Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mờ ám – Chương 13 – 14 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13: Cô lại muốn cứu người đã hại mình

 

“Thay quần áo ướt đi.” Tấn Tuyên đưa một bộ quần áo mới sạch sẽ từ trên giường cho cô. Vu Tiệp mặt đỏ bừng bừng, vì anh lại còn mua cả quần áo lót cho cô! Cô thật không muốn sống nữa!

“Đi, chắc chắn sẽ vừa.” Tấn Tuyên phớt lờ vẻ thẫn thờ xấu hổ của Vu Tiệp, đẩy cô vào phòng tắm.

Vu Tiệp thay xong quần áo bước ra, trong lòng rối bời bời, vừa xấu hổ lại ngượng ngập, mắt không dám nhìn Tấn Tuyên nữa.

Tấn Tuyên cũng đã thay bộ quần áo mới, ngón tay kẹp một điếu thuốc, liếc nhìn cô một cái: “Không sao rồi chứ?”

Vu Tiệp đỏ mặt lắc đầu, nhưng vừa động đậy đã thấy phần cổ đau nhói, mặt cô bất giác nhăn lại.

Tấn Tuyên thấy thế vội tiến lại bên cô, xoa bóp phần cổ cho cô, hôm qua lắc suốt đêm, chắc chắn bây giờ sẽ đau rồi. Anh nhẹ nhàng đưa tay xoa bóp.

Vu Tiệp khó chịu rụt cổ lại, nhưng lại không dám nhúc nhích, lực xoa bóp của anh dường như làm dịu được cơn đau. Anh xoa bóp cho cô đang ngồi bên mép giường, vừa hạ giọng hỏi: “Ai?”

Vu Tiệp đờ người, chậm rãi nói: “Có lẽ là học sinh tôi dạy thêm.”

“Tên gì?”

“Lâm Hữu Nam.” Cô không biết anh muốn gì, chỉ có thể nói sự thực.

“Gọi điện cho nó.” Tấn Tuyên hậm hực nhả ra một vòng khói tròn, sắc mặt u ám như có mây đen bao phủ, anh phải giết chết thằng khốn đó mới được!

“Tấn Tuyên!” Vu Tiệp lo lắng quay người lại, túm lấy cánh tay anh, tự hỏi anh định làm gì?

“Em đừng lo, đưa số điện thoại của nó cho anh.” Tấn Tuyên dụi mạnh đầu thuốc lá, rồi bước đến bên giường, cầm điện thoại của cô lên, định mở nó ra.

“Tấn Tuyên.” Vu Tiệp kéo tay anh, “Anh định làm gì?”

“Mẹ kiếp, thằng nhóc đó chán sống rồi, phải dạy cho nó một bài học mới được.” Tấn Tuyến tức tối hất tay cô ra, tiếp tục nhấn phím di động.

Bỗng một tràng tiếng chuông di động réo rắt vang lên, trên màn hình nhấp nháy ba chữ “Lâm Hữu Nam”.

Tấn Tuyên vừa nhìn thấy tên nhóc đó lại dám gọi điện thoại đến thì vội nhấn phím nghe, mắng phủ đầu ngay: “Mày còn dám gọi đến đây à?”

Vu Tiệp lườm anh một cái, anh định làm gì chứ? Định đánh người ta một trận à, cô nghĩ thế nên vội đến cướp lại điện thoại.

“Cái gì?” Tấn Tuyên trợn mắt đờ đẫn, nhìn Vu Tiệp với vẻ mặt không chút biểu cảm, “Cục cảnh sát gọi tới.”

Tay Vu Tiệp khựng lại giữa không trung, cả người đổ nghiêng dựa vào Tấn Tuyên, cục cảnh sát? Lâm Hữu Nam? Đầu óc hoàn toàn trống rỗng, trò quái gì thế này?

Tấn Tuyên tiếp tục “ừ ừ” “được được” với điện thoại, nói một thôi một hồi không dứt mà đầu óc Vu Tiệp vẫn chưa tỉnh táo ra.

Rồi anh gập điện thoại lại, lật mặt sau và nhanh chóng tháo pin ra, nhét vào túi áo.

