Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mờ ám – Chương 23 – 24 – 25 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 23: CHỊ ĐANG THƯƠNG XÓT AI?

 

Sáu giờ sáng, Vu Tiệp rón rén luồn vào nhà, bên trong vô cùng yên tĩnh, cô chuồn vào phòng mình, đúng khoảnh khắc đóng cửa lại, cô mới dám tự do hít thở, cũng may, cũng may.

Tuy đêm qua đã gọi điện về nhà báo sẽ ở lại nhà bạn, nhưng nếu mới sáng sớm đã bị bắt gặp thì bảo đảm mẹ cô sẽ cằn nhằn không ngừng nghỉ, đặc biệt là bố cô, ông không thể chịu được việc con gái ra ngoài ban đêm không về nhà. Để tránh khỏi phải nghe thì chỉ còn nước cầu nguyện không gặp bố mẹ mà thôi.

Vu Tiệp ngước lên, xoa bóp cánh tay tê dài rồi ngồi dựa tường.

Trong đầu vẫn văng vẳng câu nói ban nãy của Tấn Tuyên, “Sao lần nào uống say cũng bị em nhìn thấy.” Nụ cười khổ sổ gượng gạo, ánh mắt tự châm biếm mình… cứ hiện lên trong đầu cô mãi, không thể xua tan.

Lần này, đến lượt cô ở cùng anh cho qua một đêm đau khổ phiền muộn.

Tấn Tuyên không về nhà mà đến thẳng công ty, anh nói dù không còn hy vọng nhưng vẫn muốn cố gắng lần cuối cùng.

Vu Tiệp vuốt ngực, chậm rãi ngồi xuống ghế, ngửa đầu ra sau và thở ra nặng nề, anh quả nhiên là say rồi!

Sáng nay tỉnh dậy, anh sờ sờ vài chỗ sưng tấy trên đầu, nghi ngại hỏi cô có phải anh bị đụng vào tường không? Mọi thứ diễn ra đêm qua đều tan biến theo hơi cồn, thậm chí anh cũng không nhớ là đã hôn cô!

Thật vô dụng! Vu Tiệp bực bội đến mức muốn hét to, tại sao cứ để tâm chuyện anh đã quên, quên thì càng tốt chứ sao? Đó chỉ là hành vi khi anh mất đi lý trí vì say rượu, tại sao mình cứ cho là thật? Nhưng trong đầu vì sao cứ hiện lên đôi môi dịu dàng kia, sự tiếp xúc nhẹ như cánh bướm lay động, hòa nhịp với tim cô, rung lên sợi dây đàn sâu kín nhất trong đó, muốn quên cũng không quên được!

A… Vu Tiệp lắc mạnh đầu, đừng nghĩ ngợi nữa, chắc chắn là do tác dụng của cồn, do anh hại cô cả, nhất định là thế, tuyệt đối là thế, ba trăm phần trăm là thế!

Vu Tiệp cả ngày rối bời và phập phồng không yên, buổi tối bỗng nhận được cuộc gọi từ Lâm Hữu Nam!

Cậu ta nói hôm nay có việc, không học thêm, Vu Tiệp lờ đờ “ờ” một tiếng rồi định cúp máy. Lâm Hữu Nam nghe giọng cô ủ rũ thì hỏi với vẻ quan tâm: “Sao thế? Không gặp được em nên buồn à?”

“Không.” Chẳng còn tâm trạng để đùa.

“Chị có bị thần buồn bã đeo bám như người nào đó đâu, làm gì mà phải lờ đờ thế?” Lâm Hữu Nam cười khẽ, trêu cô.

“Cái gì mà thần buồn bã?” Đầu óc Vu Tiệp váng vất, không hiểu cậu ta đang nói gì? Thần buồn bã? Cô như sực tỉnh, cậu ta đang nói ai?

“Không có gì, em phải đi chơi đây.” Lâm Hữu Nam phớt lờ cô, hí hửng cúp máy.

Này này này… Vu Tiệp hét lên, nhưng Lâm Hữu Nam đã cúp máy rồi. Cô vội vàng gọi lại, điện thoại vừa được nhận, cô đã hạ giọng quát: “Lâm Hữu Nam, em ở nhà cho chị, chị đến ngay đây.” Cũng mặc kệ cậu ta kêu la phản đối, Vu Tiệp đã chạy cuống cuồng ra cửa, đừng có để cô đoán trúng!!!

Vừa đến Lâm gia, đã thấy Lâm Hữu Nam nét mặt sa sầm, ủ rũ ngồi trên salon phòng khách xem tivi.

Vu Tiệp mặt không biểu cảm nhìn cậu, rồi nhìn quanh phòng, thấy Lâm Chấn Đông và Lâm Ngữ Âm đều không có ở nhà.

