Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Midnight sun – Chương 01 Part 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi quay mặt đi để giấu nụ cười. Jessica và những cô bạn cùng lớp không biết rằng họ đã may mắn thế nào khi không ai trong số họ hấp dẫn đối với tôi. 

Ngay sau cảm giác tức cười ngắn ngủi đó, tôi chợt cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ mà tôi không hiểu rõ. Tôi phải làm gì đó với những ý nghĩ xấu xa hằn học trong đầu Jessica mà cô gái mới đến không hề nhận ra …. Một mong ước mãnh liệt lạ thường là tiến vào giữa họ, để bảo vệ Bella Swan khỏi những việc làm đen tối của Jessica. Cảm giác này rất kỳ lạ.

Cố gắng khám phá động cơ ẩn sau sự thôi thúc kia, tôi lại quan sát cô gái một lần nữa. 

Có thể chỉ là do bản năng bảo vệ trong tôi – kẻ mạnh muốn bảo vệ kẻ yếu. Cô gái có vẻ yếu ớt hơn các bạn mới cùng lớp. Ngay cả làn da của cô ấy cũng quá trong suốt tới mức khó tin nó có thể bảo vệ khỏi các tác động bên ngoài. Tôi thậm chí nhìn thấy cả các mạch máu đang chảy trong tĩnh mạch dưới làn da trắng ngà… Nhưng tốt hơn hết là không nên quan tâm tới những điều này. Tôi đang rất ổn với cách sống mà tôi lựa chọn, nhưng tôi cũng đang cảm thấy khát như Jasper vì thế không nên khơi dậy những cám dỗ.

Cô gái khẽ nhăn trán một cách vô thức.  

Một vẻ nản lòng kỳ lạ! Tôi thấy rõ là rất căng thẳng cho cô ấy khi phải ngồi kia, nói chuyện với những người xa lạ và là tâm điểm của sự chú ý. Tôi cảm nhận được sự ngượng nghịu qua cái cách cô ấy co bờ vai yếu đuối. Dĩ nhiên tôi chỉ có thể nhìn, cảm nhận, và tưởng tượng…chứ không thể nghe được bất kì suy nghĩ gì từ cô gái bình thường đó. Tại sao nhỉ?

“Chúng ta đi chứ” Rosaline khẽ thì thầm, cắt ngang sự tập trung của tôi. 

Tôi nhẹ người khi rời mắt khỏi cô gái, không muốn tiếp tục cố gắng trong vô vọng – điều đó sẽ làm tôi phát cáu. Và tôi không muốn khuyến khích sự tò mò hứng thú với những suy nghĩ riêng tư của cô ấy chỉ bởi vì nó được giấu kín, nó là ngoại lệ với khả năng đặc biệt của tôi. Mà chắc chắn, khi tôi “giải mã” được những suy nghĩ của cô ấy – tôi sẽ tìm ra cách – thì đó cũng chỉ là những suy nghĩ nhỏ nhặt, tầm thường như bao người khác thôi. Tôi chẳng nên phí công phí sức cho những việc như vậy. 

“Thế cô gái mới kia đã sợ chúng ta chưa?” Emmett hỏi lại, anh ấy vẫn chờ đáp án của tôi cho câu hỏi lúc trước. 

Tôi nhún vai không trả lời, mà anh ấy cũng không thực sự quan tâm để hỏi đến cùng. Không quan tâm như tôi đã quan tâm. 

Chúng tôi đứng lên và đi ra ngoài phòng ăn tự chọn.

Emmett, Rosaline và Jasper – những người đang giả là học sinh cuối cấp – đã đi về lớp học của họ. Tôi thì đang trong vai trẻ hơn. Suy nghĩ của tôi chuyển sang lớp sinh học, chuẩn bị tư tưởng cho giờ học chán ngắt. Tôi tự hỏi không biết thầy Banner – một người trình độ ở mức trung bình – có thể đưa ra điều gì mới mẻ trong bài giảng để làm ngạc nhiên một người đã có 2 bằng tốt nghiệp y khoa.

Trong lớp học, tôi lại ngồi vào chỗ của mình, mở sách vở ra, chỗ ngồi bên cạnh tôi luôn để trống. Tôi là học sinh duy nhất có bàn riêng. Mọi người không đủ thông minh để nhận ra họ sợ tôi, nhưng chính bản năng tồn tại đã giúp họ giữ khoảng cách với tôi.