“Không sao, chúng ta về nhà.” Nụ cười bên khóe môi của anh khiếp Vu Tiệp hoa mắt, rốt cuộc là chuyện gì đây, sao anh bỗng đang phẫn nộ lại biến thành tươi cười hỉ hả thế kia.

“Tóm lại là điện thoại nói gì vậy?” Vu Tiệp nắm tay anh, kéo anh ngồi xuống giường.

“Cái đấy gọi là trời tạo nghiệt thì có thể oán, tự tạo nghiệt thì không thể sống ấy mà!” Tấn Tuyên vui vẻ véo má Vu Tiệp, vẻ mặt rất tươi tỉnh.

“Anh đang nói gì thế?” Vu Tiệp gạt tay anh ra, tên này điên rồi, làm trò gì thế này.

“Tên nhóc ấy không biết phạm tội gì mà bị cảnh sát tóm cổ rồi, cục cảnh sát gọi điện đến bảo em đến lấy khẩu cung gì gì ấy. Có điên mới làm chứng cho nó. Ha ha, đáng đời, lần này cứ để nó ngồi trong đó đi, hại em ra nông nỗi này mà còn muốn em giúp, đừng mơ!” Tấn Tuyên ném chụp chiếc di động, hí hửng trên nỗi khổ của người khác.

“Cục cảnh sát?” Vu Tiệp đần mặt ra, cô không ngờ Lâm Hữu Nam lại bị cảnh sát bắt, hôm qua còn xảy ra chuyện gì nữa thì cô không thể nhớ được.

“Mặc kệ nó, lần này xem như nó còn may mắn, đợi nó về được anh sẽ xử lý sau.” Tấn Tuyên nhảy xuống giường, kéo Vu Tiệp đứng dậy, “Đi thôi, đêm qua em không về nhà, mau gọi điện cho dì Phương đi.”

“Tấn Tuyên.” Vu Tiệp kéo tay anh từ phía sau, “Có lẽ cậu ta gặp tai nạn gì thật.”

“Không liên quan tới em, chuyện nó hại em vẫn chưa tính sổ, em đừng lo vớ vẩn.” Tấn Tuyên vừa nghĩ đến bộ dạng thê thảm của Vu Tiệp hôm qua là lửa giận lại bốc lên đỉnh đầu. Lâm Hữu Nam dám có ý nghĩ đen tối với Vu Tiệp, cứ đợi đó mà chết đi!

“Không được, đưa di động cho tôi!” Vu Tiệp nghĩ ngợi mãi vẫn không thấy yên tâm, nếu không phải chuyện gì quan trọng thì cục cảnh sát sẽ không gọi điện đến cho cô.

“Tiểu Tiệp, em lắc đến mức đầu óc đần ra rồi à. Loại người đó mà em lo lắng để làm gì?” Tấn Tuyên bực bội giữ chặt di động, không chịu buông.

“Tấn Tuyên, đưa điện thoại cho tôi.” Vu Tiệp cũng nổi cáu, một tay chống vào eo, tay kia chìa ra trước mặt anh.

“Không được đi.” Càng nghĩ càng tức, lòng tốt của cô có thể đừng sử dụng bừa bãi được không, đối với loại ác độc đó, không đạp chết thì cũng tuyệt đối không mềm lòng được.

Vu Tiệp thấy vẻ mặt anh đằng đằng sát khí, mắt trợn ngược, thái dương hằn gân xanh, sống mũi cao thẳng cũng đang run lên do quá kích động, thì trong lòng bỗng thấy có phần cảm động, anh đang lo cho cô! Cô luôn ngỡ rằng anh chỉ muốn đùa giỡn với phụ nữ, bắt nạt cô để làm thú vui, nhưng trải qua chuyện đêm qua, cô mới phát hiện ra anh cũng có thể khiến người khác cảm động! Giọng cô vì thế cũng dịu dàng hẳn: “Tấn Tuyên, cậu ta có thể xảy ra chuyện thật. Tôi chỉ muốn đi xem thế nào, nếu anh không yên tâm thì đi cùng tôi.”