“Chị có chuyện hỏi.” Vu Tiệp trừng mắt.

“Chuyện gì?” Nghiêm túc ghê thế? Mặt đanh lại, xấu quá!

“Vào phòng em rồi nói.” Vu Tiệp bỏ vào trong trước.

“Vu Tiệp, chị sao thế, ai chọc chị giận à?” Lâm Hữu Nam e dè theo chân cô, thấy cô làm mặt lạnh nhìn mình.

“Lâm Hữu Nam, có phải em làm không?” Cô hỏi ngay vào đề.

“Cái gì chứ?” Vẫn ra vẻ vô tội!

“Tài liệu của Tấn Tuyên bị mất, có phải em bày trò không?” Ngoài cậu ra, cô thực sự không nghĩ nổi khả năng nào khác.

“Gì thế này, gì thế, ý chị là sao, chất vấn em?” Cậu nhảy nhổm lên.

“Chị chỉ hỏi có phải không?” Vu Tiệp trừng mắt, sao cậu ta vẫn tỏ ra vô tội thế được, không nghĩ đến hậu quả mình gây ra hay sao?

“Chả liên quan gì tới chị, chị bận tâm làm quái gì?” Lâm Hữu Nam làu bàu, phớt lờ cô.

“Lâm Hữu Nam, nếu em muốn cười cợt Lâm Ngữ Âm thì cũng không thể đem chuyện này ra đùa. Em có biết hạng mục này rất quan trọng với công ty bố em hay không, lần này nếu đấu thầu thất bại sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển đầu tư nửa năm sau đấy. Sao em lại tỏ ra nhẹ nhàng thế nhỉ?” Vu Tiệp tức đến nỗi lắp bắp.

“Em chả biết chị đang nói gì hết!” Lâm Hữu Nam mấp máy môi, lúng túng nói.

“Đang ở đâu?” Vu Tiệp không rảnh rỗi phí lời, bây giờ quan trọng nhất là lấy lại vật ấy.

“Chị thương xót cái anh họ Tấn kia à?” Lâm Hữu Nam trừng trừng nhìn cô, nét mặt tỏ ra hậm hực.

“Chuyện này không chỉ liên quan một người mà còn đến công ty bố em, chị không mong em gây ra họa lớn.” Vu Tiệp quay lưng đi.

“Hừ, đừng nói ra vẻ đường hoàng như thế, chị nói thực đi, tìm em có phải là vì anh ta?” Xem cậu là con nít à, quy tắc trò chơi của người lớn cậu thấy nhiều rồi.

“Lâm Hữu Nam!” Vu Tiệp bất lực gọi.

“Em làm thế chẳng phải vì muốn chị hả dạ hay sao? Dù sao chị ta lần này nhất định sẽ chết rất thảm rồi.” Lâm Hữu Nam khẽ cười.

“Em là đồ ngốc, em đang hại tất cả mọi người!” Vu Tiệp tức giận dậm chân, tay đấm mạnh lên mặt bàn, sao cậu ta lúc nào cũng bày trò, đến bao giờ mới trưởng thành đây?

“Anh ta có xứng đáng để chị tức giận không?” Lâm Hữu Nam chưa bao giờ thấy cô giận dữ đến thế, len lén nhìn với vẻ lo âu.

“Hữu Nam, xem như chị xin em, đưa đồ cho chị trước đã.” Vu Tiệp cố nén lửa giận trong lòng, thôi vậy, chỉ cần tìm lại thì cô cũng không muốn vấn tội Lâm Hữu Nam, đó là chuyện của Lâm gia.

Lâm Hữu Nam nghiến răng nhìn cô, bất động.

“Hữu Nam, chị thật sự rất cần thứ đó.” Vu Tiệp nắm chặt tay cậu, chân thành cầu xin. Làm ơn, đừng đùa nữa, đùa nữa sẽ không quay lại được đâu. Gương mặt cô đầy vẻ lo âu và căng thẳng.

Một lúc lâu sau, Lâm Hữu Nam mới bước đến bàn vi tính, rút một chiếc USB trong ngăn bàn ra rồi ném lên trên.

Vu Tiệp vội mở máy tính, cắm USB vào, phù, tốt quá, quả nhiên có một file power point và một tập văn kiện. Cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm được, cô quay đầu nhìn cậu: “Tấn Tuyên nói còn một số văn kiện nữa, nó đâu rồi?”

Lâm Hữu Nam bực bội trừng mắt với cô: “Xé rồi.”

“Cái gì?” Vu Tiệp kinh ngạc nhảy nhổm. Sao cậu ta lại có thể xé được chứ? Cậu muốn chọc tức Lâm Ngữ Âm thì cũng không nên phá hủy tài liệu! “Vứt rồi hả?”

“Vứt rồi.” Lâm Hữu Nam bực tức nằm xuống giường.