Lớp học dần dần kín người. Tôi ngồi tựa lưng vào ghế, đợi thời gian trôi qua. Một lần nữa, tôi ước mình có thể ngủ. Bởi vì tôi lại đang nghĩ đến cô gái ấy, khi Angela Weber cùng cô gái mới tới bước qua cửa lớp, tên của cô lại xâm nhập vào sự chú ý của tôi.

“Bella có vẻ nhút nhát như mình. Mình cá rằng ngày hôm nay phải rất khó khăn đối với bạn ấy. Ước gì mình có thể nói điều gì đó…nhưng sẽ là những câu ngớ ngẩn mất…” Đúng vậy! Đó là ý nghĩ của Mike Newton khi đang quay người ra nhìn cô gái bước vào. Vậy mà từ chỗ Bella đang đứng, chẳng có gì cả. Một khoảng im lặng từ chỗ mà lẽ ra những suy nghĩ của cô ấy sẽ tác động đến tôi.

Cô ấy đến gần hơn, đi xuống lối đi bên cạnh tôi để đến bàn giáo viên. Thật tiếc cho cô ấy! Chỗ ngồi bên cạnh tôi là chỗ duy nhất còn trống. Tôi tự động thu gọn sách vở lại. Tôi không chắc cô ấy sẽ thấy thoải mái ở đây. Ít nhất thì cô ấy cũng có 1 học kỳ dài trong lớp này. Biết đâu khi ngồi gần bên, tôi có thể tìm ra điều thầm kín của cô ấy…không phải tôi đã từng cần đến khoảng cách gần như vậy….và sẽ tìm thấy điều gì đó đáng để nghe …

Bella đi vào luồng gió của chiếc quạt sưởi đang thổi thẳng vào phía tôi.  

Mùi hương của cô ấy khiến tôi xây xẩm như vừa bị đập bởi một trái bóng với vận tốc khủng khiếp, hay bị một thanh gỗ nặng phang vào người. Không một hình ảnh mãnh liệt nào đủ gói trọn ảnh hưởng của những gì vừa xảy ra với tôi.

Trong khoảng khắc ấy, tôi chẳng còn chút gì của bản tính người, không một dấu vết nào của nhân tính mà tôi đã luôn nỗ lực giữ gìn để giấu mình trong đó.

Tôi là loại động vật săn mồi. Cô ấy chính là con mồi của tôi. Không còn gì nữa ngoài sự thật ấy. 

Không còn căn phòng với đầy những nhân chứng. Bí ẩn về ý nghĩ của cô ấy cũng bị quên lãng. Ý nghĩ của cô ấy chẳng là gì khi cô ấy sẽ không còn cơ hội để nghĩ nữa.

Tôi là ma cà rồng, còn cô ấy là người có dòng máu ngọt ngào nhất mà tôi biết trong suốt 80 năm qua 

Tôi không thể tưởng tượng lại có một mùi hương như vậy tồn tại trên đời. Nếu biết thì tôi đã săn tìm từ lâu rồi, sẵn sàng lục tung cả thế gian này để tìm cho ra. Cứ nghĩ đến mùi vị của nó…..

Cơn khát đốt cháy cổ họng tôi. Miệng tôi khô như đang bị nung, dạ dày quặn thắt, các cơ trên người co lại… 

Chưa đầy một giây trôi qua, Bella vẫn đang bước tới 

Khi chân chạm sàn, ánh mắt cô ấy lướt về phía tôi, động tác thể hiện rõ là cô ấy đang nhìn trộm. Ánh mắt chúng tôi gặp nhau và tôi thấy hình ảnh của chính mình phản chiếu trong đôi mắt mở to ấy

Chính vẻ sửng sốt và những cảm xúc thể hiện quá rõ ràng trên khuôn mặt Bella đã cứu tính mạnh cô ấy trong giây phút nguy hiểm đó.

Khi nhận thấy thái độ khác thường của tôi, máu lại dồn lên má cô, màu da cô chuyển thành thứ màu hấp dẫn nhất mà tôi từng biết. Mùi hương thì vẫn như lớp sương khói dày đặc bao phủ trí óc tôi. Tôi cố gắng thoát ra…cố gắng giành lại sự kiểm soát.