“Nó hại em chưa đủ thảm à?” Tấn Tuyên tỏ vẻ thắc mắc nhìn cô, tại sao cô chỉ hung dữ với mình anh, còn khi người khác đã hại cô ra nông nỗi ấy mà cô vẫn tha thứ được?

“Chẳng phải là vẫn còn anh sao?” Cô cười tế nhị, đôi mắt cong cong như trăng non.

Nhìn nụ cười của Vu Tiệp, Tấn Tuyên bỗng thấy bó tay, cô chưa bao giờ như thế này, nhìn anh với ánh mắt trong trẻo và sáng rực, sự tin cậy và dựa dẫm đó khiến anh có phần không thích nghi cho lắm.

Vu Tiệp gọi cho cục cảnh sát, hỏi rõ địa chỉ rồi lôi theo Tấn Tuyên đến đó.

Đến cục cảnh sát, Vu Tiệp tìm đến cảnh sát Trương lúc nãy đã gọi cho cô.

“Chào anh, tôi là Vu Tiệp.” Vu Tiệp nhìn cảnh sát Trương đang ngồi sau bàn làm việc, trong văn phòng còn có hai ba cảnh sát nữa cũng đang thụ lý vụ án.

Cảnh sát Trương nhìn cô: “Mời ngồi. Vị này là?” Ánh mắt chuyển sang Tấn Tuyên đứng phía sau cô.

“Anh ấy là bạn tôi.” Tấn Tuyên cũng ngồi xuống bên cạnh cô, không nói lời nào.

Cảnh sát Trương gật gù rồi tóm tắt tình huống câu chuyện.

Thì ra đêm qua Lâm Hữu Nam đã gây gổ với người khác ở quán bar, khiến người đó bị thương ở mắt, bây giờ đang phải chữa trị, Lâm Hữu Nam bị cảnh sát đột ngột khám xét quán bar bắt ngay tại đó. Nhưng cậu ta cứ một mực kêu oan, là do hai người bạn cậu ta làm, khi cảnh sát đến hai người đó đã chạy trước, còn nói có người làm chứng, và người bị thương cứ khăng khăng bảo Lâm Hữu Nam gây ra, nên cảnh sát đành phải mời Vu Tiệp đến.

Vu Tiệp và Tấn Tuyên nhìn nhau, tối qua cô đã bị hạ thuốc, đâu còn nhớ gì nữa, làm chứng cho cậu ấy thế nào được?

“Tôi có thể gặp Lâm Hữu Nam không?” Vu Tiệp cố nén hoài nghi, khẽ hỏi.

“Xin đợi một lúc, cô hãy nói tôi biết, tối qua cô có gặp Lâm Hữu Nam không?” Cảnh sát Trương lên tiếng hỏi.

“Có.” Vu Tiệp gật đầu.

“Khoảng mấy giờ?”

“Khoảng chín giờ.” Cô nhớ lúc xuống xe có nhìn đồng hồ, vừa qua chín giờ.

“Lúc đó cậu ấy không chỉ có một mình?”

“Còn có thêm hai người bạn nữa.”

“Miêu tả đại khái?”

“Có lẽ cùng tuổi với Lâm Hữu Nam, một người tóc đinh, người kia tóc ngắn sát tai, đều rất gầy và cao, chắc phải 1m78.”

“Có biết tên gì không?”

“Không.” Lâm Hữu Nam không nói, mà cô cũng không nghe thấy họ gọi tên nhau.

“Được.” Cảnh sát Trương gật gù, “Cô ngồi đợi một lát.” Rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Tấn Tuyên khẽ choàng vai cô, Vu Tiệp quay lại mỉm cười.

Một lát sau, cảnh sát Trương đưa Lâm Hữu Nam đến.

Lâm Hữu Nam vừa nhìn thấy Vu Tiệp đã lao đến: “Vu Tiệp, chị phải cứu tôi.” Tấn Tuyên đập mạnh vào tay cậu ta, trừng mắt nhìn.