Vu Tiệp đau khổ lẫn bất lực nhìn cậu, thấy dáng vẻ bất cần ấy thì càng cuống hơn, làm sao đây, làm sao đây? Thật sự không còn cách nào cứu vãn được sao? Tấn Tuyên, em còn có thể làm gì nữa? Ai nói cho em biết với? Cô cuống quýt như một con rắn mất đầu, chỉ có thể quay vòng vòng tại chỗ.

Lâm Hữu Nam nhìn Vu Tiệp với dáng vẻ như thế, tay nắm chặt chiếc USB, khóe môi mím thật chặt, thì trong lòng cậu thấy rất khó chịu, cái anh Tấn Tuyên kia có gì tốt chứ? Thế mà lại khiến Vu Tiệp như mất hồn thế này!

Lâm Hữu Nam tức tối nhảy xuống giường, thò chân ra đá một phát thật mạnh vào sọt đựng giấy vụn cạnh bàn vi tính, “Ở đây.”

Vu Tiệp ủ rũ nhìn cậu, không phá hoại thì làm bại gia, cậu ta còn làm gì được? Tức chết đi mất!

Lâm Hữu Nam thấy cô chưa hiểu thì lại gầm lên lần nữa: “Vứt vào đây này.”

Cuối cùng Vu Tiệp cũng hiểu ra, cậu chưa ném mất mà vẫn nằm trong sọt giấy vụn. Vu Tiệp mừng rỡ ra mặt, mở nắp sọt ra nhìn, quả nhiên bên trong đầy ắp giấy vụn. Tốt quá, tốt quá, vẫn còn đây, Vu Tiệp vội vội vàng vàng đổ hết giấy ra, rải đầy thảm.

“Này, bẩn thế.” Lâm Hữu Nam càu nhàu vẻ bất mãn.

“Còn dám nói nữa à, ra đây giúp chị.” Vu Tiệp kéo cậu ngồi xuống. May quá, chắc vẫn còn hết ở đây.

“Quỷ sứ, tại sao em phải giúp chị?” Nếu không phải vì không muốn thấy cô thất vọng thì cậu đã mặc kệ chuyện họ sống chết ra sao rồi.

“Được rồi, được rồi, xem như giúp chị đi.” Vu Tiệp vui sướng lật tung những mẩu giấy vụn, có một số vẫn chưa xé nát, có thể nhận ra, nhưng một số thì hoàn toàn nát vụn. Dù sao đi nữa thì cũng đã tìm ra rồi, chỉ cần chắp nhặt lại với nhau thì chắc chắn vẫn dùng được.

Lâm Hữu Nam tức muốn thổ huyết, cậu lại phải quỳ xuống tìm tài liệu trong mớ giấy vụn với bà chị ngốc nghếch này cơ đấy!!

 

CHƯƠNG 24: BẢO ANH PHẢI CẢM ƠN EM THẾ NÀO?

 

 

Sân bay buổi tối, từng hàng đèn thẳng tắp lung linh chiếu qua ô cửa kính, trong phòng đợi sân bay đã có rất nhiều người ở đó.

Tấn Tuyên ngước nhìn Lâm tổng và Ngữ Âm đứng gần đó, Lâm tổng lại trách mắng Ngữ Âm nữa rồi. Haizzz, việc này làm sao trách cô ấy được, muốn trách chỉ có thể trách anh thôi, Tấn Tuyên mệt mỏi gục đầu xuống.

Sáng sớm về lại công ty để sắp xếp những số liệu còn lại trong máy tính, cho dù không thể hoàn hảo được nhưng anh cũng vẫn muốn thử, không thể ném một bãi rác cho công ty rồi phủi tay làm ngơ được.

Lâm tổng có giận đến mấy thì bây giờ cũng đành mắt nhắm mắt mở cho qua, hạng mục này từ đầu đến cuối anh và Ngữ Âm phụ trách, cho dù không có tài liệu đấu thầu hoàn hảo thì họ cũng vẫn có thể cược một lần, không thì sẽ có nghĩa là tự động từ bỏ quyền lợi.

Vé máy bay đã đặt từ lâu, thế nên họ vẫn phải làm theo kế hoạch, ba người đáp máy bay chuyến tối đến thành phố S, tham gia buổi đấu thầu vào sáng ngày mai.

Tấn Tuyên về nhà vội vàng tắm rửa, thu dọn gọn ghẽ hành lý rồi chạy đến sân bay.

Tấn Tuyên dập tắt điếu thuốc trong tay, bước ra khỏi phòng hút thuốc, nụ cười trên mặt hành khách và vẻ buồn rầu của anh trở thành sự tương phản rõ rệt, tâm trạng anh giờ đây sa sút cùng cực. Tay phải đút vào túi quần tây lần tìm kẹo cao su, móc ra một miếng rồi cho vào miệng, còn lại đều nhét vào túi. Khi tay vô tình chạm vào di động, anh dừng lại lấy ra xem, Vu Tiệp đang làm gì nhỉ?