Bella bước nhanh hơn như thể nhận ra cần phải chạy trốn. Sự vội vã làm cô ấy lóng ngóng. Cô ấy vấp và ngã dúi về phía trước… Thật là dễ bị tổn thương và yếu đuối hơn cả những người bình thường

Tôi cố gắng tập trung vào khuôn mặt mà tôi đã nhìn thấy trong mắt cô ấy. Tôi nhận ra khuôn mặt ấy với sự khiếp sợ. Khuôn mặt của một quái vật trong tôi – khuôn mặt mà tôi đã phải chống lại trong suốt những thập kỷ qua với tất cả sức lực và lòng không khoan nhượng. Bây giờ nó lại xuất hiện mới dễ dàng làm sao! 

Mùi hương vẫn bao phủ quanh người tôi, phân tán suy nghĩ và gần như đẩy tôi ra khỏi ghế ngồi

Không thể được! 

Tôi nắm chặt tay dưới gầm bàn, cố giữ người ngồi yên tại ghế. Chiếc bàn gỗ vốn dĩ không phải tạo ra để chịu lực mạnh thế này. Tay tôi ấn vào thanh gỗ giằng, khi rút ra thấy cả vốc tay đầy gỗ bị vỡ vụn như bột. Ngón tay tôi in hình lên phần gỗ còn lại.

Có một nguyên tắc cơ bản là xoá bỏ mọi dấu vết. Tôi vội nghiền nát luôn chỗ đã bị in hình ngón tay, không còn dấu vết gì ngoài một lỗ hổng nham nhở, và một đống bột gỗ trên sàn mà tôi sẽ dùng chân di đều đi

Xoá bỏ dấu vết….nghĩa là sẽ có thêm nhiều tổn thất 

Tôi biết điều gì sẽ xảy ra bây giờ. Bella đến ngồi cạnh tôi và tôi sẽ phải giết cô ấy.  

Những người vô tội khác trong lớp học này, 18 học sinh và một thấy giáo sẽ không được phép rời khỏi phòng học sau những gì họ sắp chứng kiến. 

Tôi chùn bước khi nghĩ đến điều mình sẽ phải làm. Ngay cả thời kì tồi tệ nhất trong đời, tôi cũng chưa bao giờ phạm phải điều gì tàn bạo như thế. Suốt 80 năm qua, tôi không khi nào giết người vô tội. Vậy mà bây giờ tôi định tàn sát 20 người cùng lúc

Gương mặt của tên quái vật cười nhạo tôi 

Dù một phần trong tôi đã thoát khỏi nó, nhưng phần còn lại vẫn đang tiếp tục những kế hoạch tội lỗi… 

Nếu tôi giết cô gái trước, tôi chỉ có 15 hoặc 20 giây với cô ấy trước khi những người khác kịp phản ứng. Có thể lâu hơn một chút nếu lúc đầu họ chưa nhận ra tôi đang làm gì. Cô ấy sẽ chẳng kịp kêu lên hoặc cảm thấy đau, tôi không giết cô ấy một cách tàn bạo. Đấy là tất cả những gì tôi có thể làm cho cô gái xa lạ có dòng máu cám dỗ khủng khiếp này. 

Sau đó tôi phải chặn không cho những người còn lại trốn thoát. Cửa sổ không đáng lo ngại vì nó quá cao và quá nhỏ để trèo ra. Chỉ cần khoá cửa chính là có thể bắt được tất cả.

Việc này sẽ lâu và khó khăn hơn, bắt tất cả nằm xuống khi họ đang la hét, và di chuyển trong hoảng loạn. Không phải không làm được nhưng sẽ hơi ồn ào…ai đó có thể nghe được tiếng kêu la….và tôi sẽ lại phải giết thêm những người vô tội khác nữa.

Nhưng máu cô ấy sẽ bị lạnh đi trong khi tôi giết những người khác 

Mùi hương ấy lại hành hạ tôi…bóp chặt cổ họng tôi với một cơn đau rát… 

Tôi đổi kế hoạch – giết những nhân chứng bất đắc dĩ trước.

Sắp đặt lại mọi việc trong đầu…. Tôi đang ở giữa phòng, tốt nhất là giải quyết phía bên phải trước. Tôi có thể giết 4 hoặc 5 người trong 1 giây, không ồn ào gì. Bên phải sẽ là phía may mắn vì họ không phải chứng kiến những việc sau đó. Di chuyển vòng ra phía sau và lên phía bên trái, chỉ mất nhiều nhất là 5 giây để giết hết mọi người trong phòng. 

