thể kỳ lạ như thế? Không
lẽ cô gái kia đã đi rồi? Nhưng thực tế là Jessica vẫn đang tiếp tục bép xép với
cô ấy. Vô cùng ngạc nhiên, tôi nhìn lên để kiểm tra cho chắc. Kiểm tra khả năng
“nghe” của mình – đây là việc trước đây tôi chưa bao giờ phải làm.

Một lần nữa ánh mắt tôi
lại gặp đôi mắt màu nâu mở to kia. Cô ấy vẫn ngồi ở chỗ cũ, đang nhìn chúng
tôi, việc này thì đương nhiên rồi. Tôi tin chắc khi đó Jessica đang làm cô ấy
thích thú bằng những câu chuyện được đồn đại trong thị trấn về gia đình
Cullen. 

Nghĩ về chúng tôi, đó
cũng là một điều đương nhiên nữa.  

Nhưng tôi không thể nghe
được ý nghĩ đấy.

Đôi má ửng đỏ đầy vẻ mời
mọc khi cô ấy nhìn xuống, che giấu vẻ ngượng nghịu vì bị bắt gặp đang nhìn
trộm. Thật may mắn là Jasper đang nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi không muốn tưởng
tượng những gì mà “món siro hảo hạng” kia có thể tác động đến khả
năng kiềm chế của cậu ấy.

Cảm xúc được thể hiện rõ
ràng trên khuôn mặt Bella như thể nó được viết ra thành lời; ngạc nhiên – khi
cô ấy chăm chú một cách không ý thức vào những điểm khác biệt rất khó nhận ra
giữa những người như cô ấy và chúng tôi.; tò mò – vì những câu chuyện tào lao
mà Jesica vừa kể,..và còn điều gì đó hơn thế…sự say mê? Đây không phải lần
đầu tiên. Chúng tôi quá hấp dẫn đối với họ – những con mồi của chúng tôi. Và,
cuối cùng là….bối rối khi bị bắt gặp đang nhìn tôi.

Cho dù suy nghĩ được
biểu hiện rất rõ trong đôi mắt kỳ lạ của cô ấy – một đôi mắt rất sâu và mơ màng
– nhưng tôi vẫn không nghe thấy gì, hoàn toàn im lặng từ chỗ cô ấy ngồi. Không
có gì cả.

Một thoáng bối rối
 

Tôi chưa từng trải qua
điều này trước đây. Có điều gì đó không ổn với tôi? Lo lắng, tôi cố gắng tập
trung nghe hơn nữa. 

Tất cả những tiếng nói
mà tôi đã khoá lại đột ngột ùa vào đầu. 

“..không biết bạn
ấy thích nghe loại nhạc nào nhỉ? …có lẽ mình nên nói về đĩa CD mới
kia…” Mike Newton đang nghĩ, từ khoảng cách 2 bàn cách chỗ Bella
ngồi. 

“…nhìn cái cách
hắn ta nhìn cô ấy. Chẳng lẽ một nửa số con gái ở trường đang chờ đợi vẫn là
chưa đủ với hắn ta sao ” Eric Yorkie vừa nghĩ vừa quanh quẩn bên cô
gái. 

“..thật đáng ghét!
Làm như cô ta là người nổi tiếng hay cái gì đó….thậm chí cả Edward Cullen
cũng đang nhìn..” Lauren Mallory đang ghen tị tới mức khuôn mặt của cô ta
tím lại…”Và Jessica, thể hiện cứ như thể là người bạn mới tốt nhất .
Đúng là trò hề..” Những ý nghĩ cay độc cứ liên tiếp tuôn ra trong đầu
Lauren 

“Mình đánh cuộc là
tất cả mọi người đều đã hỏi bạn ấy như vậy. Nhưng mình muốn nói với bạn ấy.
Mình sẽ nghĩ ra điều gì đó hơn là một câu hỏi thông thường” Ashley Dowling
trầm ngâm 

“Có thể bạn ấy sẽ
có buổi học tiếng Tây Ban Nha cùng mình” June Richardson hy vọng. 

“Có hàng đống việc phải làm tối nay. Dọn phòng, bài thi tiếng Anh. Mình hy vọng mẹ…” Đó là suy nghĩ của Angela Weber, một cô gái trầm tĩnh, người duy nhất không bị ảnh hưởng bởi sự xuất hiện của Bella.

Tôi có thể nghe họ, nghe tất cả những điều vô nghĩa họ đang nghĩ, ngay khi nó xuất hiện trong đầu họ. Nhưng lại không nghe gì cả từ cô gái mới tới.  

Dĩ nhiên không cần phải đọc được suy nghĩ thì tôi vẫn nghe thấy tiếng thì thầm của cô ấy với Jessica, âm thanh rất rõ ràng dù là từ góc xa của căn phòng dài. 

“Thế ai trong số họ là người có mái tóc màu đồng kia?” Tôi nghe thấy Bella hỏi trong khi liếc mắt nhìn về phía tôi, rồi lại quay ngay đi khi nhận thấy tôi vẫn đang quan sát cô ấy.

Nếu tôi vừa hy vọng việc nghe thấy giọng nói sẽ giúp định vị chính xác và đọc được suy nghĩ trong đầu cô ấy thì tôi lại thất vọng ngay lập tức. Thông thường, suy nghĩ và lời nói của mọi người sẽ xảy ra cùng lúc. Nhưng ở đây, giọng nói ngượng ngùng kia hoàn toàn lạc lõng với hàng trăm suy nghĩ đang diễn ra trong phòng, tôi chắc chắn về điều này.

“Ồ, chúc may mắn nhé! đồ ngốc”…Jessica nghĩ trước khi trả lời câu hỏi của cô bạn mới. “Đó là Edward! Anh ta quả thật quá đẹp trai, nhưng đừng lãng phí thời gian. Anh ta sẽ không hẹn hò đâu. Hình như chẳng có cô gái nào ở đây đủ xinh đẹp để xứng đáng với anh ta”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+