Sao lại hết pin rồi? Haizzz, anh hồ đồ lú lẫn thế nào mà lại quên kiểm tra xem di động còn pin hay không, thôi vậy, đến khách sạn sạc pin sau, cũng may vẫn mang theo dây sạc, thế là anh nhét di động lại vào túi. Rồi Tấn Tuyên tiến đến chỗ của mình.

Quay lại đã thấy Lâm Ngữ Âm lặng lẽ ngồi cạnh Lâm tổng, còn ông đang nghe điện thoại.

“Tấn Tuyên.” Lâm tổng bỗng gọi anh, đưa điện thoại ra, “Tìm cậu đấy.”

“Tìm tôi?” Tấn Tuyên nhìn Lâm tổng với vẻ nghi ngại, tìm anh mà tại sao gọi cho Lâm tổng?

Anh đón lấy, “Tấn Tuyên, anh ra đây nhanh đi, tôi là Vu Tiệp.”

“Tiểu Tiệp, anh giờ đang ở sân bay, em ở đâu?” Sao lại là Vu Tiệp? Đã xảy ra chuyện gì mà giọng cô có vẻ gấp gáp thế?

“Tôi biết, tôi biết, anh ra đây nhanh, họ không cho tôi vào trong.” Vu Tiệp hét lớn lên trong điện thoại, bên cạnh hình như còn có tiếng ai đó.

“Cửa kiểm soát? Được, em đợi anh.” Tấn Tuyên đưa trả điện thoại lại cho Lâm tổng, “Xin lỗi, Vu Tiệp có lẽ tìm tôi có chuyện gấp, tôi ra ngoài một lúc.”

“Đi nhanh về nhanh.” Lâm tổng gật đầu dặn. Lâm Ngữ Âm bực bội nhìn anh, nhưng anh đã mặc kệ mà chạy đi mất.

Tấn Tuyên chạy nhanh xuống cầu thang bộ, lao đến cửa kiểm soát, nhân viên kiểm soát vội ngăn anh lại, anh vung vẩy tấm vé trong tay: “Tôi kiểm rồi, ra ngoài một lúc thôi.”

Nhân viên kiểm soát chăm chú xem vé trong tay anh rồi mới thả ra.

“Tấn Tuyên.” Vu Tiệp vừa nhìn thấy anh đã lao đến với nét vui mừng, thở hổn hển: “Tốt quá, tốt quá, cuối cùng cũng kịp, sao di động anh tắt rồi?”

“Tiểu Tiệp, có chuyện gì thì từ từ nói, không vội.” Tấn Tuyên đỡ lấy cô, thương xót nhìn cô đổ mồ hôi đầy trán, gương mặt đỏ bừng, há miệng ra hớp không khí, nhất định là cô đã chạy đến đây rồi.

“Đây, lần này phải cẩn thận đó.” Vu Tiệp lấy từ trong túi ra một túi hồ sơ và một chiếc USB.

“Cái này…” Tấn Tuyên đờ người, không biết phải phản ứng thế nào. Đây là… chắc không phải là…

“Tìm ra rồi, anh mau xem xem, đúng rồi, có một số văn bản bị thiếu mất, anh cứ cố gắng nhớ lại, có mấy trang photo không được rõ, nếu anh thấy không ổn thì đến đó tìm một nơi photo lại là được.” Vu Tiệp mở túi hồ sơ ra, vừa đưa cho anh vừa vội vàng giải thích.

Tấn Tuyên nhìn chằm chằm những tài liệu quen thuộc, trên những tờ photo ấy rõ ràng còn lưu lại dấu vết chắp vá, thậm chí còn có những hàng chữ xiêu vẹo sai vị trí, cô… thật sự đã giúp anh tìm lại sao? Làm sao cô làm được?

Vu Tiệp vẫn lảm nhảm không ngừng: “Gọi cho anh không được, Lâm Ngữ Âm cũng vậy, gọi cũng không nghe máy, làm tôi cuống chết được, cũng may, tôi sợ là không kịp, tạ trời tạ đất! Nhớ…”

Anh thấy người nóng ran, vươn hai tay ra, dùng hết sức của mình, ôm chặt cô vào lòng, vùi đầu vào bả vai cô. Em đúng là nữ thần của anh, đúng là quá thần kỳ! Không thể hiểu nổi! Thế mà lại tìm ra được tài liệu cho anh!