Tuy hơi mất thời gian, đủ để Bella Swan nhìn và nhận ra những gì sắp đến với mình, đủ để cô ấy sợ hãi và kêu lên nếu chưa bị đóng băng vì khiếp sợ…nhưng một tiếng kêu yếu ớt không đủ để kéo thêm ai đến đây

Tôi hít vào thật sâu, mùi hương như ngọn lửa bùng lên trong huyết quản đang khô kiệt, đốt cháy lồng ngực, thiêu hủy mọi sức lực, cố gắng của tôi. 

Cô gái vẫn đang đi về phía này. Chỉ vài giây nữa thôi, cô ấy sẽ ngồi ngay cạnh tôi. 

Con quái vật trong đầu tôi khẽ cười

Có ai đó ở phía bên trái vừa ném phịch tập tài liệu xuống bàn. Tôi chẳng muốn nhìn xem con người “hậu đậu” đó là ai, nhưng động tác ấy tạo ra một luồng không khí “tinh khiết” nhẹ qua mặt tôi.  

Chỉ một giây ngắn ngủi, tôi lại có thể suy nghĩ một cách rõ ràng. Trong giây phút quý giá ấy, tôi nhìn thấy hai khuôn mặt trong đầu, sát cạnh nhau

Một khuôn mặt là tôi, đúng hơn là đã từng là tôi: con quái vật với đôi mắt vằn máu đã giết rất nhiều người. Gọi một cách dễ hiểu thì chính là khuôn mặt của tôi – một tên giết người. Một kẻ chuyên giết những kẻ giết người, một quái vật giết những quái vật yếu hơn. Tôi tự cho mình cái quyền được ra phán quyết kẻ nào phải chịu án tử hình. Tôi tự thoả hiệp với mình. Tôi cần máu của con người để tồn tại. Nạn nhân của tôi là những kẻ đã làm những việc thiếu tính người chẳng khác gì việc tôi sẽ làm với chúng.

Khuôn mặt kia là Carlisle  

Không có điểm chung nào giữa hai khuôn mặt ấy, giống như giữa ban ngày tươi sáng và ban đêm tăm tối 

Vả lại cũng chẳng có lí do gì cho sự giống nhau. Carlisle không phải bố ruột của tôi. Chúng tôi không có nét nào giống nhau. Sự giống nhau về màu da là do đặc điểm riêng của loài ma cà rồng tạo thành: mọi ma cà rồng đều có làn da trắng xanh. Còn sự giống nhau về màu mắt lại là vấn đề khác: do ảnh hưởng của lối sống mà chúng tôi cùng chọn. 

Chỉ có vậy thôi, không còn điểm tương đồng nào khác.

Nhưng tôi cho rằng khuôn mặt mình bẳt đầu có điểm giống với khuôn mặt của Carlisle – ở một mức độ nhất định, vì 70 năm sau này tôi đã đi theo sự lựa chọn và cách sống của ông. Những đường nét riêng của tôi vẫn giữ nguyên, nhưng vẻ thông thái, từng trải của Carlisle đã ảnh hưởng và tạo nên dấu ấn trên biểu hiên của nét mặt cũng như cách tôi diễn đạt, ví như chút ít tương đồng trong hình dáng khoé miệng, hay cách nhăn trán khi phải kiềm chế và kiên nhẫn.

Tuy nhiên chút biến đổi tích cực ấy đã biến mất hoàn toàn trên khuôn mặt tàn bạo mà tôi đang nhìn thấy lúc này, không còn mối liên hệ nào với những năm tháng dài sống cùng người thầy thông thái, người khai sáng, và cũng là người bố tôi hết mực kính trọng. Đôi mắt của tôi có thể lại đỏ rực như mắt những ma cà rồng sống theo bản năng tội lỗi, tất cả những điểm chung với bố Carlisle sẽ mất đi vĩnh viễn.

Từ đáy lòng tôi biết bố sẽ không lên án tôi. Bố sẽ hiểu và tha thứ cho hành động tồi tệ mà tôi sắp làm đây. Vì bố yêu thương tôi, vì bố nghĩ rằng tôi đã cố gắng sống tốt hơn “bản chất” của tôi. Và bố sẽ mãi yêu thương dù bây giờ việc tôi làm sẽ “chứng tỏ” rằng bố đã nhầm.