“Chị nói với cảnh sát đi, trước khi chị đi, có phải tôi đã đưa chị đến phòng vệ sinh không, lúc ấy tôi ở cạnh chị mà. Lý Cường và Đường Hán Chung làm gì, tôi không hề biết, tôi quay trở về mới thấy người đó.” Lâm Hữu Nam cuống quýt gào lên, cảnh sát Trương trách mắng rồi ấn cậu ta ngồi xuống ghế, bắt cậu ta nói cho rõ ràng.

Thì ra Lâm Hữu Nam lúc ấy đưa Vu Tiệp vào phòng vệ sinh đã nhận được điện thoại cô gọi, bèn tìm một cô gái vào trong xem xét, kết quả là bên trong không có ai, nên cậu ta đã nghĩ Vu Tiệp về nhà thật rồi, cậu ta nghi ngờ vì sao mình đã hạ thuốc cô mà cô vẫn về được, tuy không nghĩ ra nhưng vẫn quay về phòng bao của mình.

Nhưng trên đường về, cậu nhìn thấy Lý Cường và Đường Hán Chung vội vội vàng vàng chạy biến ra ngoài, cậu chưa kịp phản ứng kịp thì một người đàn ông mặt mày bê bết máu lao đến túm chặt lấy cậu, cậu và anh ta bắt đầu vật lộn với nhau, rồi cảnh sát đột ngột xuất hiện, không phân trắng đen phải trái gì mà lôi hết hai người về cục cảnh sát.

Lâm Hữu Nam đã nói rất nhiều lần là không phải cậu làm, nhưng cảnh sát nói khi ấy chỉ nhìn thấy cậu và người đó vật lộn với nhau, mà trước khi anh ta được đưa vào bệnh viện, đã một mực khẳng định chính cậu đã đánh anh ta bị thương.

Thế nên cảnh sát đành giam cậu ta lại, đợi khi sự việc được điều tra rõ ràng, chứng minh cậu ta không liên quan gì đến việc này thì mới thả ra được.

Lâm Hữu Nam co chặt hai nắm tay, mặt mũi ủ rũ nhìn Vu Tiệp: “Vu Tiệp, chị cứu tôi với, nói với cảnh sát đi, lúc đó tôi và chị ở cạnh nhau thật mà.”

Tấn Tuyên nhìn theo cảnh sát Trương bị đồng nghiệp bên cạnh gọi ra ngoài, rồi túm chặt cổ áo Lâm Hữu Nam kéo lên, hạ giọng mắng nhiếc: “Đêm qua lúc mày hạ thuốc Vu Tiệp, sao không nghĩ mày đã làm gì cô ấy hả?”

Lâm Hữu Nam mở to mắt, quay sang nhìn Vu Tiệp: “Chẳng phải chị ấy không bị sao à?” Cậu ta ngỡ cô đã bỏ về từ sớm rồi chứ.

“Báo cho mày biết, chuyện hôm nay là do tự mày làm tự mày chịu, đáng đời!” Tấn Tuyên đẩy mạnh Lâm Hữu Nam, ném cậu ta ngồi lại vào ghế.

“Vu Tiệp, xin lỗi.” Lâm Hữu Nam cúi gằm đầu, ánh mắt lộ vẻ hối hận. “ Lúc ấy tôi chỉ thấy vui nên mới làm thế, không nghĩ gì cả.” Đôi mắt cậu ta không dám nhìn Vu Tiệp, hoàn toàn không nghĩ rằng cô bị cậu làm hại rồi mà còn đến đây giúp đỡ, trong lòng cảm thấy rất hổ thẹn.

“Tôi chỉ có thể báo cảnh sát những chuyện tôi biết, hy vọng là có thể giúp được.” Vu Tiệp kéo Tấn Tuyên ngồi xuống cạnh mình, nói vắt tắt.

Cảnh sát Trương tiến lại: “Cậu ta nói có đúng không?”

“Vâng, trước khi tôi đi, cậu ta đã đưa tôi vào phòng vệ sinh.” Vu Tiệp trả lời với vẻ căng thẳng.

“Lúc ấy là mấy giờ?” Cảnh sát Trương ghi lại.