Tiếng cô tắt lịm, hơi há miệng ra, bị anh ôm chặt đến mức đầu phải ngửa ra sau, hai tay nắm chặt tài liệu, đứng đờ ra hoàn toàn! Khi dần dần hoàn hồn lại, nụ cười bên khóe môi Vu Tiệp hé nở, anh đang xúc động, đến nỗi cô cũng biết được rõ ràng rằng, những tài liệu ấy quan trọng với anh đến thế nào.

Vu Tiệp khẽ ôm lấy lưng anh, nói nhỏ: “Cố lên! Anh giỏi nhất mà!”

Tấn Tuyên dần dần buông ra, nắm chặt lấy hai vai Vu Tiệp và nhìn sâu vào mắt cô, quầng thâm mắt do không ngủ đủ hiện ra rất rõ, trong đôi mắt vẫn còn vằn tia máu, cô nhất định cũng phiền muộn về chuyện này không kém gì anh. Phải lo lắng đến thế nào mới cố gắng chắp nhặt lại những mảnh giấy vụn ấy thành tài liệu như cũ được, rốt cuộc cô còn làm những gì vì anh? Cô…

Nỗi xúc động và vui sướng trong mắt anh, ngoài ra còn có vẻ cảm kích và sững sờ, bao lời muốn nói đều hóa thành sóng mắt chuyển động. Không cần nói, cô hiểu, hiểu hết.

Vu Tiệp hít một hơi: “Vào trong nhanh đi.” Cô nhét tài liệu vào túi rồi đưa hết cho anh, cả chiếc USB, một cách cẩn thận, rồi khẽ đẩy anh.

“Tiểu Tiệp, tin anh, tuyệt đối sẽ không khiến em thất vọng.” Tấn Tuyên nắm chặt lấy túi hồ sơ, xúc động hứa với cô.

Vu Tiệp gật đầu thật mạnh, cô tin! Cuối cùng một nụ cười rạng rỡ nở trên gương mặt cô, đúng, đó mới là Tấn Tuyên mà cô quen, lúc nào cũng tràn đầy ý chí đấu tranh và mãi mãi tự tin!

Nhìn theo máy bay vụt lướt qua trên bầu trời, cuối cùng Vu Tiệp cũng thở phào, mỉm cười bước ra khỏi sân bay.

Đã nhìn thấy Lâm Hữu Nam ló đầu ra khỏi xe nhà từ phía xa.

“Hài lòng chưa?” Lâm Hữu Nam vẫn tỏ ra không vui, chỉ vì cô mà cậu phải chạy xa như thế.

Vu Tiệp ngồi vào xe, Lâm Hữu Nam bảo tài xế lái về nhà.

“Chị còn chưa tính sổ với em đấy, xem lúc đó em ăn nói thế nào với bố em!” Cô còn chưa tức giận mà cậu đã vênh mặt rồi.

“Chả liên quan đến em.” Tuy cứng mồm thế nhưng vẫn thấp thỏm không yên, chắc cô sẽ không báo cáo lại với bố chứ. Thế thì cậu chối phăng là xong.

“Ôi chao, đau đầu quá, bây giờ chẳng muốn nghĩ gì nữa, bắt đầu từ giờ em cứ cầu nguyện đi, cầu cho họ đấu thầu thành công, nếu không thì cứ ngoan ngoãn tự nghĩ ra cách đi nhé, đợi họ về xem có lột da em không!” Cô không lo nổi nữa, căng thẳng suốt một ngày, lúc này chỉ muốn ngủ một giấc thật no say.

“Vu Tiệp, chị không thể mất nghĩa khí như thế được, biết sớm chị mà thế thì đánh chết em cũng không nhận!” Lâm Hữu Nam cuống cuồng kéo tay cô, cầu xin cô che giấu hộ.

Vu Tiệp lắc đầu, không đáp. Tự cứu mình thì hơn!

Họ đi ba ngày, Vu Tiệp ngày nào cũng thấp thỏm đợi tin Tấn Tuyên, nhưng ngoài mẩu tin anh gửi cho cô vào tối đêm thứ ba ra, thì không còn bất kỳ tin tức nào cả. Anh nói: “Tranh thầu thành công rồi!!!” Ba dấu cảm thán nặng nề, thể hiện rõ sự xúc động và niềm vui của anh, cũng khiến cho cô hoàn toàn yên lòng.

Nghe Lâm Hữu Nam nói, họ sẽ đáp máy bay chuyến tối nay, tám giờ rưỡi đến.

Từ lúc nghe tin này, Vu Tiệp bắt đầu đứng ngồi không yên, xem sách đến nỗi sách rơi xuống sàn, uống nước thì quên mất cốc nước trống không, dáng vẻ thất thần lạc phách của cô hại mẹ cô lo lắng con gái mình có bị gì không.

Nhìn đồng hồ gõ nhịp từng giây từng phút đến gần chín giờ, nếu máy bay không bị muộn thì từ sân bay về nhà chắc cũng khoảng nửa tiếng. Vu Tiệp không ngồi yên nổi nữa.