Bella Swan vừa ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Cử động của cô ấy có vẻ lúng túng, vụng về…phải chăng vì sợ? Mùi thơm từ máu cô ấy như một đám mây nặng nề chụp lên người tôi.  

Chịu đựng “cơn đau” này còn khổ sở hơn là bị lửa thiêu đốt….

Tôi cố gắng nhích ra xa cô ấy hết mức, cố chống lại con quái vật trong tôi đang khao khát máu cô ấy .  

Tại sao cô ấy đến đây? Tại sao cô ấy lại tồn tại trên đời? Tại sao cô ấy phá huỷ chút bình yên còn lại trong cuộc sống đã không còn đúng nghĩa của tôi? Cô ấy được sinh ra ở trên đời này là để huỷ hoại tôi?

Tôi quay mặt đi, đột nhiên cảm thấy một nỗi căm ghét ùa vào lòng. 

Tại sao tôi phải khổ sở như vậy? Tại sao lại là tôi? Sao lại là thời điểm này? Tại sao tôi phải mất tất cả chỉ vì cô ấy chọn thị trấn Fork để chuyển đến? 

Tại sao cô ấy phải ở đây?

Tôi không muốn trở thành tên quái vật khát máu. Tôi không muốn giết hại những người vô tội trong lớp học. Tôi càng không muốn đánh mất những gì đạt được trong suốt bao năm rèn luyện khổ cực vừa qua 

Tôi không muốn…. Cô ấy không thể làm vậy với tôi.

Mùi hương quả là thách thức, một sự hấp dẫn đáng sợ từ máu của cô ấy. Ước gì có cách nào đó để chống đỡ, ..ước gì có một cơn gió trong lành thổi qua và tẩy sạch mọi thứ trong đầu tôi

Bella Swan xoã mái tóc dày và dài màu nâu về phía tôi 

Cô ấy “điên” hay sao? Động tác ấy khác nào “cổ vũ” con quái vật trong tôi! Khiêu khích nó! 

Bây giờ thì không còn cơn gió nào để xua đi cái mùi hương đang bủa vây tôi. Cuộc chiến của tôi sắp kết thúc rồi.

Nhưng không… nếu chẳng có ngọn gió nào giúp tôi thì tôi vẫn còn một cách nữa là: ngừng thở.  

Tôi ngừng việc hít không khí vào phổi, tuy không hoàn toàn nhưng cũng phần nào giúp tôi khuây khoả hơn. Nhưng tôi vẫn còn kí ức về mùi hương ở trong đầu, cảm nhận hương vị của nó trên đầu lưỡi. Vì thế chắc tôi không chống đỡ được lâu, cùng lắm là một giờ. Một giờ. Thế cũng đủ để ra khỏi lớp học với đầy những nạn nhân bất đắc dĩ. Được…tôi sẽ cố gắng thêm một giờ nữa.

Cảm giác nín thở thật chẳng thoải mái gì. Dù cơ thể tôi không cần oxy, nhưng thở đã trở thành bản năng. Trong những lúc khó khăn, tôi dựa vào khướu giác nhiều hơn các giác quan khác. Nó giúp tôi tìm đường khi đi săn, nó cũng là cảnh báo đến đầu tiên khi có nguy hiểm. Tôi không thường xuyên phải đối mặt với cái gì nguy hiểm hơn mình, nhưng bản năng tự vệ vẫn mạnh mẽ như khi tôi còn là người bình thường.

Không thoải mái nhưng còn có thể cố gắng được. Dù sao vẫn dễ dàng hơn là phải ngửi mùi hương của cô ấy mà không được cắm hàm răng xuyên qua làn da mỏng, đẹp và trong suốt tới những mạch máu nóng ấm kia 

Một giờ…chỉ một giờ nữa thôi. Tôi phải tạm quên đi mùi hương

Cô gái vẫn im lặng, mặt cúi gằm xuống phía trước, mái tóc xoã như một bức màn chắn ngang chúng tôi. Tôi không nhìn được gương mặt cô để tìm hiểu cảm xúc thể hiện trong đôi mắt sâu và trong trẻo ấy. Đây chắc là lí do Bella cố ý để xoã tóc. Để tôi không thể nhìn vào mắt cô? Vì cô ấy sợ? vì ngượng ngùng? hay vì muốn che giấu cảm xúc thầm kín?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+