“Tôi không nhớ rõ lắm, chắc là khoảng chín giờ rưỡi.” Vu Tiệp không ở lâu trong quán bar, chắc chỉ khoảng nửa tiếng là cùng.

“Lúc ấy tại sao cô lại đột ngột bỏ về?”

Vu Tiệp ngẩn người, Tấn Tuyên khẽ nắm lấy tay cô đang đặt trên bàn: “Nhà tôi có việc gấp nên phải về trước.” Cô liếc nhìn Lâm Hữu Nam một cái, nét mặt cậu ta cũng đang rất căng thẳng, trên trán còn toát cả mồ hôi.

“Cô và Lâm Hữu Nam quan hệ thế nào?”

“Tôi là gia sư của cậu ấy.” Cảnh sát Trương nghe câu này thì ngẩng lên nhìn Vu Tiệp.

“Vụ án này phải đợi người bị thương khỏe hẳn rồi mới giải quyết được, cậu ta tạm thời vẫn chưa thể rời khỏi đây, lúc nãy chúng tôi đã thông báo với người nhà cậu ấy. Cô Vu, nếu còn cần gì, xin hãy phối hợp với chúng tôi.” Cảnh sát Trương kéo Lâm Hữu Nam đứng dậy.

Lâm Hữu Nam đau khổ rền rĩ van xin, “Anh cảnh sát ơi, không liên quan gì đến tôi thật mà.”

“Đừng nhiều lời, cậu cứ ngoan ngoãn ở đây đi, đợi tôi tìm được hai người cậu nói đã rồi tính sau. Huống hồ gì đêm qua cậu cũng cắn thuốc rồi, không liên quan đến chuyện này thì cũng dính đến chuyện khác.” Cảnh sát Trương lôi cậu ta ra ngoài để đưa vào phòng tạm giam.

Hai người vẫn chưa ra đến cửa, đã xuất hiện một người đứng chặn lối đi.

“Bố?” Lâm Hữu Nam thầm kêu khổ, lần này chết thảm rồi.

“Cái thằng nhóc thối tha này!” Một giọng nói trầm trầm vang lên, Lâm Chấn Đông, bố của Lâm Hữu Nam. Vu Tiệp nhận ra giọng nói của ông ta.

Người nhà Lâm Hữu Nam đã đến. Vu Tiệp và Tấn Tuyên đứng dậy, quay nhìn ra cửa, vừa thấy người đứng đó đã ngẩn ra!

Đứng sau lưng Lâm Chấn Đông lại là Lâm Ngữ Âm

 

 

Chương 14: Sự nghiêm túc được ngụy trang

 

“Tấn Tuyên? Sao anh lại ở đây?” Lâm Ngữ Âm sững sờ trợn mắt nhìn Vu Tiệp và Tấn Tuyên.

“Cậu ta là?” Tấn Tuyên chỉ vào Lâm Hữu Nam, lòng thầm kêu khổ, thế giới này sao mà nhỏ bé thế, Lâm Hữu Nam lại chính là con trai của sếp anh, là em trai của Lâm Ngữ Âm?

Vu Tiệp cũng ngẩn ngơ, cô chỉ gặp Lâm Chấn Đông, Lâm Hựu Nam và một người giúp việc ở nhà họ, sao chưa bao giờ thấy Lâm Ngữ Âm? Cô quay sang nhìn Tấn Tuyên, Lâm Ngữ Âm là con gái của sếp anh, vậy thì Lâm Chấn Đông chính là sếp rồi?

“Nó là em trai em.” Lâm Ngữ Âm hừ khẽ một tiếng. Lâm Hữu Nam cũng hừ một tiếng rồi quay đi, “Đừng nhận người thân bừa bãi!”

Lâm Chấn Đông thấy Vu Tiệp và Tấn Tuyên đứng cạnh nhau, cũng cảm thấy rất ngạc nhiên, “Tấn Tuyên, cậu quen cô Vu à?”

“Lâm tổng, tôi và Vu Tiệp đã quen nhau từ bé.” Tấn Tuyên dần hồi phục lại sự trấn tĩnh. Xem ra Lâm gia cũng không được hòa khí cho lắm.