Cô nhấc chiếc túi nhỏ lên và lao ra cửa: “Mẹ, con ra ngoài một lúc.”

Vẫy taxi đến dưới nhà Tấn Tuyên, Vu Tiệp bỗng do dự, anh về đến nhà chưa? Cô có nên lên trên không?

Do dự một lúc, cô vẫn quyết định gọi điện cho Tấn gia, vẫn chưa về, nghe dì Châu nói thế, trái tim cô như lại bị treo lơ lửng, vậy chắc hẳn sắp về rồi, thế là cô vội vàng cúp máy.

Vu Tiệp đờ đẫn đứng dưới gốc cây đối diện nhà anh, tự hỏi mình làm sao thế này? Tại sao lại đến đây, ngốc quá, chắc chắn lại bị cười giễu cho xem. Nhưng, nhưng… Cô chỉ muốn đến xác nhận là anh thật sự đã thắng lợi trở về, nhìn xem một Tấn Tuyên tự tin có phải đã quay về thật không?

Cô đứng ngốc nghếch chờ đợi như thế, thời gian chầm rãi trôi qua, chờ đợi khiến cô thấy mỗi lúc một căng thẳng hơn.

Như thể trải qua một thế kỷ dài đằng đẵng, bỗng một chiếc xe hơi nhỏ vụt lao đến, dáng xe rất quen thuộc, đèn xe chói mắt, khiến cô phải quay nhìn đi nơi khác.

Chiếc xe ngừng lại dưới nhà Tấn Tuyên.

Trong bóng tối, một người bước xuống khỏi xe, bóng dáng cao lớn và thân quen, Tấn Tuyên! Trái tim cô thắt lại, định lên tiếng gọi anh.

Nhưng một bàn tay đã kéo Tấn Tuyên lại, và người theo anh xuống xe là Lâm Ngữ Âm!

Vu Tiệp đờ người há hốc miệng, tiếng nói tắc nghẹn trong cổ họng. Cô ta… chắc chỉ đưa anh về nhà thôi!

Nhưng cảnh tượng tiếp sau đó lại đâm mạnh vào trái tim cô, như thể có người nào đó ác độc dùng đá kim cương đâm mạnh vào tim cô trong lúc cô không hề có phòng bị, cảm giác đau nhói ập đến như thủy triều dâng, cô xiết chặt nắm tay, đôi mắt trừng trừng nhìn không chớp. Đồ lừa dối! Lừa dối! Tấn Tuyên là đồ lừa dối từ đầu đến cuối!

Anh… anh lại đón nhận nụ hôn nồng nàn của Lâm Ngữ Âm! Mà còn… còn ôm chặt không buông!

 

 

CHƯƠNG 25: VẬY MÀ KHÔNG ĐỢI ANH QUAY LẠI

Tấn Tuyên nghe Vu Lâm trả lời thế thì ngẩn ra tại chỗ, sắc mặt vụt thay đổi, sao Vu Tiệp lại không có nhà? 

“Hôm qua anh mới về hả.” Vu Lâm vui mừng ôm choàng cánh tay anh rồi kéo ngồi xuống salon, “Hôm nay nó đã đi từ sáng sớm rồi.” 

Dì Phương mang trà ra đặt trước mặt anh, “Ừ, chẳng biết nó làm trò gì nữa, đêm qua vừa về đã nói trường có hoạt động trợ giúp từ thiện gì đó, bảo phải đi núi Phượng Hoàng một tuần, hôm nay phải đi ngay, còn nằng nặc đòi đi nữa chứ.” 

“Hôm qua suýt nữa làm bố mẹ em nổi điên lên.” Vu Lâm e dè thì thầm vào tai Tấn Tuyên. 

“Sao trước đó không nghe thấy em ấy nói?” Trong đầu Tấn Tuyên vô số thắc mắc, nếu đã có kế hoạch trước thì sao chẳng nghe Vu Tiệp nói gì? 

“Ai mà biết. Haizzz, con bé đó cũng lớn rồi, nhiều chuyện không muốn cho mọi người biết.” Dì Phương than thở bỏ vào nhà bếp. 

Tấn Tuyên sa sầm mặt, tâm trạng lúc này còn vô cùng sung sướng giờ đây đã tuột xuống động không đáy, không thể nào ngờ được mình vừa sáng sớm đã vui mừng chạy đến đây ngay, thế mà lại gặp phải kết quả này. 

Vu Lâm miệng ngậm một miếng sô-cô-la Dove, liếc nhìn mẹ mình đoán chắc sẽ không ra ngoài ngay, nên mới thì thào ra vẻ bí ẩn: “Em biết tại sao nó cuống lên đòi đi rồi.” 

