Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Minh Tinh Hào Môn Ái – Chương 182 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 182. Nếu giờ hắn hối hận, cô còn có thể cho hắn một cơ hội nữa không?

Thư Diệp
lẳng lặng ngồi trong văn phòng đợi Thư Triết đang họp. Từ Thư gia
trở về, Thư Diệp cảm thấy cần phải nói chuyện rõ ràng với Thư Triết, hơn
nữa cũng muốn nhiều chuyện một chút xem chuyện tình cảm của em trai cô
đã tiến triển đến mức nào.

Suốt
buổi họp, vẻ mặt Thư Triết hung tợn doạ người như Diêm La Vương, các vị
giám đốc cấp cao và cấp dưới bên trong phòng họp đều có vẻ buồn bực.
Người lãnh đạo bọn họ gần một tháng qua, ngày nào cũng mặt mày bí xị khó
chịu, chỉ cần có gì không vừa ý là lập tức nổi trận lôi đình, đuổi bọn
họ ra ngoài.

Sau
khi cuộc họp kết thúc, Thư Triết nổi giận đùng đùng đi vào văn phòng
nên không có chú ý tới Thư Diệp đang ngồi trên sofa đợi hắn.

Thư Diệp
híp mắt nhìn hắn, từng bước thong thả tới gần Thư Triết, “Ai mà dám đắc
tội với em trai bảo bối nhà chúng ta thế?”, biết Thư Triết lâu như vậy,
cô rất ít khi thấy Thư Triết tức giận.

Nghe 
được giọng nói quen thuộc, Thư Triết đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn chằm
chằm vào Thư Diệp đang đứng trước mặt, vẻ mặt mừng rỡ, “Sao chị lại đến 
đây?”, khi nhìn thấy Thư Diệp, tâm trạng của hắn trong tích tắc đã tốt
lên rất nhiều.

“Đến
xem là kẻ nào chọc em tức giận như vậy!”. Thư Diệp trêu ghẹo Thư Triết,
cô và Thư Triết đã nhiều năm không gặp nhưng tình cảm vẫn thân thiết và
sự ăn ý vẫn còn nguyên vẹn, không thay đổi.

Thư Triết
lườm cô một cái, “Chị thấy vui lắm sao?”, trong giọng nói có chút oán
trách, đây là lần đầu tiên Thư Diệp chủ động đến gặp hắn kể từ khi về
nước.

“Em
đã cho là như vậy thì chị đây đành phải đi thôi, mắc công chị ở lại đây
lại chọc giận em rồi lại ghét chị hơn.”, Thư Diệp giả bộ xoay người mở
cửa đi ra ngoài. Theo hiểu biết nhiều năm của cô đối với Thư Triết, hắn
nhất định sẽ gọi cô lại.

Quả nhiên,
Thư Triết thấy Thư Diệp vừa xoay người đi, ngay lập tức vừa vội vàng
vừa luống cuống đi lên phía trước cô, đưa hai tay ra ngăn lại, “Sao có
thể ghét được chứ, thích còn không kịp nữa là.” Vẻ mặt đứng đắn của hắn
khiến Thư Diệp muốn bật cười.

“Em
cũng đừng có nói chữ ‘thích’ với chị nữa, chị là hoa đã có chủ, là mẹ
của thằng nhóc năm tuổi, em phải tôn trọng người chị này chứ”, Thư Diệp
nửa đùa nửa thật nói, cho tới bây giờ cô chưa bao giờ thừa nhận tình cảm
của Thư Triết dành cho cô là tình cảm nam nữ, “thích” này chẳng qua chỉ
là một loại ái mộ sùng bái mà thôi.

Nghe
Thư Diệp nói như vậy, trong lòng Thư Triết lại có chút đau đớn,
giả vờ như không có việc gì, bắt chước bĩu môi giống Thư Diệp. Có lẽ hắn
không xứng có được tình yêu, cho dù chính mình thật lòng yêu nhưng cô
vẫn đối xử với hắn như một người em trai như trước đây.

Thư Diệp đi đến
bên cạnh Thư Triết, kéo hắn cùng ngồi xuống sofa. Cô để ý thấy sắc mặt
Thư Triết thay đổi. Cho dù hắn im lặng nhưng cô cũng đoán được trong
lòng hắn đang nghĩ điều gì.

“Tiểu
Triết, em biết không, sáu năm qua người mà chị nhớ nhất chính là em. Em
vẫn luôn xuất hiện trong tâm trí chị. Trong lòng chị vẫn luôn cảm tạ
trời xanh đã yêu thương chị, đã ban cho chị một người quan tâm chị, trân
trọng chị như thế. Nhưng giữa chúng ta cũng chỉ có thể tồn tại tình cảm
gia đình thân thiết, giống như chị và Mộc Vũ vậy, anh ấy là người thân
thiết nhất của chị. Có thể nói nếu một ngày không còn anh ấy, chị thực
sự sẽ không biết phải làm sao.”, Thư Diệp nghiêm túc nhìn vào hai mắt
Thư Triết, hôm nay cô chính là muốn để Thư Triết nhìn thẳng vào tình cảm
của chính mình.