“Con lại gây ra họa gì thế hả?” Lâm Chấn Đông gầm lên với con trai.

“Không liên quan đến con.” Lâm Hữu Nam lúng túng cúi gằm đầu.

Lâm Chấn Đông kéo cảnh sát sang một bên để dò hỏi.

Lâm Ngữ Âm cũng kéo Tấn Tuyên sang một bên, liếc nhìn Vu Tiệp: “Cô ấy không sao chứ?” Tối qua thấy Tấn Tuyên bế cô ấy ra ngoài, mặt mày đều đỏ lựng cả, vừa nhìn đã biết là cắn thuốc rồi.

Tấn Tuyên cau mày, khẽ hất tay ra: “Hỏi em trai cô đấy.” Nghĩ đến chuyện Lâm Hữu Nam là em trai Lâm Ngữ Âm, anh đã thấy giận dữ.

“Lâm Hữu Nam?” Lâm Ngữ Âm kinh ngạc nhìn anh, tròng mắt lay động, “Không phải chứ.” Nhưng trong lòng đã hiểu, Vu Tiệp bị như thế hóa ra là do em trai cô gây nên.

“Bảo em cô cẩn thận, đứng để tôi nhìn thấy ngoài đường.” Tấn Tuyên chốt lại một câu rồi kéo Vu Tiệp ra ngoài, đầu không ngoảnh lại.

Tiếng kêu gọi của Lâm Ngữ Âm vang lên sau lưng, Vu Tiệp nhìn Tấn Tuyên đang bừng bừng tức giận, than thở trong lòng, đúng là phức tạp quá, không thể hiểu nổi!

Vu Tiệp trừng mắt nhìn Tấn Tuyên xuất hiện ở ngưỡng cửa, lườm anh muốn rách cả mắt, rốt cuộc anh muốn làm gì đây?

“Đang làm gì thế?” Tấn Tuyên lách vào, chen bật cửa ra rồi tự động xông vào trong.

“Ai cần anh lo?” Dạo này anh rảnh rỗi lắm sao? Sao ngày nào cũng chạy đến nhà cô, tuy mấy hôm trước đều nói là đến tìm Vu Lâm, ở lì cả tối rồi ngoan ngoãn quay về.

Nhìn thấy anh, cô vẫn bất giác nhớ lại đêm hôm ấy, cứ nghĩ đến dáng vẻ thê thảm của mình trước mặt anh là lại thấy rất phiền muộn. Về sau cô cũng đến Cục cảnh sát lần nữa, nhưng chuyện của Lâm Hữu Nam hình như vẫn chưa giải quyết xong, công việc gia sư của cô thế là cũng bị gián đoạn.

Tấn Tuyên ngày nào cũng tan sở xong là đến nhà cô ngay, Vu Lâm tuy không biết vì sao nhưng vui đến quên trời quên đất, lần nào cũng bám theo anh, còn Vu Tiệp vừa nhìn thấy anh là đã chuồn ngay về phòng mình.

“Vu Lâm đi tắm rồi.” Tấn Tuyên ngồi xuống giường rồi nằm nghiêng, nhìn cô.

Vu Tiệp cười lạnh trong bụng, giải thích kiểu gì thế nhỉ, vì chị ấy không có mặt nên mới tiện đường ghé ngang thăm hỏi mình ư?

“Vẫn còn muốn làm gia sư?” Tấn Tuyên nhìn thấy trang web tin tức về việc làm gia sư mà cô đang mở trên máy tính.

Vu Tiệp đóng cửa lại, trừng mắt với anh, “To tiếng thế để làm gì?”

“Ngoan ngoãn ở nhà đi, nếu thấy chán thì anh đến chơi với em.” Ngón tay anh khẽ nhấp chuột, tắt trang web đó đi.

“Anh làm bảo mẫu từ lúc nào vậy?” Vu Tiệp khẽ cười, bước đến giữ lấy con chuột trong tay anh, rảnh rỗi đến thế mà không đi chơi với bạn gái, mà lại đến quản lý cô.

Tay Tấn Tuyên kéo mạnh làm cô mất thăng bằng, ngã ngồi xuống cạnh anh. “Vẫn chưa sợ?”