Tấn Tuyên nhướn mày: “Tại sao?” 

“Nó đi cùng với bạn trai.” Vu Lâm cố ý hạ giọng thật thấp. 

“Không thể!” Tấn Tuyên cau mày, lạnh lùng phủ định. 

“Lừa anh làm gì!” Vu Lâm lại liếc nhìn phía nhà bếp, “Hôm qua em tận mắt thấy mà.” 

Tấn Tuyên trừng mắt với cô, trong lòng rất muốn phủ nhận mạnh mẽ, không thể nào, Tiểu Tiệp yêu ai mà làm sao anh không biết được. 

“Tối hôm qua em nhìn thấy họ ở dưới lầu, cậu chàng ấy ôm lấy Tiểu Tiệp, lâu lắm cũng không thấy buông ra, kết quả là nó vừa về nhà đã bảo phải đi núi Phượng Hoàng, chắc chắn là đi với cậu kia rồi, chính là cậu nhóc mà lần trước em nói đó.” Vu Lâm gật gù với vẻ vô cùng chắc chắn. 

Trịnh Phong? Tấn Tuyên thấy lòng mình rất phức tạp, ôm Tiểu Tiệp? Cùng đi du lịch? Vu Tiệp chắc là biết anh về hôm qua, sao không gặp mặt anh mà đã đi rồi? Sao cứ thấy kỳ quặc thế nào ấy, nhưng, Tiểu Tiệp giờ đây thực sự là đi với Trịnh Phong rồi, tại sao cô không đợi anh? 

Tấn Tuyên dựa vào salon, nét mặt không chút biểu cảm, hoàn toàn không nghe những gì Vu Lâm đang nói với anh, tay bất giác luồn vào túi quần, chạm đến chiếc hộp nhung nhỏ trong đó, vốn còn định cho cô một bất ngờ, mà bây giờ, ngay cả muốn gặp cô mà anh cũng phải đợi những bảy ngày, “bất ngờ” thật! 

“Di động cô ấy có kết nối liên tỉnh chưa?” Tấn Tuyên đột ngột hỏi. 

“Tiểu Tiệp? Hình như chưa, nó nói muốn tìm nó thì gọi điện cho bạn nó, sao, anh muốn tìm nó à?” Vu Lâm nghe Tấn Tuyên nói muốn tìm Vu Tiệp thì lại tỏ ra không vui. 

“Lần trước cô ấy giúp anh làm chút tư liệu, anh muốn hỏi xem có còn giữ không?” Hàng lông mày nhíu chặt, Vu Tiệp và Trịnh Phong đi cùng, phải chăng chỉ là trùng hợp tham gia cùng một hoạt động, chắc không có gì đặc biệt. 

“Khoan đã.” Vu Lâm mở di động, tìm số điện thoại Vu Tiệp để lại, “Họ Trịnh.” 

Tấn Tuyên ghi lại số, nghĩ ngợi một lúc rồi đứng phắt dậy, cười với Vu Lâm: “Anh về trước, dì Phương, chú Vu, cháu xin phép.” 

Dì Phương ló đầu ra: “Sao lại đi rồi? Ngồi chơi nữa đã.” 

“Dạ không, nhà còn có việc.” Tấn Tuyên vỗ nhẹ vai Vu Lâm rồi cười, an ủi cô nàng vài câu rồi quay người bỏ đi. 

Tấn Tuyên đứng trên đường, thẫn thờ nhìn số di động đó, nghĩ ngợi mãi rồi vẫn quyết định gọi. 

“Xin chào.” Một giọng nói rõ ràng vang lên, quả nhiên là Trịnh Phong! Tấn Tuyên nheo mắt lại, môi mấp máy: “Tôi tìm Vu Tiệp.” 

Đối phương im lặng một lúc, rồi Tấn Tuyên nghe bên kia nhắc đến tên mình, cậu ta nhớ giọng mình! Tiểu Tiệp đang ở bên cạnh? Một cơn lửa giận bỗng dưng ngùn ngụt cháy trong lòng anh. 

Một lúc lâu sau mới vang lên một giọng nói: “Alo.” Tiểu Tiệp, giọng nói dịu dàng mềm mại… 

“Tại sao không đợi anh về?” Cô nợ anh một lời giải thích. 

“Tấn Tuyên, anh về rồi à, chúc mừng!” Giọng Vu Tiệp bỗng từ trầm thấp chuyển sang cao vút, thoắt chốc tỏ vẻ hào hứng. Cô đang tảng lờ anh! 

“Tại sao?” Anh chỉ muốn biết câu trả lời. 