“Chị
thích anh ấy, ái mộ anh ấy nhưng đó không phải là tình yêu, mà là tình
thân, giống như em đối với chị đã phải trả giá, làm mọi việc hết mình vì
chị, nhưng đơn giản bởi vì chị là chị của em, bất kể là thân hay không
thân thì bản thân chị vẫn khắc sâu trong lòng em, em hiểu ý chị chứ?”,
Thư Diệp đặt hai tay lên bờ vai hắn, muốn để hắn phải đối diện với cô.

Thư Triết nghiêng
mặt nhìn cô, vẻ mặt lộ ra một chút ý cười, “Chị, em phát hiện ra vấn đề
rất lớn, em thấy chị mà không làm một nhà thuyết khách thì đúng là lãng
phí. Chị nói khiến em cảm thấy tình cảm của em đối với chị thực sự chỉ
là một loại tình thân.”, cố che giấu xót xa trong lòng, chừa cho hai
người một lối thoát.

Trong
lòng hắn, dù Quý Phỉ xuất hiện khiến trái tim hắn rung động, hắn cũng
chưa từng buông lơi tình cảm với Thư Diệp, điều này khiến hắn vô cùng
mâu thuẫn, nhưng cho tới bây giờ cô cũng không thừa nhận tình yêu của
hắn. Thật sự cô cũng không phải nói năng lung tung, hắn yêu cô đó là sự
thật. Dù rằng Quý Vân Húc có xuất hiện hay không thì Thư Diệp cũng sẽ
không lựa chọn yêu hắn.

“Vốn dĩ là tình thân mà.” Thư Diệp lẩm bẩm, nhìn chăm chằm Thư Triết.

“Đúng
đúng, chị nói không sai, đó là tình thân, không hề có tình yêu nào cả.”
Nói thế để lòng cô được thoải mái hơn. Có lẽ tình yêu của hắn đối với
Thư Diệp là một loại gánh nặng.

Sau
khi quen biết Quý Phỉ, hắn mới phát hiện thực ra thật lòng yêu một
người chính là hy vọng người đó có thể sống hạnh phúc mãi mãi. Giống như
Quý Phỉ, nếu cô liều mình muốn thoát khỏi hắn vậy thì cứ để cho cô tự
do là được rồi.

“Nếu
đã thông suốt rồi thì em nên bỏ hết thù hận trong lòng xuống, có thời
gian rảnh thì nên về nhà thăm ba mẹ, họ đều đã già cả rồi, cần chúng ta
quan tâm chăm sóc.” Đây mới chính là mục đích chủ yếu Thư Diệp đến đây
lần này, hy vọng Thư Triết có thể dành nhiều thời gian quan tâm đến Thư
Nguyên Hạo và Lâm Tư Ánh.

Thư Triết
nhướng mày, nhìn cô rồi nói, “Mới nói chị là thuyết khách thôi mà càng
nói càng hăng!”. Cho dù trong lòng Thư Diệp đã tha thứ cho họ nhưng hắn
lại không có lòng khoan dung rộng lượng như Thư Diệp, hắn bây giờ vẫn
không thể tha thứ cho hai người họ.

“Chị
đang nói nghiêm túc, em đừng có nói leo.” Thư Diệp giữ lấy vai Thư
Triết để cho hắn nhìn thẳng vào mình, “Còn về chuyện Quý Phỉ, chị khẳng
định người em yêu chính là cô bé ấy, tại em không chịu thừa nhận mà
thôi”.

Thư triết
không trả lời, cho dù phát hiện chính mình đã yêu Quý Phỉ từ lúc nào
nhưng hắn cũng không chịu rũ bỏ thể diện mà cầu xin Quý Phỉ trở về.
Huống chi trước kia chính hắn đã nhẫn tâm đuổi cô đi, cô chắc chắn sẽ
không chịu dễ dàng mà tha thứ cho hắn.

Nếu đã yêu thì phải giữ người đó bên mình cả
đời, gặp được một người mình yêu thương thật lòng không phải là chuyện
dễ dàng. Đừng đợi đến khi tất cả đã không thể quay đầu lại được nữa thì
mới thấy hối hận, hãy mở rộng lòng mình, lúc đó em mới tìm được hạnh
phúc! Thư diệp cổ vũ hắn đuổi theo tình yêu đích thực của mình, không hy
vọng Thư Triết vì tính cứng đầu bướng bỉnh mà khiến hắn bỏ lỡ một cô
gái tốt như Quý Phỉ.

Thư Triết cắn môi, im lặng không nói, nếu giờ hắn hối hận, cô còn có thể cho hắn một cơ hội nữa không?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+