Vu Tiệp cau mày ngước nhìn Tấn Tuyên, nhưng lại thấy vẻ nghiêm túc trên mặt anh, trong ánh mắt thoáng vẻ lo lắng, nên cô cảm thấy rất hoảng loạn và nhìn tránh sang nơi khác, ngồi xích ra cách anh một cánh tay: “Tôi có nói là muốn đi đâu.”

“Tại sao lại muốn đi dạy thêm? Nếu muốn làm thêm, anh sẽ liên hệ giúp.” Tấn Tuyên chậm rãi nhích lại gần, gần sát bên tai cô, hơi thở ấm áp lướt ngang.

Vu Tiệp cố giữ trấn tĩnh, cơ thể khẽ nghiêng về phía sau: “Không cần.” Đừng ngồi gần như thế được không? Kỳ quặc quá, mũi cô hôm nay có phải hơi nhạy cảm quá không, mỗi lần anh tiến sát lại là cô ngửi thấy ngay mùi vị nam tính rất mạnh mẽ.

“Tiểu Tiệp, anh không muốn em lại gặp chuyện.” Tay Tấn Tuyên đưa ra, giữ lấy vai cô, kéo mạnh về phía mình, ép buộc cô phải nhìn thẳng vào anh, “Tôi không sao”, cô muốn nói thế, nhưng đến cửa miệng rồi lại không thốt ra được, đôi mắt anh tràn ngập sự quan tâm lo lắng, khóe môi khẽ mím lại, gương mặt nghiêm túc đến nỗi không có chút nét cười cợt nào, cô chưa bao giờ thấy một Tấn Tuyên nghiêm túc đến thế.

Gương mặt anh dần dần phóng đại, mùi vị nam tính mạnh mẽ ấy mỗi lúc một gần, ảnh hưởng đến suy nghĩ của cô. “Anh thấy rất may vì đêm ấy chính anh đã ở bên em.” Giọng anh bỗng chốc trở nên trầm khàn và quyến rũ, ngấm từng chút vào ý thức của cô.

Trong đầu luôn có tiếng nói đang cảnh cáo cô, chắc chắn đó lại là một trò đùa của anh, nhưng cô không thể cầm lòng được mà nhìn vào mắt anh, ngập chìm vào đôi mắt sâu thẳm và chân thành ấy của anh, cơ thể cũng quên đi sự phản kháng.

Đôi mắt đen ấy bỗng lóe sáng: “Dung mạo không thể hại người, nhưng cơ thể thì đúng là hại chết người thật.” Vừa nói xong, anh nhanh chóng hôn chụt lên môi cô một cái.

Đầu Vu Tiệp nổ “ùng” một tiếng, cuối cùng đã bị trò đùa của anh thức tỉnh, theo phản xạ đưa tay lên định đấm vào đầu anh, nhưng Tấn Tuyên đã cười lớn rồi lăn người sang một góc giường, gương mặt thấp thoáng nụ cười ranh mãnh.

“Đồ háo sắc!” Vu Tiệp thẹn quá hóa giận định chồm đến đánh anh một trận, Tấn Tuyên lăn nhào từ giường xuống đất, chạy ngay ra cửa, còn quay lại nháy mắt tinh nghịch với cô, cố ý hạ giọng nói: “Thấy lỗ nặng hả? Vậy anh cởi hết để em nhìn là được!”

“Đi chết đi!” Tấn Tuyên đã biến mất.

Vu Tiệp tức tối vùi mặt vào gối đầu, hai tay nện mạnh lên giường, đồ lang sói háo sắc thì vẫn là háo sắc, chết cũng không đổi! Càng giận hơn khi cô không thể không nghĩ đến cảnh đêm ấy đã trần trụi ở cùng anh trong một căn phòng, cơn giận dữ ấy đã khiến toàn thân cô nóng hừng hực! Sao cô lại ngốc nghếch đến thế, còn ngỡ anh nghiêm túc thật sự, nhưng anh vốn không biết hai chữ “nghiêm túc” viết thế nào nữa!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+