“Hoạt động của trường mà, tôi cũng mới biết hôm qua, cũng may có Trịnh Phong thông báo, thấy khá thú vị nên đã quyết định tham gia, yên tâm, tôi sẽ chụp nhiều ảnh cho cả nhà xem.” Giọng Vu Tiệp vẫn như thường, nhưng Tấn Tuyên nghe lại thấy chối tai vô cùng, anh chả cần biết hoạt động quỷ quái gì, chỉ muốn biết tại sao cô lại đi cùng Trịnh Phong! 

“Khi nào thì về?” Buồn bực khiến giọng nói trở nên rất quái lạ. 

“Trước khi vào học chắc sẽ xong. Được rồi, tôi phải xuống xe, nói chuyện sau nhé.” Lời vừa dứt, điện thoại đã vẳng đến âm thanh cúp máy. 

Vu Tiệp sao vậy? Bên ngoài nghe có vẻ vẫn như bình thường, giải thích cũng rất trôi chảy, nhưng vì sao anh cứ thấy vướng mắc thế nào, trước khi đi, cô cuống cuồng tìm tài liệu giúp anh, chạy đến sân bay đưa cho anh, ánh mắt quan tâm và lo âu ấy vẫn hiện lên trong đầu anh, tại sao bây giờ lại ở cùng Trịnh Phong? Mà cô còn để cậu ta ôm nữa! Nghĩ tới cảnh ấy là lửa giận lại bốc lên, chắc chắn là tên Trịnh Phong kia đã lợi dụng sờ mó Tiểu Tiệp, biết ngay là cậu ta không ra gì mà! 

Tấn Tuyên bực tức đá mạnh một hòn đá trên đường, nó bay đi như đạn bắn, đập mạnh vào lan can bên đường, đợi cô quay về rồi phải hỏi cho rõ mới được. 

Chiếc xe khánh lớn đang chạy nhanh trên đường cao tốc. 

Trên xe, Trịnh Phong nghiêng nhìn Vu Tiệp ngồi cạnh đang nhắm mắt nghỉ ngơi, hàng lông mày liễu cong cong, rèm mi đen dày lặng lẽ phủ lên đôi mắt, làn da trắng hồng tự nhiên, đôi môi mỏng mềm mại mọng nước như cánh hoa hồng, cậu khẽ thở dài trong bụng! 

Dựa vào lưng ghế của mình, Trịnh Phong cũng nhắm mắt, bỗng nhớ lại chuyện đêm qua. 

Kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, cậu nhận được thông báo từ hội học sinh, rằng những sinh viên chưa về nhà có thể dùng kỳ nghỉ này để tiến hành những hoạt động trợ giúp từ thiện, những kỳ trước đó đều có những phản ánh rất tốt, núi Phượng Hoàng là kỳ cuối cùng của đợt nghỉ hè này, cậu vừa nghe đã thấy rất thú vị, lập tức đăng ký. Nghe nói là đến làm thêm cho trường trung học ở ngoại ô, mang theo những sách báo vật dụng học tập cũ, thậm chí là nhu yếu phẩm hàng ngày cho những học sinh ở đó. 

Khi ấy cậu đã nhớ đến Vu Tiệp, vì trước nay cô là người thích giúp đỡ kẻ khác, chắc chắn sẽ tham gia. Nên tối qua cậu đã đạp xe đến nhà tìm cô. 

Nhưng lại không ngờ ngay dưới nhà cô ở, đã thấy một cảnh tượng bất ngờ. 

Cậu vừa đến gần nhà Vu Tiệp thì cô đã lừ đừ đi bộ rất chậm đến gần cậu, không ngờ lại trùng hợp thế, Trịnh Phong vui vẻ gọi to: “Vu Tiệp.” 

Cô hoàn toàn không ngờ cậu xuất hiện, giật mình đứng đờ ra, trọn tròn đôi mắt to, nhìn cậu vẻ không tin, như thể cậu là người hoàn toàn xa lạ. 

Trịnh Phong ngắm kỹ, cảm thấy rất kỳ lạ, cô sao thế nhỉ? Hai mắt sưng húp, mũi cũng đỏ, gương mặt còn có ngấn nước mắt, cô đã khóc ư? 

Trịnh Phong nhảy xuống xe đạp, bỏ mặc nó đổ xiêu vẹo, trong lòng chỉ thấy lo: “Sao thế? Xảy ra chuyện gì?” 

Vu Tiệp cuối cùng cũng nhìn rõ cậu, miệng hơi hé mở, cánh mũi phập phồng, bao nhiêu uất ức trong lòng trào dâng, tròng mắt lại bắt đầu hoe đỏ, từng giọt nước mắt trong suốt như pha lệ lăn xuống, đau khổ lao vào lòng cậu: “Nhóc Trịnh!” 

Trịnh Phong giật mình khiếp sợ, theo bản năng cũng ôm chặt lấy cô, rốt cuộc cô đã gặp chuyện gì? Đừng làm cậu sợ chứ!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+